Virtus's Reader
Lãnh Địa Tại Mạt Thế

Chương 550: CHƯƠNG 550: RIÊNG PHẦN MÌNH MÀ CỐ GẮNG (1)

Sau khi Zapol được bổ nhiệm làm người đứng đầu của quân đoàn điều tra, anh lập tức bắt đầu công việc huấn luyện.

Sự nhiệt tình lặng lẽ mấy chục năm qua đã được nhen nhóm lại một lần nữa.

Phòng trọng lực, không gian tinh thần, phòng tu luyện, thác Nguyệt Hoa....

Chỉ trong ngắn ngủi mấy ngày, ảnh cảm nhận được sự tiến bộ khó có thể nào đạt được khoảng hai năm trước.

Sau khi trở thành Siêu Phàm, mỗi một chút tiến bộ, đều vô cùng khó khăn. Huống chi thế giới của bọn họ, tài nguyên thì thiếu thốn. Sau khi đi tới Thâm Lam, Zapor mới nhận ra, thế giới của người giàu thực sự vô cùng hạnh phúc.

Anh vẫn nhớ rõ sứ mệnh của mình.

Giải quyết mối nguy hiểm của Hắc Triều ở thế giới của mình.

Với tư cách là một tùy tùng, ông vẫn chưa có đóng góp gì và cũng không có tư cách gì để cho người khác ở Thâm Lam giúp đỡ, nhưng với tốc độ hiện tại.

" Mình đã chờ đợi mấy chục năm, đợi thêm mấy tháng nữa cũng chẳng tính là bao."

Sau khi vòng tròn phòng thủ của Thâm Lam đã được xây dựng xong xuôi. Lãnh địa lại khôi phục bộ dáng trước kia, chỉ là náo nhiệt hơn và quy mô lớn hơn.

Zapor, Chung Bình hai người mới được tuyển dụng. Ngoại trừ việc tu luyện, chính là những người dẫn đầu quân đoàn điều tra, thâm nhập vào một số nơi nguy hiểm để khám phá.

Ở những nơi này thường có những vật liệu quý hiếm khó tìm được ở bên ngoài.

Nhưng cũng có nguy cơ, ngay cả những Siêu Phàm cũng có thể chết đi.....Hành tinh có sự sống cao cấp nhất, Khởi Nguyên Tinh không chỉ có nồng độ Nguyên Lực cao, các chỗ nguy hiểm hay tuyệt địa, cũng không phải hành tinh bình thường có thể so sánh được. Hiện tại, nó vẫn đang ở trong giai đoạn phục hồi và những khu vực đặc thù cũng không hề nhiều.

Đường Vũ đã từng ở chiến xa Phù Du, một đường từ Thâm Lam đi đến Lạc Ha. Đi qua một vùng đất cằn cỗi và nóng như thiêu đốt. Lúc đó nhiệt độ cao cũng có thể làm cho người bình thường có thể mất mạng. Hiện tại, khu vực trung tâm nóng rực kia, nhiệt độ đã vượt qua 100, người thức tỉnh bình thường cũng không thể nào sống sót ở trong hoàn cảnh như thế.

Những người thức tỉnh trình độ trung cấp và cao cấp, phái mặc đầy đủ quần áo bảo vệ, bao gồm cả mũ bảo hiểm và găng tay, mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Quân đoàn điều tra vẫn luôn chú ý tới khu vực này, giờ đây đã có thu hoạch.

Khu vực hoạt động của một Tinh Linh hệ hỏa.

Điều khác biệt nữa đó là một tinh linh hệ hỏa vừa mới sinh, không chút hiểu biết gì, rất dễ dàng bị bắt cóc tới Thâm Lam.

Lãnh địa vốn không có môi trường thích hợp cho Tinh Linh hệ hỏa để sinh sống, nhưng sau khi lãnh địa đạt tới cấp bảy, có thể tạo ra một khu vực đặc thù cũng chỉ là chuyện nhỏ. Chẳng bao lâu, một ngọn núi lửa mini, liền xuất hiện ở trên một hòn đảo lớn đang lơ lửng.

Phía sau núi, một thung lũng nhỏ cách thánh địa tu luyện số 1 chưa đầy 200 mét.

Đây là nơi, trên bầu trời Nguyên Khí trở thành sương mù, có nguồn Nguyên Lực tinh khiết chỉ có kích thước bằng cái ngón tay cái đang lơ lửng.

Có thể lựa chọn phương hướng để nâng cấp :

(1) Tập trung tất cả tinh hoa: Nâng cao tác dụng của Nguyên Lực để hỗ trợ cho việc tu luyện.

(2) Công việc của quản gia: giảm tổn thất của việc chuyển đổi Nguyên Tinh có độ tinh khiết cao thành Nguyên Lực.

(3) Muốn có chất lượng chỉ cần góp số lượng là được: Có thể chuyển Nguyên Tinh bình thường thành Nguyên Lực tinh khiết.

(4) Lưu trữ hoàn hảo: Có thể đem Nguyên Lực tinh khiết lưu giữ lại và lấy đi nguồn năng lực chung.

(5).......

Đường Vũ đã đem những tài liệu mới nhất của quân đoàn điều tra mới tìm được đầu tư vào. Cuối cùng đã đẩy tiến độ chữa trị lên 90%. Toàn bộ chức năng của Hồ Nguyên Lực đã khôi phục được bảy tám phần.

Là một công trình đặc biệt được hệ thống chứng nhận, cũng có các phần được nâng cấp, tương tự cũng như tháp mũi tên, có tiêu thự Nguyên Tinh, có giá trị tiêu hao niệm năng.

Chỉ có thể nâng cấp tối đa ba trong số các tùy chọn này hoặc lựa chọn một tùy chọn để nâng lên cấp hai.

Tương đương với việc có được 3 điểm kĩ năng, chẳng qua cấp 1 nâng lên cấp hai, cần phải mất tới hai điểm.

Sau này, muốn nâng cấp, cần phải tăng cấp của lãnh địa lên.

" Nghèo, cần phải viết hoa và in đậm thêm cho chữ nghèo."

Cho dù là Nguyên Tinh hay giá trị niệm năng, nhìn ít đến nỗi có chút đáng thương.

Đường Vũ thở dài, há to miệng, nuốt một viên Nguyên Lực tinh khiết màu đỏ rực lửa vào trong bụng, năng lượng cuồn cuộn bùng nổ. Anh chỉ vừa mới thăng cấp Siêu Phàm không lâu, hồ Nguyên Lực ở bên trong cơ thể nhanh chóng được mở rộng.

......

Võ quán, không gian tinh thần.

Chế độ tùy chỉnh, quyền hạn cao cấp.

Nancy cầm hai thanh kiếm ở trong tay, chém giết mươi tên Siêu Phàm Dị tộc.

Cánh tay, bả vai, má của cô tràn đầy những vết sẹo, có thể nhìn thấy sâu ở trong tận xương. Bởi vì thương thế và mệt mỏi, cô đã phạm phải sai lầm. Bị một tên Siêu Phàm cao cấp chém trúng, áo giáp của cô tan nát và phần bụng có chút lõm xuống.

Chỉ trong ba giây, cô đã trở lại không gian trung chuyển.

Cái chết thứ 996.

Mười tên kẻ thù Siêu Phàm cao cấp. Lần đầu tiên, năm giây liền thất bại.

Tính đến bây giờ, cô đã có thể chống đỡ được vài phút, thậm chí có thể gây tổn thương đến kẻ thù.

Nhưng vẫn không có đủ, còn thiếu quá nhiều.

Cô bĩu môi.

Khi hàng chục kẻ thù tấn công vào ngày hôm đó, Nancy phát hiện mình cũng sẽ sợ hãi, sợ lãnh chúa sẽ xảy ra chuyện, sợ chỗ ở sẽ trở thành đống đổ nát.

Lãnh chúa đã ngăn cơn sóng dữ, cô vừa mừng vừa lo.

" Mình vẫn còn quá kém, không thể giống như chị Y Liên, người có thể chia sẻ công việc với lãnh chúa, không thể giúp cứu người như chị Winnie, không thể học được cách chiêm tinh như hai chị Tinh Linh, Tinh Nguyệt.....

Mình chỉ có thể chiến đâu, nhưng bản thân quá yếu."

Cô không có cam lòng, " Lại đến!"

Bóng người biến mất ở trong không gian sương mù xám.

......

Chương 551: Riêng phần mình mà cố gắng (2)

Thâm Lam, khu thương mại ở phía Tây.

Trong số rất nhiều cửa hàng kinh doanh vật tư, trang bị, đồ dùng, có một tòa nhà nhỏ hai tầng không lớn, rèm cửa che khuất cảnh tượng ở trong căn nhà.

Phía trên rèm cửa, bốn chữ viết ở trên cửa lớn " Phòng chiêm tinh" khiến những người khác hiểu được, cửa hàng này làm cái gì.

" Nhưng mà những năm này, ai còn cần bói toán nữa chứ?"

" Có trời mới biết, suốt ngày cũng không có khách hàng mà tiền thuê ở nơi này rất đắt."

" Có lẽ là người thức tỉnh mạnh mẽ, không hề quan tâm đến số tiền này đi."

Tiền thuê cũng không cần trả tiền.

Bản thân là tùy tùng, Tinh Linh và Tinh Nguyệt chỉ có một yêu cầu duy nhất, đó chính là mở ra một phòng chiêm tinh, không cần phải tuyên truyền, chỉ cần thuận theo tự nhiên.

Truyền thừa của họ vô cùng thần bí và phi thường cao cấp.

Đường Vũ cũng từng hướng Tinh Linh và Tinh Nguyệt hỏi một chút kiến thức về chiêm tinh, còn dự định học hai kĩ thuật không có liên quan đến hạch tâm của sự truyền thừa.

Tuy nhiên, anh cũng không thành công học được, anh không hiểu nó thì thôi đi, ngay cả Y Liên cũng không thể học được phép thuật của Tinh Linh và Tinh Nguyệt. Cuối cùng, chỉ có thể đưa ra kết luận, dưới tình huống không có kí hiệu của truyền thừa, không có cách nào học được phép thuật của các cố.

Mà Tinh Linh và Tinh Nguyệt đột phá, ngoại trừ tu luyện, việc chiêm tinh cũng là một trong những yếu tố đó.

Một khách hàng bước ra khỏi ngôi nhà chiêm tinh.

Ngay lập tức, trong phòng bỗng có một cỗ dao động truyền ra và nhanh chóng tan biến.

Một số người thức tỉnh với giác quan nhạy bén, bỗng nhiên có chút rùng minh và nhìn xung quanh với ánh mắt nghi ngờ.

Trong " Bể nguồn tinh khiết, Đường Vũ đang tu luyện mở mắt ra. " Vậy là lại có thêm hai người Siêu Phàm nữa."

.......

Trụ sở của võ quán, phòng bài bạc.

Tạ Y dùng lực lượng một người, so lo với đệ tử, hộ vệ và các thầy giáo của võ quán.

" Vương Bằng!"

" Ta trăm trận trăm thắng, còn ai chơi nữa không!"

Tạ Y hét lớn 1 tiếng, sau đó kinh ngạc phát hiện, trong cơ thể của mình một đạo bình cảnh đã vỡ tan.

Khí tức Siêu Phàm bỗng chốc bộc phát ra, giống như 1 trận lốc xoáy, khiên cho những học sinh xung quanh có thực lực, đều phải lui lại phía sau.

Ngày hôm đó, giáo viên đặc cấp Tạ Y đã bước vào Siêu Phàm.

Một tháng sau.

Đường Vũ đã ổn định cảnh giới Siêu Phàm và bắt đầu ngưng tụ Nguyên Lực hạch tâm.

Tiến độ tu luyện của Nancy nhanh nhất, với sự trợ giúp, ở nửa tháng trước cô đã thành công ngưng tụ viên thứ ba Nguyên Lực hạch tâm.

Việc ngưng tự viên thứ ba Nguyên Lực hạch tâm, chính là công việc của nhà máy nước, ngoại trừ việc phải hấp thu một lượng lớn Nguyên Lực ở bên ngoài thì không có khó khăn gì. Nhiều Siêu Phàm đã không thể nào ngưng tụ viên Nguyên Lực hạch tâm đầu tiên cho đến khi tuổi thọ của họ đ4 không còn, bởi do thiếu thốn nguồn tài nguyên hoặc là do không đủ cố gắng.

Bằng cách hợp nhất ba viên Nguyên Lực hạch tâm có thể đột phá Siêu Phàm cấp hai.

Bước này vô cùng khó khăn.

Nancy cũng không có ý định đột phá ngay lập tức, cô đang cố gắng ngưng tự viên thứ tư, trong khi cần phải đảm bảo 3 viên Nguyên Lực hạch tâm hoạt động ổn định.

Y Liên, tốc độ tiến bộ đang xếp ở vị trí thứ hai, cô cũng đã ngưng tụ thành công viên Nguyên Lực hạch tâm thứ ba khoảng hai ngày trước.

Không, Hồng Nguyệt, La Triết và những người khác lần lượt đột phá vào cảnh giới Siêu Phàm cao cấp.

Đường Vũ biết tốc độ tiến bộ chậm, không phải bởi vì anh thiếu tài năng, mà tài nguyên thiếu thốn....Dù sao anh cũng không dựa vào sức chiến đấu bình thường để nuôi sống bản thân, chỉ cần có thể bảo vệ bản thân là được, còn những cấp dưới trướng của anh, thỉnh thoảng sẽ cùng đám Siêu Phàm Dị tộc chiến đấu, cũng cần phải tăng chiến lực của bản thân lên.

Các Nguyên Tinh có độ tinh khiết cao được sử dụ làm nguyên liệu, càng khan hiếm và không thể mua chúng ở chín thế lực hàng đầu khác. Nhiều nhất có thể dùng đồ vật để trao đổi. Điều này dẫn đến 10 tiếng phải nạp điện và nửa tiếng vận chuyển.

Trong một tháng qua, xung quanh Thâm Lam không có xuất hiện dấu vết của Siêu Phàm, nhưng những nơi như vòng tròn phòng thủ Bắc Đinh hay Cổ Linh hoàng triều cũng không ít lần bị Siêu Phàm tấn công. Một tháng qua, nhóm người của La Triết đã không có ít lần đi qua bên phía Bắc Đình hỗ trợ. Cổng dịch chuyển đã không còn là bí mật gì nữa.....Dù sao, quyển trục hồi thành cũng đã sớm công khai qua.

Nhưng có lẽ bởi vì cố kị lá bài tẩy bên phía con người, đám Dị tộc nhiều lần tấn công chỉ là để thăm dò, lấy làn sóng Ma thú và Ma Thú cấp thảm họa để thăm dò, chiến lực Siêu Phàm chỉ tới để uy hiếp.

Ngược lại, ở trong Thanh vực, Thâm Lam và Dị tộc, mấy lần đã đánh một vài trận ác liệt.

Lúc đầu, không chiếm được chỗ tốt nào, Siêu Phàm của đám Dị tộc hoạt động không ít ở trong Thánh Thành. La Triết và những người khác áp dụng chiến lược lối đánh du kích, cho đến khi.... Đường Vũ đã thành lập một phân lãnh địa ở trên đống đổ nát của Thánh Thành.

Lấy Niệm Năng đem phạm vi bao trùm vốn tương đối nhỏ của phân lãnh địa, mở rộng ra gấp đôi, thông qua nó trao cho La Triết quyền quản lý.

Quyền hạn lãnh địa có rất nhiều loại, Đường Vũ mở ra một cái cho những người tùy tùng, " Mượn Nguyên Khí trong phạm vi lãnh địa, so với anh hoàn toàn khống chế, nhưng cũng chỉ có Tinh Linh như thế, có thể gia trì bàng bạc thiên địa lên bản thân.

Điều đáng tiếc duy nhất đó chính là phạm vi của phân lãnh địa nhỏ hơn, quyền hạn vay mượn có hạn.

Với sự giúp đỡ của lãnh địa và nhiều công trình phòng thủ đã được cường hóa, rốt cục mới đảo ngược được tình thế của Thánh vực, nhờ vào đó không ngừng tiêu diệt một số Siêu Phàm Dị tộc ở trong Thánh Thành.

Nhờ một số cuộc chiến mãnh liệt cấp độ cao ở trên Khởi Nguyên Tinh, ngược lại những nơi trú ẩn bình thường có được một cuộc sống hòa bình, yên ổn.

Hầu hết mọi người đều không cách nào tiến vào Thánh Thành, cũng không biết có Dị tộc tồn tại. Sau vài tháng vừa qua, dần dần xây dựng căn cứ, chế tạo vững chắc như thép, ngược lại sống một cách an nhàn.

Chương 552: Kĩ sư Nguyên Lực

Đường Vũ có cảm giác khẩn trương.

Nhanh nhất thì ba tháng, chậm nhất khoảng năm, sáu tháng. Siêu Phàm của bộ tộc Ma Quỷ, bao gồm con Ma Thú bán Thánh, sẽ lần nữa vượt qua kết giới đến nơi này. Lúc này, đội hình có thể còn xa hoa hơn lần trước.

Chống đỡ chắc chắn là không được.

Đi tới 1 thế giới khác chưa một ai biết đến, cho dù tìm kiếm phương pháp để trở nên mạnh mẽ hơn, hoặc tìm kiếm một con đường để rút lui, đó là điều tất yếu phải làm.

Chỉ là anh vẫn còn chưa sẵn sàng thôi.

Hiện tại, dưới sự cung cấp một lượng lớn tài nguyên, Nancy, Y Liên, La Triết và những người khác đang ở trong thời kì tăng lên nhanh chóng.

" Thế giới không biết tên số một và thế giới không biết tên số hai đều vô cùng nguy hiểm, nhưng vẫn nằm ở trong phạm vi chịu đựng được."

Đường Vũ không biết tình huống ở bên kia của cổng dịch chuyển, trong khoảng thời gian này liên tục đưa những con rối đi dò xét.

Anh làm thói quen cũ, chính là để con rối sử dụng cuốn trục hồi thành, nhưng nó không có hoạt động.

Hiển nhiên là cuốn trục hồi thành chỉ có thể phát huy tác dụng ở trong phạm vi của một giới mà thôi, Bí cảnh, Thánh vực, đều phải dựa vào thứ nguyên không gian và vi diện.... Ngoài ra còn một khả năng khác đó chính là hai hành tinh cách nhau quá xa.

Vượt ra khỏi hạn chế.

Phương án 1 thất bại.

Đường Vũ không thể kết nối với con rối, nhưng với tư cách là 1 lãnh chúa, anh có thể mơ hồ cảm nhận được con rối đang hoạt động hay đã bị phá hủy.

Coi rối chiến binh cơ bản, phiên bản cấp thấp của con rối chiến binh, đã hoàn toàn bị phá hủy sau khi dịch chuyển chưa được bao lâu.

Phiên bản tầm trung và phiên bản cao cấp của con rối chiến đấu, có thể chống đỡ lâu hơn 1 chút.

Chống đỡ khoảng mươi mấy phút liền bị phá hủy, cũng có chống đỡ khoảng mấy tiếng sau mới hoàn toàn không còn cảm nhận được gì nữa.

" Uy hiếp đến Siêu Phàm không hề lớn, cũng phù hợp với thế giới của Y Liên.

Cho dù là Y Liên, La Triết, WInne và Tạ Y, bọn họ sinh sống ở trông thành phố, không có bất kì Siêu Phàm nào, cũng chưa từng thấy những con quái vật Siêu Phàm....Nhưng có thể do cấp độ của bọn họ chưa có đủ cao, cho nên bọn họ không biết được nhiều bí mật cho lắm.

Nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, thế giới kia tồn tại kẻ thù mạnh mẽ, trong Hắc Triều cũng có tồn tại những kẻ thù Siêu Phàm. Nếu không, kinh thành cũng không đến nỗi phải thủ một chỗ ở trong thành.

Thế lực thần bí phong ấn Nancy có lẽ cũng thuộc về thế giới đó, điều này cũng khiến cho Đường Vũ có chút lo ngại.

Ngoại việc gia tăng thực lực lên, trong khoảng thời gian này, Đường Vũ vẫn bận rộn xây dựng cơ sở hạ tầng của lãnh địa và giáo dục tư tưởng cho những người sống sót.

Cái sau mới là quan trọng nhất, liên quan đến sản lượng sản xuất niệm năng.

Cơ sở hạ tầng cũng có liên quan chặt chẽ đến sự phát triển thịnh vượng của lãnh địa.

Năng lượng nguồn đã thay thế hoàn toàn năng lượng điện, một mặt điện năng phát ra lúc này đã không còn ổn định, dễ xảy ra hiện tượng chập mạch, bảng mạch bị hỏng. Trong khi năng lượng của Nguyên Tinh cung cấp thì ổn định hơn nhiều, hơn nữa Nguyên Tinh ẩn chứa năng lượng cực cao, cho dù chỉ 1 đơn vị Nguyên Tinh cũng có thể sánh ngang với hàng trăm watt điện năng. Chỉ là hầu hết các nơi trú ẩn đối với Nguyên Tinh tỉ lệ lợi dụng vô cùng thấp.

Còn ở Thâm Lam.

Nửa tháng trước, tỉ lệ bao phủ năng lượng nguồn đã đạt tới 98%, hầu hết tất cả các hộ gia đình đều có đèn nguồn và đồ nội thất nguồn.

Điểm này, căn cứ Bắc Đình không thể làm được, ngay cả Cổ Linh hoàng triều cũng không thể làm được, ngay cả thành phố cơ giới Warrendo cũng không thể làm được như thế, cũng chỉ có một số tòa nhà sáng đèn.

Bên trên, được nhắc đến nhiều nhất là một nghề hoàn toàn mới đó chính là kĩ sư Nguyên Lực.

Các kĩ sư Nguyên lực nhằm mục đích nghiên cứu và phát triển các sản phẩm rune mà người bình thường có thể sử dụng, hoặc các sản phẩm liên quan đến Nguyên Lực....Một số sản phẩm cấp thấp không cần phải khắc chữ rune, chỉ cần phát triển và ứng dụng Nguyên Lực lên các sản phẩm điện từ.

Đèn Nguyên Lực, máy chiếu Nguyên Lực, điện thoại di động sử dụng Nguyên Lực thế hệ thứ hai. v...v. Đều là những thành tựu nghiên cứu sau khi phát triển.

Không giống như các kĩ sư rune, không cần phải vẽ chữ rune, chỉ cần nắm giữ kiến thức tương ứng là được, cánh cửa thấp, người bình thường cũng có năng lược thông qua bài kiểm tra, được thăng chức và tăng lương và đi đến đỉnh cao của cuộc sống.

" Hơn nữa, hiện tại ở trong lãnh địa vẫn còn rất nhiều trẻ em. Tuy rằng, mới mười hai tuổi có thể thức tỉnh, nhưng có thể vững chắc nền tảng cơ bản, bao gồm cả những giáo dục văn hóa trước kia. Những thứ này đều là kế thừa và tinh thần của con người không thể bị đoạn tuyệt.

Sau khi suy nghĩ một hồi, Đường Vũ truyền đến mệnh lệnh, " Đã đến lúc xây dựng học viện tu luyện rồi."

Chương 553: Học viện tu luyện

Sở dĩ con người được xem là người bởi vì văn hóa, niềm tin, tinh thần, truyền thừa liên tục sinh sôi không ngừng.

Con người có thể không từ thủ đoạn nào để tồn tại, nhưng nếu mất đi điểm mấu chốt chỉ để sống. Đó không phải là con người, mà là con thú.

Tận thế trải qua được mấy tháng, Đường Vũ đã điều khiển con rối ác mộng, cũng đi qua không ít địa phương.

Hầu hết các khu vực khác đều nằm ở trật tự bên ngoài, người sống sót phải vật lộn để tồn tại.

Có người vì một miếng bánh mì mà giết cả nhà, có người tự tay bóp chết máu thịt của mình, có người thức tỉnh mạnh mẽ tàn sát toàn bộ cả khu dân cư, chỉ vì để trút giận...

Cá lớn nuốt cá bé, đó chính là qui luật rừng bản chất nhất. Nhưng nếu trải qua khoảng vài năm hay mấy chục năm nữa, cho dù có người còn sống sót, chỉ sợ mọi người sẽ không nhớ tới nền văn minh của quá khứ. Hoàn toàn sẽ trở lại đến xã hội nguyên thủy.

Dị tộc đang ở ngay trước mắt, liệu con người còn có thể nhìn thấy ánh nắng mặt trời sau một trăm nữa hay không, anh cũng không chắc cho lắm.

Tuy nhiên, có một số việc phải làm bởi một người nào đó.

Xây dựng học viện có thể không có tác dụng gì ỏ trong thời gian ngắn, nhưng qua vài tháng hoặc vài năm, nó có thể thay lãnh địa bồi dưỡng không ít nhân tài.

Đường Vũ tìm đến Trần Hải Bình và các quan chức cấp cao của thành phố, sau một hồi hỏi thăm mới biết được, có ba trại trẻ mồ côi ở Thâm Lam, mỗi trại đều thu nhận mấy trăm đứa trẻ dưới 12 tuổi.

Những đứa trẻ từ 12 tuổi trở lên đã không còn nằm trong phạm vi nhận nuôi của trại trẻ mồ côi. Nhưng Thâm Lam cung cấp nhiều trợ cấp cho những người trẻ dưới 16 tuổi. Miễn là chúng không có lười biếng, cho dù là trẻ mồ côi cũng có thể tiếp tục sinh hoạt.

" Những đứa trẻ mồ côi dưới 12 tuổi cộng lại cũng chưa được 2000, ít như thế?"

Đường Vũ hỏi, phải biết chỉ riêng thành phố Thâm Lam đã có hơn 1 triệu người sống sót và không ngừng gia tăng lên. Ngoài bốn vùng Lâm Đông, dân số ở trong vòng tròn phòng thủ đã vượt quá 3 triệu người.

" Những người sống sót ở Thâm Lam của chúng ta, hoặc đến từ những nơi trú ẩn lớn xung quanh đây, hoặc là có người tự vượt qua vùng thiên nhiên hoang dã đến nơi này. Những người này, phần lớn là người thức tỉnh, hơn nữa cho dù có trẻ con, nhưng cũng không phải là trẻ mồ côi. Hơn nữa những người này có thể mang trẻ con dưới 12 tuổi đến Thâm Lam, bình thường thực lực cũng kohng6 hề yếu và cũng không hề thiếu tiền...."

Dừng một chút, Trần Hải Bình tiếp tục nói, " Trước đây, chúng ta có mở một số lớp học văn hóa cho trẻ nhỏ. Nhưng, chúng ta lại không có quy mô, cho dù có dạy miễn phí, nhưng cũng rất có ít phụ huynh đưa con đến học.

Trẻ em từ các gia đình bình thường, mặc dù bọn họ có thêm trợ cấp, có thể ăn no. Ai lại không muốn kiếm nhiều tiền hơn? Ngay cả khi đứa trẻ không thể đăng kí ở trung tâm lao động, luôn luôn có một số công việc tay chân có thể làm được và họ thích để cho những đứa trẻ kiếm tiền để hỗ trợ cho gia đình.

Những người có con đã thức tỉnh, thì càng thích dạy cho con cái của họ có kinh nghiệm chiến đấu, kỹ thuật. Những người giàu có hơn thì để con con cái mình ngâm mình ở trong thuốc rèn luyện cơ thể đã được pha loãng. Hi vọng, con mình có thể thành công thức tỉnh."

Trần Hải Bình lắc đầu cười khổ, " Ngược lại, bởi vì những người thức tỉnh này thường xuyên ra ngoài làm nhiệm vụ, đi chính là vài ngày. Những đứa trẻ kia không có ai trông coi, ở trung tâm lao động tìm bảo mẫu, nhưng lại có nhiều người lo lắng. Dù sao, hiện tại vẫn thiếu kiểm tra nghiêm ngặt thông tin. Kinh nghiệm từ những người đi trước đến Thâm Lam, nếu người sống sót không nói sẽ không có ai biết.

Vì thế, sau này có thêm một số trung tâm chăm sóc của bộ Thành Phố, những đứa trẻ kia được đưa vào cơ sở nuôi dưỡng, chúng tôi đã tìm được một số giáo viên mẫu giáo để dạy dỗ."

Trần Hải Bình nói xong, Đường Vũ gật gật đầu.

Các trung tâm mẫu giáo và trại trẻ mồ côi, đều đã có một lượng giáo viên nhất định và là hình thức ban đâu của trường học.

Anh muốn xây dựng học viện tu luyện, những gì học viện dạy không chỉ là học võ mà còn có học văn nữa. Hơn nữa, học võ có mạnh đến cỡ nào cũng chỉ là một kẻ bạo lực, văn võ song toàn, mới có thể xứng đáng với nhân tài thời đại mới. Huống hồ, học tập các khóa học văn hóa, có tác dụng phát triển trí não và nâng cao kiến thức.

Nhưng có thể có một chút trọng tâm cần phải lưu ý.

Ví dụ, thành lập các lớp học nghệ thuật và lớp học võ thuật.

Theo nghiên cứu, độ tuổi thức tỉnh sớm nhất là 12 tuổi, nhưng nói chung dưới 16 tuổi, tỉ lệ thức tỉnh tương đối thấp, càng sớm thức tỉnh chứng tỏ thiên phú càng cao.

" Thuốc thức tỉnh tuy không có tác dụng phụ. Tuy nhiên, đối với những đứa trẻ dưới 16 tuổi, việc sử dụng thuốc rèn luyện cơ thể để mạnh mẽ thức tỉnh trước, lại có khả năng làm tổn thương căn cơ. Vì thế, học viện dự định chiêu mộ học sinh dưới 16 tuổi..."

Đường Vũ bày tỏ suy nghĩ của mình, trình bày một cách chi tiết và đương nhiên những cái này anh sẽ giao cho các chuyên gia của bộ Thành Phố.

Các chi tiết cụ thể đã sớm đã được soạn ra một cách nhanh chóng.

Chương 554: Học viện cây thế giới

Vị trí của học viện nằm ở bên ngoài thành phố Thâm Lam. Đường Vũ đã trực tiếp vẽ một sơ đồ khoảng hai ba nghìn mét vuông. Đây mới chỉ là giai đoạn đầu và nó có thể tiếp tục được mở rộng trong tương lai. Ngay cả khi diện tích của thành phố nổi Thâm Lam không đủ, anh ta cũng có thể tiếp tục thêm một số mảnh đất nổi.

Nhằm mục đích xây dựng 1 học viện tu luyện bậc nhất.

Hiện tại, các lớp học mới chỉ mở ra các lớp cơ bản. Sau khi lứa học sinh đầu tiên tốt nghiệp, sẽ mở thêm một số lớp học nâng cao, truyền dạy một cách liên tục và không ngừng bồi dưỡng cao thủ cho lãnh địa.

Cũng giống như các học viên tu luyện ở trong Thánh Thành, những thiên tài đi ra từ đó không chỉ mạnh mẽ, mà còn đáng tin cậy và trung thành, sau này còn có thể trở thành trụ cột của loài người.

" Đối với lực lượng giáo viên lớp học văn hóa, mau chóng tuyển dụng bọn họ. Một phần điều động từ các giáo viên của võ quán, một phần lấy từ các quân đoàn lớn.....Hãy nhớ kĩ, việc tuyển chọn những giáo viên này, năng lực chỉ xếp thứ hai, nhưng phẩm chất đạo đức phải đặt lên hàng đầu."

Phẩm chất đạo đức này không chỉ là tư duy và đức tính, mà trong lòng phải hướng đến Thâm Lam.

Chỉ có một nhóm giáo viên luôn yêu thích Thâm Lam, mới có thể dạy ra một nhóm học sinh có lòng cảm mến và cảm giác thân thuộc với lãnh địa.

Những lời này, Trần Hải Bình và các quan chức cấp cao của Bộ thị chính, không cần anh nói, bọn họ cũng hiểu rõ.

" Học viện nên lấy tên gì?"

Có người đề nghị đặt tên nó theo tên lãnh chúa để các học sinh luôn nhớ kĩ, nhưng Đường Vũ đã bác bỏ nó ngay lập tức.

Nếu như vậy thì quá là xấu hổ, những người sống sót ở trong Thâm Lam đã quen thuộc với tên của anh ta.

Lại có người để nghị nên lấy tên là học viện tu luyện đệ nhất, viết tắt là " nhất tu", nhưng cảm giác quá bình thường. Hơn nữa, cũng không phải học viện nào cũng là người tu luyện.

Đường Vũ bỗng nhiên nhìn thấy huy hiệu ở trên ngực của các quan chức cấp cao của Bộ thị chính, không chỉ có thành viên quân đoàn mà nhân viên văn phòng cũng có.

Huy hiệu cây thế giới.

Anh mở miệng và nói: " Hãy gọi nó là học viện cây thế giới đi. Hi vọng những đứa trẻ kia, có thể trưởng thành thành những cây đại thụ chống đỡ nhân loại trong tương lai."

......

Việc chuẩn bị và xây dựng học viện, tiến triển 1 cách nhanh chóng dưới sự chỉ đạo của vị lãnh chúa thành phố này.

Chưa đầy mười ngày, Học viện cây thế giới cuối cùng đã hoàn thành, các giáo viên của khoa văn hoa và khoa võ thuật cũng đã chuẩn bị sẵn sàng.

Cùng lúc đó, thông tin công khai về học viên cây thế giới được khuếch tán ra bên ngoài.

Lâm Đông, Hoành Thành và những nơi trú ẩn lớn khác, tin tức nằm ở trang đầu của các tờ báo.

Bên ngoài vòng tròn phòng thủ, những nơi trú ẩn lớn khác của tỉnh Thiên Nam, trong đại sảnh Công hội mạo hiểm, những phông chữ lấp lánh ở trên màn hình thu hút sự chú ý của các nhà thám hiểm.

" Này, anh có nghe nói gì hay không? Ba ngày sau, học viện cây thế giới sẽ chính thức khai giảng. Con trai lớn nhà anh không phải vừa vặn 12 tuổi hay sao, phù hợp với độ tuổi nhập học sao?"

Ở quảng trường trước Công hội mạo hiểm, hai nhà thám hiểm vừa mới trở lại Thâm Lam, sau khi bàn giao nhiệm vụ xong xuôi, vừa đi vừa tán gẫu.

Một trong số họ, đang cầm một tờ báo có những tin tức mới ở trên tay.

Tin tức về nó đã được lan truyền trong vài ngày qua, nhưng mỗi ngày các tờ báo vừa mới ra lò, những phần tin tức nổi bật nhất vẫn có thể nhìn thấy thông tin về học viện.

Nghe được lời nói của đồng đội, nhà thám hiểm cấp 4 Trương Nhị Ngưu không có quan tâm, " Học những kiến thức kia có cái quái gì dùng, còn không bằng đi luyện kiếm, qua hai tuần nữa, con trai tôi sẽ tròn 12 tuổi. Tôi đang định để nó sử dụng thuốc rèn luyện cơ thể, tiểu quỷ kia thiên phú không hề tồi, tỉ lệ thành công cũng không nhỏ. Sau khi thức tỉnh, tôi sẽ đưa nó ra ngoài rèn luyện, không chừng trong tương lai nó còn mạnh hơn cả tôi."

" Không, học viện cây thế giới, ngoại trừ lớp học văn hóa ra, còn có các khóa học dạy võ thuật cơ bản. Mục địch để tạo nền tảng vững chắc cho những đứa trẻ dưới 16 tuổi chưa có được thức tỉnh. Hơn nữa, đây còn là khóa học miễn phí."

" Miễn phí sao?" Trương Nhị Ngưu bĩu môi, " Ta không có thiếu tiền, miễn phí có cái gì tốt đâu? Hơn nữa, theo như lời của ngươi nói, ngoại trừ phải học võ thuật còn phải học văn hóa, vậy không bằng để ta tới dạy cho rồi."

Người bạn đồng hành đành phải bó tay.

Con bò này thật bướng bỉnh và tầm nhìn cũng ngắn. Nếu không phải nể tình Trương Nhị Ngưu luôn giảng nghĩa khí, quan hệ vô cùng tốt, anh cũng thực sự không muốn thuyết phục con bò đần độn này.

Thay vào đó, anh gấp tờ báo lại và đưa những dòng chữ quan trọng nhất tới trước mắt của Trương Nhị Ngưu:

" Nhìn cho kĩ vào, các thầy giáo của võ quán Cực Hạn cũng sẽ tham gia, còn chia làm lớp văn hóa và lớp võ thuật. Hơn nữa, các học viên đều sẽ được dạy bởi đội ngũ giáo viên chất lượng nhất. Ngươi nghĩ, với trình độ cùi bắp của người có thể so sánh với những cao thủ thật sự kia hay không?"

" Vậy....Cũng không có khả năng tất cả các giáo viên đều là cao thủ?"

" Ngươi xem cho rõ những chữ này vào, mạnh mẽ thức tỉnh dưới 16 tuổi có thể làm hỏng căn cơ, nhưng học viện cây thế giới sẽ áp dụng những bài tập cơ bản để nâng cao thể lực. Sau đó, đợi đạt tới cực hạn mới dùng lực lượng của bản thân để đột phá trở thành người thức tỉnh. Như vậy, tất cả cơ sở đều vững chác, sau khi trở thành người tỉnh, thực lực cũng mạnh hơn."

Cuối cùng, Trương Nhị Ngưu mang theo con trai lớn của hắn, Trương Thủy Tung đi báo danh.

Chương 555: Muốn mạnh lên, hãy đến học viện cây thế giới

Đối tượng tuyển sinh ban đầu dao động từ 6 đến 16 tuổi đều không hề giống nhau. Hầu hết sẽ học lớp văn hóa, còn về lớp võ thuật, chỉ có tuyển học sinh từ 12 đến 16 tuổi, hơn nữa phải đạt được thể lực nhất định, nói một cách đơn giản là đừng có quá gầy.

Các nam sinh, nữ sinh quan tâm đến võ thuật, trong kì thi đánh giá cuối mỗi học kì. Nếu đạt được thành tích tốt ở trong kì thi võ thuật, các em cũng có khả năng chuyển sang lớp võ thuật.

Vào ngày khai giảng, có hơn 5000 em học sinh dưới 16 tuổi đã báo danh học.

Khi Trương Nhị Ngưu mang theo con trai Trương Thủy Viện đến học viện thì nơi này đã kín hết chỗ.

Từng lớp dạy học san sát, không ngừng có Nguyên Khí liên tục phun ra và nhiều loại thiết bị cơ sở tập thể dục khác nhau.

Có những thứ mà anh cũng chưa có từng thấy qua.

Xét về thực lực, bản thân Trương Nhị Ngưu là một nhà thám hiểm cấp 4, thực lực cũng không hề yếu. Nhưng nếu xét về tầm nhìn và thủ đoạn, thì anh ta vẫn còn kém rất nhiều.

Không chỉ là Trương Nhị Ngưu, rất nhiều nhà thám hiểm cũng giống như thế, thực lực cũng không tồi, các phương diện khác cũng rất bình thường. Dù sao, tận thế vừa mới trải qua mấy tháng, thời gian vô cùng cấp bách, khiến cho mỗi người không ngừng ép buộc hết tiềm năng của bản thân và nâng cao thực lực, cũng không có thời gian để tìm hiểu các kiến thức khác.

Nhóm học sinh này thì khác.

Thâm Lam còn chưa tới mức yêu cầu toàn dân ra chiến trường, tự nhiên có thể lựa chọn phát triển nhiều mặt, ngoại trừ phương pháp rèn luyện cơ thể cơ bản và kĩ năng chiến đấu, còn có thể học kĩ năng sinh tồn nơi hoang dã, kiến thức về Ma thú v...v.

Các khóa học cao cấp cũng dạy các phương pháp tu luyện, kĩ năng chiến đấu và các môn hỗ trợ như rune, kiến thức về y học, sản xuất và nấu ăn, v...v.

Đào tạo cũng không chỉ là tài năng chiến đấu, mà còn là tài năng nghiên cứu, sản xuất và quản lý.

Lí do khiến Trương Nhị Ngưu hạ quyết tâm chính là, tuổi tác của con anh còn quá nhỏ để cưỡng ép thức tỉnh, điều này có khả năng làm tổn thương căn cơ. Điều quan trọng khiến cho anh coi trọng nhất, đó chính là các lớp chọn ở trong học viện.

Đúng thế, lớp học văn hóa đều là các lớp học bình thường, mà lớp học võ thuật có tổng cộng 20 lớp, mà trong đó có ba lớp là lớp chọn.

Các lớp học bình thường đều được dạy miễn phí.

Mà các lớp chọn. thì trắng trợn thu học phí.

Nếu trước ngày tận thế, chắc chắn trường học sẽ bị người ta tố cáo.

Nhưng khi nhìn thấy hai chữ thu phí, Trương Nhị Ngưu cũng không hề kinh ngạc mà còn lấy làm mừng. Chúng ta cũng không hề thiếu tiền, chỉ cần có thể làm cho đứa con của mình ở vạch xuất phát bỏ xa những đứa trẻ một khoảng cách xa là được.

Hồ sơ đã được đăng kí.

Nguyên Tinh cũng đã chuẩn bị tốt.

Tuy nhiên, việc tuyển học sinh vào các lớp chọn, cần phải có yêu cầu.

Chỉ tuyển những học sinh có nền tảng võ thuật nhất định, nói một cách đơn giản đó chính là người thức tỉnh....Dù sao, những người thức tỉnh dưới 16 tuổi khá là hiểm, chỉ cần thức tỉnh một cách tự nhiên, không nhờ đến sự trợ giúp nào, căn bản đều là thiên tài.

Lần đầu tiên kiểm tra đầu vào, rất đơn giản.

Trước khi trở thành người thức tỉnh, các bài kiểm tra cơ bản không thể tách rời bốn loại như lực đấm của tay, tốc độ, năng lực phản ứng và thể chất.

Ngoài ra, ở trong học viện cây thế giới cũng có các thiết bị cơ sở này.

Bành!

Bành bành!

" Lực đấm vậy mà đạt tới 1000 kg, gấp đôi so với người vừa mới thức tỉnh. Nó vẫn mới chỉ là đứa trẻ!"

Trương Nhị Ngưu nhìn sang thì thấy một đứa trẻ với khuôn mặt non nớt, đang đứng trước máy kiểm tra lực đấm. Khuôn mặt có chút đỏ lên bởi vì súc tích năng lượng.

Anh không khỏi giật mình, khi đứa bé to xác ngâm chất rèn luyện cơ thể ở nhà, lực đấm chỉ mới có 300kg, trong khi người bình thường vừa thức tỉnh. lực nắm đấm đã được 500 kg.

Từ đâu xuất hiện tới một tên quái vật? Nghe nói đứa trẻ đó mới chỉ có 12 tuổi.

Rất nhanh, anh mới biết được, đứa trẻ này đến từ trại mồ côi và thuộc về học viên dự bị của võ quán.

" Thê chất của người đã đạt tới cực hạn, không sai biệt lắm có thể thức tỉnh. Lại đây, đứng trước tấm bia đá này."

Thái Giai Gia đã là giáo viên cấp 1, cô hướng dẫn và thuận tiện giải thích cho những người khác, " Tấm bia đá cao 2,35 m này, chỉ có một chức năng duy nhất đó chính là hướng dẫn khí huyết ở bên trong cơ thể để phá vỡ bình cảnh và giúp những người bình thường thức tỉnh."

" Trải qua nghiên cứu của chúng tôi, trước khi thức tỉnh, trước tiên đem tố chất thân thể rèn luyện đến cực hạn. Sau đó, dựa vào thực lực của bản thân để thức tỉnh. Bởi vì, nền tảng đã vô cùng vững chắc, tương lai tu luyện và đột phá sẽ trở nên dễ dàng hơn."

Cô vừa nói, vừa để tay đặt vào bên cạnh tấm bia đá. Nguyên Lực truyền vào, bia đá lập tức sáng lên.

Cùng lúc đó, đứa trẻ có lực đấm 1000 kg cũng vươn tay lên đặt lên tấm bia đá.

Ngay lập tức, khí huyết lưu chuyển, cọ rửa bên trong cơ thể.

Học sinh dự bị la lên 1 tiếng, một luồng khí tức thực về người thức tỉnh khuếch tán ra ngoài.

Khí tức vẫn còn rất yếu, hiện tại có rất nhiều người thức tỉnh ở nơi này. Nhưng đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy phương pháp đột phá như thế.

" Nào, em hãy đấm 1 quyền lại 1 lần nữa xem sao."

Đứa trẻ 12 tuổi vừa mới thức tỉnh, đứng trước mấy kiếm tra lực lượng nắm đấm, 1 quyền đấm ra.

Boong!

1998 kg!

Trương Nhị Ngưu và những nhà thám hiểm khác đang vây quanh quan sát, ánh mắt trợn to lên.

Chỉ với một quyền như thế, vậy mà có lực lượng của người thức tỉnh cấp hai.

Mà thằng nhóc đó vừa mới thức tỉnh.

Đây chính là phương pháp thức tỉnh của để quảng bá học viện cây thế giới sao? Quả nhiên mạnh mẽ như thế.

Cho dù học phí của con em chúng ta có đắt gấp 10 lần, cũng phải móc ra trả!

.....

Sau khi hoàn thành chiến lược quảng bá của lãnh địa, thuận tay gặt hái thêm một đợt rau hẹ mới. Đường Vũ lại tiếp tục dành sức lực cho việc tu luyện.

Trong nháy mắt, 1 tháng nữa trôi qua.

Ngày hôm nay, Đường Vũ đã triệu tập các quan chức cấp cao của lãnh địa.

Chương 556: Thế giới Hắc Triều

Thâm Lam, khu vực nội thành.

Trước khi dịch chuyển, Đường Vũ đã chuẩn bị xuất phát, bộ áo giáp bạc đen anh đang mặc đã được thay đổi. Chọn một trong những bản vẽ thu được ở Thánh Thành, rồi trải qua quá trình cải tiến, anh đã được một set đồ thần binh cấp hai.

——.

Không có các chức năng linh tinh nào khác, chỉ cần đủ cứng và lực phòng thủ mạnh. Hơn nữa có thể hấp thụ hơn 95% tác động đến là được.

Y Liên, Nancy, La Triết, Không, Hôi Nhận và những người khác thì đứng ở phía sau. Ngoại trừ Y Liên ra, họ cũng thay đổi một bộ trang bị cấp cao hơn. Cho dù những người không giỏi chiến đấu như Tinh Linh, Tinh Nguyệt. cũng có thể một mình chiến đấu với 5 tên Siêu Phàm trở lên.

Hai tháng trước, sau cuộc đại chiến với đám Dị tộc ở Úc. Với đội hình hiện tại của Thâm Lam như bây giờ, cũng đủ làm gỏi hết 100 tên Dị tộc lúc đó.

" Trong nửa tháng qua, khu vực Thánh Thành đã không còn bất kì tung tích hoạt động nào của đám Siêu Phàm Dị tộc. Kể cả những nơi khác, toàn bộ Siêu Phàm Dị tộc hầu như biến mất hoặc bí mật ẩn nấp, hay là đang ấp ủ một kế hoạch nào đó, thời gian lưu lại cho chúng ta cũng không còn bao nhiêu."

Lần này, những người ở lại bao gồm Hôi Nhận, Không, Gretel, Thái Lư, ba anh em nhà Carmen, Vanni, Hồng Nguyệt và những người khác.

Tất cả những người còn lại sẽ đi theo anh, tiến vào thế giới mà chưa ai biết đến.

Không có bao nhiêu người tiễn đưa anh đi, ngoại trừ những tùy tùng ra, cũng chỉ có Trần Hải Bình và một số lãnh đạo cao cấp ở Thâm Lam. Giám đốc và một số cao tầng đi xa, đây là chuyện bí mật không thể nào tiết lộ.

Cổng dịch chuyển đã xuất hiện ở ngay trước mặt.

Đường Vũ kích hoạt cổng dịch chuyển, điều khiển con rối ác mộng số 1 đi qua đó trước.

Năm giây, 10 giây trôi qua, anh vẫn có thể cảm nhận được sự liên hệ yếu ớt của con rối ác mộng số 1.

Anh bước vào và đi qua cổng dịch chuyển.

" Thưa ngài, để tôi đi thăm dò đường ở phía trước." La Triết, mặc nguyên bộ áo giáp nặng nề bước tới, " Ngài không cần phải mạo hiểm."

" Tất cả đều đã chuẩn bị đầy đủ, không thể bởi vì bước cuối cùng có chút nguy hiểm, mà do dự không hề tiến lên."

Đường Vũ lắc đầu, cuốn trục hồi thành không cách nào sử dụng được, thế giới bên kia cũng không biết tình huống gì đang xảy ra. Nếu không tự mình đi đến đó, những người khác anh phái đi thì làm sao mà trở về? Ngay cả tin tình báo cũng không thể nào truyền lại được.

Cổng dịch chuyển ánh sáng rạng rỡ, tất cả tùy tùng đều đã chuẩn bị xong.

Y Liên tạo ra bộ áo giáp băng cho mọi người, La Triết cầm trong tay một chiếc khiên khổng lồ và Winnie tạo ra một chiếc khiên ánh sáng.

Ngay sau đó, lực lượng không gian bao trùm tất cả mọi người và biến mất.

.....

Bầu trời xám xịt, bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc, quanh năm không nhìn thấy ánh sáng mặt trời.

Mặt đất hiu quạnh, nhìn xung quanh chỉ còn lại những cành cây khô đen, toàn bộ thế giới phảng phất chỉ còn lại một màu đen và xám.

Nguyên Lực thì mỏng manh, chỉ bằng một phần ba mươi của lãnh địa.

Đường Vũ đặt chân lên mặt đất cằn cỗi, ánh mắt nhìn qua, chỉ thấy con rối ác mộng số một đang đứng ở cách đó không xa, dưới chân có mấy cái xác của quái vật có chút dữ tợn.

Xa hơn 1 chút vẫn còn sót lại một số linh kiện máy móc bị hư hỏng và những xác chết thối rữa đã lâu.

" Xem ra, vị trí dịch chuyển đã được cố định."

Anh quan sát mặt đất gồ ghề ở dưới chân.... Bọn họ đang ở trên một ngọn núi hoang, cũng không có phát hiện dấu vết của cổng dịch chuyển.

Dịch chuyển 1 chiều, điều này cũng nằm ở trong dự đoán của anh.

Cảm nhận một chút, mối liên hệ giữa anh với lãnh địa vẫn còn. Điều này so với con rối, cảm giác còn mạnh hơn rất nhiều, thậm chí có thể điều khiển từ xa một số thao tác cơ bản.

Y Liên và những người khác nhìn sang và đang chờ đợi sự sắp xếp của anh.

Xung quanh tạm thời không có gì nguy hiểm, Đường Vũ suy nghĩ 1 lát, " Để tôi thử xây dựng một cổng dịch chuyển trước..."

Trong kế hoạch lúc trước mà anh đã suy nghĩ, anh đã cân nhắc có lẽ dịch chuyển chỉ có 1 chiều. Nhưng nếu lãnh địa cổng dịch chuyển đưa bọn họ tới thế giới không hề biết này, như vậy ở thế giới này anh chỉ cần xây dựng cổng dịch chuyển, hai chiều không gian kết nối với nhau, cũng có thể dịch chuyển trở về lãnh địa.

Để đề phòng không cách nào điều động tài nguyên của lãnh địa ở xa. Trong nhẫn không gian của Đường Vũ đã để vào hơn Triệu Nguyên Tinh ở trong đó, cùng với vô số gỗ và các tài liệu cơ bản khác.

Anh giơ tay lên, chuẩn bị xây dựng một phân lãnh địa, nhưng chợt có chút nhíu mày.

Một cảm giác khó chịu nhàn nhạt, cảm giác bài xích thoang thoảng ở trong lòng.

Đường Vũ có loại dự cảm, hiện tại việc xây dựng phân lãnh địa, rất có thể sẽ mang đến cho anh những rắc rối.

" Phân lãnh địa phải được xây dựng ở một nơi phù hợp. Chúng ta cần phải biết rõ vị trí trước đã." Anh nhìn về phía Y Liên, La Triết và những người khác, " Đây có phải là thế giới mà các ngươi từng sinh sống sao?'

Một con quái vật lao tới, Y Liên đem nó đóng băng lại và gật đầu, " Khí tức của những con quái vật hắc ám này, nếu so với ma thú có chút khác biệt, xác thực nó là thế giới của chúng ta."

" Hẳn là bọn chúng xuất hiện khoảng 50 hay 60 năm trước. Tương truyền, các vị thần tà ác đã gửi những con quái vật hắc ám này tới đây để xâm chiếm thế giới. Có lẽ những vị thần tà ác này là đám bộ tộc ma quỷ.

La Triết cũng gật đầu, " Khí tức có chút giống với ma thú, nhưng khi tôi được sinh ra, nhân loại liền đã bị Hắc Triều chia cắt, chỉ có thể ở trong thành trì phòng thủ. Ban đầu, những con quái vật hắc ám này xuất hiện như thế nào, chúng ta cũng không hề rõ. Nhưng thế giới này, tựa hồ như không có xuất hiện khe nứt vực sâu."

Anh nhìn về phía Zapor.

Những tùy tùng ở thế giới này được triệu hồi, Zapol là người lớn tuổi nhất. Dù sao, cũng là Siêu Phàm và chắc hẳn đã từng trải qua thời đại đó.

Lúc này, Zapol ngửi thấy bầu không khí quen thuộc của thế giới này, vô cùng kích động.

Lãnh chúa quả nhiên có lực lượng đi qua thế giới khác.

Chỉ trong hai tháng, thực lực của anh đâu chỉ tăng lên mấy lần.

Kinh thành, tôi sẽ sớm quay trở về thôi.

Zapol kìm nén sự kích động ở trong lòng và từ từ nói: " Chính xác mà nói, cách đây khoảng 58 năm trước.....Một năm ở trên thế giới này dài hơn trái đất một chút, nhưng khoảng cách khá nhỏ cho nên không có đáng kể.

Lúc ấy, mặt trời vẫn còn rất sáng, bỗng nhiên có 1 ngày. Bầu trời hoàn toàn tối sầm lại và sau đó một vết nứt không gian khổng lồ xuất hiện, gần như xuyên qua toàn bộ bầu trời, những con quái vật hắc ám từ trong khe nứt đó đi ra.

Sau đó, các vết nứt biến mất, nhưng số lượng của những con quái vật hắc ám cứ tăng lên theo từng ngày. Theo như sự suy đoán của tôi, những con quái vật hắc ám này có khả năng sinh sản và tự tiến hóa.

Vào ngày mà những con quái vật hắc ám xuất hiện. Một cuộc chiến nổ ra, vô cùng khủng bố ở trên bầu trời kinh thành. Chỉ tiếc, lúc đó tôi vẫn còn ở trong giai đoạn thức tỉnh, nên không có tham dự trận chiến đó, cũng không biết được bao nhiêu, nhưng có lẽ bên phía kinh thành giành thắng lợi. Sau đó, chính là xảy ra chiến tranh dai dẳng, nhân loại liên tiếp rút lui, chỉ có thể dựa bức tường cao để phòng thủ."

Zapol còn vẽ ra một tấm bản đồ của thế giới này. Sau khi hắc triều bộc phát, phạm vi hoạt động của con người dần dần thu hẹp. Nhưng trước khi tận thế, anh đã nhớ lại kết cấu của thế giới này.

Bây giờ, chỉ cần xác định vị trí mà thôi.

Y Liên và những người khác thu liễm khí tức và phân tán ra để thăm dò.

Có khế ước, việc liên hệ vô cùng thuận lợi, lại còn có chức năng định vị, không cần phải lo tách ra khỏi nhóm.

Nửa tiếng sau, La Triết tìm kiếm ở phía Đông Nam và có phát hiện.

" Tôi tìm thấy một thành trì, nhìn từ xa giống như một đống đổ nát, nhưng bên trong đó còn không ít người sống sót. Khí huyết ở trên thế giới cô đơn này, hết sức dễ thấy."

Cả nhóm đoàn tụ trở lại và vội vã đi về phía Đông Nam.

Bởi vì an toàn và cẩn thận, Đường Vũ cũng không có bay lên trời, cũng không có lái Phù Không chiến xa, chiến xa tê giác hay các loại phương tiện khác. Anh chạy bộ và duy trì với tốc độ của người thức tỉnh cấp 8, cấp 9.

Không bao lâu, đã nhìn thấy đường viền của bức tường thành.

Trong khi Y Liên đang chạy, bỗng nhiên che miệng lại, ánh mắt bên trong khó giấu vẻ kinh hãi.

Chương 557: Quê hương của Y Liên

"Y Liên..."

Đối với một cao thủ Siêu Phàm, việc khống chế cảm xúc là điều không khó và bạn hoàn toàn có thể giữ cho mình trạng thái bình tĩnh tuyệt đối khi lâm trận.

Tuy nhiên, Đường Vũ lại phát hiện tinh thần của Y Liên bên cạnh, nhất thời dao động dữ dội.

" Chẳng lẽ nói?"

Y Liên nhìn về phương xa và dường như cô ấy muốn khắc sâu hình ảnh nay trong tâm trí. Một lúc sau, cô mới chậm rãi nói ra, " Đúng thế, thành phố này chính là nơi tôi từng sinh sống."

18 năm qua, cô chưa từng rời khỏi thành phố, cũng không thấy cảnh tượng bên ngoài thành phố.

Nhưng tại thời điểm này, nhìn từ xa, xuyên qua bức tường thành sụp đổ. Cô nhìn thấy đống đổ nát ở trong thành phố, những ngôi nhà thấp bé đã bị chôn vùi và cô còn tận mắt nhìn thấy qua khe hở, bức tường thành sụp đổ.

Kí ức vẫn còn mới mẻ.

" Bên này có phát hiện, hình như là một mỏ Nguyên Tinh."

Đường Vũ nhìn về phía ngọn núi thấp nơi Zapol đang đứng, trong nháy mắt lao người đi qua đó.

Nơi này còn lưu lại một số vật dụng của con người, phần lớn là xác chết của con người và quái vật hắc ám.

Mỏ Nguyên Tinh rất sâu, trên vách tường có thể nhìn thấy ít khối Nguyên Tinh, năng lượng bên trong rất ít và thậm chí cũng có một số viên không có năng lượng nào ở bên trong, tạm thời chỉ có thể được coi là những mảnh vỡ Nguyên Tinh.

Bên trong rất nhiều hang động đã sụp đổ, tập trung tinh thần để cảm giác, chỉ có thể phát hiện những năng lượng dao động yếu ớt.

Ngoài ra, còn có không ít quái vật hắc ám vẫn còn sống, đã bị Zapol giết chết.

" Nơi này, chắc hẳn là một mỏ Nguyên Tinh nhỏ. Nhưng bây giờ, mỏ Nguyên Tinh này đã bị bỏ hoang. Sau khi trải qua khai thác một cách bạo lực, nơi này đã không còn bất kì Nguyên Tinh nào nữa."

Bọn họ đã đào ra không ít hang động bị sụp đổ, có một số xác chết đã lâu, xác của người chết giờ chỉ còn lại những bộ xương khô.

" Nghèo, thật sự là quá nghèo, chưa từng thấy qua mỏ Nguyên Tinh nào cùi bắp đến như thế!" Tạ Y lẩm bẩm, " Đào từ nãy tới giờ còn không sánh nổi một trận thu nhập từ việc đánh bài."

Đường Vũ đá Tạ Y đi ra khỏi mỏ, nhìn thấy Y Liên càng ngày đi sauu6 vào trong hang động, liền thở dài đuổi theo.

Cho tới nay, Y Liên ở trong mắt anh, luôn mang nhãn hiệu của sự bình tĩnh, lý trí và kiên cương.

Giờ khắc này, cô lại biểu hiện giống như một cô gái 18 tuổi thực sự.

Một cô gái đã mất đi cha mẹ.

Y Liên một đường phá vỡ những tảng đá chắn ngang, thỉnh thoảng cô dừng lại bên cạnh những thi thể không thấy rõ khuôn mặt. Bước chân càng lúc càng nhanh và bàn tay đang nắm chặt ở trong tay áo, có chút run lên.

Đường Vũ không nói gì, chỉ yên lặng đi theo phía sau.

Ba năm trước, Y Liên đã mất đi cha mẹ, nơi bọn họ làm việc có lẽ là khu mỏ ngoài thành này sao? Không biết đã chôn vùi biết bao nhiêu người.

Một đường đi tới, anh nhìn thấy hàng trăm bộ xương.

Có người chết đi, chỉ mới có vài tháng. Một số xác chết, mơ hồ vẫn còn nhìn thấy những khuôn mặt, nhiều xác chết lại bị những con quái vật đã ăn thịt, biến thành những bộ xương trắng hoặc bị chôn vùi ở một góc nào đó cũng không biết.

Một lần, hai lần, ba lần.

Y Liên đã tìm khắp ở khu mỏ, tất cả những nơi có dấu vết của con người, cô đều đã lật tung lên.

Cô xoay người, nụ cười có chút gượng ép, trong đôi mắt màu ngọc bích ấy, không ngừng có làn sóng dập dờn trên mặt hồ.

" Ô! Tôi xin lỗi vì đã làm chậm trễ thời gian của mọi người...."

Cô cúi đầu xuống, chưa dứt lời, miệng đã bị ngăn chặn.

Một chai rượu Thanh Linh đã được đưa lên trên miệng cô.

" Cô đang nói gì thế, giữa chúng ta, còn cần phải xin lỗi sao."

Y Liên nặng nề gật đầu, tiếp nhận chai rượu Thanh Linh xong, ngẩng đầu lên, một hơi uống xuống.

Cố uống quá nhanh, rượu từ khóe miệng cô chảy ra, từng giọt chảy xuôi xuống theo xương quai xanh, mái tóc dài xinh đẹp của cô, có chút rối bời.

Cô cũng không hề quan tâm.

Bỗng nhiên, cô òa khóc.

" Tôi đã nghĩ rằng mình có thể buông xuống và nghĩ rằng mình thật sự kiên cường..."

" Tôi thực sự muốn tìm thấy hài cốt của bọn họ và dựng lên một ngôi mộ cho họ...."

Đường Vũ lặng lẽ đưa bờ vai của mình cho cô mượn, nước mắt chỉ có thể chảy xuống bộ áo giáp lạnh lẽo.

Anh có chút suy nghĩ.

Bỗng nhiên, anh nghĩ ra biện pháp.

Bí mật gỡ một sợi tóc của Y Liên xuống, lấy nó làm vật trung gian, nói không chừng, Tinh Linh và Tinh Nguyệt có thể bói ra được vị trí của cha mẹ Y Liên.

Anh cũng không có nói ra.

Thời gian trôi qua quá lâu, xảy ra nhiều tai nạn, việc bói toán cũng chưa chắc thành công. Lỡ như có hi vọng rồi lại thất vọng, càng khiến cho người ta đau lòng hơn.

" Chờ Tinh Linh, Tinh Nguyệt tìm thấy, lại nói cho Y Liên sau."

Tâm trạng của Y Liên sa sút và nó cũng không có kéo dài bao lâu.

Khi hai người đi ra khỏi mỏ, cô lại là một pháp sư điềm tĩnh và lạnh lùng như mọi khi.

Tạ Y đang ngồi trước của hang đang quan sát phương xa, lập tức tươi cười chạy tới.

Đường Vũ trực tiếp hỏi: " Tình huống ở trong thành có biết được gì không?"

" Chúng tôi chỉ mới quan sát nó từ xa. Thành trì này được chia làm nội thành và ngoại thành. Các bức tường thành bên ngoại thành đã bị phá hủy, chỉ có những bức tường nội thành vẫn còn nguyên vẹn như trước. Mà nhân loại ở bên trong, không có gì ngoài ý muốn, chắc vẫn còn ở bên trong nội thành."

Đường Vũ gật đầu, " Y Liên, La Triết, Tạ Y, Winnie, Nancy, Tiểu Lật.....Các ngươi đi vào trong thành trì kia với tôi.....Tinh Linh, Tinh Nguyệt, Zapor, các ngươi ở bên ngoài thành đề phòng."

Nói xong, khi đi ngang qua bên cạnh Tinh Linh, anh thuận tay đưa sợi tóc kia vào lòng bàn tay của Tinh Linh, đồng thời ở trong khế ước phân phó.

Sau đó, mang theo Y Liên và những người khác tới gần tòa thành trì hoang tàn này.

......

Chương 558: Ngoại thành và nội thành

" Nơi này là khu thợ thủ công, đây là khu ổ chuột, đây là.....Nơi tôi từng sinh sống.

Đường Vũ nhìn về phía căn nhà gỗ đã bị sụp đổ, lại nhìn về phía Y Liên, cô vẫn bình tĩnh như trước.

Vốn dĩ chỉ có bốn bức tường, căn nhà gỗ lụp xụp đương nhiên không tìm thấy thứ gì. Nhưng Y Liên vẫn từ trong đống phế tích ấy, tìm ra chiếc giường rách nát ban đầu, đem nó thu vào nhẫn không gian.

Diện tích thành trì cũng không hề nhỏ.

Tuy thế giới này ương tự như mô hình thời trung cổ. Những vương quốc trước tận thế, lãnh chúa, quý tộc, phân chia đất đai. Nhưng suy có cùng, dù sao cũng là thời đại võ thuật và công nghệ rune, người bình thường hay những người thức tỉnh cấp thấp, tiêu chuẩn sinh hoạt không khác gì thời cổ đại, nhưng các quý tộc thì không giống.

Chỉ với sức mạnh của người thức tỉnh, về mặt xây dựng thuận tiện hơn nhiều so với thời cổ đại.

Diện tích lớn hơn nhiều so với Lâm Đông, Thâm Lam và có lẽ phải tăng thêm những hòn đảo nổi, những mảnh đất trống chưa có khai thác kia, mới có thể sánh ngang với tòa thành trì này.

Bọn họ đi qua nhiều nơi ở khu vực ngoại thành, khắp nơi đều là nhà cửa sụp đổ. Chỉ còn một số ngôi nhà kiên trì đứng vững. Đá vụn, mảnh gỗ, dưới những thứ đó có rất nhiều thi thể thối rữa.

Các vật phẩm có giá trị hầu như không thấy, cũng có một số thương nhân sống ở ngoài thành, nhưng một số chỗ đổ nát, có dấu vết đã tìm qua.

Nơi xa, một vài con quái vật hắc ám đi lang thang, khi chúng nghe thấy tiếng động, lao nhanh tới, liền bị biến thành những bức tượng băng.

Đường Vũ quay đầu nhìn lại, cách bên ngoài thành không xa, có một con sông lớn chảy qua. Có thể tưởng tượng, trước tận thế, con sông lớn mênh mông này, đã mang lại sự phồng vinh cho thành trì này.

Mấy người đi về phía nội thành.

Sau khi đi qua hết khu vực hoang tàn rộng lớn, cuối cùng cũng có thể nhìn thấy bức tường thành ở phía xa, ánh sáng màu đỏ rực lác đác....Đó là ánh sáng của những ngọn đuốc.

Lúc này là ban ngày, nhưng dưới lớp sương mù dày đặc, trời vẫn còn mờ mịt như trước khi mưa to rơi xuống vậy.

Chỉ tốt hơn một chút so với ban đêm.

Đường Vũ và những người khác không che giấu thân ảnh, cho đến khi khoảng cách còn chưa tới 200 mét, những tên lính thủ thành mới hét lên:

" Ai? Dừng lại!"

Binh lính thủ thành, mặc một bộ giáp xích khâu có chút cũ nát, trên tay cầm một cây trường thương kim loại, khí tức chỉ có cấp hai, cấp ba.

Thuộc về tiêu chuẩn người lính bình thường.

Mà người hét lên hỏi, đã đạt cấp 5 đỉnh phong. Hắn là một tên tiểu đội trưởng trong đội quân thủ thành.

La Triết thông qua khế ước nói ra.

Đường Vũ nhận thấy rằng, chỉ có cây trường thương ở trong tay tên tiểu đội trưởng này mới là vũ khí rune.

Trong lòng hiểu rõ, anh cũng không mở miệng nói chuyện, để cho La Triết và những quân sĩ thủ thành này thương lượng.

"..... Chúng tôi chính là những nhà thám hiểm đến từ các quốc gia khác...."

La Triết trầm giọng tiết lộ ra thân phận giả của bọn họ.

Thế giới này, nhìn chung là một vùng đất rộng lớn, bốn phía bị đại dương bao quanh. Phía trên mảnh đất có vô số vương quốc lớn nhỏ, nhưng có lẽ bởi vì tồn tại lực lượng cấp cao. Nên trước khi tận thế, việc thông tin liên lạc không có bị ngăn cản, ngôn ngữ trên mảnh đất này sớm đã thống nhất từ lâu.

Cả hai bên đối thoại chính là ngôn ngữ chung của đại lục, bởi vì khoảng cách về địa lý, khiến cho giọng nói có chút khác đi.

Mà La Triết, thật sự cũng đến từ một quốc gia khác, điểm này cũng không được xem là bịa đặt.

Đường Vũ chỉ yên lặng lắng nghe, không nói, dù sao anh cũng không nói được ngôn ngữ thông dụng. Nhiều nhất chỉ dùng lực lượng tinh thần để truyền đạt thông tin muốn biểu đạt. Lúc này, với trí nhớ của cấp bậc Siêu Phàm vận chuyển nhanh chóng, đem từng chữ của La Triết và tên tiểu đội trưởng thủ thành đang nói chuyện. Mỗi một câu đều ghi nhớ, phân tích và không có mất nhiều thời gian để hoàn toàn nắm giữ một ngôn ngữ mới.

" Tôi cần xin chỉ thị, xin các vị hãy đợi một lát."

Tiểu đội trưởng nhanh chóng rời đi.

Những tên lính canh khác thì nửa để phòng, nửa tò mò đánh giá mấy người. Tựa hồ, chưa bao giờ nhìn thấy qua nhân loại từ bên ngoài tới, Dưới bóng tối bao trùm, hầu hết các thành trì sớm đã bị phá hủy. Chỉ có một số thành trì lớn vẫn còn sót lại, nhưng chúng cũng giống như những hòn đảo biệt lập giữa biển khơi, chính là nơi che chở duy nhất của nhân loại.

Đường Vũ không ngoài ý muốn, từ trong miệng La Triết, Zapor, anh đã có chút hiểu biết về thế giới này.

Tòa thành trì này, bởi vì Y Liên cũng không có biết tên, nên không thể xác định được vị trí của nó ở trên bản đồ. Nhưng trên thế giới này, có rất nhiều vương quốc, đều có một số đặc điểm là người thưa thớt. So với thời trung cổ, mỗi một tòa thành trì lớn hơn rất nhiều và đều có dân số đông đúc. Nhưng thế giới này lại rộng lớn vô cùng, thậm chí so với trái đất thì diện tích đã lớn gấp 10 lần.

Trước tận thế, Nguyên Khí của thế giới này nồng đậm hơn rất nhiều so với bây giờ. Trong rừng núi có vô số thú hoang dã, loài người chỉ có thể ở những nơi tương đối an toàn xây dựng thành trì. Sau khi Hắc Triều bộc phát, bởi vì địa phương rộng lớn, cho nên việc giao lưu cũng có chút khó khăn. Những thành trì nhỏ không có năng lực chống đỡ những con quái vật hắc ám và dần biến mất. Mấy chục năm trôi qua, có lẽ ở những quốc gia xa xôi hẻo lánh này đã không còn bao nhiêu thành trì còn sót lại.

Chương 559: Chỉ có thể lấy đức phục người (1)

Đường Vũ cảm nhận được không ít khí tức sống sót ở trong thành, nhưng tài nguyên chung quanh thì nghèo nàn, sự tàn phá bên phía ngoài thành làm cho không gian sinh sống của loài người bị thu hẹp. Nếu tiếp tục như thế, thành trì này cũng chỉ có thể dần dần đi vào chỗ chết.

" Làm sao lâu như vậy, nửa tiếng rồi, còn không định mở cửa nghênh đón chúng ta đi vào hay sao?!"

Tạ Y bực bội, lấy ra một khẩu súng lục giảm thanh đặc chế, bắn nổ tung hai đầu quái thú hắc ám.

Binh sĩ ở trên tường thành quay đầu, biểu thị bọn họ cũng không biết gì, thỉnh thoảng quay đầu lại.

Đường Vũ cũng dần mất kiên nhẫn, đã đợi nửa tiếng rồi. Anh vẫn đang cố gắng giữ bình tĩnh, mới không có động thủ phá nát cái cổng thành này.

Thời gian cứ thế trôi qua.

Mãi đến một tiếng sau, cổng thành mới từ từ mở ra, cùng với tiếng nghiến răng, nghiến lợi.

nổi lên.

Một đội mặc áo giáp bạc, mũ sắt, cầm khiên và mang theo kiếm dài từ từ ra khỏi cổng thành.

" Ta là tướng quân Barkley của thành Geer, những vị khách ở bên ngoài, thành chủ của chúng tôi muốn gặp các bạn, xin mời đi theo chúng tôi."

La Triết gật đầu và đi trước.

Đường Vũ và những người khác đi theo sát phía sau.

Sau khi đi vào bên trong thành, tướng Barkley dẫn bọn họ đi thẳng vào trong, những binh lính mặc áo giáp bạc khác, tay cầm chuôi kiếm đi ở hai bên, đối với bọn họ có chút đề phòng.

Đường Vũ duy trì tính cách của 1 nhà thám hiểm và một bên cũng cảnh giác đối với những người lính này.

Đội ngũ nãy, chắc có lẽ là những thành viên của quân đoàn tinh nhuệ nào đó, mỗi người đều có thực lực trên cấp 6. Còn vị tướng quân Barkley kia, tuy đã che giấu một phần khí tức của bản thân, nhưng Đường Vũ vẫn có thể phát hiện ra, đối phương đã là một cao thủ cấp 11.

Đây là một cỗ lực lượng đủ để áp chế nhóm mạo hiểm cấp 8 cấp 9 bọn họ.

Anh cũng không quan tâm đến những người này nghĩ gì.

Mục đích chính của việc tìm kiếm thành trì, chính là muốn xác định vị trí ở trên bản đồ. Bây giờ, mới biết được ba chữ, một tòa thành ở trong một vương quốc, Zapor nói anh ấy đã tìm thấy vị trí của thành trì này trên bản đồ do anh vẽ.

Trước tận thế, một quốc gia nào đó ở phía Tây Nam đại lục, là thành phố lớn thứ hai sau kinh thành của hoàng gia.

Hai bên đường là những tòa nhà có lối kiến trúc độc đáo, có chút cổ xưa, anh còn nhìn thấy một số ngôi nhà gỗ có lối kiến trúc không hợp nhau. Một số dân thường quần áo rách rưới, tây cầm cuốc, không ngừng cày cấy ở trên những cánh đồng nhỏ.

Còn có một số người thượng lưu ăn mặc sang trọng, ngồi trên xe kéo thuê, giống như trong phim hồng kong thời xưa đi qua lại.

" Nói chung đó là giới quý tộc.'

Đại lục này, những quốc gia này, quý tộc và người dân, có sự phân biệt một cách rõ ràng.

Không ít trường hợp bình dân bị chết vì nạn đói, bệnh tật, thiên tai. Đặc biệt, là những tên đại quý tộc có được một cuộc sống xa hoa. Bởi do sự tồn tại của kĩ thuật rune cho nên tiêu chuẩn sinh hoạt cao hơn nhiều so với thời trung cổ.

Đường Vũ chỉ biết lắc đầu và không thèm để ý đến những chuyện tào lao này.

Bỗng nhiên, vẻ mặt anh có chút ngẩn ra.

Luôn cảm thấy chỗ nào có sự khác biệt.

Cẩn thận suy nghĩ lại, lúc trước khi ở bên ngoài thành, cỗ cảm giác bài xích nhàn nhạt kia, vẫn luôn lượn lờ trong lòng anh. Lúc này, cỗ cảm giác bài xích kia, hình như đã biến mất.?

Đường Vũ không dám bất cẩn, anh tập trung tinh thần và phát hiện bên trong và bên ngoài thành phố có sự khác biệt rõ ràng.

Bên ngoài thành phố, cô đơn và hoang tàn, giống như cả thế giới đã suy tàn.

Bên trong thành phố, vẫn còn có sức sống, không chỉ là khí tức của sinh mệnh, mà thế giới vẫn còn đang sống lấy.

Lĩnh vực cá nhân mở ra, Đường Vũ rốt cục bừng tỉnh đại ngộ.

"....Loại cảm giác này, có lẽ là lĩnh vực? Hay nói cách khác là giới vực?"

Đây không phải lĩnh vực cá nhân, mà là phạm vi thế giới xác định. Kết hợp với đám Ma Thú không ngừng thôn phệ Bản Nguyên của hành tinh, Đường Vũ rất nhanh đã có suy đoán.

Hành tinh này đã bị xâm chiếm khoảng 50 đến 80 năm trước. Hiện này, có lẽ Bản Nguyên của hành tinh này, phần lớn đã bị thôn phệ. Hầu hết khu vực đã hoàn toàn mất đi sức sống. Cho nên chỉ còn thành trì của loài người, nó vẫn còn ở trong phạm vi của có bị thôn phệ.

" Lúc trước, mình dự định thành lập một phân lãnh địa, nhưng lại có linh cảm không tốt. Nếu như xây dựng một phân lãnh địa ở trong nơi hoang dã, chẳng khác nào một chấm trắng ở trên một tờ giấy đen. Điều này vô cùng nổi bật, chắc chắn sẽ khiến cho đám Dị tộc, thậm chí bộ tộc Ma Quỷ sẽ chú ý tới."

" Mà những thành trì còn sót lại của con người, chính là một khu vực hiếm hoi ở trong tờ giấy đen. Nếu như mình để chấm trắng lên đó, chắc chắn sẽ không làm người khác chú ý tới.

" Đặc biệt, khi lãnh thổ mở rộng, rất có thể sẽ thay đổi vùng đất tĩnh mịch này, một lần nữa sẽ làm cho hành tinh có sức sống lại lần nữa."

Ban đầu, anh chỉ muốn dạo một vòng rồi rời đi. Lúc này, mục tiêu của anh đã thay đổi.

Trong thành trì này, xây dưng phân lãnh địa, trở thành cầu nối để cho Thâm Lam đưa quân qua khám phá hành tinh này.

Bên trong thành, dù gì cũng không có lớn, đi khoảng 10 phút liền đến phủ thành chủ. Xa xa, liền có thể nhìn thấy đèn đuốc sáng trưng ở bên trong phủ. Ở trong tòa thành trì hết sức tối tăm này, vô cùng nổi bật.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!