Virtus's Reader
Lão Bà Của Ca Là Hoa Hậu Giảng Đường

Chương 1413: CHƯƠNG 1412: THẬT SỰ LÀ LẦN CUỐI CÙNG

Nhìn Tống Ngọc Đan chậm rãi đến gần, ánh mắt Đường Kim trở nên dị thường nóng cháy, vốn luôn như xa như gần, buổi tối hôm nay Ngọc mỹ nhân lại mang đến một cái kinh hỉ thật lớn cho hắn.

Đường Kim chớp cũng không thèm chớp nhìn chằm chằm thân thể vô cùng hoàn mỹ của Tống Ngọc Đan, dưới sự chiếu rọi của dạ minh châu, da thịt Tống Ngọc Đan vậy mà như phát sáng, thân thể trong suốt không tỳ vết giờ phút này cứ như được khắc thành từ mỹ ngọc, tận giờ Đường Kim mới thật sự ý thức được, danh xưng Ngọc Mẫu đơn, hoàn toàn là danh xứng với thực, một Ngọc mỹ nhân chân chính, trong suốt mà mềm mại động lòng người.

Một bàn tay theo bản năng đưa ra, Đường Kim lập tức kéo Tống Ngọc Đan vào trong lòng, miệng thì thào tự nói:“Hào phóng, đủ hào phóng rồi, thân ái, ta hiện giờ muốn ăn thịt… … ”

Cúi đầu một cái, Đường Kim hôn lên bờ môi anh đào ngọt ngào thơm tho của nàng.

Đường Kim giờ không còn tâm trí để suy nghĩ xem Tống Ngọc Đan vì sao đột nhiên trở nên hào phóng như vậy, hắn chỉ muốn hảo hảo ăn bữa cơm no đủ, tối nay ăn chay đến nghẹn, hiện tại phải ăn thịt bù lại, hơn nữa từng thớ thịt trên người Ngọc mỹ nhân quá ngon lành rồi, địa phương nào cũng tràn ngập mỹ vị, làm hắn hận không thể nuốt luôn cả thân thể nàng vào bụng.

Độ ấm ao nước nóng tựa hồ đã bất tri bất giác tăng cao, nhiệt độ cơ thể hai người cũng không tự giác trở nên nóng cháy, hang động dưới lòng vốn đất im ắng, hiện tại đã bắt đầu phát sinh âm thanh.

“Ân… … ” Một tiếng rên rỉ có hơi đau đớn xuất hiện, không khí chung quanh cũng trở nên càng thêm nhiệt liệt, tiếng nước trong ao bắt đầu trở nên kịch liệt, tiếng ngâm nga khi cao khi thấp, khi thì ồ ồ khi thì sung sướng thở dốc, ngay giữa sơn động tạo thành một khúc nhạc hòa tấu hoan ca.

(Bạch bạch bạch bạch bạch ư ư á á tõm tõm tõm tõm tõm mà cũng thành bài nhạc được =. =”)

Đêm nay, đóa hoa mẫu đơn xinh đẹp nhất thế gian, rốt cục đã hoàn toàn nở rộ, sau đó bị Đường Kim không chút khách khí ngắt lấy, chiếm làm của riêng!

Trong thế giới không có thái dương cũng không có ánh trăng, thời gian trôi qua cũng có vẻ lặng yên không một tiếng động, Đường Kim không biết mệt mỏi hưởng dụng thân thể ngọc ngà, mà Ngọc Mẫu đơn lần đầu nếm chuyện gái trai nhưng lại có sức chiến đấu mười phần, thể chất người tu tiên dù sao cũng không phải người thường có thể so sánh, hơn nữa, nàng có vẻ trời sinh rất có thiên phú chuyện này:v

“Đừng làm nữa a, ta không chịu nổi nữa!” Không biết qua bao lâu, Tống Ngọc Đan rốt cục phải năn nỉ.

“Ngọc mỹ nhân, lại thêm một lần nữa đi. ” Đường Kim tựa hồ còn chưa hưởng thụ đủ.

“Đã mười bảy lần rồi a!” Tống Ngọc Đan hờn dỗi, “Chàng một chút cũng không thương xót ta!”

“Thân ái, ta làm vậy chẳng phải vì muốn thương xót nàng một lần nữa sao?” Đường Kim một tay đưa lên, lại bắt đầu leo hai ngọn núi cao, tay kia chỉ xuống, nhè nhẹ mò mẫm vực sâu nước nôi lênh láng của Tống Ngọc Đan.

“Một lần cuối cùng đó. ” Tống Ngọc Đan vừa nói xong, liền nhịn không được rên nhẹ một tiếng, “Ân… … ”

Rất lâu sau đó.

“Ngọc mỹ nhân, lần này thật sự là lần cuối cùng… … ”

“Ta còn lâu mới tin tưởng chàng a, những lời này đã nói tới mười tám lần!”

“Lần này là thật. ”

“Ta không tin… … A!”

Lại rất lâu sau đó.

Thế giới dưới lòng đất rốt cục an tĩnh lại, chỉ có tiếng hít thở nhẹ nhàng, Đường Kim cùng Tống Ngọc Đan ôm nhau ngâm mình dưới ao nước nóng, lúc này hai người rốt cục đã tiêu hao hết thể lực của nhau.

Hai người cứ ôm như vậy, tuy rằng mệt muốn chết, nhưng hai người tựa hồ đều không chút buồn ngủ, sau một hồi cá nước vui vầy, tinh thần hai người tựa hồ đều rất phấn khởi.

Thân là người tu tiên, thể lực hai người cũng khôi phục khá mau, sau một lát ôm nhau, hai người ít nhất đã đủ sức nói chuyện.

“Chàng không muốn biết vì sao ta đột nhiên hào phóng như vậy à?” Tống Ngọc Đan duỗi thân thể mềm nhũn ra, nhẹ nhàng hỏi.

“Ngọc mỹ nhân, kỳ thật đây cũng không phải hào phóng, bởi vì nàng đáng ra phải sớm như vậy. ” Đường Kim vẫn đặt một bàn tay sờ mông Tống Ngọc Đan, cười hì hì nói.

Đường Kim hiện tại có tâm tình rất tốt, đóa Ngọc Mẫu đơn cùng hắn đại chiến mấy chục mấy giờ, làm hắn hoàn toàn cảm thấy sung sướng đầm đìa, mà về mặt tâm lý, hắn cũng cực kì thỏa mãn, cái cảm giác mất bao công sức cuối cùng cũng chinh phục được nữ nhân mình thích này, phải nói là bất kể thằng đàn ông nào cũng cao hứng muốn chết.

“Chàng thật ra đã nói đúng, năm đó, sau khi Ninh Tâm Tĩnh cùng ta luận võ, ta cũng đã thành vị hôn thê của chàng, vốn phải sớm giao hết thảy cho chàng. ” Tống Ngọc Đan cúi đầu nói:“Nhưng ta không làm, bởi vì trong lòng ta vẫn không muốn dùng loại phương thức như giao dịch để gả cho một nam nhân, cho dù ta biết như vậy ta sẽ có chỗ tốt, nhưng ta không bao giờ mong muốn coi thân thể là phương tiện trao đổi ích lợi. ”

“Thân ái, nàng nói lời này là không đúng rồi, đó không phải giao dịch, mà là nàng chấp nhận mình đánh cuộc thua. ” Đường Kim hơi dùng sức nhéo nhéo ngực Tống Ngọc Đan, có chút bất mãn nói.

“Ta biết đó là đánh cuộc, nhưng kỳ thật càng là ta cố ý. ” Tống Ngọc Đan nhẹ nhàng lắc đầu, “Tóm lại, ở thời điểm đó chúng ta luôn không thể thoát khỏi quan hệ giao dịch, cho nên mấy năm nay, ta vẫn bảo trì khoảng cách nhất định với chàng, nhưng bây giờ đã khác. ”

Trên mặt Tống Ngọc Đan vẫn như cũ còn màu đỏ ửng đặc thù sau khi hoan hảo, tạo thành vẻ dụ hoặc kinh tâm động phách, nhưng giờ phút này, ánh mắt của nàng lại thật ôn nhu.

Dùng ánh mắt mềm mại như nước nhìn Đường Kim, Tống Ngọc Đan nhẹ nhàng nói:“Hiện tại, ta chỉ là ta, không còn liên quan Tống gia cùng Thiên Đạo môn, ta giống như một nữ hài tử bình thường, giao bản thân cho nam nhân mình thích, chỉ vì ta thích hắn, mà không có nguyên nhân nào khác, chàng hiểu chưa?”

“Thân ái, ta hiểu, ta đã sớm biết mình rất đẹp trai, cho nên nàng vừa nhìn thấy liền yêu ta, yêu một cách điên cuồng không tìm ra thuốc chữa. ” Đường Kim nghiêm trang nói, cuối cùng còn cảm khái:“Bộ dạng quá đẹp trai đúng là vô pháp cứu chữa a a!”

“Phốc xích!” Tống Ngọc Đan cười duyên ra tiếng, “Đừng chém gió nữa a, kỳ thật chàng bộ dạng tuy coi như tuấn tú, nhưng thật không thể tính là đẹp trai a, còn có, kỳ thật ta cũng không đến mức yêu chàng không tìm được thuốc chữa, bất quá, trong những nam nhân ta gặp được, chỉ cảm thấy hơi thích một mình chàng… … A, đừng mà… … Ân!”

Tống Ngọc Đan lại bị Đường Kim tập kích, vừa khôi phục một chút khí lực Đường Kim đã quyết định trừng phạt đóa Ngọc Mẫu đơn này.

“Ta đẹp trai hay không?” Đường Kim vừa chinh phạt vừa hỏi.

“Không đẹp trai… … Ân… … Được rồi, có đẹp… … A… … ” Đáng thương cho Tống Ngọc Đan không thể không trái lương tâm thừa nhận người này rất đẹp trai.

“Vậy nàng nói xem, nàng có yêu ta không tìm được thuốc chữa hay không?” Đường Kim tiếp tục nhấp liên hồi.

“Đúng vậy, ta cực kì thích chàng, không thể tìm được thuốc chữa… … A!” Tống Ngọc Đan vừa thở gấp vừa nói.

Lại là nửa giờ sau, hai người vô lực ngã xuống hồ nước nóng, mệt đến nói chuyện cũng không được.

(Ta cảm thấy Tống Ngọc Đan nghĩ quá nhiều nên mới lúc nào cũng rối rắm, kỳ thực người nào sống càng đơn giản người đó càng hạnh phúc. Mong là các bạn độc giả đang theo dõi cũng vậy. Đói thì ăn, khát thì uống, vấp ngã thì đứng dậy, nhớ một người thì bày tỏ, dù sao đi nữa mục đích cuối cùng chúng ta tới thế giới này, là để lan tỏa niềm yêu thương mà.

Chương 1412 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!