Virtus's Reader
Lão Bà Của Ca Là Hoa Hậu Giảng Đường

Chương 1442: CHƯƠNG 1441: NGUYỆT MÔNG LUNG KHÁC THƯỜNG

Kỳ thật Đường Kim biết Nguyệt Mông Lung ở trong sơn động làm cái gì, nàng muốn dọn dẹp sơn động sạch sẽ, sau đó ngồi xếp bằng ở chỗ hắc ám sâu trong sơn động tiến hành tu luyện, Đường Kim có chút hoài nghi Nguyệt Mông Lung đang muốn nhanh chóng đột phá đến Phân Thần kì, tới lúc đó, nàng khẳng định không cần sợ Phân Thần kì kia nữa.

Là một người tu tiên có thể chất đặc thù, sau khi tu luyện Thiên đạo ám quyết bản đầy đủ, Nguyệt Mông Lung trên cơ bản có thể nói là vô địch trong cùng cấp, trừ phi gặp được người tu tiên khác cũng có thể chất đặc thù, mà mặc dù như vậy, nàng cũng có thể bảo trì bất bại.

Chẳng qua, nếu Nguyệt Mông Lung thật sự có thể đột phá Phân Thần kì trước Hàn Băng, Đường Kim cũng không biết chuyện thứ nhất nàng định làm có phải tiến hành lần ám sát thứ ba không, không có biện pháp, ai bảo Nguyệt Mông Lung thật sự quá yêu hắn, yêu hắn đến mức muốn giết hắn đây.

Đương nhiên, Đường Kim cảm thấy, Nguyệt Mông Lung không quá có khả năng đột phá Phân Thần kỳ sớm hơn Hàn Băng, Nguyên Anh đỉnh phong và Phân Thần kì nhìn như chỉ kém một bước nhỏ, nhưng một bước này, kỳ thật chẳng khác gì trời với đất, rất nhiều Nguyên Anh kỳ dùng mấy năm mấy chục năm thậm chí hơn trăm năm, cũng không thể vượt qua lằn ranh này, tận khi tuổi thọ hao hết, cuối cùng vẫn không thể đột phá.

Đường Kim ở bên ngoài còn nói mấy câu, Nguyệt Mông Lung vẫn như cũ không để ý tới hắn, hắn cũng lười tiếp tục đi trêu chọc Đại Hắc Nữ, ngồi xuống bên thủy đàm, bắt lấy một con cá lớn, sau đó làm món hắn am hiểu nhất- nướng cá.

Sau khi liên tục nướng cho Nguyệt Mông Lung hơn trăm con cá, Đường Kim hiện tại kỹ thuật nướng cá rất không tồi, mà bất đồng với lần trước là, lúc này hắn còn có thể thêm một ít gia vị, trong vòng tay Thiên đạo, có rất nhiều các loại gia vị, hắn tính trước tiên sẽ thêm một ít gia vị bình thường, sau đó lại thêm một ít gia vị đặc biệt, đến lúc đó chỉ cần dụ dỗ Đại Hắc Nữ ăn một con cá, là có thể khiến nàng nhu thuận nghe lời.

“Bất quá, hạ xuân dược tựa hồ thật sự không phải phong cách của ta a. ” Đường Kim vừa nướng cá vừa ở trong lòng cảm khái, vài phút sau, mùi cá nướng liền lượn lờ bay vào sơn cốc, mà có thêm gia vị, mùi cá nướng cũng càng ngày càng thơm, ngay cả Đường Kim vốn cũng không thích ăn cá nướng cho lắm, cũng nhịn không được xé xuống vài miếng chuẩn bị nhét vào miệng mình.

Nhưng ngay lúc này, hắn đột nhiên cảm có chút không thích hợp, chỉ chớp mắt một cái, hắn đã ngẩn ngơ, bởi vì hắn nhìn thấy một khuôn mặt dị thường xinh đẹp hơn nữa rất quen thuộc, rõ ràng chính là Nguyệt Mông Lung, hắn vậy mà căn bản không ý thức được Nguyệt Mông Lung khi nào xuất hiện ở bên cạnh, hơn nữa ngồi xuống một chỗ rất gần hắn.

Khuôn mặt Nguyệt Mông Lung vẫn xinh đẹp thoát tục và lạnh lùng như lần đầu gặp mặt, nhưng Đường Kim lúc này đã rất chuẩn xác nhận ra một ít bất đồng, đôi mắt đẹp lạnh như băng kia, đang ẩn giấu một tia mê mang khó có thể phát hiện, hơn nữa, tựa hồ còn mơ hồ có một tia hoài niệm càng thêm khó có thể phát hiện.

Trong đầu Đường Kim lóe lên một đạo linh quang, sau đó cũng rất tự nhiên đưa miếng thịt cá vừa xé đến bên miệng Nguyệt Mông Lung, mà làm cho hắn có chút hưng phấn là, Nguyệt Mông Lung thật sự mở ra cái miệng anh đào nhỏ nhắn mê người, tùy ý để hắn đưa thịt cá vào miệng nàng, một màn này, gần như hoàn toàn giống với lúc họ từng ở thủy đàm dưới Phàm giới kia!

Mà lần này, Đường Kim nhất thời xác định, hắn cảm giác đúng, Nguyệt Mông Lung hiện tại, rất giống Đại Hắc Nữ lúc biến ngốc kia, hiển nhiên, hết thảy mọi chuyện phát sinh lúc đó, Nguyệt Mông Lung chẳng những căn bản không quên, thậm chí còn thực hoài niệm đoạn thời gian này, mà có lẽ chính là do mùi cá nướng, nên nàng mới thân bất do kỷ nhớ tới thời gian đó, cho nên nàng theo bản năng đi tới bên cạnh thủy đàm.

Áp chế hưng phấn trong lòng, Đường Kim như không có việc gì tiếp tục xé xuống một mảnh cá nướng, lại đưa đến bên miệng Nguyệt Mông Lung, mà Nguyệt Mông Lung vẫn như cũ không hề cự tuyệt, thực tự nhiên tiếp nhận Đường Kim hầu hạ, giống như là trước kia.

Cứ như vậy, nửa giờ tiếp theo, một con cá nướng nặng hơn mười cân được Đường Kim toàn bộ đút cho Nguyệt Mông Lung ăn, trong lúc đó, hai người căn bản không nói chuyện, có vẻ thực im lặng, mà vốn định cho vào cá nướng một chút “gia vị đặc biệt”, nhưng giờ Đường Kim đã sớm buông tha ý niệm này.

“Đại Hắc Nữ, muốn ăn tiếp không?” Nhìn một con cá nướng chỉ còn lại xương, Đường Kim rốt cục mở miệng hỏi.

Nguyệt Mông Lung không nói gì, chỉ là đột nhiên biến mất, một giây sau, Đường Kim liền cảm giác được Nguyệt Mông Lung đã trở lại bên trong sơn động, một lần nữa ngồi xuống bắt đầu tu luyện.

Nhưng lúc này, Đường Kim một chút cũng không cảm thấy buồn bực, hắn lại bắt lên một con cá, sau đó tiếp tục bắt đầu sự nghiệp nướng cá cao cả của mình.

Hơn mười phút sau, một mùi thơm ngào ngạt mới mẻ xuất hiện, chỉ tiếc rằng, lần này không thể dẫn Nguyệt Mông Lung đi ra, cũng may Đường Kim hiện tại có đủ kiên nhẫn, hắn tin tưởng chỉ cần dừng lại nơi đây vài ngày, Đại Hắc Nữ hương thơm ngào ngạt gấp ngàn lần mấy con cá này, nhất định để hắn lại hảo hảo nhấm nháp tư vị của nàng.

Xé xuống một mảnh cá nướng, nhét vào miệng, Đường Kim chậc chậc tán thưởng:“Không tồi, thật không tồi, kỹ thuật nướng cá của ta thật sự càng ngày càng tốt. ”

Tán thưởng mình một câu, Đường Kim xé thêm một miếng thịt cá, đưa vào miệng, bất quá đúng lúc này, hắn lại đột nhiên nhíu mày, bởi vì hắn đột nhiên nghe được một ít thanh âm không nên xuất hiện.

Linh giác nhanh chóng tản ra, nhưng rất nhanh, Đường Kim liền một lần nữa thu hồi linh giác, tiếp tục như không có việc gì bắt đầu ăn cá nướng của mình.

Vài phút sau, hai bóng người đột nhiên xuất hiện ở cửa vào sơn cốc, bọn họ hiển nhiên thấy được ánh lửa bên này, thân hình hai người tạm dừng một chút, nhưng vài giây sau, hai người liền tiếp tục chạy tới thủy đàm bên này.

Đó là một cặp nam nữ, tuổi cũng không lớn, thoạt nhìn đều chỉ có mười bảy mười tám tuổi, diện mạo đều không tệ, nam tuấn mỹ, nữ xinh đẹp, mà hai người ăn mặc cũng làm Đường Kim thấy có chút cổ quái, đó là kiểu ăn mặc cổ đại ở Hoa Hạ, bất quá từ chất liệu có thể rõ ràng nhìn ra, đôi nam nữ này gia thế chênh lệch hẳn rất rõ ràng, dùng lời Phàm giới mà nói, nam nhân mặc là đồ vỉa hè, nữ mặc đồ thủ công chuyên môn chế tác, một kiện quần áo có thể giá trị mấy chục vạn.

“Chẳng lẽ là điểu ti nghịch tập bạch phú mĩ trong truyền thuyết?” Đường Kim nhìn nam nữ đã tới đây, lầm bầm một câu.

“Vị đại ca này, tại hạ Triển Vân Phi, ngượng ngùng, quấy rầy ngươi. ” Nam tử tuổi trẻ quay sang Đường Kim chắp tay hành lễ, ánh mắt lại nhìn chằm chằm cá nướng trên tay hắn, thoáng do dự một chút, hắn rốt cục vẫn nói ra, “Tại hạ biết yêu cầu này có chút mạo muội, nhưng vẫn muốn hỏi một chút, xin hỏi đại ca có thể bán cá nướng cho chúng ta không? Chúng ta đã thật lâu chưa ăn gì. ”

“Thủy đàm còn có cá, các ngươi có thể tự mình bắt cá nướng ăn. ” Đường Kim lười biếng nói một câu, sau đó lại đưa một miếng thịt cá vào miệng, ngô, vị không tồi chút nào.

“Triển Vân Phi, ta thấy ngươi đời này khỏi cần ăn gì nữa!” Một cái thanh âm lạnh lùng chợt truyền đến, trong sơn cốc lặng yên không tiếng động đột nhiên xuất hiện một người.

Chương 1441 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!