“Biểu đệ, loại chuyện này không thể coi thường, mặc kệ thế nào, ngươi vẫn phải làm tốt chuẩn bị. ” Đường Dĩnh khuyên nhủ.
“Cha nuôi, tuy rằng ta cảm thấy có ta bảo hộ ngươi sẽ không xảy ra vấn đề, nhưng có thể vào thời điểm ngươi lén đi cùng tỷ tỷ khác yêu đương vụng trộm, vậy ta cũng không có cách nào bảo hộ ngươi, cho nên cha nuôi, ngươi hẳn phải cẩn thận một chút nga. ” Tiểu ma nữ lúc này cũng mở miệng, “Tốt nhất là ngươi đừng yêu đương vụng trộm nữa, nhiều nhất chỉ có thể yêu đương vụng trộm với Hương Hương tỷ tỷ, ta cũng đi theo ngươi, như vậy có ta và Hương Hương tỷ tỷ cùng nhau bảo hộ ngươi, ngươi khẳng định không có việc gì. ”
“Được rồi được rồi, ta sẽ coi trọng chuyện này. ” Bị cả dàn mỹ nữ điên cuồng oanh tạc, Đường Kim rốt cục đầu hàng, trên thực tế, đến bây giờ, cho dù hắn không coi trọng cũng không được, bởi vì bên kia, Băng Di đang gọi điện thoại cho Tiêu Đại Nhi.
“Lão công, Đại Nhi tiểu thư nói sẽ xử lý chuyện này, còn nữa, Đại Nhi tiểu thư bảo ta nói cho ngươi, ngày mùng 5 sẽ có chuyên cơ tới đón chúng ta đi Australia. ” Băng Di rất nhanh kết thúc cuộc gọi, sau đó hướng về Đường Kim truyền đạt lời nói của Tiêu Đại Nhi.
“Ta cảm thấy chúng ta vẫn nên ăn lẩu trước đi. ” Đường Kim có điểm bất đắc dĩ, “Không ăn cơm thì ta sẽ chết đói trước khi chết vì ám sát. ”
Nói đến chết đói, Đường Kim đột nhiên nhớ tới một người, thiên sứ bên trong thiên đường đã bị hắn bôi bùn khắp người, mấy tháng nay không biết có bị đói chết bên trong không, bất quá, lần trước nàng lâu như vậy cũng không đói chết, lần này hẳn cũng không sao nhỉ?
Bất quá Đường Kim cũng chỉ là ngẫu nhiên nhớ tới thôi, rất nhanh hắn lập tức quên không còn một mảnh, hắn hiện tại thật đói bụng, cũng không quản chuyện ám sát gì đó nữa, mà bắt đầu khởi xướng tiến công nồi lẩu.
Đường Kim rất đói bụng, nên ăn ngon lành, còn Bối Hương Hương cũng là ăn hàng nhưng hiện tại không quá muốn ăn, xem ra thực sự lo lắng cho an toàn của Đường Kim, tiểu ma nữ thì không tim không phổi, cùng Đường Kim ăn tơi bời khói lửa, đến cuối cùng, trên bàn đã xuất hiện gần trăm cái đĩa, ít nhất có tám mươi cái bị cặp cha con nuôi này tiêu diệt.
Điều này cũng làm mọi người cảm khái, hai người thật sự rất giống như cha con ruột a.
“Cha nuôi, ta lại ăn nứt bụng rồi!” 3 giờ sau, tiểu ma nữ đổ vào trong lòng Đường Kim, “Ta đi không nổi a, ngươi ôm ta về nhà. ”
Tiểu ma nữ không hề cố kỵ công khai làm nũng, nhưng Đường Kim không có biện pháp, mà dù ai cũng biết tiểu ma nữ căn bản không phải đi không nổi, nàng chỉ muốn Đường Kim ôm nàng mà thôi, nhưng không ai nói toạc ra, hơn nữa tiểu ma nữ đã không phải lần đầu tiên như vậy.
Xốc lên thân thể nhẹ như bông của tiểu ma nữ, Đường Kim đứng dậy đi ra bên ngoài cửa hàng lẩu:“Đi thôi, về nhà đi. ”
“Hương Hương tỷ tỷ, mẹ nuôi, cùng chúng ta về nga!” Tiểu ma nữ lập tức nhớ ra minh hữu của mình, được nàng nhắc nhở, Bối Hương Hương thoáng do dự một chút, liền đuổi theo Đường Kim, ôm lấy một cánh tay của hắn, cùng hắn đồng hành, về phần Kiều An An, thì một bộ dáng thực tự nhiên tựa vào bờ vai còn lại của Đường Kim, cứ như vậy, trên cổ Đường Kim treo một tiểu loli, khuỷu tay kéo một đại loli, bên kia còn ôm một tiên nữ xinh đẹp, không chút hoang mang đi về hướng Thiên Phủ Đường gia.
Tiếu Thiền có chút buồn bực, nhưng cũng không thể nói gì, đành lôi kéo Băng Di theo sát, về phần Đường Dĩnh cùng Diệp Tiểu Mạn, tự nhiên là ở sau cùng.
Cửa hàng lẩu cách khách sạn Mỹ Đại Nhi không xa, mà khách sạn Mỹ Đại Nhi cách Thiên Phủ Đường gia cũng rất gần, đoàn người tuy rằng đi rất chậm, nhưng không đến nửa giờ đã đến Thiên Phủ Đường gia, chẳng qua, lúc này bọn họ ngạc nhiên phát hiện, giờ phút này vậy mà có người dám tranh cãi ầm ĩ trước cửa lớn của Thiên Phủ Đường gia.
“Các ngươi làm cái gì? Không biết ta là ai sao? Để cho ta đi vào!” Một nam tử tuổi trẻ đang rống giận, thoạt nhìn là muốn tiến vào Thiên Phủ Đường gia, nhưng lại bị nhân viên bảo an Đường gia ngăn cản.
Mà hai nhân viên bảo an chỉ là ngăn cản, điều này rõ ràng không quá bình thường, nếu như trong trường hợp khác, thì tên này đã sớm trực tiếp bị đá văng ra.
“Ồn ào cái gì vậy? Ta ghét nhất là có người làm ồn trước đường đi của ta!” Đường Kim đi tới, bất mãn hỏi.
“Thiếu gia. ” Thủ vệ nhìn thấy Đường Kim, nhanh chóng chào hỏi, mà một trong số đó lập tức giải thích:“Thiếu gia, hắn nhất định đòi đi vào, nhưng đại thiếu gia từng phân phó, về sau không thể để hắn đi vào nữa… … ”
“Nếu như vậy, các ngươi còn nói nhảm với hắn làm cái gì a? Trực tiếp đánh hắn một trận rồi ném đi!” Đường Kim có chút không kiên nhẫn ngắt lời người này.
“Nhưng mà, thiếu gia, hắn là… … ” Người nọ ngẩn ngơ.
Hắn còn chưa nói xong, thanh âm Đường Dĩnh liền truyền tới:“Biểu đệ, hắn chính là hỗn đản Đường Thao kia!”
Sau đó Đường Dĩnh bước nhanh tới trước mặt, nổi giận nói với Đường Thao:“Đường Thao, ngươi lại đây làm cái gì? Chúng ta đã sớm nói rồi, Thiên Phủ Đường gia này, không có nửa điểm quan hệ nào với ngươi!”
Đường Thao quay đầu lại, sau đó liền thấy được Đường Kim, ánh mắt hắn rất nhanh đảo qua Bối Hương Hương cùng Kiều An An, âm thầm lóe lên một tia dục vọng, rồi sau đó, hắn liền nhìn chằm chằm Đường Kim, trên mặt lộ ra tươi cười:“Nguyên lai vị này chính là tiểu biểu đệ, đã sớm nghe nói tên của ngươi, nhưng tới bây giờ mới nhìn thấy ngươi… … ”
“Đừng thấy người sang bắt quàng làm họ, ta không phải biểu đệ của ngươi, ta chỉ có một biểu ca, hắn tên là Đường Đống, ta cũng chỉ có một biểu tỷ, nàng tên Đường Dĩnh, mà ngươi, còn có cả nhà ngươi, cùng ta không có quan hệ!” Đường Kim trực tiếp ngắt lời Đường Thao, “Mẹ ta mềm lòng, nhưng ta thì không, bất quá mẹ ta nếu đã đáp ứng ngươi là không truy cứu chuyện ngươi giả danh lừa bịp, vậy ta hiện tại cũng không làm gì ngươi, nhưng ta cảnh cáo ngươi, không được xuất hiện ở Thiên Phủ Đường gia nữa, càng không được xuất hiện trước mặt ta!”
“Biểu đệ, ngươi làm gì mà tuyệt tình như vậy? Chúng ta chung quy vẫn là người một nhà, chúng ta có quan hệ máu mủ tình thâm, hơn nữa tiểu cô rõ ràng đã đáp ứng ta không truy cứu nữa, nhưng ngươi lại để nghĩa tỷ của mình khắp nơi bắt người của ta… … ” Đường Thao cố nén tức giận, trên mặt cố gắng nở nụ cười.
“Ta nói lại lần nữa, biến mất trước mặt ta!” Đường Kim lạnh lùng nói.
“Biểu… … ” Đường Thao hiển nhiên không cam lòng cứ như vậy rời đi.
“Đem hắn ném đi!” Đường Kim lạnh lùng phân phó một câu, sau đó bước vào đại môn, mà lúc này, hai thủ vệ không còn do dự, đồng thời tiến lên nhấc Đường Thao lên, rồi sau đó, cùng nhau ném ra ngoài.
“Ách!” Đường Thao ngã trên mặt đất, phát ra một tiếng rên, rồi sau đó hắn đứng lên, mất đi lý trí rống giận:“Đường Kim, ngươi thật muốn đuổi tận giết tuyệt sao? Lão tử nói cho ngươi biết, lão tử không sợ ngươi!”
Chương 1692 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]