Dù sao bây giờ Giang Tả vẫn phải đi làm, cứ nói chuyện phiếm như vậy tất nhiên là không ổn.
Lần này Giang Tả làm việc thật, bởi vì cuối cùng đối phương đã phát ra Tiên Thiên khí rồi.
Bức ảnh là vừa chụp xong.
Giang Tả trông thấy trong lòng bàn tay hắn có một đoàn khí, khí này có màu trắng nhạt, nhìn qua rất tinh khiết.
Sau đó đối phương lại gửi tin nhắn cho Giang Tả: "Đạo hữu cảm thấy thế nào?"
Giang Tả trả lời: "Rác rưởi."
Thấy Giang Tả trả lời như vậy, có thể do đối phương sững sờ, mãi vẫn chưa thấy trả lời lại.
Có điều Giang Tả cũng không đợi đối phương nói gì, mà gửi tiếp một tin: "Tiên Thiên khí là một sợi, không phải một đoàn.
"Một sợi Tiên Thiên có thể biến thành một đoàn khí, ý của nó là, một đoàn khí là do một sợi hình thành."
"Còn Tiên Thiên tinh khiết chân chính, vô hình không thể nhìn thấy, của ông kém xa vạn dặm."
"Tác dụng của Tiên Thiên Đạo hóa chỉ có hai điều, hơn nữa cũng vì người khác."
"Một là bổ sung tiên thiên thiếu hụt, hai là cải tạo thiên tư."
"Với Tiên Thiên hiện giờ của ông, có tác dụng thứ nhất, nhưng bổ sung không lớn, chỉ có thể bổ sung được gần một nửa."
"Tác dụng thứ hai, căn bản không được."
Thật sự, khi đối phương nói đến hai chữ rác rưởi, cố chủ này đã tức giận, thậm chí ông ta còn cảm thấy gã Phá Hiểu này đang đùa bỡn ông ta.
Nhưng sau khi nghe thấy mấy câu tiếp theo, ông ta lập tức sững sờ.
Đối với Tiên Tiên ông ta cũng không hiểu rõ toàn bộ, nhưng đối phương lài trực tiếp chỉ ra tác dụng của Tiên Thiên và hình dạng của nó.
Lại còn có thể nói rõ công hiệu Tiên Thiên khí của ông ta.
Đây mà là ăn nói bậy bạ sao?
Cuối cùng người cố chủ kia đánh mấy chữ: "Đạo hữu có thể dạy tôi không?"
Giang Tả nhìn giao diện cuộc trò chuyện, sau đó hỏi: "Tu vi?"
Đáp: "Bát giai Vấn đạo."
Giang Tả lại hỏi: "Tác dụng?"
Đáp: "Bổ sung Tiên Thiên thiếu hụt."
Giang Tả không nói thêm gì nữa, mà soạn thảo một đoạn tương đối dài, sau đó gửi cho ông ta.
Giang Tả chỉ tùy ý gửi, nhưng mà khi trông thấy nội dung, trong nháy mắt người phía bên kia đã bị Phá Hiểu làm cho giật mình.
Ông ta nhìn thấy gì thế này?
Là mấy câu nói, cũng là bí pháp, là Vô Thượng Thiên Thư.
Với tu vi Bát giai Vấn đạo của ông ta, thế mà chỉ miễn cưỡng hiểu được mơ hồ.
Thậm chí ông ta còn cảm thấy căn bản không thể nào thông suốt được.
Chỉ mấy câu nói đó thôi, thế mà khiến tốc độ ngưng tụ Tiên Thiên khí của ông ta, nhanh hơn rất nhiều.
Hiện giờ trong đầu ông ta chỉ có một nghi vấn duy nhất: "Rốt cuộc gã Phá Hiểu này là thần nhân thế nào?"
Giang Tả không để ý đến cảm nhận của đối phương, cho ông ta một vài thứ cũng được, ít nhất có thể khiến người này ngưng tụ ra được Tiên Thiên khí chân chính.
Còn những chuyện khác, Giang Tả không nói gì thêm, cả chuyện thù lao cũng không nhắc đến.
Hắn đã trông thấy Tiên Thiên đạo hóa, thêm phần thưởng Bát phẩm Linh thạch với hắn là đủ rồi.
Chỉ là Giang Tả rất muốn hỏi một câu, người này có biết hậu quả của Tiên Thiên đạo hóa không?
Đối với người bình thường mà nói, Tiên Thiên Đạo hóa cùng cấp sẽ chém đứt đạo của người đó.
Nếu như cho người khác đạo Tiên Thiên khí này, thứ chờ đợi hắn là đạo cơ bị phá hủy.
͏ ͏ ͏
Giang Tả không tiếp tục để ý đến người kia, ủy thác này về cơ bản coi như xong rồi.
Sau đó Giang Tả không tìm kiếm ủy thác khác nữa.
Trưa nay không về nhà, hắn có thể tự đi ăn một mình, cơ hội này hiện giờ cũng trở thành thứ hiếm có.
Sau đó Giang Tả định rời khỏi chỗ này.
Từ khi Giang Tả đến, Tây Môn Lung Linh vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Giang Tả.
Khi thấy Phá Hiểu muốn ra ngoài, Tây Môn Lung Linh lập tức đi theo.
Giang Tả vừa ra khỏi cửa, Tây Môn Lung Linh đã ngăn hắn lại.
- Anh, anh chờ một chút.
Tây Môn Lung Linh có chút căng thẳng.
Người phía đối diện chính là ác ma.
Làm sao cô bình tĩnh được.
Giang Tả nhìn Tây Môn Lung Linh, hắn hoàn toàn không biết người này muốn làm gì.
Tây Môn Lung Linh nói tiếp:
- Tôi, anh trai tôi mất tích, anh, anh có biết anh ấy ở đâu không?
Mặt Giang Tả không thay đổi chút nào:
- Không biết.
Nói xong hắn quay người đi luôn.
Tây Môn Lung Linh giận dữ nhìn theo bóng lưng Giang Tả, nhưng mà, cô không dám đuổi theo.
Ác ma này sẽ ăn tươi nuốt sống người khác.
Nếu không phải anh trai thường xuyên nói với cô, có một số việc có thể hỏi người này, nếu không còn lâu cô mới đi hỏi.
Bình thường cô chưa bao giờ đến hỏi Phá Hiểu cả,
Bởi vì đối phương vô cùng tà ác.
Nhưng lần này không còn cách nào khác, sau khi độ kiếp xong, anh trai cô vẫn chưa về nhà.
Mọi người đều có chút lo lắng, tuy rằng cô ra ngoài làm việc, nhưng mà mục đích chủ yếu vẫn là thông qua thị trường nhị bộ để tìm được anh trai mình.
Thế nhưng lâu như vậy rồi vẫn không có chút tin tức nào.
Mẹ của cô không thể ra ngoài tìm kiếm, cho nên cô cả gan hỏi Phá Hiểu, hắn là ác ma, biết rất nhiều, bản lĩnh cũng rất mạnh.
Không chừng hắn lại biết.
Nhưng mà, ác ma này chỉ trả lời có hai chữ.
Không có chút thành ý nào.
Được rồi, cô cũng không có thành ý, nhưng mà bảo cô đưa Kỳ Kỳ cho hắn.
Cô cũng sợ.
Thi thoảng cô vẫn nhớ lời nói của ác ma kia.
-------------
͏ ͏ ͏
Chương 1134
Chỉ cần Phá Hiểu mở miệng, cô sẽ không nhịn được thầm nghĩ, anh trai cô có phải đã bị bày trên mâm cơm rồi hay không?
Nếu Phá Hiểu nói như vậy, cô sẽ khóc.
Cho nên, cô không dám hỏi.
- Điện thoại cũng không biết đường gọi về, anh trai thối, ế cũng đáng đời.
Tây Môn Lung Linh nhìn điện thoại, hung dữ mắng một câu.
Mắng xong cô lại quay về tiếp tục cố gắng, gần đây cô thăng cấp rất nhanh, thậm chí bắt đầu biết cách sử dụng năng lực của mình rồi.
Cô cũng không phải Tây Môn Lung Linh vừa mới tới nơi này.
Cô phát hiện ra, hóa ra cô cũng rất mạnh.
Đương nhiên, trong mắt Giang Tả, cô chỉ là tiểu bằng hữu Nhất giai mà thôi, căn bản không đáng chú ý.
Còn về thiên tư?
Dù mạnh đi nữa có thể mạnh bằng bà xã nhà hắn không?
Đừng có đùa, chỉ cần lôi Tĩnh Nguyệt tỷ ra, có thể chèn ép tất cả mọi người rồi.
Trong số người Giang Tả đã gặp, ngoài Kiếm Thập Tam vượt qua người thường ra.
Không ai có tốc độ tiến giai so được với Tĩnh Nguyệt tỷ.
Đương nhiên, ngoài hắn và Tô Kỳ ra.
Nếu không có mấy người bọn họ, Tĩnh Nguyệt tỷ chính là yêu nghiệt nhất rồi.
Nói ra thì, hình như cũng có chút đáng thương.
... ͏
Mất chút thời gian, Giang Tả đã đi đến nhà hàng Duyên diệu bất khả ngôn.
Vừa bước vào, đã có người phục vụ chạy đến hỏi:
- Phá tiên sinh đến tìm ông chủ của chúng tôi à? Tôi sẽ đi thông báo.
Giang Tả gật đầu.
Thật ra nhà hàng này rất tốt, nhưng mà không thích hợp để hắn đưa Tô Kỳ đi cùng.
Bởi vì lần nào đối phương cũng gọi hắn là Phá tiên sinh, khả năng sẽ khiến Tô Kỳ bất mãn.
Sau đó chính là Tô Kỳ bất mãn với hắn, cuối cùng, hắn có thể để lại di ngôn được rồi.
Nghĩ đến cũng rất kích thích.
Sau này khi muốn nói với Tô Kỳ, có thể thử xem.
Việc hắn là người tu luyện chắc chắn phải nói, hơn nữa cũng không thể để quá lâu.
Nhưng để Tô Kỳ biết chuyện này thế nào, hắn phải cân nhắc.
Tìm cơ hội có lợi để mình có thể qua cửa được, sau đó nói cho cô biết, chồng em có thể đánh được một trăm một nghìn người như em, em có vui không?
Có lẽ rất vui nhỉ.
Lúc này Giang Tả đã được đưa đến vị trí gần cửa sổ, nhân viên phụ vụ nói với Giang Tả, ông chủ Chung sẽ đến ngay.
Sau đó hắn còn mang đồ uống cho Giang Tả:
- Đây là đồ uống do ông chủ đặc chế, hy vọng Phá tiên sinh sẽ thích.
Giang Tả nhìn cốc đồ uống, không có linh khí gì, nhìn vô cùng bình thường.
Có điều màu sắc thì ngược lại, rất rực rỡ.
Hơn nữa cảm giác độ đủ cao, giống như cocktail.
Có điều có lẽ sẽ ngon hơn nhiều.
Trên cốc có sẵn ống hút, Giang Tả thử một ngụm thấy cũng được.
Chưa ngon đến mức quá khoa trương.
Còn chuyện đánh giá?
Sẽ không.
Đợi khoảng một phút sau, Chung Dịch Dương mới ra ngoài, hắn còn mang theo một mâm thịt nướng.
Là thịt Vịnh Tê.
Vốn dĩ Giang Tả muốn đến để ăn chân Đa Linh Khuyển, có điều Vịnh Tê cũng được.
Mặc dù Chung Dịch Dương nấu không ngon bằng ông chủ bán đậu phụ, nhưng mà phong cách khác nhau, Giang Tả hoàn toàn có thể ăn được.
- Món này tôi đang định đưa qua cho Liễu tỷ, đúng lúc Phá Hiểu đạo hữu đến, vậy để cho Phá Hiểu đạo hữu trước.
Chung Dịch Dương ngồi đối diện với Giang Tả.
Giang Tả chỉ mải ăn thịt, không nói gì cả, ăn được một lát đột nhiên Giang Tả hỏi:
- Đao pháp của anh hình như đã ra dáng chút rồi.
Chỉ cần nhìn miếng thịt là biết.
Từng miếng thịt đều được thái rất tốt, phải biết rằng đao pháp của hắn không phải chỉ đẹp mắt.
Đao pháp này có thể chặt đứt mọi thứ.
Ngay cả Linh khí nó cũng có thể chặt được.
Giống như trong miếng thịt có chứa linh khí, sau khi thái ra, Linh khí cũng có thể cắt thành từng miếng.
Không phải chỉ tản ra.
Cho nên đao pháp này, sẽ không cắt hỏng bất cứ thứ gì.
Chỉ là Chung Dịch Dương mới chỉ học xong chiêu thứ nhất, năng lực vô cùng có hạn.
Có điều cũng tạm chấp nhận được.
Thật ra Đao pháp của Chung Dịch Dương, nếu truyền đi có thể khiến rất nhiều tiên trù khiếp sợ.
Chiêu thứ nhất này thôi cũng đã làm khó bao nhiêu người.
- Đều là công lao của Phá Hiểu đạo hữu, không biết gần đây Phá Hiểu đạo hữu có chuyện gì cần tôi giúp không?
Chung Dịch Dương hỏi.
Hiện giờ Chung Dịch Dương cảm thấy mình hoàn toàn có thể học được chiêu thứ hai rồi.
Nhưng mà, chờ mãi Phá Hiểu vẫn không có chuyện gì cần đến hắn, điều này khiến hắn rất bất đắc dĩ, bởi vì không có cách nào học được chiêu thứ hai.
Phá Hiểu keo kiệt sao?
Chung Dịch Dương không hề nghĩ đến khía cạnh này, có thể vì một tin tức mà dạy hắn chiêu thứ nhất, đã hào phóng lắm rồi.
Hơn nữa ở trong nhóm, hắn cũng nhìn ra được, hầu như chuyện gì Phá Hiểu cũng nói hết.
Nhất là có nhiều tin tức rất kinh người.
Có điều một số việc Phá Hiểu không nhắc đến.
Không phải do hắn keo kiệt, mà do tính cách.
-------------
͏ ͏ ͏
Chương 1135
Giang Tả nghĩ một chút rồi nói:
- Không có.
Chung Dịch Dương cũng không hỏi nhiều nữa, chỉ nói với Giang Tả:
- Vậy khi nào Phá Hiểu đạo hữu có việc, nhớ nói cho tôi biết, tôi phải đi chuẩn bị thức ăn cho Liễu tỷ đây.
- Ông cụ nhà chị ấy khó lường, tôi phải nịnh bợ, vậy thì sư phụ tôi sẽ không làm khó tôi.
Chung Dịch Dương hậm hực nói.
Giang Tả gật đầu, có điều người nào khó lường kia, Giang Tả không hề quan tâm.
Không liên quan gì đến hắn cả.
Lúc này Giang Tả vẫn đang tập trung ăn uống.
Tiện thể nhớ đến Tô Kỳ.
Còn Chung Dịch Dương, tất nhiên là hắn vội vàng đi làm việc của hắn rồi.
Thật ra lúc này Giang Tả lại nghĩ đến một chuyện, Tĩnh Nguyệt tỷ hay đến chỗ này, cũng thường xuyên đưa Tô Kỳ đến.
Nếu có một ngày Tĩnh Nguyệt tỷ đến, đưa cả Tô Kỳ đi cùng, lúc ấy Tô Kỳ lại gọi hắn đến, thì phải làm sao bây giờ.
Đúng lúc này đột nhiên Giang Tả mở miệng nói:
- Thức ăn bên ngoài, đúng là không có hồn.
Nhân viên phục vụ đúng lúc đi ngang qua đó, vẻ mặt hắn ta choáng váng.
Khách hàng đến đây đúng là khác thường, ăn cơm còn để ý như vậy.
Nếu như có thể, các cô ước gì được ăn cơm ở chỗ này.
Bởi vì món ăn rất ngon.
Nhất là đồ ăn của vị Phá tiên sinh này, các cô từng nếm thử một miếng, hương vị ấy đúng là không thể nào diễn tả được.
Nhưng khi hỏi giá cả, các cô đã hết hy vọng.
Vô giá, cả đời cũng không mua được
... ͏
Giữa trưa, nhà hàng bắt đầu đông khách hơn.
Giang Tả ăn xong lập tức rời khỏi nhà hàng.
Tiền vẫn phải trả.
Hiện giờ hắn định đi xung quanh Giang Thành, có lẽ có thể tìm thấy cửa vào bí cảnh.
Dù sao hắn mới nhận được điện thoại của Tô Kỳ, còn nhắc đến Linh Hồ bí cảnh, nếu có thể chắc chắn hắn sẽ đi.
Còn việc cuối cùng có quyết định đi hay không, có lẽ phải qua đêm nay.
Hiện giờ đi xem trước một chút, cũng không coi là lãng phí thời gian.
Ra đến bên ngoài Giang Thành, Giang Tả phát hiện ra gió ở đây hơn lớn, hơn nữa có chút hàn khí.
Giang Tả ngẩng đầu:
- Không khí lạnh tràn về rồi à? Xem ra lúc về phải trải thêm cái đệm lên giường, chăn màn cũng phải thay đổi.
Chăn dày một chút, ngủ cũng thoải mái hơn.
Sau đó Giang Tả tiếp tục đi xung quanh giang thành, càng ra ngoài Giang Tả càng đi chậm.
Trong tay hắn cầm một đồng tiền xu, đi một chút lại dừng, hắn đã thay đổi phương hướng rất nhiều lần rồi.
Hơn nữa phạm vi hắn đi qua cũng rất rộng.
Cuối cùng hắn dừng chân trước một cái cây bình thường.
Con đường này trước đó Giang Tả chưa đi qua, nhưng mà bây giờ Giang Tả lại dừng chân ở chỗ này.
- Thế mà vẫn đang xác định vị trí, có điều theo quy luật di chuyển của cửa vào kia, có lẽ chính là ở chỗ này, điểm cuối cùng con Tam Vĩ Hồ kia dừng chân, cũng là chỗ này.
Giang Tả lẩm bẩm.
Hiện giờ hắn vẫn chưa tìm thấy Tam Vĩ Hồ như trước.
Chưa nói đến hạn chế không gian, ngay cả muốn đuổi theo cũng không kịp.
Dù sao nó cũng không ở trong không gian này.
Con hồ ly kia đúng là không sợ chết.
Sau đó Giang Tả lập tức bấm điện thoại gọi cho Cố Kiếm Sinh, cửa vào Linh Hồ bí cảnh có thể sẽ ổn định sớm thôi, có lẽ đêm nay hoặc ngày mai là có thể mở ra.
Bảo Cố Kiếm Sinh đến trông coi là được rồi.
Chỉ là sau khi gọi điện thoại, Giang Tả lại kinh ngạc.
- Số máy quý khách vừa gọi không ở trong vùng phủ sóng.
Giang Tả mở nhóm ra, sau đó gửi một câu hỏi vào trong nhóm.
Phá Hiểu: "Có ai biết Cố Kiếm Sinh đi đâu rồi không?"
Đúng vậy, thế mà lúc này Cố Kiếm Sinh lại không ở Giang Thành, hơn nữa không biết đã chạy đi đâu.
Chuyện này đúng là kỳ quái, bởi vì vẫn chưa tìm được Tam Vĩ Hồ, chẳng lẽ hắn đã không thèm để ý đến Tam Vĩ Hồ nữa?
Tiêu Tiểu Mặc: "Đi xa nhà rồi, hắn liên lạc với tôi, bảo tôi nhìn giúp xem có ai tìm được Tiểu Lê không, nhất là chú ý hướng đi của Phá Hiểu đại lão."
"Có điều hình như hắn bị ép buộc, bởi vì khi hắn nói không thể tự mình đi tìm Tiểu Lê, hắn vô cùng thống khổ."
Trần Ức: "Đúng, còn sắp khóc."
Lưu Vũ: "Tiểu Lê giống như mạng của hắn, đúng là chưa từng thấy hắn bỏ Tiểu Lê tự mình ra ngoài bao giờ."
Xích Huyết Đồng Tử gửi icon khiếp sợ:
- Cố Kiếm Sinh vứt bỏ Tiểu Lê rồi? Chuyện lớn gì vậy?"
Bọn họ đều biết Cố Kiếm Sinh quan tâm đến Tiểu Lê thế nào, thế mà lại nhờ người khác giúp đỡ chuyện tìm Tiểu Lê.
Nếu để Tiểu Lê biết chuyện này, không khéo lại bỏ nhà trốn đi lần nữa.
Đúng lúc này Tiêu Tiểu Mặc hỏi Phá Hiểu: "Phá Hiểu đại lão, đột nhiên anh tìm Cố Kiếm Sinh, vì có tin tức của Tiểu Lê sao?"
Giang Tả gửi vị trí vào nhóm, sau đó chụp ảnh cái cây kia, thậm chí còn để lại dấu hiệu rất nhỏ.
-------------
͏ ͏ ͏
Chương 1136
"Đêm nay hoặc ngày mai, cửa vào bí cảnh sẽ mở ra ở chỗ này, còn chuyện có phải Linh Hồ bí cảnh hay không vẫn chưa chắc chắn."
"Tiểu Lê nhất định đang ở chỗ này."
Xích Huyết Đồng Tử: "Đêm nay sẽ mở ra sao?"
Biên Hải Đao Khách: "Tôi đến trông coi, đúng lúc tôi cũng muốn vào."
Xích Huyết Đồng Tử: "Tôi cũng đi, đi trước sẽ dễ gặp được tình yêu của mình hơn."
"Tôi cảm thấy tôi sắp phải chấm dứt cuộc sống tu luyện độc thân năm nay rồi."
Mặc Ngôn Tiên Tử: "Sau đó bắt đầu cuộc sống tu luyện độc thân năm sau?"
Xích Huyết Đồng Tử:
... ͏
Sau khi báo vị trí, những chuyện còn lại không liên quan đến Giang Tả nữa, dù sao việc hắn có thể làm chỉ có vậy thôi.
Còn chuyện để hắn canh ở chỗ này?
Chuyện này không thể nào.
Tối không về nhà, Tô Kỳ chắc chắn sẽ giết hắn.
Buổi tối hắn hoàn toàn không có thời gian, trừ khi ngày hôm đó Tô Kỳ không ở nhà.
Ngay cả cãi nhau, cũng phải về nhà.
Đây là lẽ thường.
Sau đó Giang Tả không để ý đến nhóm chat nữa, sắc trời cũng sắp muộn rồi, hắn phải về thôi.
Sau khi Giang Tả quay về, Xích Huyết Đồng Tử và Biên Hải Đao Khách bắt đầu tìm kiếm vị trí Giang Tả để lại.
Trên đường đi Xích Huyết Đồng Tử hỏi Biên Hải Đao Khách:
- Có phải anh cũng định nuôi dưỡng Linh Hồ không?
Biên Hải Đao Khách nói:
- Cậu thật sự định tìm Linh Hồ?
Xích Huyết Đồng Tử vừa gặm kem vừa nói:
- Dù sao cũng phải có đạo lữ song tu có phải không, không tìm được đạo tu, ma tu, thì Linh thú cũng được.
Biên Hải Đao Khách nói:
- Cậu không sợ ngày nào đó sẽ bị Phá Hiểu đạo hữu ăn mất à?
Xích Huyết Đồng Tử không biết nói sao, một lúc lâu sau hắn nói:
- Không phải Phá Hiểu đạo hữu nói ăn không ngon sao?
Biên Hải Đao Khách:
... ͏
Đúng là Biên Hải Đao Khách không biết Xích Huyết Đồng Tử thích kiểu gì.
Người trong nhóm hắn đều không thích.
Đại Tiên Tử, hắn đều có thể bới ra lỗi.
Tất cả mọi người đều rất tò mò, không biết sau này Xích Huyết Đồng Tử sẽ tìm được Tiên Tử thế nào.
... ͏
Khi Giang Tả về đến nhà, trời bắt đầu tối, có điều coi như vẫn sớm.
Chủ yếu là do trời chuyển mùa rồi, tối nhanh hơn.
Lúc về hắn còn tiện thể mua chút rau mang về
Tô Kỳ bảo hắn mua, cô nói mình quên mua vài thứ gì đó.
Lúc mua thức ăn, nhân tiện Giang Tả còn mua thêm vài quả lê, nhìn qua có vẻ rất ngon miệng.
Sau đó hắn mới về nhà.
Lúc về đến nhà, Tô Kỳ đang nấu cơm rồi.
Giang Tả vừa vào nhà, đã nghe thấy tiếng Tô Kỳ:
- Rau của em đâu rồi, nhanh lên nhanh lên.
Giang Tả tò mò hỏi:
- Em làm gì mà cuống lên như vậy?
Tô Kỳ nói:
- Mì xào, là cái loại ăn vô cùng ngon.
Giang Tả:
... ͏
Còn có món mì xào như vậy?
Cái loại vô cùng ngon, vậy có phải còn có loại vô cùng khó ăn không?
Có điều Giang Tả không để ý nhiều.
Tô Kỳ nhận lấy rau rồi nói:
- Vừa rồi em định mua con cá về nấu canh chua, nhưng mà lại phát hiện ra khả năng nấu nướng của mình chưa đủ, nấu không ngon.
- Lần trước em còn đi hỏi ông chủ bán đậu phụ, thế mà ông ta không dạy em.
Ông ta nói không biết làm cá.
Đừng tưởng rằng lần này có thể bắt ông ta nấu cá.
Giang Tả có chút bất đắc dĩ, ban đầu ông chủ bán đậu phụ chỉ làm đậu.
Sau đó vì thịt Vịnh Tê lại nấu thêm thức ăn.
Hiện giờ nhìn bề ngoài có vẻ như đánh chết cũng không làm cá.
Tiếp tục như vậy, khéo có lúc sẽ mở quán cơm.
Có điều Tĩnh Nguyệt tỷ còn quá đáng hơn, còn bảo ông ta làm kẹo hồ lô.
- Không nấu thì không nấu, cũng không sao cả.
Giang Tả nói.
- Nhưng mà em muốn học, không được, lần sau về em bảo sư phụ tự mình ra mặt.
Ít nhất phải dạy em nấu thế nào cho ngon.
Tô Kỳ quyết định.
Tuy rằng cô không phải đầu bếp giỏi, nhưng mà cô lại muốn nấu ăn.
Hai người bọn họ, không thể ngày nào cũng gọi đồ ăn bên ngoài về, ngày nào cũng ra ngoài ăn được.
Không thể nào, chỉ cần có cô ở đây, không thể nào có chuyện đó.
Thật ra bảo ông chủ bán đậu phụ dạy Tô Kỳ rất dễ, chẳng qua là gia vị gì gì đó, cơ bản chỉ có ở giới tu luyện thôi nhỉ?
Vậy thì không thực tế.
Không bằng để Chung Dịch Dương dạy còn tốt hơn.
Sau đó Giang Tả nói:
- Anh quen một người đồng nghiệp, nấu ăn rất ngon, sau này anh bảo anh ta dạy em một chút.
- Viết lại kỹ càng cách nấu cho em.
Trước kia Giang Tả cũng có sách dạy nấu ăn, nhưng mà đã bị hắn xé rồi, cách nấu đều là lừa người cả.
Hắn mạnh như vậy mà không học được, chắc chắn là do sách dạy nấu ăn.
Sách dạy nấu ăn rác rười, làm hỏng thiên tư của hắn.
Nghe thấy Giang Tả nói như vậy, Tô Kỳ vui sướng nói:
- Thật không? Có điều rất ngon là ngon đến mức nào? Có ngon bằng bà xã anh không?
Giang Tả nhìn Tô Kỳ ánh mắt vô thần.
Cái này là so cái gì?
Cái này thì trả lời thế nào?
-------------
͏ ͏ ͏
Chương 1137
Giang Tả không trả lời câu hỏi này, chỉ yên lặng nhặt rau giúp Tô Kỳ.
Món mì xào của Tô Kỳ đúng là ăn rất ngon.
Lúc ăn cơm, Tô Kỳ nói:
- Hôm nay sư tỷ nói với em, cùng đi làm nhiệm vụ với chị ấy, sẽ thúc đẩy chuyện tiến tu, cho nên em định đi.
- Có được hay không ạ?
Tô Kỳ đang hỏi Giang Tả, nhiệm vụ có thể lựa chọn kiểu này, đương nhiên phải hỏi ý Giang Tả.
Giang Tả không cho cô đi, vậy chắc chắn cô sẽ không đi.
Còn lâu cô mới vì chuyện kiểu này khiến cho Giang Tả tức giận.
Trước đây chính là không đi không được.
Giang Tả nhìn Tô Kỳ sau đó hỏi:
- Anh có thể đi cùng không?
Tô Kỳ từ chối thẳng thừng:
- Không thể.
Giang Tả rất kinh ngạc, thế mà lại không thể, về mặt lý thuyết, nhiệm vụ này không khó, vì sao lại không cho hắn đi cùng?
Tô Kỳ nói:
- Trong Linh Hồ bí cảnh mỹ nữ kiểu gì cũng có, đặc biệt còn biết quyến rũ người khác, lỡ anh bị mê hoặc thì làm sao bây giờ?
Giang Tả tặc lưỡi:
- Lẽ ra em phải tin tưởng anh một chút chứ.
Tô Kỳ lắc đầu:
- Không phải em không tin.
- Nhưng bọn họ đặc biệt biết cách quyến rũ người khác, hồ ly tinh vô cùng nguy hiểm.
- Anh phải tránh xa.
Giang Tả:
... ͏
Đúng là hắn không có cảm giác gì.
Hấp dẫn, quyến rũ gì gì đó, đối với hắn mà nói đều không là gì cả.
ĐỐi với hắn, chẳng qua đó chỉ là một con hồ ly mà thôi.
Còn có thể có gì nữa?
Ăn cũng không ngon.
Có điều Tô Kỳ không cho, hắn cũng không có cách nào cả, nhưng nghĩ lại cũng tốt, bản thân hắn cũng được thả.
Sau đó Giang Tả gật đầu:
- Ừ, anh không đi.
Tô Kỳ nói:
- Vậy em đi cùng với sư tỷ, có lẽ sẽ mất một hai ngày.
Giang Tả vẫn gật đầu như cũ:
- Ừ.
Tô Kỳ ghé sát vào Giang Tả, sau đó nói:
- Hình như anh không hề tức giận?
Bình thường nói đến chuyện này Giang Tả đều lạnh lùng, đều tức giận.
Lúc trước cũng vì chuyện này, mà bắt đầu bùng nổ.
Hiện giờ lại như vậy, Tô Kỳ vẫn lo Giang Tả sẽ tức giận.
Nhưng mà, cô lại không cảm nhận được chút nào, thậm chí còn có cảm giác đối phương có chút vui mừng.
Mặt Giang Tả không biểu cảm, nói:
- Anh nên tức giận sao?
Tô Kỳ nói:
- Giang Tả tiên sinh, anh thay đổi rồi.
Trước kia khi em phải ra ngoài, anh đều tức giận.
- Có phải anh không còn yêu em nữa hay không?
Giang Tả:
... ͏
Hắn trợn mắt nhìn Tô Kỳ, sau đó lại tiếp tục ăn mì xào của mình.
Đúng là gây sự vô cớ.
Lúc nào hắn cũng bám theo, có gì phải tức giận.
Còn chuyện không yêu Tô Kỳ nữa, sao có thể?
... ͏
Đêm khuya.
Ánh trăng mờ ảo, bên ngoài Giang Thành, trước một cái cây.
Xích Huyết Đồng Tử và Biên Hải Đao Khách đã đến được chỗ này, đang chờ cái cây này xảy ra biến hóa.
Vốn dĩ bọn họ cho rằng đêm nay sẽ không mở ra, không ngờ đột nhiên lại trông thấy cái cây bình thường này tỏa ra một chút ánh sáng.
Rất nhanh ánh sáng này đã nuốt chửng cả cái cây.
Sau đó một con hồ ly bốn đuôi xuất hiện trong ánh hào quang.
Biên Hải Đao Khách lạp tức giơ tay ra bắt lấy, đay chắc chắn là Tiểu Lê rồi.
Nhưng mà khi tay hắn chạm vào luồng sáng kia, đã trực tiếp bị một lực lượng mạnh mẽ bắn ngược lại.
Còn Tiểu Lê cũng đã chui vào trong ánh sáng ấy, rồi biến mất không thấy đâu nữa.
Biên Hải Đao Khách nói:
- Xem ra tìm được Tiểu Lê, đúng là không phải chuyện dễ dàng.
Xích Huyết Đồng Tử gặm kem nói:
- Cũng không biết có dễ vào hay không.
Biên Hải Đao Khách:
- Chắc là không dễ lắm, tôi cảm thấy có người đang đi ra rồi.
Nghe thấy thế Xích Huyết Đồng Tử lấy Xích kiếm sau lưng xuống, để có thể tiện rút kiếm bất cứ lúc nào.
Có điều, có Biên Hải Đao Khách ở đây, có lẽ tác dụng của hắn không lớn, trừ khi là vấn đề chuyên môn của hắn.
Phải biết rằng, ở trong nhóm ngoài Phá Hiểu ra, Biên Hải Đao Khách là người có tu vi cao nhất.
Cùng giai cũng không thua bất cứ kẻ nào, tình hình này tất nhiên là sau khi hắn có được Tịnh Châu và Chú Châu.
Hai hạt châu này vừa là pháp bảo vừa là công pháp, làm chấn động tam quan của Biên Hải Đao Khách.
- Đến rồi.
Biên Hải Đao Khách nhắc nhở Xích Huyết Đồng Tử.
Xích Huyết Đồng Tử vẫn gặm kem, không căng thẳng lắm.
Tâm tính của hắn vô cùng ổn định.
Dù sao trong tông môn, hắn lúc nào cũng bị thua thiệt, cho nên đã quen rồi.
Quả nhiên, sau khi ánh sáng tối đi, có hai người bên trong đi ra ngoài.
Đúng là hai con Linh Hồ hóa hình.
Hai người đều có tai ở trên đầu, sau lưng còn có đuôi.
Đều là lông xù.
Đều màu trắng.
Một con Linh Hồ nói:
- Hoan nghênh hai vị đạo hữu đến thăm Linh Hồ bí cảnh, có thể biết được cửa vào Linh Hồ bí cảnh sớm như vậy, có thể trở thành khách quý của Linh Hồ bí cảnh chúng tôi.
- Nếu không chê, có thể trực tiếp vào trong bí cảnh.
Biên Hải Đao Khách hỏi:
- Vậy nếu như không phải khách quý, có phải không dễ vào như vậy không?
Linh Hồ lắc đầu:
- Thật ra cũng dễ thôi, một viên Ngũ phẩm Linh thạch, có thể vào được.
Biên Hải Đao Khách:
... ͏
Xích Huyết Đồng Tử:
... ͏
-------------
͏ ͏ ͏
Chương 1138
Đây là đang ăn cướp sao, bởi vì bên trong không có tạo hóa gì, tốn tiền mua vé vào cửa này cùng lắm chỉ dùng để ngắm cảnh.
Xem ra Linh Hồ bí cảnh không hoan nghênh kẻ yếu và người nghèo.
Có tiền chưa chắc đã mạnh, nhưng mà không có tiền đa phần đều yếu.
Xích Huyết Đồng Tử không kém, nhưng mà chắc chắn không mạnh, còn một điều nữa, hắn cũng nghèo.
May mà hiện giờ có thể miễn phí, cho nên hắn không hề do dự.
Tất nhiên là vào.
Biên Hải Đao Khách cũng cảm thấy như vậy, hắn nói:
- Xin Tiên Tử dẫn đường.
Sau đó Linh Hồ giơ tay ra làm tư thế mời bọn họ.
Biên Hải Đao Khách và Xích Huyết Đồng Tử đi về phía cái cây kia.
Có điều bọn họ vẫn cảnh giác như cũ, nếu có nguy hiểm, bọn họ có thể kịp thời phản ứng.
Chỉ là trước khi vào, bọn họ đã truyền tin ra ngoài, bĩ cảnh đã mở ra, nhìn qua đúng là Linh Hồ bí cảnh.
Đúng vậy, tuy rằng đã trông thấy Linh Hồ, nhưng mà bọn họ vẫn chưa xác nhận nơi này chính là Linh Hồ bí cảnh, không ai biết được có phải hai con Linh Hồ này đang lừa người khác không.
An toàn là trên hết.
Sau đó Biên Hải Đao Khách và Xích Huyết Đồng Tử được dẫn vào trong.
Cửa vào bí cảnh vẫn còn đó, ở cửa có một con Linh Hồ đứng đó.
Xem ra là để đón khách bất cứ lúc nào.
... ͏
Đêm hôm đó, Tĩnh Nguyệt đang đả tọa đột nhiên nhận được điện thoại.
Nhìn qua là sư phụ cô gọi đến, chỉ vì cô độc thân, nên hoàn toàn không được để ý xem có phải đang quấy rầy cô hay không.
Cô là Thánh nữ, đáng đời... ͏
Tĩnh Nguyệt nhanh chóng nghe máy:
- Sư phụ, người không thể gọi vào ban ngày được sao?
Nguyệt Tịch nói:
- Ban ngày hay ban đêm, đối với con có gì khác nhau sao?
Tĩnh Nguyệt:
... ͏
Vẫn có chút khác biệt đấy.
Sau đó Nguyệt Tịch lại nói tiếp:
- Vi sư vừa nhận được tin tức, Linh Hồ bí cảnh đã mở ra, con có thể đến đó rồi.
Tĩnh Nguyệt nói:
- Để ngày mai đi, con hẹn tiểu oán phụ rồi.
Nguyệt Tịch kinh ngạc:
- Tiểu Cửu không cáu kỉnh? Tiểu Giang cũng không tức giận chứ?
Tĩnh Nguyệt lắc đầu:
- Không có, hơn nữa còn được cộng thêm thành tích, tiểu oán phụ còn thích đi.
- Còn về em rể, nhìn bề ngoài hình như không giận chút nào, ngược lại tiểu oán phụ còn trách cậu ta vì cậu ta không tức giận.
Nguyệt Tịch:
... ͏
Hai người kia ăn no rửng mỡ không có chuyện gì làm à?
Có lẽ dạo này sống yên ả quá.
Nguyệt Tịch nói không sai, hai người kia có lẽ đúng ăn no rửng mỡ không có chuyện gì làm, không cãi nhau một trận sẽ không thoải mái.
Có điều, cãi nhau hay không cũng không ảnh hưởng đến bọn họ nhiều lắm.
Chỉ cần không hiểu lầm như trước kia là được rồi.
Bởi vì cho dù Tô Kỳ có giận hay không giận, lúc đi ngủ, cô vẫn rúc vào ngực Giang Tả như cũ.
Trong lúc ngủ mơ, thậm chí cô còn xúc động cắn một cái.
Có lẽ là do tức giận.
... ͏
Ngày hôm sau Tô Kỳ dậy rất sớm, sau đó cô cười hì hì đánh thức Giang Tả.
Giang Tả mơ màng nhìn Tô Kỳ.
- Vẫn còn sớm mà, anh ngủ tiếp lát nữa đi làm.
Giang Tả nói.
Tô Kỳ:
- Em phải đi tìm sư tỷ rồi.
Giang Tả ồ một tiếng:
- Vậy em đi đi, anh ngủ thêm lát nữa.
Tô Kỳ ghé sát vào Giang Tả nói:
- Cổ vũ tinh thần cho em đi, tối qua anh chọc em tức giận.
Giang Tả:
... ͏
Tối hôm qua tự cô giận dỗi bản thân chứ?
Có liên quan gì đến Giang Tả anh.
Sau đó Giang Tả nắm chặt tay thành nắm đấm, nặng nề nói:
- Cố lên.
... ͏
Tô Kỳ nhìn Giang Tả, mặt không biểu cảm. Giang Tả cũng nhìn Tô Kỳ, mặt không biểu cảm.
Sau đó Tô Kỳ tỏ vẻ đáng thương, Giang Tả tỏ vẻ tuyệt vọng.
Hắn cảm thấy Tô Kỳ đang cố ý, trước kia cô đâu có như vậy.
Cuối cùng hắn chỉ có thể ôm Tô Kỳ vào trong lòng.
Một lúc lâu sau.
Tô Kỳ hài lòng nói:
- Ừ ừ, tuy rằng... ͏
Giang Tả lạnh lùng:
- Câm miệng.
Tô Kỳ cười tươi như hoa:
- Nói anh yêu em đi, rất lâu rồi anh chưa nói.
Nghĩ một chút Tô Kỳ lại nói tiếp:
- Ông xã, em yêu anh, a, đến lượt anh.
Giang Tả:
... ͏
Lúc này, hắn cảm thấy mình không hứng thú nói những lời này, nhìn Tô Kỳ cũng cảm thấy nhạt nhẽo vô vị rồi.
Có điều hắn vẫn nói, dù sao Tô Kỳ đang vui vẻ nhìn hắn, chờ hắn nói như vậy,
Cô sắp phải ra ngoài, Giang Tả không muốn gây ra chuyện xấu gì nữa.
Cuối cúng sau khi Giang Tả buộc tóc giúp Tô Kỳ, lúc ấy Tô Kỳ mới đi ra ngoài.
- Nhớ phải mua đồ ăn sáng đó, sư tỷ giục em rồi,
Tô Kỳ nói.
Trước đó không lâu cô vừa nhận được tin nhắn của Tĩnh Nguyệt.
Gửi bằng ấn ký, chỉ có hai chữ: "Xuất phát."
Nếu không thì cô cũng không gọi Giang Tả dậy sớm như vậy, sau đó bảo hắn động viên cô,
Có điều cô cảm thấy vẫn phải nói với sư tỷ một chút, buổi tối đừng gửi tin nhắn cho cô, lỡ như bọn họ đang bận rộn chuyện gì đó.
Bị quấy rầy sẽ không vui.
-------------
͏ ͏ ͏
Chương 1139
Nhìn Tô Kỳ ra ngoài, Giang Tả quay về nằm tiếp, xem ra bí cảnh đã mở rồi.
Nghỉ ngơi một lát, hắn cũng qua đó.
Hy vọng hai người kia đừng làm gì xằng bậy.
Nằm một lúc lâu, Giang Tả mới từ từ đứng dậy.
Hắn lấy điện thoại ra, phải xác nhận lại đã, xem rốt cuộc chỗ kia có phải Linh Hồ bí cảnh hay không.
Nhóm Cảm Tri số 1.
Mặc Ngôn Tiên Tử: "Xích Huyết Đồng Tử đã vào rồi à? Đúng là hai Linh Hồ Tiên Tử?"
Liễu Y Y: "Cô không biết xem lại nhật ký sao?"
Lục Nguyệt Tuyết: "Biên Hải Đao Khách và Xích Huyết Đồng Tử cùng nhau tiến vào, mọi người có muốn đi không?"
Mặc Ngôn Tiên Tử: "Tôi muốn đi, chờ tôi tẩy hết màu sắc đã, tôi phát hiện ra việc tẩy màu này đúng là tốn thời gian."
Lục Nguyệt Tuyết không nói gì, cô tốn nhiều thời gian như vậy rồi, vẫn còn chưa tẩy hết, hơn nữa còn nhờ sư tỷ sư muội giúp đỡ.
Nhiều tóc như vậy, tẩy từng sợi một, không biết phải mất bao lâu.
Mặc Ngôn muốn nhanh sao?
Không thể nào.
Đúng là nhuộm màu thì dễ, tẩy màu thì khó.
Giang Tả đã xác định được là Linh Hồ bí cảnh, nhưng mà tẩy màu khó sao?
Khống chế ngọn lửa đốt cả người là được rồi, lập tức sẽ hết ngay.
Có điều Giang Tả còn phát hiện ra một chuyện nữa, Xích Huyết Đồng Tử và Biên Hải Đao Khách vào trong lâu như vậy rồi vẫn chưa truyền ra tin tức gì.
Tám chín phần mười là trong đó không có tín hiệu.
Vậy thì phải mang theo Đoạn Kiều.
Ra ngoài ban công, Giang Tả trông thấy Hồng Thự sắp tàn phế, nhìn bề ngoài có vẻ như nó đã ngồi lên đống băng châm kia rồi, không còn gì để mất nữa hả?
Nhìn đúng là đáng thương.
Giang Tả thở dài một tiếng, sau đó đi đến trước mặt Hồng Thự.
Hồng Thự tội nghiệp nhìn Giang Tả, há to miệng.
Có lẽ là đang kêu cạc cạc.
Nó nghĩ có phải mình sắp được cứu hay không.
Giang Tả lắc đầu, sau đó lấy một quả lê ra, đây là quả lê hôm qua hắn cố ý mua về.
Trông thấy quả lê, ánh mắt Hồng Thự sáng lên.
Sau đó Giang Tả đặt quả lê lên trên khối băng, rồi không để ý đến Hồng Thự nữa.
Trông thấy cảnh này, trong lòng Đoạn Kiều không nhịn được nói thầm: "Ma quỷ."
Đối với con ruột của mình còn ác như vậy.
Đương nhiên Giang Tả sẽ không giải thích với bất kỳ kẻ nào về chuyện hắn làm, hắn đi thẳng đến chỗ Đoạn Kiều, sau đó mang nó theo.
Những thứ khác hắn không quan tâm.
Lúc này Đản Đản đã bắt đầu nghi ngờ cuộc sống này rồi.
Nó không phải kẻ vô tội, không có nó căn bản Hồng Thự không thể nào phá được tivi và cái bàn uống nước.
Không có Thập Thất giúp đỡ, Hồng Thự cũng không thể nào sử dụng Đản Đản, bọn nó đều có tội.
Có điều tivi mới đã được giao đến rồi, cũng đã thay thế.
Chỉ còn lại cái bàn thôi, đợi Tô Kỳ về, có rảnh thì cùng đi mua, nếu không rảnh, đợi khi có thời gian thì đi.
Sau đó Giang Tả ra khỏi nhà.
Hắn không đến Tập đoàn Thiên Hòa, mà định đi về phía Linh Hồ bí cảnh.
Đương nhiên trước khi đi vẫn phải ăn sáng trước đã.
Bởi vì cần cho Tô Kỳ và Tĩnh Nguyệt thời gian, lỡ như gặp phải, vậy thì xong đời.
Hắn vẫn đến cửa hàng ăn sáng quen thuộc, vẫn là vị trí lần trước.
Sau đó Giang Tả gặp được một người quen cũ.
Đúng, lại là vị đạo sĩ ăn cơm chùa lần trước.
Giang Tả hỏi:
- Ông không có tiền à?
Đạo sĩ nói:
- Cậu muốn cho tôi sao?
Giang Tả nói:
- Lấy đồ trên người ông để đổi.
Người này tất nhiên là đạo sĩ Giang Tả gặp phải lúc trước.
Có vẻ như ông ta rất thích đồ ăn sáng ở quán này, có điều người như hắn thế mà lại ăn sáng, không biết là tật xấu gì.
Còn đạo sĩ kia thì nghĩ, vì sao người hung ác bậc này lại thích ăn sáng trong quán ăn bình thường?
Vì sao ông lại gặp phải hắn ta hai lần khi ăn sáng?
- Bần đạo chỉ có một quẻ.
Đạo sĩ nói.
Giang Tả lập tức nhìn đạo sĩ, hứng thú nói:
- Ông muốn tính cho tôi?
Giang Tả biết người này có năng lực, cũng biết ông ta có thể tính ra mình.
Tính quẻ cũng không tốn quá nhiều sức của ông ta, nhưng mà muốn tính toán tương lai của hắn, vậy thì không dễ.
Giang Tả có thể chắc chắn, La Ảnh đứng trước mặt người này, không đáng gì cả.
Có điều, người lợi hại như vậy, thế mà kiếp trước hắn lại không biết, đúng là khiến người ta khó hiểu.
Khóe mắt Đạo sĩ run rẩy nhìn Giang Tả, quả nhiên gã này là loại người hung ác.
Cuối cùng đạo sĩ nói:
- Bần đạo chỉ tính cho người có duyên.
Giang Tả cười nói:
- Vậy coi như đây là trường hợp đặc biệt, giúp tôi tính thử xem, làm sao mới có thể xem trộm nhật ký.
Hắn đã từng hỏi La Ảnh chuyện này, đáp án La Ảnh đưa ra khiến Giang Tả không hài lòng lắm.
Bởi vì là không có cách giải.
Đạo sĩ nhìn Giang Tả, đột nhiên nói giọng cao thâm:
- Đáp án cậu đã biết rõ rồi, không phải sao?
Sau đó đạo sĩ ăn nốt cái bánh quẩy cuối cùng, rồi đứng dậy rời khỏi chỗ này.
Giang Tả nói:
- Chỉ có vậy đã định đi rồi?
Đạo sĩ quay đầu lại nói:
- Thiên hạ không có bữa tiệc nào không tan, nếu như cậu muốn mời khách, tôi có thể ăn thêm một cái bánh bao nữa.
Giang Tả:
... ͏
-------------
͏ ͏ ͏
Chương 1140
Hắn mời cái gì mà mời, gọi đạo sĩ lại, đương nhiên là để ông ta tự trả tiền.
Người này đi rồi, chắc chắn chủ quán sẽ bắt Giang Tả trả tiền.
Giang Tả suy nghĩ một chút lại hỏi tiếp:
- Bây giờ ông định đi đâu thế?
Hắn muốn đến Linh Hồ bí cảnh, quan trọng hơn là Tô Kỳ cũng phải đến lhcb, cho nên nếu đạo sĩ cũng đi.
Nhất định Giang Tả phải bám theo Tô Kỳ.
Hơn nữa còn phải đi điều tra một chút.
Đạo sĩ thần bí nói:
- Đương nhiên là đi đến một nơi mà cậu không đến được.
Lần này ông ta đã tìm thấy người hữu duyên từ trước rồi, bây giờ đi tiếp, chắc chắn sẽ không có kết quả kia nữa.
Cũng không đúng, loại người hung ác này không đi được, ông ta chỉ cần tìm người hữu duyên như bình thường là được.
Sau đó đạo sĩ biến mất.
Lần này, vẫn không trả tiền.
Giang Tả kinh ngạc, nơi mà hắn không tìm thấy?
Chắc không phải đang nói đến Linh Hồ bí cảnh đâu nhỉ?
Chỉ cần không phải Linh Hồ bí cảnh, Giang Tả sẽ không thèm để ý.
Vậy không có vấn đề gì lớn.
Chỉ cần là nơi đạo sĩ này có mặt, thông thường vấn đề đều rất lớn.
Với thực lực hiện giờ của hắn, vẫn phải cố hết sức.
Sau đó Giang Tả đi thanh toán, định đi khỏi chỗ này.
Chỉ là chưa kịp đi, ông chủ đã gọi lại:
- Chuyện này, anh đẹp trai, tổng cộng hai mươi đồng.
Giang Tả:
... ͏
Lần trước mười lăm đồng, lần này tận hai mươi đồng?
Đạo sĩ kia ăn nhiều hơn rồi.
Sau khi trả tiền xong, Giang Tả rời khỏi chỗ này.
Hiện giờ qua đó, chắc sẽ không gặp phải Tô Kỳ đâu, hắn đã kéo dài thời gian như vậy rồi.
Đúng như dự đoán, sau khi mất chút thời gian đến chỗ cái cây kia, hắn không thấy bóng dáng Tô Kỳ đâu cả.
Nhưng mà cũng không có bóng dáng của những người khác, số người biết bí cảnh đã mở ra, chắc là có hạn.
Lúc này Giang Tả đã trông thấy hai vị Linh Hồ Tiên Tử, bọn họ đang canh cửa vào, giống như mấy cô gái đang đón khách.
Giang Tả đeo mê vụ vào bước đến.
Một Tiên Tử cất lời:
- Đạo hữu dừng bước.
Giang Tả ngừng lại.
- Chỗ này là Linh Hồ bí cảnh, nếu như đạo hữu muốn vào, cần giao nộp một viên Ngũ phẩm Linh thạch, hoặc là đạo hữu phải có tu vi từ Ngũ giai trở lên.
Ý tứ rất rõ ràng, đủ mạnh thì không phải trả tiền, không đủ mạnh thì trả phí.
Giang Tả không do dự chút nào, trực tiếp lấy một viên Ngũ phẩm Linh thạch ra thanh toán.
Chuyện kiểu này, không cần phải lãng phí thời gian.
Sau khi nhận Linh thạch hai cô gái kia tránh đường ra, nhưng không có ai dẫn Giang Tả vào trong.
Tất nhiên Giang Tả cũng không thèm để ý.
Hắn cất bước đi thẳng vào.
Khi Giang Tả vừa bước vào, một linh Hồ Tiên Tử nhíu mày:
- Kỳ lạ thật.
Một người khác hỏi:
- Sao thế?
- Sau khi gã tu sĩ kia bước vào, trận Pháp ngoài cửa không dao động chút nào, giống như không có ai vừa vào vậy.
- Không thế nào? Cửa vào là do tộc trưởng tự mình bố trí, chỉ cần bước vào sẽ bị đánh dấu, như vậy chúng ta sẽ biết được người nào đang ở đâu.
- Tu sĩ bình thường không có cách nào tránh được đâu nhỉ?
Cuối cùng Linh Hồ Tiên Tử kia lắc đầu:
- Cũng đúng, có lẽ là cho tôi nghĩ nhiều.
... ͏
Giang Tả bước vào trong bí cảnh.
Đối với ấn ký gì đó ở cửa ra vào, ngược lại hắn còn xâm nhập vào xem thử.
Hiện giờ chỉ cần hắn ở chỗ này, là có thể biết được được có bao nhiêu người đã vào trong.
Hiện giờ mới chỉ có bốn người đã vào.
Chắc là Xích Huyết Đồng Tử và Biên Hải Đao Khách.
Cộng với Tô Kỳ và Tĩnh Nguyệt.
Điều làm cho Giang Tả bất ngờ là, thế mà nơi này còn đánh số, theo kiểu một hai ba bốn.
Vậy chắc hẳn Tô Kỳ và Tĩnh Nguyệt là ba và bốn.
Chỉ là không biết hai người ai là ba, ai là bốn.
Có điều có được vị trí chung chung cũng tốt, dễ tìm kiếm hơn rất nhiều.
Phong cảnh trong Linh Hồ bí cảnh rất đẹp, non xanh nước biếc, hoa thơm bướm lượn.
Nhưng mà mà không có bất kỳ ai đến tiếp đón Giang Tả, chuyện này đúng là... Khéo thật.
Linh Hồ bí cảnh không đón người đi đến thẳng khu vực của linh hồ nhất tộc, có lẽ là muốn xem thử, những người này có năng lực tìm thấy không.
Không tìm thấy coi như tới chậm.
Vậy thì bọn họ cũng kiếm được một khoản tiền phí du lịch.
Đương nhiên chắc chắn bọn họ cũng không lo có người đến đây làm loạn, ngay cả vị trí của linh hồ nhất tộc cũng không tìm thấy, bình thường đều không phải kẻ mạnh.
Dám gây sự thì trấn áp là được.
Nếu thân phận đặc biệt, vậy thì đón đi là được.
Cũng không mất mát thứ gì.
Ý tưởng rất hay.
Rất thích hợp với loại người thích hành động một mình như Giang Tả.
Giang Tả không biết Tô Kỳ và Tĩnh Nguyệt muốn làm gì.
Nhưng mà nhìn ký hiệu số một và số hai, có vẻ như đang ở chỗ Linh hồ nhất tộc.
Giang Tả có thể nhận ra rất nhiều thứ từ điều này, rất nhiều thứ đều ở bên đó.
Bến đó chắc hẳn là trung tâm của bí cảnh này.
Sau đó Giang Tả không để ý gì nữa.
Hắn bắt đầu lấy tiền xu ra để tìm Huyết Yêu.
Trong nháy mắt khi lấy tiền xu ra, Giang Tả có thể xác định được, hai con Huyết Yêu ở ngay chỗ này.
Sau khi giết chết bọn chúng, hắn có thể đi theo Tô Kỳ rồi.
Có mục tiêu rõ ràng, có lẽ rất đơn giản.
... ͏
-------------
͏ ͏ ͏
Chương 1141
Đúng là Tĩnh Nguyệt và Tô Kỳ đã vào trong Linh Hồ bí cảnh rồi.
Hai cô đi lung tung khắp nơi.
Tô Kỳ hỏi:
- Sư tỷ, chúng ta làm gì bây giờ?
Tĩnh Nguyệt nói:
- Em có định nuôi sủng vật không? Nghe nói ở chỗ này có bán đấu giá, mỗi người chúng ta mua một con về nuôi đi.
Tô Kỳ lập tức nói:
- Em không thích.
Sủng vật nhà cô đã đủ khiến cô mệt mỏi rồi, nuôi thêm nữa không chừng tức điên người.
Hơn nữa hình như sủng vật nhà cô đều rất lợi hại.
Hồng Thự là Thánh Thú, Đoạn Kiều là Khí Linh, hơn nữa còn biết rất nhiều, Pháp bảo cũng nhiều vô số kể.
Thập Thất, Thập Bát cũng rất có Linh tính.
Đản Đản là Tất Trúng Đản, vô cùng hiếm có.
Oa, đột nhiên cô phát hiện ra, chồng cô nuôi những thứ gì thế này, tất cả đều là sủng vật quá kinh khủng.
Tĩnh Nguyệt tò mò hỏi:
- Em đang nghĩ gì thế?
Tô Kỳ nói:
- Em cảm thấy ngoài ban công nhà mình đang nuôi một đám sủng vật lợi hại.
Tĩnh Nguyệt nghĩ một chút rồi gật đầu:
- Hình như là thế, không chừng sau này những thứ nuôi dưỡng ngoài ban công nhà em đều là những thứ kinh thiên động địa.
- Tùy tiện vứt một thứ ra ngoài, cũng bị người khác điên cuồng tranh cướp.
Tô Kỳ xì mũi coi thường:
- Sao có thể, vậy không phải nhà em sẽ nguy hiểm sao? Hiện giờ cũng chỉ có thanh danh của Hồng Thự là hơi lớn, là Thánh Thú hậu duệ.
- Nói ra thì, em quên thả Hồng Thự ra rồi, cũng không biết Tả ca có thả nó ra hay không.
Sau đó Tô Kỳ lấy điện thoại ra xem, cô phát hiện ra trong này không có tín hiệu.
Vậy chỉ còn cách đợi cô về rồi thả Hồng Thự ra sau thôi.
Băng châm của cô không đến mức khiến Hồng Thự bị thương quá nặng, nhưng chắc chắn sẽ đau nhức.
Lúc cô giận lên ngay cả Giang Tả cũng đánh, chứ đừng nói là đám Hồng Thự.
Tĩnh Nguyệt không để ý, chỉ nói:
- Không chừng một ngày nào đó, em sẽ phát hiện ra, một gốc cỏ chồng em nuôi, lại lại thần thảo khiến mọi người khiếp sợ.
Tô Kỳ nói:
- Nhà em không có cọng cỏ nào, ngược lại có một bông hoa nhỏ, giống hoa dại ngoài ruộng, sư tỷ có thích không, một nghìn đồng em bán cho.
Không chừng lại khiến mọi người kinh sợ.
Tĩnh Nguyệt nhìn Tô Kỳ:
- Không mua.
Mua cái này về, không khéo bị cười chết, phí tiền hay không không sao cả, chỉ là mua vào cô sẽ trở thành chuyện cười cho mọi người.
Đến lúc đó tiểu oán phụ nói khắp nơi, vậy uy nghiêm Thánh nữ của cô vứt đi đâu?
Chẳng qua cô chỉ thích nói thế thôi, nếu thật sự đám hoa cỏ ấy có thể khiến mọi người khiếp sợ, mặt mũi giới tu luyện biết vứt nơi nào?
Cả giới tu luyện còn không bằng ban công nhà người ta?
Quá giả dối.
Sau đó hai người không xoắn xuýt vấn đề này nữa.
Tĩnh Nguyệt nói:
- Không cần sủng vật thì thôi, qua đó góp vui.
Dù sao sư phụ cũng không nói rõ, không bảo chúng ta phải làm gì, nếu như cuối cùng đến lúc ra ngoài chúng ta vẫn không làm được gì, cũng không thể oán trách hai người chúng ta.
Đến tận bây giờ hai cô vẫn chưa biết, sư phụ mình nghĩ thế nào, chẳng lẽ người lớn tuổi thích làm mấy chuyện vớ vẩn kiểu này?
Ra vẻ bí hiểm khó dò?
Ở trong thánh địa, tự dưng Nguyệt Tịch hắt hơi một cái.
Nguyệt Tịch nói:
- Chắc chắn là A Nguyệt và Tiểu Cửu đang mắng tôi.
- Cô đã làm gì khiến hai đứa nó như vậy?
Chí Thiện hỏi.
Hiện giờ Nguyệt Tịch đang ở trong cấm địa.
Nguyệt Tịch nói:
- Để hai đứa nó đến Linh Hồ bí cảnh một chuyến.
Chí Thiện:
- Sau đó thì sao?
Nguyệt Tịch nói:
- Tôi không nói cho hai đứa nó biết đi làm gì, dù sao cứ đi là được rồi.
Chí Thiện:
- Vậy rốt cuộc đến đó làm gì?
Nguyệt Tịch cười nói:
- Đi lấy một thứ thuộc về Thánh nữ, chắc chắn A Nguyệt sẽ làm được.
Tin tức Linh Hồ bí cảnh đã mở ra nhanh chóng lan truyền khắp nơi, không hiểu sao tất cả mọi người đều biết.
Nhóm Cảm Tri số 1.
Trần Ức: "Kỳ quái thật, tôi vừa mới đi làm, đã nghe thấy rất nhiều người biết chuyện Linh Hồ bí cảnh đã mở ra."
"Nhưng mà, ai có thể biết rõ hơn chúng ta nhỉ?"
Liễu Y Y: "Đúng vậy, ngay cả người nhà tôi cũng biết rồi, truyền nhanh thật."
"Tôi còn tưởng rằng là do mọi người truyền ra nữa."
Tiêu Tiểu Mặc: "Không phải, chúng tôi chưa từng nói với ai chuyện này."
"Hơn nữa vừa rồi tôi đã xem thử, ngay cả vị trí bọn họ cũng biết rõ."
"Chắc chắn là có người cố ý làm như vậy."
Ông chủ Chung: "Thủ đoạn kinh doanh?"
Ông chủ Chung: "Ai đã sửa tên của tôi thế hả?"
Trần Ức: "Ông chủ Chung, chúng tôi tôn kính ông như vậy, hay là giảm giá thêm lần nữa?"
Ông chủ Chung: "Mọi người dùng tên tuổi của sư tỷ tôi, từ giảm hai mươi phần trăm đã giảm lên đến sáu mươi phần trăm rồi, còn muốn thế nào nữa?"
Trần Ức: "Giảm thêm một nửa nữa đi, một lần cuối cùng, không phải chúng tôi cũng coi như là khách quen sao."
Khách quen như vậy, Chung Dịch Dương hắn thà không có còn hơn, toàn người muốn chiếm lợi.
Liễu Y Y cũng xấu hổ không dám nói gì, đám người này chỉ biết dùng tên cô đến chỗ Chung Dịch Dương đòi giảm giá.
Cô cũng không có cách nào cả.
Chung Dịch Dương lại không từ chối, vậy cô cũng ngại trách mắng bọn họ.
Lục Nguyệt Tuyết: "Mọi người vừa nói, có người đang cố ý tung tin về Linh Hồ bí cảnh sao? Có phải do Linh Hồ bí cảnh muốn thu phí vào cửa nên mới làm như vậy không?"
"Bọn họ đều biết phí vào cửa bao nhiêu tiền rồi, hơn nữa còn biết vào trong đó có thể tự do hoạt động."
"Chuyện này khác gì nói với mọi người, ai bắt được Linh Hồ sẽ là của người đó."
"Đúng là gian thương."
Liễu Y Y: "Cho nên, vào đó căn bản không gặt hái được gì?"
Chung Dịch Dương: "Cũng chưa chắc lỡ như có người cố ý muốn che dấu tai mắt người khác thì sao?
"Ví dụ như trước kia khi tôi mở cửa hàng, có người cố ý quảng cáo giúp tôi, sau đó rất nhiều người đến ăn, cuối cùng xảy ra ngộ độc thực phẩm."
Trần Ức: "Mượn đao giết người, hay là ám độ trần thương?"
Chung Dịch Dương: "Chuyện này tôi không biết, có lẽ chỉ là thủ đoạn kinh doanh thôi có điều nghĩ lại thì, có thể nhắc nhở Xích Huyết Đồng Tử và Biên Hải Đao Khách một chút."
Đáng tiếc bọn họ không làm được, bởi vì không có tín hiệu.
... ͏
-------------
͏ ͏ ͏
Mời đọc: Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Dịch FULL) main lưu manh, truyện hài hước ~
Liên hệ: bit.ly/LHHACD hoặc m.me/HACDYY để được giảm 30% khi mua full nhé~
Chương 1142
Trông thấy bọn họ nói chuyện, Giang Tả có chút kinh ngạc.
Có người muốn nhằm vào chỗ này?
Dì nhỏ?
Chuyện này có thể, còn khả năng đây là thủ đoạn kinh doanh hơi thấp, Linh Hồ nhất tộc sống tách biệt với thế giới loài người đã mấy trăm năm, biêt cách thu vé vào cửa đã khá lắm rồi, còn đợi bọn họ biết thủ đoạn kinh doanh, biết nhằm vào các môn phái của giới tu luyện.
Không thể nào, hơn nữa cái giá phải trả hơi lớn.
Cái được không bù nổi cái mất.
Có nên, đang có người muốn gây sự?
Nhưng mà không liên quan đến hắn là được rồi, chỉ cần không chọc đến Tô Kỳ, vấn đề này không lớn.
Mọi người cứ làm theo nhu cầu là được rồi.
Sau đó Giang Tả bắt đầu tìm kiếm Huyết Yêu, hai gã Huyết Yêu này chắc chắn đang trốn rất kỹ, về lý thuyết chắc là rất khó tìm thấy.
Nhưng mà khi Giang Tả đang nghĩ như vậy, đột nhiên hắn lại trông thấy một người.
Là Huyết Yêu, nhìn rất quen.
Mặc dù đối phương đang ẩn nấp, nhưng tất nhiên không thể trốn khỏi ánh mắt Giang Tả.
Gã Huyết Yêu kia đứng ở sau cái cây trước mặt đang nhìn Giang Tả.
Giang Tả bước đến gần, gã Huyết Yêu kia định bỏ chạy.
Có điều, một gã Huyết Yêu Nhị giai, sao có thể chạy thoát được?
Có khả năng sao?
Chẳng qua chỉ vài bước chân, Giang Tả đã di đến trước mặt gã Huyết Yêu kia.
Hành động này khiến Huyết Yêu kia bị dọa, quỳ xuống ngay tại chỗ.
Sau đó hắn kêu to:
- Tiền bối tha mạng.
Huyết Yêu tin chắc, người này nhất định đã phát hiện ra hắn, hơn nữa đối phương thoắt cái đã xuất hiện trước mặt hắn như vậy, Huyết Yêu Tứ giai mới có thể miễn cưỡng làm được.
Người này chắc chắn là đại tiền bối.
Đại tiền bối Ngũ giai.
Không cầu xin chính là cầu chết.
Giang Tả nhìn gã Huyết Yêu kia, sau đó nói:
- Tôi có biết cậu hay không?
Huyết Yêu sợ hãi:
- Tiền bối nói đùa, tôi không nhìn thấy mặt tiền bối, cũng không trông thấy tiền bối xuất hiện ở quanh chỗ này.
Giang Tả lấy Mê Vụ xuống, sau đó nói:
- Nhìn tôi.
Lời này khiến Huyết Yêu bị dọa, hắn lập tức quỳ rạp ra đất:
- Tiền bối, tôi trên có mẹ già dưới có con nhỏ, tôi còn trẻ, có thể làm nội ứng.
Giang Tả lạnh lùng nói:
- Ngẩng đầu.
Nghe thấy câu này, cả người Huyết Yêu run lên, dường như nếu hắn không ngẩng đầu lên, một giây sau sẽ chết vậy.
Đáng sợ, quá đáng sợ.
Đây chắc chắn là đại tiền bối không thể trêu vào.
Chỉ riêng lời nói thôi đã có thể khiến hắn hoảng sợ vô cùng.
Hắn nhiều tuổi như vậy rồi, vẫn chưa từng gặp phải tiền bối nào thế này.
Cuối cùng Huyết Yêu cũng ngẩng đầu lên.
Chẳng qua trong nháy mắt khi nhìn thấy Giang Tả, hắn lập tức sững sờ.
Sau đó kích động nói:
- Chủ nhân, ngài đã đến rồi, tôi vẫn luôn làm nội ứng cho ngài, tôi biết rất nhiều chuyện, đều có thể nói hết với chủ nhân.
Không sai, Giang Tả đã nói hắn cảm thấy quen mắt mà, hóa ra hắn ta là Huyết Yêu lúc trước Giang Tả thu làm nội ứng.
Tên... Huyết Thổ.
Sau lần đó Huyết Thổ đã đi đâu, tất nhiên Giang Tả không biết.
Sau khi ra ngoài, hắn đã về thẳng nhà, căn bản không quan tâm gã Huyết Yêu này.
Một thời gian sau đã quên mất, cũng lười nhớ tới.
Sau đó Giang Tả hỏi:
- Tại sao cậu lại ở chỗ này?
Huyết Yêu Huyết Thổ lập tức nói:
- Tôi, tôi vẫn đang nằm vùng.
Giang Tả nhìn hắn ta nói:
- Nói một chút tin tức hữu dùng, lần này tôi tới đây để tìm Huyết Yêu Huyết Liệt Ngân và Huyết Yêu Huyết Đồ Điệp.
Huyết Yêu Huyết thổi:
- Đúng, đúng vậy.
Sau chuyện lần trước Ngũ trưởng lão và Lục trưởng lão bại trận, chúng tôi giải tán.
Vốn dĩ tôi định quay về đại bản doanh, nhưng mà, trên đường lại bị hai vị trưởng lão gọi đến chỗ này.
Gần đây Ngũ trưởng lão nói cơ hội đã đến rồi, có thể chuẩn bị ra tay.
Giang Tả nhíu mày, xem ra Huyết Yêu phát triển rất tốt.
Kiếp trước có xảy ra chuyện này không?
Giang Tả không biết, nhưng mà kết quả của thiên địa đại cục đã thay đổi rồi, cho nên rất có thể chỗ này cũng thay đổi.
Đương nhiên rốt cuộc có hay không, Giang Tả cũng không biết.
Có điều vừa rồi hắn mới biết bên ngoài có người tung tin, bây giờ lại bắt được người bên trong.
Không biết lần này có phải âm mưu của Huyết Yêu hay không.
- Chuẩn bị ra tay là định làm gì?
Giang Tả hỏi.
Huyết Yêu Huyết Thổ nói:
- Ngũ trưởng lão nói, cướp lấy chỗ này, thuận tiện bắt Linh Hồ nhất tộc làm tay sai cho Huyết Yêu chúng tôi.
Giang Tả tò mò:
- Trưởng lão của các cậu có thực lực mạnh như vậy?
Theo lý mà nói, thực lực của Huyết Yêu Huyết Liệt Ngân cùng lắm là Ngũ giai đỉnh phong.
Cho dù vết thương đã khỏi hoàn toàn, muốn bắt Linh Hồ nhất tộc, căn bản là chuyện không thể nào.
Giang Tả quan sát bố trí ở cửa vào kia, nói thế nào cũng phải có thực lực Thất giai.
Dựa vào đám Huyết Yêu này, không thể gây nên sóng gió gì.
Huyết Yêu Huyết Thổ nói:
- Ngũ trưởng lão và Lục trưởng lão nói, bọn họ có đầu óc, cướp được Linh Hồ bí cảnh không thành vấn đề.
Giang Tả nhíu mày, cũng có thể thật sự có chuyện này, chỉ là Giang Tả không biết bọn chúng muốn làm gì.
- Các cậu có lan truyền tin tức ra ngoài không?
Hỏi xong Giang Tả lại cảm thấy mình hỏi thừa rồi.
Với năng lực của Huyết Yêu, căn bản không thể làm được chuyện này.
Nhưng mà câu trả lời của Huyết Yêu Huyết Thổ lại khiến Giang Tả sững sờ.
Huyết Thổi:
- Có chút, nghe Ngũ trưởng lão nói, bọn họ lan truyền tin tức khắp nơi trong giới tu luyện, nghe nói muốn dẫn nhiều người đến đây.
- Đến lúc đó bọn họ có thể làm ngư ông đắc lợi.
Có điều cụ thể như thế nào tôi cũng không biết, dù sao Ngũ trưởng lão và Lục trưởng lão bảo chúng tôi làm gì, chúng tôi làm cái đó.
Sau đó Giang Tả đeo Mê Vụ lên, rồi mỉm cười.
Giang Tả hỏi:
- Vết thương của bọn họ khỏi hẳn rồi à?
Huyết Thổ:
- Không những đã khỏi hắn, Ngũ trưởng lão và Lục trưởng lão còn đến Lục giai rồi.
-------------
͏ ͏ ͏
Chương 1143
Lục giai nha.
Điều này vượt qua cả dự đoán của Giang Tả
Huyết Yêu cũng không phải là Kiếm Thập Tam, cũng không phải hắn.
Trạng thái vừa rồi tựa như phá rồi lại lập, độ khó chẳng khác nào lên trời, lại còn có nhược điểm chí mạng là dù có kỳ ngộ giúp đột phá cũng vô cùng suy yếu.
Lúc này bọn họ vốn nên trong thời kỳ suy yếu.
Bây giờ lại tiếp tục gây chuyện. Xem ra có người đang giúp họ.
Hơn nữa, Huyết Yêu cũng không có bản lĩnh lan truyền tin tức khắpGiới tu luyện.
Tuy rằng không biết ai ở sau lưng dở trò quỷ, nhưng Giang Tả cũng không để ý nhiều.
Hắn vẫn muốn xử lý Huyết Yêu.
Cho dù là ai ở sau màn, Giang Tả cũng không có hứng thú đi tìm hiểu, chỉ cần không ảnh hưởng đến hắn là được.
Sau đó, Giang Tả nói với Huyết Thổ:
- Mang ta đi tìm ngũ trưởng lão cùng lục trưởng lão của các ngươi đi.
Huyết Thổ có chút khó xử.
Giang Tả cũng không tiếp tục nói, mà chỉ nhìn Huyết Thổ.
Cuối cùng Huyết Thổ nói:
- Chủ nhân, bọn họ đã không còn ở nơi cũ, hình như đã đi đâu đó, cụ thể là làm gì, ta cũng không biết.
Giang Tả nhíu mày, hắn cầm đồng xu, cũng không có cảm giác có nguy hiểm ở đây. Cho nên hẳn làkhông có liên quan gì với tênđoạt thân thể của Thánh Long lần trước.
Tổng bộ Huyết Yêu khả năng cũng rất nhỏ, bọn họ hiện đang mong người ta quên mình đi,cũng không muốn có nhiều mọi người cảm giác sự sự tồn tại của họ.
Giang Tả nói:
- Vậy mang ta đi cứ điểm của các người
Huyết Thổ gật đầu, không chút do dự.
Hắn đột nhiên nhớ tới một chuyện, vị chủ nhân này của hắn, trước kia nhìn cũng không mạnh, nhưng giờ đậy lại mạnh đến mức hắn cũng không nhìn ra được.
Tốc độ tu luyện nhanh như thế sao?
Nhưng hắn không dám hỏi nhiều, có một số việc hắn không nên biết thì hơn.
Giang Tả đi theo Huyết Thổ, phải mất một lúc lâu, mới đi được tới phía sau.
Nơi này đều là núi.
Nhưng cho dù như thế này cũng không có khả năng tránh đượcLinh Hồ tìm kiếm.
Nếu chỉ có hai người kia, khẳng định không thành vấn đề, nhưng theo Huyết Thổ nói, nơi này có không ít Huyết Yêu.
Huyết Yêu sơ cấp muốn giấu diếm được thăm dò của Linh Hồ, sao dễ dàng như vậy.
Thực tế, khi Giang Tả thấy được cứ điểm của Huyết Yêu, quả nhiên có người giúp bọn chúng.
Nơi này lại có trận pháp cao thâm như thế này, không những tu sĩ bình thường không thể phát hiện được, mà Thất giai Bát giai cũng khó có thể phát hiện, trừ khi đích thân tới trước trận pháp.
Nhưng tại thời đại Nhập đạo Vấn đạo còn hiếm thấy thì ai có thể bày ra trận pháp như vậy, cũng được xem là cao thủ đi?
Huyết Yêu không có khả năng bố trí loại này trận pháp.
Bọn họ chỉ biết bố trí Huyết Yêu đại trận, thể hiện cho thân phận.
Haingười Giang Tả tới gần, làm cho nhiều Huyết Yêu nhìn chăm chú.
Sau đó không ít Huyết Yêu vây quanh lại, giống như là muốn động thủ.
Nhưng khi thấy Huyết Thổ đi theo phía sau, lại không dám động thủ.
Giang Tả cởi mặt nạ, sau đó uy nghiêm nói:
- Lui ra.
Này một tiếng lui ra làm đám Huyết Yêu chấn kinh, bọn chúng cũng không dám nói cái gì, đặc biệt khi nhìn thấy khuôn mặt của Giang Tả.
Bọn họ lập tức hoảng sợ nói:
- G...gặp qua đại tiền bối.
Lúc trước,rất nhiều người nhìn thấy Giang Tả đi qua Huyết Yêu đại trận, lúc đó ngay cả trưởng lão đều phải cúi đầu.
Có người nhận ra hắn, còn những người khác dù không biết cũng cúi đầu sợ hãi:
- Gặp qua đại tiền bối.
Giang Tả không để ý đến bọn họ, tiếp tục tiếng vào trong màn sương mù.
Huyết Thổ đi theo bên cạnh Giang Tả, hắn không biết nói với đồng loại mình như thế nào. Nhưng bản thân hắn cũng cảm thấy không có gì.
Hắn cũng tận mắt nhìn thấy, hắn cũng hoài nghi, chủ nhân của mình có phải là Huyết Yêu đại tiền bối hay không.
Lúc sau, Giang Tả đi thẳng một đường không bị ngăn trở, đám Huyết Yêu nhìn thấy Giang Tả đều cúi đầu hành lễ.
Nhưng thực tế không ai biết Giang Tả rốt cuộc là ai.
Bọn họ bởi vì nhìn thấy có Huyết Yêu hành lễ, tự nhiên hành lễ theo là được rồi.
Bằng không đắc tội đại tiền bối, sẽ chết.
Toàn bộ cứ điểm Huyết Yêu, cuối cùng cũng không có ai hoài nghi Giang Tả.
Hoài nghi?
Một đám cúi đầu đều không kịp, còn hoài nghi sao.
Nhưng mà đối với Giang Tả, đám người này có hoài nghi hay không cũng không quan trọng. Với thực lực của hắn, tiêu diệt cứ điểm này cũng không thành vấn đề.
Giang Tả vẫn không rõ, Huyết Yêu ngu xuẩn như vậy, làm sao cùng Thánh Địa đối chiến được?
Đi vào chỗ Huyết Liệt Ngân ở, Giang Tả không nhìn thấy bất kỳ kẻ nào, Huyết Liệt Ngân cùng Huyết Đồ Điệp đã không ở nơi này.
Giang Tả đột nhiên hỏi:
- Các ngươi cùng Thánh Địa có mối thù gì sao?
Người Giang Tả hỏi chính là Huyết Thổ.
Huyết Thổ bị hỏi cảm thấy có một áp lực vô hình, sau đó nói:
- Không biết, đời đời đều xem Thánh Địa là địch. Xem như là kẻ thù truyền kiếp cũng được.
Giang Tả nhìn Huyết Thổ, làm Huyết Thổ cảm thấy sợ hãi.
Chính bọn họ cũng không biết có thù oán gì?
Cho nên, Huyết Yêu cùng Thánh Địa vì cái gì mà đánh nhau?
Có thể là để cho vui.
Chỉ là có thù hay không cũng không quan trọng, dù sao có thể xử lý.
------------
͏ ͏
Chương 1144
Giang Tả đứng chỗ Huyết Liệt Ngân trước đó ngồi, lấy tiền xu ra.
Ở chỗ này tỉ lệ chính xác tương đối cao, bằng không sẽ phải đi vòng, phiền phức.
Đây cũng là nguyên nhân hắn tới nơi này.
Khi tiền xu rơi xuống tay Giang Tả.
Sau đó hắn không do dự, rời khỏi.
Mà Huyết Thổ trong nháy mắt không thấy thân ảnh Giang Tả, hắn liền hoảng sợ.
Lúc sau Huyết Thổ kêu một tiếng.
Phát hiện chủ nhân đã không ở nơi này.
Lúc này hắn mới thở dài nhẹ nhõm.
Rốt cuộc cũngsống sót.
Hắn không phải sợ cái gì, chỉ là cảm giác chủ nhân càng ngày càng đáng sợ, chỉ cần vô ý liền sẽ chết, cũng không biết sao lại như thế.
Có lẽ đây là khí thế vương giả đi.
... ͏
Cửa vào Linh Hồ bí cảnh.
Càng ngày càng nhiều người tụ tập.
Tất nhiên rất nhiều người đều đã đi vào, nhưng càngnhiều người cũng bị ngăn ở bên ngoài.
Một viên Ngũ phẩm Linh thạch rất quý.
Lúc này có người nhảy ra nói:
- Dựa vào cái gì thu phí cao như vậy?
Linh Hồ tiên tử nói:
- Vị đạo hữu này, chẳng lẽ anh không biết Linh Hồ bí cảnh là của ai sao?
Đây là một tu sĩ tuổi trẻ, tu vi 4.1.
Hắn lập tức nói:
- Linh Hồ bí cảnh của các ngườikhông sai, các côcó biết chỗ các côđang đứng là của ai?
Phạm vi Giang Thành là địa phương của chúng tôi, các côtới đây không phải nên giao Linh thạch sao?
Nếu như không giao, vì sao chúng tôi không thể đi vào?
Linh Hồ tiên tử nhíu mày, người này rõ ràng đến làm loạn.
- Giang thành là của các anhsao? Chúng tôicũng hỏi thăm qua, nơi này là do tập đoàn Thiên Hòa đầu tư? Anh có thể đại diện cho Thiên Hòa sao?
Tên tu sĩ kia nói:
- Chúng tôichính là thành viên của tập đoàn Thiên Hòa, nơi này hầu hết là người của tập đoàn Thiên Hòa, các cô đang ở địa bàn của bọn tôi, hiện tại còn thu phí, đây là quá đáng rồi?
Thu phí thì thôi đi, còn thu Ngũ phẩm Linh thạch, sao các côkhông đi ăn cướp đi?
Không, đầu tiên truyền tin tức, sau đó lại thu phí cao, các côlà đang ăn cướp, các cô đang coi thường tu sĩ chúng tôi.
Nếu nói như vậy, không bằng trực tiếp đánh vào, chỉ là Linh Hồ tộc hèn mọn mà thôi, mạnh tới đâu chứ?
Linh Hồ tiên tử lạnh lùng nói:
- Anh dám.
Tên tu sĩ kia tức sùi bọt mép:
- Cô xem tôi có dám hay không.
Nói xong hắn liền vọt qua.
Tu vi của hắn chỉ là 4.1, mà Linh Hồ tiên tử có tu vi Tứ giai đỉnh phong.
Hai Tứ giai đỉnh phong muốn áp chế một người có tu vi 4.1rất dễ dàng.
Ngay sau khi người kia động thủ, các cô đồng thời ra tay, đem người này trấn áp, nếu còn quá mức sẽ giết tại chỗ.
Nhưng các cô không ngờ, trong nháy mắt khi chưa kịp chạm vào tên tu sĩ, lực công kích đều biến mất.
Càng đáng sợ hơn chính là sức mạnh vô hình như nuốt trọn các cô.
Cường giả, đây là suy nghĩ cuối cùng trước khi ý thức mất đi. Hai cô không kịp báo tình hình với bên trên.
Người này ẩn giấu tu vi, lúc các cô biết đã quá muộn.
Sau khi đánh chết hai vị tiên tử, tên tu sĩ này nói với đám người:
- Chuyện này hết thảy do một mình tôi làm, cùng các vị không quan hệ, họ bất công, tôi liền phá vỡ quy tác vào bí cảnh, các vị đạo hữu muốn đi vào hay không, tùy ý.
Vừa dứt lời, hắn đánh một quyền mở cửa vào bí cảnh.
Nếu như những người kia biết được, Thất giai sẽ không thể phá nổi cửa vào bí cảnh, có lẽ sẽ biết nơi này có vấn đề.
Nhưng mà có rất ít người biết chuyện này.
Ở đây, rất ít người có tu vi cao. Kiến thức có hạn
Sau khi phá vỡ cửa vào bí cảnh, người kia liền trực tiếp đi vào, chuyện hắn nên làm hắn đã làm, xem những người kia có gan đi vào hay không thôi.
Ở trung tâm Linh Hồbí cảnh.
động phủtrên ngọn, một vị tu nữ xinh đẹpđang ngồi ở giữa mở hai mắt.
Lúc sau,cô đi ra động phủ.
Cô đứng ở ngọn núi bên cạnh, nhìn về hướng nhập cảnh, thần sắc có chút lạnh băng.
“Giết tộc nhân của ta, phá hư bí cảnh. Cho rằng Linh Hồ tộc tộc ta là giấy mềm sao?”
Nữ tu nàynói nhỏ, nhưng cũng không có ai trả lời.
Những người này có mục đích gì, cô biết, cô chỉ không biết được là ai sẽ tới.
Nhưng điều đó không quan trọng, bởi vì cô biết, tới cuối cùng, cô cũng không có cách đối phó với cường giả.
Bởi vì những người không dám tới quá sớm.
Càng cường đại càng không dám tới sớm.
Rất nhanh sau đó, một vị nữ tu trung niên có dáng vẻ Linh Hồ đến ngọn núi.
Cô ta vừa đến trước mặt, liền cung kính nói:
- Tộc trưởng, việc lớn không tốt, cửa nhập cảnh... ͏
Linh Hồ tộc trưởng gật đầu:
- Ta đã biết, nhưng kẻ đó đã kịp ẩn nấp.
- Hiện tại phải làm sao?
Vị nữ tu trung niên hỏi.
------------
͏ ͏
Chương 1145
- Thu Du, Linh Hồ tộc chúng ta bị dò xét bao lâu rồi?
Linh Hồ tộc trưởng bình đạm nói.
Thu Du cúi đầu nói:
- Rất lâu, gần mấy trăm năm nay mới yên ổn trở lại.
Linh Hồ tộc trưởng nói:
- Đúng vậy, chúng ta đều yên ổn nhiều năm như vậy, hiện tại một lần nữa đối mặt, cũng không có gì.
Thu Du khó hiểu:
- Tộc trưởng, nếu giao ra, chúng ta sẽ thế nào?
Linh Hồ tộc trưởng khuynh thành cười, nói:
- Ai biết được, có lẽ bị diệt tộc, hoặc là từ đây yên bình mà tu hành. Nhưng mà, đánh cuộc không nổi.
Thất phu vô tội hoài bích có tội, đạo lý này bọn họ đều hiểu, nhưng không có nghĩa là thất phu hoài bích, thì phải mặc người xâu xé.
Thu Du nói:
- Chúng ta hiện tại... ͏
Linh Hồ tộc trưởng nói:
- Nếu bọn họ đều vào được, vậy mở miễn phí đi, chuyện thu phí đều rút về hết đi. Về phần những người đó, ta sẽ thử bắt được.
Nói Linh Hồ tộc trưởng liền vung lên lên, một bản đồ xuất hiện trước mặt, tuy rằng cửa vào bị hủy, chính là ấn ký vẫn còn, những người này không trốn khỏi sự quan sát của cô.
Chỉ cần tìm được gì đó khả nghi, có thể xem một chút.
Nhưng tạm thời cô không có nhìn thấy những thứ khác.
... ͏
Trung tâm bộ Linh Hồ tộc, có vài ngọn núi bao lại chỗ này.
Những ngọn núi này như bức tường bao lấy.
Chỉ cần đi vào phạm vi núi này thì như tiến vào địa bàn Linh Hồ tộc.
Đúng vậy, cả bí cảnh này là của họ, nhưng Linh Hồ vẫn chỉ ở nơi này.
Có lẽ là bởi vì cảm thấy nguy cơ.
Thực lực của bọn họ không đủ để bọn họ thả lỏng quá mức.
Tuy rằng mấy trăm năm nay thường xuyên ra ngoài, nhưng hiện tại tộc nhân đều bị gọi về.
Lưu tại bên ngoài rất dễ bị bắt.
Đây cũng là nguyên nhân họ để những người tu chân ở bên ngoài.
Mọi người đều biết, những người này đa số đều là vì Linh Hồ, bị bắt coi như xong.
Nhưng trong phạm vi ở dây, những người đó không dám làm bậy
Nơi ở của Linh Hồ, có một tòa nhà lớn, đây là nhà đấu giá của Linh Hồ tộc.
Hiện tại Biên Hải Đao Khách và Xích Huyết Đồng Tử đều ở chỗ này.
Nhưng bọn họ ở một mình trong phòng dành cho khách quý.
Đãi ngộ không tệ.
Xích Huyết Đồng Tử nói:
- Tôi vừa mới đi dạo một vòng, phát hiện rất nhiềuLinh Hồ tiên tử, nhưng có vẻ bọn họ không thích tôi.
Biên Hải Đao Khách nói:
- Chủng tộc khác biệt,việc này cũng bình thường, nhưngcậucó cảm thấy rất kỳ quái không, lúc đầu nói là ngày mai ngày mốt bắt đầu bán đấu giá.Nhưng đột nhiên nói hôm nay bắt đầu. Xuất hiện biến cố gì chăng?
Xích Huyết Đồng Tử lắc đầu:
- Không thể liên lạc với bên ngoài, nếu không sẽ rõ ràng, chắc là biến cố không nhỏ. Anh có để ý Tiểu Lê ở đâu không?
- Tìm không thấy, cũng không nhìn thấy ở đâu, nó muốn tránh thì không ai tìm được.
Biên Hải Đao Khách nói.
Đúng vậy, chỉ cần Tiểu Lê trốn đi, thì rất khó tìm.
Ít nhất với tu vi của bọn họ sẽ tìm không thấy.
Bằng không Cố Kiếm Sinh cũng sẽ không phát ủy thác.
Còn không phải vì hắn tìm không thấy sao.
Xích Huyết Đồng Tử đưa cây kem cho Biên Hải Đao Khách nói:
- Anh nói xem khi Phá Hiểu đạo hữu tới, nơi này sẽ có tín hiệu gì không? Đúng rồi, cái này không thêm dầu cống.
Nghe được không có dầu cống, Biên Hải Đao Khách mới nhận kem.
Sau đó nói:
- Khó nói, không biết lần này Phá Hiểu đạo hữu có tới không.
Hiện nơi này xuất hiện biến cố, bọn họ hy vọng Phá Hiểu tới.
Chỉ cần Phá Hiểu tới, cơ bản đều có thể thu phục hết thảy.
Trên đường chỉ cần lẩn trốn thật tốt là được.
Giống như ở Cốc Long uyên, nếu không trốn tốt thì đã xong đời.
Lúc này bọn họ nhìn thấy có người đến.
Chừng khoảng chục người tụ lại, trên đài đấu giá cũng có người xuất hiện.
Người này chínhlà Thu Du.
Thu Du tuy rằng đã trung niên, nhưng vẫn còn nét thùy mị quyến rũ, dung nhan của cô không hề lưu lại một chút dấu vết của thời gian.
Nói đúng hơn, đây là một người phụ nữ rất có sức hút.
Tô Kỳ cùng mọi người cũng tới, nhìn đến Thu Du, Tô Kỳ khóc nấc lên.
Sư tỷ, em cũng muốn sau này giống cô ta, dùng khí chất đó quyến rũ chồng của em.Mà rõ là sư phụ đã có tuổi, lại còn giống như thiếu nữ, không thú vị chút nào.
Sau đó Tô Kỳ rất khâm phục bản thân nói:
- Quả nhiên, không để Tả ca tới là đúng, bị anh ấythấy được, không biết sẽ nghĩ gì.
Tĩnh Nguyệt bất đắc dĩ nói:
- Cái đầu của em không nghĩ được chuyện gì tốt sao.
Sau đó, Tĩnh Nguyệt hỏi:
- Thánh Địa chúng ta mỹ nữ như mây, sao em lại không lo lắng nhỉ?
Tô Kỳ nói:
- Hương vị không giống nhau, chúng ta là thanh khiết trong sáng.
Sự thanh thuần này nhìn một cái sẽ thấy hết toàn bộ, không có gì mị hoặc quyến rũ. Còn đám mỹ nữ có khí chất này, đương nhiên là có dụ hoặc.Hơn nữa, chúng ta còn không có khí chất quyến rũ này. Cẩn thận nghĩ lại, cách quyến rũ Tả ca rất đơn giản.
Tĩnh Nguyệt đen mặt:
- Chúng ta làm nhiệm vụ bên ngoài, vẫn không nên để tâm đến họ Giang kia nữa.Cảm giác chỉ số thông minh của em không biết bay đi đâu rồi.
------------
͏ ͏
Chương 1146
Chỉ cần nhắc tới Giang Tả, đầu óc Tô Kỳ chỉ toàn Giang Tả, Tĩnh Nguyệt thật sự không biết làm sao.
Cô không thể hiểu nôi, trừ phi ngày nào đó cô không phải là Thánh nữ.
Nhưng mà cảm giác rất xa xôi.
Lúc này Thu Du mở miệng:
- Cảm tạ các vị đạo hữu ủng hộ, bởi vì một số nguyên nhân, lúc trước thu Ngũ phẩm Linh thạch của các vị, chúng tôi sẽ trả lại đầy đủ. Thời gian đấu giá cũng từ ngày mai trực tiếp đổi thành đêm nay. Làm phiền các vị đạo hữu mong thứ lỗi.Trong lúc đợi, các vị đạo hữu có thể tự do hoạt động.
Nói xong này đó Thu Du liền rời đi.
Những người khác tuy có chút ngoài ý muốn, nhưng cũng không nói gì, hơn nữa đêm nay bắt đầu, cũng không xem là chậm trễ.
Lại còn tự do hoạt động, tự nhiên có cơ hội làm việc khác, nhưng bọn họ tự có chừng mực sẽ không ở đây làm những chuyện quá đáng, nơi này rõ ràng có đại trận xung quanh.
Tô Kỳ thở dài nói:
- Nghe nói bán đấu giá lần này là một số Linh Hồ còn nhỏ.
Tĩnh Nguyệt nói:
- Không có biện pháp,luôn có không ít người mong muốn có được Linh Hồ, luôn có người muốn bắt, bí cảnh của họ không có nhiều tài nguyên, muốn an tâm ở chỗ này hay nhập thế đều phải có Linh thạch.
Mà chỉ có Linh Hồ là tài nguyêncó thể tái sinh.
Huống hồ có thiên phú hóa hình cũngkhông có nghĩa là tư chất xuất sắc, đối với họ không có ảnh hưởng lớn.
Ở Linh Hồ bí cảnh, một nơi ẩn nấp khác.
Huyết Yêu Huyết Đồ Điệp và Huyết Yêu Huyết Liệt Ngân âm thầm trốn tránh, bọn họ còn bày trận để ẩn thân ở gần đó.
Huyết Liệt Ngân nói:
- Chỉ cần tránh thoát trận này thì tốt rồi, bên ngoài có gì chúng ta đều không cần quan tâm
Huyết Đồ Điệp nói:
- Nhưng mà có đủ người không, cùng lắm cũng chỉ gây ra ít xôn xao.
Huyết Liệt Ngân cười lạnh:
- Cô cho rằng bọn họ có chuẩn bị thì chúng ta không có khả năng làm gì sao, chúng ta chỉ là một phần thôi, khẳng định còn có quân cờ khác. Lợi dụng chúng ta. Cũng không ngờ đầu óc còn có chút thông minh.
Huyết Đồ Điệp cũng cười nói:
- Đúng vậy, cứ vậy chúng không cần làm gì cũng kiếm mẻ lớn, không chỉ khôi phục thương thế, còn trực tiếp tiến lên Lục giai.
Đến lúc đó quay lại tổng bộ, vị trí ngũ trưởng lão, lục trưởng lão vẫn là chúng ta.
Dù phạm sai lầm, cũng không đến mức bị trừng phạt.
Hai người bọn họ sớm biết có người ở lợi dụng bọn họ, nhưng khi đó bọn họ không có chút năng lực phản kháng, chỉ có thể đi một bước tính một bước.
Hiện tại bọn họ có một chút năng lực phản kháng.
Tất nhiên sẽ vì chính mình tìm đường lui.
Kế hoạch trước mắt, tránh thoát lần này chờ những người phía sau màn hành động, chờ đến khi mọi thứ kết thúc, bọn họ cũng không cần bỏ mạng.
Đến lúc đó bọn họ được tự do, lại còn đạt tới Lục giai.
Mặc kệ đối phương có được thứ gì, dù sao bọn họ cũng không lỗ là được rồi.
Làm Huyết Yêu, vẫn hiểu được cái gì gọi là thõa mãn.
Lúc này Huyết Đồ Điệp lại hỏi:
- Chúng ta ở chỗ này trong bao lâu?
Huyết Liệt Ngân nói:
- Cứ cho là một trăm năm đi, đến lúc đó tính tiếp, không được thì một ngàn năm.
Bảo đảm bọn họ đã sớm quên hai người chúng ta.
Ngay tại đây, hai Huyết Yêu đang an nhàn phóng túng, mặt khác lại ra lệnh cho Huyết Yêu khác.
Mạnh mẽ đánh lại thì không có khả năng, nhưng phá hư trận pháp vẫn có thể, rốt cuộc cũng đã từng làm những như thế này.
Ở nơi này của bọn họn, chỉ cần hoàn thành, sẽ không có ai tìm được đến đây.
Như vậy bọn họ càng an toàn.
Tốt hơn so với việc làm quân cờ, không phải trả giá đắt, mà chỉ mất ít phí tổn, tự nhiên mọi chuyện khác đều không quản.
Nếu phí tổn quá nhiều, vậy thì không vui.
Không vui tự nhiên sẽ tìm phiền toái.
Cho nên, Huyết Liệt Ngân bọn họ vẫn rất nỗ lực.
Nhưng tự mình đi rất nguy hiểm.
Trước mặt thì như đang làm, sau lưng thì tìm lựa chọn tốt nhất.
Với mệnh lệnh sau đó, Huyết Yêu bắt đầu tới gần dãy núi ở Linh Hồ.
Lúc sau trận pháp bắt đầu tan rã, tuy rằng tương đối khó, nhưng linh hoạt tận dụng sức gió, có thêm thời gian sẽ ổn.
Nhóm cảm tri số 1.
Lục Nguyệt Tuyết:
- Thu được tin tức, cửa vào Linh Hồ bí cảnh bị phá, hiện tại ai cũng có thể đi vào.
Liễu Y Y:
- Tôi cũng nhận được tin, truyền đi thật nhanh.
Chung Dịch Dương:
- Tin tức lan truyện thật nhanh, nơi này tuyệt đối có vấn đề, năng lượng lại như thế, rốt cuộc là vì sao.
Đừng nói là vì Linh Hồ, Linh Hồ tuy tốt, nhưng cũng không thể làm cho những thứ cường đại như vậy xuất hiện được.
Liễu Y Y:
- Xem ra cậu cũng muốn Linh Hồ, cậu có nhiều tiền như vậy, sao lại không đi vào xem nhỉ.
Chung Dịch Dương:
- Còn dám đi sao, chỉ cần nghĩ cũng biết, người phía sau màn, ước gì chúng ta vào đây. Hơn nữa chắc chắn không phải vì nhiều người để gây hỗn loạn. Năng lượng cường đại như vậy, sẽ không cần nhiều người
Lục Nguyệt Tuyết:
- Nói như vậy.
Liễu Y Y:
- Bên trong có nguy hiểm.
Trần Ức:
- Vừa mới thử, vẫn không liên lạc được với Xích Huyết Đồng Tử bọn họ.
Sơ Thanh:
- Tôi cũng nghe ba ba nói, có người lợi hại muốn đi Linh Hồ bí cảnh, cụ thể hơn thì không biết. Đã thông báo mọi người không cần đi vào.
------------
͏ ͏
Chương 1147
Lúc này Giang Tả nhìn bản ghi chép, điều này chứng tỏ những người đó làm rất rõ ràng.
Xem ra toan tính không nhỏ.
Chỉ là vì sao lại là lúc này?
Thân là cường giả, muốn tiến vào rất dễ dàng.
Xem ra nơi này có thứ gì đó làm cho những người kia kiêng kị.
Giang Tả khá tò mò, nhưng hấp dẫn nhiều người đi vào, nhất định có mưu đồ, hy vọng Tô Kỳ sẽ không xảy ra chuyện gì.
Hắn cần nhanh lên.
Sau đó phải đến xem Tô Kỳ.
Chỉ là vừa không đi bao xa, hắn liền thấy được một người, người này ngồi ở bên hồ, còn nướng món ăn hoang dã.
Giang Tả nhíu mày, sau đó trực tiếp đáp xuống.
Đúng, Giang Tả vừa mới giẫm lên Tiên Vân Mộc bay.
Tiên Vân Mộc không thích hợp đặt ở đâu khác, chỉ có thể đặt ở trên người.
Khi Giang Tả rơi xuống người đang nướng món ăn kia ngạc nhiên:
- Phá Hiểu đạo hữu
- Sao anh lại ở đây?
Giang Tả hỏi.
Đây là Tây Môn Xuy Hỏa, Giang Tả nhìn xuống, chủ yếu là trên bản đồ cũng không thấy Tây Môn Xuy Hỏa, điều này chứng minh Tây Môn Xuy Hỏa cũng không phải dùng phương thức bình thường đi vào.
Hơn nữa trước đó không lâu hắn vừa nghe Tây Môn Linh Lung nói Tây Môn Xuy Hỏa đi đâu cũng không rõ, hẳn là Tây Môn Xuy Hỏa đã đến nơi này từ sớm.
Hơn nữa Giang Tả cũng không thấy được Tẫn Linh Thu.
Tây Môn Xuy Hỏa bỏ thêm đem lửa, thở dài nói:
- Đây là ngoài ý muốn, nhưng mà nơi này rất nguy hiểm, Phá Hiểu đạo hữu cần để tâm một chút.
Giang Tả hỏi:
- Anh biết cái gì.
Tây Môn Xuy Hỏa thở dài nói:
- Có tổ chức thần bí ở đây, muốn hiến tế toàn bộ sinh linh bí cảnh, nói là vì cướp đoạt Thánh Chi Trượng.
Tôi vì nghe được điều này, mới ngoài ý muốn đến nơi đây.
Giang Tả nhíu mày:
- Thánh Chi Trượng.
Cái này Giang Tả biết, lúc trước Huyết Yêu chính là dựa vào Thánh Chi Trượng, nhiều lần thoát được sự đuổi giết của cường giả.
Thánh Chi Trượng có phong ấn vượt xa mọi thứ, hơn nữa có thể dung Nhập đạo cơ.
Sau khi Nhập đạo sẽ là sát khí trí mạng.
Đương nhiên, cái giá phải trả cũng rất đắt, đó là đạo hạnh bị mất dần đi.
Đại khái là giết địch một ngàn tự tổn hại tám trăm.
Còn có một khuyết điểm, chỉ cố một lần công kích.
Bởi vì thời gian cooldown quá dài.
Nhưng nếu solo.
Cửu giai cũng không dám cứng rắn chống đỡ.
Giang Tả vẫn luôn cho rằng, Thánh Chi Trượng là Huyết Yêu nhặt được, không nghĩ tới lại là của Linh Hồ tộc.
Nhưng là ai muốn có Thánh Chi Trượng
Cao giai lấy cái này có ích lợi gì?
Giang Tả hỏi:
- Vậy sao anh không nghĩ cách rời đi?
Tây Môn Xuy Hỏa lắc đầu:
- Tôi cũng nghĩ, nhưng không có biện pháp, Tẫn Linh Thu tiền bối đã đi nơi khác tìm linh thú, hy vọng có thể có tự bảo vệ bản thân.
Lúc này Tây Môn Xuy Hỏa nếm thử món ăn hoang dã, sau đó đưa cho Phá Hiểu:
- Phá Hiểu đạo hữu có muốn thử không?
Giang Tả nhận thịt nướng, đây là chỉ gà nướng.
Thử một miếng, Phá Hiểu lắc đầu:
- Bình thường.
Tây Môn Xuy Hỏa cũng không xấu hổ, nói:
- Cho nên tôi rất thích đi chung với đạo hữu, hiện tại bị nhốt ở chỗ này, chỉ có thể tạm chấp nhận.
- Ngọn nguồn từ Linh Hồ tộc tộc, nơi nguy hiểm cũng là nơi an toàn.
Nói Giang Tả liền mang theo gà nướng bay khỏi nơi này.
So với việc học đạo, tay nghề nấu nướng của Tây Môn Xuy Hỏa không tốt lắm.
Nhìn Phá Hiểu rời đi, Tây Môn Xuy Hỏa cũng đứng lên.
- Xem ra phải cố gắng hơn rồi.
Sau đó, Tây Môn Xuy Hỏa bắt đầu triệu hoán.
Rất nhanh, bên người liền xuất hiện không ít linh thú, mỗi một con đều là Nhị giai trở lên.
Đại Bạch cũng ở trong đó.
Đại Bạch sắp thành Tam giai linh thú.
Vốn nghĩ rằng lần này sẽ phải hiến thân, thế nhưng phát sinh nhiều chuyện như vậy.
Vừa thấy liền không giống.
Hơn nữa sẽ không có chuyện ăn thịt linh thú.
Tây Môn Xuy Hỏa cười nói:
- Nơi này rất nguy hiểm, khả năng ta sẽ chết ở đây, cho nên, ta định sẽ đấu tranh.
Giang Tả mất chút thời gian đi tới một nơi âm u.
Ở chỗ này, Giang Tả thấy được ẩn trận, là loại rất đơn giản.
Không chút do dự, hắn trực tiếp đi vào trong ẩn trận.
Khi hắn vừa vào, bên cạnh có một đạo pháp thuật bay qua.
Giang Tả cũng không thèm nhìn, tiến lên phía trước một bước, sau đó hoàn mỹ tránh khỏi công kích.
Lúc sau có nhiều đạo công kích xuất hiện, nhưng đối với Giang Tả đó không phải vấn đề.
Khi hắn vào trong, lại phát hiện bên trong không có ai.
“Huyết độn, nhạy cảm như vậy sao? Nhưng mà ở trong bí cảnh lại có thể chạy trốn đi đâu?” Giang Tả tự nói.
Sau đó rời đi chỗ này, tiếp tục tìm kiếm.
Mà bên kia.
- Anh cảm giác được sao? Loại cảm giác lập tức sẽ chết.
Huyết Liệt Ngân phun bụm máu tươi, lòng còn sợ hãi nói.
------------
͏ ͏
Chương 1148
Huyết Đồ Điệp vẻ mặt hoảng sợ:
- Cảm, cảm nhận được, là bọn họ đã tìm tới cửa sao? Cảm giác nếu không chạy, lập tức sẽ bị chết. Đây là có chuyện gì?
Huyết Liệt Ngân nói:
- Có lẽ chúng ta nhân họa đắc phúc, giờ nhạy cảm với tử vong.
Không thể không nói là chuyện tốt.
Nhưng dù sao đây cũng là trong bí cảnh, một khi bị tìm được, căn bản không có đường sống.
Hiện tại chỉ có thể hy vọng đối phương từ bỏ.
Huyết Đồ Điệp nhìn Huyết Liệt Ngân nói:
- Làm sao bây giờ? Tôi cảm giác lần này không qua được.
Huyết Liệt Ngân cũng lắc đầu, hắn cũng không biết làm sao cho tốt.
Một cảm giác ám ảnh về cái chết bao trùm lấy họ.
Hiện tại thật sự chỉ có thể đi một bước tính một bước.
- Không thể dừng lại, cần kéo ra khoảng cách.
Huyết Liệt Ngân nói.
Sau đó bọn họ quay lưng về phía trước, bắt đầu nhanh chóng thoát đi.
Mà phía sau bọn họ là Tiên Vân Mộc của Giang Tả.
“Tốc độ nhanh nhất của Tiên Vân Mộc có thể so với Lục giai, đuổi giết huyết độn bọn họ không phải vấn đề lớn, chỉ là không biết phải kéo dài bao lâu.
Nhưng bọn họ lại có thể chạy bao lâu đây?”
Một lúc lâu sau.
Giang Tả lại cho Tiên Vân Mộc Linh thạch, hắn phát hiện hai tên gia hỏa này có khả năng đặc biệt là chạy trốn.
Chạy trốn nhanh hơn hắn nghĩ.
Bọn họ không nghỉ ngơi sao?
- Nhát gan có đôi khi làm người ta rất chán ghét.
Giang Tả nói.
Bởi vì bọn họ sợ hãi, cho nên sẽ trốn bán sống bán chết, làm cho Giang Tả đuổi theo rất phiền toái.
Tu vi có hạn, bằng không hắn đã đuổi kịp.
Có thể đem đối phương giết chết, lại không có cách nhanh chóng đuổi kịp hai người kia, thật đúng là phiền toái.
Khi hai người kia chạy càng nhanh, tu vi giảm càng nhanh, rõ ràng không có chuyện gì lại tự làm bị thương bản thân.
Giảng Tả chợt để ý, bí cảnh ngày càng có nhiều người, hơn nữa một đám đều ở bên ngoài tìm đồ, càng không nghĩ đến, thật sự có rất nhiều linh thú.
Thậm chí còn có một ít pháp bảo.
Có pháp bảo tự nhiên sẽ có tranh đoạt, tranh đoạt sẽ phải đổ máu.
Xem ra chuyện này có người đang âm thầm giở trò quỷ.
- Huyết sát chi đạo sao?
Giang Tả trên cao nhìn xuống nhìn phía dưới sự không khỏi mở miệng:
- Hóa ra là như vậy.
Lúc sau Giang Tả cũng không để ý tới, mà tiếp tục đuổi theo hai Huyết Yêu kia.
Hiện tại hắn hiểu rõ, có nhiều ủy thác như vậy, có lẽ đều là cố ý, giá ủy thác cao như vậy cũng là cố ý.
Chủ yếu là dẫn người vào đây.
Lại còn khéo léo, dẫn một ít người không đủ cường đại đi vào.
Nhưng hành động quá lớn, sẽ có người hoài nghi, nhưng hoài nghi lại không có chứng cứ.
Có chứng cứ thì có người lại mặc kệ.
Cũng chẳng có ai đi khiêu chiến với người sau lưng kia.
Nhưng nếu là Huyết Sát Chi đạo, có Xích Kiếm, đám Xích Huyết Đồng Tử sẽ không có việc gì.
Tu vi cao một ít, còn không hữu dụng bằng một Xích Kiếm.
Dù sao Xích Kiếm cũng có quan hệ với huyết sát.
Nếu có được Xích Kiếm của Xích Huyết Đồng, vận khí chỉ cần không quá kém, cơ bản sẽ không có việc gì.
- Sư tỷ, cứ ở lại vậy được sao? Chuyện sư phụ dặn dò, cũng không có đầu mối.
Tô Kỳ nói.
Các cô vẫn đang ở chỗ được Linh Hồ sắp xếp, rất nhiều người đều ra ngoài, các cô sẽ không ra ngoài làm gì cả.
Dù sao cũng không nuôi hồ ly.
- Chân lý thường thuộc về số ít, nhiều người đi ra ngoài như vậy, chúng ta cứ ở đây nhất định không sao.
Tĩnh Nguyệt nằm ở một bên nói.
- Sư tỷ, chị đang ngụy biện, phải nỗ lực mới có thể bộc lộ tài năng, chúng ta lại từ bỏ như vậy sao.
Chúng ta thuộc loại nếu không cố gắng thì nhất định sẽ thất bại.
Tô Kỳ nói.
Sau đó Tô Kỳ nhìn ra ngoài nói tiếp:
- Sư tỷ, chị nói xem có phải phát sinh chuyện gì đó không? Em cảm giác rất nhiều Linh Hồ đều có dáng vẻ như lâm đại địch. Hơn nữa ánh mắt bọn họ nhìn những tu sĩ đều có vẻ rất quái dị.
Tĩnh Nguyệt nằm ở trên giường nhìn trần nhà nói:
- Đúng là rất kỳ quái, nhưng những người đó đều tới vì Linh Hồ, hơn nữa số lượng rất đông, đến lúc đó đột nhiên có công kích tập thể, Linh Hồ tộc sẽ xong đời.
Tô Kỳ cũng nhíu mày:
- Đúng vậy, lúc chúng ta tới, nơi này thực sự không dễ tìm, nhiều tu sĩ có tu vi rất thấp, lại có thể đơn giản tìm thấy nơi này, hơn nữa số lượng rất nhiều. Như vậy, việc không thu phí vào cửa có khả năng là bị buộc phải như vậy?
Tĩnh Nguyệt đặng chân nói:
- Đúng, còn có khả năng có người đứng phía sau dở trò, có người đang tốn Đại Lực khí nhằm vào Linh Hồ tộc.
Tô Kỳ nhíu mày:
- Nói như vậy, nơi này có đồ vật gì đó rất đáng giá sao?
Tĩnh Nguyệt ngồi dậy nói:
- Thất phu vô tội hoài bích có tội, nợ nước thù nhà khoái ý ân cừu, có lẽ cũng vì lý do này.
Tô Kỳ thở dài:
- Xem ra nơi này rất nguy hiểm, cũng may Giang Tả không ở đây.
------------
͏ ͏
Chương 1149
Tĩnh Nguyệt nhìn Tô Kỳ nói:
- Lúc này đừng nghĩ đến Giang Tả của em, chị sợ em sẽ biến thành đồ ngốc. Chỉ là không biết những người đó có bao nhiêu người biết nơi này có vấn đề. Bị lợi dụng thì thôi, đến lúc bị qua cầu rút ván cũng không biết, họ như vậy cũng xong đời rồi.
- Sư tỷ dự định làm gì?
Tô Kỳ hỏi.
Tĩnh Nguyệt cười nói:
- Nhàn rỗi nhàm chán chúng ta phát trực tiếp đi.
Tô Kỳ bất đắc dĩ:
- Không có tín hiệu.
Tĩnh Nguyệt:
... ͏
Đột nhiên không tín hiệu, thật đúng là không quen. Rõ ràng Cốc Long Uyên có tín hiệu... ͏
Nghĩ đến đây Tĩnh Nguyệt ngạc nhiên, lúc đó hình như là đột nhiên có tín hiệu.
Hơn nữa người nhận điện thoại đầu tiên là tiểu oán phụ, mà người gọi điện thoại thì ai cũng biết.
Cho nên... liên quan đến Giang Tả sao?
Nếu nơi này lại đột nhiên có tín hiệu, có lẽ nên thử một chút.
Lại nói tiếp, cô muốn chụp ảnh mà đến giờ đều không chụp được.
Lần trước đi Cốc Long Uyên thì lại quên mất, không biết lần sau còn cơ hội hay không.
- Từ từ ở lại đây đi, mọi thứ xung quanh đây đều là của Linh Hồ tộc, cứ để họ quản đi, dù muốn cản, chúng ta cũng bất lực, cứ xem thử Linh Hồ tộc tộc có thể qua được cơn sóng dữ này không.
Tĩnh Nguyệt nói.
- Sư tỷ không chuẩn bị gì sao? Nơi này là trung tâm, như vậy nơi này là nơi nguy hiểm nhất.
Tô Kỳ hỏi.
Tĩnh Nguyệt lại nằm xuống :
- Tiểu oán phụ, chị không lo lắng nơi này có nguy hiểm hay không, bởi vì lần này chị có lực lượng đánh một trận, mặc kệ đối phương là ai, cũng có thể đánh một trận. Em tự bảo vệ bản thân là được. Về phần chuẩn bị, lấy phòng ngự làm chủ.
Tô Kỳ gật đầu, cô cũng biết Tĩnh Nguyệt có đòn sát thủ, đây chính là thứ mà các cô ỷ lại lần này.
... ͏
Trong Linh Hồ bí cảnh, Tây Môn Linh Lung cũng vào.
Cô tới tìm anh trai của cô, nghe nói nơi này rất nhiều mỹ nữ, rất nhiều nam tu sĩ đều tới, như vậy anh của cô cũng có thể sẽ đến, cho nên cô cũng tới đây.
Nhưng mà gần đây cô bị Kỳ Kỳ dẫn đi lạc suốt.
Bất đắc dĩ chỉ có thể triệu hoán ra Nha Nha.
Nha Nha vừa ra liền nhìn ngắm khắp nơi:
- Linh Lung, ngươi đi đâu vậy? Sao ta cảm giác nơi này có áp lực rất lớn?
Tây Môn Linh Lung nói:
- Nơi này là Linh Hồ bí cảnh, ta đoán ca ca có thể tới xem mỹ nữ, nên tới đây tìm xem.
Nha Nha nhìn Tây Môn Linh Lung, có mấy lời nó không biết nên nói hay không.
Tây Môn Xuy Hỏa có hứng thú với mỹ nữ sao?
Nếu nói có hứng thú ăn thịt Linh Hồ, Nha Nha còn có khả năng tin tưởng, về phần mỹ nữ, khả năng này không cao.
Cuối cùng Nha Nha vẫn không nói gì, cũng không thể đánh Tây Môn Linh Lung a.
- Vậy ngươi tìm ta làm gì?
Nha Nha vẫn thực sợ Tây Môn Xuy Hỏa.
Đặc biệt, gần đây nghe nói Tây Môn Xuy Hỏa đã đạt Tam giai, hơn nữa còn độ Thiên Phạt để tới Tam giai.
Cũng may nó không thể ăn, bằng không ai cũng cứu không được nó.
- Hình như Kỳ Kỳ bị lạc đường, cho nên đến tìm ngươi.
Tây Môn Linh Lung bất đắc dĩ nói.
- Gâu gâu.
Kỳ Kỳ như muốn nói, nó không có lạc đường, nó dẫn đường rất chính xác.
Nha Nha nhìn Tây Môn Linh Lung nói:
- Năng lực chủ yếu của Kỳ Kỳ là tìm bảo vật, sao người lại để nó dẫn đường? Nó có thể biết đường sao?
Tây Môn Linh Lung: ... ͏
- Nha Nha mang chúng ta đi tới nơi ở của Linh Hồ đi. Ta tìm không thấy, những người khác cũng tự tìm đến Linh Hồ đi. Có điều nhắc tới cũng kỳ quái, quanh đây lại không thấy bóng dáng linh thú nào, nếu không còn có thể hỏi được đường.
Nha Nha nhìn xung quanh, rồi nói:
- Các ngươi không có cảm giác gì sao? Nơi này quái lạ, giống như có gì đó đè xuống.
Tây Môn Linh Lung nhìn một chút, lắc đầu:
- Không cảm nhận được, nếu không ta kêu linh thú khác ra ngoài? Gần đây ta có học cùng mẹ ta, ta có thể triệu hoán Tứ giai linh thú.
Nghe vậy Nha Nha ngây ngẩn cả người, cái gì? Triệu hoán Tứ giai?
Lúc này chỉ mới Nhất giai?
Có phải quá nhanh không?
Cuối cùng Nha Nha lắc đầu:
- Không được, triệu hoán Tứ giai thì ngươi phải cố gắng hết sức, ta mang các ngươi đi xung quanh xem sao.
Tây Môn Linh Lung gật gật đầu.
Cô chưa kịp nói gì, Nha Nha đột nhiên kêu lên:
- Cẩn thận.
Vùa dứt lời một trận nước lớn đánh đến trước mặt Tây Môn Linh Lung, tiếp theo Kỳ Kỳ nhanh chóng nhào tới chỗ Tây Môn Linh Lung.
Không lâu sau, một pháp bảo xuyên qua trận nước đang thét đi qua.
Nếu chậm một bước, công kích này sẽ đánh lên người Tây Môn Linh Lung.
Với tu vi của Tây Môn Linh Lung, muốn tránh thoát là điều không thể.
Tây Môn Linh Lung lập tức đứng dậy cảnh giác.
Nàng cũng không phải chưa hiểu việc đời, lập tức nói:
- Là ai?
- Chậc chậc, còn tưởng rằng có thể nhất kích tất sát được, xem ra Tây Môn tiểu thư thật sự có thiên phú dị bẩm, Tam giai Thủy Kỳ Lân cũng có thể triệu hoán được.
Trong rừng cây, có người đi ra.
Hơn nữa, không chỉ có một người.
Tu vi của bọn họ đều từ Tam giai trở lên.
Tây Môn Linh Lung nói:
- Các người là ai, sao lại động thủ với tôi?
Lúc nói lời này, Tây Môn Linh Lung đặt tay ở sau lưng, cô muốn triệu hoán Tứ giai linh thú.
Trong lòng cô không ngừng tự nói phải bình tĩnh, phải bình tĩnh, không thể biểu hiện sợ hãi.
Đây là ca ca dạy cho cô.
------------
͏ ͏