Hai người thoạt nhìn đều chỉ trên dưới hai mươi tuổi, nhìn qua rất bình thường, tốc độ cũng không mau, không thể không nói, hai người kia vừa không có thiên phú làm tặc lại vừa không có thiên phú làm cảnh sát.
“Trả vé lại cho ta!” Người đuổi phía sau vừa chạy vừa hô, có vẻ dị thường tức giận, mà nhìn thấy người này, Đường Kim cũng có chút dại ra, vậy mà gặp người quen?
Hắn còn đang ngẩn người, đã nhìn thấy một nam nhân khác ngáng chân một cái làm tên chạy trước kia ngã lăn ra đất:“Con mẹ ngươi, đến cả bạn ta mà cũng dám cướp, mau trả lại đồ!”
“Mau đưa vé cho ta!” Nam tử đang đuổi cũng đã tới nơi, căm giận nhìn thanh niên dưới mặt đất.
Thanh niên giãy dụa một chút, trong tay đột nhiên xuất hiện hai cái vé:“Đừng nhúc nhích, bằng không ta xé vé!”
“Con mẹ ngươi, có tin chúng ta báo cảnh sát đem ngươi bắt lại không?” Nam nhân ngáng chân bất mãn nói.
Nhìn hai người, vẻ mặt Đường Kim có chút cổ quái, bởi vì mấy người này đều xem như bạn cùng phòng của hắn, vóc dáng có vẻ nhỏ là Đới Phong, mà người truy đuổi, đúng là một người bạn cùng phòng khác, Lí Trạch.
Điều này làm cho Đường Kim hơi có chút ngoài ý muốn, hai người sao lại đều đến thành phố Thiên Hàng, lại còn trùng hợp như vậy gặp hắn?
“Ngươi trả lại vé thì ta sẽ không so đo chuyện này!” Lí Trạch nhìn nam tử dưới mặt đất, tựa hồ muốn nhịn xuống chuyện này.
“Không trả, ta không chiếm được thì ai cũng đừng hòng có!” Nam tử dưới mặt đất bộ dáng có vẻ thật kiêu ngạo.
“Ta XXX, ngươi có phải đầu óc lú lẫn rồi không ? Ngươi làm vậy là cướp bóc, sẽ phải ngồi tù có hiểu hay không?” Đới Phong nhịn không được mắng, sao ra đường lại gặp phải con hàng cực phẩm như thằng này?
“Ngươi đừng dọa lão tử, lão tử nếu không kiếm ra vé, sẽ bị bạn gái chia tay, nếu bị bạn gái chia tay, lão tử tình nguyện chết, ngồi tù thì tính là cái rắm gì a?”Nam tử dưới mặt đất cắn răng nói.
“Con mẹ ngươi, ngươi nghĩ chúng ta mua hai cái vé này dễ dàng a? Biết chúng ta phải mất thời gian bao lâu không? Hiện tại ngươi đoạt đi, bạn của ta cũng không thể cua gái được !” Đới Phong căm giận nói:“Mau đưa vé trả lại cho chúng ta a, bằng không chúng ta liền động thủ!”
“Các ngươi dám động thủ, ta liền xé vé, bạn gái ta không cần ta, các ngươi cũng đừng mong tán gái!” Nam tử dưới mặt đất giở thói Chí Phèo với hai người Đới Phong Lí Trạch.
“Ai, ngươi quen ba người kia a?” Tiếu Thiền lúc này nhỏ giọng hỏi Đường Kim.
“Người dưới đất thì không biết, hai người còn lại, xem như bạn cùng phòng đại học của ta. ” Đường Kim cũng không giấu diếm, theo sau hỏi một câu, “Nàng có biết bọn họ đang nói về vé gì không? Sao phải vì một cái vé mà liều sống liều chết vậy?”
“Ách, hẳn là vé vào liveshow của ta. ” Tiếu Thiền có chút ngượng ngùng nói.
Đường Kim nhất thời có chút không biết nói gì, một cái vé ca nhạc mà thôi, có nhất thiết phải như vậy không?
Nếu người khác biết Đường Kim nghĩ gì, khẳng định sẽ nói cho hắn, thật sự rất trọng yếu, bọn họ cũng không phải là hắn, muốn nghe ca hát có thể trực tiếp tìm Tiếu Thiền bảo nàng hát cho, đầu năm nay, chia tay bạn trai vì một cái vé liveshow ca nhạc, kỳ thật cũng không đáng ngạc nhiên.
“Ai, giúp ta một chút, nói hai bạn cùng phòng của ngươi đừng truy cứu việc này, để người kia rời khỏi, nếu sự tình nháo lớn, đối với thanh danh của ta sẽ có ảnh hưởng không tốt. ” Tiếu Thiền lúc này lại mở miệng nói.
“Được rồi. ” Đường Kim đáp ứng, hô một tiếng, “Lí Trạch, Đới Phong!”
Lí Trạch cùng Đới Phong đồng thời quay đầu, sau đó đều thấy được Đường Kim, nhất thời sửng sốt, lập tức khó có thể tin:“Đường, Đường Kim?”
Mà thừa dịp hai người mất cảnh giác, tên kia đột nhiên nhảy dựng lên, chạy vội đi.
“Con mẹ ngươi, đừng chạy!” Đới Phong phục hồi tinh thần lại, muốn đuổi theo.
“Đừng đuổi nữa, các ngươi là muốn vé vào liveshow của Tiếu Thiền đúng không? Ta giúp các ngươi. ” Đường Kim ngăn lại Đới Phong.
“Ách, thật sự?” Đới Phong cũng không đuổi nữa, tuy rằng kết giao với Đường Kim không quá sâu, nhưng hắn tín nhiệm Đường Kim.
“Đường Kim, sao ngươi ở nơi này ? Chẳng lẽ ngươi cũng tới nghe Tiếu Thiền biểu diễn?” Lí Trạch có chút tò mò hỏi, nghe Đường Kim nói như vậy, hắn cũng buông tha chuyện đuổi theo, đối với bản sự Đường Kim hắn rất tin tưởng.
“Xem như vậy đi, chúng ta đổi một địa phương khác tán gẫu. ” Đường Kim thuận miệng nói:“Đúng rồi, các ngươi nghỉ ngơi ở đâu?”
“Chúng ta ở khách sạn, cách đây không xa, đi tới chỉ cần mười phút. ” Đới Phong lập tức hồi đáp:“Cùng chúng ta đi còn có hai bằng hữu, hai nữ hài tử. ”
Nói đến đây, Đới Phong nhìn sang Tiểu Thiền tránh phía sau Đường Kim chỉ lộ ra gần nửa khuôn mặt, nhịn không được hỏi một câu:“Bạn hữu, đây là bạn gái nào của ngươi a?”
“Đợi lát nữa nói cho các ngươi biết, tới chỗ ở của các ngươi trước đi. ” Đường Kim không lập tức nói ra thân phận Tiếu Thiền.
“Đi, chúng ta về khách sạn. ” Lí Trạch gật gật đầu.
“Mẹ nó, tiện nghi cho vương bát đản kia, ta nguyền rủa hắn chia tay bạn gái. ” Đới Phong có chút khó chịu mắng tên cướp vé.
Trên đường đi khách sạn, Tiếu Thiền vẫn luôn tránh sau lưng Đường Kim, không nói lời nào, Đới Phong thì thao thao bất tuyệt nói đủ thứ chuyện, cũng làm Đường Kim rốt cục biết hắn cùng Lí Trạch vì sao lại xuất hiện ở thành phố Thiên Hàng.
Xét đến cùng, kỳ thật vì khi còn nghỉ hè, Lí Trạch qua thành phố Thiên Hàng du lịch, quen một cô gái tên là Lưu Ngọc Quyên, Lưu Ngọc Quyên là sinh viên đại học của thành phố Thiên Hàng, đặc biệt mê luyến Tiếu Thiền ca hát, quan hệ hai người còn chưa quá sâu sắc, lần này biết Lưu Ngọc Quyên muốn tới liveshow Tiếu Thiền biểu diễn, nên Lí Trạch liền cố ý tới nơi này mua vé cho nàng để thắt chặt tình cảm, căn cứ theo lời nói của Đới Phong, nếu lần này Lí Trạch có thể thành công mua được vé, vậy sau khi liveshow kết thúc, Lí Trạch liền có thể trực tiếp kéo Lưu Ngọc Quyên đi thuê phòng.
Về phần Đới Phong vì sao theo tới, nguyên nhân rất đơn giản, Lưu Ngọc Quyên là bạn gái Lí Trạch, mà bên người nàng cũng dẫn theo một khuê mật(*), Đới Phong phụ trách việc tới thu phục vị khuê mật kia.
“Bạn hữu, ngươi phải thực sự giúp Lí Trạch kiếm được vé, bằng không nghiệp lớn phá trinh của Lí Trạch sẽ không có cách nào hoàn thành. ” Đới Phong cuối cùng còn bổ sung một câu như vậy.
“Ách, Đới Phong, ngươi có thể đừng nói khó nghe như vậy không?” Lí Trạch không thể nhịn được nữa.
“Ta XXX, ta nói vậy có chỗ nào sai sao ?” Đới Phong có chút buồn bực, “Ngươi đừng nói là ngươi cố ý tới nơi này, không phải vì muốn cùng Lưu Ngọc Quyên đi thuê phòng, ngô, thật ra dáng người Lưu Ngọc Quyên không tồi, ngươi thật có phúc. ”
Vài phút sau, bốn người rốt cục đi vào khách sạn, tiến vào thang máy, đi lên lầu ba, Lí Trạch gõ gõ cửa phòng 308, cửa phòng rất nhanh mở ra, đoàn người đi vào, Đường Kim rốt cục thấy được hai cô gái trẻ tuổi, một người có vẻ đầy đặn, một người khác xinh xắn lanh lợi, xem ra chính là Lưu Ngọc Quyên cùng khuê mật của nàng.
(*)khuê mật:bạn siêu siêu siêu thân thiết
Chương 1478 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]