“Thân ái, làm người cần lạc quan một chút, ít nhất, hiện tại không quá nhiều người tu tiên, hơn nữa, loạn lạc cũng chưa chắc không phải chuyện tốt a, chờ chúng ta xử lý hết mấy kẻ quấy rối đó, Phàm giới sẽ chân chính bình tĩnh trở lại. ” Đường Kim lại vẫn vẻ mặt tươi cười.
Đúng như Tống Ngọc Đan nói, hắn vốn không thật sự cho rằng đã đại công cáo thành, cũng không cho rằng tất cả người tu tiên đều đã đi Tiên giới, trên thực tế, rất nhiều không người tu tiên không muốn tới Tiên giới, mà cũng có vài người tu tiên từ Tiên giới không trở về, hiển nhiên những người này luyến tiếc không muốn rời khỏi Phàm giới này.
Nhưng đối với Đường Kim mà nói, đây đã coi như một loại thành công, ít nhất hơn chín thành người tu tiên, đều rời khỏi Phàm giới, từ giờ trở đi, người tu tiên ở Phàm giới nhiều nhất là mấy trăm mà thôi.
Kì thực khi người tu tiên đều ở cùng một chỗ, mấy trăm hoặc mấy ngàn người đi nữa, đối với Đường Kim cũng không khác nhau nhiều, nhưng nếu bọn họ phân tán thì hắn phải đi tìm từng kẻ một rất phiền toái, nhưng dù sao tìm mấy trăm người hiển nhiên so với tìm mấy ngàn người càng dễ dàng hơn.
“Chàng cảm thấy, Tiên giới sẽ không cử thêm người đến nơi này ?” Tống Ngọc Đan nhíu mày nhìn Đường Kim, nàng vẫn không rõ Đường Kim rốt cuộc tại sao đột nhiên quyết định đem tất cả mọi người đuổi tới Tiên giới.
“Yên tâm, mặc dù còn có người khác đến, ta cũng sẽ không để bọn họ coi Phàm giới thành chiến trường. ” Đường Kim duỗi eo, “Bởi vì, một thời gian ngắn nữa, ta sẽ đốt chiến hỏa tới Tiên giới!”
Tống Ngọc Đan hơi ngẩn ngơ, nàng rốt cục có chút hiểu được kế hoạch Đường Kim, hắn tựa hồ muốn ngăn cách thực sự Tiên giới và Phàm giới, sau đó tạo nên chiến tranh ở Tiên giới, đến lúc đó, mặc kệ Tiên giới đánh đến long trời lở đất, Phàm giới đều vững như thái sơn.
“Chàng chừng nào đi tiên giới?” Tống Ngọc Đan nhịn không được hỏi.
“Cái này a, ta cũng không quá xác định. ” Đường Kim nghĩ đến đây có chút buồn bực, hắn hiện tại thật sự cần một ít thời gian, ai bảo hắn không có cách nào đối phó lũ cao thủ Phân Thần kì đáng chết đây?
Hắn hiện tại mặc dù là đối mặt Nguyên Anh kỳ đỉnh phong cũng có nắm chắc đánh chết, nhưng mà Nguyên Anh kỳ đỉnh phong so với Phân Thần kì nhìn như chỉ kém một bước, nhưng thật ra cách biệt một trời một vực, mà hiện tại tu vi của hắn muốn nhanh chóng đột phá Phân Thần kì, căn bản không thể.
Hiện tại, trông cậy lớn nhất tự nhiên chính là làm sao để Hàn Băng đột phá đến Phân Thần kì, mà một chỗ trông cậy khác thì phải xem xem có biện pháp tăng cường thần thức không, với hắn mà nói, chỉ cần có thể chống cự thần thức công kích của Phân Thần kì, thì hắn chưa chắc không thể vượt cấp khiêu chiến Phân Thần kì.
“Đại Hắc Nữ hiện tại hơn phân nửa đang tu luyện Thiên Đạo ám quyết, hẳn nên đợi chút rồi đi tìm nàng thôi. ” Đường Kim đem hi vọng tăng cường thần thức đều đặt ở Đại Hắc Nữ, hắn muốn thí nghiệm vài lần cùng nàng.
Thân thể hoàn mỹ của Nguyệt Mông Lung không tự giác xuất hiện ở trong đầu Đường Kim, thật sự làm cho hắn hoài niệm a.
“Bước tiếp theo chúng ta làm như thế nào?” Tống Ngọc Đan nhẹ giọng hỏi.
Tiên môn đại hội sau khi Đường Kim cường thế xuất hiện đã chấm dứt qua loa, điều này hoàn toàn vượt ra ngoài dự liệu Tống Ngọc Đan, nàng vốn nghĩ sắp có một hồi long tranh hổ đấu, nói không chừng máu chảy thành sông, nhưng trên thực tế, thậm chí còn không bằng một hồi gia tộc nội đấu ở Phàm giới, nhưng nàng cũng rốt cục hiểu biết sự cường đại của Đường Kim.
Từ đó cũng làm cho Tống Ngọc Đan đột nhiên ý thức được, tính toán cùng hết thảy kế hoạch của mình, ở trước mặt Đường Kim đều trở nên bé nhỏ không đáng kể, nàng bắt đầu có chút mê man, vốn luôn luôn có chủ kiến nhưng giờ đã không biết kế tiếp nên làm cái gì.
“Bước tiếp theo a, Ngọc mỹ nhân, nàng ở chỗ này chờ ta một chút, ta đi rồi sẽ về. ” Đường Kim nói xong lời này, liền đột nhiên biến mất.
Rừng rậm cách Thiên Đạo sơn mạch ước chừng hai trăm km, một nam nhân nhảy xuống một đại thụ, sau đó lấy ra một cái điện thoại vệ tinh.
“Sao lại thế này? Điện thoại hỏng rồi?” Nam nhân lập tức phát hiện điện thoại không thể dùng, không khỏi âm thầm nhíu mày.
Thử lại vài lần, phát hiện điện thoại thật sự không thể dùng, hắn hơi suy tư, liền thu hồi điện thoại, nhìn nhận tìm tòi phương hướng một chút, sau đó rất nhanh chạy như bay trong rừng rậm.
Phù phù!
Nam nhân đang chạy đột nhiên ngã xuống đất hôn mê, tiếp theo quỷ mị biến mất không còn bóng dáng tăm hơi.
Gần như ở cùng thời gian, lấy Thiên Đạo môn làm trung tâm, trong phạm vi mấy trăm km mấy chục người đồng thời gặp sự cố đồng loại, bọn họ đều bị bất ngờ hôn mê, sau đó trực tiếp tại chỗ biến mất.
Mà những người này, không hề ngoại lệ, đều là người tu tiên, hơn nữa, đều là người hai giờ trước đó đã chính mắt theo dõi Tiên môn đại hội.
Những người này có một số được các đại gia tộc phái tới quan sát kết quả Tiên môn đại hội, có một ít vẫn giấu trong chỗ tối chưa từng rời đi, thậm chí còn có người quyết định không đi Tiên giới, nhưng bọn họ mỗi người cũng chưa kịp truyền ra tin tức Tiên môn đại hội nào đã quỷ dị mất tích như vậy, hoàn toàn biến mất.
Bởi vì, trong nháy mắt đó, Đường Kim đã đưa tất cả bọn họ tới Tiên giới, trước đó hắn theo dõi mấy nghìn người, cũng đồng thời phát hiện những người này, chẳng qua vì không muốn phát sinh điều gì ngoài ý muốn, nên không lập tức động thủ, về phần những người này muốn liên hệ ngoại giới, cũng đồng dạng không có khả năng, bởi vì hắn đã sớm thông báo Hiểu Hiểu che giấu hoàn toàn tín hiệu khu vực này, kể cả điện thoại kết nối vệ tinh cũng không ngoại lệ.
“Ta thật sự là một người khiêm tốn a. ” Đường Kim cảm khái, lại về Thiên Đạo môn.
“Chàng vừa rồi đi nơi nào?” Tống Ngọc Đan nhịn không được hỏi.
“Đi WC a. ” Đường Kim thuận miệng nói.
Tống Ngọc Đan nhất thời không biết nói gì, tuy rằng cảm thấy người này hơn phân nửa là chém gió, nhưng đáp án lại rất hợp lý, thời gian ngắn như vậy, đại khái một phút đồng hồ đi WC thì vừa đủ.
“Ai, thật sự là quá đáng, thiên tài như ta muốn gia nhập Tiên giới, bọn họ vậy mà ghét bỏ ta tư chất quá kém, ta nhổ vào, không phải ghen tị ta có Ngọc mỹ nhân làm lão bà sao?” Đường Kim đột nhiên căm giận oán hận, “ Tiên giới chó má, đều là một đám rác rưởi có mắt không tròng!”
Tống Ngọc Đan nghe được sửng sốt một hồi, chuyện này đã xảy ra khi nào? Nàng sao mà một chút cũng không biết?
“Ài, chuyện xưa này có vẻ không tốt lắm. ” Đường Kim lầm bầm, “Thiên tài như ta, bọn họ khẳng định sẽ chủ động đưa ta tám mười mỹ nữ cầu xin ta đi, sao có khả năng cướp lão bà của ta?”
Tống Ngọc Đan nhất thời dở khóc dở cười:“Chàng đang tự vẽ chuyện xưa?”
“Đúng vậy, ta tính chế một chuyện xưa có vẻ hợp lý để lừa mấy đứa ngu ngốc. ” Đường Kim thuận miệng nói.
“Đây là thể loại chuyện gì a, chẳng lẽ chàng cho là người khác không biết sự tình nơi này sao? Hiện tại phỏng chừng đã có người đem tin tức truyền đi… … Chờ đã!” Tống Ngọc Đan đột nhiên phản ứng lại, “Chàng vừa rồi không phải đi giết chết những người chứng kiến Tiên môn đại hội chứ?”
Chương 1369 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]