Lễ vật?
Gầ như mỗi người đều dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn Đường Kim, ngay cả Diệp Tử Vận cùng Tiếu Ngọc Đồng cũng có chút buồn bực, Đường Kim mang lễ vật tới cho Hứa Nguyện ?Cũng quá không bình thường rồi.
Trong lúc nhất thời, mọi người hiếu kì, Đường Kim rốt cuộc mang tới cho Hứa Nguyện lễ vật gì?
“Đường cung chủ đến, kì thật đã thực cho Hứa mỗ mặt mũi, về phần lễ vật thì không cần, Hứa mỗ không dám thừa nhận hậu lễ của Đường cung chủ. ” Hứa Nguyện mở miệng thản nhiên nói.
(hậu lễ:lễ lớn lễ trọng)
“Di? Hứa minh chủ, ta còn chưa nói lễ vật là gì mà, sao ngươi đã biết là hậu lễ ?” Đường Kim một bộ dáng kinh ngạc, lập tức lại gật đầu, “Ngươi nói đúng, đây quả thật là một phần hậu lễ, ngô, tuy rằng ngươi hiện tại nói không thu, nhưng đợi lát nữa ngươi nhất định sẽ thu. ”
Nói chuyện tới đây, trên tay Đường Kim xuất hiện một cái bình cao chừng nửa thước, cái bình nhìn qua thực cũ, miệng còn vỡ vỡ nát nát, rất bẩn, giống như là nhặt từ trong đống rác, miệng bình không đóng, về phần bên trong có gì, thì tạm thời ngoại trừ Đường Kim ra, ai cũng không biết.
“Hứa minh chủ, đây là lễ vật ta mang tới cho ngươi. ” Đường Kim buông lỏng tay, cái bình liền bay tới chỗ Hứa Nguyện, “Ngươi phải nhận lấy a, đây chính là thứ ngươi luôn luôn tìm kiếm. ”
Ánh mắt Hứa Nguyện đột nhiên ngưng lại, bỗng nhiên vẫy tay một cái, cái bình đột nhiên gia tốc, tiếp theo đã xuất hiện ở trong tay Hứa Nguyện.
“Hảo, tốt lắm, Đường cung chủ quả nhiên là mang đến cho ta một phần hậu lễ!” Hứa Nguyện hung hăng nhìn chằm chằm Đường Kim, nghiến răng nghiến lợi nói.
“Thấy chưa, ta đã nói là hậu lễ mà. ” Đường Kim vẻ mặt sáng lạn, “Hứa minh chủ, không cần cảm tạ, đây là điều ta phải làm, dù sao, ta cũng đã giết con trai ngươi, hẳn nên đưa tro cốt về tặng cho ngươi. ”
Tro cốt?
Bốn phía đột nhiên yên tĩnh, không khí tựa hồ trong nháy mắt trở nên khẩn trương, cha con Gia Cát Tinh Thần còn có Phương Luân, Liễu Vô Thiên đều dùng ánh mắt khó có thể tin nhìn Đường Kim, mà những người khác cũng đều dùng ánh mắt quỷ dị nhìn Đường Kim, này bình này vậy mà chứa tro cốt của Hứa Bạch Y ?
Nếu thật sự là như vậy, đây tuyệt đối không phải hậu lễ gì, mà là cực hạn nhục nhã khiêu khích Hứa Nguyện !
Giờ khắc này, mỗi người đều ý thức được, tiệc tối đêm nay, chỉ sợ còn chưa bắt đầu, cũng đã sắp xong.
“Đường Kim, ta thật sự muốn cảm ơn ngươi, ít nhất, ta rốt cục xác định, con ta chết trong tay ngươi!” Hứa Nguyện cắn răng, thấp giọng rít gào.
“Đã nói không cần cảm tạ, ta là người rất hảo tâm coi chuyện giúp người làm niềm vui, nếu ngươi còn có đứa con trai nào ngu ngốc giống Hứa Bạch Y, ta cũng không ngại giúp ngươi tiễn bọn chúng về. ” Đường Kim không nhanh không chậm nói:“Ngô, lần sau ta nhất định sẽ tìm cái lọ tốt một chút, hôm nay hơi vội vàng, chỉ có thể tùy tiện nhặt một cái trong đống rác, còn nữa, lần sau ta nhất định sẽ tận lực chừa một chút tro cốt thực sự, để miễn phải thiêu nửa con chó mới được đống đó. ”
“Ngươi nói cái gì?” Hứa Nguyện hung hăng nhìn chằm chằm Đường Kim, cắn răng hỏi.
“Tỷ phu, cái bình tro cốt này thật sự được nhặt ở ven đường sao?” Tiếu Ngọc Đồng lúc này dù có hứng thú hỏi.
“Là thật, vừa nhặt, quá bẩn, buồn nôn chết ta mất!” Trả lời là Băng Sương tỷ muội, cuối cùng hai người còn trừng mắt lườm Đường Kim, bất mãn nói:“Nhặt rác còn không rửa tay, không được gặp mặt chúng ta!”
“Băng Đường lão bà, ta cũng đâu phải thật sự dùng tay không nhặt. ” Đường Kim vẻ mặt vô tội.
“Băng Sương, lão công thật sự là thiêu một con chó?” Diệp Tử Vận lúc này cũng nhẹ nhàng cười, mở miệng hỏi.
“Đừng nghe hắn chém gió, căn bản không phải hắn thiêu, người khác đang thiêu một con chó, hắn liền đoạt tro cốt lại đây. ” Băng Sương tỷ muội hừ nhẹ một tiếng.
Oành!
Một âm thanh trầm đục vang lên, cái bình trong tay Hứa Nguyện đột nhiên dập nát, cùng lúc đó, một cỗ hơi thở cuồn cuộn bùng lên từ người Hứa Nguyện, chỉ nghe Hứa Nguyện dùng thanh âm lạnh như băng nói:“Đường Kim, ta và ngươi không đội trời chung!”
“Hứa minh chủ, làm gì mà phải tức giận như vậy? Ta thực muốn tặng tro cốt con trai cho ngươi, nhưng ngay cả tro cốt con trai ngươi cũng không lưu lại, ta cũng không có biện pháp a. ” Đường Kim vẻ mặt bất đắc dĩ, “Nhưng ta không có công lao thì cũng có khổ lao, ngươi cho rằng giết con trai ngươi thực dễ dàng ? Ta giết hắn cũng thực vất vả. ”
Mấy chục người ở trong lòng thầm mắng, người này quá vô sỉ, giết con trai người ta còn ở đây nói mát, điển hình của câu người nói đạo lý thường sống như l**.
“Hảo, tốt lắm, Đường Kim, nguyên bản ta còn muốn đợi mọi người đến đông đủ, nhưng hiện tại, ta thấy không cần đợi nữa !” Hứa Nguyện hít một hơi thật sâu, “Hiện tại, ta sẽ đưa ngươi đi gặp con trai ta!”
Hứa Nguyện còn chưa nói xong, Đường Kim liền cảm giác được mình bị một cỗ thần thức cường đại tập trung, mà Hứa Nguyện vừa nói xong, Đường Kim liền cảm giác được một cỗ lực lượng dị thường cường đại, mãnh liệt ập đến.
Băng Sương tỷ muội đột nhiên cùng nhau biến mất, nhưng vào lúc này, đã có người hành động nhanh hơn các nàng, là Vạn Bảo lão nhân đột nhiên lắc mình che trước mặt Đường Kim, mà cùng thời gian, Đường Kim liền cảm thấy cỗ lực lượng cường đại kia đã hoàn toàn biến mất.
“Vạn Bảo lão nhân, ngươi muốn chôn cùng Đường Kim sao?” Hứa Nguyện đình chỉ công kích, lạnh lùng nói.
“Hứa minh chủ, ta cùng Đường Kim hợp tác, sự tình này đã sớm không phải bí mật. ” Vạn Bảo lão nhân mỉm cười, “Cho nên, chúng ta cùng nhau chống địch là đương nhiên, về phần chôn cùng, cái này chưa chắc đâu. ”
“Tốt lắm, còn có người nào muốn chôn cùng Đường Kim ?” Hứa Nguyện dùng ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn những người khác, “Nếu có, tốt nhất hiện tại liền đứng ra, ta đưa các ngươi cùng lúc lên đường!”
“Hứa minh chủ, ngươi cần gì phải đe dọa người khác ?” Đường Kim lúc này lại ngáp một cái, “Ngươi nhìn ta này, ta không đe dọa người khác, đợi sau khi giết ngươi ta mới để bọn họ lựa chọn. ”
Đường Kim còn chưa nói xong, hai sợi chỉ bạc đột nhiên xuất hiện cách yết hầu của Hứa Nguyện không tới 1cm, là Băng Sương tỷ muội cùng nhau phát động ám sát, nhưng mà, hai sợi chỉ bạc chỉ là đứng ở nơi đó, không thể đi tới nửa phần!
“Chút tài mọn!” Hứa Nguyện hừ lạnh một tiếng, thực tùy ý đánh ra hai chưởng.
Hai sợi chỉ bạc đột nhiên biến mất, Băng Sương tỷ muội trong nháy mắt trở lại cạnh Đường Kim, lần ám sát này cũng chính thức thất bại.
“Người nọ rất lợi hại. ”
“Chúng ta giết không được hắn. ”
Băng Sương tỷ muội mỗi người nói một câu.
Cuối cùng, hai người còn cùng nhau nói:“Gọi Mông Lung tỷ tỷ đến đây đi. ”
“Không vội, giết không được thì cứ để hắn sống lâu thêm chốc lát. ” Đường Kim lại không thèm để ý, cặp song sinh siêu lười này dù sao cũng là rất lười, cho nên tu vi không thể cao, dù năng lực ám sát rất cường hãn, nhưng muốn giết chết nhân vật siêu cao thủ từ mấy trăm năm trước đã là Cửu Kiếp chuẩn Tiên như Hứa Nguyện, thì chưa bao giờ là một chuyện dễ dàng.
Chương 1988 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]