Virtus's Reader
Lão Bà Của Ca Là Hoa Hậu Giảng Đường

Chương 1697: CHƯƠNG 1696: TỶ KÌ THẬT CŨNG RẤT NHỚ NGƯƠI

Đường Kim chờ đợi không lâu, gần vài phút sau, hắn liền nhìn thấy một nữ cảnh sát chân dài miên man xinh đẹp phi phàm đi tới, đúng là nghĩa tỷ của hắn, mà một khắc trước khi Đường Thanh Thanh xuất hiện, Băng Sương tỷ muội vậy mà thực nể tình biến mất không thấy.

Đương nhiên, Đường Kim biết các nàng cũng không phải thật sự biến mất, chỉ là giấu trong chỗ tối mà thôi, nhưng điều này với hắn mà nói, cũng là đủ rồi, bởi vì khi hắn ở cùng một chỗ với Đường Thanh Thanh, không thể có người khác bên cạnh, nếu vậy chỉ sợ đêm nay hắn cũng không có cách nào thưởng thức tư vị tuyệt vời của nghĩa tỷ xinh đẹp.

“Thanh tỷ!” Đường Kim nghênh đón, đưa tay muốn ôm Đường Thanh Thanh.

Đường Thanh Thanh nhẹ nhàng lóe thân, tránh thoát khỏi, đồng thời, nàng có chút ôn nhu nói với Đường Kim:“Tiểu đệ, vào trong đã. ”

Theo thanh âm này, Đường Thanh Thanh đã đi vào biệt thự, Đường Kim tự nhiên lập tức theo vào, không đến một phút đồng hồ sau, hai người đã có mặt ở phòng khách, mà lúc này, Đường Kim lại một lần nữa khẩn cấp ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của Đường Thanh Thanh, lần này Đường Thanh Thanh không trốn nữa, để hắn ôm chặt lấy.

“Thanh tỷ, ta thật sự rất nhớ nàng. ” Ôm thân thể mềm mại của Đường Thanh Thanh, Đường Kim có chút thỏa mãn cảm khái, từ sau tối hôm lễ tình nhân lần trước, hắn không được hưởng thụ cực hạn ôn nhu từ nghĩa tỷ xinh đẹp nữa, tính đến bây giờ, thời gian thật sự là rất dài.

Đường Thanh Thanh dùng ánh mắt xinh đẹp nhìn Đường Kim, đôi mắt chất chứa tình ý dạt dào, rồi sau đó, nàng vươn cánh tay ngọc, nhẹ nhàng ôm lấy Đường Kim, dùng thanh âm nhu hòa nói:“Tiểu đệ, tỷ kỳ thật cũng rất nhớ ngươi. ”

Vừa nói xong, Đường Thanh Thanh liền đột nhiên chủ động đem bờ môi anh đào dán lên môi Đường Kim.

Đường Thanh Thanh cũng là nữ nhân bình thường, có nhu cầu sinh lý của nữ nhân bình thường, đặc biệt là từ sau khi bị tiểu đệ khai phá mấy tháng trước, rất nhiều buổi tối, nàng đều không tự giác nhớ tới đêm hôm đó, trên thực tế, đoạn thời gian mà Đường Kim ở Minh Hồ, nàng từng có vài lần nhịn không được muốn đi tìm Đường Kim, nhưng cuối cùng, nàng vẫn nhịn xuống.

Mặc dù nàng là một nữ nhân bình thường, nhưng nàng cũng có rất nhiều điểm không bình thường chút nào, nàng có nguyên tắc cùng kiên trì của mình, mặc dù loại kiên trì này có khả năng sẽ làm người khác cảm thấy buồn cười, cũng làm nàng mất đi rất nhiều cơ hội ở cùng Đường Kim, nhưng nàng vẫn sẽ kiên trì, mà nàng càng tin tưởng, loại kiên trì này, có thể làm cho nàng ở trong mắt Đường Kim không giống người thường.

Khi có ngoại nhân, nàng chỉ làm một nghĩa tỷ tỷ, mà lúc bọn họ ở riêng, nàng lại thành tình nhân của hắn, mà hiện tại, cả biệt thự to như vậy, lại chỉ có hai người bọn họ, cho nên, Đường Thanh Thanh sẽ không chút rụt rè, nàng không chút nào che giấu khao khát của mình, chủ động dâng lên nụ hôn nồng nhiệt.

Chủ động của nàng, tự nhiên càng thêm đốt lên lửa nóng trong lòng Đường Kim, hắn có chút tham lam thậm chí lỗ mãng, không ngừng khám phá cơ thể Đường Thanh Thanh, hai tay trèo đèo lội suối, đồng thời cởi áo tháo thắt lưng cho nàng, bất tri bất giác, một bộ y phục cảnh sát của Đường Thanh Thanh đã bị ném xuống mặt đất phòng khách, tiếp theo, Đường Kim đặt nghĩa tỷ ở trên sô pha… …

Buổi tối hôm nay, Đường Kim không đi thưởng thức lễ phục dạ hội của mấy người Kiều An An, toàn bộ buổi tối, hắn đều ở cùng Đường Thanh Thanh, từ phòng khách đến phòng ngủ, đến phòng bếp, đến toilet, thậm chí ban công, đều có dấu ấn của hai người, mà những người khác cũng đều thực thức thời không tới quấy rầy bọn họ, ngay cả tiểu ma nữ cũng không xuất hiện.

Chẳng qua, đến lúc này, mặc dù là Đường Uyển Hân, cũng bắt đầu hiểu được, Đường Thanh Thanh cũng không chỉ là nghĩa tỷ bình thường của Đường Kim.

Thời gian vui sướng luôn trôi qua rất mau, bất tri bất giác, đã là hơn ba giờ chiều ngày mùng 5, Đường Kim mệt đến mức không còn nửa điểm khí lực, tê liệt ngã xuống trên người Đường Thanh Thanh.

“Thanh tỷ, nàng thật sự không cùng ta đi Australia sao?” Đường Kim sau khi khôi phục một chút khí lực, liền hỏi câu này.

“Thật không đi a, tỷ ở lại trong nhà giữ nhà thôi. ” Ngữ khí Đường Thanh Thanh lười nhác vô cùng, mặc dù nàng là người tu tiên, nhưng cũng bị Đường Kim chịch cho hết sạch sức lực.

“Vậy được rồi, Thanh tỷ, ta phải rời giường, một hồi nữa, là ta phải đi. ” Đường Kim có chút không nỡ trườn xuống thân thể mượt mà của Đường Thanh Thanh, sau đó có chút cố sức ngồi dậy, bắt đầu mặc quần áo, khi xuống giường hắn cảm thấy cước bộ có chút mất thăng bằng, eo cũng đau nhức, lúc này, hắn thật đúng là thiếu chút nữa tinh tẫn nhân vong.

(tinh tẫn nhân vong:tinh hết người chết)

“Ân, đi đi, tỷ chờ ngươi về nhà. ” Đường Thanh Thanh ôn nhu nói.

Xoay người hôn lên bờ môi anh đào của Đường Thanh Thanh, Đường Kim không nói cái gì nữa, đứng dậy ra khỏi phòng ngủ, mà chờ hắn đi ra khỏi biệt thự, bên người chợt có bóng trắng lóe lên, Băng Sương tỷ muội đồng thời xuất hiện.

“Sắc lang!”

“Lưu manh!”

Hai tỷ muội cùng nhau mắng Đường Kim một câu, hiển nhiên với chuyện hoang đường từ tối hôm qua tới bây giờ của hắn có chút bất mãn.

Đường Kim không nói gì, bắt đầu tới biệt thự số 18, hiện tại mọi người hẳn đều đang ở đó chờ hắn.

Trên thực tế, giờ phút này Đường Uyển Hân quả thật chờ đến mức có chút nóng lòng.

“Oánh Oánh, hay là ngươi đi gọi Kim tử một câu? Đã sắp bốn giờ rồi, sáu giờ phi cơ sẽ bay, chúng ta còn phải tới sân bay, nếu hắn không rời giường, có khả năng sẽ chậm. ” Đường Uyển Hân rốt cục nhịn không được nói với Tống Oánh.

“Uyển Hân a di, không cần kêu cha nuôi rời giường, hắn còn chưa ngủ đâu. ” Tiểu ma nữ nói.

“Còn chưa ngủ?” Đường Uyển Hân ngẩn ngơ.

“Đúng nga, cha nuôi cùng Thanh Thanh tỷ tỷ cầm đuốc soi đêm, nguyên một tối không thèm ngủ để thương lượng đại sự nhân sinh, cha nuôi cùng Thanh Thanh tỷ tỷ thật sự quá yêu học tập !” Tiểu ma nữ nghiêm trang nói.

Tất cả mọi người có chút dở khóc dở cười, cái gì mà thương lượng đại sự nhân sinh, rõ ràng là “làm” đại sự nhân sinh mà!

“Mẹ, ta đến đây. ” Thanh âm Đường Kim từ cửa truyền đến, nhưng mà có chút suy yếu.

“Kim tử, ngươi cuối cùng cũng đến đây, đúng rồi, ngày hôm qua chúng ta nói về khóa trường mệnh, giờ đã đưa tới chưa?” Đường Uyển Hân vội vàng hỏi, trên thực tế, đối với yến tiệc sinh nhật này, Đường Uyển Hân rõ ràng còn coi trọng hơn cả Đường Kim.

“Đại Hắc Nữ, Ngọc mỹ nhân đã chuẩn bị tốt khóa trường mệnh chưa?” Đường Kim lập tức ở trong lòng liên hệ Nguyệt Mông Lung.

Gần mười giây sau, Đường Kim đột nhiên cảm thấy bên cạnh xuất hiện một người, mà tiểu ma nữ lập tức hô một câu:“Oa, Mông Lung tỷ tỷ, ngươi đừng đi… … ”

Đáng tiếc, tiểu ma nữ chưa hô xong, Nguyệt Mông Lung đã tiêu thất, mà trên tay Đường Kim, lại có một cái hộp ngọc.

“Cha nuôi, Mông Lung tỷ tỷ rất kỳ cục a, cũng không bái kiến một chút bà bà bỏ chạy điệu a, ngươi tiếp theo nhất định phải trừng phạt nàng!” Tiểu ma nữ bĩu môi nói.

Nhưng thật ra Đường Uyển Hân có chút mạc danh kỳ diệu:“Song Song, ngươi đang nói cái gì đâu?”

“Mẹ, không có việc gì, đây là trường mệnh khóa, ngươi trước nhìn xem thế nào đi. ” Đường Kim vội vàng sáp một câu, sau đó đem hộp ngọc đưa cho Đường Uyển Hân.

Chương 1696 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!