Đột nhiên chạy đến tự nhiên là Bối Hương Hương, trên tay nàng ôm giấy bút, mặt đẹp hơi sốt ruột.
“Đúng nga đúng nga, Hương Hương tỷ tỷ, ngươi phải tranh thủ quyền lợi của mình a, dựa vào cái gì mà cha nuôi tìm tiểu tam lại không tìm ngươi a, hắn ghét bỏ ngươi là không đúng, chúng ta phải nghiêm túc phê phán hành vi ghét bỏ loli này của cha nuôi, liên minh loli kiên quyết chống lại loại kỳ thị như vậy… … ” Tiểu ma nữ nhân cơ hội ồn ào, nói ra một tràng dài khiến cho người ta dở khóc dở cười.
“Song Song, ngươi đừng quấy rối. ” Tiêu Đại Nhi đột nhiên mở miệng, mà trong giọng nói của nàng, ẩn ẩn mang theo một cỗ lực lượng thực đặc thù, tiểu ma nữ bình thường ngay cả lời nói của Đường Kim cũng không nghe theo, vậy mà giờ cũng thành nghe lời.
“Úc, biết rồi, Đại Nhi tỷ tỷ. ” Nhu thuận nói một câu, sau đó tiểu ma nữ im lặng.
Đường Kim nhất thời có chút ngạc nhiên, mị thuật của Đại Nhi thật sự là lợi hại a, xem ra, về sau nếu không đối phó được tiểu ma nữ, cứ để Đại Nhi đến hỗ trợ là được.
“Hương Hương, ngươi biết trước được sự tình gì sao?” Tiêu Đại Nhi nhìn về phía Bối Hương Hương, lập tức nói tới điểm mấu chốt.
“Ân. ” Bối Hương Hương dùng sức gật đầu, sau đó đem giấy vẽ cho mọi người xem, “Các ngươi xem, đây là cái gì?”
Mọi người cùng nhau nhìn về phía giấy vẽ, trong đó là một nữ tử xinh đẹp, cao quý thanh lịch, đủ cho bất cứ nam nhân nào nhìn thấy cũng động tâm.
“Một nữ hài tử thật xinh đẹp a. ” Đường Uyển Hân không tự giác tán thưởng một câu, mặc dù nàng mấy ngày nay gặp được rất nhiều cô gái xinh đẹp bên cạnh con trai, nhưng nữ tử này, vẫn làm cho nàng không tự chủ ca ngợi.
“Hương Hương, đây không phải là Điệp mỹ nhân sao? Ngươi trước kia cũng nhận thức nàng, vẽ lại được cũng không có gì đáng ngạc nhiên a. ” Đường Kim có chút buồn bực.
“Hương Hương, ngươi nói cụ thể đi, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Tiêu Đại Nhi hỏi, nàng tự nhiên cũng lập tức nhận ra, mỹ nữ này đúng là Lan Điệp, kỳ thật không chỉ một mình nàng nhận ra, những người ở đây cũng nhận ra, Lan Điệp rất nổi tiếng a.
“Là như vậy, ta vốn vẫn nghĩ rằng, người muốn ám sát Đường Kim, sẽ động thủ vào tối hôm qua, nhưng tối hôm qua vậy mà ta không cảm giác được điều gì không thích hợp, nhưng sáng hôm nay, ta lại đột nhiên có loại dự cảm thật không tốt, sau khi Đường Kim đi ngủ, ta cũng theo vào, ta ngồi ở đầu giường, cái loại dự cảm bất hảo đó càng ngày càng mãnh liệt ta cảm giác được tựa hồ có người sẽ mang đến nguy hiểm thật lớn cho Đường Kim. ” Bối Hương Hương nói rất nhanh, nhưng thực rõ ràng truyền vào trong tai mỗi người, “Cho nên ta bắt đầu vẽ lại. ”
“Sau đó, ngươi liền vẽ ra Lan Điệp?” Tiêu Đại Nhi nhất thời hiểu được.
“Đúng vậy, ta vừa mới vẽ ra Lan Điệp, sau đó chợt nghe thấy các ngươi ở bên ngoài nói chuyện phiếm, nghe được Đường Kim nói muốn đi tìm Lan Điệp, cho nên ta nhanh chóng đi ra. ” Bối Hương Hương có vẻ vội vàng, “Đường Kim, ngươi thật sự không thể đi tìm nàng, Lan Điệp sẽ mang đến nguy hiểm cho ngươi. ”
“Vậy ngươi có thể xác định là bản thân Lan Điệp muốn gây bất lợi với lão công không?” Tiêu Đại Nhi nghĩ rồi lại hỏi.
“Cái này ta tạm thời còn không thể xác định, nhưng ta có thể xác định là, Lan Điệp có thể mang đến nguy hiểm cho Đường Kim, cho nên ta cảm thấy, biện pháp tốt nhất chính là không để Đường Kim đi gặp Lan Điệp. ” Bối Hương Hương hồi đáp.
“Tiểu lão công, ngươi thấy sao?” Tiêu Đại Nhi quay đầu nhìn Đường Kim, hiển nhiên là trưng cầu ý kiến của hắn.
“Theo lý thuyết, Điệp mỹ nhân không thể nào muốn hại ta a. ” Đường Kim hơi nhíu mày, “Chẳng lẽ có người sẽ gây bất lợi cho nàng, có khả năng làm bị thương ta, hoặc có người muốn thừa dịp ta ở cùng một chỗ với nàng liền ám sát ta? Ngô, đúng rồi, Hương Hương, nếu như ta không đi, thì nhất định không nguy hiểm sao?”
“Cái này ta cũng không biết. ” Bối Hương Hương giật mình, sau đó lắc đầu.
“Ngô, mặc kệ là ai muốn ám sát ta, xem ra thật sự có người tiến hành kế hoạch này, ta cảm thấy, bất luận ta có đi tìm Điệp mỹ nhân hay không, thì kế hoạch đều sẽ thực thi. ” Đường Kim suy tư một lát, liền quyết định, “Cứ lo lắng đề phòng suốt ngày, chi bằng cứ để lần ám sát này tới sớm một chút, ta quyết định vẫn đi tìm Lan Điệp, hiện tại chúng ta nếu đã biết sẽ có nguy hiểm, vậy ngược lại cũng là một cơ hội, chỉ cần chúng ta chuẩn bị sẵn sàng, chẳng những ta có thể bình an vô sự, cũng có thể thuận tiện tìm ra kẻ đứng sau màn. ”
“Kim tử, như vậy chung quy vẫn quá nguy hiểm, chi bằng nghe theo Hương Hương, đừng đi nữa. ” Đường Uyển Hân nhịn không được nói.
“Đúng vậy, lão công, tuy nói ngươi đúng, sớm hay muộn đều sẽ có người ám sát ngươi, nhưng nếu chờ sau khi công lực ngươi khôi phục, vậy ngươi khẳng định càng an toàn, hiện tại không cần thiết đi mạo hiểm a. ” Kiều An An ở bên cạnh ôn nhu khuyên nhủ.
“Uy, sắc lang đáng chết, ngươi chính là luyến tiếc đại mỹ nữ Lan Điệp kia đúng không?” Tiếu Thiền nói càng trực tiếp.
“Ta cũng không biết khi nào mới có thể khôi phục công lực, nói không chừng còn cần một hai năm thì sao. ” Đường Kim nói tới đây có chút buồn bực, “Ta cũng không muốn thời gian dài như vậy vẫn luôn phải lo lắng đề phòng, hơn nữa, ta cảm thấy, thời gian càng lâu, kế hoạch của đối phương liền càng có khả năng hoàn thiện, mà hiện tại, đối phương khẳng định không biết Hương Hương có loại năng lực tiên đoán, cơ hội này đối với bọn họ rất khó kiếm, nhưng đối với chúng ta cũng khó kiếm không kém, chi bằng hiện tại liền hoàn toàn giải quyết cho xong đi. ”
“Đại Nhi tiểu thư, ngươi thấy sao?” Băng Di nhịn không được nhìn về phía Tiêu Đại Nhi, nàng càng tin tưởng năng lực phán đoán của Tiêu Đại Nhi trong loại sự tình này.
“Kỳ thật, tiểu lão công suy nghĩ không sai, như vậy chúng ta quả thật có thể tìm ra đối phương, ta nếu đoán đúng, thế lực có ý đồ ám sát tiểu lão công, có liên quan tới tổ chức bắt đi các chuyên gia gene, nhưng mấy ngày nay, ta cũng chưa thể tìm được tổ chức này, không thể không nói, bọn họ ẩn nấp rất giỏi, có lẽ, lần này là cơ hội tốt nhất để chúng ta tìm được chúng. ” Tiêu Đại Nhi hơi trầm ngâm một chút, “Hơn nữa, nếu ta đoán đúng, thủ đoạn ám sát của đối phương, thực có khả năng chính là dùng độc dược gene, tiểu lão công, ta biết ngươi không sợ độc dược binh thường, nhưng loại độc dược công nghệ cao kiểu này, ngươi có thể miễn dịch không?”
“Cái này ta cũng không thể xác định, bởi vì ta cho rằng, độc dược gene, đã không đơn thuần chỉ là một loại độc dược. ” Đường Kim hồi đáp:“Ta sở dĩ không sợ độc dược bình thường, là vì ta từng nếm qua rất nhiều độc dược, nhưng loại độc dược gene này, ta còn chưa từng được nếm, cho nên ta không dám cam đoan trăm phần trăm miễn dịch, bất quá ta tin tưởng, ít nhất miễn dịch một bộ phận vẫn là có thể. ”
“Cái này, Hương Hương, ta hỏi ngươi một sự kiện, ngươi cảm giác được lão công có nguy hiểm, nhưng loại nguy hiểm này, ngươi có thể xác định là nguy hiểm chí mạng không?” Tiêu Đại Nhi lại nhìn về phía Bối Hương Hương, có chút trịnh trọng dò hỏi.
Chương 1708 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]