Lô Chính Hải hiển nhiên cũng không hiểu biết về Đường Kim, nhưng hắn tự cho là đã hiểu thấu, bởi vì La Mai cùng Tiếu Hâm Hâm cũng cho rằng bọn họ hiểu biết Đường Kim, mà hắn thì đã sớm dỗ ngọt La Mai cùng Tiếu Hâm Hâm, nên hai người bọn họ cho hắn tư liệu, mà tư liệu này, cũng chỉ là Đường Kim rất nhiều tiền.
Mà Lô Chính Hải nghĩ, Đường Kim chỉ là có tiền mà thôi, mặc dù Đường Kim có gia sản hàng tỉ, hắn cũng không thèm để ý, bằng thân phận của hắn, muốn cạnh tranh chiến thắng không vấn đề gì, mà La Mai cùng Tiếu Hâm Hâm đều hướng về hắn, đã đủ để chứng minh điểm ấy.
Xinh đẹp, đơn thuần, lại là học giả gene rất có danh khí, một nữ nhân như vậy, đối với Lô Chính Hải quả thực chính là một phần lễ vật trời ban, hắn đến bây giờ còn chưa kết hôn, hơn nữa, Tiếu Ngọc Đình nếu trở thành thê tử của hắn, vừa phù hợp với lòng yêu thích, lại có lợi cho hắn trong sự nghiệp chính trị, có thể nói rằng nhất cử lưỡng tiện, nguyên nhân vì như thế, hắn đã gần như tình thế bắt buộc, đối mặt Đường Kim không chút khoan nhượng.
Đáng tiếc là, Lô Chính Hải không biết, La Mai cùng Tiếu Hâm Hâm hiểu biết về Đường Kim thật sự rất có hạn, chuyện này kỳ thật cũng không kỳ quái, trên thực tế, ngay cả Tiểu Đậu Nha cũng không phải đặc biệt hiểu biết, nàng chỉ biết Đường Kim rất lợi hại, Tiểu Đậu Nha cảm thấy Đường Tinh ca không gì làm không được, nhưng cụ thể, kỳ thật nàng biết rất ít, mà nàng cũng trên cơ bản không cố ý đi hỏi thăm, ngày thường còn rất ít khi nói về Đường Kim với người trong nhà.
Trên thực tế, đối với kết luận Đường Kim rất có tiền, còn là La Mai biết được từ Tiếu Ngọc Khiết, tuy rằng Tiếu Ngọc Khiết nói Đường Kim rất có bản sự, nhưng La Mai cùng Tiếu Hâm Hâm vẫn không có hảo cảm gì với Đường Kim, nguyên nhân rất đơn giản, từ khi bọn họ đi tới tỉnh thành, tới bây giờ cũng chưa từng trực tiếp nhận được chỗ tốt nào từ Đường Kim.
Tóm lại, ở trong mắt La Mai cùng Tiếu Hâm Hâm, Lô Chính Hải mới ba mươi tuổi đã làm phó thị trưởng, mạnh hơn Đường Kim gấp ngàn lần, về phần phụ thân Tiểu Đậu Nha là Tiếu Vũ, kỳ thật ở nhà không quá có quyền nói chuyện, hơn nữa hắn cũng thực yêu quý con trai duy nhất Tiếu Hâm Hâm, nên trên cơ bản cũng không phát biểu ý kiến.
Kỳ thật, trong nội tâm Tiếu Vũ, cũng nghĩ Lô Chính Hải càng mạnh hơn, Hoa Hạ có câu ngạn ngữ, dân không đấu được với quan, mà hiện tại cũng có câu tục ngữ, có tiền không bằng có quyền,Tiếu Vũ thấy, Đường Kim hẳn đấu không lại Lô Chính Hải, phải biết rằng, Lô Chính Hải là phó thị trưởng hàng thật giá thật, ở trong mắt người thường, chức phó thị trưởng kỳ thật đã rất rất lớn.
“Thực xin lỗi, Đường Tinh ca, ta không biết sẽ phát sinh loại chuyện này. ” Tiểu Đậu Nha vẻ mặt ngượng ngùng, nhỏ giọng xin lỗi.
Đường Kim hướng về Tiểu Đậu Nha ôn hòa cười:“Không có việc gì, em yên tâm đi, anh sẽ xử lý tốt. ”
“Ân. ” Tiểu Đậu Nha gật gật đầu, nàng đối với Đường Kim rất tín nhiệm.
Nhìn thấy Đường Kim cùng Tiểu Đậu Nha thân mật thấp giọng nói chuyện, trên mặt Lô Chính Hải xẹt qua một tia ác độc, bất quá, sắc mặt rất nhanh liền khôi phục bình thường, kỳ thật năng lực ẩn nhẫn của Lô Chính Hải rất cường đại, có thể ngồi vào vị trí này, không ẩn nhẫn thì không thể làm được, mà trước đó hắn sở dĩ chủ động khiêu khích, chẳng qua là cố ý nói thực khó nghe, làm Đường Kim lưu lại, sau đó có thể một lần hoàn toàn giải quyết sự tình.
“Đường Tinh ca, Tiểu Anh một mình đi ra ngoài, không lo lắng sao?” Nhìn ra ngoài cửa một cái, Tiểu Đậu Nha thân thiết hỏi.
“Đừng lo, ta vẫn trông chừng nàng. ” Đường Kim tự nhiên không thể mặc kệ nữ nhi bảo bối, tuy rằng không đi theo, nhưng thần thức vẫn luôn bao trùm lên nàng.
Hai người đang thấp giọng trò chuyện, cửa phòng đột nhiên xuất hiện một trung niên nam tử, trung niên nam tử liếc mắt một cái liền nhìn thấy Lô Chính Hải, sau đó đi đến chỗ hắn.
“Lô thị trưởng, ngươi cũng ở nơi này ăn cơm sao?” Trung niên nam tử rất khách khí với Lô Chính Hải.
“Ân, ăn cùng bằng hữu. ” Lô Chính Hải hơi gật gật đầu, “Dương cục trưởng, ngươi tới vừa đúng lúc, ta cùng bằng hữu tại đây ăn cơm, nhưng lại có người gan lớn bằng trời đe dọa ta, ta tuy rằng không muốn cùng hắn so đo, nhưng cũng không muốn hắn ở chỗ này làm bại hoại không khí, ta nghĩ rằng, ngươi hẳn là biết nên làm như thế nào?”
“Còn có loại sự tình này?” Trung niên nam tử một bộ dáng thực giật mình, “Không biết người kia… … ”
Trung niên nam tử vừa hỏi vừa theo bản năng quét mắt nhìn mọi người trong phòng một cái, mà khi hắn nhìn thấy Đường Kim, nhất thời chấn động, không có cách nào tiếp tục nói.
Hắn nhịn không được dụi dụi mắt, sau đó nhìn kỹ Đường Kim, tiếp theo vẻ mặt trở nên càng thêm đặc sắc.
“Dương cục trưởng, xem ra ngươi cũng nhìn ra, chính là hắn. ” Lô Chính Hải lúc này nhìn về phía Đường Kim, thản nhiên nói.
Vị Dương cục trưởng này lại như thể không nghe thấy, vội vàng bước nhanh tới chỗ Đường Kim, sau đó nhìn qua giống như là cúi đầu vậy, mà ngữ khí cũng trở nên dị thường cung kính:“Đường tiên sinh, ngài, ngài cũng ở nơi này a?”
“Vài năm không gặp, Dương cục trưởng vẫn là cục trưởng a?” Đường Kim cười nhẹ, vị Dương cục trưởng này, thật đúng là người quen, cục trưởng cục cảnh sát thành phố Minh Hồ Dương Kiến Minh, tuy rằng hai người quan hệ không tính là thật tốt, nhưng hai người quả thật từng mấy lần giao tiếp.
“Dương cục trưởng, thật nghĩ không đến, người đe dọa ta, vậy mà cũng là người quen của ngươi!” Lô Chính Hải sắc mặt hơi đổi, lúc này hắn bắt đầu ý thức được tình huống không quá thích hợp, Dương Kiến Minh khách khí như vậy, thoạt nhìn, tiểu tử Đường Kim này, không đơn giản chỉ là có tiền.
Bất quá, việc đã đến nước này, Lô Chính Hải coi như đâm lao phải theo lao, cho nên, hắn nói vậy, kỳ thật cũng là tạo áp lực cho Dương Kiến Minh, hắn dự đoán, Dương Kiến Minh hẳn sẽ lập tức gạt đi quan hệ cùng Đường Kim.
Nhưng mà, Lô Chính Hải lập tức phát hiện, lý tưởng cùng sự thật có khoảng cách rất xa, Dương Kiến Minh chẳng những không gạt đi quan hệ với Đường Kim, thậm chí căn bản không để ý tới Lô Chính Hải.
“Đường tiên sinh, ta đại khái cũng chỉ thích hợp vị trí này thôi, đúng rồi, hiện tại có phải là có người quấy rầy ngài? Cần ta giúp ngài xử lý một chút không?” Dương Kiến Minh vẫn như cũ thực cung kính, mà hắn nói lời này, còn liếc nhìn Lô Chính Hải một cái, hiển nhiên, chỉ cần Đường Kim nói cần hắn hỗ trợ xử lý, vậy hắn lập tức sẽ xử lý Lô Chính Hải.
Lô Chính Hải sắc mặt đại biến, hắn không phải loại người không não như La Mai, cũng không ngu xuẩn như Tiếu Hâm Hâm, hắn lập tức liền biết, Đường Kim vượt xa khỏi hắn tưởng tượng, có thể làm Dương Kiến Minh dám động thủ với phó thị trưởng như hắn, đủ để thuyết minh bối cảnh Đường Kim, cường đại hơn xa Lô Chính Hải hắn!
“Như thế thì không cần, loại việc nhỏ này, tiểu hài tử 3 tuổi là xử lý tốt rồi. ” Đường Kim cười cười, mà hắn vừa nói xong, một tiểu cô nương ba tuổi rưỡi chạy tiến vào.
Chương 1794 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]