Virtus's Reader
Lão Bà Của Ca Là Hoa Hậu Giảng Đường

Chương 1790: CHƯƠNG 1789: TIỂU CÔ NƯƠNG

Lạc Phỉ Phỉ hiện tại thật sự muốn một đứa nhỏ, kỳ thật vài năm trước, nàng còn không quá muốn đứa nhỏ, mặc dù gia gia cả ngày bảo nàng sinh vài người con trai, dù sao Lạc gia chỉ có nàng kế thừa huyết mạch, nhưng lúc ấy Lạc Phỉ Phỉ kỳ thật cũng không muốn đứa nhỏ cho lắm, mà lúc ấy Đường Kim tuổi có vẻ còn nhỏ, cho nên mỗi lần ở cùng một chỗ với Đường Kim, kỳ thật nàng đều áp dụng một ít biện pháp tránh thai, đại đa số thời điểm, đều đã sớm dùng thuốc tránh thai.

Kỳ thật tại thời điểm đó, cũng không chỉ Lạc Phỉ Phỉ nghĩ như vậy, những nữ nhân khác của Đường Kim, cũng đều như vậy, cho nên bọn họ khi ở cùng một chỗ với Đường Kim, trên cơ bản đều áp dụng một ít biện pháp tránh thai, mặc dù là người thực thích tiểu hài tử như Kiều An An, cũng biết lúc ấy có con với Đường Kim thì không quá tốt, dù sao, Đường Kim khi đó, nàng chỉ coi hắn là một đại nam hài.

Chỉ có Tiêu Đại Nhi, là sớm sinh cho Đường Kim một nữ nhi, mà có nàng mở đầu, Lạc Phỉ Phỉ, Kiều An An các nàng kỳ thật cũng bắt đầu có tâm tư muốn sinh đứa nhỏ, đặc biệt là sau khi tin tức Đường Kim đã chết truyền ra, Lạc Phỉ Phỉ liền bắt đầu hối hận không sớm sinh đứa nhỏ một chút, mặc dù nàng kỳ thật cũng sớm nhận được tin tức Đường Kim còn sống, nhưng vài năm nay, nguyện vọng muốn sinh đứa nhỏ của nàng, cũng càng ngày càng mãnh liệt.

Mà tuổi của gia gia càng ngày càng tăng, lão nhân gia ngài càng muốn được bế cháu ngoại, hơn nữa Lạc Phỉ Phỉ hiện tại tuổi đã không nhỏ, sắp ba mươi rồi, tuy rằng đối với người tu tiên mà nói, tuổi như vậy kỳ thật không tính là lớn, nhưng nàng dù sao vẫn sinh hoạt trong thế giới của người bình thường, ở trong mắt người thường, ba mươi tuổi mà chưa sinh đứa nhỏ chung quy vẫn là muộn rồi.

Các loại nguyên nhân hội tụ cùng một chỗ, làm cho Lạc Phỉ Phỉ hiện tại thật sự rất muốn sinh con, buổi sáng vừa mới nhìn thấy Đường Kim, nàng còn chưa lập tức nhớ tới chuyện này, nhưng vừa rồi, nữ nhi của Đường Kim đã nhắc nhở nàng, làm nàng rốt cục nhịn không được đưa ra yêu cầu này.

Nói ra yêu cầu này xong, Lạc Phỉ Phỉ thoáng có chút khẩn trương, bởi vì nàng kỳ thật hơi lo lắng, lo lắng rằng Đường Kim không muốn đứa nhỏ lắm, dù sao, nữ nhân của hắn nhiều như vậy, nếu mỗi người đều sinh vài người con, đến lúc đó chỉ sợ là sinh con thành đàn.

“Muốn đứa nhỏ sao?” Đường Kim thoáng ngẩn ra, sau đó cười sáng lạn, “Tốt, thân ái, mấy ngày nay chúng ta cố gắng tạo con thôi, bất quá, một thì hình như không đủ a, lúc trước chúng ta không phải đã nói sẽ sinh một đội bóng đá sao? Di, không đúng, lúc trước chúng ta hình như nói là sinh hai đội bóng đá, một đội nam, một đội nữ. ”

“Ta còn lâu mới sinh nhiều như vậy, ta cũng đâu phải heo mẹ!” Lạc Phỉ Phỉ nhịn không được trợn trắng mắt liếc Đường Kim một cái, trong lòng lại nhẹ nhàng thở ra, xem ra Đường Kim cũng không phản đối chuyện này.

Dừng lại một chút, Lạc Phỉ Phỉ dùng ngữ khí ôn nhu hơn rất nhiều:“Lão công, chàng đi gặp Tiểu Anh trước đi, chuyện khác về sau hẵng nói. ”

“Ân, Phỉ Phỉ, ta đi trước. ” Đường Kim gật gật đầu, tuy rằng hắn kỳ thật cũng không lo lắng cho an toàn của nữ nhi, nhưng hiện tại nữ nhi bảo bối thật sự ở sở cảnh sát, hắn khẳng định phải đi tới mang nàng trở về.

Thành phố Minh Hồ, đại lộ phía nam.

Đại lộ phía nam kỳ thật là con đường đằng sau đại học Thiên Nam, chủ yếu cũng vì phục vụ cho một ít người ở gần đại học Thiên Nam, giờ phút này, một cảnh sát trẻ tuổi tên là Mã Lương đang nhìn tiểu cô nương xinh đẹp đang ngồi trên ghế ven đường, trong lòng bắt đầu phát sầu.

Mã Lương là một cảnh sát khu vực không được may mắn lắm, hắn năm nay hai mươi lăm tuổi, ba năm trước đây tốt nghiệp một trường đại học không quá nổi danh, sau đó thi vào ngành cảnh sát, nhưng mà, tới giờ vẫn chỉ là một tiểu cảnh sát, tiền lương bình thường, phúc lợi tiền thưởng các loại không nhiều, hơn nữa hắn còn thường xuyên làm người tốt, hôm nay cho ăn mày mười đồng tiền, ngày mai ở trên đường đỡ bác gái ngã sấp mặt, kết quả cuối cùng hắn không được cái gì, lại còn tiêu không ít tiền uổng phí.

Công tác ba năm, Mã Lương vậy mà chỉ dành dụm không đến 1 vạn đồng, ba tháng trước, khi hắn lại làm người tốt, rốt cục chiếm được hồi báo, lần này hồi báo chính là một người bạn gái.

Bạn gái này, làm cho Mã Lương lần đầu tiên cảm thấy thật sự là người tốt sẽ được báo đáp, bạn gái rất được, gia đình cũng tốt, tuy rằng không tính là hào môn gì, nhưng gia sản cũng có tới mấy ngàn vạn, mà bạn gái hắn mở cửa hàng bán đồ làm đẹp, Mã Lương từng đi qua một lần, sinh ý nơi đó tương đối tốt.

Nói ngắn lại, mỗi người đều cảm thấy, Mã Lương có thể tìm được một bạn gái tốt như vậy, hơn phân nửa là do 10 đời làm người tốt, mà bạn gái biết hắn kinh tế không tốt, mỗi lần ước hẹn đều là nàng chủ động trả tiền, thậm chí ngay cả tiền thuê phòng cũng do bạn gái chủ động trả.

Bạn gái xinh đẹp lại chiều hắn, làm cho Mã Lương cao hứng đồng thời cũng có chút băn khoăn, mà hôm nay chính là sinh nhật nàng, Mã Lương liền quyết định mua một kiện lễ vật, hắn chọn rất kỹ lưỡng, và ước chừng tài lực của mình, cuối cùng coi trọng một cái vòng cổ bảo thạch.

Vòng cổ kỳ thật cũng không tính là thực quý, hơn tám ngàn đồng, bất quá như vậy đã là gánh nặng lớn nhất Mã Lương có thể chịu được, bởi vì hắn yêu cầu điêu khắc trên bảo thạch viết tắt tên bạn gái, cho nên vòng cổ phải chờ thêm thời gian, bất quá, vài giờ trước, cửa tiệm đã gọi điện thoại tới, nói là điêu khắc hoàn thành, hắn có thể đi lấy.

Sau đó, hơn nửa giờ trước, Mã Lương vừa tan tầm thì kích động chạy tới tiệm trang sức, nhưng mới rời khỏi sở cảnh sát không đến hai trăm mét, hắn liền gặp được tiểu cô nương xinh đẹp này.

“Cảnh sát thúc thúc, mua cho ta chút đồ ăn được không a?” Tiểu cô nương xinh đẹp mở cặp mắt to tròn nói như vậy, làm cho Mã Lương gần như không chút do dự liền gật đầu, tiểu cô nương thật sự là rất đáng yêu, nếu dùng từ ngữ trên mạng mà nói, chính là thực manh, manh đến mức chết người.

(manh:cũng là đáng yêu)

Mã Lương giờ phút này cũng có loại cảm giác sắp bị hòa tan, nguyên bản hắn nghĩ rằng chỉ tiêu mười đồng để mua đồ ăn vặt cho tiểu cô nương là được, nào biết sự thật hoàn toàn không phải như vậy.

Đại lộ phía nam có một cửa hàng chuyên môn bán các loại thực phẩm nhập khẩu, cửa hàng không lớn, nhưng giá trị rất quý, càng làm Mã Lương không thể tưởng được là, hắn đi theo tiểu cô nương đi vào, mới biết tiểu cô nương trước đó đã ăn rất nhiều thứ mà không trả tiền, mà tiếp theo tiểu cô nương còn mua rất nhiều đồ ăn vặt đặc biệt đắt tiền, cuối cùng kết toán, tổng cộng vậy mà hơn năm ngàn.

Mã Lương vốn không tin tiểu cô nương có thể ăn nhiều như vậy, nhưng chủ điếm lại nói cho Mã Lương biết, trước đó còn có cô gái ở cùng tiểu cô nương, cô gái kia ăn rất nhiều, nhưng lại đột nhiên không thấy đâu, chỉ còn tiểu cô nương này.

Cuối cùng Mã Lương vẫn thanh toán tiền, sau đó mang theo tiểu cô nương cùng một đống đồ ăn vặt ra ngoài, mà hiện tại, nhìn tiểu cô nương vui vẻ ăn thứ mà hắn cũng chưa từng dám ăn, tâm tình Mã Lương rất buồn khổ, hắn đang lo lắng một vấn đề, sau khi cha tiểu cô nương đến đây, có trả tiền hay không?

Chương 1789 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!