“Tốt, ngài chờ một lát. ” Tiêu quản lí cung kính gật đầu, lập tức dẫn theo hai cô gái vào bên trong, hiển nhiên đi chuẩn bị trang sức.
“Không phải nói dùng đồ của ta cho La Tiểu Lị mượn sao?” Tô Vân Phi lúc này đứng sát bên cạnh Đường Kim, nhẹ giọng hỏi. “Nói dóc mà thôi, nàng còn tưởng là thật sao, đồ dùng lão bà của ta sao có khả năng để lão bà người khác mượn a?” Đường Kim không hề nghĩ ngợi trả lời.
Tô Vân Phi thoáng do dự một chút, cuối cùng vẫn nhịn không được hỏi:“Cửa hàng này rốt cuộc là ai mở a? Sẽ không phải Băng Di chứ?”
“Đương nhiên không phải. ” Đường Kim lắc đầu, “Ồ, Tô lão sư, không phải ta không muốn nói cho nàng, hiện tại có nói ra nàng cũng không hiểu, bởi vì nàng căn bản không biết người kia, người bình thường cũng không biết nàng, đương nhiên, sắp tới có thể nàng ấy cũng sẽ đến đây, đến lúc đó nàng sẽ nhìn thấy nàng ấy. ”
“Nàng ấy, rất được?” Tô Vân Phi cúi đầu hỏi một câu.
“Xinh đẹp đã không còn đủ để hình dung. ” Đường Kim thì thào tự nói, một cái thân ảnh xinh đẹp mê người không tự giác hiện lên trong đầu hắn, gần một năm, hắn kỳ thật càng ngày càng nhớ yêu nữ kia.
Nhẹ nhàng thở ra, tạm thời xua tan tưởng niệm, Đường Kim quay sang Tô Vân Phi cười sáng lạn:“Tô lão sư thân ái, nàng cũng rất được, là lão sư xinh đẹp nhất ta từng gặp. ”
Tô Vân Phi ở trong lòng nhẹ nhàng thở dài, càng quen thuộc Đường Kim, nàng càng có áp lực, kỳ thật nàng từ rất lâu đã rối rắm một việc, vốn với mỹ mạo cùng khí chất của nàng, tuyệt đại đa số nam nhân có thể lấy được nàng đã thấy may mắn vô cùng, nhưng nàng lại phát hiện, kể cả làm tình nhân trong bóng tối, vị trí của nàng cũng không ổn, bởi vì bên cạnh tên này mỹ nữ nhiều lắm, hơn nữa tựa hồ đều xuất sắc hơn nàng, cạnh tranh kiểu này thật sự rất kịch liệt.
Tỷ như hiện tại, người này không biết lấy đâu ra thêm một tình nhân, hơn nữa nữ nhân này trong mắt Đường Kim không chỉ xinh đẹp, hiển nhiên còn rất có tiền.
“Đường tiên sinh, chúng ta giúp ngài chuẩn bị ba bộ trang sức, bên trong hẳn sẽ có một bộ thích hợp vị tân nương tử kia, hay giờ ngài xem một chút?” Tiêu quản lí lúc này lại nói.
“Không cần nhìn, đưa ta là được. ” Đường Kim hiển nhiên không có hứng thú quan tâm trang sức La Tiểu Lị.
“Tốt lắm, ta giúp ngài gói lại. ” Tiêu quản lí rất nhanh gói đồ, thoáng chần chờ một chút, nàng lại hỏi:“Ngài cần ta cho người mang tận nơi không?”
“Không cần, ta thuận tiện mang qua là được. ” Đường Kim cũng không muốn gia tăng gánh nặng không cần thiết cho người làm của Tiêu Đại Nhi, lấy mấy gói trang sức to đùng, sau đó liền ôm Tô Vân Phi đi ra bên ngoài, “Ta đi trước, các ngươi tiếp tục việc buôn bán đi, người quái dị không đáng giá ba ngàn vạn kia nói không chừng sẽ tiêu ba mươi vạn đó. ”
“Ngài đi thong thả. ” Tiêu quản lí cung kính đưa tiễn tận cửa, thẳng đến khi Đường Kim hoàn toàn biến mất trong tầm mắt, nàng mới quay vào.
Xoay người lại, Tiêu quản lí liền khôi phục bộ dáng không kiêu ngạo không siểm nịnh trước đây:“Thực ngượng ngùng, Ôn đại thiếu, Lâm tiểu thư, hai vị muốn đi xem vòng cổ nữa không?”
“Tiêu quản lí, có thể nói cho ta biết, vị Đường tiên sinh kia là ai không?” Ôn Đạt Hoa sắc mặt có chút khó coi.
“Ôn đại thiếu, kỳ thật ta cảm thấy, ngài hẳn đã nghe nói tên của Đường tiên sinh. ” Tiêu quản lí quyến rũ cười, “Ngài ấy gọi là Đường Kim, ta nghĩ, ở thành phố Minh Hồ với thân phận của ngài, hẳn cũng có tư cách nghe tới danh hào đó rồi?”
“Đường Kim?” Ôn Đạt Hoa sắc mặt đại biến, “Hắn chính là Đường Kim?”
Tiêu quản lí cười nhẹ, không nói gì.
“Tiêu quản lí, phiền ngươi đưa vòng cổ trước đây Diệu Diệu đặt tới đây, chúng ta còn có việc, phải sớm đi. ” Ôn Đạt Hoa trong lòng đột nhiên khủng hoảng, thật sự là gặp quỷ, hắn sao lại gặp phải Đường Kim kia?
Một phút đồng hồ sau, Ôn Đạt Hoa cầm vòng cổ, kéo Lâm Diệu Diệu nhanh chóng rời khỏi, mà Lâm Diệu Diệu cũng rất thức thời không nói gì, cho dù nàng không có đầu óc, giờ phút này cũng biết hôm nay đắc tội người không nên đắc tội.
Trung Hồ cao ốc, lầu ba chuyên bán trang phục. “Đừng đi dạo nữa, chúng ta nhanh chóng trở về đi. ” Tô Vân Phi hiện tại hơi hoảng loạn, mấy ngàn vạn đeo trên người, nàng luôn cảm giác vô số ánh mắt đều nhìn chằm chằm, tuy rằng nàng biết kỳ thật chỉ là một loại tâm lý bản thân tác động, nhưng giờ phút này thật sự không còn tâm tư tiếp tục đi dạo.
“Tô lão sư, bên kia có cái quần áo không tồi a, rất xứng đôi trang sức của nàng. ” Đường Kim chỉ một kiện lễ phục.
“Ta không phải có váy rồi sao? Chàng lần trước đã mua, mặc bộ đó là được. ” Tô Vân Phi nói.
“Uầy, hay mua cái đó đi, nhìn thật đẹp. ” Đường Kim chỉ một hướng khác.
Tô Vân Phi nhất thời mặt đỏ như máu:“Ta không cần!”
Lại là một bộ nội y tình thú, hơn nữa là cái loại cực kỳ táo bạo.
“Thân ái, hay mua một bộ đi, thật sự rất đẹp mắt a. ” Đường Kim vẫn mang ý đồ thuyết phục Tô Vân Phi.
Tô Vân Phi có chút xấu hổ:“Ta không phải đã có một bộ sao?”
“Nhưng nàng không phải không thích mặc bộ đó sao?” Đường Kim vẻ mặt vô tội, “Ta cảm thấy do ta mua phải bộ không thích hợp, cho nên chúng ta liền mua một bộ thích hợp hơn một chút, loại này nàng nhất định sẽ mặc. ”
“Cái đó ta cũng không thích mặc!” Tô Vân Phi tức giận nói.
“Không sao, chúng ta đổi sang một cửa hàng khác, kiểu gì chả tìm được bộ nàng thích mặc. ” Đường Kim có vẻ rất kiên nhẫn.
Tô Vân Phi nhất thời cảm giác vô lực, không có cách nào giảng đạo lý cùng lưu manh này, nàng xem như hiểu được, người này sở dĩ kiên nhẫn, xét đến cùng vẫn vì muốn nàng mặc cái loại nội y thật xấu hổ này cho hắn xem, nếu nàng không mặc, hắn sẽ không bỏ qua.
“Tô lão sư, nàng xem bên kia thế nào?” Đường Kim rất nhanh lại tìm được một cửa hàng nội y khá xa hoa.
“Không cần mua nữa, trong nhà có rồi. ” Tô Vân Phi hữu khí vô lực nói.
“Nàng không phải không thích sao?” Đường Kim có chút kỳ quái hỏi.
“Sau này ta sẽ mặc cho chàng xem là được. ” Tô Vân Phi cắn răng nhỏ giọng nói, khi nói lời này nàng rất muốn cắn Đường Kim một cái.
“Tô lão sư, nàng thật sự là hảo lão sư. ” Đường Kim nhất thời cao hứng, “Chúng ta hiện tại trở về thôi. ” Ôm chặt vòng eo Tô Vân Phi, Đường Kim liền chuẩn bị thuấn di trở về, hắn có chút khẩn cấp muốn nhìn mỹ nữ lão sư mặc nội y tình thú tuyệt vời ra sao.
“Vân Phi!” Đúng lúc này, một thanh âm từ phía sau hai người truyền đến.
Đường Kim quay người lại, một cái thân thể đẫy đà động lòng người nhào vào trong lòng hắn:“Cáp Ni, nàng trở về bao giờ a? Nàng cùng Vân Phi ước hội sao không thêm ta vào? Ba người đi cùng thật ra rất tốt. ”
Thuận tay ôm mỹ nữ tóc vàng, Đường Kim lại nhìn về phía cách đó không xa, nơi đó có một cô gái ngoại quốc, một cô gái với hắn mà nói cũng không tính là xa lạ, cũng chính là người mà Lagat lão đầu của Thích khách liên minh nhờ chiếu cố, sau khi được hắn tiếp nhận liền bị ném sang một bên không quan tâm tới nữa, Kristi.
Lại một lần nữa nhìn Kristi, tâm tình Đường Kim đột nhiên có chút trầm xuống, bởi vì hắn từ trên người Kristi thấy được một ít thứ lúc nãy không chú ý.
Chương 1388 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]