“Bác tài, ngươi có biết quán cơm nào ngon rẻ một chút không?” Trên xe taxi, Tống Ngọc Đan khách khí hỏi tài xế.
Hiển nhiên, Tống Ngọc Đan không có kế hoạch, đi ăn cơm là tự nhiên nghĩ tới, mà nàng tựa hồ cũng lười đi tìm tòi trên mạng, liền trực tiếp hỏi thăm người khác.
“Quán cơm?” Tài xế hơi suy tư, “Ta biết một quán cơm này, tên là Tương Muội Tử, bất quá cách đây có chút xa, chắc phải 15km, các ngươi muốn đi không?”
“Không thành vấn đề, cứ tới đó đi. ” Tống Ngọc Đan cười cười.
“Vậy ta lái xe. ” Tài xế lên tiếng, xe cũng bắt đầu chạy.
Tống Ngọc Đan hơi nghiêng ngả thân thể mềm mại, tựa vào người Đường Kim, khuôn mặt thanh lệ lộ ra thản nhiên tươi cười, giờ khắc này, nàng giống như thay đổi hoàn toàn thành một người khác, không còn là đóa hoa ngọc mẫu đơn cao cao tại thượng, mà chỉ là một cô gái xinh đẹp bình thường.
Đường Kim cũng sâu sắc cảm giác Tống Ngọc Đan đã xuất hiện một ít biến hóa, không chỉ có ăn mặc, trọng yếu nhất là cỗ khí chất từ trong ra ngoài, tựa hồ đều đã trở nên bất đồng, hắn biết, đóa hoa ngọc mẫu đơn xinh đẹp bởi vì nếm trải biến cố nên tâm lý khẳng định đã xảy ra những biến đổi lớn lao.
Nhưng Đường Kim cũng có thể nhìn ra được, loại biến hóa này, đối với hắn rất có lợi, hắn cảm giác giờ phút này Tống Ngọc Đan thân cận hắn hơn rất nhiều, không phải nói thân cận về mặt thân thể, mà là một loại thân cận từ tâm hồn.
Trước đây, quan hệ của hắn cùng Tống Ngọc Đan cũng có thể nói rất thân mật, nhưng phần nhiều là thân mật thân thể, ôm ôm ấp ấp, ngẫu nhiên chiếm tiện nghi một chút, nhìn qua giống như một đôi tình lữ thực bình thường, nhưng trên thực tế, sâu trong nội tâm Tống Ngọc Đan vẫn duy trì một loại đề phòng bản năng, hoặc là nói, nội tâm nàng luôn có một tấm màng bảo hộ, nhưng hiện tại, tấm màng bảo hộ đó tựa hồ đã biến mất.
“Ta ngủ trước một hồi, đợi lát nữa chàng đánh thức ta. ” Trong thanh âm Tống Ngọc Đan có một tia làm nũng, mà nói xong câu đó, nàng liền nhắm hai mắt lại, thân thể mềm mại cũng dần dần thả lỏng, không được bao lâu, nàng đã tiến vào mộng đẹp trong lòng Đường Kim.
Đường Kim ôm chặt nàng hơn một chút, đồng thời điều chỉnh tư thế nằm của nàng cho thoải mái mà ngủ, Ngọc mỹ nhân xem ra thật sự mệt mỏi, có lẽ, cũng không phải thân thể mệt, mà là tâm hồn mỏi mệt.
Xe taxi không nhanh không chậm chạy giữa kinh thành, dọc đường rất thuận lợi, không gặp kẹt xe, ước chừng nửa giờ sau, rốt cục đến nơi, mà dọc theo đường đi, Tống Ngọc Đan vẫn ngủ rất say, không hề tỉnh lại.
Thanh toán tiền xe, Đường Kim bế Tống Ngọc Đan đang ngủ say xuống xe, nhìn nhà hàng chỉ còn cách mấy chục mét, trong lòng rối rắm một vấn đề, rốt cuộc đánh thức Ngọc mỹ nhân hay không?
Ngọc mỹ nhân hiện tại thật sự ngủ rất say, đến mức làm Đường Kim có chút không đành lòng đánh thức.
Nhưng rất nhanh, Đường Kim bóp lên cặp mông sung mãn của Tống Ngọc Đan:“Ngọc mỹ nhân, tỉnh dậy đi, đến nơi rồi. ”
Tuy không đành lòng, nhưng vẫn phải đánh thức, nếu không đợi lát nữa sao có thể cùng nàng tắm uyên ương?
“Không dậy, ta còn muốn ngủ. ” Thanh âm có chút mơ hồ từ trong lòng truyền ra, Tống Ngọc Đan hơi vặn vẹo thân thể mềm mại, ánh mắt vẫn như cũ nhắm chặt.
“Thân ái, nếu nàng thật sự muốn ngủ, cũng phải tắm rửa trước mới đi ngủ a!” Đường Kim hơi hơi dùng sức nhéo nhéo bộ vị co dãn kinh người của Tống Ngọc Đan.
“A!” Tống Ngọc Đan đau đau, duyên dáng hô một tiếng, sau đó mở to mắt, vẻ mặt hờn dỗi, “Sắc lang, chàng bóp ta làm gì? Đau quá !”
“Sao lại có thể đau được? Ta một chút cũng không đau, hơn nữa cảm thấy cực kì thoải mái. ” Đường Kim vẻ mặt vô tội, đặt Tống Ngọc Đan đã tỉnh dậy xuống mặt đất, “Thân ái, nên thanh tỉnh một chút, hiện tại không phải thời gian ngủ. ”
“Chàng đương nhiên cảm thấy thoải mái a!” Tống Ngọc Đan yêu kiều hừ một tiếng, sau đó liền kéo Đường Kim vào nhà hàng Tương Muội Tử, “Đi thôi, trước tiên vào ăn cơm chiều. ”
Cửa hàng này mặc dù ở kinh thành nơi các hàng ăn mọc san sát cũng có chút danh tiếng, kỳ thật diện tích cũng không lớn, cũng không tính là nhà hàng xa hoa gì, trang trí bình thường, bất quá nhìn qua thực sạch sẽ, à, cũng có thể do bây giờ còn khá thanh tịnh, bởi vì bên trong khá ít khách nhân.
Tống Ngọc Đan cùng Đường Kim tìm một vị trí trong góc, sau đó nàng đưa một nửa thân mình nép vào lòng Đường Kim, một bàn tay cầm thực đơn:“Chàng thích ăn gì a?”
“Có thịt ta đều thích. ” Đường Kim thuận miệng nói, cuối cùng còn bổ sung một câu:“Địa phương nào lắm thịt trên người nàng ta cũng rất thích. ”
“Sắc lang, ta cho chàng đêm nay ăn chay!” Tống Ngọc Đan hờn dỗi, rời khỏi lòng Đường Kim, sau đó ra hiệu cho người phục vụ tới, không ngờ thật sự một hơi chọn bảy tám món ăn chay, sau đó đem menu trả lại cho người phục vụ, đắc ý dào dạt nhìn Đường Kim, “Cứ như vậy đi. ”
“Không vấn đề, đợi lát nữa ta ăn thịt trên người nàng là được. ” Đường Kim lại không chút để ý.
“Ta còn lâu mới cho chàng ăn, để chàng thèm chết, đồ đại sắc lang. ” Tống Ngọc Đan kiều mị xem thường Đường Kim một cái, Ngọc Mẫu đơn cao quý, dù là liếc mắt cũng đầy vẻ phong tình vạn chủng, khiến Đường Kim tâm động không thôi.
“Ngọc mỹ nhân, nàng thật sự là càng nhìn càng xinh đẹp a. ” Đường Kim dùng ánh mắt lộ vẻ nóng rực nhìn chằm chằm Tống Ngọc Đan, có chút cảm khái nói.
“Nhưng chàng nhìn kiểu gì cũng không thấy đẹp trai, làm sao bây giờ?” Tống Ngọc Đan nhẹ nhàng cười.
“Thân ái, mỹ nữ nói dối không phải hảo mỹ nữ, nàng như vậy là không đúng. ” Đường Kim nói như thật.
Tống Ngọc Đan xinh đẹp cười:“Đấy là do chàng vốn đã không đẹp trai!”
“Đợi lát nữa ta sẽ cho nàng biết ta đẹp trai hay không. ” Đường Kim trừng mắt nhìn Tống Ngọc Đan, quyết định đợi lát nữa phải hảo hảo giáo huấn Ngọc mỹ nhân này.
Tống Ngọc Đan cũng không thèm để ý Đường Kim biểu tình tức giận, vẫn nở nụ cười thản nhiên, chờ những món ăn chay được đưa lên, nàng còn liên tục gắp món ăn đưa đến miệng Đường Kim, lần nào cũng có chút dáng vẻ đắc ý:“Ta càng muốn chàng ăn chay. ”
“Một miếng ăn chay, đổi mười miếng thịt. ” Đường Kim vẫn không thèm để ý, vừa ăn vừa nhìn chằm chằm bộ phận cao ngất của Tống Ngọc Đan, “Ngọc mỹ nhân, ta hiện tại càng ăn chay nhiều, đợi lát nữa nàng sẽ phải bồi thường ta càng nhiều thịt a. ”
“Cho chàng ăn hạt tiêu!” Tống Ngọc Đan yêu kiều hừ một tiếng, múc một thìa hạt tiêu đỏ đưa vào miệng Đường Kim.
“Ngọc mỹ nhân, may mắn chúng ta chưa có đứa nhỏ, nếu không đứa nhỏ đợi lát nữa ăn nãi(*) khẳng định sẽ bị cay khóc. ” Đường Kim cũng không sợ cay, nuốt hạt tiêu, vẻ mặt như thật nói.
Tống Ngọc Đan mặt đẹp ửng đỏ, hiển nhiên nghe hiểu ý tứ lời nói của Đường Kim, lại liếc mắt xem thường hắn:“Không cho chàng ăn, mặc chàng đói chết!”
Nhưng lời này vừa ra, Tống Ngọc Đan đã thấy hai má nóng lên, bởi vì nàng đột nhiên phát hiện, rốt cuộc ý nàng là không cho hắn ăn đồ ăn hay không cho hắn ăn nãi của nàng đây?
(ăn nãi:uống sữa)
Chương 1410 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]