Virtus's Reader
Lão Bà Của Ca Là Hoa Hậu Giảng Đường

Chương 1452: CHƯƠNG 1451: NÀNG ĐÃ SỚM LÀ NGƯỜI CỦA TA

“Dâm tặc, ngươi đang nằm mơ à?” Nguyệt Mông Lung hung hăng trừng mắt lườm Đường Kim, thấy bộ dáng Đường Kim còn rất chân thành mời nàng song tu, Nguyệt Mông Lung còn có loại xúc động chém tên sắc lang này thành ngàn vạn mảnh, chỉ tiếc, ở sâu trong nội tâm nàng, luôn có một cỗ lực lượng mạnh hơn, ngăn cản nàng làm như vậy.

Nguyệt Mông Lung không thể quên hết thảy mọi chuyện phát sinh khi ở cùng một chỗ với Đường Kim lúc trước, đoạn thời gian đó tuy rằng ngắn ngủi, nhưng đối với nàng mà nói, lại cực kì trân quý, những chuyện đã xảy ra theo thời gian trôi qua, ngược lại càng thêm in sâu vào trí óc nàng, nàng nhớ rõ bộ dáng Đường Kim lừa nàng đi ngủ, nàng nhớ rõ Đường Kim trong đoạn thời gian đó gần như là ngoan ngoãn phục tùng mình, nàng càng nhớ rõ chuyện, trước mặt hắn, nàng chủ động cởi quần áo ra.

“Đại Hắc Nữ, những gì ta nói là sự thật, chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể ở trong khoảng thời gian ngắn tăng lên tu vi. ” Đường Kim vẫn như cũ một bộ dáng như thật, “Nàng không phải muốn hủy diệt Tiên giới sao? Hiện tại thực lực nàng không đủ để đối kháng toàn bộ Tiên giới, nhưng chỉ cần chúng ta song tu… … ”

“Song cái đầu ngươi!” Nguyệt Mông Lung có chút xấu hổ, “Dâm tặc ngươi chính là muốn chiếm tiện nghi của ta!”

“Đại Hắc Nữ thân ái, cái này thì nàng không đúng, nàng đã sớm là người của ta, chúng ta làm loại chuyện này quá là điều bình thường luôn, sao lại nói ta chiếm tiện nghi? Hơn nữa, lần trước cũng là nàng chủ động. ” Đường Kim nghiêm trang nói.

“Ngươi có tin ta thực sự giết ngươi không?” Con ngươi xinh đẹp của Nguyệt Mông Lung hung tợn lườm Đường Kim.

Nguyệt Mông Lung thật sự rất muốn giết chết sắc lang vô sỉ này, nàng chỉ mới chủ động cởi quần áo mà thôi:v những chuyện khác toàn bộ do hắn tự ý làm cơ mà?

Nghĩ đến cảnh sau khi mình tỉnh táo lại, liền phát hiện dâm tặc còn đang rong ruổi cưỡi mình, trong lòng Nguyệt Mông Lung vừa xấu hổ vừa tức hận, thậm chí nàng cũng có chút hận chính mình, lúc ấy nàng rõ ràng đã thanh tỉnh, vì sao cũng bị đoạn trí nhớ phía trước ảnh hưởng, thế cho nên sau khi nàng thanh tỉnh lại, vậy mà tiếp tục tùy ý cho sắc lang muốn làm gì thì làm, thậm chí là hữu ý vô tình phối hợp hắn, mà điều này cũng làm cho đến tận bây giờ, nàng không thể quên được mọi chuyện, cũng làm cho nàng không có cách nào chân chính hạ sát thủ với Đường Kim!

Mặc dù nàng luôn miệng nói muốn giết Đường Kim, thậm chí còn động thủ tiến hành hai lần ám sát, nhưng chỉ có trong lòng Nguyệt Mông Lung tự hiểu, kỳ thật hai lần đó, nàng đều có điều giữ lại, căn bản không ra tay tàn nhẫn được, mà nếu nàng thật sự muốn giết hắn, lúc ấy ở sơn cốc Phàm giới kia, nàng đã có vô số cơ hội chém hắn thành vạn mảnh, nhưng cuối cùng nàng vẫn không làm được, chỉ lặng lẽ rời đi khi hắn còn đang ngủ say.

Cả đời Nguyệt Mông Lung từ trước tới giờ, vẫn luôn sinh hoạt trong một vòng tròn rất nhỏ, người có quan hệ thân mật ít đến đáng thương, sư phụ Hàn Nguyệt đã chết, tỷ muội duy nhất là Hàn Băng, hiện tại, có thêm đồ đệ duy nhất Nguyệt Đàm, còn có người được Nguyệt Đàm coi là tỷ tỷ ruột Băng Tuyết Liên, đây cơ bản là toàn bộ thế giới của nàng.

Nhưng hiện tại, trong thế giới đó, đột nhiên xuất hiện một nam nhân, một nam nhân chiếm được thân thể băng thanh ngọc khiết của nàng, cho dù nàng vốn muốn giết hắn, thậm chí cùng nam nhân này đồng quy vu tận, nhưung một đống chuyện ngoài ý muốn xảy ra, làm bọn họ xảy ra chuyện thân mật nhất của nam nữ, nàng hận hắn, nhưng lại cảm thấy, tựa hồ thế giới của nàng nhờ vậy mới trở nên càng đầy đủ.

Tuy rằng trên danh nghĩa, nàng còn cơ hội ám sát Đường Kim lần nữa, nhưng nàng kỳ thật đã hiểu được, mình không có cách nào giết Đường Kim, không phải không có năng lực, mà là nàng không hạ thủ được, nàng không thể xuống tay giết chết nam nhân duy nhất của mình, thế giới của nàng rất nhỏ, mất đi bất cứ người nào, nàng cũng không thể chịu được, giống như ngày xưa, sư phụ nàng mất, làm nàng hận Tiên giới khắc cốt ghi tâm, mà nàng nếu thật sự giết Đường Kim, nàng không biết liệu từ nay về có hận chính mình hay không.

Có lẽ ai cũng không thể tưởng được, chủ nhân Băng cung, sát thủ ẩn thân giết người không chớp mắt, kỳ thật nội tâm cực kì yếu ớt, mà thời điểm khi nàng biến ngốc kia, là lúc tất cả sự yếu ớt hoàn toàn hiện ra trước mặt Đường Kim.

“Đại Hắc Nữ, ta thật sự không tin nàng sẽ giết ta. ” Đường Kim nhìn khuôn mặt xinh đẹp thoát tục của Nguyệt Mông Lung, một bộ dáng tin tưởng mười phần.

Nếu nói vài ngày trước hắn còn không phải rất xác định Nguyệt Mông Lung có thể thật sự chém hắn chết không, nhưng hiện tại, trải qua mấy chục giờ ở chung, Đường Kim đã có thể khẳng định, Đại Hắc Nữ căn bản không nhẫn tâm giết hắn.

“Ngươi!” Trên người Nguyệt Mông Lung lại bộc phát một cỗ sát khí, nhưng rất nhanh đã biến mất, nàng hung hăng trừng mắt lườm Đường Kim, cắn răng nói:“Tóm lại ta sẽ không cùng ngươi song tu… … Ngô ngô… … ”

Môi anh đào của Nguyệt Mông Lung bị Đường Kim chặn lấy, vòng eo của nàng cũng bị Đường Kim xuất kỳ bất ý ôm gắt gao, nếu đã kết luận Nguyệt Mông Lung sẽ không thật sự hạ sát thủ, Đường Kim liền quyết định lập tức tung đòn sát thủ với Nguyệt Mông Lung trước.

Nếu là ngày xưa, có lẽ Đường Kim còn có thể chậm rãi lừa gạt nàng, nhưng hiện tại, hắn thật sự không có thời gian để lãng phí, các loại nguy cơ đã đến mức lửa sém lông mày, làm hắn không thể thoải mái tự nhiên như trước, mà hiện tại, hắn phải lập tức cứng rắn xử đẹp Đại Hắc Nữ một lần, chỉ có như vậy, mới có thể làm nàng hoàn toàn thuận theo hắn!

Đường Kim đột nhiên tập kích, làm cho Nguyệt Mông Lung rất tức giận, nàng dùng sức giãy dụa, nhưng Đường Kim lại ôm nàng cực kì chặt, trời sập cũng không chịu thả lỏng, mà gắt gao ôm nàng đồng thời Đường Kim còn tham lam hôn lên bờ môi anh đào, một bàn tay không chút cố kị sờ soạng lung tung, cố ý lưu luyến những bộ vị mấu chốt, hơn nữa còn trọng điểm chiếu cố những chỗ mẫn cảm của nữ nhân, ý đồ kích động khát vọng nguyên thủy nhất.

Nguyệt Mông Lung phản kháng càng thêm kịch liệt, nàng bắt đầu dùng nắm đấm hung hăng đánh lưng Đường Kim, sau khi phát hiện hắn không thèm phản ứng, nàng bắt đầu đánh lên ngực hắn, thậm chí đã dùng một chút chân khí, nhưng Đường Kim vẫn như cũ ôm chặt nàng, Nguyệt Mông Lung tức giận tiếp tục dùng chân đá Đường Kim, nhưng lần này Đường Kim đã quyết tâm, mặc kệ nàng dùng lực mạnh đến mức nào, hắn cũng tuyệt đối không buông ra.

Trên thực tế, Đường Kim quả thật cũng không cảm thấy quá đau đớn, bởi vì Nguyệt Mông Lung chung quy vẫn không dùng lực lượng quá lớn, cứ như vậy, với một Nguyên Anh kỳ như Đường Kim mà nói, Nguyệt Mông Lung công kích như vậy, còn chưa đủ gãi ngứa cho hắn.

Nhưng vào lúc này, môi Đường Kim lại truyền đến cảm giác rất đau đớn, là Nguyệt Mông Lung đang hung hăng cắn nát bờ môi của hắn, mùi tanh tưởi đã tiến vào yết hầu của hắn, hiển nhiên đã đổ máu.

Nhưng mặc dù như vậy, Đường Kim vẫn như cũ không buông Nguyệt Mông Lung ra, hắn dùng luôn bờ môi đổ máu, tiếp tục hung hăng hôn Nguyệt Mông Lung, máu tươi của hắn cũng tiến vào yết hầu Nguyệt Mông Lung, mà không biết có phải do máu tươi hay một nguyên nhân khác, tiếp theo, Nguyệt Mông Lung giãy dụa rốt cục chậm rãi trở nên bớt kịch liệt, dần dần đã không còn chống cự chút nào.

Chương 1451 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!