Virtus's Reader
Lão Bà Của Ca Là Hoa Hậu Giảng Đường

Chương 1397: CHƯƠNG 1396: TÔ VÂN PHI SAY RƯỢU

Tiệc cưới vẫn tiếp tục, nhưng nhìn qua có vẻ hơi chút quỷ dị, rất nhiều người vẻ mặt bất an, mặc dù mười mấy đặc cảnh hôn mê cũng đã bị đưa đi bệnh viện, nhưng ai cũng cảm thấy mọi chuyện sẽ không kết thúc đơn giản như vậy.

Vừa mới bắt đầu là hai cảnh sát, tiếp theo là mười mấy đặc cảnh, bọn họ bắt đầu hoài nghi, tiếp theo, tới nơi này có thể là một đội quân không?

Không ít người đang liếc mắt nhìn Đường Kim, lại phát hiện người này trái ôm phải ấp, mà hai đại mỹ nữ gợi cảm thành thục bên cạnh cũng làm cho tất cả nam nhân phải hâm mộ không thôi, nhưng hâm mộ thì hâm mộ, cũng không có ai dám đến gần sau khi nhìn thấy kết cục của mười mấy đặc cảnh.

“Đến đây, Tô lão sư thân ái, uống chút rượu vang đỏ, nghe nói rượu vang đỏ có thể dưỡng nhan… … ”

“Judy, nàng uống nước lọc đi, rượu không thích hợp với nàng… … ”

“Mộc Mộc thân ái, nàng muốn uống chút trà không”

Đường Kim đang có ý đồ làm Tô Vân Phi quá chén, nếu thành công vậy đêm nay có thể tiếp tục hảo hảo dạy nàng, đặc biệt là kiện đồ lót kia, hôm nay mới có Judy mặc, mỹ nữ lão sư này còn chưa mặc đâu, hắn cũng không thể cứ như vậy bỏ qua cho nàng.

( bẩnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn vl)

Về phần Judy cùng Mộc Vũ, tửu lượng bọn họ đều rất tốt, hắn lười quản các nàng.

Tô Vân Phi hiển nhiên tửu lượng quá kém, mới uống hai chén rượu vang đỏ, khuôn mặt đẹp trắng nõn nà, giờ đã đổi thành màu hồng nhuận.

“Tô lão sư, nàng cần tiếp tục cố gắng a. ” Đường Kim lại rót một ly rượu vang đỏ, bất quá đúng lúc này, hắn lại nhìn thấy một thân ảnh có chút quen thuộc đi tới bên này.

Đó là một nam nhân trẻ tuổi, hắn rất nhanh đã tới bên cạnh bàn, có chút cung kính chào hỏi Đường Kim:“Kính chào cô gia. ”

“Kiều Mộc, ngươi cũng ở đây a?” Đường Kim thật ra khá ngạc nhiên, ở Kiều gia, hắn cùng Kiều Mộc coi như quen biết.

“Ta từ đầu đã có mặt a, ta cũng biết ngài ở đây, nhưng không muốn quấy rầy nên không tới chào hỏi. ” Kiều Mộc cung kính nói:“Bất quá vừa rồi Ôn Đỉnh đi tìm ta hỏi lai lịch ngài, muốn xác nhận thân phận ngài, hơn nữa ngoài hắn ra, bên trong còn có vài người muốn kính rượu ngài, ta không biết có nên để bọn họ đến hay không, cho nên mới lại đây hỏi thử xem ý ngài ra sao. ”

“Kính rượu?” Đường Kim nhìn Tô Vân Phi, tròng mắt chuyển động, “Tốt, nói bọn họ đến, bất quá, không phải kính ta, mà là kính rượu hảo lão sư này, không có hảo lão sư như nàng, thì không có hảo đệ tử như ta, cho nên phải kính nàng!”

“Ta không uống nổi nữa a!” Tô Vân Phi có chút buồn bực, sắc lang này không chỉ tìm người đến ép rượu, lại còn nói nàng là lão sư của hắn, nàng cùng hắn hiện tại có chút nào giống sư đồ không?

“Tốt, cô gia, ta sẽ nói bọn họ tới kính rượu Tô tiểu thư. ” Kiều Mộc gật gật đầu, hiển nhiên hắn đã sớm biết thân phận Tô Vân Phi.

Kiều Mộc xoay người rời đi, mà Đường Kim lại an ủi Tô Vân Phi:“Tô lão sư, nàng đừng sợ, bọn họ nếu đến cụng li, nàng tùy tiện uống một chút là được, bọn họ uống một chén, nàng liền uống một ngụm. ”

Đường Kim tự nhiên cũng không muốn Tô Vân Phi thật sự say xỉn, ồ, nửa tỉnh nửa say là tốt nhất.

Tô Vân Phi có chút buồn bực trừng mắt nhìn Đường Kim, sắc lang chính là đang ép buộc nàng, cũng không biết có phải do cảm thấy ép buộc lão sư rất có khoái cảm trả thù hay không, nhưng nàng lúc trước khi còn là lão sư hắn hình như cũng không ép buộc hắn bao giờ a?

(khoái cảm trả thù trong ý tác giả kiểu như làm nghề cảnh sát giao thông gặp thầy giáo cũ từng hành mình hồi đi học thì sẽ bắt thầy giáo chép phạt 1000 lần câu: Tôi sẽ không tái phạm nữa để trả thù cho thời niên thiếu:v)

Tô Vân Phi tựa hồ đã quên, năm đó nàng vì khiến Đường Kim học tiếng Anh, cũng thật không ít lần ép buộc Đường Kim.

Hai phút sau, Kiều Mộc kéo theo ít nhất mấy chục các nhân vật quan trọng thành phố Minh Hồ, bọn họ xếp thành một hàng dài đi tới chỗ Đường Kim.

“Tô tiểu thư, ta trước tiên kính ngài một ly, ta uống hết, ngài tùy ý là được. ” Kiều Mộc trước tiên kính Tô Vân Phi một ly.

Tô Vân Phi vốn muốn đứng dậy, lại bị Đường Kim kéo xuống:“Thân ái, nàng ngồi là tốt rồi. ”

Tô Vân Phi liền cứ như vậy ngồi, cuối cùng uống một ngụm rượu vang đỏ.

Sau Kiều Mộc là Ôn Đỉnh, hắn trước tiên cùng Đường Kim chào hỏi:“Đường thiếu, không biết ngài đại giá quang lâm nên có chút chậm trễ, ta sẽ tự phạt ba chén. ”

Ôn Đỉnh một hơi uống ba chén rượu, sau đó mới quay đầu nhìn Tô Vân Phi:“Tô tiểu thư, ta kính ngài một ly, chúc ngài càng ngày càng xinh đẹp. ”

“Đường thiếu, ngài tốt, ta là… … ” Kế tiếp, mỗi người cũng đều trước tiên cùng Đường Kim chào hỏi, thuận tiện báo lên thân phận của mình, sau đó kính rượu Tô Vân Phi, “Tô tiểu thư, ta kính ngài… … ”

Những địa phương khác trong tiệc cưới đều đình chỉ kính rượu, chú rể tân nương cũng trở thành vật làm nền, tất cả mọi người đều đang nhìn bên này, Tô Vân Phi đã trở thành nữ nhân vật chính, một đám quan lớn phú thương ào ào tiến lên, trên mặt đều ra vẻ lấy lòng thậm chí là nịnh nọt tươi cười kính rượu nàng.

“Kia hình như là Vương phó thị trưởng… … ”

“Đó là Trương cục trưởng… … ”

“Kia không phải Lưu tổng sao?”

“Cô gái đó là ai a? Thật là lợi hại, nhiều đại quan kính rượu nàng như vậy… … ”

“Không biết, bất quá các ngươi nhìn thấy vòng cổ nàng mang không? Khỏa kim cương kia cùng hải dương chi tâm trong truyền thuyết rất giống nhau, ít nhất giá trị mấy ngàn vạn… … ”

“Quá lợi hại, sẽ không phải cấp bậc công chúa chứ?”

“Khó nói lắm, dù sao khẳng định là rất tôn quý… … ”

“Trách không được nam nhân bên cạnh nàng dám đánh cảnh sát, nguyên lai là ỷ vào nữ nhân lợi hại a!”

“Ta kháo, trước đó còn cảm thấy hắn rất lợi hại, ngay cả cảnh sát cũng dám đánh, cuối cùng hóa ra là ăn nhuyễn cơm… … ”

(ăn nhuyễn cơm:ăn cơm mềm- ăn bám nữ nhân)

Một đám người còn đang xếp hàng kính rượu, những người khác đã nghị luận ồn ào, trong bất tri bất giác, Tô Vân Phi thành mỹ nữ công chúa, mà Đường Kim thành kẻ ăn bám, trong mắt các tân khách không rõ chân tướng, Tô Vân Phi mới là người thân phận địa vị cao cả, về phần Đường Kim, chẳng qua là vận khí cứt chó cua được công chúa tôn quý mà thôi.

Bất quá cũng khó trách, ai bảo tất cả mọi người đều kính rượu Tô Vân Phi đây, càng trọng yếu hơn là, Tô Vân Phi hiện tại một thân ăn mặc giá trị mấy ngàn vạn, đủ để rất nhiều người tin tưởng thân phận của nàng không tầm thường, về phần Đường Kim, so sánh liền lộ vẻ rất bình thường.

Đường Kim hiện tại cũng rất vui vẻ, bởi vì chờ khi một đám này toàn bộ kính rượu xong, Tô Vân Phi rốt cục say khướt đổ ập vào trong lòng hắn.

“Ồ, thành công chuốc say Tô lão sư, có thể kết thúc công việc. ” Đường Kim âm thầm nói, sau đó liền ôm Tô Vân Phi đứng lên, đồng thời nhìn về phía Judy, “Chúng ta nên trở về nhà. ”

Judy tự nhiên là nghe lời đứng dậy, đứng sát Đường Kim, chuẩn bị cùng hắn rời đi, nhưng Mộc Vũ không có động đậy, hiển nhiên nàng không định hiện tại cùng Đường Kim rời khỏi.

“Êy, chàng hiện tại đi đâu a? Vạn nhất đợi lát nữa còn có cảnh sát đến thì làm sao bây giờ?” Mộc Vũ lúc này nhịn không được hỏi, hiển nhiên nàng có chút lo lắng sự tình cũng chưa chấm dứt.

Đường Kim chưa kịp trả lời, một thanh âm truyền vào trong tai mọi người:“Lúc nãy ở nơi này là ai tập kích cảnh sát?”

Một cảnh sát xuất hiện ở trong tầm mắt mọi người, mà trong nháy mắt, Mộc Vũ quả thực muốn tự tát mình một cái, nàng như vậy đúng là miệng quạ đen a, linh nghiệm quá mức rồi!

Chương 1396 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!