Virtus's Reader
Lão Bà Của Ca Là Hoa Hậu Giảng Đường

Chương 1706: CHƯƠNG 1705: CHÚNG TA CHỈ GIẾT NGƯỜI KHÔNG LÀM GIAO DỊCH

“Ách!”

“A!”

Hai tiếng kêu thảm thiết gần như đồng thời vang lên, hai chiếc chỉ bạc đâm xuyên qua cổ họng của Hoàng Lập Thành cùng Lam Thế Tuấn.

“Chúng ta là sát thủ!”

“Chúng ta chỉ giết người, không giao dịch!”

Băng Sương tỷ muội mỗi người nói một câu, hai chiếc chỉ bạc thu hồi, sau đó lại bắn ra, cùng nhau bắn về phía Bạch Đại Hải.

“Ta có thể đem Tam Sắc Quang gia tộc giao cho… … Ách!” Bạch Đại Hải không có thể nói xong những lời này đã kêu thảm thiết một tiếng, thân thể yếu đuối đổ xuống, hai mắt vẫn mở to, quả nhiên là chết không nhắm mắt!

“Chúng ta không có hứng thú với gia tộc ngươi. ”

“Chúng ta chỉ quan tâm an toàn của sắc lang kia. ”

“Đáng tiếc ngươi không biết Hoắc Đông Lai kia là ai. ”

“Bằng không ngươi đã sống lâu hơn vài ngày. ”

Băng Sương tỷ muội nói mấy câu với thi thể Bạch Đại Hải, sau đó đột nhiên biến mất.

Bên trong váy tím, Đường Kim giờ phút này vẫn không ngừng xâm nhập chỗ sâu thẳm nhất của Tiêu Đại Nhi, tận tình phóng thích dục vọng, tận sáng sớm hôm sau, ánh mặt trời xuyên thấu qua váy tím, chiếu vào thân thể trơn bóng không tỳ vết của Tiêu Đại Nhi, từng giọt mồ hôi được ánh mặt trời chiếu rọi, nở rộ xinh đẹp mà lại yêu dị, Đường Kim rốt cục hao hết thể lực, gục xuống thân thể của nàng, miệng ồ ồ thở dốc.

“Tiểu nam nhân, sao ngươi đã mất đi chân khí mà còn khỏe như vậy. ” Tiêu Đại Nhi dùng ngón tay mảnh khảnh tùy ý vuốt ve thân thể Đường Kim, “Bất quá chúng ta nên rời giường nga, hài tử có thể đang tìm cha mẹ. ”

“Tiểu Anh mỗi ngày đều phải tìm nàng sao?” Đường Kim hữu khí vô lực hỏi một câu.

“Cũng không phải a, bất quá nàng vừa mới gặp cha, buổi sáng tỉnh lại khẳng định sẽ tìm ngươi. ” Tiêu Đại Nhi kiều mỵ cười, “Đến đây, tiểu lão công của ta, nô tì mặc quần áo cho ngươi. ”

Đường Kim liếc mắt xem thường, nô tì cái gì, nàng rõ ràng cả ngày làm nữ hoàng mà.

Nhưng Đường Kim hiện tại thật sự không còn khí lực mặc quần áo, được Tiêu Đại Nhi hầu hạ mặc cho, sau đó cái lều bằng váy tím tất nhiên là biến mất, bao trùm thân thể xinh đẹp của Tiêu Đại Nhi lại.

“Đi thôi, chúng ta trở về. ” Tiêu Đại Nhi nhẹ nhàng kéo tay Đường Kim, mặc dù bị Đường Kim chịch nguyên đêm, nhưng tinh thần nàng hiển nhiên cũng không tệ lắm, điều này cũng bình thường, ở phương diện này nữ nhân luôn rất mạnh mẽ, huống chi hiện tại Đường Kim chỉ là người thường, mà nàng cũng là người tu tiên tu vi khá cao thâm, thể lực tự nhiên càng có ưu thế.

Thoáng khôi phục một ít khí lực, Đường Kim ôm lấy vòng eo mềm mại của Tiêu Đại Nhi, bước chân có chút phù phiếm, chậm rãi bước đi trên mặt cỏ, trong lòng có chút buồn bực, cứ tiếp tục thế này không ổn a, mỗi lần ở trên giường đều không phải đối thủ của các nàng, rất tổn thương lòng tự trọng.

Đi ra khỏi mặt cỏ, tiếp tục đi bộ một lát, đi tới bên ngoài trang viên, đúng lúc này, một thanh âm thanh thúy truyền đến:“Cha, mẹ!”

Cùng với thanh âm này, một bóng người nho nhỏ màu tím xuất hiện trong tầm mắt Đường Kim, Đường Tiểu Anh đang chạy tới bên này, mà phía sau nàng, Đường Uyển Hân vừa đuổi theo vừa có chút vội vàng hô:“Tiểu Anh, chạy chậm một chút a, chậm một chút… … ”

Rất nhanh sau đó, Đường Tiểu Anh bỏ chạy đến trước mặt Đường Kim cùng Tiêu Đại Nhi, mà Đường Kim cùng Tiêu Đại Nhi đã sớm ngồi xổm xuống, chờ nàng đến, vì thế, nàng liền trực tiếp bổ nhào vào trong lòng Đường Kim, dùng cái miệng nhỏ nhắn hôn mặt Đường Kim một cái:“Cha, hôn!”

Hôn xong Đường Kim, Đường Tiểu Anh lại hôn Tiêu Đại Nhi:“Mẹ, hôn. ”

Đường Tiểu Anh đang hôn Tiêu Đại Nhi, bên cạnh lại đột nhiên vang lên thanh âm:“Cha nuôi, ta cũng muốn hôn một cái. ”

Quay người lại, Đường Kim liền nhìn thấy tiểu ma nữ, cũng không quản Đường Kim có đồng ý hay không, nàng đã đem bờ môi anh đào dán lên mặt Đường Kim, sau đó nhìn Đường Tiểu Anh:“Tiểu Anh, gọi ta là tỷ tỷ, tỷ tỷ mang ngươi đi mua kẹo ăn nga!”

“Cha, ăn kẹo!” Đường Tiểu Anh không gọi tiểu ma nữ là tỷ tỷ, mà nhìn Đường Kim, nũng nịu nói.

“Tốt, để ta bảo tỷ tỷ mua cho con. ” Đường Kim lập tức hồi đáp, tiếp theo nhìn về phía tiểu ma nữ, “Song Song, nhanh đi mua kẹo. ”

“Tốt, cha nuôi, ta đi mua kẹo đây. ” Tiểu ma nữ vậy mà thực nghe lời rời khỏi.

Đường Kim nhất thời có chút ngạc nhiên, tiểu ma nữ từ khi nào trở nên ngoan rồi?

“Đại Nhi tiểu thư, lão công, bữa sáng đã chuẩn bị tốt rồi. ” Thanh âm Băng Di truyền tới.

“Ngô, tốt, ăn bữa sáng trước. ” Đường Kim bế Đường Tiểu Anh lên.

Bữa sáng thực phong phú, có đủ loại thức ăn, Đường Tiểu Anh chuyên tâm thưởng thức bữa sáng, mà đám người Đường Uyển Hân, Tống Oánh, Kiều An An cũng cùng nhau ăn bữa sáng, người rất nhiều, nhưng được cái rất náo nhiệt.

Bữa sáng ăn đến một nửa, Đường Uyển Hân đột nhiên mở miệng nói:“Kim tử, Đại Nhi, có chuyện này ta muốn cùng các ngươi thương lượng một chút. ”

“Mẹ, ngươi có chuyện gì cứ việc nói, chúng ta khẳng định sẽ nghe theo, không cần thương lượng làm gì. ” Tiêu Đại Nhi có chút nhu thuận tiếp lời.

“Là như thế này, Đại Nhi, ngươi có thể để ta làm bảo mẫu riêng cho Tiểu Anh không?” Đường Uyển Hân dùng ánh mắt mong đợi nhìn Tiêu Đại Nhi.

“Mẹ, cái này… … ” Tiêu Đại Nhi nao nao, hiển nhiên nàng cũng không dự đoán được Đường Uyển Hân sẽ đưa ra yêu cầu này.

“Đại Nhi, kỳ thật ta không quá hiểu về ngươi, bất quá ta biết, ngươi điều hành một gia tộc rất lớn, hơn nữa ta cũng nghe nói ngươi có sinh ý ở khắp mọi nơi trên thế giới, còn nữa, ngươi cùng Kim tử đều còn trẻ, hai người các ngươi cũng cần nhiều thời gian cho thế giới hai người, cho nên, ta nghĩ, về sau Tiểu Anh để ta chuyên môn chiếu cố, như vậy sẽ rất tốt. ” Đường Uyển Hân có chút kiên nhẫn giải thích nguyên nhân.

“Mẹ, kỳ thật ngươi không cần giải thích mấy thứ này, ngươi nếu như thật sự muốn chăm sóc Tiểu Anh, ta tự nhiên không thành vấn đề, nhưng mà kỳ thật việc này, ta có thể tìm người hầu đến làm, thật sự không cần ngươi tự mình vất vả. ” Trên mặt Tiêu Đại Nhi tươi cười, “Bình thường ta cùng Tiểu Anh quả thật cũng không ở chung nhiều, đại bộ phận thời gian đều là người hầu chăm sóc nàng. ”

“Không, không vất vả, ngươi nếu sợ ta vất vả, cũng có thể để ta cùng người hầu cùng làm, ta chỉ là muốn tự tay nuôi lớn Tiểu Anh thôi. ” Đường Uyển Hân thoáng có chút kích động.

“Ta thì không thành vấn đề, chỉ cần xem lão công có đồng ý hay không thôi. ” Tiêu Đại Nhi nhìn về phía Đường Kim.

“Ta đương nhiên là không thành vấn đề. ” Đường Kim hiểu rằng hắn không có khả năng mỗi ngày đều dùng thật nhiều thời gian chăm sóc đứa nhỏ, không phải vì hắn không thích nữ nhi, mà là hắn thật sự không am hiểu làm một phụ thân tốt.

“Nhưng ta vẫn phải tiến hành một ít an bài mới được. ” Tiêu Đại Nhi hơi trầm ngâm một chút, sau đó nói với Đường Uyển Hân:“Mẹ, chắc ngươi cần ở đây một thời gian, Tiểu Anh không thể lập tức đi tới một địa phương xa lạ, ta muốn nàng cùng ngươi ở đây cho quen thuộc đã, sau đó mới tới Thiên Phủ Đường gia, ngươi xem được không?”

Chương 1705 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!