Đường Dĩnh hưng phấn bổ nhào vào người Đường Uyển Hân, nhưng lực lượng ập đến này, thiếu chút nữa đã đẩy ngã Đường Uyển Hân, vừa mới đứng lên nên Đường Uyển Hân còn có chút không thích ứng, tự nhiên không cách nào thừa nhận.
Mắt thấy Đường Uyển Hân lung lay sắp đổ xuống, một bàn tay trắng nõn đột nhiên xuất hiện phía sau nàng, nhẹ nhàng đỡ lấy, cùng lúc đó, một tiên tử thanh lệ thoát tục mặc áo bào trắng xuất hiện ở phía sau Đường Uyển Hân, đúng là Vân Vũ Tuyết.
“Vũ Tuyết tỷ tỷ, cảm ơn nàng. ” Đường Kim đi tới bên cạnh Vân Vũ Tuyết.
“Chúng ta thì cần gì nói cảm ơn?” Vân Vũ Tuyết mỉm cười, “Bất quá, Đường Kim đệ đệ, ngươi thật sự hẳn nên cảm tạ người trước kia chiếu cố mụ mụ ngươi, bọn họ chiếu cố rất tốt, cho dù tê liệt mười lăm năm, nhưng bắp thịt hai chân không có dấu hiệu héo rút gì, hẳn vẫn luôn có người giúp nàng tiến hành vật lý trị liệu, tỷ như mát xa xoa bóp này nọ, cũng bởi vì như thế, mẹ ngươi mới lập tức có thể đi đường. ”
“Tiểu cô là người nhà chúng ta, chúng ta chiếu cố nàng, là chuyện đương nhiên. ” Đường Dĩnh vẫn như cũ ôm lấy Đường Uyển Hân, trong mắt cũng không tự giác chảy ra nước mắt, thanh âm cũng có chút nghẹn ngào, “Cảm ơn ngươi, thật sự cảm ơn ngươi, ngươi là tiên nữ thật sự. ”
“Đường Kim đệ đệ cũng là người nhà của ta, mẫu thân hắn, cũng giống như mẫu thân ta. ” Vân Vũ Tuyết cười nhẹ, “Cũng giống như các ngươi thấy việc chiếu cố nàng là chuyện đương nhiên, nên không cần cảm ơn ta. ”
Quay đầu nhìn Đường Kim, Vân Vũ Tuyết tiếp tục nói:“Đường Kim đệ đệ, ta phải trở về, gần đây có chút việc. ”
“Ân, Vũ Tuyết tỷ tỷ, ta đưa nàng. ” Đường Kim gật đầu, sau đó cùng Vân Vũ Tuyết ra khỏi Đường gia, đi vào một góc khuất, trực tiếp dùng thuấn di đem Vân Vũ Tuyết về Vân Vụ sơn trang.
“Vũ Tuyết tỷ tỷ… … ” Đường Kim còn muốn nói cái gì.
“Trở về đi, về với mẹ ngươi. ” Vân Vũ Tuyết cười ôn nhu với Đường Kim.
Đường Kim gật đầu, rốt cục không nói cái gì nữa, thuấn di rời đi.
Mà giờ phút này, Đường gia đã tràn ngập vui mừng, Đường Dĩnh giúp đỡ Đường Uyển Hân ở trong phòng khách đi lại, mà Đường Thành Công cười như nở hoa, nhưng trong tươi cười, lại ẩn ẩn có nước mắt, Liễu Thiến cùng Đường Đống tuy rằng không kích động như vậy, nhưng rõ ràng thật cao hứng.
Đường Kim đứng ở cửa, nhìn cảnh tượng vui sướng bên trong, trong lòng nhất thời có loại cảm giác nói không nên lời, trong trí nhớ của hắn, hắn tựa hồ chưa bao giờ từng có trường hợp vui sướng như vậy, không phải nói hắn mấy năm nay quá buồn, mà là, loại cảm giác chia vui với người nhà, hắn chưa bao giờ trải qua.
Cũng bởi vì như thế, Đường Kim tựa hồ có chút không quá quen, hắn chỉ ở bên cạnh lẳng lặng nhìn, chẳng qua, nhìn thấy mọi người vui vẻ như vậy, hắn tựa hồ đã bị cuốn hút một chút, cũng có một ít vui mừng phát ra từ nội tâm.
“Ta XXX, vừa rồi là ai đánh lão tử?”Tiếng gầm lên giận dữ, làm gián đoạn không khí vui mừng trong phòng, Quách Uy đã tỉnh lại.
Đường Kim chợt lóe thân đi tới trước mặt Quách Uy, lại là một cước, trực tiếp đem hắn đá văng khỏi cầu thang, vì thế, Quách Uy lại hôn mê.
Mà sau đó, mọi người cũng rốt cục chú ý tới Đường Kim đã trở về.
“Kim tử, mau vào. ” Đường Uyển Hân vội vàng hô tên Đường Kim, nhũ danh Kim tử này, mặc dù nghe qua có chút quái quái, nhưng Đường Uyển Hân kêu rất thuận miệng, Đường Kim cũng thấy không sai, ai bảo hắn trước giờ luôn thích hoàng kim.
“Tiểu cô, vừa đi một hồi lâu như vậy, ngươi nghỉ ngơi một chút đã. ” Đường Dĩnh lúc này cũng giúp đỡ Đường Uyển Hân ngồi xuống sô pha, đồng thời cũng ngồi xuống cạnh nàng, mà Đường Kim được Đường Uyển Hân gọi vào, cũng ngồi cạnh Đường Uyển Hân ở bên còn lại.
“Kim tử, ngươi đã tiễn Vũ Tuyết về ?” Đường Uyển Hân có chút thân thiết hỏi.
“Đúng vậy, Vũ Tuyết tỷ tỷ đã trở về. ” Đường Kim gật đầu.
“Nàng thật sự không phải bạn gái ngươi?” Đường Uyển Hân tựa hồ còn có điểm hoài nghi.
“Thực không phải. ” Đường Kim hồi đáp.
“Đáng tiếc, một cô nương thật tốt a. ” Đường Uyển Hân có chút tiếc hận, hiển nhiên nàng đối với Vân Vũ Tuyết rất vừa lòng, không có biện pháp, dung mạo khí chất của Vân Vũ Tuyết như vậy, không mấy người có thể không hài lòng.
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là, không biết biệt danh Độc Tiên Tử ngày trước của Vân Vũ Tuyết.
“Mẹ, trước tiên không nói mấy chuyện này, mẹ cùng mấy người bác trai thu thập đồ cần thiết đi, đợi lát nữa chúng ta chuyển nhà. ” Đường Kim không muốn mẫu thân tiếp tục ở địa phương như vậy, tuy rằng trong nhà thực sạch sẽ, nhưng toàn bộ tiểu khu thực hỗn độn, người nơi này cũng là ngư long hỗn tạp.
“Kim tử, thật sự chuyển đi sao?” Đường Uyển Hân nao nao, “Kỳ thật nơi này cũng không tồi, ta cũng quen ở nơi này rồi. ”
Đường Uyển Hân quả thật đã quen ở địa phương này, mà bất luận chỗ nào, nếu ở mười mấy năm, đều sẽ không tự chủ sinh ra cảm tình thâm hậu, tuy rằng hoàn cảnh không được tốt lắm, nhưng thực ấm áp.
“Hân Hân, nếu Kim tử có thể tìm được địa phương tốt hơn, ngươi cứ chuyển qua đi, về phần chúng ta, tiếp tục ở nơi này là được, hiện tại phòng ở rất quý, Kim tử cũng còn quá trẻ, kiếm tiền không dễ dàng. ” Đường Thành Công lúc này mở miệng.
“Bác à, ta kiếm tiền thực dễ dàng. ” Đường Kim tiếp lời, “Có người chuyên môn giúp ta kiếm tiền, mỗi ngày ta chỉ cần ngủ cũng có tiền rót vào túi. ”
“Ách, biểu đệ, ta có thể hỏi ngươi làm cái gì không?” Đường Đống nhịn không được hỏi:”Với tuổi của ngươi, nhìn qua hẳn là sinh viên?”
“Úc, kỳ thật ta xem như sinh viên. ” Đường Kim gật gật đầu, “Ta là sinh viên năm hai khoa tiếng Trung đại học Thiên Nam. ”
“Vậy ngươi lấy đâu ra tiền?” Đường Dĩnh nhịn không được hỏi.
Nếu là trước đó, nàng sẽ hoàn toàn không tin Đường Kim, nhưng vừa thấy Đường Kim tìm được một tiên nữ chữa khỏi cho tiểu cô, nàng rốt cục sinh ra tin tưởng Đường Kim hơn một chút, đương nhiên, càng nhiều vẫn là không tin.
“Người khác đưa cho ta. ” Đường Kim vẻ mặt vô tội.
“Chó nó tin, nếu không sao không ai cho ta tiền?” Đường Dĩnh trợn mắt.
“Biểu tỷ, có phải nếu có người cho tỷ tiền, thì tỷ liền tin không?” Đường Kim nghiêm trang hỏi.
“Biểu đệ, nếu ngươi có thể làm ai đưa ta trăm tám mươi vạn, ta tuyệt đối tin tưởng ngươi!” Đường Dĩnh thuận miệng nói, lời này đương nhiên là tùy tiện nói mà thôi, bởi vì nàng tin tưởng không có khả năng phát sinh loại chuyện này.
Đường Kim không nói gì, chỉ là lấy ra di động, bấm bấm một chút, sau đó, thanh âm điện thoại vang lên, là tin nhắn gửi tới số Đường Dĩnh.
“Biểu tỷ, nàng xem một chút đi, hẳn là vừa có người đưa tiền. ” Đường Kim nghiêm trang nói.
“Lừa ai a?” Đường Dĩnh bĩu môi, bất quá vẫn lấy ra di động nhìn một chút, mở tin nhắn, sau đó nàng đột nhiên trợn mắt, một giây sau, rầm một cái, Đường Dĩnh đã ngã quỵ xuống đất.
“Tiểu Dĩnh, ngươi làm sao vậy?” Đường Uyển Hân nhất thời lắp bắp kinh hãi, vội vàng hô, mà mấy người khác cũng lao tới, hiển nhiên đều bị dọa không nhẹ.
Chương 1506 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]