Virtus's Reader
Lão Bà Của Ca Là Hoa Hậu Giảng Đường

Chương 1918: CHƯƠNG 1917: TA VẪN LÀ MAI KHÔI CỦA NGƯƠI

Cẩn thận nhìn chằm chằm thần nữ Phượng Hoàng trong chốc lát, Đường Kim đột nhiên hiểu được một ít gì đó, sau đó vẻ mặt không tình nguyện thu hồi Thiên đường, nói với thần nữ Phượng Hoàng:“Mai Khôi lão bà, tuy rằng ta không biết nàng đã xảy ra sự tình gì, nhưng ta muốn nói cho nàng biết, bất luận nàng trọng sinh bao nhiêu lần, nàng vẫn đều là Mai Khôi lão bà của ta. ”

“Còn ba mươi giây!”Thần nữ Phượng Hoàng lạnh lùng nói, một bộ dáng thực tuyệt tình.

“Được rồi, ta không muốn làm nàng tức giận, cho nên ta sẽ rời đi trước, nhưng ta sẽ tìm đến nàng sau. ” Đường Kim vẻ mặt bất đắc dĩ, sau đó trực tiếp rời đi.

Vừa ly khai, Đường Kim liền về Phàm giới, đi tới thành phố Thiên Hải, chỗ biệt thự bên bờ biển của Hoắc Tâm Mai.

Hoa hồng trong sân vẫn như cũ nở rất sáng lạn đẹp đẽ, nhưng Đường Kim không có tâm tình thưởng thức, thứ Hoắc Tâm Mai vừa mới cho hắn, nhìn qua cũng là một đóa hoa hồng, bất quá không biết là làm từ cái gì, Đường Kim dùng thần thức xem xét một chút, nhất thời liền phát hiện đóa hoa hồng này có chút đặc biệt, tựa hồ có viết một ít chữ.

Đường Kim vội vàng xem xét thật kỹ, sau đó trên mặt lộ ra tươi cười, bởi vì, hắn rốt cục hiểu được, thần nữ Phượng Hoàng, vẫn như cũ là Mai Khôi lão bà của hắn.

“Tình huống phức tạp, tạm thời không thể nói rõ với ngươi, tạm thời đừng tới tìm ta, nhưng ta vẫn là Mai Khôi của ngươi. ” Đó là những chữ được viết lại, tuy rằng Đường Kim không biết cụ thể tình huống như thế nào, nhưng hắn rốt cục yên tâm.

“Mai Khôi lão bà, nàng thật đúng là giỏi chơi đùa a!” Đường Kim thở ra một hơi thật dài, đột nhiên hắn cảm thấy thực mỏi mệt, trong ngắn ngủi mấy chục phút, hắn đã trải qua buồn vui của mấy kiếp, tuy rằng kết quả cuối cùng khá tốt, nhưng chúng lại dày vò tinh thần của hắn, hiện tại thoải mái rồi, hắn liền cảm giác được mỏi mệt.

“Ta nghĩ, ta hẳn nên ngủ một giấc trước. ” Đường Kim thì thào tự nói, sau đó gục ở giữa bãi hoa hồng, nhanh chóng tiến vào mộng đẹp.

Đường Kim mơ một cái mộng đẹp, trong mộng, cô ngốc đã trở lại, hắn cùng Khinh Vũ tỷ tỷ ở cùng một chỗ, Hỏa Mai Khôi xinh đẹp cũng đã bị hắn dùng hoa hồng phủ kín thân thể, Khối Băng Lớn cùng Khối Băng Nhỏ cùng nhau ôn nhu hầu hạ hắn, bất quá Đại Hắc Nữ cùng Tiểu Hắc Nữ lại tựa hồ không quá ôn nhu, ngô, các nàng còn đánh một trận, bất quá cuối cùng, hắn đều đánh mông các nàng một chút, sau đó hung hăng trừng phạt, cuối cùng hắn tựa hồ còn mơ thấy bốn đại ma nữ, hắn bị một câu nói của các nàng làm tỉnh lại, những lời này chính là:“Cha nuôi, chúng ta đang mang thai hài tử của ngươi nga!”

Đường Kim bị làm tỉnh còn chưa mở to mắt, đã cảm giác bên cạnh có một mùi hoa quen thuộc, nhưng mùi hoa này cũng không phải hoa hồng, mà là hoa bách hợp, mà đồng thời, Đường Kim cũng cảm giác được mình đang nằm ở trên giường, mà không phải bụi hoa.

Mở to mắt, Đường Kim liền thấy được đại la lị Bối Hương Hương đã bao nhiêu năm còn không chút biến hóa, mà hắn quả thật đang nằm ở trên giường của phòng ngủ, bất quá phòng ngủ nhìn qua rất xa lạ, hẳn là nơi hắn chưa từng tới.

Bối Hương Hương cũng nửa nằm nửa ngồi ở trên giường, cầm trong tay một quyển sách, nhìn như là tiểu thuyết ngôn tình, mà nàng đọc đến say sưa, tựa hồ căn bản không chú ý tới Đường Kim đã tỉnh lại.

Ngủ một giấc, Đường Kim cảm thấy thần thanh khí sảng, mà tâm tình cũng rất không tồi, vì thế liền thuận tay ôm lấy Bối Hương Hương.

“A!” Bối Hương Hương duyên dáng kêu to một tiếng, sau đó rốt cục bỏ xuống tiểu thuyết, nhìn về phía Đường Kim, “Ngươi tỉnh a!”

“Không, ta còn đang mộng du đây. ” Đường Kim nửa đùa nửa thật, bàn tay lại vỗ lên bờ mông không quá đầy đặn nhưng cũng khá vểnh của Bối Hương Hương, tiếp theo mở miệng hỏi:“Hương Hương, ta đang ở nơi nào ?”

“Ở nhà của ta a. ” Mặt đẹp của Bối Hương Hương hơi đỏ lên, động tác thân thiết của Đường Kim, làm cho nàng không quá quen thuộc, tuy rằng trên danh nghĩa nàng đã sớm là nữ nhân của Đường Kim, nhưng nàng cùng Đường Kim rất ít khi có hành vi quá thân mật.

“Ta sao lại tới chỗ này ?” Đường Kim có chút buồn bực, “Hơn nữa còn không biết gì cả?”

“Băng Sương đem ngươi tới a, các nàng nói ngươi ở trong sân nhà người khác ngủ say như lợn. ” Bối Hương Hương nhẹ nhàng cười, “Không phải ta chửi nga, đây là nguyên văn lời các nàng, về phần tại sao các nàng phát hiện ngươi thì ta không biết, mà các nàng đem ngươi tới đây xong, ta liền phát hiện, ngươi thật sự giỏi ngủ hơn cả lợn đấy!”

“Hương Hương, nàng sao lại học tập thói xấu của các nàng ấy rồi?” Đường Kim có chút không vui vỗ lên bờ mông Bối Hương Hương, “Có con lợn nào đẹp trai được như ta?”

Bối Hương Hương mặt đẹp ửng đỏ, “Ngươi dù gì cũng là Độ Kiếp kỳ, vậy mà có sát thủ tới gần, ngươi lại không có chút phản ứng, may mắn các nàng thích ngươi, bằng không các nàng giết tới ngươi cũng không biết đ. ”

“Đôi song sinh siêu lười kia chạy đi đâu rồi ?” Đường Kim lúc này có chút tò mò hỏi.

“Không biết a, bất quá các nàng hẳn đã tìm một chỗ vụng trộm ngủ rồi. ” Bối Hương Hương hé miệng cười, “Các nàng nói lần trước cắn thuốc luyện công ở trong ảo cảnh ít nhất mấy trăm năm không ngủ, cho nên hiện tại cần phải bổ sung, chỉ cần có cơ hội, hai nàng liền vụng trộm ngủ. ”

“Thật sự là một đôi đại lười a. ” Đường Kim lắc đầu cảm khái, đồng thời còn oán giận một câu, “Muốn ngủ thì có thể cùng ta ngủ, sao phải chạy trốn làm gì?”

“Các nàng nói, cùng nhau ngủ với ngươi, sẽ vô pháp chân chính ngủ, cho nên các nàng mới đi. ” Bối Hương Hương cười hì hì nói.

“Bỏ đi, vậy kệ các nàng. ” Đường Kim lười biếng duỗi eo eo, ôm Bối Hương Hương ngồi dậy, “Hương Hương, ta đột nhiên muốn đi dạo một chút để giải sầu, nàng cùng ta đi nhé. ”

Đường Kim thật sự muốn tùy tiện đi dạo một chút, mấy ngày nay những chuyện đã xảy ra, làm thần kinh của hắn luôn bị căng thẳng, mà hiện tại, rời khỏi Tiên minh, trở lại Phàm giới, làm cho hắn tựa hồ đã rời khỏi thế giới nguy cơ tứ phía bên kia, cũng làm cả người hắn đột nhiên rất mỏi mệt.

Mà giờ phút này, Đường Kim cũng phát hiện, dù hắn càng ngày càng cảm thấy mình không còn phù hợp với Phàm giới, nhưng địa phương hắn thích nhất, kỳ thật vẫn chính là Phàm giới này, ở chỗ này, hắn mới có thể chân chính thoải mái tự tại.

“Ân. ” Bối Hương Hương lập tức đáp ứng.

Nhưng khi Đường Kim mới vừa ôm Bối Hương Hương ra khỏi phòng ngủ, trong lòng hắn lại truyền đến thanh âm của Hàn Băng:“Lão công, ngươi giết Hứa Bạch Y?”

“Xem như vậy đi, tên Hứa ngu ngốc kia quả thật trên cơ bản là do ta giết chết. ” Đường Kim tự nhiên sẽ không giấu diếm Hàn Băng, trực tiếp chia sẻ mọi chuyện ở Phượng Hoàng tinh cho Hàn Băng, ngay cả chuyện Hoắc Tâm Mai dục hỏa trùng sinh cũng nói cho nàng.

“Hứa Nguyện hiện tại sắp điên mất rồi, nghe nói hắn muốn tấn công Hoàng Kim cung của ngươi. ” Hàn Băng tiếp tục nói:“Bất quá, ngươi tạm thời không cần để ý tới, trước hết ở Phàm giới nghỉ ngơi một chút đi. ”

Chương 1917 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!