Thứ 1904 chương trước kia còn là không đủ yêu ta
“Hoắc tiên tử, ý tứ của ngươi là, ta nếu có thể thắng được Đường Kim, ngươi liền nguyện ý ở lại Thiên Lang tinh?” Lang Khiếu tựa hồ có chút cao hứng.
“Nếu ngươi có thể thắng được hắn, như vậy, ta sẽ… … ” Hoắc Tâm Mai cố ý kéo dài thanh âm, sau đó cười sáng lạn, “Ta sẽ ra tay giúp hắn. ”
Đường Kim nhất thời vui vẻ, Mai Khôi lão bà cũng có một mặt kute phô mai que kiểu này a.
Vẻ mặt Lang Khiếu thì không dễ nhìn như Đường Kim, sắc mặt hắn âm trầm:“Hoắc tiên tử, nói như vậy, là không có cách nào thương lượng ?”
“Thương lượng cũng không phải là không thể a, tỷ như các ngươi để chúng ta rời đi, thì chúng ta sẽ không giết các ngươi. ” Hoắc Tâm Mai nghiêm trang nói.
“Mai Khôi lão bà, nàng nói hay lắm, ta càng ngày càng thích nàng. ” Đường Kim ở bên cạnh tán thưởng.
“Vậy là ngươi trước kia còn không đủ yêu ta à?” Hoắc Tâm Mai có chút mất hứng nhìn Đường Kim, “Hừ, xem ra ta còn phải khảo nghiệm ngươi nhiều hơn. ”
“Mai Khôi lão bà, chúng ta vẫn nên tiêu diệt đám người này đi. ” Đường Kim cảm giác nên chuyển đề tài gấp.
“Đợi lát nữa sẽ tính sổ với ngươi sau!” Hoắc Tâm Mai liếc mắt xem thường Đường Kim một cái, sau đó quay đầu nhìn Lang Khiếu, “Nhị hoàng tử điện hạ, thế nào? Nghĩ xong chưa? Ta cảm thấy, để chúng ta trực tiếp rời đi, đối với các ngươi mà nói, hẳn là một lựa chọn thực sáng suốt. ”
“Nếu đã đến nước này, xem ra chúng ta không cần nhiều lời. ” Lang Khiếu vẻ mặt âm trầm, hắn hơi tiếc hận nhìn Hoắc Tâm Mai, sau đó trong mắt bắn ra hai đạo hàn quang sắc bén, lạnh lùng nhìn Đường Kim, thanh âm cũng trở nên dị thường lạnh lùng, “Đường Kim, chúng ta nên có một hồi chiến đấu của nam nhân, nếu ngươi có thể thắng được ta, ngươi có thể rời khỏi Thiên Lang tinh, bằng không ngươi liền vĩnh viễn ở lại chỗ này !”
“Ngươi nói nhiều lời vô nghĩa vậy làm gì, cuối cùng không phải đánh nhau sao? Đến đây đi, ta đã rất lâu không đấm người rồi. ” Đường Kim có chút không kiên nhẫn nói.
“Tốt lắm, vậy đến đây đi!” Lang Khiếu hừ lạnh một tiếng, cả người đột nhiên biến mất, trực tiếp xuất hiện trên trời cao mấy ngàn mét, mà Đường Kim cũng không do dự, đồng dạng lên theo.
Đi lên bầu trời còn có Hoắc Tâm Mai, cùng với mấy chục người của Lang Khiếu, mà những người này lại vây quanh, bao vây Đường Kim cùng Hoắc Tâm Mai vào giữa, hiển nhiên là phòng bị hai người chạy trốn.
Độ Kiếp kỳ chiến đấu, đối với thế giới phàm tục mà nói, lực phá hoại quả thực là hủy diệt, nếu chiến trường của Đường Kim cùng Lang Khiếu ở trong Thiên Lang thành, hiển nhiên có thể dễ dàng hủy diệt Thiên Lang thành, cho nên Lang Khiếu mới rời chiến trường tới bầu trời.
Trên thực tế, đây cũng là phương thức thông dụng được toàn bộ liên minh Tiên giới sử dụng, đã xem như một cái quy tắc mọi người phải tuân thủ.
Đường Kim kỳ thật cũng biết quy tắc này, bất quá hắn cũng không để ý chuyện thuận tay hủy diệt Thiên Lang thành, đối với những người Thiên Lang tinh, hắn không nửa điểm hảo cảm, mặc dù là Lang Thiên Lý cùng Lang Thất, hắn cũng không thích, bởi vì hắn thấy, hai người tuy rằng nhìn như đối xử với hắn cùng Hoắc Tâm Mai không tồi, nhưng xét đến cùng, kỳ thật là vì Mai Khôi lão bà quá đẹp.
“Những kẻ dám đánh chủ ý lên người lão bà của ta đều nên bị chết cháy. ” Đường Kim âm thầm nói, sau đó, hắn liền đánh một chưởng về phía Lang Khiếu, nếu đã quyết định đấm nhau, vậy không cần nhiều lời làm gì, trực tiếp động thủ mới là chính đạo.
Đường Kim đột nhiên ra tay, cũng không có làm cho Lang Khiếu kinh hoảng, chỉ nghe Lang Khiếu hừ nhẹ một tiếng, tại chỗ bất động, một cỗ khí thế cường đại ập đến Đường Kim, cỗ khí thế này, cuốn theo cả thần thức cường đại, bằng vào ưu thế tu vi, Lang Khiếu muốn dùng phương thức thô bạo này, nghiền áp Đường Kim, mà hắn cũng tin tưởng, hắn có thể rất nhanh chiến thắng!
Lang Khiếu tin tưởng như vậy là có nguyên nhân, đối với Đường Kim, hắn tự cho là rất rõ ràng, hắn biết Đường Kim nửa năm trước mới độ kiếp thành công, mà hắn hiện tại, cũng tận mắt thấy Đường Kim chẳng qua là Nhị Kiếp chuẩn Tiên, dù nửa năm thời gian đã thăng cấp đến Nhị Cấp chuẩn Tiên thì tốc độ quả thật có chút mau, nhưng đối với hắn mà nói, nó vẫn như cũ không phải vấn đề, bởi vì hắn hiện tại đã là Tứ Cấp chuẩn Tiên.
Dù đều là Độ Kiếp kỳ, nhưng trong chín cấp của Độ Kiếp kỳ, mỗi cấp bậc là hơn kém nhau một trời một vực, nên Lang Khiếu cũng không thèm đặt Nhị Cấp chuẩn Tiên như Đường Kim vào mắt, nếu không phải bởi vì Đường Kim là chủ nhân vòng tay Thiên đạo, hắn căn bản sẽ không mang nhiều người như vậy đến, thậm chí căn bản là khinh thường tự mình đến động thủ.
Về phần Hoắc Tâm Mai, Lang Khiếu lại tuyệt đối không lo lắng, chẳng qua là vừa mới độ kiếp, Nhất Kiếp chuẩn Tiên mà thôi, thậm chí còn không tới Tiên minh tiến hành đăng ký, nàng ngoại trừ mỹ mạo khí chất đứng đầu Tiên minh ra, thì tu vi ở trong Tiên minh hoàn toàn không đáng kể.
Nhưng Lang Khiếu rất nhanh liền phát hiện, hắn tựa hồ quá tự tin, thần thức nghiền áp cùng khí thế áp bách, tựa hồ không mang đến bất kì ảnh hưởng gì tới Đường Kim, mà đồng thời, hắn vậy mà cũng cảm giác được thần thức áp bách do Đường Kim mang tới, làm hắn ngạc nhiên là, Đường Kim chẳng qua là Nhị Kiếp chuẩn Tiên, nhưng thần thức vậy mà tuyệt đối không yếu hơn hắn, thậm chí, còn càng có lực phá hoại hơn!
Lực lượng như phá núi diệt biển, giờ phút này theo một chưởng của Đường Kim đánh tới Lang Khiếu, Lang Khiếu tuy rằng cảm giác mình có chút khinh địch, nhưng hắn không trốn, hừ nhẹ một tiếng, nâng tay nghênh đón, hắn không tin, cứng đối cứng lại thua một Nhị Kiếp chuẩn Tiên được!
Oành!
Một âm thanh trầm đục vang lên, dư chấn bắn ra bốn phía, hai Độ Kiếp kỳ trực tiếp va chạm, giống như là một viên đạn hạt nhân nổ tung trên bầu trời, sóng xung kích cuồng bạo, đánh ra bốn phương tám hướng.
Bao gồm cả Hoắc Tâm Mai, những Độ Kiếp kỳ khác đều nhanh chóng dùng chân khí thành lập một lớp bảo hộ bên ngoài, để tránh bị sóng xung kích gây thương tổn, mà cùng lúc đó, Hoắc Tâm Mai còn hơi khẩn trương nhìn Đường Kim, bởi vì nàng rất rõ ràng, luận cấp bậc, hoặc là nói tu vi vẻ ngoài, Đường Kim cùng Lang Khiếu có chênh lệch không nhỏ.
Bất quá, rất nhanh, Hoắc Tâm Mai an tâm, bởi vì nàng thấy Đường Kim không chút sứt mẻ đứng giữa không trung, thần sắc như thường, không có chút dấu hiệu chịu thiệt, ngược lại vị Nhị hoàng tử Lang Khiếu kia, trên mặt lại lộ ra vẻ mặt khó có thể tin, trong ánh mắt, thậm chí còn có xấu hổ giận dữ.
Đương nhiên, Lang Khiếu kỳ thật ở tại chỗ không hề động đậy, khi trực tiếp va chạm, Lang Khiếu cũng không chịu thiệt, hai người có thể nói là cân sức ngang tài, nhưng vấn đề là, kết quả này vẫn như cũ làm Lang Khiếu khó có thể tiếp nhận, hắn đã tiến vào Độ Kiếp kỳ mấy chục năm, vậy mà đấm nhau ngang tay với người mới vào Độ Kiếp kì nửa năm, điều này quả thực là một loại sỉ nhục!
Mà giờ phút này, những cao thủ khác của Thiên Lang tinh đều dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn chiến trường, hiển nhiên, bọn họ cũng khó có thể tin, Nhị hoàng tử điện hạ vậy mà không thể giải quyết đối thủ?
Chương 1904 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]