Virtus's Reader
Lão Bà Của Ca Là Hoa Hậu Giảng Đường

Chương 1700: CHƯƠNG 1699: MỘT MÌNH CHIẾN ĐẤU

Không ít người chủ động tiếp cận đám người Bạch Đại Hải, Bạch Đại Hải tươi cười đón chào, nhưng Lam Thế Tuấn thì vẻ mặt lạnh lùng, mà Hoàng Lập Thành trực tiếp tỏ ra xem thường, đến lúc này, rất nhiều người đều phát hiện, ba người tựa hồ cũng không hoan nghênh người khác quấy rầy, mà sau khi những người này phát hiện ra mục tiêu mới, chỗ ba người Bạch Đại Hải cũng trở nên thanh tịnh.

Mục tiêu mới là một nữ tử dị thường xinh đẹp điềm đạm, một thân váy dài xanh lam cổ điển, trên đó thêu mấy đóa hồ điệp lan, mà rất nhiều người lập tức liền nhận ra, nàng đúng là một trong thất sắc hoa của Hoa Hạ, đến từ Thiên Hàng Lục gia, Lan Điệp!

Lan Điệp xuất hiện, làm cho không ít người kích động, lập tức giống như phát hiện một tân đại lục vậy, phải biết rằng, thất sắc hoa bình thường cũng không phải dễ dàng nhìn thấy, mà hiện tại, cũng chỉ có một đóa hồ điệp lan này, tuy rằng Tiêu Đại Nhi cũng là một trong thất sắc hoa, nhưng hiện tại, Tiêu Đại Nhi còn chưa xuất hiện.

Càng trọng yếu hơn là, Tiêu Đại Nhi đã sinh đứa nhỏ cho Đường Kim, cho dù nàng xuất hiện, bọn họ cũng không có cơ hội, nhưng Lan Điệp thì khác a, tuy rằng đồn đãi nói rằng Lan Điệp cũng là nữ nhân của Đường Kim, nhưng Lan Điệp vẫn đều ở Thiên Hàng Lục gia, cũng không có ai tận mắt nhìn thấy Lan Điệp ở cùng một chỗ với Đường Kim, quan trọng nhất là, hiện tại bên cạnh Lan Điệp, còn có một nam nhân tuổi trẻ, khoảng cách 2 người rất gần, tuy rằng còn không đến mức tay trong tay, nhưng làm người ta cảm giác quan hệ cũng khá chặt chẽ, đây chẳng phải là ý nghĩa kỳ thật Lan Điệp cùng Đường Kim cũng không có quan hệ tình nhân?

“Lan Điệp tiểu thư, thật cao hứng khi nhìn thấy ngươi, ta là… … ”

“Lan Điệp tiểu thư, ngươi hảo, ta là Phương gia… … ”

“Lan Điệp tiểu thư… … ”

… …

Gần như trong nháy mắt, Lan Điệp đã bị mấy chục người vây quanh, liên tục chủ động chào hỏi, mà Lan Điệp cũng mỉm cười gật đầu đáp lại, nhưng nam tử trẻ tuổi, thì sắc mặt không quá tốt.

Nam tử trẻ tuổi bên cạnh Lan Điệp không phải ai khác, đúng là Lục Hùng Minh, vốn lúc này, gia chủ Thiên Hàng Lục gia là Lục Trường Thanh muốn tự mình đến, bất quá Lục Hùng Minh lại đề nghị, Lan Điệp tới nơi này càng thích hợp hơn, mà tuổi hắn xấp xỉ Lan Điệp, thân là người thừa kế Thiên Hàng Lục gia, hắn cùng Lan Điệp tham dự yến hội này, cũng vừa vặn thích hợp.

Lục Hùng Minh tự nhiên muốn lợi dụng cơ hội này xích gần khoảng cách với Lan Điệp, đáng tiếc là, hắn mặc dù nhìn như cách Lan Điệp rất gần, nhưng khoảng cách vẫn như cũ thực xa xôi, hắn thậm chí rất nhiều lần cố ý kiếm cơ hội tiếp xúc thân thể với Lan Điệp một lần, đáng tiếc là, khi khoảng cách giữa hắn và Lan Điệp rút ngắn đến một trình độ nhất định, liền phát hiện có một cỗ lực cản vô hình, không cho hắn tiếp tục tiếp cận.

Đáng tiếc, Lục Hùng Minh vĩnh viễn không biết, thân là một trong thất sắc hoa của Hoa Hạ, Lan Điệp cũng có kiêu ngạo của mình, nguyên nhân vì lòng kiêu ngạo, nàng mới không muốn làm tình nhân của Đường Kim, mà cũng bởi vì lòng kiêu ngạo, nàng căn bản khinh thường Lục Hùng Minh, nếu phải lựa chọn gả cho Lục Hùng Minh hoặc làm tình nhân cho Đường Kim, nàng khẳng định không chút do dự lựa chọn phương án sau.

Nguyên nhân rất đơn giản, trong cảm nhận của nàng, Đường Kim có thể xứng đôi với nàng, nhưng Lục Hùng Minh, không có tư cách này!

Vừa ứng phó mọi người xung quanh, Lan Điệp vừa tìm kiếm trong đám người, nàng muốn tìm không phải ai khác, đúng là Đường Kim, chẳng qua, tìm nửa ngày, nàng cũng không thấy Đường Kim đâu, mà chẳng những Đường Kim không có mặt, những người khác trong thất sắc hoa, cũng không thấy bóng dáng, điều này làm nàng hơi có chút buồn bực, tuy rằng Hoắc Tâm Mai cùng Tống Ngọc Đan đã sớm tiêu thất thật lâu, mà Băng Tuyết Liên cùng Nguyệt Đàm biến mất càng lâu hơn, nhưng theo nàng biết, Bối Hương Hương hẳn sẽ được mời đến đây, nhưng sao ngay cả Bối Hương Hương cũng không thấy đâu?

“Chẳng lẽ Bối Hương Hương cũng ở cùng một chỗ với Đường Kim ?” Lan Điệp nhất thời có chút bất an, bởi vì nàng đã sớm biết, bên trong thất sắc hoa, ngoại trừ Bối Hương Hương, năm đóa khác đã xem như người của Đường Kim, chỉ có Bối Hương Hương giống nàng, tuy rằng đồn đãi đều nói là nữ nhân của Đường Kim, nhưng quan hệ giữa các nàng cùng Đường Kim kì thật căn bản không tính là chặt chẽ.

Vốn Lan Điệp còn cảm thấy nàng tốt xấu gì cũng xem như có một minh hữu, có Bối Hương Hương giống mình, vậy nàng cũng không đến mức cô đơn, nhưng hiện tại, chẳng lẽ Bối Hương Hương cũng đã bị hạ gục ?

“Không có đạo lý a, dáng người Bối Hương Hương hẳn không phải gu của Đường Kim a. ” Lan Điệp nói thầm trong lòng, nàng tự nhiên đã điều tra Đường Kim, biết được sở thích của hắn, Đường Kim tuyệt đối không phải lolicon a, nhưng loli Bối Hương Hương, vậy mà hiện tại cũng bị Đường Kim ăn rồi ?

Lan Điệp trong lúc nhất thời có chút rối rắm, như vậy về sau nàng chẳng lẽ phải một mình chiến đấu ?

“Nếu như đã cua được Bối Hương Hương, vậy sắc lang kia khẳng định sẽ quay sang theo đuổi ta ?” Lan Điệp càng thêm lo lắng, sắc lang kia thích theo đuổi sự hoàn mỹ, chỉ sợ không thịt hết thất sắc hoa thì tuyệt đối không bỏ qua, mà điều này cũng làm nàng buồn bực, bởi vì nàng biết, sắc lang sở dĩ coi trọng nàng, nguyên nhân chủ yếu vậy mà không phải thích nàng, mà là muốn ăn sạch thất sắc hoa !

Khiến Lan Điệp bực mình nhất là, nàng căn bản không nắm chắc sẽ chống cự được thế công của Đường Kim, nếu Đường Kim thật sự mỗi ngày chơi chiến thuật bám riết không tha, nàng không biết mình có thể chống cự bao lâu, vạn nhất tên kia mất hứng rồi chuyển sang dùng vũ lực, vậy nàng hoàn toàn xong đời.

“Bất quá, nghe nói hắn bị thương mất đi công lực, hiện tại hẳn sẽ không thể làm vậy với ta a. ” Lan Điệp âm thầm an ủi mình, sau đó quyết định tạm thời không nghĩ việc này nữa, đợi lát nữa nhìn tình huống ra sao, nói không chừng Bối Hương Hương còn có thể chống cự một hồi, giảm xóc cho mình một chút thì sao?

Lan Điệp đang rối rắm thì ở bên kia, ba người Bạch Đại Hải thấp giọng nghị luận.

“Tên Đường Kim kia không tới?” Hoàng Lập Thành có chút nghi hoặc, thanh âm cũng rất nhỏ, hiển nhiên là sợ người khác nghe được.

“Hắn có đến đây, chỉ là không xuất hiện ở chỗ này mà thôi. ” Bạch Đại Hải hạ giọng hỏi.

“Chúng ta rốt cuộc nên làm cái gì? Hoắc Đông Lai nói đêm nay động thủ, muốn chúng ta phối hợp, nhưng căn bản không nói cho chúng ta biết nên làm cái gì, vậy phối hợp cái rắm a?” Hoàng Lập Thành thật bất mãn.

“Đừng nói việc này nữa, cẩn thận tai vách mạch rừng!” Lam Thế Tuấn biến sắc, có vẻ khẩn trương.

“Sợ cái gì, hiện tại nhiều người nói chuyện như vậy, nơi nơi đều ồn ào, phụ cận cũng không có người nào, ai có thể nghe được chúng ta nói chuyện?” Hoàng Lập Thành một bộ dáng không cho là đúng, “Ta chung quy vẫn cảm thấy Hoắc Đông Lai kia không dựa dẫm vào được… … ”

“Lập Thành, câm miệng cho ta!” Lam Thế Tuấn thiếu chút nữa rống lên, “Ngươi muốn tìm chết sao? Ngươi có biết Đường Kim cùng rất nhiều nữ nhân của hắn đều là người tu tiên? Nếu bọn họ nguyện ý, từng lời nói ở đây bọn họ đều có thể nghe được, ngươi hãy cầu nguyện những lời vừa rồi không bị ai biết đi!”

Hoàng Lập Thành há mồm còn muốn nói cái gì, tựa hồ có chút không phục.

“Lập Thành, nghe theo Thế Tuấn. ” Bạch Đại Hải trầm giọng nói, mà hắn vừa nói vậy, Hoàng Lập Thành rốt cục ngậm miệng, không nói gì nữa.

Đúng lúc này, bốn phía xao động, có người hô nhỏ một tiếng:“Đường Kim đến đây!”

Chương 1699 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!