Trong mắt Đường Uyển Hân lóe lên một tia giãy dụa, nhưng rất nhanh liền trở nên kiên quyết, nàng lắc đầu:“Không được, trong nhà còn có việc, ta đi về trước, về sau ta sẽ đến. ”
Nói tới đây, Đường Uyển Hân quay đầu nhìn Đường Kim, nhẹ giọng nói:“Kim tử, chúng ta đi thôi. ”
Đường Kim gật đầu, cũng không khuyên mẫu thân lưu lại nữa, bắt lấy cổ tay nàng, thuấn di về tới Thiên Phủ Đường gia.
“Oa, ba ba, sao ngươi lại lần nữa trở về rồi?” Thanh âm ngạc nhiên truyền đến, đúng là Đường Tiểu Anh vẫn chơi đùa ở bể bơi.
“Không muốn nhìn đến cha trở về sao?” Đường Kim nhìn nữ nhi, có chút bất đắc dĩ hỏi.
“Muốn a, bất quá cũng không muốn a!” Đường Tiểu Anh ngẩng đầu, “Ba ba ngươi mỗi lần trở về không được bao lâu liền đi, hơn nữa ngươi trở về cũng không chơi với ta, ta vẫn nên đi tìm Tiểu Quả Táo mà chơi thôi!”
Đường Tiểu Anh nói xong lại chạy đi tìm tiểu tỷ muội, mà nàng nói vậy cũng làm cho Đường Kim không biết nên nói gì, hắn thở dài, sau đó nhìn Đường Uyển Hân:“Mẹ, buổi gặp hôm nay thế nào?”
“Rất tốt, hắn quả thật là phụ thân ngươi, bất quá, hắn quả thật không nhớ rõ ta, nhưng ta cảm thấy, sâu trong nội tâm hắn, vẫn còn trí nhớ nào đó về ta, hắn vừa thấy ta, liền thực nhiệt tình, toàn bộ buổi chiều, hắn tựa hồ đều lấy lòng ta, giống như là lúc trước vậy. ” Đường Uyển Hân lộ ra vẻ mặt hạnh phúc tươi cười, “Nếu hắn về sau thật sự nhớ không nổi ta là ai, ta nghĩ, như bây giờ, với ta mà nói cũng là đủ rồi. ”
“Mẹ, nếu như vậy, sao người không ở thêm vài ngày ?” Đường Kim có chút kỳ quái hỏi.
“Ta biết ngươi hiện tại có rất nhiều chuyện trọng yếu, ta ở nơi đó thì không tốt lắm. ” Đường Uyển Hân chần chờ một chút, sau đó sắc mặt hơi đỏ lên, “Với cả, nữ nhân cần có chút rụt rè. ”
Đường Kim nhất thời có điểm dở khóc dở cười, bất quá cũng không truy vấn chuyện này, hắn hỏi:“Vậy sau này khi nào ngài muốn tới đó lần nữa?”
“Ta cũng không biết, về sau rồi nói. ” Đường Uyển Hân thấp giọng nói.
Chậm rãi thở ra một hơi, Đường Uyển Hân còn nói thêm:“Kim tử, ta có chút mệt mỏi, về phòng nghỉ ngơi một chút, ngươi ở cùng Tiểu Anh và An An nhiều một chút. ”
Đường Uyển Hân nói xong liền xoay người rời đi, nhìn bóng dáng của nàng, Đường Kim hơi nhíu mày, giờ khắc này, hắn rốt cục ý thức được, có lẽ, mẫu thân cùng phụ thân gặp mặt, mang tới cho mẫu thân, cũng không chỉ là vui vẻ, trong nội tâm của nàng, chỉ sợ còn có sầu não sâu sắc.
“Đừng lo lắng, mẹ chàng không có việc gì. ” Thanh âm ôn nhu truyền đến, đúng là Kiều An An.
Đường Kim nhẹ nhàng ôm lấy Kiều An An, không nói gì, hắn biết rõ, nếu muốn mẫu thân chân chính vui vẻ, chỉ sợ cần phải làm phụ thân khôi phục trí nhớ mới được.
“Lão công. ” Thanh âm mềm mại lại vang lên, “Chàng, chàng đêm nay có thể không đi được không?”
Đường Kim phục hồi tinh thần lại, quay đầu nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ của Kiều An An, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười:“Thân ái, đêm nay ta đương nhiên sẽ không đi. ”
Tối nay Đường Kim không đi, không chỉ là buổi tối nay, mấy ngày kế tiếp, hắn cũng không đi, mà mấy ngày nay, Kiều An An tương phản với vẻ rụt rè ngày xưa, dùng tất cả dụ hoặc, tất cả điên cuồng, nàng rốt cục nói với Đường Kim, nàng muốn đứa nhỏ, một đứa nhỏ của nàng.
Mà đối với yêu cầu của Kiều An An, Đường Kim kỳ thật cũng không cảm thấy kỳ quái, ai cũng biết Kiều An An luôn thích tiểu hài tử, nàng tới bây giờ mới muốn sinh tiểu hài tử, đã xem như có chút không quá bình thường.
Lại một đêm cực hạn triền miên trôi qua, sáng sớm nay, Kiều An An cả người xụi lơ gục vào thân thể Đường Kim, hơi thở gấp nói:“Lão công, ta nghĩ, ta hẳn đã mang thai, chàng gần đây bề bộn nhiều việc, ta cũng không quấn quít lấy chàng nữa, chàng về Tiên minh đi. ”
“Thân ái, nhưng ta còn chưa nếm đại tiệc tiên nữ mà. ” Đường Kim xoay người, đặt Kiều An An xuống dưới thân, sau đó hôn tới bầu ngực ngon lành của nàng.
Vài giờ sau, Đường Kim nhìn Kiều An An đang ngủ say, lặng yên không một tiếng động mặc quần áo rời giường, tới lúc phải đi rồi.
“Đại Hắc Nữ lão bà, ta chuẩn bị đi Tử Vong tinh. ” Mặc quần áo xong, Đường Kim ở trong lòng liên lạc Nguyệt Mông Lung, Tử Vong tinh này, đã tới lúc đi một chuyến.
“Đã biết, ta đang chờ ngươi đây, ngươi trực tiếp tới tìm ta. ” Nguyệt Mông Lung rất nhanh hồi đáp.
“Hảo. ” Nhìn Kiều An An một chút, kéo chăn bao trùm lên thân thể cực kì tuyệt vời đó, Đường Kim đột nhiên biến mất.
Mà ngay trong nháy mắt hắn biến mất, Kiều An An đột nhiên giống như gặp ác mộng, đột nhiên mở to mắt, ngồi dậy từ trên giường.
Đảo mắt nhìn bên cạnh, Kiều An An sâu kín thở dài, rồi sau đó, một lần nữa nằm xuống, nàng không gặp ác mộng, chỉ là Đường Kim rời đi, làm cho nàng lập tức không còn cảm giác thực an toàn thoải mái, cho nên mới bừng tỉnh lại.
Mà giờ phút này, Đường Kim đã thấy được Nguyệt Mông Lung, tiên nữ váy đen phong hoa tuyệt đại, đang đắm chìm trong ánh trăng, có vẻ vô cùng thánh khiết, vô cùng mê người.
Nguyệt Mông Lung đang đứng ở một đỉnh núi, mà khỏa tinh cầu nàng đang ở, đối với Đường Kim mà nói rất xa lạ, thời gian của khỏa tinh cầu này, rõ ràng khác với địa cầu, nơi này đang là đêm khuya.
Kỳ thật trong vô số tinh cầu ở Tiên minh, ngày đêm không phải hoàn toàn nhất trí, nhưng thời gian ở Tiên Minh tinh, lại trên cơ bản là nhất trí với Tiên giới Phàm giới, có lẽ, đây cũng là một trong những nguyên nhân Tiên Minh tinh là tổng bộ Tiên minh.
Thành thục, quyến rũ, trong trẻo nhưng lạnh lùng, cao ngạo, dưới ánh trăng soi sáng, vô số khí chất đồng thời xuất hiện trên người Nguyệt Mông Lung, mà những khí chất này cũng không xung đột, ngược lại còn hoàn mỹ phối hợp cùng một chỗ, làm cho nàng càng thêm hoàn mỹ, cũng làm cho Đường Kim bị kinh diễm, cũng động tâm.
Động tâm thì cần hành động, cho nên, Đường Kim không chút do dự liền ôm lấy tiên tử thành thục khêu gợi cao ngạo vào trong lòng, không kiêng nể gì sờ nắn khắp nơi.
“Uy, đại dâm tặc, đừng làm bậy a, có chính sự cần làm đấy!” Nguyệt Mông Lung bản năng phối hợp Đường Kim, miệng lại hờn dỗi nói.
“Đại Hắc Nữ, nàng muốn ta tới nơi này làm cái gì?” Đường Kim rốt cục đình chỉ động tác, bất quá một bàn tay vẫn xoa nắn một bầu ngực cao ngất.
Nguyệt Mông Lung không lập tức trả lời Đường Kim, mà mang theo hắn đột nhiên bay đến trời cao mấy chục vạn mét, sau đó, chỉ vào xa xa:“Nhìn thấy không? Khỏa tinh cầu tối như mực kia, chính là Tử Vong tinh. ”
Đường Kim rốt cục nghiêm túc, nhìn chằm chằm tinh cầu đen kịt, số lượng tinh cầu có màu đen không nhiều, nhưng tinh cầu này ngoại trừ có màu đen ra, nhìn qua cũng không có cái gì khác tinh cầu bình thường, nếu không phải đã nghe qua đồn đãi, chỉ sợ ai cũng không thể tưởng tượng được đó chính là Tử Vong tinh, nơi làm cho người tu tiên vừa nghe đã sợ mất mật.
Chương 1980 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]