Đó là một nam tử nhỏ gầy, nhìn qua ít nhất năm mươi tuổi, vẻ mặt tiều tụy đáng khinh, ngoại trừ đôi mắt tuy rằng nhỏ nhưng rất sáng kia, còn tròng mắt thì láo liên chuyển động không ngừng.
“Thân ái, không phải nàng nói nơi này không có người quản lý sao? Sao lại thu phí vào thành ?” Đường Kim có chút ngạc nhiên, còn có chút bất mãn, “Cái địa phương cùi bắp này đến cửa thành cũng cũng không có mà dám đòi phí vào thành?”
“Nguyên nhân vì không có người quản, cho nên tùy thời đều có người tìm ngươi đòi tiền. ” Nguyệt Mông Lung thản nhiên nói.
“Như vậy a. ” Đường Kim nhất thời hiểu được, bởi vì không có người quản, cho nên ai cũng có thể quản, cái gì mà phí vào thành, không khác gì nhiều với đánh cướp.
Nhìn về phía nam tử đáng khinh kia, Đường Kim ngáp một cái:“Chúng ta không phải mới tới. ”
“Tiểu tử, đừng có giả vờ giả vịt trước mặt ta!” Nam tử nhỏ gầy lại phát ra âm thanh vịt đực khó nghe, “Hầu gia ta gặp ai một lần là nhớ kỹ, thôn trấn này người cũ ta đều đã gặp qua, tiểu tử ngươi khẳng định là lần đầu tiên đến, đừng nhiều lời, mau đưa tiền!”
Một ánh sáng màu vàng bắn ra, dừng ở lòng bàn tay nam tử nhỏ gầy, đồng thời thanh âm lạnh lùng của Nguyệt Mông Lung vang lên:“Ngô hầu tử, cầm tiền rồi lăn!”
Nam tử nhỏ gầy nhìn thoáng qua khối hoàng kim trong lòng bàn tay, sắc mặt hơi đổi, vội vàng lui về phía sau, ngữ khí cũng trở nên nịnh nọt:“Vâng vâng, tiên nữ đại nhân, ta lăn, ta lăn!”
Nói chuyện tới đây, nam tử nhỏ gầy nhanh chóng xoay người, lập tức bỏ chạy không còn bóng dáng.
“Đại Hắc Nữ, trên người nàng vậy mà mang theo vàng a!” Đường Kim có chút ngạc nhiên, đương nhiên, trên người hắn kỳ thật cũng có chút vàng, bất quá, hoàng kim ở Tiên giới cũng không phải thực đáng giá, ít nhất là không đáng giá như ở Phàm giới.
Hoàng kim ở Tiên giới không sai biệt lắm với tiền của Phàm giới, ăn một bữa cơm phải một lượng vàng, thuê phòng khách sạn phải mười lượng, còn linh ngọc thì lại giống với vàng ở Phàm giới, ồ, đúng hơn phải nói là giống kim cương, một lượng linh ngọc đổi vạn lượng hoàng kim.
Nguyệt Mông Lung lại không để ý tới Đường Kim, chỉ tiếp tục đi vào bên trong thôn trấn, gọi là Hoàng Kim trấn nhưng nhìn qua có chút rách nát, không ít phòng đều là dùng gỗ dựng tạm thành lều, nhìn có chút giống khu ổ chuột ở Phàm giới, đương nhiên, thôn trấn cũng có một ít kiến trúc không tồi, nhưng toàn bộ thôn trấn làm cho người ta cảm giác có chút suy sụp, nhưng hiện tại nơi nào cũng có thể nhìn thấy người uống rượu.
Tai một tửu quán nọ, giờ phút này rất ồn ào, có mười mấy người uống rượu vung quyền, mà Đường Kim còn nhìn thấy cả một tòa thanh lâu, hiển nhiên giờ phút này có người đang ở bên trong mua vui, càng kỳ quái hơn là, thanh lâu kia cách âm quá kém, có nữ nhân đang rên rỉ phát ra âm thanh kinh thiên động địa, tựa hồ hận không thể làm cho toàn trấn nghe được.
Hoàng Kim trấn thật ra khá lớn, so với thôn trấn ở Phàm giới còn lớn hơn, mà khi Đường Kim càng ngày càng vào trung tâm, tình huống nhìn thoáng qua đã tốt hơn rất nhiều, khu vực trung tâm trấn có vẻ khá sạch sẽ, cũng khá im lặng, các loại kiến trúc không tồi tàn như bên ngoài, xem ra bên ngoài là khu dân nghèo, mà trung tâm là khu người giàu có.
“Đại Hắc Nữ, nơi này hình như có cái khách sạn, nhìn qua cũng không tệ lắm. ” Đường Kim chỉ chỉ khách sạn phía xa xa, quay sang Nguyệt Mông Lung nói.
“Đó là khách sạn tốt nhất Hoàng Kim trấn, Hoàng Kim khách sạn. ” Nguyệt Mông Lung thản nhiên trả lời một câu, sau đó liền đi tới chỗ Hoàng Kim khách sạn.
Hoàng Kim khách sạn dùng đá hoa cương cùng đá cẩm thạch làm tài liệu chủ yếu kiến tạo thành nhà lầu bốn tầng, tuy rằng gọi là Hoàng Kim khách sạn, bất quá bên trong lại không thấy chút vàng nào, ngay cả màu vàng cũng không thấy được, từ trong đến ngoài, trên cơ bản đều là màu trắng, nhưng thật ra có vẻ rất sạch sẽ, nhưng hơi có chút chói mắt.
Đường Kim cùng Nguyệt Mông Lung đi vào Hoàng Kim khách sạn, tiếp tân khách sạn là một cô gái tuổi trẻ, bất ngờ là không có gì khác khách sạn Phàm giới, cô gái mặc sườn xám còn đang ngủ gật, tận khi Đường Kim gõ gõ cái bàn, mới làm nàng bừng tỉnh lại.
“Một phòng, ánh sáng hơi tối một chút. ” Đường Kim mở miệng nói.
“Một ngàn tiên tệ, hoặc là mười lượng hoàng kim, giao tiền trước, giao phòng sau. ” Cô gái ngáp một cái, hiển nhiên còn chưa buồn ngủ.
Nguyệt Mông Lung xuất ra mười lượng hoàng kim, sau đó cô gái liền ném ra một cái mộc bài:“Tự mình đi đi, phòng số 10. ”
Đường Kim cũng không so đo cùng cô gái này, hắn và Nguyệt Mông Lung rất nhanh đã tìm được phòng, phòng này ở tận góc trong cùng, quả thật khá tối, trên cơ bản không có ánh sáng, cái cửa sổ cũng có thể mở, nhưng lại có màn rất dày che lại, không thể không nói, nơi này quả thật là thích hợp nhất cho Nguyệt Mông Lung ở.
Trong phòng không có đồ vật gì, chỉ có một tấm ga đen bao trùm giường gỗ, còn có một cái bàn đá cẩm thạch, cùng hai cái ghế gỗ, không có TV, không có internet, lập tức làm cho Đường Kim cảm thấy như xuyên không về thời cổ đại.
“Đại Hắc Nữ, không phải nàng nói Tiên giới cũng có TV với internet sao? Sao chỗ này ngay cả điện cũng không có?” Đường Kim nhịn không được hỏi, trong phòng quả thật không có điện, chỉ có một ngọn đèn, đương nhiên, Đường Kim cùng Nguyệt Mông Lung đều không cần phải đốt đèn, nhưng dù sao vẫn làm Đường Kim cảm thấy có chút không quen.
“Hoàng Kim trấn trên cơ bản chính là địa phương bị Tiên giới vứt bỏ, ngươi muốn xem TV thì trở về Phàm giới đi. ” Nguyệt Mông Lung hừ nhẹ một tiếng.
“Ài, ta kỳ thật không thích xem TV. ” Đường Kim ngáp một cái, sau đó ngã xuống trên giường, “Đại Hắc Nữ, đêm đã khuya rồi, chúng ta ngủ sớm đi, ngày mai đi hỏi thăm tin tức sau. ”
Nguyệt Mông Lung không để ý tới Đường Kim, nàng ngồi bên cạnh bàn, bộ dáng có chút xuất thần, tựa hồ có tâm sự gì.
“Đại hắc nữu, ta ngủ trước a, nàng muốn ngủ thì tự mình đi lên. ” Đường Kim đột nhiên phát hiện mình có chút mệt rã rời, đối với người tu tiên cấp bậc như hắn, mệt rã rời thực không phải một chuyện dễ dàng, nhưng có lẽ là vì đột nhiên có tin tức cha mẹ, làm cho Đường Kim cực độ hưng phấn rồi lại cực độ thả lỏng, nên tự nhiên có chút mệt nhọc.
Đường Kim đương nhiên là muốn ngủ cùng Nguyệt Mông Lung, bất quá, hắn không đợi đến khi Nguyệt Mông Lung leo lên giường, đã bất tri bất giác tiến nhập mộng đẹp, mà hắn tự nhiên cũng không biết, sau khi hắn ngủ, Nguyệt Mông Lung ngồi ở bên giường, dùng con ngươi xinh đẹp trong trẻo nhưng lạnh lùng theo dõi hắn rất lâu.
Cũng không biết đã qua bao lâu, Đường Kim đột nhiên tỉnh lại, hắn từ trên giường ngồi dậy, ẩn ẩn cảm giác một chút không thích hợp, bởi vì hắn không tìm thấy Nguyệt Mông Lung đâu.
“Đại Hắc Nữ không phải là lại thừa dịp ta ngủ mà chạy mất chứ?” Đường Kim lầm bầm, hắn xuất ra di động không có sóng nhìn thời gian, phát hiện bây giờ đã là hơn mười giờ sáng, linh giác tìm tòi một hồi, hắn không thể tìm được Nguyệt Mông Lung, nên liền ra khỏi phòng, rất nhanh đi tới đường cái trong Hoàng Kim trấn.
Trên đường cái hiện tại càng thêm náo nhiệt, nơi nơi đều là các loại âm thanh rao hàng, giống như một cái chợ lớn hỗn loạn.
Chương 1448 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]