Mộc Tuyển tựa hồ đã sớm đoán trước một màn này nên lập tức vươn tay, đỡ lấy Diệp Tiểu Mạn, rồi sau đó ôm đặt lên trên giường…
Mộc Tuyển xoay người nhìn khuôn mặt đẹp của Diệp Tiểu Mạn, trong mắt xuất hiện một tia tham lam, hắn đưa tay mò lên ngực Diệp Tiểu Mạn, nhưng ngay tại thời điểm sắp đụng chạm đến bộ vị cao ngất kia, hắn đột nhiên thu trở về.
Hít một hơi thật sâu, Mộc Tuyển đứng dậy, quay đầu đi ra, tiếp theo mở cửa đi ra ngoài, nhưng hắn nhưng không đi xa, mà lại sang phòng ngay sát vách, gõ gõ cửa.
Cửa phòng mở ra, Mộc Tuyển đi vào, bên trong có ba người, một nam nhân trung niên khí độ bất phàm, còn có hai đại hán rất ra dáng bảo tiêu.
“Lâm tiên sinh, sự tình đã làm thỏa đáng. ” Mộc Tuyển nịnh nọt nhìn nam nhân trung niên.
“Ngươi xác định đã thỏa đáng sao ?” Nam nhân trung niên thản nhiên hỏi.
“Lâm tiên sinh, tuyệt đối là thỏa thỏa đáng đáng, nàng vừa uống chén rượu bị ta bỏ thuốc, hiện tại đã hôn mê, ngài muốn như thế nào với nàng cũng được. ” Mộc Tuyển nói.
“Phải vậy không? Ta trước tiên đi xác nhận một chút, ngươi ở chỗ này chờ một phút đồng hồ. ” Nam nhân trung niên thản nhiên nói một câu, sau đó bước ra khỏi phòng, đi cùng hắn là một bảo tiêu.
Một phút đồng hồ sau, nam nhân trung niên một lần nữa về phòng.
“Lâm tiên sinh, thế nào rồi? Không thành vấn đề chứ?” Mộc Tuyển vội vàng hỏi…
“Ngươi làm tốt lắm. ” Lâm tiên sinh hơi hơi gật đầu.
“Vậy cái kia, Lâm tiên sinh, ngươi nói số tiền… … ” Mộc Tuyển lại lộ ra vẻ nịnh nọt tươi cười.
“Tiền không thành vấn đề, bất quá, ta muốn hỏi ngươi, ngươi xác định chưa từng chung giường với nàng?” Lâm tiên sinh thản nhiên hỏi.
“Không có, tuyệt đối không có!” Mộc Tuyển vội vàng lắc đầu, “Chuyện ngài phân phó, ta sao dám không làm đến nơi đến chốn? Ta vẫn nói với nàng ta thực tôn trọng nàng, phải chờ đêm tân hôn mới phát sinh quan hệ, cho nên nàng cũng càng thêm tín nhiệm ta. ”
“Ta tin tưởng ngươi. ” Lâm tiên sinh khoát tay, “Đánh nát ngũ chi của hắn, ném vào trong biển đi!”
“Cái gì? Không, không, Lâm tiên sinh, ngài không thể như vậy, chúng ta từ từ nói chuyện, ta thật sự không có làm gì nàng, thật sự không có… … ” Mộc Tuyển hoảng sợ kêu to, nhưng tiếng kêu to rất nhanh liền biến thành la thảm thiết, sau đó không còn thanh âm gì nữa, cũng không phải do hôn mê, mà là bị khăn nhét vào miệng.
“Kỳ thật ta có tin ngươi hay không cũng không trọng yếu, bởi vì mặc kệ ngươi có làm gì nàng hay không, sau khi chuyện này kết thúc vẫn là lúc ngươi phải chết. ” Lâm tiên sinh vẫn như cũ rất bình thản, nói xong câu đó, hắn bước ra ngoài, đi tới phòng cách vách, cũng chính là gian phòng 1608 của Diệp Tiểu Mạn.
Nhìn Diệp Tiểu Mạn ngủ say trên giường, vị Lâm tiên sinh hơi có chút xuất thần, lại có chút hưng phấn. “Mười năm, Mạn Mạn, ngươi chung quy vẫn thuộc về ta, ngươi, còn có nữ nhi bảo bối của chúng ta, đều sẽ trở lại bên người ta, nhất định!” Vị Lâm tiên sinh rõ ràng chính là Lâm Chí Vinh, phụ thân ruột của Khả Ái Linh Lị, nam nhan từng từ bỏ Diệp Tiểu Mạn nhưng hiện tại lại hy vọng Diệp Tiểu Mạn trở lại.
Mười năm trước, Lâm Chí Vinh từ bỏ Diệp Tiểu Mạn còn đang mang thai bốn nữ nhi, lúc ấy hắn muốn con trai, bởi vì ngay lúc đó hắn nếu có con trai, thì ở giữa cuộc tranh đoạt người thừa kế có thể chiếm lấy ưu thế tuyệt đối, nhưng sau đó, hắn tuy rằng không có con trai, nhưng vẫn trở thành gia chủ Lâm gia, mà hắn hiện tại chính là gia chủ Lâm gia từng nằm trong tứ đại gia tộc Thiên Hải.
Mặc dù hắn đoạt được vị trí gia chủ nhưng cũng phải trả một ít đại giới, hắn mất đi nữ nhi từng có, cũng mất đi thê tử, nhưng trong một lần kiểm tra sức khoẻ lại biết được hắn đã vô sinh, vì thế, hắn rốt cục nghĩ tới Diệp Tiểu Mạn, nghĩ tới bốn nữ nhi, hắn cần đưa các nàng về.
Lâm Chí Vinh không phải người tốt lành gì, càng không phải hảo nam nhân, kỳ thật cũng không phải phụ thân tốt, nhưng hắn hiện tại thật sự muốn có con gái, đặc biệt là khi trước đó, hắn đã tận mắt nhìn thấy video của bốn nữ nhi, từ đó nhớ nhung không quên được, tuy rằng hắn biết mình bị bốn nữ nhi mắng đến mức muốn phun máu, nhưng bốn tiểu công chúa thông minh tinh quái hơn nữa dị thường xinh đẹp đã khắc sâu vào thâm tâm hắn.
Từ đó, hắn liền nghĩ chuyện đoạt lại nữ nhi, sau một phen điều tra, biết được nữ nhi có thế lực rất cường đại che chở, cỗ thế lực đó thậm chí so với Lâm gia hắn còn mạnh hơn rất nhiều, thì hắn từng muốn lùi bước, nhưng theo thời gian trôi qua, hắn đối với bốn tiểu nha đầu điên cuồng nhớ nhung, vì vậy quyết định bí quá hoá liều.
Kỳ thật điều này cũng không khó lý giải, bất luận là ai biết được chính mình có bốn nữ nhi xinh đẹp đáng yêu như vậy, đều sẽ muốn đưa các nàng về hảo hảo che chở, mặc dù Lâm Chí Vinh không tốt lành gì, nhưng hắn lúc này cũng là thật lòng muốn bốn nữ nhi, muốn chiếu cố các nàng, càng muốn làm các nàng hầu hạ dưới gối, để hắn có thể hưởng thụ thiên luân chi nhạc(*)
Vì thế, cuối cùng Lâm Chí Vinh liền nghĩ ra một biện pháp, hắn tìm ra Mộc Tuyển, ra giá hai ngàn vạn để Mộc Tuyển đi câu dẫn Diệp Tiểu Mạn, trong tình huống Diệp Tiểu Mạn không phòng bị, đem nàng tới Thiên Hải thị.
Lâm Chí Vinh cảm thấy muốn cướp bốn nữ nhi bảo bối kia về mấu chốt vẫn nằm trên người Diệp Tiểu Mạn, chỉ cần hắn một lần nữa có Diệp Tiểu Mạn, bốn nữ nhi tự nhiên cũng sẽ nhận hắn làm phụ thân.
Đương nhiên, Lâm Chí Vinh hiểu dùng phương thức bình thường để nhận Diệp Tiểu Mạn về là không có khả năng, nên hắn mới chọn cách này.
Nhìn Diệp Tiểu Mạn ở trên giường, Lâm Chí Vinh thấy tâm tình có chút kích động, không phải bởi vì sắp được hưởng Diệp Tiểu Mạn lần nữa, mà bởi vì bốn nữ nhi xinh đẹp, kỳ thật, ở trong lòng Lâm Chí Vinh Diệp Tiểu Mạn vẫn thuộc loại có cũng được mà không có cũng chẳng sao, chẳng qua là công cụ để hắn tìm lại bốn nữ nhi mà thôi.
Lâm Chí Vinh tới sát bên giường, một bàn tay mò vào quần áo của Diệp Tiểu Mạn, nhưng ngay tại khoảnh khắc hắn đụng vào liền đột nhiên hôn mê.
Trước đó, Lâm Chí Vinh mơ hồ nghe được một thanh âm:“Ta hận nhất người quấy rầy ta ngủ!”
Biệt thự bờ biển, trong giường lớn giữa phòng ngủ, Đường Kim cùng Kiều An An Hàn Tuyết Nhu triền miên quấn quít, thẳng đến sáng sớm ngày hôm sau ba người mới ôm nhau ngủ.
Bất quá, ba người cũng chưa kịp ngủ lâu lắm, bởi vì Kiều An An đã bị tiếng chuông di động làm bừng tỉnh. “Tiểu Mạn, như thế nào rồi a? Ngươi đừng khóc… … Tốt, tốt, ta lập tức đến. ” Kiều An An tắt điện thoại, sau đó rời giường mặc quần áo,
“Lão công, Tiểu Mạn đã xảy ra chuyện, ta phải đi một chuyến, chàng tiếp tục ngủ đi. ”
“Thất tiên nữ, không cần phải gấp gáp, không có đại sự gì, ta đã giải quyết tốt rồi. ” Đường Kim vươn tay, một lần nữa kéo Kiều An An vào giường lớn, một tay mò lên núi lớn của nàng, “Tối nay ta để nàng đi qua là được. ”
“Lão công, chàng, chàng tối hôm qua ra tay ?” Kiều An An sửng sốt, “Tiểu Mạn nói Mộc Tuyển đã xảy ra chuyện, tuy rằng nàng chưa nói rõ ràng, bất quá, lão công, chàng không phải đã giết hắn rồi chứ?”
(*)Thiên luân chi nhạc:niềm vui nhục dục theo lẽ trời.
- Vài lời của editor: hiện tại anh mình đang bận rộn chuyện khác nên mình sẽ thay anh tiếp tục truyện này. Vì trình mình rất kém nên mong được mọi người góp ý và giúp đỡ, nếu bản dịch có chỗ nào không vừa ý hãy liên lạc, mình sẽ nhanh chóng sửa chữa, xin cảm ơn.
Chương 1358 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]