Virtus's Reader
Lão Bà Của Ca Là Hoa Hậu Giảng Đường

Chương 1129: CHƯƠNG 1128: LÀM VIỆC NGHĨA KHÔNG LƯU DANH.

Tiểu nam hài nhìn như suy nhược kia đột nhiên trở nên sinh long hoạt hổ, hóa thân thành một sát thủ cùng hung cực ác, trong mắt hắn lấp lóe vẻ bạo ngược tàn nhẫn đến khó tin, tựa hồ như rất vui vẻ khi nhìn thấy một mỹ nữ xinh đẹp như tiên chuẩn bị hương tiêu ngọc vẫn, một cỗ sát khí ẩn tàng trong người hắn ào ào tuôn ra ngoài.

Rõ ràng là tên sát thủ nhìn như đứa trẻ mười tuổi kia nắm bắt thời cơ rất tốt, nếu như Kiều An An là người bình thường thì lần này nàng sẽ phải chết chắc, cho dù nàng có là cao thủ cổ võ thì kết quả sợ rằng vẫn là không tránh khỏi một kiếp, bất quá Kiều An An thân làm một cao thủ Kim Đan kì, lần ám sát này chủ định sẽ không thành công.

Cho dù sự việc xảy ra rất bất ngờ, Kiều An An cũng hoàn toàn không có tâm lí chuẩn bị, nàng cũng không phải là không nghĩ tới sẽ có bệnh nhân hạ thủ với mình, nhưng bệnh nhân là một tiểu nam hài thì nàng hoàn toàn không ngờ được, bất quá đối mặt với nguy hiểm nàng vẫn có thể phản ứng được.

Trên mặt tên sát thủ lúc này đang lộ ra nụ cười tàn nhẫn, nhìn bề ngoài hắn mới chỉ mười tuổi nhưng trên thực tế hắn lại không phải trẻ con, hắn là một người lùn, hơn nữa hắn rất thích việc nhìn những mỹ nữ xinh đẹp như hoa điêu linh vẫn lạc trong tay hắn, điều này giúp thỏa mãn thú tính trong lòng hắn.

Nhưng mà hắn đã cười quá sớm, hắn còn đang tưởng tượng ra khung cảnh thê mĩ kia thì Kiều An An đột nhiên hóa thân thành một tiên nữ chân chính, ngay vào thời khắc mấu chốt động dụng lực lượng của tiên nữ, chớp mắt đã biến mất tại chỗ, lần ám sát tưởng chừng như không thể thất bại này tuyệt nhiên đã thất bại.

Sát thủ lùn nhất thời đại nộ, hung hăng từ trên giường bật dậy, chỉ tiếng là thân thể hắn vừa nhảy lên được một nửa thì trước mắt hắn đã có một đạo chưởng phong lăng không bay tới đánh trúng đầu hắn, hắn chỉ kịp cảm thấy mọi thứ trở nên mơ hồ rồi ngất đi.

- An An tỷ cẩn thận. – Mộc Vũ thất thanh kinh hô.

Mộc Vũ không có nhìn rõ hành động của tên sát thủ lùn kia, nhưng khi klaa vừa lắc mình tránh sang một bên thì nàng liền nhìn thấy nữ nhân giả làm mẹ của tên sát thủ kia bắt đầu hành động, nữ nhân này vẫn luôn đứng phía sau Kiều An An, khi nàng vừa mới lùi về trước mặt ả, ả đột nhiên từ trong ngực móc ra một khẩu súng hết sức tinh xảo, nhằm thẳng vào Kiều An An bóp cò.

Pằng’’! – tiếng súng vang lên.

ựa! – một tiếng hét thảm cũng vang lên nhưng là phát ra từ miệng nữ nhân kia khẩu súng ngăn rơi xuống đất, bàn tay nữ nhân kia bầy nhầy đầy máu tươi, vừa rồi viên đạn đã phát nổ ngay trong khẩu súng.

- Đang đợi ngươi động thủ đấy! – Đường Kim hừ lạnh một tiếng, lắc mình tới bên cạnh nữ nhân kia, tát một cái làm ả ngất đi, ả chính là nữ nhân trong ảnh lúc này Ninh Tâm Tĩnh gửi cho Đường Kim, lúc đó Đường Kim cảm thấy mọi việc thật là trùng hợp, tên sát thủ kia lại vào đúng phòng này.

Tên sát thủ lùn đánh lén kì thực cũng không nằm ngoài dự liệu của Đường Kim, hắn sớm đã phát hiện ra đứa bé vừa vào phòng không bình thường, cho dù sát khí trên người đã được ẩn tàng rất kĩ nhưng vẫn bị Đường Kim phát giác, sở dĩ Đường Kim không động thủ trước là vì muốn xem còn sát thủ khác hay không mà thôi.

- Không có bom. – Đường Kim đánh ngất cặp mẹ con giả kia đồng thời dò xét trong người hai người này một lượt, chỉ bất quá lần này hắn không có phát hiện quả bom mini nào, xem ra số lượng bom này ở Hắc Võng cũng có hạn, không phải tùy tiện có thể để cho sát thủ mang theo bên người.

- Thất tiên nữ, ta đưa hai người này đi trước. – Đường Kim cũng không lãng phí thời gain, trực tiếp nhấc hai tên sát thủ lên, phóng ra khỏi cửa sau đó mới thuấn di trở về Ninh Sơn.

Giao hai tên sát thủ cho Ninh Tâm Tĩnh, để nàng tiếp tục thẩm vấn xong hắn mới trở lại bệnh viện.

Trong phòng bệnh, sắc mặt Mộc Vũ có chút bất thường, Trần Tuyết và Phương Lan đều sợ tái mặt, Phương Lan càng là nhịn không được dò hỏi:

- Mộc Vũ, vừa rồi, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Đó… đó là sát thủ sao?

- Không sao, chỉ là một lần diễn tập mà thôi. – Đường Kim bước vào phòng, tùy tiện tìm một lí do lấp liếm sự việc.

- Diễn tập? – Trần Tuyết nhịn không được tiếp lời:

- Diễn tập gì vậy?

- Diễn tập chống khủng bố. – Đường Kim tùy tiện bịa.

- Cái đó, Đường Kim, cậu rốt cuộc là ai vậy? – Trần Tuyết tò mò hỏi.

- Cô có đọc tiểu thuyết không? – Đường Kim nghiêm trang hỏi.

- Có chứ, sao thế? – Trần Tuyết càng thêm hiếu kì.

- Vậy cô biết Long Tổ không? – Đường Kim lại hỏi.

- Biết a, đó là tổ chức đặc công mạnh nhất Hoa Hạ phải không? – Trần Tuyết có chút kích động.

- Ta chính là đặc công của Long Tổ, hiện tại cô đã biết ta lợi hại thế nào chưa? – Đường Kim làm bộ đắc ý nói.

- Lợi hại, rất lợi hại! – Trần Tuyết lập tức gật đầu, bất quá sau đó lại có chút hoài nghi:

- Nhưng mà thân phận của cậu không phải cần bảo mật sao?

- Đúng đấy, cần bảo mật, cho nên cô ngàn vạn lần đừng nói với người khác, bên ngoài ta chỉ là một sinh viên đại học bình thường, trên thực tế thì những phần tử khủng bố ở thành phố này đều là do ta giải quyết, bất quá chuyện này cô không được nói với người khác đâu đấy. – Đường Kim làm bộ nghiêm trang nói, ai cũng không nhìn ra được là hắn đang bịa, dứt lời còn không quên cảm khái:

- Làm việc nghĩa không để lại danh tính, xong việc phất y mà đi, ẩn tàng trong giang hồ, ta thật là vĩ đại!

- Phụt! – Kiều An An ở một bên cuối cũng cũng không nhịn được nữa mà bật cười:

- Lão công, ta đi làm việc đây.

Kiều An An rời đi, nàng cần phải xử lí chuyện 6 người nhà kia lúc sáng, đương nhiên nàng cũng sẽ không trực tiếp ra mặt mà để cho nhị ca của nàng giải quyết, nàng chỉ cần một cuộc điện thoại là được.

Mà Đường Kim thì lúc này đang nhìn Mộc Vũ cười hì hì hỏi:

- Mộc Mộc thân ái, hiện tại nàng đã biết thân phận của ta rồi, có cảm thấy ta vĩ đại không? Có phải rất sùng bái ta không? Ta tin nàng nhất định là có, hiện tại nàng muốn lấy thân báo đáp ngay lập tức không ta? Bất quá ta là nam nhân luôn giữ tiết khí, cho nên đừng có tự nhào vào lòng ta nha, nếu không ta khẳng định sẽ cự tuyệt đó.

Mộc Vũ trừng mắt nhìn Đường Kim, nàng mới không thèm tin mấy lời ma quỷ này của hắn, cái gì mà đặc công Long Tổ? tên gia hỏa này lừa người cũng không chuyên nghiệp tí nào, cư nhiên lấy tên trong truyện ra để chém gió.

Cũng may là lúc này chuông điện thoại của Đường Kim lại vang lên làm hắn không tiếp tục nói nhăng nói cuội nữa, bất quá lần này người gọi tới cư nhiên lại là Trương Tiểu Bàn.

Bấm nhấc máy, Đường Kim thuận miệng hỏi:

- Trương Tiểu Bàn, cậu lại đi chơi gái xong bị bắt vào cục cảnh sát rồi à?

- Anh bạn, lần đó ta còn chưa có sơ múi được gì mà? – đầu dây bên kia Trương Tiểu Bàn thiếu chút thì phát khóc:

- Còn có, anh bạn, cậu nói đúng rồi đấy, lần này ta cũng đang ở trong cục cảnh sát.

Chương 1128 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!