Lan Điệp đã trở lại sao?
Hoặc là, Lan Điệp kỳ thật chưa từng rời khỏi Phàm giới?
Lại hoặc là có khả năng khác?
Trong đầu Đường Kim lập tức toát ra vô số ý niệm, nguyên bản hắn đã sắp quên mất sự tình về Lan Điệp, chỉ là định đợi lúc có thời gian liền tới Vong Tình các xác nhận một chút xem nàng rốt cuộc có ở đó hay không, nhưng hắn lại không nghĩ tới, ở Phàm giới tùy ý tìm tòi một lần, lại tìm ra manh mối về Lan Điệp, điều này làm cho hắn lập tức không còn tâm tư tiếp tục đi dạo.
Đường Kim ngừng lại, quay đầu nhìn Bối Hương Hương vẻ mặt đang mơ hồ, mở miệng nói:“Hương Hương, ta muốn tạm thời rời khỏi một chút. ”
“Úc… … ” Bối Hương Hương theo bản năng lên tiếng, nhưng sau đó rốt cục phản ứng lại, “A? Ngươi, ngươi muốn đi đâu?”
“Tới thành phố Thiên Hàng. ” Đường Kim cũng không giấu diếm, “Lan Điệp tựa hồ lại xuất hiện, ta muốn tìm ra chân tướng chuyện này. ”
“Lan Điệp?” Bối Hương Hương thực ngạc nhiên, “Nàng không phải đã mất tích sao? Ngươi còn muốn đi tìm nàng?”
“Ta vốn cũng nghĩ rằng nàng ấy mất tích, hơn nữa cho rằng nàng ấy hơn phân nửa đã đi Tiên minh. ” Đường Kim thoáng giải thích một chút, “Nhưng ta vừa rồi dùng thần thức xem xét một chút, ngô, Hương Hương, chính nàng cũng dùng thần thức xem xét Hồ Điệp sơn ở thành phố Thiên Hàng đi, nàng sẽ biết lý do. ”
Không đến một giây sau, Bối Hương Hương liền có chút kinh ngạc hô lên:“Di? Thật kỳ quái, ngọn núi cùng phòng ở không phải đều đã tiêu thất sao? Sao lại xuất hiện lần nữa? Bất quá, cũng không thấy được Lan Điệp a. ”
“Ta cũng không tìm được nàng, bất quá, ta vẫn luôn cảm thấy chuyện này không quá bình thường, cho nên, ta phải đi xem. ” Ngữ khí của Đường Kim có chút ôn nhu, “Hương Hương, vốn ta muốn mang nàng cùng đi, nhưng ta biết các nàng cũng không phải rất thích Lan Điệp, cho nên, ta sẽ đi một mình. ”
“Kia, vậy buổi tối ngươi còn trở về không?” Bối Hương Hương nhỏ giọng hỏi, mặt đẹp không tự giác đỏ hồng, lời này tựa hồ quá ái muội, hơn nữa nàng cảm thấy mình hỏi vậy, quả thực như thể hận không thể lập tức hiến thân cho Đường Kim vậy.
“Trở về. ” Đường Kim không chút do dự trả lời, “Mặc kệ Lan Điệp ở nơi đó không, ta đều sẽ trở về tìm nàng. ”
“Ân, vậy ngươi đi đi, ta chờ ngươi. ” Bối Hương Hương như là thở dài nhẹ nhõm, có chút dịu ngoan gật gật đầu.
Đường Kim gật đầu, buông tay khỏi hông Bối Hương Hương, sau đó trực tiếp thuấn di rời đi, tiếp theo, hắn liền xuất hiện ở dưới Hồ Điệp sơn.
Đứng ở dưới Hồ Điệp sơn, Đường Kim hơi có chút cảm khái, tòa Hồ Điệp sơn lại xuất hiện, vậy Điệp mỹ nhân, có phải cũng sẽ xuất hiện không?
Đối với đóa hoa lan xinh đẹp này, hắn thật sự có loại cảm giác vừa yêu vừa hận, sự xinh đẹp của nàng, dáng người của nàng, khí chất của nàng, kỳ thật đều khiến hắn cực kì thích, nhưng nàng làm hết thảy, lại khiến hắn không thể không sinh ra tâm oán niệm, hơn nữa, trọng yếu nhất là, không phải hắn, mà là tất cả nữ nhân của hắn, đều bất mãn với nàng, thậm chí cũng không nguyện ý ở chung với nàng, nói nàng là địch nhân chung của mọi người cũng không đủ.
Nguyên nhân vì như vậy, mặc dù Đường Kim muốn hoàn toàn tha thứ cho nàng, hắn cũng không thể làm như vậy, huống chi, hắn cũng không muốn hoàn toàn tha thứ cho nàng, hắn rất muốn trong nửa đời sau, đều tới trừng phạt nàng, nhưng hắn chẳng thể nghĩ tới, mặc dù là vậy hắn cũng làm không được, nàng vậy mà tu luyện Vong Tình quyết quái quỷ gì đó, cứ như vậy quên hắn đi, mà càng kỳ quái hơn là, không bao lâu, nàng liền trực tiếp tiêu thất. Biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi, giống như là nàng chưa bao giờ xuất hiện trên thế giới này vậy.
Nhẹ nhàng thở ra một hơi, Đường Kim thu thập nỗi lòng lại, sau đó đi vào bên trong nhà gỗ, hắn hy vọng có thể tìm được một ít tung tích của Lan Điệp, nhưng hắn vừa mới đi vào nhà gỗ, liền đột nhiên ngây dại, bởi vì, hắn nhìn vào bên trong nhà gỗ, có một người đang đưa lưng về phía hắn.
Đó là một bóng dáng cực kì quen thuộc, váy dài màu xanh lam, rất quen thuộc, bất quá, váy dài này lại không thêu Hồ Điệp lan, nhìn qua thoáng có chút xa lạ, mà dáng người của nàng, lần đầu nhìn thì hết sức quen thuộc, nhưng nhìn kỹ, tựa hồ lại có chút bất đồng, tựa hồ cao gầy hơn trước, thành thục hơn trước.
“Điệp mỹ nhân, nàng đã trở lại sao?” Đường Kim hít một hơi thật sâu, mở miệng hỏi.
Bóng dáng vô cùng đẹp đẽ, lúc này chậm rãi xoay người, khuôn mặt tuyệt mỹ vẫn cực kì quen thuộc, nhưng cũng có vài phần xa lạ, tựa hồ càng đẹp hơn vài phần, mà anh mắt tuy rằng hút hồn người khác, nhưng hết sức lạnh lùng, làm người ta cảm thấy dị thường cao ngạo, tựa hồ coi thường hết thảy, bao gồm cả Đường Kim.
Càng trọng yếu hơn là, nữ tử này nhìn qua chính là Lan Điệp, lại càng cao quý hơn Lan Điệp vài phần, khí chất cao quý như thể sinh ra đã có, dù nhìn dung mạo, nàng chính là Lan Điệp, xem dáng người, nàng cũng không sai biệt lắm với Lan Điệp, nhưng từ chỉnh thể mà nói, nàng tựa hồ còn đẹp hơn Lan Điệp một chút, có điều Đường Kim có một loại cảm giác, nữ nhân này không phải Lan Điệp.
Dù vẻ ngoài của các nàng giống nhau, nhưng bên trong lại hoàn toàn bất đồng.
“Ngươi là Đường Kim?” Nữ tử nhìn Đường Kim, thản nhiên hỏi.
“Cô là ai?” Đường Kim hỏi ngược lại:“Ta biết cô không phải Lan Điệp. ”
“Ta là Lan Điệp. ” Nữ tử vẫn thản nhiên, ngữ khí này ít nhất là không lạnh như ánh mắt của nàng, “Nhưng Lan Điệp không phải ta. ”
“Có ý tứ gì?” Đường Kim nhất thời mê hoặc, sau đó thử tra tu vi nữ nhân này, mà vừa tìm tòi, hắn liền phát hiện một sự thật kinh người, hắn vậy mà căn bản không thể tìm kiếm sự tồn tại của nàng.
Nói đơn giản một chút, hắn dùng ánh mắt thì có thể nhìn thấy nữ tử này, nhưng nếu hắn dùng thần thức xem xét, lại căn bản không thể tìm được nàng, lần này, Đường Kim hiểu được, nữ tử này trước đó vốn luôn ở nơi này, chẳng qua là thần thức của hắn không thể tìm thấy nàng mà thôi.
Một cái chớp mắt này, Đường Kim không khỏi nhớ tới Tần Thủy Dao, cô ngốc có phải là cũng dùng biện pháp gì đó, làm thần thức của hắn căn bản không thể tìm thấy?
“Ta họ Cung, tên Ngọc Điệp. ” Nhìn nữ tử gần như giống Lan Điệp như đúc thản nhiên nói:“Nhưng ngươi nếu muốn gọi ta là Lan Điệp, ta cũng không để ý. ”
“Cô không phải Lan Điệp, vậy Lan Điệp ở đâu?” Đường Kim tạm thời không thèm nghĩ chuyện Tần Thủy Dao nữa, hắn nhìn Cung Ngọc Điệp, lạnh giọng hỏi.
“Ta vừa nói rồi, ta chính là Lan Điệp. ” Cung Ngọc Điệp thản nhiên nói:“Bất quá, ta không chỉ là Lan Điệp, Lan Điệp đã quên ngươi, nhưng ta nhớ rõ ngươi, ta còn nhớ rõ ngươi để lại một ít chữ trên người ta, hơn nữa, phương thức lưu lại của ngươi thực đặc thù, nên ta vậy mà cũng không có cách nào tiêu trừ. ”
Nói tới đây, Cung Ngọc Điệp vươn tay phải trắng nõn ra, thản nhiên nói:“Ta nghĩ, ngươi có thể nhìn thấy dấu vết ngươi lưu lại nơi cổ tay của ta đúng không?”
Chương 1920 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]