Virtus's Reader
Lão Bà Của Ca Là Hoa Hậu Giảng Đường

Chương 1985: CHƯƠNG 1984: KHÔNG NGỦ CÙNG NGƯƠI

T

“Đại lưu manh, tay ngươi mà còn dám lộn xộn… … Ân… … ” Băng Sương vừa xuất hiện thở phì phì nói một câu, nhưng nói còn chưa dứt lời, đã nhịn không được phát ra một tiếng kêu, hóa ra là Đường Kim dùng tay kia nhanh chóng tập kích bầu ngực còn lại của Băng Sương trong lòng.

Băng Sương tỷ muội có tâm linh tương thông, hiển nhiên là có cảm giác như nhau, Đường Kim tập kích Băng Sương trong lòng, tương đương với đồng thời tập kích Băng Sương còn lại, nên Băng Sương đang khống chế chỉ bạc đột nhiên có chút khó mà đứng vững, Đường Kim nắm chặt cơ hội, tay phải hơi dùng sức kéo một cái, Băng Sương kia cũng bay vào trong lòng hắn, mà hắn lại một lần nữa được hưởng thụ trái ôm phải ấp.

Lúc này, Băng Sương tỷ muội đồng thời giãy dụa, nhưng chỉ là giãy dụa tượng trưng vài cái, sau đó giống như bị khuất phục, rất nhanh, Băng Sương bị Đường Kim hôn đã bắt đầu đáp lại, nàng ngốc nghếch hôn trả Đường Kim, mà gần như cùng thời gian, Đường Kim cảm giác được trên gương mặt truyền đến ấm áp, là Băng Sương khác chủ động hôn hắn.

Băng Sương tỷ muội chủ động, làm cho Đường Kim có chút hưng phấn, cũng rốt cục hoàn toàn yên lòng, hắn rất nhanh không tiếp tục ôm các nàng nữa vì không cần lo lắng các nàng chạy trốn, đã tới lúc giải phóng hai tay làm chuyện khác, hai tay của hắn rất nhanh liền chuẩn xác tìm được 2 ngọn núi cao ngất của hai nàng.

Nhưng ngay khi Đường Kim đang hưng phấn sung sướng, hắn đột nhiên cảm giác hai tay trống trơn, sau đó hắn liền trợn tròn mắt, Băng Sương tỷ muội vậy mà lại chạy mất!

Bị lừa!

Đường Kim nhất thời toát ra ý niệm này trong đầu, Băng Đường lão bà làm bộ phối hợp, làm hắn thả lỏng cảnh giác, sau đó ngay khi hắn giải phóng hai tay, các nàng liền dễ dàng chạy mất.

“Ta đã nói hắn là đại sắc lang mà!”

“Ta cũng đâu nói không phải a!”

Băng Sương tỷ muội không trực tiếp biến mất, các nàng đứng cách Đường Kim tầm trăm mét, cùng nhau nhìn Đường Kim, khuôn mặt xinh đẹp đều hơi đỏ ửng, vẻ mặt lại mất hứng.

“Chúng ta hẳn là nên trói luôn hắn!”

“Không tốt lắm đâu?”

“Tay hắn thích sờ loạn. ”

“Vậy trói tay là tốt rồi a. ”

“Trói cũng vô dụng, hắn sẽ tìm người cởi bỏ. ”

“Vậy làm sao bây giờ ?”

“Không để ý tới hắn, ngủ đi!”

“Được rồi, ngủ đi!”

Hai tỷ muội không coi ai ra gì thảo luận, mà Đường Kim nghe các nàng nói muốn đi ngủ, nhất thời liền nóng nảy:“Ai, Băng Đường lão bà, đừng ngủ a!”

“Chúng ta muốn ngủ!” Băng Sương tỷ muội cùng nhau trừng mắt lườm Đường Kim, mất hứng nói.

“Vậy thì chúng ta cùng nhau ngủ nhé?” Đường Kim đề nghị.

“Không tốt!”

“Ngươi sẽ làm chuyện xấu, khiến chúng ta không được ngủ!”

Mỗi người nói một câu, không lưu tình chút nào vạch trần âm mưu của Đường Kim.

“Được rồi, ta cam đoan chỉ cùng nhau ngủ, không làm việc khác. ” Đường Kim vẻ mặt bất đắc dĩ nói.

“Ngươi nếu gạt chúng ta, chúng ta về sau sẽ không ngủ cùng ngươi nữa!” Băng Sương tỷ muội cùng nhau nói.

“Ta cam đoan không lừa các nàng. ” Đường Kim phát hiện mình thật sự không thể lừa các nàng, bằng không nếu các nàng không chịu ngủ với hắn, thì hắn chịu thiệt lớn.

“Được rồi, vậy ngươi lại đây. ” Băng Sương tỷ muội cùng nhau nói.

Đường Kim chợt lóe thân tới giữa hai người, lấy tay muốn ôm các nàng, nhưng các nàng lại né ra, sau đó cùng nhau nói với Đường Kim:“Ngươi nằm xuống. ”

Đường Kim nhất thời có chút khó hiểu, nhưng vẫn nằm xuống trên bờ cát, mà đúng lúc này, Băng Sương tỷ muội cũng nằm xuống cạnh hắn, mỗi người ôm lấy một cánh tay, tiếp theo Băng Sương tỷ muội đồng thanh nói:“Chúng ta ngủ, không cho ngươi động đậy, tay cũng không được động, bằng không chúng ta không ngủ với ngươi nữa!”

Nói xong, Băng Sương tỷ muội liền nhắm mắt lại, không nói gì nữa, giống như là thật sự đang ngủ.

Đường Kim thử nói vài câu, nhưng các nàng không có phản ứng, trong lúc nhất thời, Đường Kim có chút buồn bực, xem ra, hắn thật sự chỉ có thể tiếp tục nằm như vậy,

Cứ như vậy lẳng lặng nằm ở bờ biển, Đường Kim tận lực làm chính mình không nghĩ tới bên cạnh có một đôi tỷ muội song sinh tuyệt sắc, suy nghĩ của hắn dần dần tản ra, bất tri bất giác, trong đầu hắn lại bắt đầu xuất hiện một người khác xinh đẹp đến cực điểm thanh thuần đến cực điểm, đó là Tần Thủy Dao.

Hải vực này, kỳ thật cũng không phải lần đầu tiên hắn đến, hắn từng mang theo Tần Thủy Dao tới nơi này, có được Thánh Thủy thân thể nên Tần Thủy Dao cảm giác rất thân cận với biển cả, kỳ thật Đường Kim vẫn cảm thấy, Tần Thủy Dao hơn phân nửa là không rời khỏi Phàm giới, mà hắn sở dĩ tìm không thấy nàng, là bởi vì nàng dùng một biện pháp đặc thù ẩn giấu chính mình, mà đại hải này, lại làm cho Đường Kim âm thầm suy nghĩ, cô ngốc có khi nào tránh ở nơi vực sâu biển cả không?

“Cô ngốc a cô ngốc, nàng sẽ không thật sự cứ như vậy biến mất chứ?” Đường Kim không tự giác nhớ tới rất nhiều hình ảnh khi ở cùng Tần Thủy Dao, mà trước khi nàng rời đi, hai người cùng nhau nếm trải cực hạn triền miên, da thịt như nước như ngọc, làm cho người ta trầm mê thậm chí không khống chế được, không ngừng hiện lên trong đầu hắn.

Đường Kim rốt cục phát hiện, dù trong khoảng thời gian này, hắn đã tận khả năng không thèm nghĩ tới cô ngốc nữa, nhưng kỳ thật, hắn thật sự rất muốn nàng, đó là một loại tưởng niệm đã xâm nhập cốt tủy.

Tưởng niệm Tần Thủy Dao làm Đường Kim tựa hồ tiến nhập một loại trạng thái tựa như ảo mộng, tiếp theo hắn đã thật sự hoàn toàn quên mất bên cạnh còn có một đôi song sinh xinh đẹp phi phàm, giờ khắc này, tâm trí hắn đã bị Tần Thủy Dao chiếm trọn.

Loại trạng thái này không biết giằng co bao lâu, Đường Kim lại đột nhiên bừng tỉnh lại, hắn đột nhiên có một loại cảm giác nói không nên lời, cảm giác tựa hồ có ai đang theo dõi hắn, nhưng hắn đồng thời lại cảm nhận được, tuy rằng tựa hồ có người theo dõi, nhưng người đó lại không có ác ý gì.

Thần thức theo bản năng tìm kiếm, nhưng hắn không thu hoạch được gì, một giây sau Đường Kim đột nhiên ngồi dậy, thanh âm có chút vội vàng lên tiếng:“Cô ngốc, là nàng sao? Có phải là nàng không? Nàng đang ở đây đúng không? Nàng mau ra đây!”

Không được đáp lại, nhưng loại cảm giác bị người khác nhìn chằm chằm, lại đột nhiên biến mất.

“Nhất định là cô ngốc. ” Đường Kim vẻ mặt suy sụp, vô lực nằm xuống, hắn cũng không định đuổi theo, bởi vì, hắn biết mình không có cách nào đuổi được nàng, nếu nàng muốn trốn đi, thật sự không có người nào tìm được.

“Ngươi làm gì?”

“Đã nói không được nhúc nhích a!”

Hai thanh âm không cao hứng truyền đến, Đường Kim đảo mắt nhìn lại, liền phát hiện Băng Sương tỷ muội không biết từ khi nào đều đã tỉnh lại, hai cặp mắt xinh đẹp đang cùng nhau nhìn hắn.

Nhẹ nhàng thở ra một hơi, Đường Kim dùng thanh âm dị thường ôn nhu nói:“Không có việc gì, Băng Đường lão bà, các nàng tiếp tục ngủ đi. ”

Chương 1984 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!