Virtus's Reader
Lão Bà Ta Là Thánh Nữ

Chương 101: CHƯƠNG 101

Giang Tả lại lần nữa xem xét phòng ốc, đây là một căn phòng hơi cũ kỹ, bên trong có bàn gỗ sứt mẻ, ánh sáng mặt trời chiếu xuống mặt bàn, có thể trông thấy tro bụi lơ lửng bốn phía.

Lúc này, Giang Tả cảm giác trên mặt bàn thứ gì lóe sáng, khi hắn lại gần, phát hiện mặt bàn có chữ máu, cộng thêm hai chiếc nhẫn màu đỏ máu.

Huyết thư:

“Huyết Yêu đại tiền bối, chúng tôi tự biết tội nghiệt sâu nặng, xin tiền bối thứ tội.

Vì đồng bào của tộc mình, chúng tôi cần giữ lại thân xác hữu dụng này, chờ khi tình trạng vết thương khôi phục, nhất định sẽ đòi Thánh Địa trả lại công đạo, đến lúc đó sẽ trở về tự mình xin tội với tiền bối.

Tín vật của trưởng lão cũng xin giao cho tiền bối tạm giữ, chờ báo được thù lớn, sống chết toàn bằng tiền bối xử lý.

Huyết Yêu Huyết Liệt Ngân, Huyết Đồ Điệp ký tên.

Giang Tả:

“...”

Đại tiền bối là đang nói hắn? Bởi vì việc qua Huyết Yêu đại trận?

Giang Tả lắc đầu, hắn nên cảm thấy hai Huyết Yêu này thông minh hay ngu xuẩn đây?

Nhưng đã chạy rồi thì Giang Tả cũng không làm gì được họ.

Sau đó Giang Tả đưa mắt nhìn hai chiếc nhẫn.

- Tín vật của trưởng lão? Có lẽ hữu dụng.

Cất nhẫn, Giang Tả lại tra tìm một vòng, xác định không có thứ gì mới ra khỏi sân.

- Cạc!

Lần này Hồng Thự kêu là vì hết đồ ăn.

Làm Giang Tả mừng hụt.

Tiếp đó, Giang Tả rời khỏi sân, không ai phát hiện chuyện ở đây.

Nếu không nhờ Hồng Thự, bản thân Giang Tả nếu không đến gần thì cũng không biết có Huyết Yêu ẩn thân tại đây.

Chờ Giang Tả đi xa một chút, phát hiện có một nhóm người nhắm thẳng phương hướng trong sân.

Người của Thánh Địa? Bọn họ đi bắt Huyết Yêu?

Giang Tả tò mò, hắn đứng yên tại chỗ nhìn qua, phát hiện bọn họ thật sự đi vào sân của nhóm Huyết Liệt Ngân.

- Sao bọn họ biết được?

Nghi hoặc giây lát rồi Giang Tả liền thoải mái, hắn trông thấy tên nằm vùng kia.

Sau đó Giang Tả không chú ý bọn họ nữa, hắn không quan tâm những người kia có chết trong trận pháp hay không.

Miễn là Tô Kỳ không ở trong nhóm đó là được.

Nhưng Giang Tả mới đi không bao lâu thì bỗng cảm giác dao động linh khí mạnh mẽ.

Mức độ này ít nhất cũng cỡ Tứ giai đỉnh.

Được rồi, hắn có thể xác nhận, kẻ nằm vùng kia muốn mượn dao giết người.

Nói vậy là hắn lại vô tình giúp Huyết Liệt Ngân và Huyết Đồ Điệp?

Giang Tả phát hiện, hai người này đúng là chưa tới số, nhưng để tên nằm vùng kia ở lâu cũng là tai họa, đợi khi nào rảnh thì hắn định viếng thăm người này.

Bên Thánh Địa rất nhanh nhận được tin tức.

Tĩnh Nguyệt bất đắc dĩ nói:

- Sư phụ, đối phương chạy rồi, nhưng hình như là bị một vị Huyết Yêu đại tiền bối dọa chạy. Sư phụ nói xem có khi nào hắn ta đánh lén chúng ta trên đường chúng ta trở lại không?

Nguyệt Tịch vẫn nằm trên giường, không cách nào mở miệng nói chuyện.

Cô càng lúc càng muốn bóp chết đồ đệ này của mình, biết rõ chính mình có ý thức nhưng nói không được mà cứ gợi chuyện bắt mình nói.

Tô Kỳ không vui nói:

- Em không muốn trở về, em đã trưởng thành, cũng gả cho người rồi, chỉ còn thiếu sinh con, sao cứ bắt em tham gia tế tự?

Tĩnh Nguyệt nói:

- Thánh nữ dự khuyết chỉ được về hưu sau đợt tuyển cử Thánh nữ lần thứ hai. Đây là quy định, em cũng biết điều này mà.

Tô Kỳ nhìn Tĩnh Nguyệt, nói:

- Sư tỷ định khi nào về hưu?

Tĩnh Nguyệt ngẫm nghĩ:

- Nếu không chết yểu thì đợi thêm năm trăm năm.

Tô Kỳ tuyệt vọng, Giang Tả cần phải sống năm trăm năm, cho dù có cô hỗ trợ thì hắn cùng lắm là sống được hai, ba trăm năm.

Tuổi thọ của người thường đâu dễ kéo dài.

- Vậy lần trước chị nói sư phụ định xin phép giúp em, việc này có kết quả gì chưa?

- Cái đó em phải hỏi sư phụ, em cứ hỏi, sư phụ ở ngay bên cạnh.

Nguyệt Tịch:

“...”

Tô Kỳ:

“...”

Cô cảm thấy hình như sư tỷ của mình gần đây hết muốn sống rồi.

Sau đó Tô Kỳ nhớ đến cái gì, lập tức nói:

- Sư tỷ, tên Bách Trường kia, em nghe nhóm Tiểu Mặc nói người này là gián điệp của Huyết Yêu, tốt nhất hãy đề phòng.

Tĩnh Nguyệt đỡ cằm, khẽ thở dài:

- Chuyện này thì chị cũng biết, nhưng hắn ta có người ở phía sau làm bảo đảm, chúng ta khó mà động vào hắn.

Tô Kỳ tò mò hỏi:

- Sư tỷ đang lo sao?

Tĩnh Nguyệt gật đầu, nói:

- Ừ, trạng thái Thánh nữ bị thương nặng, hiện tại còn chưa khôi phục hoàn toàn. Chị đã lâu không livestream, nghe nói ma nữ bên ma tu có số lượng fan vượt qua chị rồi, chị không nén được cơn tức này.

Tô Kỳ nói:

“...”

Tiếp đó, Tô Kỳ cũng nâng cằm thở dài:

- Em muốn bên Tả ca của em, không muốn trở về, không muốn làm việc.

Tĩnh Nguyệt, Tô Kỳ:

- Ài.

Nguyệt Tịch:

“...”

... ͏ ͏

------------

Chương 102

Lúc trở về, Giang Tả đi ngang qua tập đoàn Thiên Hòa, hắn ngẫm nghĩ, rồi đi lên xem thử có ủy thác gì không, lúc này mà không nhận ủy thác thì cũng không có việc làm.

Vừa ngồi xuống ghế, Giang Tả mở ra nhóm Cảm Tri số 1, vừa lúc đang ở đây, trực tiếp kêu Lục Nguyệt Tuyết sai người đưa thuốc lại đây, khiến hắn đỡ mất công tới lui một chuyến.

Nhưng vào xem, Giang Tả trông thấy bọn họ đang thảo luận chuyện đi Thánh Địa.

Mặc Ngôn tiên tử:

“Dựa vào cái gì tôi không thể đi? Mấy người khinh thường ma tu.”

“Đúng rồi, chúng tôi khinh thường ma tu, đặc biệt là Mặc Ngôn ma tu.”

Xích Huyết Đồng Tử gửi hình ảnh kem cây, không chút nể mặt nói.

Lục Nguyệt Tuyết trả lời lại:

“Xích Huyết Đồng Tử đạo hữu, nhắc nhở đạo hữu một chút, Mặc Ngôn tiên tử đã bỏ thêm vài thứ vào kem cây nhà làm của đạo hữu, tốt nhất là đừng ăn.”

Xích Huyết Đồng Tử đang trên đường về thoáng chốc hóa đá, lập tức gõ chữ trên di động:

“Mặc Ngôn bỏ thêm cái gì vào? Tại sao tôi không nếm ra vị gì?”

Liễu Y Y:

“Nghe Chung Dịch Dương nói là thêm dầu cống vào.”

Trần Ức để lại một hàng rung động mạnh:

“Kem cây phiên bản dầu cống ngầm? Ăn ngon không?”

Xích Huyết Đồng Tử gửi sticker táo bón:

“Nói thật thì ... hơi khó mở miệng, hương vị khá ngon, không có chút cảm giác dầu mỡ gì.”

Mặc Ngôn tiên tử:

“ ...”

Biên Hải Đao Khách:

“Thôi hãy bàn về hoạt động tế tự của Thánh Địa đi. Lần này Thánh Địa rộng rãi, đại khái là vì mọi người hỗ trợ đánh Huyết Yêu, tán tu như tôi cũng có tư cách đi.”

Mặc Ngôn tiên tử:

“Vậy tại sao tôi không thể đi?”

Lục Nguyệt Tuyết trực tiếp nói:

“Bởi vì cô không ra sức đánh Huyết Yêu.”

Tiêu Tiểu Mặc gửi biểu cảm vui vẻ lên:

“Chúng tôi đều được đi, nghe nói lúc tế tự, đi câu cá cũng có thể tăng tu vi. Lần này chúng tôi không làm cá muối.”

Giang Tả hơi ngạc nhiên, tế tự, câu cá, tăng tu vi?

Có chuyện tốt như vậy?

Nhưng Giang Tả vẫn không thể đi, hắn bận việc của mình, hơn nữa tăng tu vi không có chút sức hấp dẫn với hắn.

Nhưng hắn khá bất ngờ với việc câu cá, đường đường Thánh Địa mà chơi trò câu cá, từ khi nào người tu luyện có thú vui tao nhã này?

Mặc kệ những người kia, Giang Tả trực tiếp nhắn:

“@Lục Nguyệt Tuyết, tiên tử, báo giá.”

Tiếp theo, Giang Tả gửi một tấm hình qua, là danh sách thuốc mà hắn viết.

Giang Tả vừa xuất hiện, Mặc Ngôn liền hỏi:

“Phá Hiểu đại lão, cho hỏi một việc, câu cá có pháp môn đặc biệt gì không? Thí dụ như trận pháp câu cá, huyền học câu cá, bỏ tiền mua VIP câu cá. Tốt nhất là loại trăm phát trăm trúng.”

Phá Hiểu:

“Chẳng phải cô không được đi sao?”

Tiếp theo, Mặc Ngôn yên lặng, cô quên, cô không đi được.

Lục Nguyệt Tuyết lập tức nhắn lại:

“Phá Hiểu đạo hữu, thuốc của đạo hữu mỗi lần lại đắt giá hơn, lần này cần ba viên Ngũ phẩm Linh thạch . À, pháp môn mà Mặc Ngôn tiên tử hỏi có tồn tại thật không?”

Phá Hiểu:

“Hiện nay chỉ biết huyền học câu cá.”

Lời này khiến những người kia câm nín, Mặc Ngôn càng đau lòng, thật sự có pháp môn câu cá kỳ lạ.

Rất nhanh, Giang Tả đáp lại:

“Đúng rồi, tôi không định đi.”

Mọi người:

“...”

Sau đó Giang Tả mặc kệ bọn họ, Lục Nguyệt Tuyết đã sai người đưa thuốc đến.

May mắn gia nhập groupchat, chứ không thì kiếm thuốc sẽ làm lãng phí một ít thời gian của hắn.

Lúc này Giang Tả mới rảnh rỗi xem xét ủy thác.

Chờ Giang Tả mở ra, một bài đăng tìm chó hấp dẫn hắn.

Đi vào xem, phát hiện mất tích là Đa Linh khuyển Kỳ Kỳ.

Sau đó Giang Tả xem phần thưởng, một viên Tứ phẩm Linh thạch.

Kỳ thực giá này đã đắt, hơn nữa trong ủy thác chỉ cần biết tung tích, hoàn toàn không cần ra tay bắt, báo cho chủ thuê là được.

Đương nhiên, nếu một viên Tứ phẩm có thể đổi một con Đa Linh khuyển, Giang Tả cảm thấy hắn sẽ tiêu hết số Linh thạch trên người trong chớp mắt.

Giang Tả xem bài đăng tìm chó này, hắn rất vui vẻ, nhưng không nhận đơn.

Mà là dùng app liên hệ chủ thuê, chủ thuê tự nhiên là Tây Môn Linh Lung.

“Một chân chó, tôi giúp cô tìm được nó.”

Trong số các ủy thác, đây là ủy thác thứ hai đáng giá Giang Tả chủ động tiếp xúc.

Bên ngoài, Tây Môn Linh Lung đang không ngừng dùng bí pháp tìm Kỳ Kỳ, nhưng vô dụng, cô sốt ruột muốn khóc.

Kỳ Kỳ bỏ nhà đi mấy ngày rồi, cô thật sự không ngờ rằng Kỳ Kỳ sẽ bị dọa thành như vậy.

Nếu biết trước thì đã không nói lung tung.

Lúc này, app trong di động của cô bỗng nhận một tin nhắn, cô mở ra xem, cả người khó chịu, lại là Phá Hiểu này.

Nếu không tại hắn thì Kỳ Kỳ nhà cô đã không mất tích.

Sau đó, Tây Môn Linh Lung không chút do dự từ chối.

Giang Tả nhận được tin nhắn từ chối, hắn gõ bàn phím:

“Tôi nói rồi, giá trị cao nhất của Đa Linh khuyển nằm ở trên bàn ăn. Cô có suy nghĩ chưa, lâu như vậy mà cô vẫn không tìm được nó là vì lý do gì?

Bởi vì rất có thể nó đã bị đặt trên mâm hoặc đang trên đường bị bưng tới bàn ăn.

Cô không tìm thấy nó, nhưng tôi thì có thể, cô có thời gian lãng phí, nhưng không đại biểu Đa Linh khuyển cũng có thời gian.

Cô từ chối trả giá một chân, có lẽ sẽ cướp đoạt toàn bộ mạng chó của nó.

Đúng rồi, cô lấy chân con chó khác đổi thì tôi cũng không ngại.

Cho cô ba mươi giây suy xét.”

Tây Môn Linh Lung xem tin nhắn này, rốt cuộc không kiềm được bật khóc.

Trên đường phố rộn ràng, bóng dáng của cô trông thật bất lực.

Tây Môn Linh Lung cảm thấy chính mình đặc biệt uất ức.

Tại sao cô gặp ác ma này? Cô ra khỏi nhà rèn luyện, làm chi gặp phải khổ lớn như vậy?

Cô nhớ cha mẹ của mình, cô muốn về nhà.

Cuối cùng, Tây Môn Linh Lung đồng ý. ͏ ͏

Chương 103

Tây Môn Linh Lung đồng ý, Giang Tả không hề cảm thấy bất ngờ.

Trên thực tế hắn hoàn toàn có thể tự mình tìm Đa Linh khuyển rồi nướng nó, nhưng đời trước khiến hắn hiểu được một đạo lý.

Chảy nhỏ giọt dùng lâu dài, chân chó có thể mọc lại được, ăn ít thịt dùng nhiều lần tốt hơn là ăn quá nhiều rồi không còn gì để ăn.

Tiếp theo, Giang Tả lại xem ủy thác, thật sự còn có ủy thác khác, nhưng chỉ là loại bình thường, hắn nhìn kỹ thì ra là ủy thác của Trần gia.

Giang Tả còn nhớ ủy thác của Trần gia đăng lên thông qua Mặc Ngôn, tức là bài viết này do cô gửi lên?

Sau đó, Giang Tả xem nội dung.

Đặt lại cục phong thủy.

Phần thưởng cho thành công: Một viên Lục phẩm Linh thạch, cộng thêm một triệu tiền mặt.

Nhân viên chỉ định: Phá Hiểu.

Nhân viên chỉ định?

Tuy khá đặc biệt nhưng Giang Tả không lấy làm lạ, Mặc Ngôn cố ý muốn hắn nhận ủy thác này.

Nhưng phong thủy trận cỡ Lục giai, với thực lực hiện tại của Giang Tả khó mà làm lại chỉ trong một lần, hắn không có nhiều thời gian để tiêu hao.

Chuyện này không liên quan đến việc phá giải, với tài năng của hắn thì không mất nhiều công sức phá giải, nhưng sửa đổi cần vận dụng linh khí.

Việc tốn sức còn hơn hắn vẽ trận pháp trên trận thể thiên nhiên.

Lúc này Giang Tả đọc tin nhắn kèm theo: Sau khi nhận đơn, hoàn thành trong vòng ba mươi ngày là được.

Thôi được, Giang Tả nhận.

Giang Tả vừa nhận ủy thác, bên kia, Mặc Ngôn đã nhảy cẫng lên:

Hoan hô! Nhận, nhận rồi! Kiếm bộn tiền rồi, ha ha ha!

Lục Nguyệt Tuyết ở một bên nhìn Mặc Ngôn, gõ bàn phím đưa cho Mặc Ngôn xem: Ai gặp đều có phần.

Cô làm vậy rõ ràng là ăn cướp, không cho!

Sư phụ cho cô hai viên Lục phẩm, giờ tương đương với cô lời được một viên.

Linh thạch hiếm có như thế, sao có thể ai gặp đều có phần?

Lục Nguyệt Tuyết lại gõ chữ trên di động rồi đưa cho Mặc Ngôn xem: Tiền thuốc, một viên Lục phẩm.

Mặc Ngôn hét to:

Cô cướp kiểu này cũng rất quá đáng rồi? Không cho, trừ phi cô giết tôi!

Khuôn mặt lạnh như băng của Lục Nguyệt Tuyết lại cau mày, tiếp tục gõ chữ trên di động: Năm viên Ngũ phẩm, mang cô đi Thánh Địa.

Mặc Ngôn nhìn, sau đó do dự.

Thánh Địa, đây là nơi mà ma tu chưa từng đi đến.

Khi trở về cô có thể khoác lác mấy chục năm.

Sau đó, Mặc Ngôn nói:

Tính luôn tiền thuốc.

Lục Nguyệt Tuyết vui vẻ gật đầu.

Bên Giang Tả thì bắt tay vào tìm Đa Linh khuyển.

Giang Tả vốn định tìm ba người bên Cảm Tri bộ hỗ trợ, nhưng đến tìm thì biết bọn họ chưa trở về.

Phỏng chừng còn ở chỗ Sơ Thanh.

Không còn cách nào khác, Giang Tả chỉ có thể đi bên ngoài mua tấm bản đồ rồi tìm thử.

Khiến Giang Tả ngoài ý muốn là Đa Linh khuyển ở gần đây.

Tây Môn Linh Lung không phải kẻ bất tài, tu vi của cô hơi thấp nhưng về mặt ngự linh thì có thể nói là tuyệt đối tinh thông, ở khoảng cách gần như vậy, không thể nào không tìm thấy.

Trừ phi nơi Đa Linh khuyển đang ở có vấn đề.

Cất bản đồ, Giang Tả bắt đầu đi phương hướng có Đa Linh khuyển.

Rất nhanh, hắn đến một bãi đỗ xe ngầm gần đó, rồi đi vào một tầng hầm.

Tầng hầm này không nhỏ, nhưng hình như bị bỏ hoang, không biết vì lý do gì.

Đi thêm một chốc, Giang Tả nhìn thấy một con Đa Linh khuyển mang theo chân giả run cầm cập ngồi xổm trong góc.

Toàn thân của nó đều là vết roi, nhìn liền biết bị người ngược đãi thực thảm.

Hơn nữa, ở gần Đa Linh khuyển có nhiều tầng cấm chế, có cả loại che chắn khí tức, hèn gì gần sát bên mà Tây Môn Linh Lung tìm không thấy.

Đa Linh khuyển nằm sấp dưới đất, khi nó trông thấy Giang Tả thì vốn đã run lẩy bẩy, trong mắt càng lộ tia sợ hãi.

Giang Tả không nhúc nhích, chỉ lẳng lặng nhìn Đa Linh khuyển.

Một lát sau, Giang Tả đi hướng Đa Linh khuyển.

Nhưng Đa Linh khuyển nằm úp sấp liên tục lùi ra sau.

Giang Tả mở miệng nói:

Ta muốn giết ngươi thì ngươi không trốn thoát được, ta muốn mang ngươi đi thì ngươi không thể cưỡng lại được, cho nên, ngươi tốt nhất hãy phối hợp với ta.

Giọng của Giang Tả hơi lạnh, lạnh lùng khiến Đa Linh khuyển cảm thấy sợ, không, nó vốn đã sợ rồi.

Nó không bao giờ muốn rời xa chủ nhân nữa, thế giới bên ngoài quá nguy hiểm.

Lúc này Giang Tả đi tới trước mặt nó, sau đó xoay người rời đi, nhưng trước khi đi hắn nói một câu với Đa Linh khuyển:

Đi theo.

Đối diện Giang Tả, không có chủ nhân bên cạnh, Đa Linh khuyển không dám chống đối hắn.

Giang Tả mang theo Đa Linh khuyển vừa mới đi ra trận pháp, đã bị người vây quanh.

Bên đối phương có ba người, hai nam một nữ, tu vi không thấp cũng không cao, một người cỡ đầu Nhị giai, hai người Nhất giai cấp cao, đại khái 1.6.

Người đàn ông hỏi Giang Tả:

Đạo hữu, cậu đến từ đâu?

Giang Tả mặt không cảm xúc nói:

Nhận người nhờ, mang con chó này về.

Lúc này, Đa Linh khuyển tự nhiên tiềm thức trốn sau lưng Giang Tả.

Ba người kia luôn quất nó.

Chương 104

Người đàn ông lại nói:

Vậy sao? Chúng tôi nhặt được nó, ai nhờ đạo hữu?

Giang Tả không trả lời người này mà là mang theo Đa Linh khuyển lùi lại mười mét, hắn vừa mới lui ra, một luồng lửa giáng xuống chỗ hắn vừa đứng.

Nếu chậm một bước đại khái sẽ bốc cháy.

Động tác của Giang Tả khiến những người kia cảm thấy ngoài ý muốn, nhưng hắn thì không bất ngờ với kiểu tập kích này, cảm xúc của hắn không chút dao động:

Tổng cộng sáu người, không cần trốn, tập kích vô dụng với tôi.

Chốc lát sau, ba người đi ra từ xung quanh tầng hầm, cộng lại gồm sáu người, ba người đầu Nhị giai, ba người cỡ 1.6.

Lúc Giang Tả đi vào đã cảm giác được sáu người này.

Trông chừng một con chó mà vận động nhiều người như vậy, cũng vất vả cho bọn họ.

Một người thoạt trông là cầm đầu trong nhóm nói:

Đạo hữu, để con chó lại, chúng tôi có thể thả cậu rời đi.

Giang Tả gật đầu, nói:

Được. ͏

Câu trả lời của Giang Tả khiến tập thể sửng sốt, bọn họ chưa từng thấy ai sảng khoái như vậy.

Vậy mời đạo hữu đi.

Nói rồi những người kia tách ra hai bên, tránh một con đường.

Giang Tả cũng không từ chối, trực tiếp bỏ xuống Đa Linh khuyển, bước trên con đường này.

Đa Linh khuyển cảm thấy tuyệt vọng, nó run rẩy, chỉ dám nằm sấp trên mặt đất.

Chờ đợi nó sẽ là quất roi không ngừng nghỉ.

Đang lúc Đa Linh khuyển tuyệt vọng thì nó cảm giác mặt đất rung rinh, sau đó linh khí xuất hiện chấn động hỗn loạn, linh khí chấn động khiến tinh thần của nó hoảng hốt.

Tiếp theo, nó nghe thấy tiếng đánh nhau.

Đợi khi nó tỉnh táo lại ngước đầu nhìn thì ngẩn ngơ.

Vốn có bảy người, hiện giờ chỉ còn lại một người đứng thẳng.

Người kia đứng ở nơi đó, trên người tản ra khí lạnh, chỉ một bóng lưng đã khiến nó có một loại cảm giác không rét mà run.

Thậm chí có ảo giác muốn thần phục.

Lúc này, bóng dáng kia chuyển sang nhìn về hướng nó, nó sợ, nó khủng hoảng.

Nhưng mà, khiến nó ngoài ý muốn là bóng dáng kia, hoặc nên nói là người kia không làm gì nó, thuận miệng nói một câu:

Theo kịp.

Không biết tại sao, nó một thoáng dâng lên xung động muốn đi theo người này.

Nhưng câu nói tiếp theo khiến nó hoàn toàn bỏ đi loại cảm giác này, thậm chí lại một lần bắt đầu khủng hoảng.

Người này tuyệt đối là kẻ địch lớn trong đời nó.

Vì một chân chó mà phiền phức như vậy, thậm chí trả giá nặng như thế, lỗ vốn.

Đúng vậy, vì ăn mà lần này Giang Tả lỗ vốn lớn.

Dùng Chiến Linh bia thì thôi, bổ sung năng lượng là được, nhưng mới rồi hắn bị buộc dùng hai luồng Tiên Thiên khí.

Giang Tả mang theo Đa Linh khuyển đi ra tầng hầm, vừa đi tới cửa thì thấy Tây Môn Linh Lung và con Thủy Kỳ lân nho nhỏ.

Khoảnh khắc Tây Môn Linh Lung trông thấy Đa Linh khuyển, mắt đong đầy lệ, đặc biệt khi nhìn toàn thân nó nhiều vết thương, cô cực kỳ đau lòng, tất cả đều là lỗi của cô.

Đa Linh khuyển trông thấy Tây Môn Linh Lung thì cũng sủa ư ử, chắc đang xin lỗi.

Sau đó Tây Môn Linh Lung chạy thẳng tới chỗ Đa Linh khuyển, ôm nó, khóc ròng bảo:

Đa Linh khuyển, thực xin lỗi, thực xin lỗi, khiến ngươi chịu khổ, ta sẽ không bao giờ nói lung tung nữa!

Đa Linh khuyển vừa vui vẻ vừa áy náy sủa:

Gâu gâu!

Thủy Kỳ lân thì lơ lửng trước mặt Giang Tả:

Đây là báo đáp cho ngươi.

Một viên Lục phẩm Linh thạch hiện ra trước mặt Giang Tả, nhưng hắn không nhận mà là mở miệng nói:

Ta nói rồi, ta muốn một chân chó.

Thủy Kỳ lân:

“...”

Nó cảm thấy người này sao mà không hiểu cách đối nhân xử thế, hơn nữa Đa Linh khuyển tội nghiệp như vậy mà còn muốn lấy một chân của nó?

Lục phẩm Linh thạch, ngươi không động lòng sao?

Lúc này, Tây Môn Linh Lung che chở Kỳ Kỳ nói:

Tôi đã kêu anh của tôi đến, anh ấy cũng có một con Đa Linh khuyển, trong vòng ba ngày sẽ trả một chân cho anh.

Giang Tả nhìn Tây Môn Linh Lung, nói:

Nếu mấy người không nỡ xuống tay thì kêu tôi làm cũng được.

“...”

Đây là một ác ma.

Giang Tả rời đi, hắn có thể chờ ba ngày, hắn cũng không lo lắng bọn họ ăn quỵt, sớm muộn gì đều phải thanh toán phí dụng, cùng lắm thì kêu bọn họ thêm tiền lời.

Sáu người vừa rồi đúng là mạnh mẽ.

Khi hắn đi đến giữa đường thì không ngờ sáu người cùng nhau ra tay, xem ra bọn họ cũng thực có nguyên tắc, làm gì có chuyện để mặc mình đi.

Đáng tiếc, bọn họ không có bất cứ pháp bảo hộ mệnh nào, đã định sẵn chọc sai người.

Rời đi bãi đỗ xe, Giang Tả chợt nhớ một việc, Hồng Thự là con kỳ lân kia tặng, có lẽ nó biết con vịt này là thế nào.

Giang Tả nhìn qua Hồng Thự luôn đứng trên vai mình, cuối cùng lắc đầu rời đi.

Có biết hay không đều không quan trọng, cứ nuôi trước đã.

Sau khi lấy linh dược mà sư môn của Lục Nguyệt Tuyết đưa tới, Giang Tả định đi Trần gia một chuyến, bày lại cục phong thủy từ cơ sở vốn có thì không khó, nhưng cần đi hai, ba lần.

Liên hệ Mặc Ngôn, Giang Tả đi tới cửa lớn Trần gia.

Không lâu sau, Xích Huyết Đồng Tử đến.

Xích Huyết Đồng Tử vẫn cắn kem cây, còn tiện thể đưa cho Giang Tả một cây:

Kem cây làm bằng dầu cống ngầm cũng khá ngon.

Giang Tả nhìn Xích Huyết Đồng Tử:

Thích ăn kem cây vậy sao?

Xích Huyết Đồng Tử biết Giang Tả không ăn, thu lại kem:

Chương 105

Cũng tàm tạm, lúc nhỏ muốn ăn kem, về sau sư phụ và sư huynh vẫn luôn đặc biệt nhắc nhở tôi phải biết tiết kiệm.

Nói là vì chúng tôi nghèo nên không mua nổi kem, rồi sư phụ lão nhân gia dạy tôi làm kem cây.

Ăn xong phát hiện khá ngon, thói quen luôn.

Chờ khi tôi lớn lên mới biết bị bọn họ lừa dối.

Khi Xích Huyết Đồng Tử nói những lời này thì không có vẻ gì là tức giận, hình như cảm giác thực bình thường.

Sau đó Xích Huyết Đồng Tử lại nói:

Hết cách, truyền thống của sư môn là vậy, người nào vào là người đó bị hố, người duy nhất không bị lọt hố thì chỉ có Mặc Ngôn. Đại tiểu thư này, kêu cô ấy nấu cơm, suýt chút độc chết tất cả chúng tôi.

Quả nhiên, bát tự của chúng tôi không hợp với ma tu.

Giang Tả thì cảm thấy những người kia khá thú vị.

Hắn nói:

Đi thôi.

Giang Tả và Xích Huyết Đồng Tử lại lần nữa đến Trần gia.

Còn về tại sao là Xích Huyết Đồng Tử đến chứ không phải Mặc Ngôn thì Giang Tả không hỏi, Mặc Ngôn có tới hay không đều không quan trọng, có người đến thay là được.

Hai người Giang Tả đến nhà nhưng không chủ động báo cho người Trần gia biết.

Khi đến cửa Xích Huyết Đồng Tử mới liên hệ với người Trần gia, rất nhanh, lão gia của Trần gia đi cùng Trần Diệu ra đón.

Trần lão gia lập tức khách khí nói:

Hai tiên nhân...

Ông còn chưa nói xong Giang Tả đã nói:

Đưa la bàn cho tôi, tiếp theo nói yêu cầu bố trí như thế nào, cái khác không cần nói.

Xích Huyết Đồng Tử cũng cười nói:

Trần lão gia đừng để ý, dù sao chúng tôi xem như vãn bối, người có giao tình sâu với sư phụ của Mặc Ngôn, không cần thiết khách khí như vậy.

Đây mới là nguyên nhân Mặc Ngôn không đến, cô gặp người lớn thì phải yên phận làm vãn bối, hết cách, Trần lão gia đúng là có quan hệ thân thiết với sư phụ của cô.

Lúc này, Trần lão gia cười nói:

Vậy lão hủ đành ỷ lớn tuổi.

Xích Huyết Đồng Tử mỉm cười, tiếp theo gật đầu.

Giang Tả không quan tâm mấy chuyện này, chỉ cần những người kia có thể giao lưu bình thường, hơn nữa không ảnh hưởng đến hắn là được.

Trần lão gia dặn dò Trần Diệu một ít chuyện rồi hỏi Giang Tả:

Người bày lại phong thủy cục là vị tiểu hữu này?

Giang Tả gật đầu.

Trần lão gia nói:

Tôi đã kêu cháu trai đi lấy la bàn, hẳn là không mất nhiều thời gian.

Giang Tả thản nhiên nói:

Hãy nói bố cục đi.

Trần lão gia vốn muốn mời hai người vào trong ngồi nói chuyện, nhưng người này làm việc nhanh gọn như thế khiến ông bội phục.

Trần lão gia nói:

Không cần thay đổi cái khác, chỉ cần sửa đổi hai điều. Một, tôi hy vọng có thể bổ sung đầy đủ cục phong thủy, nghe nói người bạn cũ kia của tôi bỏ sót một ít thứ đặc biệt quan trọng, lần này đặt ra lại, tôi hy vọng sẽ không bỏ sót. Thứ hai, hy vọng mắt trận di động ban đầu đổi từ người của tôi dời qua cháu trai Trần Diệu.

Giang Tả hỏi:

Chỉ có bấy nhiêu?

Trần lão gia gật đầu:

Chỉ có bấy nhiêu.

Giang Tả đã hiểu, việc này đơn giản hơn dự đoán của hắn nhiều.

Nếu cố gắng thì không chừng hôm nay liền có thể hoàn thành.

Lúc này, Xích Huyết Đồng Tử nói:

Trần lão gia, người còn khỏe lắm mà sao vội vàng về hưu rồi?

Trần lão gia cười nói:

Tôi đã là người một chân bước vào quan tài, hiện tại không về hưu thì chờ đến bao giờ? Gần đây tôi nhận lời mời của bạn cũ kia, định qua chỗ của anh ta dưỡng lão. Đại khái sẽ không trở lại nữa.

Để lại phong thủy cục thì tôi không còn bận lòng gì nữa, chủ yếu là thằng nhóc Trần Diệu này đáng tin, giao Trần gia cho nó thì tôi rất yên tâm.

Trần lão gia đã nói đến mức này thì Xích Huyết Đồng Tử tự nhiên không có gì để nói nữa.

Phỏng chừng mấy năm sắp tới Mặc Ngôn sẽ không trở lại, có khách ở nhà, chắc chắn cô sẽ bị răn dạy mỗi ngày.

Mặc Ngôn mà không về nhà thì tương đương với ở lại chỗ bọn họ, tiếp tục gây họa.

Nhân quả tuần hoàn, báo ứng xác đáng.

Xích Huyết Đồng Tử cảm thấy đáng đời sư phụ, sư huynh của mình.

Sau đó, Trần Diệu lấy la bàn ra, Giang Tả thì bắt đầu đặt lại cục phong thủy.

Bởi vì không có nhiều yêu cầu cần làm, Giang Tả cảm thấy giải quyết trong vòng một lần, cho nên hắn làm việc đến ngày thứ hai.

Khi mặt trời ló dạng hắn mới về ngủ.

... ͏

Dưới một dãy núi tuyết nào đó, có một trấn nhỏ dạt dào ý xuân.

Trấn nhỏ này đầy đủ tiện nghi, hoàn toàn không có vẻ lạc hậu trong núi sâu nên có.

Tĩnh Nguyệt đẩy Nguyệt Tịch ngồi trên xe lăn, cười nói:

Ha ha, không ngờ an toàn trở lại, nhưng chẳng ngờ hoạt động lần này ở gần trấn nhỏ, cách Thánh Địa khá xa.

Tô Kỳ ở một bên nói:

Sư tỷ, em nhớ ra một vấn đề, trấn nhỏ ở đây có người thường và người tu luyện đúng không? Hơn nữa là Thánh Địa khai phá ra đúng chứ?

Thì thế nào? ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt ngẩn ra, nói tiếp:

Chẳng lẽ em muốn...?

Chương 106

Tĩnh Nguyệt lờ mờ đoán được Tô Kỳ muốn làm chi.

Cho nên, cô không ngạc nhiên chút nào.

Sau đó Tô Kỳ gật đầu, nói:

Ừ, em muốn làm như vậy.

Tĩnh Nguyệt nói:

Em phải suy nghĩ cho kỹ, làm như vậy thì không biết hậu quả thế nào, đến lúc đó chuyện đã rồi, em muốn khóc cũng không kịp.

Tô Kỳ nói: ͏ ͏

Em biết, nhưng sư tỷ cũng nói nếu không nói thì hậu quả chắc chắn chỉ có một loại. Hơn nữa trước khi rời khỏi nhà thì em đã nói rồi, hiện tại chẳng qua xác nhận sâu thêm một bước thôi.

Tĩnh Nguyệt ngẫm nghĩ, cô vốn cảm thấy có vài chỗ kỳ lạ, thái độ của Giang Tả nằm ngoài dự liệu của họ.

Bây giờ ngẫm lại, có lẽ lúc này nói ra, ảnh hưởng sẽ nhỏ nhất.

Bởi vì hình như đối phương rất bình tĩnh, sự bình tĩnh này không phải nhìn thấu, là điềm báo trước khi bão táp ập đến.

Sau đó Tĩnh Nguyệt nhìn Tô Kỳ, nói:

Vậy thì sư muội, muốn cho một người thường tiến vào không dễ dàng, phải được sư phụ đồng ý. Em cần thuyết phục sư phụ.

Tô Kỳ cũng biết vấn đề này.

Cô cực kỳ nghiêm túc nhìn sư phụ, rồi hỏi:

Sư phụ thấy thế nào? Người có đồng ý không?

Nguyệt Tịch: ͏ ͏

“...”

Hiện tại bà vẫn không thể nói chuyện.

Tĩnh Nguyệt thì mở miệng nói:

Sư muội, hiện tại sư phụ bị thương nặng không thể nói chuyện, em cần dùng thành ý khiến sư phụ động lòng.

Em hãy lấy tín vật ra, khiến sư phụ ấn dấu tay, ấn dấu đã nói lên đồng ý, đến lúc đó trực tiếp mua vé máy bay là có thể thuận lợi đi vào.

Sau đó, Tô Kỳ lấy tín vật cần thiết ra, đặt ở trước mặt sư phụ, hai người nâng tay của sư phụ lên, ấn dấu tay lên tín vật.

Tô Kỳ vui vẻ nói:

Sư phụ quả nhiên còn thương con, thế này là đồng ý rồi.

Nguyệt Tịch:

“...”

Ngẫm lại, còn bao nhiêu ngày bà có thể khôi phục?

Đại khái ba ngày, ha ha, cứ quậy đi, các thiếu nữ, thiếu phụ.

Rồi các con sẽ biết cái gì là chuộc tội.

Vi sư sẽ cho các con hiểu nỗi sợ hãi bị tàn nhẫn bủa vây.

... ͏

Chờ khi Giang Tả thức dậy thì đã gần chạng vạng.

Lúc này không cần đi ra ngoài đường, hắn còn có một ít thuốc, nhưng khả năng lên 1.5 không lớn, hắn cần tiếp tục mua thuốc.

Giờ đây hắn có một viên Lục phẩm Linh thạch, sau khi dùng hết có lẽ có thể lên 1.6, cho dù không được thì hẳn là chỉ kém một chút.

Thăng cấp giai đoạn sau, muốn dựa vào những dược vật này thì càng lúc càng khó khăn.

Phải chú trọng phát triển Ngũ hành thuộc tính.

Có Hạo Nguyệt châu và Nhật Viêm thạch, có hy vọng rất lớn tiến giai Tiên Thiên Tam Khí, dù thất bại thì Nhị giai cũng không là vấn đề.

Nhưng hắn hiện tại cần Ngũ hành thuộc tính , không dễ mua, dù có thì chắc chắn cũng mua không nổi.

Giang Tả đứng lên nhìn Hồng Thự, ném cho nó hai Lê, hắn định tự nấu bữa tối cho mình.

Nói đến thì, hắn hình như không đi ăn thứ tốt gì.

Chỉ có lúc Tô Kỳ còn ở nhà là được ăn ngon một ít.

Ngẫm lại có Tô Kỳ ở cũng khá tốt, nhưng không tiện đi ra ngoài.

Vừa mới nghĩ đến đây, di động của hắn reo chuông, nhìn xem, không ngờ là Tô Kỳ.

Giang Tả hơi sửng sốt, về mặt lý luận thì chẳng phải là Tô Kỳ không thể gọi điện thoại sao?

Nhận điện thoại, Giang Tả lập tức nghe được Tô Kỳ chất vấn:

Em không gọi điện thoại cho anh thì có phải anh cũng không tính gọi cho em đúng không?

“...”

Giang Tả nói:

Anh nhớ là khi em về nhà tế tự thì tắt máy suốt ngày.

Tô Kỳ ngẩn ra, hình như đúng vậy, nhưng cô vẫn cãi lại:

Anh có thể gọi thử, lỡ liên lạc được thì sao?

Giang Tả khẽ ừ, không cãi lại cô, cứ tiếp tục đề tài này thì nói gì đều là lỗi của hắn.

Chẳng bằng im luôn cho rồi.

Sau đó Tô Kỳ lại nói:

Anh đoán xem hiện tại em cùng chị của em đang làm gì?

Giang Tả ngáp một cái, thuận miệng hỏi:

Đang làm gì?

Làm thủ tục cho anh, vé máy bay đặt vào ngày mốt, sẽ tự động bay tới chỗ của em. Tiếp theo cho anh kiến thức một thế giới khác.

Hả? ͏ ͏

Giang Tả đơ ra, sửng sốt hỏi:

Em nói cái gì? Vé máy bay gì?

Tô Kỳ không biết nên nói cái gì:

Anh chỉ lo chú ý vé máy bay?

Sao Giang Tả có thể không để ý vé máy bay?

Đây là mua cho hắn, điều này nói lên hắn cần đi ra ngoài, vậy tiếp theo hắn phải sắp xếp hành trình của mình.

Đột nhiên đi xa nhà làm rối loạn kế hoạch của hắn.

Chương 107

Giang Tả lập tức nói:

Em nói rõ ràng chút, anh không hiểu lắm.

Tô Kỳ nói:

Rất đơn giản, đoạn thời gian trước anh luôn cãi nhau với em, hỏi em rốt cuộc đi làm gì đúng không? Bây giờ anh chỉ cần đến chỗ của em là tự nhiên biết, khi đó anh sẽ phải xấu hổ xin lỗi em.

Giang Tả nói ngay:

Nhưng anh không còn cãi lộn vì chuyện này nữa rồi.

Nhưng anh vẫn cần phải biết, nếu không thì lỡ có ngày anh cảm thấy em không giữ đạo làm vợ thì sao? Em không thèm bị anh hoài nghi, tóm lại đã mua vé máy bay, anh chờ lát nữa sẽ nhận được.

Đến nơi rồi đi theo chỉ dẫn mà em gửi cho anh là sẽ tới chỗ của em được.

Sắp tới em không thể dùng di động, vé máy bay ngày mốt, rồi hôm kia, tức là ngày thứ ba, em muốn phải thấy mặt anh.

Nếu không thì anh tàn đời.

Bye bye, nhớ luôn nghĩ về em.

Cúp máy, Giang Tả nhíu chặt mày.

Không ngờ có người dám sắp xếp hành trình của hắn, còn không cho hắn có cơ hội tuyển chọn.

Người này rất to gan, quả thực gan to bằng trời.

Cuối cùng Giang Tả buông tiếng thở dài, thôi đi ra ngoài ăn một chút gì.

Giang Tả biết ý tưởng của Tô Kỳ, cô muốn ngửa bài với hắn, hơn nữa dùng thực tế cho hắn xem.

Thánh Địa, làm người thường thì đời này có lẽ không bao giờ tiếp xúc được.

Nhưng hiện tại Giang Tả không muốn tiếp xúc, đặc biệt là Thánh Địa đông người miệng tạp, hắn mà đi không chừng sẽ bị lộ.

Nếu chỉ bị lộ việc biết tu luyện cũng không sao, nhưng đi chuyến này sẽ lộ việc hắn ném đá giấu tay với Tô Kỳ.

Giang Tả lắc đầu, ngày tháng tiếp theo đại khái sẽ rất phức tạp.

Điều đáng tiếc nhất là kế hoạch cướp lấy đồ vật của hắn cũng ngâm nước nóng.

Bây giờ thì Giang Tả sâu sắc hiểu được cái gì là kế hoạch không theo kịp biến đổi, Tô Kỳ là biến số lớn nhất đời này của hắn.

... ͏

Hôm đó, Tây Môn Linh Lung đón một thiếu niên đẹp trai, đại khái lớn hơn cô hai, ba tuổi.

Thiếu niên vừa xuống máy bay đã bị Tây Môn Linh Lung đón đi.

Vừa gặp thiếu niên, Tây Môn Linh Lung liền hưng phấn chạy tới, ôm thiếu niên, uất ức nói:

Anh, rốt cuộc anh đến rồi. Ở bên ngoài rèn luyện thật vất vả.

Tây Môn Xuy Hỏa nhìn Tây Môn Linh Lung, nhíu mày nói:

Em gái, em buông tay ra trước, làm như vậy sẽ bị hiểu lầm.

Tây Môn Linh Lung sửng sốt nhìn Tây Môn Xuy Hỏa:

Hiểu lầm cái gì? Chúng ta là anh em mà?

Tây Môn Xuy Hỏa lắc đầu, nói:

Không, có lẽ em là được nhặt về, đương nhiên, điều này không quan trọng, quan trọng là em làm như vậy sẽ hạ thấp sức hấp dẫn của anh trai em.

Mấy cô em khác sẽ cho rằng anh không độc thân.

Tây Môn Linh Lung bất mãn buông ra anh của mình, không cưng em gái gì hết, hèn gì là cún độc thân.

Trở về chỗ ở của Tây Môn Linh Lung, Tây Môn Xuy Hỏa thấy Kỳ Kỳ bị thương nặng, hắn cau mày.

Tây Môn Linh Lung cơ hồ không mang theo tiền đã đi ra ngoài rèn luyện, tuy mang bảo bối đầy mình nhưng cô thiếu tiền.

Chỗ Tây Môn Linh Lung đang ở cũng chỉ là căn nhà bình thường, nhưng có thể ở nơi như vậy thì Tây Môn Xuy Hỏa cảm thấy cô rất giỏi rồi.

Sau đó Tây Môn Xuy Hỏa nói:

Em gái, em chăm sóc Kỳ Kỳ trước, anh có chuyện hỏi Nha Nha.

Sau đó, Thủy Kỳ lân bị gọi ra.

Trong phòng, Thủy Kỳ lân Nha Nha kể rõ mọi chuyện cho Tây Môn Xuy Hỏa nghe.

Nha Nha vẫn rất cẩn trọng khi đối diện Tây Môn Xuy Hỏa, người trước mắt không hòa nhã như biểu hiện ra ngoài.

Toàn bộ Ngự Linh tông, tất cả linh thú cấp thấp không có con nào là không sợ hắn.

Tây Môn Xuy Hỏa nghe báo cáo của Nha Nha, trong mắt dần tràn ngập tối tăm.

Sau đó hắn cười cười:

Xem ra danh tiếng của Ngự Linh tông còn chưa đủ lớn, ai nấy đều dám nhằm vào đại tiểu thư của Ngự Linh tông chúng ta.

Mệt đám già sống dai kia còn hỗ trợ phát tán tin tức, đặc biệt bộc lộ ra thân phận của con bé này.

Nha Nha lập tức giải thích:

Không phải, người kia đang hỗ trợ ...

Tây Môn Xuy Hỏa phất tay, hỏi:

Ngươi có phương thức liên lạc của người kia đúng không? Cho ta đi, ta muốn tìm hắn.

Thủy Kỳ lân Nha Nha không dám nhiều lời, nó có thực lực Tam giai, nhưng nó đúng như cái tên Thủy Kỳ lân, thực lực Tam giai là nước chất vào, nhìn được không dùng được.

Cho dù Tây Môn Xuy Hỏa chỉ có tu vi 2.7 nhưng chỉ kém chút xíu là bước vào Tam giai.

Về mặt thực lực, Thủy Kỳ lân không đánh lại Tây Môn Xuy Hỏa, càng đừng nói đến linh thú mà hắn nuôi.

Nghe nói linh thú mà hắn nuôi con nào con nấy hung tàn, quả thực không chút thú tính.

... ͏

Lúc này trời đã tối, Giang Tả mang theo Hồng Thự xuất hiện trước một quán nướng than.

Từ khi tu chân, Giang Tả không còn ăn món này nữa, đã mấy năm rồi?

Hoàn toàn không đếm được.

Giang Tả ăn món nướng, buông tiếng thở dài:

Đa Linh khuyển ngon hơn, còn hai ngày nữa, không biết có thể thuận lợi thu được chân chó không nữa.

Hắn vừa nhận được điện thoại của người tự xưng anh trai của Tây Môn Linh Lung, đại khái là đến đưa chân chó.

Giang Tả nghĩ như vậy.

Hồng Thự ở một bên ngửi mùi món nướng, quay đầu ăn Lê của mình, quả nhiên nó chỉ thích ăn Lê.

Không bao lâu, một anh chàng đẹp trai mặc áo thun thường ngày xuất hiện trước mặt Giang Tả.

Giang Tả nhìn hắn, thuận miệng hỏi:

Tây Môn Xuy Hỏa?

Chương 108

Tây Môn Xuy Hỏa cười hỏi:

Phá Hiểu đạo hữu?

Giang Tả hỏi:

Chân chó đâu?

Giang Tả không quá lễ phép khi nói chuyện với Tây Môn Xuy Hỏa, nhưng hắn không phật lòng, mà là cúi người cảm kích nói:

Cảm ơn đạo hữu ra tay đánh tan nguy cơ cho em gái của tôi.

Đội hình ba người đầu Nhị giai, ba người đỉnh Nhất giai mà đi bắt nhốt một con Đa Linh khuyển?

Trừ phi sáu người này là đồ ngốc.

Không cần suy nghĩ cũng biết mục đích của bọn họ là Tây Môn Linh Lung.

Đây mới là nguyên nhân chính khiến Tây Môn Xuy Hỏa sầm mặt xuống.

Tuy chuyện này đều có nguyên nhân, nhưng hắn cũng phân rõ khúc chiết trong quá trình.

Cho nên, việc làm đầu tiên của Tây Môn Xuy Hỏa là tìm Giang Tả.

Còn về sau lưng những người kia có người khác hay không thì hắn sẽ bỏ thời gian ra từ từ đào ra, tính sổ từng tên một.

Bằng vào bọn họ mà cũng dám âm mưu nhằm vào em gái của Tây Môn Xuy Hỏa này?

Giang Tả tự nhiên cũng nhìn thấu chuyện này, nhưng hắn chưa bao giờ quan tâm, hắn chỉ để ý là có chân chó của Đa Linh khuyển hay không.

Cho nên, đối diện lòng biết ơn của Tây Môn Xuy Hỏa, Giang Tả đơn giản lặp lại câu cũ:

Chân chó đâu?

Tây Môn Xuy Hỏa cười cười:

Vì biểu đạt cảm tạ với đạo hữu, tôi định đưa cho đạo hữu chân sau của Đa Linh khuyển số một Đại Bạch.

Giang Tả không hiểu lắm, Đa Linh khuyển trưởng thành trông đều giống nhau, số khác thì có gì khác nhau?

Sau đó Giang Tả ngạc nhiên, hắn trông thấy Tây Môn Xuy Hỏa gọi ra một con chó to, chó cao hơn một mét, con Đa Linh khuyển này to hơn Đa Linh khuyển bình thường rất nhiều, hơn nữa thực lực là đỉnh Nhị giai.

Con chó này ghê gớm.

Sau đó Giang Tả nhớ ra, kiếp trước thật ra cũng có Đa Linh khuyển khổng lồ.

Nhưng có một đoạn thời gian Đa Linh khuyển cơ hồ kích cỡ bằng Nhất giai.

Đoạn thời gian kia dài bao lâu? Mấy chục năm? Mấy trăm năm? Mấy nghìn năm? Hay là mấy vạn năm?

Về sau hình như chỉ có cún con.

Tây Môn Xuy Hỏa vỗ đầu của Đại Bạch, hỏi Giang Tả:

Đạo hữu có vừa lòng không?

Giang Tả xem xét xung quanh, phát hiện không có ai chú ý bên này, lại nhìn triệu hoán văn mà Tây Môn Xuy Hỏa gọi ra, phát hiện bên trong không ngờ còn xen lẫn trận pháp ẩn tàng nhỏ.

Sửa chữa triệu hoán văn, đây là một người có ý tưởng.

Không chỉ thế, Giang Tả cảm thấy Tây Môn Xuy Hỏa rất biết điều.

Sau đó, Giang Tả gật đầu, nói:

Vậy có cần tôi tự mình ra tay không?

Tây Môn Xuy Hỏa lắc đầu, nói:

Việc nhỏ này không cần phiền phức đạo hữu, tự chúng tôi làm.

Giang Tả nhìn Tây Môn Xuy Hỏa, sự thật thì đệ tử của Ngự Linh tông không thích hợp xuống tay với linh thú của mình, như vậy thực ảnh hưởng mức độ trung thành.

Nhưng Tây Môn Xuy Hỏa muốn tự mình ra tay thì Giang Tả sẽ không phản đối, chân chó to như vậy, dù cố ý đưa ít thịt hơn cho hắn thì hắn cũng không ngại.

Nhưng làm Giang Tả bất ngờ là Tây Môn Xuy Hỏa lấy một con dao ra, sau đó đưa cho Đại Bạch:

Lần này kiềm chế một chút, đừng cắt sai chỗ, nếu không sẽ phải trả thêm tiền, khá phiền phức.

Đại Bạch liếc qua Tây Môn Xuy Hỏa, cắn dao, sau đó nằm sấp xuống.

Giang Tả nhìn Đại Bạch nâng chân sau lên, chân trước cầm dao, bắt đầu quan sát chân sau của mình.

Trông thấy cảnh này, khóe mắt Giang Tả giật nhẹ, hắn có nghĩ đến một khả năng, nhưng khả năng này thật sự rất vượt sức tưởng tượng.

Quan trọng hơn là ra từ tay đệ tử Ngự Linh tông.

Nhưng mà không có bất cứ ngoài ý muốn, Đại Bạch tìm góc độ xong trực tiếp chém một nhát vào chân sau của mình, dứt khoát nhanh gọn, cực kỳ hoàn mỹ.

Đây là việc một con Đa Linh khuyển nên làm sao?

Chân chó rơi xuống, sau đó Đại Bạch tự thi triển Trì Dũ thuật, Khôi Phục thuật, cầm máu xong còn tự lắp chi giả.

Loạt hành động cực kỳ quen thuộc, căn bản không giống như lần đầu tiên làm.

Con chó này không tầm thường.

Sau đó Giang Tả nhìn về phía Tây Môn Xuy Hỏa:

Cậu sống trong Ngự Linh có ổn không?

Nghe Giang Tả hỏi, Tây Môn Xuy Hỏa không để bụng, thuận miệng nói:

Cũng ổn, hồi nhỏ cứ cách ba, năm ngày lại bị treo lên đánh, lớn lên thì thông minh hơn, ba, năm tháng mới bị treo lên đánh một lần.

Tôi cảm thấy nếu cố gắng thêm nữa, rất có thể cách ba, năm năm mới bị treo lên đánh một lần.

Nói đến đây, Tây Môn Xuy Hỏa hăng hái kể ra:

Khi còn nhỏ tôi đã cảm thấy nuôi nhiều linh thú như vậy mà không ăn thì làm gì? Đặc biệt là mấy con thú không nghe lời, cắt một miếng thịt càng tốt, rảnh quá nâng niu cưng chiều chúng làm chi?

Lần đầu tiên bị treo lên đánh hình như lúc tám tuổi, đại trưởng lão tặng cho tôi một linh thú hiếm hoi.

Nghe nói đặc biệt ghê gớm, nhưng không nghe lời, muốn cho tôi thuần hóa nó, ngày thứ hai, nó đã bị tôi chặt tay chặt chân.

Công nhận, chân ăn ngon.

Sau đó... sau đó bước lên con đường không lối về.

Giang Tả:

“...”

Đây là việc mà đệ tử Ngự Linh tông nên làm sao?

Nhưng đệ tử Ngự Linh tông đúng là được phúc lợi bẩm sinh, có nhiều món thú rừng như thế, cách ba, năm ngày đổi món, thật hạnh phúc.

Đại Bạch ở một bên xử lý chân chó của mình, nó biết Tây Môn Xuy Hỏa có uy vọng vô cùng cao trong Ngự Linh tông.

Uy vọng này sinh ra trong linh thú cấp thấp, là đường đường chính chính tạo ra từ ăn.

Nghe nói từng có lần hành vi của Tây Môn Xuy Hỏa chọc giận linh thú cao giai.

Dĩ nhiên không thể giết người, nhưng nó tức giận quá bỏ đi, không ở lại nơi đó nổi nữa.

Ngày thứ ba sau khi rời đi, nó tự trở về, nghe nói lúc về bị thiếu chân.

Từ đó, tất cả linh thú nhìn Tây Môn Xuy Hỏa với ánh mắt khác xưa.

May mà nguyên Ngự Linh tông chỉ có một Tây Môn Xuy Hỏa.

Chứ không thì rồi sẽ có linh thú muốn tạo phản.

Chương 109

Đối với chuyện giữa Tây Môn Xuy Hỏa và linh thú, trong đó khúc chiết phi phàm, khó mà nói hết với người ngoài.

Dù sao Tây Môn Xuy Hỏa là trường hợp đặc biệt của Ngự Linh tông, siêu đặc biệt.

Giang Tả lắc đầu, hắn cảm thấy rừng lớn, thật sự là có đủ loại người.

Chờ Đại Bạch đóng gói chân của mình xong Tây Môn Xuy Hỏa đưa nó cho Giang Tả, thật là cái chân rất to, trọn vẹn nguyên chân.

Đại Bạch này rất thành thực.

Đây cũng xem như việc đáng vui vẻ duy nhất trong hôm nay, Giang Tả vốn định chia sẻ với Tô Kỳ, giờ ngẫm nghĩ lại thôi.

Chân chó này đủ cho hắn ăn hai, ba lần, giữ lại vậy.

Với năng lực của Chung Dịch Dương thì chắc có thủ đoạn giữ tươi nào đó.

Chờ Giang Tả cất chân chó rồi, Tây Môn Xuy Hỏa lại hỏi:

Không biết đạo hữu có tông phái? Nếu không chê thì Ngự Linh tông ...

Giang Tả nói thẳng:

Không hứng thú.

Khiến hắn gia nhập bất cứ môn phái hắn đều không hứng thú, hắn một người đang yên ổn, không lo ăn không lo mặc, gia nhập môn phái làm chi?

Tự chuốc khổ vào mình?

Nghĩ đến đây, Giang Tả nhìn về phía Hồng Thự, hỏi Tây Môn Xuy Hỏa:

Cậu biết con vịt này không?

Tây Môn Xuy Hỏa theo ánh mắt của Giang Tả nhìn về phía Hồng Thự, sau đó nhíu mày hỏi:

Linh thú vịt?

Tuy Tây Môn Xuy Hỏa không cảm giác được linh khí trên người Hồng Thự, nhưng bộ dạng cắn Lê của nó rất thực nhân tính hóa.

Đặc biệt nghe thấy Giang Tả nhắc tới nó, nó còn ngẩng đầu nhìn hắn một cái, điều này càng chứng chứng minh nó có linh trí.

Có linh trí, cơ bản đều là linh thú.

Tây Môn Xuy Hỏa bỗng nói:

Không biết hương vị thế nào.

Giang Tả:

“...”

Tây Môn Xuy Hỏa lúng túng cười nói:

Tật nhỏ ấy mà, khiến đạo hữu chê cười. Nhưng theo tôi biết, trong linh thú không có loại vịt.

Thứ duy nhất là nuôi loại linh vịt, nhưng loại bị nuôi trên thực tế không tính là linh thú, chúng nó thiếu linh trí.

Con vịt này thoạt trông không lớn, phỏng chừng trời sinh mở linh trí.

Không biết lấy từ đâu ra?

Xem ra Tây Môn Xuy Hỏa cũng không biết, sau đó Giang Tả nói:

Là con Thủy Kỳ lân kia cho tôi, nói là hậu duệ của thánh thú Chu Tước. Nhưng trừ màu gần giống ra, tôi thật sự không nhìn ra có chút bóng dáng của Chu Tước.

Cái gì?

Tây Môn Xuy Hỏa giật mình kêu lên:

Hậu duệ của Chu Tước? Đạo hữu không đùa giỡn? Đây là vịt mà? Chu Tước là chim đúng không?

Giang Tả bình thản gật đầu, biểu thị chính mình không nói giỡn.

Tuy Tây Môn Xuy Hỏa không tin, nhưng hắn biết Thủy Kỳ lân hẳn là sẽ không gạt người.

Nói như vậy, đây quả thực là sỉ nhục của thánh thú. Tuy rằng thánh thú cũng không phải tồn tại đứng đầu linh thú, nhưng cũng xem như quý tộc, trong một đám quý tộc xuất hiện một dân đen, chúng nó mà gặp chắc chắn sẽ bóp chết nó.

Đạo hữu tốt nhất chú ý kỹ chút.

Sau đó, Tây Môn Xuy Hỏa lại bảo:

Nhưng vịt Chu Tước thì trước giờ chưa từng có, lỡ như có thể phát sinh dị biến vượt qua nguyên tổ cũng không phải điều không thể, đạo hữu không cần nản lòng.

Lời này hoàn toàn là an ủi, Giang Tả không tin là thật.

Hơn nữa tựa như Tây Môn Xuy Hỏa nói, thánh thú không phải linh thú ghê gớm nhất, trên chúng nó còn có tồn tại đáng sợ hơn.

Dù là Chu Tước thật sự thì nếu hắn không muốn nuôi, có cho không thì hắn cũng không thèm.

Hồng Thự hơi kém một chút, nhưng ít nhất nó đặc biệt, gần nhất còn biết lộn ngược ra sau, ừm, lộn một nửa.

Hai người không giao lưu sâu về đề tài này, không lâu sau Tây Môn Xuy Hỏa rời đi, sắc trời đã tối, mọi người luôn có chuyện phải làm.

Trong buổi nói chuyện, Tây Môn Xuy Hỏa định mua lại một ít thịt chân chó, tiếc rằng Giang Tả từ chối không chút khách khí.

Cái chân này khó khăn lắm mới lấy được.

Ăn xong món nướng, Giang Tả cũng trở lại trong nhà.

Ngày thứ hai.

Bởi vì đã tiêu hao hết Tiên Thiên Nhị Khí, hắn không cách nào tiến hành thăng cấp, nếu sáng sớm ngày mai còn phải đi tông môn thì không có cơ hội thăng cấp ở nhà.

Vé máy bay của hắn là ba giờ chiều mai, dù sáng sớm ngày mai khôi phục, thời gian hấp thu cũng gấp gáp.

Hôm nay Giang Tả không đi tập đoàn Thiên Hòa, hắn đi nhà hàng Diệu Bất Khả Ngôn , mới được chân chó, hắn đã không kiềm được muốn nếm thử, lần này ăn theo kiểu gì nhỉ?

Đây là vấn đề.

Nướng nó?

Tuy không tệ, nhưng không thay đổi cách ăn thì luôn cảm giác hơi lỗ.

Không lâu sau, Giang Tả mang theo Hồng Thự đi tới nhà hàng.

Vừa mở cửa, nhân viên phục vụ lập tức mở miệng đón chào:

Hoan nghênh ghé thăm, tiên sinh đi mấy người?

Giang Tả nhìn cô, nói:

Tôi tìm Chung Dịch Dương.

Nhân viên phục vụ nữ mỉm cười hỏi:

Ông chủ không nói hôm nay có khách đến, không biết tiên sinh có thể báo tên được không?

Giang Tả nói:

Phá Hiểu.

Xin chờ giây lát.

Đợi nhân viên phục vụ rời đi, trong nhà hàng có người kêu Giang Tả:

Phá Hiểu tiền bối, bên này, bên này!

Giang Tả quay đầu nhìn lại, hình như thế giới này không có ai sẽ kêu hắn là tiền bối.

Chương 110

Trừ những người không bước vào tu chân.

Sau đó Giang Tả nhìn thấy Sơ Thanh, tiếp theo lại nhìn thấy Sơ Tình, cuối cùng là Tiêu Tiểu Mặc.

Lúc này, Sơ Thanh đã khỏe, ngược lại trên người Sơ Tình mang theo nhiều vết thương.

Nhưng cô vẫn ăn mặc như lúc đầu, tuy đổi quần áo, đổi khăn lông màu khác, nhưng kiểu mẫu chỉnh thể thì không có gì biến đổi.

Trông thấy Giang Tả, Sơ Tình lập tức chào:

Phá Hiểu thúc.

Tiêu Tiểu Mặc cũng mở miệng hỏi:

Phá Hiểu đại lão, anh cũng tới ăn cơm?

Giang Tả lắc đầu, nói:

Tôi tìm Chung Dịch Dương nấu đồ ăn giùm.

Sơ Thanh hưng phấn nhìn Giang Tả:

Chúng tôi có thể cùng nhau ăn không?

Giang Tả dứt khoát từ chối:

Không thể!

Đừng nói kêu tiền bối, kêu chú, kêu cha đều vô dụng.

Sơ Thanh cúi đầu xuống, bị từ chối nhanh gọn, may mắn hắn thường im lặng xem nhóm chat, cũng biết tính cách của vị tiền bối Phá Hiểu này, nếu không thì đã đâm ra nghi ngờ cuộc đời.

Tiêu Tiểu Mặc đang định hỏi cái gì thì từ nhà bếp vọng ra giọng nói hưng phấn:

Phá Hiểu? Phá Hiểu đạo hữu đã đến?

Lúc này, một người đàn ông tóc rối xù, mắt đầy tơ máu chạy ra.

Giang Tả cau mày, Chung Dịch Dương rất đẹp trai, hiện tại tên này không dính dáng chút gì đến từ đẹp trai.

Trạng thái không đúng? Có ảnh hưởng hương vị nấu món ăn không?

Giang Tả chỉ quan tâm chân chó Đa Linh khuyển của mình.

Lúc này, Chung Dịch Dương hưng phấn nói:

Tôi nhập môn, Phá Hiểu đạo hữu, đao pháp của tôi nhập môn. Tôi lần mò được rồi, thật sự, thật sự quá thần kỳ, tôi cảm giác con đường tương lai trở nên bằng phẳng.

Giang Tả tập trung nhìn vào, phát hiện khí chất của Chung Dịch Dương đúng là khác biệt, rất mỏng manh nhưng đúng là thay đổi.

Hẳn là thật sự nhập môn.

Giang Tả lẩm bẩm:

Thời đại này, nơi nơi đều là thiên tài sao?

Đúng thật, hơn một tuần ngắn ngủi, Giang Tả đã nhìn thấy rất nhiều thiên tài, Sơ Tình là một vị (mười lăm tuổi, Nhị giai, còn là Đoán Tạo sư ‘thiên tài’), Xích Huyết Đồng Tử cũng là một vị (Tiên Thiên bất lậu, tâm cảnh cực kỳ bất phàm), Tây Môn Linh Lung cũng được tính (mỗi tội kỹ năng hơi không cân đối).

Sơ Thanh thể chất đặc biệt, không tính là thiên tài thật sự, nhưng tuyệt đối không thua kém.

Tây Môn Xuy Hỏa không phải thiên tài, nhưng hắn là nhân tài, so với thiên tài khác thì Giang Tả càng xem trọng nhân tài này hơn, không vì cái gì khác, vì hắn rất biết điều.

Chẳng những như vậy, trong cùng tuổi, tu vi của Tây Môn Xuy Hỏa cao hơn tất cả thiên tài, Tây Môn Linh Lung so với hắn thì hết sức bình thường.

Nhưng xem tư chất, hắn thật sự không phải nhân vật cấp bậc thiên tài.

Giang Tả không lấy Tô Kỳ ra so sánh. Hiện tại Chung Dịch Dương này, tu vi không cao, chưa lên Nhị giai, nhưng nhanh như vậy đã hiểu rõ bộ đao pháp kia cũng rất giỏi.

Đao pháp của Giang Tả có thể thẳng đến đại đạo, chỉ cần Chung Dịch Dương luyện thành công, tương đương với trải một con đường cho bản thân, đến lúc đó muốn đi như thế nào đều được, sẽ tiện lợi rất nhiều.

Những ý nghĩ này thoáng qua, Giang Tả nhìn Chung Dịch Dương, hỏi:

Trạng thái ổn không? Có ảnh hưởng hương vị món ăn?

Sau khi Chung Dịch Dương nhập môn bộ đao pháp thì hắn cam tâm tình nguyện sa vào, hắn tiếp nhận trò bịp của tu sĩ Nhất giai tầm thường, đao pháp này có thể thẳng hướng đại đạo.

Cho nên, vì học hết đao pháp, Chung Dịch Dương quyết không thể nói chính mình không được.

Không thành vấn đề, tôi tinh lực dồi dào, tinh thần phấn chấn.

Sau đó, Giang Tả đưa chân chó to cho Chung Dịch Dương. Khoảnh khắc nhìn chân chó, Chung Dịch Dương ngẩn ngơ.

Tầm nhìn của Chung Dịch Dương rộng lớn, tự nhiên biết đây là chân chó của Đa Linh khuyển, nhưng có phải là hơi lớn quá không? Hơn nữa còn có linh khí dồi dào, đây căn bản không phải chân chó bình thường, ít nhất cũng cỡ Nhị giai.

Đa Linh khuyển Nhị giai rất hiếm thấy.

Chung Dịch Dương nhìn Giang Tả, hỏi:

Đạo hữu mua chân chó này ở đâu?

Giang Tả thản nhiên nói:

Một người tên Tây Môn Xuy Hỏa tặng.

Chung Dịch Dương ngẩn ngơ, sau đó ngẫm lại thấy đúng, Tây Môn Linh Lung đều cam tâm tình nguyện tặng chân chó thì Tây Môn Xuy Hỏa càng không có ý kiến.

Trên thực tế, tên tuổi của Tây Môn Xuy Hỏa không quá nổi tiếng ở bên ngoài.

Hắn nổi tiếng nhất trong linh thú cấp thấp ở Ngự Linh tông.

Chung Dịch Dương hỏi:

Lần này đạo hữu định nấu kiểu gì?

Giang Tả nói:

Chia ra ba phần giúp tôi, lần này lại nướng đi, đợi lần sau tính tiếp.

Chung Dịch Dương nghiêm túc hỏi:

Lần sau đại khái là khi nào, cho thời gian cụ thể để tôi còn quyết định xử lý như thế nào.

Khi nào?

Giang Tả ngẫm nghĩ nói:

Một tháng sau đi.

Chung Dịch Dương gật đầu, không còn câu hỏi nào khác, mang theo chân chó đi vào.

Lúc này, Tiêu Tiểu Mặc hỏi:

Tả ca muốn đi Thánh Địa?

Giang Tả nhìn Tiêu Tiểu Mặc chằm chằm, hiện tại hắn không muốn nhắc đến vấn đề này, đây không phải chuyện vui vẻ gì.

Có lẽ vậy.

Để lại câu nói này, Giang Tả đi tới vị trí sau cùng, tiếp theo an tâm ngồi xuống.

Chương 111

Ba người Tiêu Tiểu Mặc hoàn toàn không hiểu ý của Giang Tả là thế nào, Sơ Thanh còn quá nhỏ, Sơ Tình không hứng thú với mấy chuyện này.

Nhưng bọn họ không định đào sâu vào, đặc biệt là Tiêu Tiểu Mặc, cô phải trông chừng hai người này ăn cơm.

Sơ Thanh, ăn rau xanh, đừng kiêng ăn.

Sơ Tình, đừng cầm muỗng gõ thịt, đó là đồ ăn, ăn! Còn gõ nữa là kêu mẹ của hai đứa nhốt vào phòng củi đấy!

Tóm lại là dẫn theo con nít không dễ dàng, đặc biệt là đứa trẻ tăng động.

... ͏

Đỉnh núi nhà Xích Huyết Đồng Tử.

Mặc Ngôn hãnh diện nói:

Như thế nào? Cuối cùng tôi vẫn đi, mấy người không cho tôi đi thì sao? Mấy người không thể ngăn được tôi.

Tử Phong ở một bên thở dài:

Thật sự, một viên Ngũ phẩm Linh thạch, tôi đưa phần vị trí của mình cho cô, còn đặc biệt viết một phong thư bảo đảm an toàn cho cô.

Mặc Ngôn giữ đau lòng trong lòng, khinh thường nói:

Tôi rộng rãi, tôi có tiền, tôi tùy hứng.

Xích Huyết Đồng Tử cắn kem cây hỏi:

Cô mua dầu cống ngầm ở đâu vậy? Đột nhiên cảm giác thêm chút hương vị vào khá tốt, hiện tại ăn loại không thêm hương vị vào cứ cảm giác không phải mùi vị đó.

Mặc Ngôn thuận miệng nói:

Mua ở chỗ Chung Dịch Dương, bỏ ra một viên Tam phẩm Linh thạch mới mua được, rất đắt đỏ, đừng cảm động, số tiền đó là trộm ở chỗ của anh.

Rắc!

Xích Huyết Đồng Tử cắn đứt kem cây trong miệng, đó là tiền tiêu vặt một tháng của hắn, sao con hàng này cuỗm ra?

Xích Huyết Đồng Tử không nói không rằng chạy về tìm tòi, phát hiện Linh thạch mà hắn cất nhiều năm thật sự ít đi, và không chỉ thiếu một viên.

Rất nhanh Xích Huyết Đồng Tử trở lại, bình tĩnh nói:

Sư huynh, đánh Mặc Ngôn bị thương nặng rồi vứt xuống núi đi.

Tử Phong mỉm cười:

Sư đệ, Mặc Ngôn dù gì cũng xem như sư muội của chúng ta, không thể lỗ mãng.

Xích Huyết Đồng Tử nhìn Tử Phong, nghi ngờ hỏi:

Sư huynh cũng lén trộm mất phải không?

Vi huynh sẽ đánh ma tu đánh thành bị thương nặng rồi vứt xuống!

“...”

Một lát sau.

Đền cho anh, đền cho anh được chưa? Làm gì dữ vậy? Đặc biệt còn là với con gái nữa, đồ vô sỉ.

Sau khi bồi thường tiền, Mặc Ngôn hỏi:

Chúng ta đi qua đó như thế nào? Nghe nói Thánh Địa cực kỳ khó đi.

Xích Huyết Đồng Tử cất Linh thạch, nói:

Ngày mai ngồi máy bay qua đó, mấy ngày gần đây chỉ có chuyến bay ngày mai, đi qua đó sớm tìm hiểu tình huống. Nếu thêm đoạn ở chỗ rẽ bắt gặp tình yêu càng tốt.

Máy bay?

Mặc Ngôn kinh ngạc hỏi:

Vậy là phải đặt vé máy bay?

Đương nhiên rồi, có phải cô còn chưa đặt? Ha ha, ngày hôm qua đã hết chỗ ngồi, cô tiêu rồi.

“...”

... ͏

Lần này Giang Tả không ăn bao lâu, vừa ăn xong liền rời đi.

Lúc hắn đi, nhóm Sơ Thanh còn đang ăn, Tiêu Tiểu Mặc vì khiến hai người này ngoan ngoãn ăn cơm mà suýt nhảy cẫng lên.

Giang Tả đã hiểu biết qua nhóm chat, hình như Tiêu Tiểu Mặc là trưởng bối của hai đứa nhóc này.

Là dì nhỏ hay cô út thì những người này cũng không nói rõ ràng.

Nhưng hình như Tiêu Tiểu Mặc lưu lạc ở bên ngoài lớn lên, cái kiểu lăn lộn ngoài đường đánh nhau.

Trần Ức và Lưu Vũ được cô mang ra.

Sau này Tiêu Tiểu Mặc được tìm về, đi làm trong Cảm Tri bộ.

Cho nên, cha mẹ của Sơ Thanh không rảnh, cơ bản đều là cô trông chừng hai đứa trẻ tăng động này.

Ừm, ngẫu nhiên cô nổi nóng sẽ đánh hai người này cha mẹ không nhìn ra, may mà bọn họ sẽ không phản kháng.

Ăn xong, Giang Tả liên hệ Lục Nguyệt Tuyết mua dược liệu, tổng cộng mất chín viên Ngũ phẩm Linh thạch.

Hiện tại số lượng lớn đủ cho hắn lên 1.5.

Giang Tả hỏi trong nhóm chat:

Mấy người có trận thạch, hoặc là biết nơi nào bán trận thạch không?

Giang Tả tạm thời không muốn nhận ủy thác, hắn không muốn buông bỏ Tiên Linh Tuyền Nhãn, hắn cần làm chuẩn bị, tuy không hiểu biết tình huống cụ thể tế tự của Thánh Địa, nhưng cảm thụ Tô Kỳ sẽ bận rộn một lúc, không rảnh để ý hắn.

Đến lúc đó có lẽ là cơ hội của hắn.

Chờ giây lát, Mặc Ngôn tiên tử là người đầu tiên nổi lên:

Đại lão, tôi có! Tôi có bảy viên trận thạch trung đẳng, đưa một viên Ngũ phẩm là tôi sẽ bán.

Giang Tả đồng ý, đối với hắn thì bảy viên trận thạch trung đẳng đáng giá hơn một viên Ngũ phẩm Linh thạch, hơn nữa tác dụng càng lớn.

Trận thạch trên thực tế cùng loại với ngọc thạch, bản chất của nó liên quan trận thể, hoặc nên nói là trạng thái ban đầu của trận thể, trận thạch có thể hữu hiệu hấp thu phù văn cùng với trận văn, tài liệu cần thiết để bày đại trận.

Sau khi lấy được trận thạch, Giang Tả trở về, hắn cần vẽ phù văn cần thiết cho trận thạch, hữu hiệu lợi dụng mấy thứ này.

Ngày hôm sau, Giang Tả không khôi phục được một luồng Tiên Thiên khí nào, hắn biết tạm thời mình vô duyên với 1.5.

Trước giữa trưa, Giang Tả vẫn đang khắc trận thạch.

Mười hai giờ, Giang Tả ăn một chút gì rồi mang theo Hồng Thự đi sân bay.

Nơi Giang Tả đi tự nhiên không phải sân bay bình thường mà là sân bay tư nhân. Tô Kỳ thực tri kỷ, gửi cho hắn bản đồ hoàn chỉnh.

Tuyệt đối sẽ không đi nhầm, thậm chí cho số điện thoại tổng đài, không tìm thấy chỗ có thể kêu bọn họ đến đón tận cửa.

Sân bay cách nhà Giang Tả hơi xa, mất hơn một tiếng hắn mới đến nơi, chỗ này rất rộng rãi, không có nhiều người.

Nhưng phần lớn đều là có tu vi.

Giang Tả ẩn tàng tu vi, hiện nay Tam giai tuyệt đối không thể nhìn thấu hắn.

Nhưng vừa đến sân bay, Giang Tả cau chân mày.

Chương 112

Mặc Ngôn ở một bên kêu lên:

Làm hết hồn, tôi còn cho rằng thật sự tới không được.

Biên Hải Đao Khách lắc đầu, nói:

Cô dù sao cũng là ma tu, sẽ bị chuyện như vậy dọa sợ? Cô chuyên tu mộng yểm mà? Hù chết bọn họ là được.

Lục Nguyệt Tuyết ở một bên không nói chuyện, lạnh như băng.

Xích Huyết Đồng Tử cắn kem cây nói:

Nhóm đầu tiên chỉ có mấy người chúng ta?

Biên Hải Đao Khách nói:

Ừ, Cảm Tri bộ bận chăm sóc hai đứa nhóc kia, chờ thêm mấy ngày nữa mới xuất phát, người khác thì định đi cùng sư môn của mình. Không giống chúng ta, nào là lạc đàn, nào là tán tu.

Đúng vậy, Biên Hải Đao Khách là tán tu, tự nhiên không có gì kéo chân. Xích Huyết Đồng Tử thì nguyên đỉnh núi chỉ có mình hắn đi, nên càng không có gì vướng víu.

Người duy nhất bị vướng víu là Lục Nguyệt Tuyết, bởi vì mang theo Mặc Ngôn, cho nên bị ép đi với những người kia.

Mặc Ngôn tự nhiên không có lựa chọn nào khác.

Đây là nguyên nhân Giang Tả cau mày, hắn vừa đến đã nhìn thấy bốn người này.

Nhưng hắn cũng không định cố ý tránh né, ở chỗ này còn chưa cần làm điều đó.

Nhóm Xích Huyết Đồng Tử tự nhiên cũng nhìn thấy Giang Tả.

Mặc Ngôn kêu lên:

Phá Hiểu đại lão? Anh cũng muốn đi Thánh Địa?

Xích Huyết Đồng Tử hưng phấn hỏi:

Phá Hiểu đạo hữu đã nghĩ thông?

Tuy tu vi của Phá Hiểu không có nhưng đều làm chuyện người bình thường không làm được, có hắn ở thì xác suất ra nổi bật siêu cao.

Xích Huyết Đồng Tử nghĩ thế này.

Nếu nổi bật sẽ khiến người chú ý, được chú ý thì khả năng ở chỗ rẽ gặp được tiên tử sẽ lớn.

Giang Tả lắc đầu, nói:

Đi du lịch thôi.

Du lịch?

Bốn người khó hiểu.

Thánh Địa còn có đoàn ngắm cảnh sao?

Giang Tả không giải thích nhiều, đi thẳng đến sân bay.

... ͏

Trên đỉnh núi nhà Xích Huyết Đồng Tử.

Tử Phong nhận được một phong thư, xem xong hắn cười cười:

Lại có người muốn đi Thánh Địa gây sự? Thánh Địa đúng là nhiều tai nạn.

Một tiên tử xinh đẹp đứng phía sau Tử Phong, cô mở miệng hỏi:

Không báo cho tiểu sư đệ sao? Chắc hắn đi Thánh Địa.

Yên tâm, có thể xảy ra chuyện gì? Cùng lắm bị thương nặng mà thôi. Cũng không biết có thể thuận tiện làm thịt Mặc Ngôn không nữa.

Cô gái kia tò mò hỏi:

Mặc Ngôn sư muội đáng ghét vậy sao? Chúng ta ít phái nữ đến tội, sư phụ có bảy đệ tử thì chỉ mình em là nữ, Mặc Ngôn đến ở lại ít hôm chẳng lẽ không nên vui vẻ sao?

Tử Phong nhìn sư muội nhà mình, nói:

Lam Nguyệt sư muội, em mới vừa về nên hoàn toàn không biết Mặc Ngôn ma tu là người thế nào, em không biết tài nấu nướng của cô ấy thần kỳ cỡ nào.

Tiên tử được gọi là Lam Nguyệt cười cười:

Vậy à, nhưng chắc không có cơ hội nếm thử rồi, em lại sắp đi ra ngoài, các sư huynh sư đệ hãy vất vả chút, con gái cần được nhường nhịn nhiều chút.

Tử Phong ngước nhìn trời:

Anh cảm thấy môn phái mình căn bản không cần đệ tử nữ, hở chút là thích tố cáo, quan trọng là thật sự có người chịu phán xử giùm.

Lam Nguyệt:

“...”

Là mấy người mất trí phát cuồng làm gì đó!

Cô còn nhớ lúc mình vừa đến, bị vị đại sư huynh này hố thảm cỡ nào, quả thực là không xem mình như nữ.

... ͏

Giang Tả cùng nhóm Xích Huyết Đồng Tử vào đại sảnh sân bay, nơi này tổng cộng có hai lối đi.

Giang Tả chọn một lối đi, nhóm người Xích Huyết Đồng Tử ngạc nhiên nhìn hắn đi lối đó.

Mặc Ngôn hỏi:

Mấy người nói lối đi đó là dành cho người thường mà?

Biên Hải Đao Khách cũng nói:

Mọi người có chú ý không? Trên người của Phá Hiểu đạo hữu bây giờ không có bất cứ dao động tu vi, cậu ta ẩn tàng tu vi.

Lục Nguyệt Tuyết nhíu mày suy nghĩ sâu xa, cô rất muốn những người kia đọc được điều cô muốn nói từ trên nét mặt của cô.

Nhưng Lục Nguyệt Tuyết bị lơ đẹp.

Rõ ràng cô xinh đẹp như vậy, thôi, gõ chữ vậy.

Lục Nguyệt Tuyết lấy di động ra gõ một hàng chữ: Mấy người nói xem có khi nào Phá Hiểu đạo hữu thật sự đi du lịch? Đi với thân phận người thường.

Xích Huyết Đồng Tử xem xong, lắc đầu:

Tôi còn nhớ người thường đi Thánh Địa còn khó hơn so với tu sĩ. Nghe nói đặt vé máy bay cần người trong Thánh Địa hỗ trợ. Nếu không thì không cách nào lên máy bay. Chẳng lẽ Phá Hiểu đạo hữu có người quen trong Thánh Địa?

Mặc Ngôn lập tức nói:

Có khi nào Phá Hiểu đại lão cua Thánh nữ?

Biên Hải Đao Khách nói:

Không thể nào, phải biết rằng Phá Hiểu đạo hữu đi với thân phận người thường, nếu cua Thánh nữ thì nhất định phải đi với thân phận Phá Hiểu.

Không thể nào khiến Thánh nữ làm theo quy trình người thường phiền phức như vậy.

Thế là cả nhóm hoang mang.

Chương 113

Nhưng Phá Hiểu ở trong mắt họ vốn không thể suy đoán theo lẽ thường, bất hợp lý cũng thành hợp lý.

Ban đầu Giang Tả không biết nơi này có hai lối đi hoàn toàn khác nhau, nhưng hắn cũng không ngại, hắn không định giấu người hoặc việc gì.

Điều duy nhất không muốn là để Tô Kỳ biết hắn tu chân, ít nhất hiện tại thì hắn không muốn.

Tô Kỳ giấu hắn gần mười năm, dĩ nhiên hắn sẽ oán trách.

Giấu giếm lúc yêu nhau thì thôi đi, đã kết hôn vẫn còn giấu.

Nếu không phải hắn sống lại, trời biết cô còn giấu trong bao lâu. A thôi, nếu không phải sống lại, cả đời hắn không thể nào biết Tô Kỳ tu chân.

Hơn nữa kiếp trước hắn cũng chưa từng gặp Tô Kỳ, đại khái cô đã hương tiêu ngọc vẫn giữa đường.

Nghĩ đến đây, Giang Tả ngây ra, xem ra hắn cần nhanh chóng biến mạnh, bởi vì hắn không biết Tô Kỳ sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn vào lúc nào.

Thưa ngài, xin chờ chút.

Lúc đi qua cổng an ninh, Giang Tả bị gọi lại.

Lúc này hắn cũng tỉnh táo lại.

Nhân viên an ninh là một anh đẹp trai đô con, hắn nhìn Giang Tả, nói:

Quý khách, ngài không thể mang thú cưng vào.

Giang Tả ngẩn ra:

Không thể? Tại sao? Đây đâu phải sân bay bình thường?

Nhân viên an ninh giải thích rằng:

Bởi vì chúng tôi cũng không phải máy bay bình thường, bay tới địa điểm cũng không tầm thường, hành khách trong máy bay đều không phải người bình thường, động vật bình thường trong tình huống không được bảo hộ thì rất khó sống đến nơi hạ cánh.

Giang Tả bình thản nói:

Nếu tôi không để ý sự sống chết của nó thì sao?

Anh đẹp trai cười nói:

Chúng tôi để ý danh dự.

Được rồi, đây là lời từ chối khéo.

Giang Tả chỉ có thể cầm lấy di động gọi điện thoại cho điện thoại, nếu không liên lạc được thì hắn sẽ tự nghĩ cách.

Nhưng Giang Tả thực tò mò, Tô Kỳ không suy xét đến việc hắn sẽ mang Hồng Thự đi cùng sao? Cô không thể trước tiên sắp xếp?

Quả nhiên, điện thoại không liên lạc được.

Nếu không thể cầu viện, Giang Tả đành tự nghĩ cách.

Giang Tả hỏi anh nhân viên an ninh đẹp trai:

Làm cách nào mới được mang nó vào theo?

Anh nhân viên an ninh đẹp trai rất tâm lý nói:

Trừ phi nó là một con linh thú, ngài biết linh thú là cái gì không? Là loại rất thông minh, rất ghê gớm.

Giang Tả nhìn người này, đây cũng không phải là người thường, có chút xíu tu vi, nơi này đa số đều là người giống như bọn họ.

Nhưng bởi vì tư chất, họ rất khó tiến bộ.

Có lẽ Nhị giai là thành tựu cao nhất trong đời họ.

Giang Tả nói:

Thực không khéo, con vịt của tôi cũng thực thông minh, có lẽ nó cũng là linh thú.

Anh nhân viên an ninh đẹp trai chỉ con ưng khổng lồ ở phòng chờ máy bay, nói:

Quý khách, ngài có nhìn thấy con ưng kia không? Đó mới gọi là linh thú, con vịt của quý khách rất bình thường.

Giang Tả nhìn về phía con ưng kia, cảm giác hơi quen mắt, sau đó hỏi:

Vậy nếu con vịt của có thể khiến con ưng kia nghe lời thì có phải được mang theo không?

Anh nhân viên an ninh đẹp trai hơi không tin, nhưng vẫn gật đầu:

Được chứ quý khách, nhưng nếu không làm được thì xin ngài đừng ở đây lãng phí thời gian. Dù sao sắp lên máy bay.

Giang Tả hiểu ý tưởng của anh nhân viên an ninh, mọi người đều là đi ra công tác, hy vọng giữ trật tự bình thường.

Không ai muốn có người quấy rối, đối phương cho sự tôn trọng thì Giang Tả tự nhiên cũng sẽ không vô cớ sinh sự.

Hắn nói với Hồng Thự:

Còn nhớ con ưng kia không? Kêu nó lại đây nằm sấp xuống đất.

Hồng Thự nhìn Giang Tả, lại nhìn ưng, cuối cùng kêu cạc một tiếng với hắn.

Đây là nói cho Giang Tả nghe, nhưng hắn không hiểu ý của nó.

Nhờ nhân viên an ninh nữ ở một bên trước tiên hiểu ý:

Có khi nào nó đang nói rằng quá xa, không kêu tới được?

Giang Tả gật đầu, thực có đạo lý, tiếp theo hắn định mượn mấy người kia thứ như loa phóng thanh.

Nhưng Giang Tả còn chưa mở miệng, anh nhân viên an ninh đã mỉm cười nói:

Quý khách, ngài có thể đi vào.

Anh nhân viên an ninh giải thích:

Con vịt này đúng là không phải vịt bình thường, nhưng vì danh dự của chúng tôi, nó cần đeo nhãn linh thú.

Như vậy thì dù giữa đường xảy ra chuyện gì cũng không liên quan chúng tôi, linh thú không ở trong phạm vi bảo hộ của chúng tôi, nó cần được chủ nhân của nó bảo hộ.

Quý khách sẽ thông cảm chứ?

Giang Tả gật đầu, nơi này có người thường, bọn họ cần bảo hộ an toàn của người thường.

Nhưng bọn họ không rảnh tay lo luôn sự an toàn của động vật bình thường.

Có thể đi lên đều là linh thú, giữa linh thú với nhau khó tránh có ma sát, xảy ra chuyện chỉ có thể trách chủ nhân không trông giữ cẩn thận.

Bởi vì sân bay không cung cấp bảo hộ trừ đối với người thường, nhưng bọn họ sẽ quản lý trật tự.

Điều này rất mâu thuẫn, nhưng cũng thực bình thường.

Sau đó bọn họ kiểm tra sơ qua cho Hồng Thự, dán nhãn, thêm thứ gì vào thẻ đăng ký của Giang Tả.

Chương 114

Anh nhân viên an ninh nói:

Ngài cần mang thẻ đăng ký này theo bên người, nếu gặp tình huống đột phát thì nó có thể bảo hộ an toàn của ngài.

Hiện tại xin phép xác nhận lại với ngài một lần nữa, thú cưng Hồng Thự của ngài sau khi được chúng tôi kiểm tra thì thật sự là linh thú.

Nhưng chúng tôi không cung cấp bất cứ bảo hộ gì cho linh thú, nếu giữa đường xuất hiện ngoài ý muốn cần ngài tự gánh trách nhiệm.

Ngài chấp nhận đúng không?

Giang Tả gật đầu, nói:

Đúng vậy!

Làm xong quy trình, Giang Tả đi vào, thật ra ngay từ đầu có thể bảo hắn cho Hồng Thự kiểm tra xem có phải là linh thú hay không.

Vậy thì hắn không cần nói dài dòng như vậy.

Xem ra những người kia cũng là hy vọng nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện.

Giang Tả nhìn lối đi gần bên cạnh, thầm nghĩ chắc không có cửa ải gì nữa.

Nhưng không thấy nhóm Xích Huyết Đồng Tử lại đây, điều này hơi lạ.

Giang Tả vừa rời đi, nhân viên an ninh khác liền hỏi:

Có phải là hơi qua loa không? Ít nhất cũng phải bảo anh ta cho xem có thật sự sai khiến được con ưng kia hay không.

Anh nhân viên an ninh lắc đầu, nói:

Đừng, mới nãy tôi thấy có một người tu vi không kém đi ngang qua chỗ này, khi cô ta trông thấy người kia thì mặt mũi trắng bệch, suýt chút nhũn chân té xuống dất.

Nhân viên nữ ở bên cạnh cũng sực tỉnh ngộ:

Nói đến thì, người mang theo con ưng khổng lồ hình như cũng trông thấy người kia, sau đó như bị hù sợ, trực tiếp trốn sang bên kia.

Tôi còn tưởng đâu mình nhìn lầm.

Mọi người:

“...”

... ͏

Giang Tả đi tới phòng đợi dành cho mình, yên lặng ngồi chờ, nơi này có người thường, nhưng rất ít, phần lớn đều là tu sĩ cấp thấp.

Có người an tĩnh nhắm mắt dưỡng thần, có người đangthảo luận tu luyện bình cảnh, nhưng đa số thì chơi di động.

Giang Tả ngồi ở một bên, định nhắm mắt dưỡng thần, dù sao hiện tại là người thường, làm việc là sẽ bị lộ ngay.

Hơn nữa muốn đi Thánh Địa, cần bảo trì không gây chú ý.

Lúc này một người đàn ông trẻ tuổi đi tới bên cạnh Giang Tả, cười hỏi:

Huynh đệ, đi Xuyên Hà tiểu trấn hả?

Xuyên Hà tiểu trấn là đích đến của chuyến đi này của Giang Tả.

Nói thật, kiếp trước hắn cũng hiểu biết chút ít về Thánh Địa, tuy sau đó Thánh Địa bị hắn ... ừm, tóm lại là hắn đã thấy qua Thánh Địa.

Nhưng hắn chưa nghe Xuyên Hà tiểu trấn bao giờ.

Đại khái đã biến mất giữa đường.

Hoặc vì nó quá bình thường không gợi lên chú ý của hắn, Giang Tả không quá bất ngờ.

Nhưng hắn có thể xác định một điều, đó là Xuyên Hà tiểu trấn có người thường, đây địa khái là nguyên nhân Tô Kỳ kêu hắn đi.

Có người thường, có người tu luyện, cái này dễ giải thích, cũng tiện cho hắn tạm thời cư trụ.

Sẽ không có quá nhiều khó xử cùng với phiền phức.

Một người thường xen lẫn trong người tu luyện là chuyện rất rắc rối, rất bất đắc dĩ.

Tố chất tâm lý kém thực dễ dàng phát sinh một ít ý tưởng vặn vẹo.

Giang Tả nhìn đối phương một cái, sau đó gật đầu.

Người đàn ông cười hỏi:

Anh đi một mình đúng không? Có phải đã được dặn rằng đừng giao lưu với chúng tôi? Yên tâm, chúng tôi cũng là con người, chẳng qua biết vài thứ mà các vị không biết.

Lần đầu tiên anh đi chỗ đó đúng không?

Giang Tả nghi hoặc nhìn người này.

Người này hiểu ý, giải thích ngay:

Bởi vì chỉ đi một mình, hơn nữa còn là người thường, thông thường sẽ ngồi ở bên cạnh, bởi vì nơi này khó tránh sẽ có một ít xung đột, ngồi một góc thì an toàn hơn, cộng thêm góc đó có vật bảo hộ.

Giang Tả liếc sang bên cạnh, phát hiện bên kia đúng là có nhiều người thường ngồi, nhưng dãy ghế chính giữa cũng có người thường ngồi.

Chưa đợi Giang Tả thắc mắc thì người này đã giải thích:

Nhưng có một số người cũng ngồi ở đây, đó là bởi vì bọn họ có bạn ở bên cạnh bảo hộ.

Được rồi, Giang Tả đã hiểu, tên này đang thiện ý nhắc nhở chính mình.

Đối với việc này, Giang Tả chỉ khẽ ừ, sau đó nhắm mắt lại không nói gì, hắn không thể nào bởi vì vậy mà đổi vị trí .

Trông thấy Giang Tả bình thản như thế, người đàn ông này cũng rất sửng sốt, thầm nghĩ lại là một người tự tin.

Nơi này thật sự dễ dàng phát sinh một ít sự, hắn thiệt tình có ý tốt.

Nếu không khuyên nhủ được thì hắn cũng không tiện nói thêm cái gì, bước đi tới chỗ ngồi xa hơn.

Hắn chỉ hy vọng hôm nay tốt nhất đừng xảy ra chuyện.

Càng lúc càng đông người, rất nhanh vị trí bị thiếu, chỉ còn rải rác vài ghế.

Nhưng rất nhiều người đều là kết bạn mà đến, tự nhiên hy vọng ngồi chung với nhau.

Chỗ của Giang Tả vừa lúc có hai ghế trống, không khéo là ba người đến, bọn họ tự nhiên muốn ngồi chung.

Ba người, hai nữ một nam.

Để hai cô gái ngồi xuống xong, người đàn ông đụng nhẹ Giang Tả, nói:

Huynh đệ, có thể nhường chỗ này cho tôi không? Ghế đối diện bên cạnh còn một chỗ trống.

Giang Tả mở mắt ra nhìn đối phương một cái, người trẻ tuổi này vẻ mặt xin lỗi, hắn nhìn ghế phía đối diện, sau đó đứng lên đổi chỗ.

Người kia cảm ơn:

Rất cảm ơn.

Sau đó Giang Tả nghe cô gái ở bên cạnh người kia nói:

Anh ta là một người thường.

Người đàn ông cười cười, cũng không nói thêm cái gì, hắn cảm thấy đề tài này không có gì để nghị luận.

Hắn có nguyên tắc của mình.

Giang Tả không thèm để ý những chuyện này.

Nhưng Giang Tả vừa mới ngồi xuống, lại có một người đàn ông đá nhẹ chân của hắn:

Chú em, tôi muốn ngồi chỗ này.

Chương 115

Giang Tả nheo mắt nhìn người này, hắn nhường chỗ cho người kia là vì đi ba người, hơn nữa chủ yếu là người trẻ tuổi đó khiến hắn nhớ tới vài chuyện.

Nhưng người này đi một mình, cố ý sinh sự thì phải.

Giang Tả nhìn người này, nói:

Nơi khác hết chỗ trống rồi sao?

Còn, nhưng tôi thích ngồi vị trí của chú, không được sao?

Giang Tả nhếch mép, trên đời này thật sự có loại người như vậy.

Không được sao?

Đương nhiên là được.

Đối với loại người này, Giang Tả thậm chí không muốn nói chuyện.

Một miếng ngọc hiện ra trong tay Giang Tả, đây là trận thạch mà hắn chế tác suốt đêm.

Người trước mắt mới có tu vi 1.4, không có tư cách khiến hắn tự mình ra tay.

Lúc này, người kia giọng tức giận quát:

Có nghe không? Tránh ra, một người thường mà ...

Sau đó người này đột nhiên ngẩn ra, đôi mắt mất đi tiêu cự, giơ tay lên liên tục vả miệng mình.

Thực xin lỗi, xin lỗi.

Tát một cái, nói một câu xin lỗi.

Người bên cạnh hơi ngạc nhiên, Giang Tả thì mặt không cảm xúc cất trận thạch vào.

Sau đó hắn nhắm mắt tiếp tục dưỡng thần, trên thực tế hắn căn bản không ra tay, có người giúp hắn giải quyết.

Mặc Ngôn ở một bên hưng phấn cười nói:

Ha ha ha, như thế nào? Ghê gớm không? Tôi chuyên tu mộng yểm, giỏi nhất trần đời. Tay trái có thể ban cho bạn thiên đường, tay phải đánh bạn rớt xuống địa ngục.

Lúc này, nhóm Xích Huyết Đồng Tử cũng đến.

Đi tới bên cạnh người kia, Mặc Ngôn đá bay hắn.

Theo ý của cô thì cô quả thực đang làm việc tốt, cứu người này.

Bọn họ đi tới bên cạnh Giang Tả, nhìn đối phương vờ như không thấy họ, làm bọn họ khó mà mở miệng nói cái gì.

Mặc Ngôn nhìn bốn phía, phát hiện không có chỗ ngồi, bất đắc dĩ đành tự dọn ra một bộ bàn ghế.

Có pháp bảo không gian thì có thể tùy hứng như vậy đấy, ai kêu sư phụ nhà cô vừa có tiền vừa không keo kiệt đưa cho cô (trừ Linh thạch).

Cái bàn đặt ngay trước mặt Giang Tả, nhóm người Xích Huyết Đồng Tử thật tự nhiên ngồi xuống.

Biên Hải Đao Khách nói:

Làm như vậy có phải là quá rêu rao không?

Hắn là một tên tán tu, đi ra ngoài đường luôn lo lắng quá rêu rao, khó tránh khỏi chọc vào một số người khó chơi.

Xích Huyết Đồng Tử sờ người móc ra mấy cây kem, đặt trên mặt bàn nói:

Không sao cả, có đánh nhau cũng không sợ, càng không sợ bị ghi hận.

Mặc Ngôn lấy trái cây ra:

Đúng vậy! Danh tiếng Mặc Ngôn ma tu này cũng rất nổi, dám chọc vào tôi thì bọn họ phải suy nghĩ cho kỹ.

Đúng là cái tên Mặc Ngôn ma tu rất nổi tiếng, Biên Hải Đao Khách luôn biết điều này, ai kêu cô có sư phụ tốt.

Nhưng từ khi quen Mặc Ngôn thì Biên Hải Đao Khách bản năng quên mất con người cũ Mặc Ngôn ma tu nổi tiếng như cồn.

Chỉ nhớ Mặc Ngôn tiên tử đầu óc hơi chậm chạp.

Lục Nguyệt Tuyết lạnh lùng ngồi đó, tuy rằng không nói chuyện, nhưng thực dễ dàng hấp dẫn ánh mắt người khác.

Hồng Thự lúc này cũng nhìn mặt bàn, nó phát hiện hình như có đồ ăn ngon.

Nó kêu cạc một tiếng, nhảy lên, chạy vòng quanh trái cây Mặc Ngôn lấy ra, nhìn xem cái nào mà nó thích ăn.

Trông thấy Hồng Thự leo lên bàn, Mặc Ngôn giật mình kêu lên:

Ủa? Đây là Hồng Thự?

Hồng Thự nhìn Mặc Ngôn một cái, thầm nghĩ sao người này biết tên của nó?

Sau đó nó mặc kệ, nó đã gặp những người kia rồi, hẳn là không có vấn đề gì.

Tìm chốc lát, Hồng Thự ôm lấy một quả Lê hơi nhỏ, bắt đầu cắn, ăn xong thì hưng phấn kêu cạc.

Đây là Lê ngon nhất mà nó từng ăn.

Sau đó nó ôm Lê, kêu lên với Giang Tả:

Cạc, cạc, cạc!

Giang Tả liếc Hồng Thự, lại liếc sang Mặc Ngôn.

Mặc Ngôn lập tức nói:

Nhà của Lục Nguyệt Tuyết trồng, một ký một viên Nhất phẩm, cửa hàng bán lẻ nhà họ có bán, tôi trực tiếp hái trong vườn trái cây của họ.

Giang Tả thở dài, hắn còn có thể tiếp tục diễn vai người thường được không? Hơn nữa những người kia trực tiếp rêu rao kéo luôn hắn vào nhóm.

May mà hắn đã tính trước khả năng tồi tệ nhất, cho nên không để bụng.

Sau đó Giang Tả nhắm mắt lại.

Mắt không thấy tâm không phiền, coi như mình là thân thích của đại boss đi.

Thấy Giang Tả không có phản ứng gì, Hồng Thự đặc biệt thất vọng, nó quyết định đi tìm nữ chủ nhân nghị luận.

Thật sự không được thì nó sẽ biểu diễn lộn ngược ra sau.

Người bên cạnh tuy cũng khá kinh ngạc nhưng không ai chú ý nhiều, việc này không quá đặc biệt.

Điều khiến bọn họ để ý là Mặc Ngôn ma tu nổi tiếng.

Nhưng có vài người chú ý Giang Tả, thí dụ như người ban đầu nhắc nhở hắn, và ba người phía đối diện kêu hắn nhường chỗ.

Còn người đã kiêu ngạo với Giang Tả thì thành một đống co ro trong góc, miệng sùi bọt mép, đại khái không có cơ hội đi Thánh Địa.

Rất nhanh đến giờ đăng ký, nhóm Mặc Ngôn cất bàn ghế, Giang Tả cũng mở mắt ra mang theo Hồng Thự.

Hồng Thự vẫn đang mang theo Lê xin của Mặc Ngôn, nó không nỡ ăn.

Nó ôm Lê, vừa không cắn cũng không bỏ ra.

Về việc này, Giang Tả chọn lờ đi.

Sau đó Giang Tả đến cổng đăng ký, nhưng khi hắn trông thấy ‘máy bay’ thì ngây người.

Chương 116

Ban đầu Giang Tả cho rằng mình cưỡi máy bay thông thường, nhưng khi thấy đồ thật mới phát hiện là hắn quá ngây thơ rồi.

Ở trong mắt hắn, ‘máy bay’ có hình trứng, nếu bắt buộc so sánh với thứ có sự sống thì đại khái là UFO ở thời đại này.

Thứ này khác với ‘máy bay’ nhưng tác dụng đều như nhau, đều là công cụ cưỡi đi.

Nhưng đây là công cụ bay của hệ thống tu chân, hoặc nên nói là pháp bảo bay.

Còn về chọn dùng cái gì làm động cơ thì Giang Tả không biết.

Tuy rằng kinh ngạc, nhưng trên mặt Giang Tả không lộ cảm xúc gì, hơn nữa kinh ngạc cũng chỉ trong chớp mắt, việc này thật sự không đem lại rung động gì cho hắn.

Đợi lên máy bay, Giang Tả tìm được vị trí của mình, chỗ ngồi của hắn đều là người thường.

Như vậy hẳn là sẽ không có phiền phức gì.

Giang Tả dựa vào cửa sổ nhìn bên ngoài, phát hiện trên pháp bảo này có không ít phù văn, tầng ngoài cùng là phù văn ẩn tàng.

Sau đó Giang Tả lắc đầu, nói:

Không đủ hoàn mỹ, biến đổi thiếu vài loại, sẽ mất hiệu lực trong vài tình huống đặc biệt.

Giọng một cô gái vang lên bên cạnh Giang Tả:

Cái gì biến đổi ít? Chú thực hiểu biết máy bay sao?

Quay đầu nhìn một cái, Giang Tả phát hiện bên cạnh mình ngồi một cô bé, đại khái bảy, tám tuổi, một cô bé khá đáng yêu.

Giang Tả lắc đầu, nói:

Lần đầu tiên ngồi, không hiểu biết thứ này.

Một người đàn ông sắp bước vào tuỏi trung niên ngồi cạnh cô bé nói:

Chú em lần đầu tiên đi Xuyên Hà tiểu trấn hả? Chú em đi một mình?

Giang Tả gật đầu, nói:

Gần như vậy, có người ở bên trong đặt vé giúp tôi.

Người đàn ông gật đầu, cũng không nói gì, nhưng trong lòng rất ngạc nhiên.

Lời Giang Tả nói lộ ra một việc, một người từ ngoài đến có thể dễ dàng máy bay, chỉ có thể nói lên người mua vé cho hắn chắc chắn có thân phận không thấp.

Thí dụ như người đàn ông này, đầu tiên, hắn không thể tùy tiện mua vé ở bên trong cho người khác, có mua cũng không vào được.

Hắn muốn mang người đi vào thì phải qua đi rất nhiều trình tự, còn phải tự mình đi ra rước người, nếu không thì khó mà đi qua lối đi bình thường.

Giang Tả hỏi:

Các vị là cư dân của Xuyên Hà tiểu trấn?

Người đàn ông kia gật đầu cười nói:

Ừ, quanh năm ở trong trấn nhỏ, rất ít đi ra, lần này là đến chọn mua. Nghe nói tế tự Thánh Địa ở gần trấn nhỏ, cho nên đi theo hưởng chút lợi.

Giang Tả gật đầu, xem ra trấn nhỏ không khép kín như hắn nghĩ.

Lúc này máy bay cất cánh, là trực tiếp bay lên, cơ hồ không có động tĩnh gì.

Lần đầu thể nghiệm, không tệ lắm.

Máy bay tốc độ bay rất nhanh, nhưng thực vững, ở trên máy bay cơ bản không cảm giác được di động.

Giang Tả nhắm mắt lại dự định ngủ một giấc, bởi vì máy bay phải đến rạng sáng mới tới đích đến, thời gian dài như vậy, ngủ một giấc là hợp nhất.

Thật lâu sau.

Xoẹt xoẹt!

Máy máy bay đột nhiên truyền đến tiếng động lạ.

Giang Tả nháy mắt bừng tỉnh.

Lúc này loa máy bay phát ra thông báo:

Các vị hành khách không cần lo lắng, đằng trước gặp được không khí ám lưu, không quá đáng lo, xin hãy an tâm chờ đợi giây lát.

Giang Tả nhìn ngoài cửa sổ, hỏi:

Hiện tại ở vị trí nào?

Người đàn ông ngồi bên cạnh trả lời ngay:

Đã qua dãy núi Xuyên Hà, sắp tới nơi rồi.

Giang Tả gật đầu, sau đó lại nhíu mày, không khí ám lưu?

Có lẽ người khác không thấy nhưng Giang Tả thì nhìn thấy.

Là tinh hỏa, hoặc là nên gọi huỳnh hỏa, lại hoặc là kêu quỷ hỏa.

Sự tồn tại của quỷ hỏa không ẩn khuất, nhưng có thể làm loạn tâm thần, khiến người sản sinh ảo giác.

Khi máy bay có dị động, rất nhiều quỷ tu đã âm thầm bò lên máy bay.

Những người kia định đi theo máy bay cùng nhau an toàn tiến vào khu vực Thánh Địa.

Giang Tả xoa huyệt Thái Dương, đầu tiên là Huyết Yêu, rồi đến quỷ tu, sao mà Thánh Địa khiến người ghét như vậy?

Lấy di động ra, Giang Tả nhắn tin lên nhóm chat.

Phá Hiểu:

“Có quỷ tu lẻn vào Thánh Địa.”

Mặc Ngôn ma tu là người trả lời đầu tiên:

“Tôi đã nói tại sao xung quanh là lạ, hình như có người quấy nhiễu tinh thần của chúng ta, vậy mà Lục Nguyệt Tuyết không chịu tin tôi.”

Giang Tả và nhóm Mặc Ngôn đều ngồi trên một chiếc máy bay, cho nên Giang Tả có điều phát hiện, Mặc Ngôn tự nhiên cho rằng là vì dị động trên máy bay.

Lần này cô đoán đúng rồi.

Lục Nguyệt Tuyết:

“Phá Hiểu đạo hữu cảm giác được sao? Là dị động máy bay mang đến?”

Phá Hiểu:

“Chuyên tu mộng yểm có miễn dịch rất lớn với tinh hỏa, chỉ cần đúng phương pháp là có thể khiến tác dụng của tinh hỏa bị mất hiệu lực trong phạm vi nhỏ.”

Sau đó Giang Tả gửi lên bí quyết nhỏ thuộc về mộng yểm.

Giây lát sau, Biên Hải Đao Khách gửi biểu cảm thở dài:

“Thánh Địa thật là nhiều tai nạn.”

Mặc Ngôn ma tu:

“Biết sự lợi hại của tôi rồi chứ?”

Sau đó là một loạt biểu cảm mũi dài tự hào.

Tiêu Tiểu Mặc:

“Đại lão, tôi có thể nói cho Thánh Địa biết tin tức này không?”

Chương 117

Giang Tả biết người quen trong Thánh Địa của Tiêu Tiểu Mặc, trên thực tế hắn hy vọng cô sẽ nói cho Thánh Địa.

Ai kêu Tô Kỳ cũng là người Thánh Địa?

Đây đúng là một việc tệ hại.

Sau đó máy bay vững vàng trở lại, nhưng nhóm Giang Tả biết bên trên thân máy bay có nhiều quỷ tu.

Thực lực chưa biết thế nào, số người không ít.

Cho nên, nhóm Xích Huyết Đồng Tử đều không định hành động thiếu suy nghĩ, dù sao đừng mong hành trình Thánh Địa thoải mái.

Xích Huyết Đồng Tử cắn kem cây, nói:

Cảm giác không quá rung lắc.

Tại sao mãi mà anh chưa ăn xong kem cây? Tôi nhớ anh không có pháp bảo không gian.

Mặc Ngôn nhìn từ trên xuống dưới, không hiểu tại sao Xích Huyết Đồng Tử ăn mãi mà không hết kem cây.

Biên Hải Đao Khách mở miệng nói:

Đừng nhìn, cậu ta lấy ấn ký chứa Xích kiếm đổi sang đựng kem cây, không trông thấy cậu ta cõng kiếm sao? Làm như hiệp khách thời xưa.

Nhưng có lẽ vì lần này có Phá Hiểu đạo hữu ở, cho nên chúng ta mới không quá lo lắng. Dù sao có nhiều việc Phá Hiểu đạo hữu phát hiện sớm hơn chúng ta một bước.

Lục Nguyệt Tuyết gật đầu, sau đó lấy di động ra gõ một hàng chữ: Lần này nhớ phải liên hệ chặt chẽ với Phá Hiểu đạo hữu, nếu gây ra phá hoại lớn thì nên nhắc nhở trước.

Mọi người:

“...”

Phá Hiểu là tu sĩ Nhất giai, mấy người kia không cảm thấy có phải mình điên rồi hay không mà cho rằng đối phương có thể tạo sức phá hoại lớn.

Không lâu sau, Giang Tả nhìn thấy thành phố đèn đuốc sáng trưng, điều này làm hắn ngoài ý muốn.

Đây rõ ràng là một đô thị hiện đại, hiện đại hơn trong dự đoán của hắn.

Hắn còn cho rằng nơi này sẽ là kiến trúc cổ xưa, sự thực chứng minh bọn họ cũng theo sát trào lưu thời đại.

Nhưng không có nhà cao tầng, ở trong mắt Giang Tả, nơi này cơ bản đều là kiến trúc gỗ, tuy rằng phong cách thực hiện đại, nhưng càng thiên hướng thắng cảnh nghỉ phép.

Bên ngoài trấn nhỏ đa số là đất tuyết, khiến Giang Tả hơi hơi sửng sốt, bởi vì hắn không trông thấy nhiều dấu vết trận pháp ở bên trên trấn nhỏ.

Ít nhất không có trận pháp giữ ấm.

Tuy không quá giỏi nhìn mặt biết ý, nhưng người đàn ông ở bên cạnh biết Giang Tả lần đầu tiên tới, sau đó giải thích:

Nghe nói bên dưới Xuyên Hà tiểu trấn là một ngọn núi lửa, bởi vì cự ly cùng độ dài vừa vặn thích hợp ở lại và sinh sống, cho nên mới xuất hiện tình huống như vậy.

Cô bé cũng nói:

Đúng đúng, sờ mặt đất sẽ có cảm giác ấm áp.

Như vậy sao?

Giang Tả không rành về chuyện này, nhưng tạo vật của thiên nhiên thì không có gì là không thể.

Chỉ có bạn không ngờ tới, không có thứ gì là nó không làm được .

Sau đó máy bay đáp xuống, nhóm Giang Tả cũng thuận lợi đến đích đến.

Chờ khi Giang Tả đi ra, tiềm thức nhìn bên trên máy bay, nhưng không thấy bóng dáng của quỷ tu.

Đại khái đã rời đi lúc giữa đường, hắn chỉ có thể hy vọng Thánh Địa cảnh giác chút, đừng lại gây lớn chuyện ra, đến lúc đó lại đánh sống đánh chết.

Rời đi sân bay, Giang Tả theo chỉ dẫn của Tô Kỳ tìm địa chỉ, giờ đã là ba giờ sáng, Tô Kỳ không cách nào đến đón máy bay.

Cô chỉ có thể chờ ngày mai lén lút chạy ra, còn về nơi muốn đi thì tự nhiên là khách sạn nào đó.

Đã đặt sẵn phòng cho hắn.

Nhưng khi Giang Tả tìm được trạm xe bus ngoài sân bay thì hắn ngây người, Tô Kỳ kêu hắn đi xe bus công cộng, nhưng hiện tại là ba giờ sáng.

Trạm xe bus chỉ chạy đến một giờ.

Cho nên, hắn biết đi đâu tìm xe bus công cộng?

Sau đó Giang Tả vịn trán, hắn nhớ ra rồi, trước kia ra ngoài chơi toàn là hắn lên kế hoạch, dựa vào Tô Kỳ?

Giang Tả từng theo cô một lần, lần đó bọn họ lạc đường, cực khổ vất vả lắm mới về nhà.

Giang Tả buông tiếng thở dài:

Ài, quả nhiên là già rồi, không ngờ còn sẽ tiềm thức tin tưởng cô ấy. Hèn gì dọc đường đi cứ cảm giác các loại trắc trở.

Trước kia Giang Tả không tin đường do Tô Kỳ hướng dẫn, lần này trở về lại ngây thơ giống thuở ban đầu, tin tưởng cô.

Tiếp theo là gieo nhân nào gặt quả ấy.

Nơi này không có bản đồ, nếu không thì hắn có thể thử đi bộ.

Giang Tả đứng dưới trạm xe bus, nơi này không có ai, không một chiếc xe nào.

Một chuyến bay đi nhiều người như vậy nhưng không có một người nào ngốc, chỉ riêng mình hắn.

Giang Tả lấy ra tiền xu thử tìm con đường chính xác, nhưng chưa kịp dùng thì một chiếc xe hơi ngừng lại trước mặt hắn.

Là người đàn ông ngồi cạnh Giang Tả trên máy bay.

Hắn ló đầu ra nhìn Giang Tả, hỏi:

Chú em, định đi đâu? Tôi có thể chở cậu một đoạn đường.

Giang Tả nói:

Vũ Thiên tiểu viện.

Người đàn ông sửng sốt, sau đó cười nói:

Thật trùng hợp, vừa vặn tiện đường, chúng tôi đi Vũ Thiên tiểu viện, lên xe đi.

Giang Tả đi tới bên cạnh xe, lấy từ trong túi ra một viên Nhị phẩm Linh thạch, sau đó đưa cho người đàn ông kia.

Người đàn ông ngây ra giây lát, cười gượng nói:

Chú em, cậu đưa hơi nhiều, thật sự muốn đưa thì một viên Nhất phẩm là được, mà như vậy đã là dư nhiều.

Giang Tả không thu về Linh thạch:

Tôi thì nghĩ đưa vậy là ít.

Sau đó Giang Tả đặt Linh thạch trong tay người này, hắn tự giác ngồi vào ghế lái phụ, bởi vì ngồi hàng ghế sau là con gái và vợ của người này.

Còn về đưa Linh thạch nhiều hay ít tùy vào Giang Tả cảm thấy có đáng cái giá đó hay không, đương nhiên, hắn cũng không mặt mũi lấy lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!