Virtus's Reader
Lão Bà Của Ca Là Hoa Hậu Giảng Đường

Chương 1776: CHƯƠNG 1775: DÙ SAO CŨNG KHÔNG PHẢI TA LÀM

“Hồ Tuấn, ngươi có còn là nam nhân không? Vừa gặp được nguy hiểm, liền đem bạn gái ra chắn phía trước?” Mộc Vũ không thể nhịn được nữa, “Mạnh Ngọc Ny vậy mà coi trọng mặt hàng giống ngươi, quả nhiên không hổ danh là ngực lớn ngốc nghếch!”

“Ngươi thả ta, van cầu ngươi thả ta, chỉ cần ngươi thả ta, ngươi muốn giết ai cũng được!” Hồ Tuấn không để ý tới Mộc Vũ, mà tiếp tục hướng về Đường Kim cầu xin.

“Được rồi, kỳ thật giết nàng cũng không phải không thể, bất quá, ta luôn thực tôn trọng người khác, ta phải hỏi nàng một chút, xem nàng có đồng ý hay không. ” Đường Kim nghiêm trang nói, sau đó ngón tay lại bắn ra, tiếp theo nhìn về phía Mạnh Ngọc Ny, không nhanh không chậm hỏi:“Nam nhân của cô bảo ta giết cô, cô cảm thấy đề nghị này thế nào?”

“Hồ Tuấn ngươi đúng là tên vương bát đản!” Mạnh Ngọc Ny vừa nói được lập tức hổn hển mắng lớn, “Sao ngươi không đi chết đi? Vô dụng hỗn đản, ở trên giường thì chỉ có thể kiên trì ba mươi giây, ngươi còn sống chính là lãng phí lương thực, đã chết còn lãng phí đất, loại người như ngươi, dựa vào cái gì mà muốn ta chết thay?”

“Đúng vậy, dựa vào cái gì mà muốn nàng chết thay ngươi?” Đường Kim nghiêm túc hỏi Hồ Tuấn, sau đó buông cái tay bóp cổ Hồ Tuấn ra, “Ta là một người thực dân chủ, chi bằng hai người các ngươi thương lượng xem ai đi chết trước, sau đó ta động thủ lần nữa !”

“Mạnh Ngọc Ny, ngươi nói hươu nói vượn cái gì?” Hồ Tuấn dị thường tức giận, trước mặt mấy mỹ nữ lại bị chửi vô năng, còn nói hắn chỉ có thể kiên trì ba mươi giây, điều này quả thực so với giết hắn còn khó chịu hơn.

“Ta không nói bậy, ngươi rõ ràng nhất, tóm lại ngươi nên mau đi chết đi, lão nương hiện tại xem như đã nhìn ra bản chất của ngươi !” Mạnh Ngọc Ny đã từ mặt đất đứng lên, “Ngươi cho là lão nương thực thích ngươi a? Nếu không phải ngươi là chủ tọa quan tòa, lão nương còn lâu mới hứng thú lên giường cùng ngươi, con mẹ nó mỗi lần đều chém gió sẽ được 30 phút, đi vào chỉ có ba mươi giây, loại nam nhân như ngươi còn không bằng một cây dưa chuột!”

“Mạnh Ngọc Ny, nữ nhân điên mau câm miệng cho lão tử!” Hồ Tuấn sắc mặt đỏ bừng, hướng về Mạnh Ngọc Ny rống giận.

“Lão nương không câm miệng đấy, ngươi có thể thế nào? Ngươi muốn ta đi chết, còn muốn lão nương câm miệng? Tiện nam nhân, vương bát đản, xú nam nhân, trách không được Mộc Vũ người ta tình nguyện thích hung phạm giết người cũng không thích ngươi… … ” Mạnh Ngọc Ny giờ phút này đã bất chấp giá nào, phát tiết toàn bộ oán khí.

Nhưng mà câu nói cuối cùng của nàng lại kích thích Hồ Tuấn, không đợi nàng tiếp tục nói, Hồ Tuấn đã nổi giận gầm lên một tiếng:“Ngươi câm miệng cho lão tử!”

Rống giận tới đây, Hồ Tuấn đánh về phía Mạnh Ngọc Ny, đột nhiên hai tay bóp cổ nàng, hung hăng dùng sức, một bộ dáng hận không thể trực tiếp bóp chết, vừa bóp vừa tức giận mắng:“Tiện nhân, lão tử giết chết ngươi!”

“Ngô ngô ngô… … ” Mạnh Ngọc Ny liều mạng giãy dụa, hai tay đập loạn, đáng tiếc khí lực vẫn yếu ớt, mà đừng nhìn Hồ Tuấn ra cực nhanh, nhưng khí lực của hắn tựa hồ rất lớn, rất nhanh đã làm Mạnh Ngọc Ny hai mắt trắng dã, cứ tiếp tục như vậy, phỏng chừng nàng sẽ thật sự bị bóp chết.

“Hồ Tuấn, ngươi còn không buông tay? Ngươi thật muốn bóp chết Mạnh Ngọc Ny sao?” Mộc Vũ lúc này nhịn không được, tuy rằng nàng thực chán ghét Mạnh Ngọc Ny, nhưng chung quy vẫn không có cách nào trơ mắt nhìn Mạnh Ngọc Ny bị bóp chết.

“Tiện nhân, lão tử muốn bóp chết ngươi, bóp chết ngươi… … ” Hồ Tuấn hai mắt đỏ bừng, tựa hồ có chút phát cuồng, không biết là bị Đường Kim dọa hay là bị Mạnh Ngọc Ny kích thích, cũng có thể là do cả hai, tóm lại hắn giờ phút vẫn tiếp tục dùng sức, đối với lời nói của Mộc Vũ, hắn cũng hoàn toàn không có phản ứng.

Thấy như vậy, Mộc Vũ rốt cục nhịn không được nhìn về phía Đường Kim:“Uy, ngươi còn không ra tay, thì Mạnh Ngọc Ny sẽ thực sự bị bóp chết !”

“Bóp chết thì bóp chết đi, dù sao không phải ta làm. ” Đường Kim một bộ dáng không sao cả.

Mộc Vũ trừng mắt nhìn Đường Kim một cái, đứng lên, đồng thời nhấc một cái ghế, chuẩn bị đánh về phía Hồ Tuấn.

“Mộc Mộc thân ái, không cần nàng động thủ, cảnh sát đến rồi. ” Đường Kim đúng lúc này mở miệng nói một câu.

Mộc Vũ ngẩn ra, đang chuẩn bị nói chuyện, vài người đột nhiên vọt vào nhà hàng.

“Không được nhúc nhích!”

“Buông ra con tin!”

“Mau dừng tay, bằng không ta nổ súng !”

… …

Ba cảnh sát mặc thường phục cầm súng vọt vào nhà ăn, cầm đầu là một nam tử cao lớn không đến ba mươi tuổi, ở phía sau hắn mấy bước còn có hai nam cảnh sát, ba khẩu súng lục cùng nhau chỉ vào Hồ Tuấn, mà ba người cũng đồng thời quát chói tai.

Cảnh sát cầm đầu đúng là đội trưởng Kiều Nhị Hổ, hắn nhận được cuộc gọi của Hồ Tuấn, liền lập tức dẫn người chạy tới nơi này, vốn muốn lặng lẽ hành động, cho nên mặc y phục bình thường, chỉ dẫn theo hai thủ hạ đắc lực, nào biết đến bên ngoài cửa hàng ăn, vậy mà phát hiện rất nhiều khách hàng nghị luận ồn ào, vừa hỏi liền biết được tội phạm đã hành hung hai con tin, nên đành tạm thời thay đổi kế hoạch, trực tiếp mang theo hai thủ hạ vọt vào.

Mà tiến vào nhà ăn, Kiều Nhị Hổ liền theo bản năng nghĩ rằng Hồ Tuấn chính là hung phạm bị truy nã, nguyên nhân rất đơn giản, ai bảo Hồ Tuấn hiện tại đang bóp cổ Mạnh Ngọc Ny.

“Kiều đội trưởng?” Hồ Tuấn vừa lâm vào điên cuồng, lúc này đột nhiên tỉnh táo lại, quay đầu nhìn lại, vội vàng buông Mạnh Ngọc Ny ra, “Kiều đội trưởng, ngươi đã tới, mau, mau bắt hắn lại, hắn chính là hung phạm giết người !”

“Hồ đình trưởng, sao lại thế này?” Kiều Nhị Hổ lúc này mới phát hiện không thích hợp, không phải Hồ Tuấn báo cảnh sát để hắn tới bắt tội phạm truy nã sao? Giờ ngược lại thành Hồ Tuấn muốn giết người?

“Kiều đội trưởng, là hắn uy hiếp ta, muốn ta giết chết Mạnh Ngọc Ny, bằng không hắn sẽ giết ta, ta chỉ là bị ép buộc, tóm lại ngươi trước tiên mau bắt lại hung phạm giết người này, chuyện khác đợi lát nữa nói sau!” Hồ Tuấn chỉ vào Đường Kim, có chút vội vàng nói.

Mà giờ khắc này, Hồ Tuấn lại có chút hưng phấn, Kiều Nhị Hổ xuất hiện, làm cho hắn cảm thấy mình lại lần nữa nắm giữ chủ động.

Dừng lại một chút, Hồ Tuấn lại bổ sung một câu:“Bắt luôn cả vài người các nàng, các nàng bao che hung phạm giết, đồng dạng là phạm tội!”

Kiều Nhị Hổ theo bản năng giơ khẩu súng về phía Đường Kim, đồng thời cũng nhìn Hàn Tuyết Nhu và Mộc Vũ phía sau, sắc mặt hơi đổi.

“Hàn tiểu thư, Mộc luật sư, là các ngươi?” Kiều Nhị Hổ hiển nhiên nhận thức Hàn Tuyết Nhu cùng Mộc Vũ, khẩu súng trong tay vô ý hạ xuống, mà sau đó, tầm mắt của hắn rốt cục dừng ở trên mặt Đường Kim, giờ khắc này, hắn đã sắc mặt đại biến, trong ánh mắt xuất hiện vẻ khó có thể tin:“Ngươi, ngươi, ngươi là… … ”

“Kiều đội trưởng, còn chờ cái gì? Mau bắt lại a, hắn vừa rồi đã chính mồm thừa nhận hắn từng giết rất nhiều người !” Hồ Tuấn ở bên cạnh bắt đầu thúc giục, hắn tựa hồ căn bản không cảm giác được vẻ mặt Kiều Nhị Hổ biến hóa, giờ phút này lại nhìn về phía Mộc Vũ, một bộ dáng đắc ý, “Mộc Vũ, không thể tưởng tượng được ngươi vậy mà tìm một hung phạm giết người làm bạn trai, ngươi cũng chờ tiến vào ngục giam đi, nửa đời sau, ngươi đừng mơ chuyện làm luật sư nữa!”

Chương 1775 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!