Virtus's Reader
Lão Bà Của Ca Là Hoa Hậu Giảng Đường

Chương 1365: CHƯƠNG 1364: NÉ ĐÒN HIỂU HAY KHÔNG?

Vô số ánh mắt lại nhìn về phía ghế ngồi khách quý, sau đó liền thấy một nam nhân đứng lên, thoạt nhìn chỉ có hơn bốn mươi tuổi, nhưng người tu tiên tuổi luôn khó mà phán đoán từ vẻ ngoài, ai cũng không biết người này thật ra có phải lão yêu quái mấy trăm tuổi hay không.

Nhưng nhìn từ bên ngoài người này chẳng những không giống như lão yêu quái, thậm chí ngay cả người tu tiên cũng không giống, thân hình phúc hậu, nụ cười nở ra trên khuôn mặt giống như phật Di Lặc làm cho người ta cảm thấy hắn càng giống thương nhân láu cá hơn, mà điểm duy nhất có chút đặc biệt trên người hắn, chính là quần áo.

Không ngờ là mặc một thân long bào, loại long bào hoàng đế Hoa Hạ cổ đại thường mặc, đương nhiên, thân long bào này cũng không làm người này lộ vẻ cao quý, ngược lại người ta càng thêm cảm thấy chẳng ra cái gì cả.

“Lí Minh Hoàng, ngươi câm miệng cho ta!” Vốn đang định động thủ với Đường Kim, Trầm Khiếu đột nhiên xoay người căm tức nhìn mập mạp mặc long bào kia, “Thiên Thần cung ta kém hơn nữa, cũng so với Minh Hoàng cung các ngươi mạnh hơn một vạn lần!”

“Trầm Khiếu, Thiên Thần cung các ngươi bây giờ còn được mấy người?” Lí Minh Hoàng vẻ mặt khinh thường, “Cho dù Thiên Thần cung các ngươi dùng thủ đoạn hạ lưu đánh lén chúng ta thì không phải cuối cùng vẫn không bằng Minh Hoàng cung chúng ta hay sao?”

“Chê cười, nếu không phải không muốn đuổi tận giết tuyệt, Minh Hoàng cung đã sớm không còn một ngọn cỏ!” Trầm Khiếu cười lạnh một tiếng.

“Ài, ta nói này, hai người các ngươi tranh cãi cái gì?” Đường Kim có chút khó chịu nói một câu, “Ta bực mình nhất là cái loại người động khẩu không động thủ như các ngươi, muốn biết ai lợi hại, trực tiếp đánh một trận rồi nói sau!”

“Đường Kim tiểu huynh đệ nói thật đúng, Trầm Khiếu, có gan thì theo ta một lần!” Lí Minh Hoàng lập tức tiếp lời, “Âm mưu thủ đoạn trước mặt sức mạnh tuyệt đối thì làm được cái gì!”

“Vậy đến đây đi, bổn tọa còn sợ ngươi chắc?” Trầm Khiếu cười lạnh một tiếng, sau đó hướng sang đám người Tống Đạo Tông vung tay lên, “Các ngươi đi xuống trước đi!”

“Không cần đi xuống, Tống Đạo Tông, bọn họ đánh kèo bọn họ, chúng ta đánh kèo chúng ta, đến đây đi, trực tiếp lên chịu chết!” Đường Kim ngoắc ngoắc ngón tay với Tống Đạo Tông, “Đồ ngu ngốc, ta tiêu diệt ngươi trước!”

“Tiểu tử cuồng vọng, vậy ta liền giết ngươi!” Tống Đạo Tông tức giận hừ một tiếng, đột nhiên đánh về phía Đường Kim, một chưởng nhằm thẳng đầu Đường Kim đầu.

Có điều một chưởng này lại đánh vào khoảng không, bởi vì Đường Kim quỷ mị né sang một bên. “Chỉ bằng kẻ ngu ngốc như ngươi mà có thể giết ta?” Đường Kim vẻ mặt khinh thường.

Tống Đạo Tông hừ lạnh một tiếng, không nói gì, lại là một chưởng đánh tới Đường Kim.

Đường Kim vẫn như cũ thuấn di né tránh, miệng vẫn đang mắng chửi:“Ngu ngốc, ngươi quá chậm !”

“Đường Kim, ngươi con mẹ nó có bản lĩnh thì đừng trốn a!” Dưới đài có một đệ tử Thiên Đạo môn không thể nhịn được nữa hô lên, mà lời này cũng khiến vô số người tán đồng.

“Đúng vậy, có gan thì đừng chạy, ở tại chỗ đấm nhau với Tống môn chủ!”

“Ta nhổ vào, còn tưởng con hàng này rất lợi hại, nguyên lai chỉ biết trốn!”

“Nhát gan sợ chết!”

“Đường Kim, không có nữ nhân Hàn Băng kia giúp đỡ thì ngươi liền không dám đánh à?”

“Quá mất mặt xấu hổ đàn ông, sợ thì đừng đến đây khiêu khích, hiện tại chỉ biết chạy trốn thì tính là cái gì a?”

Dưới đài vô số người tức giận mắng, Tống Đạo Tông trên đài vẫn đang đuổi theo Đường Kim, mà Đường Kim vẫn trốn rồi lại trốn, chưa hoàn thủ cái nào, nhưng hắn vậy mà còn tâm trạng chửi lại đám người.

“Một đám ngu ngốc, ta thích trốn đấy làm gì nhau? Các ngươi định lên cắn ta a? Các ngươi nếu dám đi lên, ta cam đoan để các ngươi không có cơ hội trốn!” Đường Kim tràn ngập khinh bỉ khinh thường, “Còn nữa, ta làm thế này không phải chạy trốn, đây là né đòn, né đòn hiểu không? Một đám ngu ngốc không có văn hóa!” Đường Kim nói thế tự nhiên lại đưa tới vô số tiếng mắng chửi, đáng tiếc cũng không người nào thật sự dám lên, bởi vì bọn họ lo lắng sau khi lên đài thật sự không còn cơ hội trốn.

Tống Đạo Tông cùng Đường Kim ở một bên đã chính thức động thủ, trên ghế khách quý, những người đó cũng đang nhìn một màn này, cũng không người nào ngăn cản, cùng lúc đó, Trầm Khiếu cùng Lí Minh Hoàng cũng sắp động thủ.

“Trầm Khiếu, nếu muốn đánh, chúng ta liền thêm chút cá cược đi, nếu ta thua, người tu tiên của tiên môn đều thuộc về ngươi, nhưng nếu ngươi thua, bao gồm cả đệ tử Thiên Đạo môn cũng phải theo Minh Hoàng cung ta!” Lí Minh Hoàng nhìn Trầm Khiếu, vẻ mặt lộ ra khinh thường, “Thế nào? Dám không?”

“Vậy một lời đã định!” Trầm Khiếu cười lạnh một tiếng, rồi sau đó xoay người nhìn về phía ghế khách quý, “Còn thỉnh sứ giả tứ điện chứng kiến!”

“Không thành vấn đề, dựa theo ước định trước đây, sau khi các môn phái chọn lựa đệ tử họ muốn, trong các ngươi, bên nào thắng lợi là có thể chiếm được các đệ tử còn lại. ” Nam Cung tiên tử Vô Song điện mở miệng nói.

“Nam Cung tiên tử cũng có ý giống chúng ta. ” Ba trung niên ngang hàng với Nam cung tiên tử cũng mở miệng nói.

Bốn người này kỳ thật đại biểu cho tứ đại môn phái mạnh nhất Tiên giới, bọn họ cũng không thèm ở Phàm giới tuyển đệ tử, bọn họ chỉ làm một công chứng viên, lần này tới Tiên môn đại hội, theo một góc độ nào đó mà nói, bọn họ chính là trọng tài tới từ tứ đại tiên môn, quyết định kết quả cuối cùng, không thể làm trái ý.

“Trầm Khiếu, lại đây nhận cái chết!” Lí Minh Hoàng đột nhiên bay lên không trung cách mặt đất mấy chục mét, một hơi thở khổng lồ, cũng từ trên người hắn mãnh liệt phóng ra.

“Lí Minh Hoàng, hôm nay chúng ta sinh tử chiến!” Trầm Khiếu cũng đột nhiên bay lên, rồi sau đó xông đến chỗ Lí Minh Hoàng.

“Oanh!” Khí kình thổi bốn phía, hai người ngay từ đầu đã dùng đấu pháp gần như liều mạng, mà đối với chuyện hai người làm thế, người Tiên giới cũng không cảm thấy kỳ quái, bởi vì bọn họ đều đã biết, nửa năm trước, Thiên Thần cung cùng Minh Hoàng cung liều mạng đến lưỡng bại câu thương, thù ghét đã đến trình độ ngươi chết ta sống không chết không ngừng, tới tận sau khi tứ đại môn phái tới điều hòa, mới làm hai môn phái tạm thời ngưng chiến.

Nhưng hiện tại, bọn họ đi vào Phàm giới lại tìm được cái cớ, tự nhiên muốn tiếp tục liều mạng, thoạt nhìn nếu bọn họ chưa phân biệt được người sống kẻ chết thì chưa chấm dứt.

Trên bầu trời chiến đấu ánh lửa tóe ra bốn phía, phi kiếm va chạm, chưởng phong cứng đối cứng, có vẻ hết sức náo nhiệt, không ít người đã ngửa mặt lên trời, bắt đầu đưa tầm mắt chuyển lên không trung, không có biện pháp, ai bảo chiến đấu dưới đất rất nhàm chán đây.

Tống Đạo Tông cũng đang sử dụng phi kiếm, hiện tại phi kiếm đuổi Đường Kim chạy, mỗi lần đều như sắp bắt kịp, nhưng vĩnh viễn không thể chạm vào, mà khiến Tống Đạo Tông nghẹn khuất là, rõ ràng Đường Kim bị hắn truy đuổi rất chật vật, thế mà còn đủ sức một bên chạy một bên mắng hắn, không ngừng châm chọc cười nhạo, vì thế hắn rõ ràng chiếm cứ thượng phong lại lộ vẻ càng chật vật hơn!

“A!” Đột nhiên có người kinh hô ra tiếng, mà những người còn chú ý Đường Kim cùng Tống Đạo Tông chiến đấu cũng nháy mắt kết luận Đường Kim lần này chết chắc rồi, bởi vì đúng lúc này, tình hình chiến đấu đột nhiên phát sinh kịch biến!

Hai nam một nữ trước đó cùng Tống Đạo Tông tiến lên đài, đột nhiên đồng thời ra tay !

Chương 1364 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!