Virtus's Reader
Lão Bà Ta Là Thánh Nữ

Chương 1645: CHƯƠNG 1645: Câu nói của Tiểu Huyền Vũ khiến cho người nghe cảm thấy phát sợ.

Tuy rằng nó nói mà mặt mờ mịt không hiểu chuyện này thì có gì đáng sợ nhưng cả Kiếm Thập Tam và Nguyệt Tịch đều cảm nhận được điều đó.

Có người đang nói chuyện thông qua Tiểu Huyền Vũ bằng một phương thức mà bọn họ hoàn toàn không biết.

Nguyệt Tịch nhìn về phía Kiếm Thập Tam.

Kiếm Thập Tam chỉ có thể lắc đầu rồi nói với TIểu Huyền Vũ:

- Ngươi chỉ cần nhắm mắt là nghe thấy à? Nó nói cái gì?

Tiểu Huyền Vũ lắc đầu:

- Không biết, nghe thấy có người gọi nên ta mới mở mắt ra xem thử đấy là ai nhưng ai ngờ kẻ kia lại thích chơi trò trốn tìm. Ta không biết gì hơn nữa đâu, loài người đúng là quỷ quyệt mà, muốn ngủ cũng không để yên cho người ta ngủ nữa.

Ý Tiểu Huyền Vũ muốn nói là ba mẹ nó, nhưng điều đấy rõ ràng là không có khả năng.

Nguyệt Tịch biết rõ, Kiếm Thập Tam cũng cảm giác được.

Nói mãi, Kiếm Thập Tam với Nguyệt Tịch đều cảm thấy bất lực, tiểu tỷ thật sự không biết gì hơn.

Huyền Vũ nào có được học Long Ngâm đâu.

Nhưng thân là Thánh Thú Tiểu Huyền Vũ, nó không cảm nhận được sự nguy hiểm đến từ kẻ kia, nếu không phải vậy thì họ cũng sẽ chẳng an tâm như thế này.

Kiếm Thập Tam nghĩ một lúc rồi bảo:

- Ngươi thử nhắm mắt lại và nghe kĩ lời kẻ kia xem nó nói gì. Không cần phải mở mắt ra vội đâu, nhưng nếu như thấy khó chịu thì cứ mở mắt ra.

Tiểu Huyền Vũ cảnh giác nhìn Kiếm Thập Tam, loài người thực sự rất nguy hiểm.

Nguyệt Tịch đứng bên cạnh nói:

- Tiểu tỷ không cần phải lo sợ đâu, ta có thể bảo vệ được ngươi.

Tiểu Huyền Vũ đính chính ngay lập tức:

- Ta mới là tỷ tỷ, ta có thể bảo vệ được lão Thất.

Nguyệt Tịch gật đầu:

- Vậy thì trước tiên cứ xem kẻ kia muốn nói gì cái đã. Nếu khó chịu quá thì cứ mở mắt ra, còn nếu không mở mắt được thì đặt tay lên đất.

- Thế để ta thử xem.

Tiểu Huyền Vũ vẫn cực kỳ tin tưởng Nguyệt Tịch, do đó, nó nhắm mắt lại luôn.

Lúc đấy, kiếm của Kiếm Thập Tam đã được rút ra, chỉ cần cảm nhận được có bất cứ vấn đề gì, hắn chẳng nề gì mà chém một kiếm qua.

Có điều, hắn sợ chỉ sợ không cảm nhận được nguy cơ.

Mà sau khi Tiểu Huyền Vũ đã nhắm mắt lại, nó lại nghe được tiếng nói kia. Giọng nói vô vùng già cỗi mà cũng cực xa xôi:

- Thánh Thú Huyền Vũ, Thánh Thú Huyền Vũ...

Giọng nói ấy vẫn cứ văng vẳng trong tai của Tiểu Huyền Vũ. Lần này, sau khi nghe được mình bị gọi nhiều lần, nó không kìm được mà hỏi:

- Ngươi là ai? Ngươi đang gọi ta có phải không?

Tiểu Huyền Vũ vừa nhắm mắt vừa nói.

Nhưng nó không nghĩ trong lòng mà nói ra ngoài miệng thành tiếng.

Nguyệt Tịch và Kiếm Thập Tam đều nghe được.

Kiếm Thập Tam nhíu mày chặt hơn, nhưng vẫn không có phát hiện.

Càng lúc hắn càng hứng thú.

Thực lực thật sự của đối phương không phải vượt quá hắn quá nhiều, nhưng bí pháp lại cực kỳ cao thâm.

Đến độ người nghe cũng phải ngờ rằng liệu có phải Tiểu Huyền Vũ bị tâm thần phân liệt hay không, mặc dù có khả năng, nhưng tỉ lệ vẫn quá thấp.

Quan trọng là bọn họ muốn xem xem nội dung hai bên trao đổi như thế nào.

Sau khi Tiểu Huyền Vũ lên tiếng, giọng nói xa xôi phiêu du kia lập tức ngưng lại.

Tựa như nó không thể nào ngờ được là sẽ có người đáp lời mình.

Ngay sau đó, giọng nói đó thay đổi, trở nên âm trầm hơn, cũng càng chân thực hơn, không còn phiêu du như trước nữa.

- Đúng vậy, ta đang gọi ngươi đấy, may mà cuối cùng cũng có thể liên hệ được với ngươi.

Tiểu Huyền Vũ hỏi:

- Ngươi là ai? Vì sao lại gọi ta?

Ở bên ngoài, Nguyệt Tịch với Kiếm Thập Tam nhìn nhau. Bọn họ không nghe thấy tiếng của đối phương nhưng có thể xác định được là Tiểu Huyền Vũ và đối phương đang trao đổi với nhau.

Sự thật này làm bọn họ càng cảnh giác hơn nữa, sợ rằng có vấn đề gì xảy ra.

Tiểu Huyền Vũ đợi một lúc mới nghe thấy đối phương đáp lại, tựa như đang có một cái gì đó cực lớn cản lại vậy.

- Ta là tồn tại Cổ Lão, ta không có tên, nhưng ta không có ác ý.

Ngươi có biết Thiên Bi thần chiến không?

Sao mà Tiểu Huyền Vũ biết được, cho dù có từng nghe thấy thì nó cũng quên rồi.

Cái thứ như vậy thì có gì đáng nhớ chứ.

Mà nói chính xác thì nó cũng chẳng giỏi nhớ bất cứ thứ gì cả.

Sang ngày mới là quên ngày hôm qua.

Ví dụ như tên, nó cũng quên luôn tên mình rồi.

Hơn nữa, nó hoàn toàn không có ý định muốn nhớ lại luôn.

Bởi vì nó biết, có nhớ lại thì nó cũng quên thôi, nên không có ý định đấy luôn.

Do đó, Tiểu Huyền Vũ trả lời cực đơn giản:

- Ta không nhớ.

Nhận được đáp án như thế cũng không nằm ngoài dự đoán của kẻ kia. Nó nói:

- Thiên Bi thần chiến sắp mở ra rồi. Nhân tộc khắp thế gian này sẽ không có kẻ nào tránh được. Nhưng hiện tại, nhân tộc không có ai có khả năng chống lại Thiên Bi thần chiến cả. Nếu không ai có khả năng đấy, vậy thì Nhân tộc sẽ bị tận diệt.

Tiểu Huyền Vũ nghe xong thì ngẩn ra, chuyện này rắc rối thế, rốt cuộc tên kia đang nói cái gì vậy?

Để không bị lộ ra là mình quá ngu, Tiểu Huyền Vũ chỉ có thể nói:

- À.

Nghe xong thì ngẩn người không nói gì.

Phản ứng như này khiến đối phương không ngờ tới.

Chương 1646

Chuyện như thế này thì cho dù không khiếp sợ thì cũng phải có thài độ ngờ vực chứ. Tại sao Tiểu Huyền Vũ lại tỏ vẻ bình thản tới vậy hả?

Nó không để tâm hay là đang khinh thường lão đây?

Cuối cùng, giọng nói kia lại tiếp tục lên tiếng:

- Thiên Bi thần chiến mở ra, trời sẽ sụp xuống, đất sẽ sụt lở, núi non bị tàn phá, sinh linh sẽ tan biến gần như không còn ai cả. Ngươi đã hiểu chưa?

Trên nguyên tắc, nghe không hiểu, không có hứng mà lại không muốn để đối phương đánh giá mình quá ngu ngốc, Huyền Vũ gật đầu:

- Rõ rồi.

Không biết tại sao, người kia nghe được vẻ qua loa lấy lệ.

Tình hình Thánh Thú này có gì đó không đúng lắm.

Nguyệt Tịch và Kiếm Thập Tam cũng chẳng rõ chuyện như thế nào. Tiểu Huyền Vũ nói quá ngắn gọn, hai người họ đều không rõ nó với kẻ kia đang trao đổi cái gì.

Có điều, xem tình hình hiện tại thì cũng không có gì nguy hiểm cả.

Nguyệt Tịch bắt đầu không nhẫn nhịn được nữa, bà lo là tiểu tỷ bị lừa.

Nên bà lên tiếng hỏi:

- Tiểu tỷ, nó nói cái gì thế?

Huyền Vũ không hề do dự mà nói thẳng:

- Không biết nó nói cái gì nữa, cái gì mà Thiên Bi thần chiến ấy, ta nghe không hiểu, nhưng ta không muốn để nó biết là ta không hiểu.

Nguyệt Tịch không biết nói gì luôn, đây là cách mà tiểu tỷ quen dùng để đối phó lại với bố mẹ nó.

Cũng chính là nguyên nhân mà nó luôn bị đánh.

Chỉ cần không có hứng, tiểu tỷ hoàn toàn không nhớ được gì cả.

Mà cho dù có hứng thì cũng chưa chắc nó sẽ nhớ được tất cả.

Mà tồn tại Cổ Lão vốn đang định tiếp tục giải thích lập tức không nói được tiếng nào nữa.

Lão mới làm gì vậy?

Nhưng chuyện này cũng giúp lão biết được một điều, bên cạnh Huyền Vũ còn có cả những người khác nữa.

Có lẽ, lão có thể nói chuyện cùng với những người đó.

Lão nhanh chóng bảo:

- Ngươi có thể tiện thể gửi lời nhắn giúp ta được không? Ta muốn trao đổi cùng với người mà ngươi mới nói chuyện cùng. Chỉ cần lặp lại lời ta nói là được.

Câu này thì Tiểu Huyền Vũ hiểu được. Sau đó, nó hỏi Nguyệt Tịch:

- Lão Thất, tên kia bảo muốn ta truyền lời hộ...

Nguyệt Tịch hiểu ngay tắp lực. Bà nhìn Kiếm Thập Tam. Mãi đến khi Kiếm Thập Tam gật đầu đồng ý, Nguyệt Tịch mới nói:

- Tiểu tỷ, ngươi hỏi lại xem hắn là ai.

Người kia nghe được lời của Tiểu Huyền Vũ thì lập tức trả lời:

- Tồn tại Cổ Lão. Không phải là cái thời viễn cổ mà các ngươi biết, mà còn xa xưa hơn thế cơ.

Nguyệt Tịch và Kiếm Thập Tam đều cảm thấy vô cùng ngạc nhiên. Sau đó, Nguyệt Tịch lại hỏi:

- Mục đích của ngươi là gì? Vì sao Huyền Vũ lại nghe được giọng nói của ngươi?

Tồn tại Cổ Lão đáp:

- Ta không có ác ý. Ta chỉ muốn nói cho các ngươi biết một chuyện, đồng thời, cũng muốn các ngươi giúp ta một việc. Thế này, các ngươi có biết gì về Thiên Bi thần chiến không?

Nguyệt Tịch ngẫm nghĩ đôi chút rồi nói"

- Tần Vũ Vương dẫn dắt Nhân tộc đánh trận thần chiến?

- Hửm?

Tồn tại Cổ Lão rõ ràng đang thấy ngạc nhiên. Sau đó, hắn thở dài nói:

- Đúng vậy, chính là trận thần chiến đó, Tần Vũ Vương đúng là một người mạnh mẽ. Hắn là người mạnh thứ hai mà ta từng gặp. Có điều, hắn ta vẫn khác biệt, hắn hoàn toàn dựa vào bản thân để bước vào cảnh giới đấy. Nếu ngươi đã biết thần chiến vậy thì chắc ngươi cũng biết là Thiên Bi thần chiến sẽ đem đến hậu quả đáng sợ bực nào nhỉ?

Nói xong, lão đợi Huyền Vũ truyền lời lại. Nhưng đợi mãi, lão vẫn không nghe thấy Huyền Vũ truyền lại cái gì.

Tồn tại Cổ Lão cảm thấy thật khó hiểu.

Mãi sau, Huyền Vũ mới lại nói:

- Ngươi nói dài quá, ta không nhớ được.

Tồn tại Cổ Lão:

“...”

Phải mất một lúc thì Tiểu Huyền Vũ mới truyền lời ra ngoài.

Nguyệt Tịch cau mày, nói:

- Rõ rồi.

Bà không định nói rõ ràng bởi bà nhạy cảm nhận ra là người này đang có việc cần cầu xin.

Nếu chưa rõ mục đích của đối phương, bà sẽ không nói quá nhiều thông tin về thần chiến.

Nghe được câu trả lời từ Nguyệt Tịch, người kia hỏi tiếp:

- Nếu bà đã biết Thiên Bi thần chiến sẽ mang đến nguy hiểm, vậy bà có thấy trong khoảng thời gian ngắn, nhân tộc liệu có thể xuất hiện được một người có khả năng ngăn cơn sóng dữ được không?

Hoặc là toàn bộ Giới tu luyện hợp lực lại có khả năng chống lại Thiên Bi thần chiến hủy diệt nhân tộc không?

Nghe đối phương hỏi vậy, Nguyệt Tịch trầm mặc. Cuối cùng lại nhìn sang Kiếm Thập Tam.

Kiếm Thập Tam không đổi sắc mặt, mắt hắn không gợn lấy chút sợ hãi nào.

Nguyệt Tịch cực kỳ tin tưởng sư huynh mình, nhưng bà cũng không muốn sư huynh mình phải tự mình gánh hết tất cả.

Bà nói tiếp:

- Nói thẳng mục đích của mình ra đi.

Nghe Nguyệt Tịch nói như vậy, tồn tại cổ lão cũng không quanh co, nói thẳng:

- Ta có thể làm được. Khắp Giới tu luyện này, không ai có cảnh giới cao hơn ta cả.

Ngươi không cần phải lo lắng, ta đã từng giao hẹn với chủ nhân Tiên Linh Động Phủ, nhất định sẽ không hại Nhân tộc.

Hơn nữa, ta cũng thuộc Nhân tộc.

Nguyệt Tịch ngạc nhiên. Ông lão này từng giao hẹn với chủ nhân của Tiên Linh Động Phủ? Lão là hậu thủ mà chủ nhân Tiên Linh Động Phủ để lại sao?

Nếu thật sự là vậy, hẳn là có thể giúp họ đây.

Nguyệt Tịch ngưng một lúc, mới hỏi:

- Lão muốn gì?

Chương 1647

Đối phương im lặng. Mãi đến khi Tiểu Huyền Vũ thúc giục thì lão ta mới lên tiếng:

- Cơ thể.

Nghe thấy thế, Nguyệt Tịch và Kiếm Thập Tâm đều giật nảy.

Ngay sau đó, cả hai đều có cảm giác vô cùng bất an.

Nguyệt Tịch hỏi thêm:

- Ý lão là?

Người kia nói thẳng:

- Cơ thể. Một cơ thể khác. Hoặc có thể nói, một cơ thể không giống với cơ thể linh thú. Bản thân ta vốn chẳng phải loại tầm thường, do đó, một cơ thể bình thường không thể chứa nổi ta. Cho dù có chứa được thì cũng sẽ hạn chế khả năng của ta.

Lão ta không có nói nhiều. Bởi vì nói nhiều thì Tiểu Huyền Vũ cũng chẳng nhớ được hết, chỉ có thể truyền lời tạm như vậy trước đã.

Nghe lão nói vậy, gương mặt Nguyệt Tịch trở nên nặng nề hơn. Đoạn, bà nói:

- Lão tìm được mục tiêu rồi?

Đối phương trả lời:

- Đúng vậy. Nếu không thì ta cũng chẳng thể kết nối với bên ngoài được. Các ngươi cần phải hiểu là đã không còn thời gian nữa. Nếu chậm thì cơ thể này sẽ đi trên con đường của chính mình, cho dù nó có bằng lòng thì cũng vô dụng thôi. Ta không còn cách nào khác để tới nữa. Đây là hi vọng duy nhất. Một khi bỏ lỡ thì sẽ không còn cơ hội nào khác. Mong các ngươi sẽ tin ta.

Nguyệt Tịch nhắm mắt lại. Cuối cùng bà nói với Tiểu Huyền Vũ:

- Tiểu tỷ, ngươi mở mắt ra đi.

Tiểu Huyền Vũ:

- Tiểu tỷ, ngươi mở mắt ra đi.

Nguyệt Tịch bất lực, sau đó lay người Tiểu Huyền Vũ:

- Tiểu tỷ, ta đang nói chuyện với ngươi đó.

Không chờ người kia lên tiếng, Tiểu Huyền Vũ đã mở mắt, mặt ngơ ngác, hỏi:

- Lão Thất, ngươi gọi ta à?

Nguyệt Tịch bảo:

- Ừm, đúng rồi. Sắp tới thì ngươi không cần phải ngủ nữa.

Tiểu Huyền Vũ đáp lại ngay lập tức:

- Ta đâu có ngủ. Ta đang tu luyện mà.

Nói xong thì Tiểu Huyền Vũ hưng phấn reo:

- Lão Thất, ta sẽ bảo vệ ngươi. Nhanh thôi, ngươi sẽ hiểu ý ta.

Nguyệt Tịch khẽ cười, bà biết là tiểu tỷ cực kỳ chịu khó vì cái bí mật nho nhỏ này.

Mấy chục năm vừa qua cũng chẳng chịu khó tu luyện như này.

Nếu như nó không phải là Thánh Thú thì làm gì thực lực Ngũ giai như hiện tại.

Lúc này, sắc mặt Kiếm Thập Tam trông rất khó nhìn.

Hắn ta nói luôn:

- Huynh, huynh cần phải đi ra ngoài, ra ngoài một chuyến.

Nguyệt Tịch khẽ đáp lại, mặc dù bà không biết suy huynh mình định đi đâu nhưng chắc chắn nơi huynh ấy muốn đi có liên quan tới chuyện vừa rồi.

Sau đó, Nguyệt Tịch cúi đầu nhìn Tiểu Huyền Vũ, trong mắt ánh lên vẻ đau buồn.

Lại thế nữa rồi, tại sao lại bắt bà phải lựa chọn nữa rồi?

Bà cảm thấy bản thân ở thế kẹt, tất cả mọi lựa chọn đều nằm ở bà.

Bà cảm thấy, thế giới này luôn tràn đầy sự ác ý với mình.

Giang Tả với Tô Kỳ đang ở trong quán của ông chủ bán đậu hũ.

Không biết có phải vì Tiểu Sồ hay không, Tô Kỳ lại chọn trúng hải sản tươi ngon.

Nếu không phải là ông chủ quầy đậu hũ đang vui, chắc chắn không thể chọn trúng được hải sản tươi như vậy.

- Tiểu Sồ khá hơn rồi thì có thể cho ăn món ngon rồi có phải không?

Tô Kỳ hỏi Giang Tả.

Tuy là bệnh Tiểu Sồ đã khá hơn nhưng việc đấy cũng chẳng giúp ích gì cả. Có điều, ông chủ quầy đậu hũ đã đồng ý rồi. Hơn nữa, Lộ Chân cũng sẽ không để nó làm vậy.

Mẹ hắn đã dạy hắn rồi.

Tuy đám Giang Tả không biết mẹ Lộ Chân dạy dỗ con mình như nào, nhưng vẫn có thể đoán được phần nào.

Giang Tả ăn hải sản tươi, lắc đầu bảo:

- Anh không biết, em đi hỏi thử xem.

Đương nhiên là Tô Kỳ sẽ không đi hỏi. Hỏi cũng chẳng nhận được câu trả lời.

Mà Giang Tả cũng chẳng để tâm, tập trung ăn hải sản tươi hiếm có trước mặt.

Khả năng nấu nướng của ông chủ quầy đậu hũ vẫn tốt như vậy.

Tô Kỳ vốn định tự ăn nhưng hải sản lại có vỏ, ăn luôn bằng miệng quá phiền.

Mà ông xã cô có vẻ không thích quá rầy rà, ăn tôm lại lột vỏ bằng miệng.

Do đó, hiển nhiên là Tô Kỳ muốn giúp Giang Tả rồi.

Xong rồi thì Giang Tả sẽ đút cho cô ăn.

Thật tốt biết bao.

Thi thoảng lại làm nũng một chút, để Giang Tả bóc vỏ cho cô.

Cơ mà Tô Kỳ còn chưa kịp cầm tôm lên, cô đã nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên.

Tô Kỳ liếc qua, không ngờ lại là Kiếm Thập Tam, liền tò mò hỏi:

- Sao sư bá lại gọi điện thoại cho em nhỉ? Bình thường sư bá toàn gọi điện thoại cho anh mà?

Tô Kỳ hoang mang nhìn Giang Tả.

Giang Tả cũng hơi thắc mắc. Thường thì Kiếm Thập Tam toàn liên hệ thẳng với hắn.

Đoạn, Tô Kỳ nghe máy:

- Có chuyện gì vậy sư bá? Có phải ngài muốn tìm Giang Tả phải không?

Tô Kỳ im lặng đôi chút rồi nói:

- À được. Vậy thì con sẽ đi.

Ngắt máy, Tô Kỳ tự hỏi một lúc rồi mới quay sang nói với Giang Tả:

- Em phải đến chỗ sư phụ, sư bá bảo là muốn em đến ở cùng với sư phụ. Hình như là có chuyện gì ấy, nhưng mà sư bá lại không nói rõ là chuyện gì.

Giang Tả gật đầu:

- Ừm, em mau đi đi.

Mặc dù không rõ chuyện là như thế nào, nhưng Giang Tả cảm thấy nếu có chuyện không ổn, nhất định Kiếm Thập Tam sẽ liên lạc với hắn.

Quả nhiên, bóng Tô Kỳ vừa khuất dạng thì có một cánh cửa không gian xuất hiện bên người Giang Tả:

- Tiểu hữu, có chuyện rồi.

Giang Tả gật đầu, đoạn rảo bước đi vào bên trong cánh cửa không gian.

Giang Tả biết là chuyện lần này không nhỏ, hay phải nói, sự việc dính dáng đến khá nhiều thứ.

Bởi vì, Kiếm Thập Tam dẫn hắn đến thẳng thánh địa.

Nhìn Giang Tả biến mất, Lộ Chân ngỡ ngàng không hiểu chuyện gì, xong nói:

- Ơ, còn chưa thanh toán mà.

Mạc Danh Bắc:

“...”

Cái lúc này mà còn nghĩ đến chuyện thanh toán à?

Nhìn cái là thấy hai người này đang có việc quan trọng, ai thèm để ý chuyện tiền cơm chứ.

Hơn nữa, ông chủ nhà cậu chắc chắn không để ý việc này.

Đương nhiên, Mạc Danh Bắc cũng chẳng định nói mấy thứ đấy.

Lão còn đang phân vân có cần phải dọn bàn hay không ấy.

Nhỡ một lúc nữa bọn họ muốn quay lại ăn tiếp thì sao?

Thở dài, Mạc Danh Bắc quyết định chờ xem chút nữa.

...

Bên ngoài Thánh Địa, trên đỉnh một ngọn núi nào đó.

Kiếm Thập Tam đứng dưới một gốc cổ thụ. Hắn ta nhìn gốc cây, không biết là đang suy nghĩ cái gì.

Sau khi đến nơi, Giang Tả tò mò hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

Kiếm Thập Tam nhìn Giang Tả, xong mới nói:

- Đột nhiên Tiểu Huyền Vũ nghe thấy một giọng nói, giọng nói kia tự xưng là...

- Tồn tại Cổ Lão hay sao?

Không chờ Kiếm Thập Tam nói hết, Giang Tả đã ngắt lời, nói thay hắn ta.

Chương 1648

Thấy Giang Tả hỏi vậy, Kiếm Thập Tam cảm thấy hơi ngạc nhiên nhưng cũng không quá bất ngờ. Dù sao thì hắn ta cũng rõ là Giang Tả biết rất nhiều thứ từ lâu rồi.

Mà có vẻ như Giang Tả cũng có cái tính như vậy, thích nói điểm mấu chốt thay người khác.

Suy nghĩ chợt lóe, Kiếm Thập Tam lên tiếng:

- Đúng vậy, có điều lão ta cũng không nói mình là ai cả.

Giang Tả đi tới sát vách núi, nhìn xuống cây cối hoa cỏ bên dưới, đoạn bảo:

- Lão ta nói sao?

Kiếm Thập Tam bước đến cạnh Giang Tả, trầm ngâm nhìn về phương xa, nói:

- Nói chuyện Thiên Bi thần chiến, lão ta nói mình có thể trở thành hi vọng trong chuyện thần chiến, nhưng có một yêu cầu.

Lần này, Kiếm Thập Tam không nói hết, hắn cảm thấy Giang Tả sẽ nói tiếp cho mình.

Nhưng Giang Tả lại không nói, chỉ nhìn chăm chăm vào Kiếm Thập Tam.

Kiếm Thập Tam cũng đối mặt với Giang Tả.

Giang Tả nói:

- Không có gì, anh nói tiếp đi.

Kiếm Thập Tam:

“...”

Cũng chẳng nghĩ gì nhiều, Kiếm Thập Tam nói tiếp:

- Lão bảo là lão cần có một cơ thể, một cái...

- Một cơ thể có thể vượt qua giới hạn, có thể chứa được lão có phải không?

Giang Tả lại một lần nữa tiếp lời.

Kiếm Thập Tam nghẹn họng.

Hắn ta cũng chẳng biết phải nói gì nữa.

Cuối cùng, hắn nói:

- Tiểu hữu cảm thấy rất vui sao?

Nếu không phải đang vui thì chắc chắn đã không nói đùa kiểu này với hắn rồi.

Kiếm Thập Tam quen Giang Tả chưa lâu, cơ mà vẫn ít nhiều hiểu được con người hắn.

Giang Tả lắc đầu:

- Không phải. Chỉ là tôi cảm thấy, tồn tại Cổ lão này, rất thú vị. Tôi chưa bao giờ nghĩ là ông ta sẽ tham dự vào thần chiến cả.

Giang Tả không quen lão ta nhưng vẫn biết đôi chút. Có tưởng tượng thế nào hắn cũng không ngờ tới là lão lại nói muốn tham gia đánh thần chiến cả.

Cảm giác không thật tí nào.

Kiếm Thập Tam nói tiếp:

- Lão ta đã từng giao hẹn với chủ nhân của Tiên Linh Động Phủ.

Nghe vậy, Giang Tả gật đầu đồng ý. Nói thế còn có khả năng, chủ nhân của Tiên Linh Động Phủ quen đủ hạng người, biết cả người này cũng là bình thường.

- Anh nói tiếp đi.

Thấy Kiếm Thập Tam không nói gì nữa, Giang Tả thản nhiên bảo:

- Không ngắt lời anh nữa.

Bấy giờ, Kiếm Thập Tam mới lên tiếng:

- Quả thật lão có nói là mình cần có một cơ thể. Tuy nhiên, lão không bảo là cần phải phá vỡ giới hạn, chỉ nói là cần một cơ thể khác biệt. Qua lời lão ta nói, chúng ta có thể xác nhận được cơ thể lão muốn là của ai.

Kiếm Thập Tam ngừng lại, nhìn thấy Giang Tả không có chút ý nào là muốn nói cả thì tiếp tục:

- Đó chính là cơ thể của Tiểu Huyền VŨ.

Giang Tả hỏi:

- Sau đó thì sao?

- Sư muội bảo Tiểu Huyền Vũ ngắt liên lạc nhưng mà Cổ Lão có bảo, thời gian không còn nhiều nữa, một khi bỏ lỡ cơ hội thì sẽ không còn lần sau, bỏ qua hi vọng của Nhân tộc.

Kiếm Thập Tam mặt không biểu tình.

Giang Tả không có chủ động nói rõ ràng mà hỏi:

- Nếu thế thì anh muốn biết cái gì?

- Lão là ai?

Kiếm Thập Tam hỏi thẳng.

- Rồng.

Giang Tả nhìn vô định, nói:

- Một con rồng duy nhất từ xưa đến giờ. Nó không có tên, nếu có thì cũng chỉ là Rồng. Có thể là nó bị lãng quên trong suốt chiều dài lịch sử. Tuy nhiên, có một điều vẫn là sự thật. Trên đời này thật sự có rồng.

Không ai biết nguồn gốc của nó. Có thể nói, vừa chào đời nó đã đứng ở trên đỉnh rồi. Thánh Long, Thiên Long, Thần Long mà chúng ta biết bây giờ đều là con cháu hậu duệ của nó. Với lại, cả con rồng sủng vật của anh nữa, nó cũng là hậu duệ của nó.

Đương nhiên, rốt cuộc thì nó sinh ra từ khi nào, chẳng ai biết cả. Cũng không ai biết tại sao nó lại đánh mất tự do cả.

Có điều, chắc chắn không phải là nó xuất hiện từ thời viễn cổ. Thậm chí, nó còn xuất hiện từ trước thời viễn cổ cơ.

Giang Tả vốn không thể tra cứu được lịch sử quá cũ.

Rất nhiều nơi không có ghi chép lại về vấn đề này.

Vốn dĩ hắn định tự mình đi hỏi thăm, nhưng cuối cùng cũng chẳng hỏi được cái gì, bởi gì hắn cũng quên mất chuyện này.

Giang Tả cũng từng thử thăm dò, nhưng lại thấy đối phương đan trong trạng thái tàn phế.

Chẳng biết là ai làm nữa.

Đương nhiên là trạng thái khi ấy của Giang Tả không phải là lúc tốt nhất, nên khó có thể chắc chắn đấy có phải là Long thật hay không.

Chắc là thật đấy, có lẽ, hắn thực sự là đã từng nhìn thấy Long.

Dù sao thì đối phương cũng khá là bí ẩn.

Sau đó, Giang Tả càng không thể biết rõ. Bởi vì, thời gian trôi qua, thời đại bây giờ của họ cũng đã bị hậu nhân gọi thành thời kỳ viễn cổ rồi.

Cứ như vậy, lịch sử hoàn toàn bị che phủ.

Những chuyện xa xưa ấy, trước đây chắc cũng có người biết, tuy nhiên, Giang Tả không thể nào biết được.

Chủ yếu là do lúc ấy, hắn không quá có hứng với vấn đề này.

Kiếm Thập Tam khá là ngạc nhiên. Hắn không ngờ trên đời này lại có Long cổ xưa. Hắn hỏi tiếp:

- Cảnh giới của nó là gì?

- Chí cao.

Giang Tả nói luôn.

Rồng chỉ có một con duy nhất đạt mức Chí cao.

Chương 1649

Những loại linh thú khác không đạt được mức Chí cao bởi chúng đã bị hạn chế.

Ví dụ như là Thánh Thú của tứ tộc, tất cả bọn chúng đều bị hạn chế tùy theo dòng tộc.

Không ai có thể thoát ra được cả.

Bởi, đó là xiềng xích vốn có của thiên địa.

Ngay cả Long cũng không có cách nào phá giải được thứ gông xiềng này.

Loài người cũng có xiềng xích, nhưng xiềng xích của loài người khác với linh thú. Xiềng xích của loài người đã bị che dấu, đến đúng thời điểm mới lộ ra ngoài.

Mà linh thú, vừa chào đời đã bị đóng đinh xiềng xích rồi.

Nói đơn giản thì một loại xiềng xích có thể tháo gỡ, một loại đã hàn chết lại rồi.

Mà Long lại không phải chịu thứ xiềng xích này.

Tại sao lại vậy thì Giang Tả không biết.

Vấn đề này hẳn là có liên quan đến nguồn gốc của nó.

Kiềm Thập Tam trầm ngâm.

Nếu như đó là một con rồng cảnh giới Chí cao, lại chịu chiến đấu vì Nhân tộc. Vậy thì, nó thật sự là một hi vọng cho loài người.

Sau đó, Kiếm Thập Tam nhìn Giang Tả nói:

- Vậy thì, nó nói là không còn nhiều thời gian nữa ý là làm sao?

Nghe câu hỏi này, Giang Tả cười:

- Bởi vì đường sắp có người đi rồi. Một khi người khác đã đi thì nó sẽ không còn đường để đi. Đại môn sắp mở, một tờ giấy trắng sắp xuất hiện. Ai mở cửa trước thì nhà là của người đó, ai đoạt được giấy trắng trước thì nội dung là do người đấy viết. Nhà không phải của ngươi thì ngươi có vào cũng vô dụng. Giấy trắng đã viết xong thì sẽ không thể sửa nội dung nữa. Bây giờ, đại môn sắp mở cửa rồi. Một khi cửa mở thì kết cục cũng đã định.

Giang Tả thoáng ngẫm nghĩ đôi chút, nói tiếp:

- Nói khác đi, Tiểu Huyền Vũ mở cửa ra thì chỉ là một căn phòng rộng mười mất mét vuông. Còn Long mở cửa thì đó chính là cả một quốc gia. Nếu đó chỉ là một căn phòng rộng mười mất mét vuông thì lúc nó vào nhất định sẽ đầy ứ và bị nứt. Trừ phi là nó tự ép bản thân, rút lại còn có mười mất mét vuông cho vừa.

Kiếm Thập Tam gật đầu, hắn hiểu rồi.

Tiểu Huyền Vũ sắp thoát khỏi được hạn chế. Nhưng chỉ thoát ra được hạn chế của linh thú, bước sang trang mới cho khả năng của mình.

Cơ thể mới này cũng có thể giúp con rồng kia dung nhập hoàn toàn.

Hay có thể hiểu là thực lực không bị ảnh hưởng.

Nếu như dung nhập vào linh thú khác thì sẽ phải tự hạ thấp năng lực của bản thân, có ra ngoài cũng không có tác dụng gì cả.

- Một vấn đề cuối cùng.

Kiếm Thập Tam hướng mặt sang Giang Tả, hỏi:

- Nếu như Tiểu Huyền Vũ bị mượn cơ thể, vậy sẽ thế nào.

Nghe câu hỏi này xong, Giang Tả không còn cười nữa, cũng chẳng lấy bất cứ ví dụ nào mà chỉ có bốn chữ ngắn gọn:

- Tan thành mây khói.

Nghe câu trả lời đấy, mặt Kiếm Thập Tam căng hết ra.

Tuy hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng vẫn thấy khó có thể chấp nhận.

Có điều, hắn nhanh chóng bình ổn lại được tâm trạng của mình.

Kiếm Thập Tam ngẩng đầu, nhìn xa xăm, đột nhiên nói:

- Vậy thì tiểu hữu sẽ đưa ra quyết định như thế nào.

Giang Tả thoải mái bảo:

- Giống anh thôi.

Kiếm Thập Tam cũng bật cười, trong mắt toàn là sự kiên định:

- Tôi muốn trở thành Chí cao.

...

- Tôi muốn trở thành Chí cao.

Nghe thấy Kiếm Thập Tam nói thế, Giang Tả nhìn chăm chăm vào hắn ta.

Hắn cũng chẳng bảo gì thêm. Kiếm Thập Tam đạt đến Chí cao chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Nhưng đạt đến Chí cao chỉ trong một thời gian ngắn. Đây là chuyện không thể.

Ngay cả bản thân hắn cũng không có cái khả năng ấy. Hắn cũng phải cần mấy tháng.

Dĩ nhiên, Kiếm Thập Tam có thể làm được hay không, chuyện này cũng khó mà nói được. Có lẽ, hắn ta còn có cơ duyên khác nữa.

Mấy cái chuyện này, ai có thể nói trước chứ.

Đoạn, Kiếm Thập Tam lên tiếng nói:

- Lần này nếu ở Thánh Địa thì có hơi phiền phức. Tiểu hữu có thể tìm được chốn thích hợp để tôi thực hiện có được không? Điều kiện là nó có thể mở.

Kiếm Thập Tam rất mạnh nhưng dù sao hắn ta cũng chỉ có một thân một mình. Thực lực của hắn ta bây giờ cũng chỉ có hạn, nếu có thêm người hỗ trợ đương nhiên là tốt hơn rồi.

Về phần bên Giang Tả , nếu có thể không ra tay đương nhiên hắn hi vọng mình không cần phải ra tay rồi.

Dù sao thì nếu làm cũng sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến hắn.

Sau đó, hai người nói đến tình cảnh hiện tại của Thánh Địa.

Giang Tả ngẫm nghĩ một lúc rồi ảo:

- Đến Cốc Long Uyên đi. Dụ những người trong đó ra ngoài là được. Cứ nói với Thần Long là đại tiểu thư nhà nó gặp nạn là được thôi.

Cái này đúng là gặp nạn, nếu như Thánh Địa chịu tổn thương trầm trọng thì Cấm Địa cũng sẽ chẳng tốt lành gì.

Đại trận của Thánh Địa không phải ai cũng có thể dùng được. Nếu như cho Cấm Địa cưỡng ép sử dụng, vậy thì, đó sẽ là tổn thương nặng nề nhất.

Kiếm Thập Tam gật đầu đồng ý:

- Vậy chờ tôi quay về, rồi từ từ nói chuyện với Thần Long tiền bối.

Nếu như được Cốc Long Uyên đỡ hộ, vậy thì áp lực phía Thánh Địa thực sự sẽ giảm bớt rất nhiều.

Đương nhiên là hắn ta biết bên trong đó sẽ có vài vị cường giả.

Đặc biệt là thần long. Thiên hạ bây giờ hiếm có ai sánh bằng với nó.

Hoặc giả, có nhưng không ai biết.

Người Giang Tả biết không có nhiều. Có thể đánh ngang tay thì lại càng không có mấy ai.

Trừ Thần Long ra, thực sự không có người phù hợp.

Trầm ngâm nghĩ ngợi xong Giang Tả lại bảo:

- Có thể gọi cả Đoạn Kiều với lại m Dương ngư sang. Tôi nhớ là nó đã đạt được thiên thiếu. Có thiên thiếu, vậy thì m Dương ngư hoàn toàn có khả năng giết được một đối thủ bậc Cửu giai. Nếu Đoạn Kiều có thể nhặt lại thiên thiếu, vậy thì có thể giết tiếp.

Thiên thiếu trên đời chỉ có duy nhất một cái, cơ mà nếu lấy về thì sẽ không còn là duy nhất nữa.

Chương 1650

Có thể dùng mấy lần được hay không còn phải xem m Dương ngư thế nào nữa. Với lại, có thể giết địch được hay không cũng phải xem Đoạn Kiều ngắm có chuẩn hay không.

Chỉ cần có thể nhắm trúng vị trí trí mạng, vậy thì hoàn toàn có thể một phát chết luôn.

Kiếm Thập Tam gật đầu:

- Lát nữa tôi sẽ dẫn đám chúng nó qua đây. Đúng rồi, tiểu hữu, đưa chìa khóa của cậu cho tôi.

Giao lại chìa khóa cho Kiếm Thập Tam, Giang Tả nói tiếp:

- Về phần Tiểu Huyền Vũ bên kia, anh nhớ bảo nó nỗ lực tu luyện. Có thể Long sẽ lựa chọn dùng sức mạnh cưỡng ép.

Kiếm Thập Tam nhíu mày:

- Dùng sức mạnh à? Có cách nào hữu hiệu để cản lại hay không?

Giang Tả đáp:

- Có. Bảo Tiểu Huyền Vũ tu luyện liên tục không ngừng nghỉ là được. Chỉ cần là đang trong trạng thái tu luyện, vậy thì con rồng kia sẽ không có cách để xâm chiếm. Ngay cả liên kết với Tiểu Huyền Vũ, nó cũng không thể thực hiện được.

Kiếm Thập Tam gật đầu đồng tình. Có vẻ cũng giống với sư muội nói. Sau đó, hắn ta hỏi tiếp:

- Thế thì nó có đổi một cơ thể khác để xuất hiện hay không?

Giang Tả lắc đầu:

- Trên lí thuyết thì sẽ không. Không bàn đến chuyện nó không thể nào liên tục tiếp cận những người khác nhau, cho dù nó có liên kết được với đối tượng khác thì vẫn có thể sẽ tự hủy bản thân. Trừ khi là nó ăn may gặp đúng người tiếp xúc được với nó, như thế, nó mới có thể hiện thế thông qua người đó. Mà cái này phải xem vận may.

Kiếm Thập Tam không hiểu:

- Vận may?

Giang Tả gật đầu:

- Nếu không thì sao tôi lại bảo ăn may chứ. Người này nhất định phải có tiềm lực vô cùng lớn. Có thể người này chưa có hi vọng đạt đến mức Chí cao nhưng cơ thể hắn nhất định phải thuộc loại đặc thù có khả năng chứa đựng được toàn bộ của nó. Đây mới là hai điểm quan trọng.

Mà khác với các linh thú khác, rồng không thể nào hoàn toàn chiếm được toàn bộ cơ thể người đó. Trừ phi là đúng lúc người đấy chết. Tóm lại, nếu người kia còn sống, cuối cùng, con rồng kia nhất định phải thoát khỏi cơ thể người đó, nếu không thì kết cục của nó sẽ là tự hủy mình.

Mà trong quá trình đó, người bị chiếm có thể sẽ gặp được không ít vận may đâu. Có điều, trên đời này liệu có người như vậy hay không, thật cũng khó nói.

Nghĩ xem, có thể chứa đựng được rồng. đâu phải chuyện dễ dàng đâu. Hơn nữa, đây cũng chỉ là lí thuyết tôi, chưa có ai từng thử. Dù sao thì Long cũng chỉ có một con thôi mà.

Kiếm Thập Tam nhận ra, Giang Tả thực sự biết rất nhiều.

Cơ mà, kiểu người như vậy rõ ràng là không tồn tại trên đời này. Bọn họ có muốn thử xem thế nào cũng không được.

Kiếm Thập Tam cũng không suy tư quá nhiều.

- Để tôi đưa tiểu hữu về trước, sau đó đi làm những chuyện còn lại.

Giang Tả gật đầu. Cũng chẳng mất nhiều thời gian của hắn cho lắm. Giờ quay về vừa khéo hắn có thể tiếp tục ăn nốt cơm.

Đống hải sản tươi kia thật sự rất ngon.

Kiếm Thập Tam lập tức mở cửa không gian đưa Giang Tả về thẳng. Chỉ là, khi vừa mới quay lại chỗ quán của ông chủ quầy đậu hũ, hắn ngớ người luôn.

Mặt bàn sạch sẽ, khô cong. Ngay cả bát đũa cũng chẳng sót cái nào.

Giang Tả nhìn sang Mạc Danh Bắc đang đơ người vì chả hiểu gì bên cạnh, lạnh lùng hỏi:

- Cơm của tôi đâu?

...

Tô Kỳ bị Kiếm Thập Tam gọi đến ở với Nguyệt Tịch. Lúc này đây, đương nhiên là Tô Kỳ đã nhận ra được sư phụ mình đang có tâm trạng.

Thấy Tô Kỳ tới, Nguyệt Tịch mỉm cười hỏi:

- Tiểu Cửu, sao con lại tới đây?

Tô Kỳ lo lắng đi đến bên cạnh Nguyệt Tịch, bảo:

- Có phải là người cãi nhau với sư bá không? Mặt mũi người trông khó coi quá.

Nguyệt Tịch cảm thấy khô héo lời.

- Sao con lại nghĩ thế?

Tô Kỳ đáp:

- Nếu như con với ông xã cãi nhau, lúc ấy tâm trạng con cũng khó chịu, chẳng có hứng làm gì cả, chỉ ngồi chờ anh ấy tới dỗ dành con thôi.

Thi thoảng, con sẽ chủ động gọi anh ấy tới dỗ con. Sư phụ, cãi nhau không thể giải quyết được vấn đề đâu.

Đôi lúc, người cần phải đặt mình vào vị trí của sư bá để nghĩ. Tình yêu không phải là chuyện để so đo cao thấp xem là ai hơn ai đâu. Nếu cứ thế sẽ không thể hạnh phúc được.

Mà như vậy cũng không phải là tình yêu. Tuy là con khá đỏng đảnh, tính cách cũng ẩm ương, cơ mà con luôn tránh ra vẻ giận dỗi hay đòi hỏi những lúc ông xã đang nổi giận hoặc là đang buồn phiền.

Anh ấy chiều con, nhường nhịn con không đồng nghĩa với việc anh ấy ở vị thế thấp hơn con.

Mà con ngoan ngoãn, nghe lời anh ấy cũng không có nghĩa là con ở dưới anh ấy.

Cái này không thể so như vậy được.

Con thấy là sư bá nhường nhịn sư phụ rất nhiều đó. Ông xã con hay cười nhạo con lắm.

Tuy là thi thoảng con sẽ đập lại anh ấy.

Nguyệt Tịch ngơ ngác, đồ đệ của bà đang nói cái gì thế?

Con bé đang dạy bà đấy à?

Nhưng mà có chuyện gì mà ngay cả Tiểu Cửu nhà bà cũng có thể nói ra những lời như vậy chứ?

Sau đó, Nguyệt Tịch âm thầm sờ tay lên trán Tô Kỳ:

- Đâu có sốt đâu.

Tô Kỳ chu môi:

“...”

- Sư phụ, con vẫn khỏe mà.

Nguyệt Tịch rút tay về, nói:

- Đang ổn thế sao con lại nói những lời đó?

Tô Kỳ đáp:

- Không dưng sư bá lại bảo con đến ở cùng với người. Lúc con đến thì lại thấy người có tâm trạng, trông rõ buồn phiền, nên là dĩ nhiên con muốn khai thông tư tưởng giúp sư phụ rồi. Con là người từng trải rồi đấy nhé.

Cộp!

Nguyệt Tịch gõ trán Tô Kỳ. Lại còn là người từng trải cơ đấy.

Xong thì bà hỏi:

- Sư huynh bảo con qua đây hả?

Tô Kỳ xoa trán, gật đầu. Cô thấy mình khổ quá đi thôi, nhưng mà hình như tâm trạng sư phụ tốt hơn rồi thì phải.

Nguyệt Tịch thấy hơi thắc mắc. Sư huynh đang quan tâm bà hay sao? Thực ra hắn ta chỉ đang kiếm cớ đuổi Tô Kỳ đi mà thôi.

Tô Kỳ tò mò hỏi:

- Sư phụ, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy ạ?

Nguyệt Tịch trầm ngâm suy nghĩ chút rồi mới nói:

- Trẻ con không nên tò mò, hỏi nhiều quá đâu. Con mau về với ông xã của con đi.

Tô Kỳ:

“...”

Được rồi, về thì về.

Chỉ là cô vừa mới định quay người về đã thấy Huyền Vũ tiền bối mở mắt ra, mặt tuyệt vọng.

Tô Kỳ lại hào hứng hỏi:

- Huyền Vũ tiền bối sao thế ạ?

Nguyệt Tịch không đổi sắc mặt nói:

- Thức đêm thôi.

Tô Kỳ: "???"

Tiểu Huyền Vũ:

- Ta muốn ngủ.

Dưới đấy một vùng biển nào đó không biết tên, một ý niệm được truyền ra:

- Trao đổi thất bại. Có cần phải dùng sức mạnh cưỡng ép không? Không được, rất khó, làm thế sẽ ảnh hưởng đến chuyện đại môn mở ra.

Hơn nữa, đối phương cũng không cho ta cơ hội đấy.

Tiếp tục chờ thôi, hi vọng sẽ có sự biến chuyển.

Chương 1651

Sau khi Tô Kỳ rời đi, Kiếm Thập Tam xuất hiện ở chỗ Nguyệt Tịch.

Nguyệt Tịch thấy Kiếm Thập Tam quay lại thì lập tức bước ra đón, hỏi:

- Sư huynh, làm xong việc rồi sao?

Tuy là Nguyệt Tịch không rõ Kiếm Thập Tam đi đâu, đi như thế nào nhưng bà biết rõ tại sao hắn ta lại phải đi.

Kiếm Thập Tam gật đầu:

- Muội, muội không cần phải để ý đến, đến cái người kia đâu. Cứ, cứ để Tiểu Huyền Vũ tập trung, tập trung tu luyện. Như vậy là được rồi.

Nguyệt Tịch nhìn Kiếm Thập Tam. Bà không khỏi nghĩ đến lời của Tô Kỳ. Đặt mình vào vị trí của người khác để nghĩ. Áp lực mà sư huynh bà đang phải chịu có lẽ còn lớn hơn bà tưởng tượng rất nhiều.

Bằng không, huynh ấy sẽ không nói như thế này.

Cuối cùng, Nguyệt Tịch nhìn thẳng vào mặt Kiếm Thập Tam, tươi cười nói:

- Dạ, sư huynh.

...

Sau khi rời khỏi chỗ Nguyệt Tịch, Kiếm Thập Tam đi tới tiểu khu Giang Tả ở.

Lần này hắn ta tới đây là để nhờ vả đám Đoạn Kiều.

Việc hắn ta cần làm thực sự rất nhiều.

Tuy là Kiếm Thập Tam muốn trở thành Chí cao nhưng chuyện Thánh Địa mới là việc cần kíp trước mắt.

Thánh Địa tuyệt đối không thể có vấn đề gì được.

Nếu như Đoạn Kiều có năng lực, chắc chắn hắn ta sẽ không bỏ qua người này.

Có điều, lúc Kiếm Thập Tam vừa mới đi đến đường tới khu vực Giang Tả ở, tự dưng hắn trông thấy một người.

Kẻ này đang nhìn hắn ta.

Đó là một vị đạo sĩ. Vị đạo sĩ trông không hề giống với người bình thường, và Kiếm Thập Tam cũng không đoán định được tu vi của người này.

Đúng là một người kỳ lạ. Có điều, Kiếm Thập Tam cũng nhận ra là người này không có ác ý.

Do đó, tại sao người này lại ở đây, Kiếm Thập Tam cũng không quan tâm, nên hắn ta cư coi như chưa từng gặp, rồi tiến thẳng đến tòa nhà Giang Tả ở.

Nhưng, lúc Kiếm Thập Tam bước qua người vị đạo sĩ kia, người đó lại xoay người sóng vai đi cùng hắn.

Kiếm Thập Tam chẳng vì thế mà dừng bước. Thậm chí, hắn còn chẳng hề có ý lên tiếng hỏi.

Thay vào đó, vị đạo sĩ kia lại lên tiếng trước:

- Tôi mới bói một quẻ...

Kiếm Thập Tam không để người kia nói xong đã ngắt lời trước:

- Tôi không quan tâm.

Rõ ràng, vị đạo sĩ kia cực kỳ bất ngờ.

Sau đó, người đấy lập tức bình ổn lại tâm trạng mình, nói tiếp:

- Việc chúng ta gặp nhau là vô cùng khó. Đây là vấn đề số mệnh, vận may bùng nổ.

Nói xong, vị đạo sĩ đấy lại sững người một chút, rồi thở dài, nói tiếp:

- Gặp được tôi, đấy là nhờ duyên phận của cậu dẫn lối, ngươi được vận may chiếu cố. Tôi có thể cho ngươi biết một chút để cậu có thể tin tưởng. Chẳng hạn như, hi vọng để trở thành Chí cao.

Nghe đến đây, Kiếm Thập Tam đột ngột dừng ước.

Sau đó, hắn ta kinh ngạc nhìn về phía vị đạo sĩ kia, nói:

- Ý của ông là sao?

Giống như là được trở về đúng sân nhà của mình, vị đạo sĩ kia nói liên tục:

- Trở thành Chí cao trong một thời gian ngắn. Hay có thể nói là đạt được sức mạnh của Chí cao trong một thời gian ngắn. Khắp thiên hạ này, người có thể làm được chuyện như vậy, tuyệt đối không có quá hai người. Mà cậu, chính là một trong số đó.

Kiếm Thập Tam không hiểu nổi:

- Tôi cần phải làm gì?

Đạo sĩ lắc đầu:

- Tôi không biết. Tôi chỉ biết là cậu có được một cái gì đó. Vật đấy, gần đây cậu mới có được. Nếu như cậu không có được nó, vậy thì sẽ không đủ điều kiện để tôi gặp cậu và cậu cũng sẽ không gặp được tôi. Tôi chỉ có thể nói tới vậy thôi.

Kiếm Thập Tam nhớ tới cái gì đó, hắn thấy hơi phân vân.

Thậm chí, hắn thấy khó lòng mà tin nổi.

Trực giác bẩm sinh mách bảo hắn rằng mình sẽ trở thành một đại đạo giả, rất nhanh thôi.

Nhưng, trở thành Chí cao, việc này lại vô cùng khó.

Có điều, nếu có được vật kia giúp sức, vậy thì, có lẽ, hắn ta thật sự sẽ đạt được.

Ít nhất thì tạm thời đạt được.

Lúc bấy giờ, vị đạo sĩ kia lên tiếng nói thêm lần nữa:

- Đúng rồi. Hồi trước, cái tên Phá Hiểu kia nợ tôi một viên Tam phẩm Linh thạch, cậu cần phải trả giúp tên đó cho tôi.

Kiếm Thập Tam sửng sốt, vị đạo sĩ này quen biết tiểu hữu sao?

Nhưng mà hắn nói cái gì ấy nhỉ? Một vị đạo sĩ hay nói nhảm?

Đúng là giống thật.

Cuối cùng, Kiếm Thập Tam ném cho vị đạo sĩ kia một viên Tam phẩm Linh thạch. Xong, hắn ta nói:

- Tôi nghe nói là ông có bán pháp bảo. Tôi...

- Ơ kìa, Nguyệt Tịch tiên tử.

Đột nhiên vị đạo sĩ kia nhìn ra sau Kiếm Thập Tam, ngạc nhiên kêu.

Kiếm Thập Tam xoay người lại nhìn thử theo phản xạ. Có điều, hắn ta cũng nhanh chóng quay đầu lại.

Bởi, sau lưng hắn ta, không hề có sư muội đứng ở đấy.

Mà lúc hắn ta ngoảnh mặt lại, vị đạo sĩ kia cũng đồng thời không có ở chỗ cũ luôn.

Kiếm Thập Tam:

“...”

Không muốn bán thì có thể nói thẳng từ chối mà. Hắn đâu phải loại ép mua ép bán chứ.

Đâu cần phải dùng cả trò như này đâu.

Lắc đầu, Kiếm Thập Tam không nghĩ ngợi nữa. Xong mấy việc này, hắn phải thử ý tưởng khi nãy mới được.

Về phần vị đạo sĩ vừa nãy, có thời gian hắn sẽ hỏi thử Giang tiểu hữu có biết lai lịch của người này hay không.

Còn chuyện Linh thạch, hắn cũng không muốn để Giang Tả phải nợ.

Tính đâu ra đấy, Kiếm Thập Tam hắn cũng là trưởng bối của đối phương.

Nếu để Giang Tả biết, đoán chừng hắn sẽ tình nguyện trả lại tiền.

Chương 1652

Đi tới cửa nhà Giang Tả, Kiếm Thập Tam lập tức mở cửa bằng chìa khóa khi nãy Giang Tả đưa cho mình.

Có điều, vừa mới mở cửa đã có một quả trứng phi thẳng về phía Kiếm Thập Tam.

Quả trứng này ngừng ngay trước mặt hắn, không có cách nào tiến thêm bước nữa.

Bình tĩnh lại, Kiếm Thập Tam hướng mắt nhìn vào bên trong.

Lúc này đây, hắn ta thực sự cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.

Bàn, ghế sofa, ti vi, tất cả đều đã bị đập vỡ.

Đèn trần thì bị nổ.

Kiếm Thập Tam:

“...”

Giờ hắn đang nghĩ, có lẽ nào Giang Tả sẽ đến tìm hắn đòi tiền bồi thường hay không?

Sau đó, hắn nhìn về phía những người khác đang ở trong đại sảnh.

Lúc đó, Đoạn Kiều đang giữ một con heo, trông nó có vẻ cực kỳ mệt mỏi. Đây là một con heo Tứ giai.

m Dương ngư đang bị con heo kia ngậm trong miệng, có vẻ đang vô cùng đau đớn.

Hồng Thự đứng cạnh dáng vẻ như vừa mới ném đồ ra ngoài cửa.

Có lẽ đó là quả trứng bên cạnh hắn đây.

Cái tình cảnh gì thế này?

Đây chính là hậu quả khi phải nuôi một đám lúc nào cũng làm ra chuyện không ngờ tới hay sao?

Đồng cảnh ngộ ngơ ngác không hiểu chuyện gì có cả đám Đoạn Kiều nữa. Nguyên một đám vốn đang đuổi bắt nhau lúc này cùng dừng hết lại, đơ người.

Tiêu rồi.

...

Lúc này, Giang Tả vẫn còn đang bận ăn cơm. Ông chủ quầy đậu hũ đã dọn một bàn ăn mới cho hắn.

Nhưng đang ăn, đột nhiên hắn lại sững người ra.

Bởi vì, hắn vừa mới nhớ ra một chuyện.

Hình như là Tô Kỳ đang tới kỳ.

Mà tới kỳ thì có nghĩa là gì?

Điều đấy có nghĩa là cô cực kỳ xui xẻo.

Vừa nghĩ thế, Giang Tả đứng bật dậy, rồi rút điện thoại di động ra, gọi cho Tô Kỳ.

Quả nhiên, không gọi được.

Sau đó, Giang Tả liên lạc với sư phụ cô, nhận được câu trả lời là Tô Kỳ về từ lâu rồi.

Nghe thấy thế, Giang Tả đi khỏi quán của ông chủ quầy đậu hũ ngay lập tức.

Hắn cần phải dùng tiền xu để tìm Tô Kỳ.

Mà Mạc Danh Bắc nhìn thấy Giang Tả rời đi, lại nhìn bàn lần nữa, nghĩ ngợi.

Nhưng lần này, lão nhanh chóng quyết định. Không động với đống đồ ăn bàn này nữa.

Chờ người kia trở về .

Thậm chí, lão còn cẩn thận mở chế độ giữ ấm cho bàn đấy.

Đảm bảo, lúc người kia quay lại vẫn được ăn đồ còn nóng.

Vậy thì sẽ không còn lí do để trách bọn họ nữa, có phải không?

Mạc Danh Bắc tự tặng một cái like cho sự nhanh trí của bản thân.

Giang Tả cầm tiền xu đi trên mặt tuyết.

Khả năng định hướng của hắn chắc chắn không có bất cứ vấn đề gì. Nhưng hắn không biết chỗ cần tới có xa không, do vậy, hắn cũng không dám đi quá nhanh.

Có điều, lúc hắn vừa mới sang đến ngọn núi tuyết bên cạnh, thì tự dưng núi tuyết đổ ầm xuống.

Rầm! Rầm!

Không một dấu hiệu báo trước đã xảy ra. Vì thế, Giang Tả sững người luôn.

Hắn sửng sốt không phải do núi tuyết đột nhiên đổ xuống mà là vì núi tuyết đổ có thể sẽ chôn cả Tô Kỳ.

Giang Tả nhanh chóng bay đi, cuối cùng cũng tìm được vị trí của Tô Kỳ.

Nhưng chỗ đó lại không thấy dấu vết của Tô Kỳ đâu cả.

Cho nên, Giang Tả nhìn xuống dưới mặt đất.

Hắn lập tức huy động Thủy Nguyên tố. Tuyết trên mặt đất bị Giang Tả tách ra, còn hắn thì liên tục hạ thấp độ cao xuống.

Chẳng bao lâu sau, Giang Tả đã đi đến tận dưới cùng. Hẳn cảm nhận được có một tầng hàn băng vững chắc ở phía dưới.

Nơi này là một không gian không nhỏ tí nào.

Nhờ có ánh sáng chiếu rọi, hắn nhìn được xung quanh.

Hắn trông thấy Tô Kỳ mặt đầy ủy khuất, trông cực tủi thân.

Nhìn thấy Tô Kỳ không có thương tích gì quá lớn, Giang Tả thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn thấy Giang Tả tới, Tô Kỳ vừa tủi thân lại vừa xúc động.

Cô thấy tủi thân vì tới tận lúc này ông xã mới nhớ tới mình.

Còn xúc động là vì cuối cùng ông xã cũng tìm thấy cô rồi.

Tô Kỳ òa khóc rồi lập tức lao về phía trước định ôm Giang Tả.

Nhưng mới chạy được nửa đường, tự nhiên lại bị trượt chân, mặt cắm thẳng xuống đất.

Bộp!!!

Tô Kỳ ngã thẳng xuống lớp đất cứng rắn.

Giang Tả nhìn thấy liền sửng sốt.

Hắn lập tức vội vội vàng vàng chạy tới đỡ Tô Kỳ dậy.

Nâng đầu Tô Kỳ dậy, Giang Tả thấy đầu cô bị đập xanh tím.

Giang Tả quan tâm hỏi thăm:

- Em có sao không?

Tô Kỷ tủi thân nói:

- Anh là một ma pháp sư giỏi như vậy, tại sao lại không đỡ được em hả?

Giang Tả thất thần đôi chút rồi cương quyết lắc đầu bảo:

- Anh luôn nhớ mình là người bình thường, nên không có thói quen sử dụng pháp thuật.

Tô Kỳ tựa vào tay Giang Tả để đứng dậy, hỏi:

- Thật sao?

Giang Tả gật đầu:

- Thật mà.

Đây là sự thật.

Hắn hoàn toàn không có thói quen sử dụng pháp thuật.

Hơn nữa, ở bên cạnh Tô Kỳ, hắn vẫn luôn là người bình thường.

Nếu không phải là chuyện gì nguy hiểm, căn bản là hắn sẽ không nghĩ tới việc sử dụng pháp thuật.

Còn về việc Tô Kỳ trượt chân ngã, nói thế nào đây nhỉ, hắn cảm thấy quen rồi.

Cho nên là...

Sau đó, Tô Kỳ dựa vào ngực Giang Tả, kêu:

- Đau quá đi.

Giang Tả ôm Tô Kỳ, nhẹ nhàng vuốt tóc cô, bảo:

- Được rồi, để anh đưa em về.

Rồi Giang Tả hỏi cô tiếp:

- Em muốn cõng hay là bế đây?

Tô Kỳ đáp:

- Cõng đi, bế ngại lắm.

Giang Tả gật đầu xong nói:

- Vậy anh sẽ bế em về.

Hắn nói xong thì lập tức bế Tô Kỳ dậy kiểu bế công chúa.

Chương 1653

Thấy Giang Tả bế mình lên, Tô Kỳ lo lắng kêu:

- Không cần phải vậy đâu, nếu bị người ta trông thấy thì không tốt đâu.

Giang Tả cứ như không nghe thấy Tô Kỳ nói, chỉ bảo:

- Chẳng sao đâu, giờ không còn sớm nữa, chúng ta kiếm đường nào ít người qua lại là được.

Hiện giờ, Tô Kỳ đã bị Giang Tả bế dậy, giữ trong tay.

Tô Kỳ vòng tay ôm cổ Giang Tả, nói:

- Thôi đừng, ít người thì vẫn là có người mà.

Giang Tả bay thẳng ra khỏi động, vừa bay vừa nói:

- Thế thì em nhắm mắt lại rồi vùi đầu vào anh đây này. Không có ai nhìn thấy mặt là được rồi còn gì.

Nghĩ mà xem, ôm Tô Kỳ là chuyện cách đây bao lâu rồi chứ.

Tuy là ngoài miệng Tô Kỳ vẫn nói, nhưng lại chưa từng thật sự phản đối lại hắn.

Cô chỉ nhắm mắt lại rồi vùi đầu vào trong lòng Giang Tả.

Không muốn được ôm là giả, nhưng ngại bị người ta nhìn thấy chắc chắn là thật.

Đương nhiên, Giang Tả cũng ngại bị mất mặt.

Có điều, nhìn thấy dáng vẻ tủi thân như vậy của Tô Kỳ, vậy ôm cô một lát sẽ khá hơn nhiều.

Tô Kỳ không hề nặng, nhưng ôm cô suốt từ chỗ này về đến tận nhà trúc thì cũng khá là phiền phức đấy.

Ôm không bay lên được là một chuyện, quan trọng là lúc bay lên chắc chắn sẽ không ổn định được.

Có vẻ như đây là cơ hội thách thức khả năng của hắn rồi.

Có điều, Giang Tả nhanh chóng nghĩ ra được biện pháp, một cách thức cực tốt để giải quyết tình huống hiện tại.

Giang Tả chạm đầu mình lên đầu Tô Kỳ, bảo:

- Mở mắt ra.

Tô Kỳ mở mắt nhìn Giang Tả hỏi:

- Sao thế?

Giang Tả nhìn Tô Kỳ nằm trong lòng mình, cảm giác khác với trước đây, tựa như trở về lúc vừa mới nói chuyện yêu đương vậy.

Ngoan ngoãn, đáng yêu.

- Tự dưng phát hiện ra em thật đẹp.

Giang Tả phát ngôn mà không kịp nghĩ.

Tô Kỳ trầm mặt:

- Trước đây xấu à?

Giang Tả ngẩn người ra trong chốc lát rồi cố gắng kéo cuộc nói chuyện thoát khỏi cái đề tài này:

- Vẫn đẹp. Phải rồi, anh nhận ra là em không cần phải nhắm mắt lại nữa. Tám chín phần là chúng ta sẽ không gặp phải người khác đâu.

Tô Kỳ kinh ngạc:

- Tại sao?

Cô cảm thấy hưng phấn, bây giờ mà không gặp phải ai khác thì đúng là không còn gì tốt hơn nữa.

Bởi vì, được Giang Tả ôm trong lòng, thiệt sự là rất vui.

Sợ nhất là bị người khác nhìn thấy.

Nên là, không ai thấy được là tốt nhất.

Giang Tả giải thích:

- Hôm nay chúng ta sẽ tới nhà trúc.

Nghe thế thì Tô Kỳ sững người nhưng ngay sau đó thì lập tức hưng phấn nói:

- Đúng rồi, sao em lại không nghĩ đến nhỉ?

Rồi cô lại thấy lo lắng:;

- Nhưng căn nhà trúc kia liệu có bị sập không?

Giang Tả lắc đầu:

- Không sập được đâu, nếu sập mất chẳng phải chúng ta không có chỗ để ngủ à. Theo lý luận mà Tĩnh Nguyệt tỷ nói thì đấy là do anh xui xẻo, mà anh đâu có xui đâu. Nhưng mà nếu hai ta va chạm với nhau thì vẫn có thể.

Tô Kỳ ôm cổ Giang Tả chặt hơn:

- Vậy thì em vẫn sẽ nằm trong lòng anh.

Giang Tả gật đầu:

- Cứ vậy đi.

Tiếp đó, Giang Tả đi về phía nhà trúc.

Hắn đi không nhanh, thậm chí phải nói là đi rất chậm. Đi vậy chủ yếu là vì hắn có thể ôm Tô Kỳ lâu hơn chút nữa.

Nếu như cảm thấy khó chịu thì có thể tới đây thư giãn.

Không hỏng hóc chỗ nào.

Tô Kỳ mượn lực tựa vào người Giang Tả:

- Liệu anh có cảm thấy em liên lụy đến anh hay không?

Giang Tả cúi đầu nhìn Tô Kỳ rồi gật nhẹ:

- Cũng hơi hơi.

Tô Kỳ nhướng mày, xong lại nói với vẻ hơi tủi thân:

- Hơi hơi?

Giang Tả cười bảo:

- Đúng là có hơi liên lụy anh thật, tựa như cân nặng của em vậy, không đủ nặng với anh. So với sức nặng của em trong lòng anh thì nó không đáng kể gì.

Tô Kỳ thiếp đi trong lòng Giang Tả:

- Nói dối. Em không muốn thay đổi cân nặng đâu, em thấy vậy là được rồi. Anh chắc chắn phải thích, nếu béo anh sẽ ghét bỏ em. Đương nhiên, béo hơn thì vẫn có chỗ cũng to lên, tiếc là chúng toàn dồn sai chỗ.

Giang Tả cũng cười theo.

Tô Kỳ không phục nói:

- Em nói sai chắc? Anh nhắm mắt lại đi.

Giang Tả không hiểu:

- Để làm gì?

- Cứ nhắm mắt lại trước đã.

Giang Tả chào thua, chỉ có thể nhắm mắt lại.

- Nhắm mắt rồi thì sao?

Tô Kỳ nói:

- Nghĩ đến người anh thích, hay cũng chính là bà xã của anh, em này.

Giang Tả tưởng tượng hình ảnh Tô Kỳ trong đầu rồi nói:

- Được rồi.

Tô Kỳ nói tiếp:

- Cộng cân nặng của em lại, cộng đến hai trăm. Cảm giác thế nào?

Giang Tả nhẩm tính.

Bịch.

Tô Kỳ rơi thẳng xuống đất.

Ngã luôn trong đống tuyết.

Tô Kỳ u oán:

- Nặng quá hả? Không bế nổi luôn?

Giang Tả:

- Không phải, xem em ngã thế nào đã.

Sau đó, hắn bế Tô Kỳ dậy, vẫn ổn, vẫn xinh đẹp như cũ, cơ thể không vấn đề gì.

Với Giang Tả mà nói, đây là hoàn hảo nhất.

Tô Kỳ nói:

- Nông cạn.

Giang Tả không đáp lại, hắn đâu có nông cạn chứ.

Lòng thích cái đẹp ai chẳng có hả.

Đương nhiên, hắn nói đẹp là nói Tô Kỳ từ bé tới lớn vẫn luôn đẹp.

Chân dài, eo nhỏ, chỗ cần to cũng không nhỏ, gương mặt xinh đẹp.

Mặc dù khi bé thì phẳng thật nhưng lúc đấy hắn không biết mà để ý, chỉ cảm thấy Tô Kỳ rất đẹp thôi.

Giang Tả cảm thấy, mình lúc nhỏ vẫn có mắt nhìn đấy.

Theo đuổi Tô Kỳ thật sự rất khó.

Mà dẫu sao, cũng chẳng có nhiều đàn ông có thể đến gần Tô Kỳ giống như hắn.

Giờ nghĩ lại, năm đấy hắn phải may cỡ nào cơ chứ.

Không phải là Giang Tả chưa từng nghĩ nếu hắn không gặp được Tô Kỳ hoặc là Tô Kỳ không thích hắn thì mọi thứ sẽ ra sao.

Không tưởng tượng nổi, mà hắn cũng không bằng lòng sống cuộc đời như vậy.

Một lần nữa bế Tô Kỳ thật cẩn thận, Giang Tả tiếp tục tiến về phía trước, vừa đi vừa nói:

- Anh nông cạn, chỉ biết mê đắm sắc đẹp của Tô Kỳ thôi, không tài nào tự mình thoát ra được.

Sau đó, Tô Kỳ nhẹ nhàng cắn ngực Giang Tả, bảo:

- Anh nói rồi đấy, không được thay đổi đâu đấy.

Giang Tả cười nhẹ, gật đầu.

“Em đã bao nhiêu tuổi rồi mà còn ngây thơ như vậy chứ.” Giang Tả nghĩ thầm trong lòng.

Chỉ là, đang nghĩ dở thì đột nhiên thấy lồng ngực đau nhói.

Hít!

- Nhả ra, nhả ra mau.

Bấy giờ Giang Tả mới để ý là Tô Kỳ đang cắn hắn.

Kết hôn rồi vậy mà vẫn thích cắn người khác như vậy.

Tô Kỳ bảo:

- Em ấu trĩ. Ai đó bảo là em không cần phải lớn lên, em vẫn luôn nhớ đấy nhé.

Giang Tả mặt đau khổ nói:

- Anh cũng nhớ mà.

Chương 1654

Khi về đến tiểu Trúc gian, Tô Kỳ đã không thể chờ đợi được nữa mà muốn nhảy xuống rồi, bế lâu cũng có cảm giác khó chịu.

Cô vừa muốn đứng xuống lại cũng vừa không muốn.

Sau khi đến nơi, tự nhiên sẽ được thả xuống thôi.

Nhìn thấy Tô Kỳ rạo rực, Giang Tả nói:

- Nếu như bị bế thấy không thoải mái, em có thể nói thẳng.

- Không nói...

Tô Kỳ tinh nghịch tươi cười đáp:

- Hơn nữa ai bảo là không thoải mái cơ chứ? Mà kể cả có khó chịu đi nữa thì cũng phải bế, trừ khi anh nói anh mệt rồi.

Giang Tả thở dài:

- Anh chỉ là một người bình thường thôi, có thể không mệt sao? Chuyện này còn cần anh phải nói ra à?

Tô Kỳ lấy viên đan dược ra, cười nói:

- Thuốc cường thân kiện thể, muốn uống không?

- Em im đi.

Giang Tả lạnh mặt lườm Tô Kỳ một cái, sau đó quay người đi vào tiểu Trúc gian.

Tô Kỳ tự đút viên thuốc vào miệng mình, cắn một miếng rồi nói:

- Chỉ là kẹo Socola thôi mà, ruồng bỏ nó như vậy làm chi.

Nói xong rồi thì liền theo Giang Tả đi vào bên trong.

Sau khi vào trong, Giang Tả nhìn những bức ảnh ở bốn phía xung quanh, nơi đây có ảnh của Tô Kỳ từ bé cho đến lớn, đến lúc này Giang Tả mới nói:

- Kiếm Thập Tam đem chìa khóa của anh đi mất rồi, nói là muốn đem mấy đứa tụi Đoạn Kiều quay về đây, nói với em một chút... em làm cái gì đấy?

Tô Kỳ lúc này đã đóng cửa lại rồi, còn đang cởi bỏ quần áo.

Tô Kỳ vừa cởi đồ vừa nói:

- Quay ra bên kia, không được phép nhìn lén.

Giang Tả cạn lời, em không muốn cho người ta xem thì đừng có cởi đồ ở đây, có thể vào trong phòng mà.

Chỉ là Giang Tả cũng không muốn nói nhiều, bình tĩnh quay lưng về phía sau, tiếp tục xem ảnh.

Có gì đáng xem đâu chứ.

Tô Kỳ lúc này mới mở miệng nói:

- Quần áo bẩn rồi cũng không được thay hả? Đúng rồi, sư bá đem đám Đoạn Kiều về đây để làm gì vậy? Còn nữa, kêu tên người ta như vậy vô cùng bất lịch sự, nhớ phải kêu là Tiền bối. Ở bên ngoài nhất định không được mắc mấy lỗi nhỏ như thế này, lỡ bị người ta chán ghét thì phải làm sao?

Giang Tả trực tiếp ngó lơ vấn đề lễ phép hay không lẽ phép mà Tô Kỳ nói, hắn còn sợ bị chán ghét gì cơ? Trừ khi Tô Kỳ trừ chán ghét hắn thôi.

- Nói là phải kéo Đoạn Kiều về đây giúp đỡ một tay, không phải gần đây Thánh Địa gặp nạn sao? Chính là vì chuyện này đó.

Giang Tả cầm lấy tấm ảnh lúc nhỏ của Tô Kỳ, vừa xem vừa giải thích.

Đây là ảnh Tô Kỳ chụp khoảng hơn 12 năm về trước, đại khái chắc là 5 hay 6 tuổi gì đó.

Trong tay có cầm một chiếc diệp tử ấn ký, nhìn qua thì trông rất giống phách ấn ký, có lẽ là khi đó vừa mới trở thành Thánh nữ dự khuyết không lâu.

Cười lên nhìn trông rất ngốc nghếch.

Hơn nữa trông chẳng có một chút nào gọi là xuất chúng cả, đúng là con gái 18 tuổi mới lột xác mà.

Không, trước đó 12 năm đã bắt đầu thay đổi rồi.

Chỉ là sau 12 năm Giang Tả chứng kiến Tô Kỳ trưởng thành, cho nên mới cảm thấy không có thay đổi gì lớn cả.

Không xem ảnh trước kia, thì luôn cứ cảm thấy Tô Kỳ chẳng có chút thay đổi nào hết.

Tô Kỳ hiếu kì hỏi:

- Đoạn Kiều lợi hại đến mức đó sao? Làm sao làm được vậy?

Giang Tả đứng hình một chút, nói:

- Hẳn là có một khả năng, một loại khả năng vô cùng mạnh.

- Đoạn Kiều nó có nội hàm đến mức đó hả? Nhưng mà cũng đúng, nó đặc biệt từ ban đầu rồi, thôi kệ đi, có thể giúp đỡ được cũng tốt.

Tô Kỳ cũng không quá quan tâm.

Dù sao thì Giang Tả chưa nói gì, cô cũng chẳng có gì đáng để nói.

Cũng chẳng mang đến cho bọn họ phiền phức gì cả.

Lại nói, vì giải nạn cho Thánh Địa, có phiền phức một chút cũng chẳng hề hấn gì.

Hơn nữa đây cũng là công lao của Giang Tả, cứ cho là trước kia Thánh Địa có điều gì bất mãn với anh ấy, vậy thì sau này sẽ không còn nữa.

Lừa gạt Thánh nữ dự khuyết, vẫn cứ là không được hoan nghênh.

Giang Tả cũng không có ý định tiếp tục để ý Tô Kỳ, ai mà biết được cô ấy thay đồ xong hay chưa, cho nên cũng không có ý định quay đầu.

Hoàn toàn chẳng có cái gì đáng xem cả.

Mà ngay tại lúc này, điện thoại của Giang Tả đột nhiên reo lên.

Giang Tả nhìn một cái, là Kiếm Thập Tam.

- Sư bá? Ồ, anh dám ngang nhiên lưu tên thật của sư bá vào danh bạ sao? Đợi chút, em giúp anh đổi thành tiền bối.

Tô Kỳ lúc này đột ngột xuất hiện sau lưng Giang Tả.

Cô đã thay xong quần áo rồi.

Còn về chuyện Tô Kỳ muốn giúp hắn đổi tên danh bạ, Giang Tả chỉ nhíu mày một cái.

Tỏ vẻ chính mình rất bất mãn, rất không vừa lòng.

Tô Kỳ thẳng thừng ngó lơ biểu cảm của Giang Tả, nói:

- Nghe điện thoại đi.

Giang Tả:

“...”

Rất nhanh Giang Tả liền nghe máy, vừa mới nghe máy xong thì nghe thấy tiếng nói nhỏ của Tô Kỳ:

- Đừng có gọi thẳng tên.

Giang Tả hoàn toàn không để ý đến Tô Kỳ, mà nói:

- Kiếm, Kiếm tiền bối?

Tô Kỳ đứng một bên vô cùng vừa ý gật đầu, sau đó đi làm chuyện của bản thân.

Nhìn cô có vẻ như còn tấm ảnh nào đó phải cất đi.

Cũng không có biết là chụp từ khi nào nữa.

Đại khái là ảnh lưu niệm pháp thuật gì đó.

Chương 1655

Sau đó Giang Tả liền cẩn thận nghe xem Kiếm Thập Tam nói cái gì.

Mà Kiếm Thập Tam ở đầu giây bên kia vô cùng sốc, Giang Tả gọi hắn là tiền bối ư?

Ồ, chắc chắn là Cửu Tịch đang ở đó.

Chỉ là chuyện mà hắn chuẩn bị nói, với việc Cửu tịch có ở đó hay không chẳng liên quan gì đến nhau:

- Tôi vừa mới đến nhà của hai người, nhìn thấy Đoạn Kiều bọn chúng rồi, sau đó còn thấy một con lợn nhỏ xuất hiện nữa, là con lợn nhỏ Tứ giai. Hai người mới nuôi sao?

Giang Tả vô cùng ngạc nhiên, con lợn nhỏ ư?

Hắn ăn không ngồi rồi đi nuôi lợn làm gì cơ chứ?

- Không có, sau đó thì sao nữa? Xảy ra chuyện gì sao?

Giang Tả lại hỏi.

Nếu không xảy ra chuyện gì, Kiếm Thập Tam sẽ không gọi điện tới đây đâu.

Chỉ là Giang Tả có một loại dự cảm không lành.

Qủa nhiên, hắn nghe thấy giọng nói kì quái của Kiếm Thập Tam:

- Nhà cậu, nhà cậu có lẽ cần phải sửa chữa lại rồi. Cụ thể chuyện là thế nào thì cậu vẫn nên tự đi hỏi Đoạn Kiều cùng con lợn kia đi. Tôi bắt bọn nó thả ông chủ tiệm đậu hũ ra rồi.

Giang Tả:

“...”

- Anh cứ nói cho tôi biết ai là chủ mưu của vụ này đi.

Kiếm Thập Tam đáp:

- Để tôi gửi cho cậu một tấm ảnh chụp nhé.

Sau đó Kiếm Thập Tam gác máy.

Khuôn mặt Giang Tả lạnh như tiền nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, giống như đang chờ đợi điều gì.

Tô Kỳ rất hiếu kỳ đi tới hỏi:

- Xảy ra chuyện gì sao?

Tô Kỳ mặc một bồ đồ có chút bình thường so với mọi khi.

Nhưng mà không mặc váy ngủ hay áo ngủ, vậy thì đại khái là vẫn còn chưa tính đến chuyện đi ngủ rồi.

Ngoại trừ đầu tóc có hơi rối, thì mọi thứ đều ổn.

- Đợi một chút là em biết ngay thôi.

Giang Tả bình tĩnh đáp lại.

Tô Kỳ nhéo nhéo má Giang Tả:

- Biểu cảm hung dữ như vậy làm gì cơ chứ? Chẳng lẽ anh muốn bày ra bộ mặt đó cho em xem sao? Cười lên một chút coi nào.

Giang Tả cạn lời, sau đó không nhìn Tô Kỳ mà nói:

- Đợi chút nữa em cũng không cười nổi nữa đâu.

Tô Kỳ nghi ngờ:

- Sao lại thế? Sư bá nói gì rồi? Khiến cho anh biến thành như thế này?

Mà ngay lúc này điện thoại trong tay Giang Tả sáng lên, là Kiếm Thập Tam gửi tin nhắn đến.

Giang Tả không động đậy, ngược lại còn nói với Tô Kỳ:

- Em lại đây mở khóa xem thử đi.

Tô Kỳ hoàn toàn không hiểu, rốt cuộc là cái gì, lại khiến cho Giang Tả phát ra một loại cảm giác muốn ăn tươi nuốt sống đối phương như vậy?

Tô Kỳ rất nhanh đã mở được khóa, sau đó bấm vào bức ảnh.

Trong bức ảnh là một con lợn, nó đang ngậm theo hai con cá, nhìn ra thì có vẻ rất bất lực, rất lo âu.

Về phần hai con cá kia, đã trợn lòng trắng mắt lên rồi.

Mà trên lưng nó có Đoạn Kiều đàn không ngừng lôi lôi kéo kéo, nhìn ra có vẻ đang rất sợ một điều gì đó.

Một bên là Hồng Thự nhìn bộ dạng của nó trông khá là hưng phấn, nhưng lúc này có chút mơ màng, hình như là đang ném cái vật gì.

Tô Kỳ có chút tò mò, những người này đều đang làm gì vậy?

Sau đó, cô ấy nhìn thấy phông nền của bức ảnh.

Cái bàn trước ghế sô pha bị vỡ, cái TV bị thủng vài chỗ, cái bình hoa thì không biết đã rơi ở đâu.

Bức ảnh này còn đặc biệt chụp được cái đèn, ừm, đèn đã nổ tung rồi.

Tô Kỳ có chút mênh mông mờ mịt, sau đó nhìn về phía Giang Tà hỏi:

- Nhà của chúng ta? Xảy ra động đất sao?

Giang Tả cất điện thoại đi, không nói gì, sau đó nắm tay Tô Kỳ bước ra ngoài.

Tô Kỳ vội vã hét lên:

- Đi đâu? Nửa đêm nửa hôm như thế này.

Giang Tà nói mà không hề quay đầu lại:

- Đi ăn bữa khuya, ăn lợn nướng nhé.

Tô Kỳ kinh ngạc:

- Là con lợn trong ảnh sao? Anh biết nó ở đâu hả?

- Ông chủ bán Đậu Hũ với Kiếm Thập Tam đã bắt nó lại rồi, nếu ăn lợn nướng không đủ no thì ăn thêm cá nướng và vịt quay cũng được.

Giang Tả nói không chút do dự.

Trăng nhô lên cao trên vùng đất Thánh Địa, ngã tư của thị trấn nhỏ trong suốt vắng lặng không bóng người.

Lúc này Tiểu Sồ trong tiệm đậu hũ đã đi ngủ, chỉ còn lại Lộ Chân vẫn đang dọn dẹp bàn ghế.

Đương nhiên, về cơ bản nơi này không có đóng cửa.

Đêm khuya Lộ Chân sẽ đi tu luyện, cho nên chuyện trông coi tiệm là việc của Mạc Danh Bắc.

Còn việc có tiếp khách hay không, tất cả đều phụ thuộc vào việc ông chủ có nhà hay là không.

Nhiều khi ông chủ sẽ vì món mới mà thức đêm thức hôm một thời gian dài.

Nhưng đôi khi ông chủ cũng không có ở đó, nên mở cửa hàng không đồng nghĩa với việc có buôn bán.

- Chúng mày làm gì mà trông đứa nào đứa nấy sợ hãi như vậy hả?

Lộ Chân nhìn nhìn Đoạn Kiều đang ở trên mặt bàn, tò mò hỏi.

Đoạn Kiều lúc này trông có vẻ đang kinh hồn bạt vía, đôi mắt thỉnh thoảng nhìn về phía cửa, vô cùng lo lắng, tưởng chừng như chỉ cần có gió thổi lá bay thôi cũng dọa sợ được nó rồi.

Chương 1656

Hồng Thự tuy không có khoa trương đến mức như vậy, nhưng cũng tỏ ra bất an, tốc độ ăn Lê cũng nhanh đến lạ.

Còn về phần m Dương Ngư Thập Thất, Thập Bát thì không sao, ít nhất là nhìn bọn nó vẫn ổn.

Nhưng cũng rất lo lắng.

Còn về phía con lợn con bị trói dưới gầm bàn, nó mới thật sự là khủng bố, trông nó kinh hồn bạt vía, hồn vía trên mây.

Hết rồi, sắp chết, chắc chắn sẽ chết.

Đoạn Kiều không đáp lại câu hỏi của Lộ Chân, thật sự không có tâm trạng.

Lần này và lần trước khác nhau.

Hoàn toàn khác nhau, lần trước là Hồng Thự gây ra họa, còn lần này là nó gây ra họa.

Nó không cố ý, ai biết nó lại kéo một con lợn đến, lại còn là một con lợn chỉ biết hung hãn đấu đá.

Nếu không phải do Tiểu Thủy miễn cưỡng phong ấn năng lực của đối phương thì ngôi nhà đã bị phá nát, và lúc đó nó thực sự chết chắc rồi.

Nhưng bây giờ tình hình cũng rất nghiêm trọng, thậm chí so với chuyện mà Hồng Thự làm còn nghiêm trọng hơn.

Nó là thủ phạm chính.

Chết chắc rồi.

Mà vào đúng lúc này, Đoạn Kiều nghe thấy tiếng bước chân, nó chấn động tinh thần, giật mình một cái, liền vội vã nhìn về phía cửa, nó liền biết là tới rồi, chắc chắn là lần này rồi.

Quả nhiên, khi hai người xuất hiện ở cửa, Đoạn Kiều cảm thấy như mình đã ngừng thở.

Đối mặt với xét xử và phán quyết.

Giang Tả đi phía trước, Tô Kỳ đi theo bên cạnh Giang Tả.

Cô thấy Giang Tả rất tức giận.

Cô đang nghĩ xem phải an ủi Giang Tả như thế nào, ừm, không đúng, cô cũng đang rất tức giận.

Chủ yếu là sự tức giận của Giang Tả đã thu hút cô, điều này trực tiếp làm thay đổi trọng tâm chú ý của cô rồi.

Giang Tả đi tới trước bàn, Đoạn Kiều ở phía sau cúi đầu run rẩy.

Nó giống như đang chờ đợi bản án tử hình vậy.

Giang Tả đã định đến để trực tiếp ném mấy tên này vào trong lò nướng, nhưng khi nhìn thấy con lợn kia, hắn đột nhiên sửng sốt.

Lúc trước xem ảnh không có cảm giác gì cả, nhưng bây giờ nhìn thấy chân thân, cảm giác này mới dần lộ ra.

Đây không phải là một con lợn bình thường.

Giang Tả vốn dĩ muốn đi giết người, trong nháy mắt hơi thở đột nhiên thay đổi.

Sau đó phớt lờ Đoạn Kiều và ngồi xổm xuống để nhìn con lợn.

Hắn động tay chọc nó hai lần.

Cảm thấy hẳn là đúng như vậy rồi.

Một con Hào Trư được nuôi bởi đầu bếp nào đó của đời trước, dù rằng không nổi danh được như Vịnh Tê, nhưng tuyệt đối là thắng được Đa Linh khuyển.

Quan trọng hơn là nó nhiều thịt.

Đáng tiếc là rất khó nuôi được một con Hào Trư thật sự thuần chủng, tỷ lệ thành công cũng không cao, từ khi đầu bếp kia bỏ đi, Giang Tả cũng không ăn qua nhiều nữa.

Không ngờ lúc này lại gặp được một con Hào Trư hoang dại cao cấp.

Cái tên kia là được đầu bếp đó đặt cho, vô cùng tầm thường thô tục.

Nhưng Giang Tả cũng không có ý định đổi tên.

- Con lợn này rất đặc biệt sao? Sao tự nhiên anh không nổi giận nữa rồi?

Tô Kỳ ngồi ở bên cạnh Giang Tả tò mò hỏi.

Những người khác không thể nhìn thấy hỉ nộ ái ố thực sự của Giang Tả, nhưng Tô Kỳ thì có thể.

Vừa mới nhìn thấy con lợn, cô phát hiện ra rằng Giang Tả không còn tức giận nữa, trong lòng có chút vui mừng.

Đây là con lợn hạnh phúc sao?

Nhưng sao cô không thể vui lên nổi?

Nhà cửa, phòng ở, TV và bình hoa của cô đều bị rơi bể hết.

Nhưng mà cô vẫn tò mò đó là loại lợn gì.

Giang Tả nói:

- Trực giác cho anh biết đây là một con lợn rất ngon. Nếu để ông chủ bán đậu hũ nuôi dưỡng, không chừng sau này có thể sẽ ăn được nhiều mỹ thực hơn.

Lộ Chân ở một bên kinh ngạc hỏi:

- Ông chủ nuôi nó trong tiệm sao?

Tô Kỳ và Giang Tả cũng sửng sốt, sau đó Giang Tả cũng không quan tâm mà nói với Lục Chân:

- Gọi ông chủ của cậu ra đây.

Lục Chân ồ một tiếng, đi gọi ông chủ.

Khi ông chủ bán đậu hũ bước ra, khuôn mặt của ông ta vô cùng khó coi.

Bây giờ lại muốn ông nuôi lợn ư?

Mấy người này thật là quá đáng mà.

Khi Giang Tả nhìn thấy ông chủ bán đậu hũ, hắn lập tức kêu lên:

- Ông chủ bán đậu hũ, mau đến xem con lợn này.

Ông chủ bán đậu hũ đi tới, vừa nhìn đã kinh ngạc nói:

- Ồ, con lợn này không tầm thường nha.

Dù sao thì ông chủ bán đậu hũ là một đầu bếp, khi nhìn thấy con lợn này, ông ta biết rằng đây là một con lợn tốt.

Không, phải nói là một con lợn tốt trong vạn dăm không có con thứ 2.

Ông chủ bán đậu hũ ngồi xổm xuống nói:

- Thịt con lợn này, trông ra có vẻ ngon lắm, con lợn này nuôi như thế nào vậy?

Giang Tả đáp:

- Không biết, có thể rất hoang dã, nhưng mà tôi biết thịt của con lợn này đem đi làm thịt xông khói thì không tồi.

Ông chủ đậu phụ suy nghĩ một chút rồi gật đầu:

- Có thể thử xem, không biết con lợn này có phải là chủng tộc riêng biệt không?

- Ông nuôi nó thử xem sao đi, để xem nó có phải là Hào Trư cao cấp không, nếu không phải ông có thể thử nuôi nó thành Hào Trư cao cấp. Con lợn này tạm thời giữ lại trong thời gian này đi, cắt một chân của nó, trước tiên có thể nghĩ xem, làm sao tận dụng nó tốt nhất.

Giang Tả nói.

Ông chủ bán đậu hũ gật đầu:

- Cũng có lý, một thời gian nữa tôi sẽ nhường đường nuôi nó nghiêm túc một thời gian xem sao. Con lợn này ở đâu ra vậy?

Chương 1657

Giang Tả nhìn Đoạn Kiều đang ở trên mặt bàn.

Đoạn Kiều lập tức nói: "Ta, ta bắt được."

Nếu là bắt được nó, vậy không có cách nào để tìm ra nó từ đâu tới, nhưng mà cũng không quan trọng.

Một con là ổn rồi.

Khi con lợn con nghe được mọi người thảo luận về cách ăn nó, nó sợ hãi đến mức xỉu ngang.

Chủ nhân, cứu mạng.

Đây là ý nghĩ cuối cùng trước khi nó ngất xỉu.

Tô Kỳ chớp mắt nhìn Giang Tả, cô phát hiện Giang Tả không biết nấu ăn, nhưng hắn rất biết ăn.

Cô không ngạc nhiên, dù sao thì Giang Tả cũng từng học nấu ăn rất lâu, nghiên cứu nhiều loại nguyên liệu để nấu ăn, nhưng đáng tiếc là vẫn thất bại.

Tô Kỳ đột nhiên nhìn Hồng Thự.

Cô đang nghĩ, Giang Tả đột nhiên nuôi một con vịt, không phải cũng để ăn đó chứ?

Điên mất.

Phải thay đổi thôi.

Vật nuôi không thể ăn được, tốt xấu gì chúng cũng phải được nuôi bởi sư tỷ trước, sau đó mới có thể thể ăn một cách an tâm.

Đương nhiên, Hồng Thựbây giờ không thể ăn được, dù sao chính mình cũng đã nuôi nấng lâu như vậy.

Nhưng con lợn này thoạt nhìn trông rất khác thường, cũng không biết nó có phải là hoang dã hay không.

...

Giang Thành.

Tây Môn Linh Lung đang ngủ say đột nhiên bị giật mình bừng tỉnh.

- Ta vừa mơ thấy Hoa Hoa. Có phải nó đã xảy ra chuyện gì không?

Tây Môn Linh Lung tự lẩm bẩm.

Cô cùng với linh thú có một loại năng lực cảm nhận rất khác biệt, có một vài lúc có thể cảm nhận được nhau.

Nhất là loại Tứ giai Linh thú giống như Hoa Hoa.

Sau khi suy nghĩ về điều đó, Tây Môn Linh Lung định tìm cách triệu hoán Hoa Hoa.

Sau đó khi kêu gọi rất lâu, cũng không thấy đầu bên kia hưởng ứng lại.

Tây Môn Linh Lung nhíu mày:

- Hoa Hoa thật sự gặp nạn rồi sao? Không được, ta phải cưỡng chế triệu tập.

Ngay sau đó Tây Môn Linh Lung đã đứng dậy chuẩn bị, định cưỡng chế triệu tập.

Sau đó triệu tập một chút thì liền bị cắt ngang.

Đúng vậy, có một ngoại lực mạnh mẽ cắt ngang.

- Thật sự đã xảy ra chuyện gì vậy. Ca ca bắt mắt Hoa Hoa rồi sao?

Nghĩ đến đây, Tây Môn Linh Lung trực tiếp gọi điện thoại cho Tây Môn Xuy Hỏa.

Ngay sau đó điện thoại được kết nối:

- Đêm hôm khuya khoắt không ngủ mà làm cái gì vậy?

Lúc này, Tây Môn Xuy Hỏa đã mang theo đồ đạc đi ra ngoài.

Dù sao thì lúc này hắn vẫn ở trong khu vực Giang Thành, hắn cần giao tiếp tốt với người khác.

Để hỗ trợ lẫn nhau.

Khi Tây Môn Linh Lung nghe thấy tiếng Tây Môn Xuy Hỏa, cô ấy lập tức lo lắng nói:

- Anh, anh nói có phải anh bắt mất Hoa Hoa rồi không? Không phải là anh ăn thịt nó rồi đó chứ?

Tây Môn Xuy Hỏa ngạc nhiên:

- Con lợn đó? Nó không phải bị em đem đi rồi sao? Anh đã tìm kiếm ở Ngự Linh Tông hồi lâu mà, nhưng đâu có tìm thấy nó.

- Thật sao?

Tây Môn Linh Lung không tin.

- Em phải tin anh trai mình chứ, mà tại sao em lại nghĩ rằng nó đang ở với anh?

Tây Môn Xuy Hỏa hỏi một cách bất đắc dĩ

Tây Môn Linh Lung nói:

- Hoa Hoa biến mất rồi, em không triệu hoán nó được, hơn nữa cưỡng chế triệu hoán bắt đều bị cắt ngang gián đoạn. Em liền nghĩ anh đã bắt Hoa Hoa, nhất định là anh muốn ăn nó.

Tây Môn Xuy Hỏa cảm thấy suy đoán của em gái mình cũng hợp lý, nhưng lần này không phải là hắn.

- Không phải anh. Nếu là anh, anh nhất định sẽ cắt một miếng thịt, cũng không đến mức làm gián đoạn triệu hoán của em.

Tây Môn Xuy Hỏa giải thích.

- Vậy lỡ như anh làm tổn thương Hoa Hoa mà không muốn em biết thì sao? Anh muốn trốn đi trước rồi mới tính tiếp?

Tây Môn Linh Lung vẫn không tin.

Tây Môn Xuy Hỏa đứng hình mất năm giây không nói gì, cuối cùng nói:

- Hiện tại anh đang ở gần Giang Thành rồi, muốn trốn thì đã sớm chạy thoát từ lâu.

Tây Môn Linh Lung lần này ngược lại không có nghi ngờ nữa, mà là vô cùng lo lắng:

- Hoa Hoa đi đâu vậy? Có gặp nguy hiểm hay không?

Tây Môn Xuy Hỏa nói:

- Chuyện gì có thể xảy ra chứ? Linh thú của em là một con lợn. Người khác dù có muốn tìm thú cưng cũng không thèm bắt nó. Mất mặt.

Tây Môn Linh Lung lo lắng sắp khóc:

- Nhưng mà anh muốn ăn nó còn gì, có lẽ nào nó bị ăn mất không? Bây giờ có khi nào bị đưa tới bàn ăn rồi không? Ca, anh có thể giúp em được không? Hoa Hoa nhất định đang đợi em đến cứu.

Tây Môn Xuy Hỏa có chút kinh hãi, em gái của hắn đã xảy ra chuyện gì vậy chứ?

Trên đường đến bàn ăn?

Đây đều là loại liên tưởng gì vậy?

Chứng hoang tưởng bị hại sao?

Nhưng khi nghe thấy tiếng khóc nức nở của Tây Môn Linh Lung, hắn rất bất lực, hắn còn có thể làm gì nữa?

Không có cách nào để từ chối, nhất là khi bây giờ đã ra ngoài mà cũng không biết khi nào mới có thể quay lại.

Cuối cùng cũng chỉ có thể nói:

- Được rồi biết rồi, bây giờ anh tới ngay, rất nhanh sẽ đến nơi.

Cúp điện thoại xong, Tây Môn Xuy Hỏa liền nói với Phần Thiên Linh Thú và Tẫn Linh Thu:

- Bây giờ tôi phải đi xem Linh Lung thế nào trước, hai vị tiền bối có vội không?

Tẫn Linh Thu đáp:

- Không vội, dù sao thì đi xem thử tiểu nha đầu kia cũng tốt, con bé cũng rất đáng yêu.

Phần Thiên Linh Thú vẫn nằm trên đầu Tây Môn Xuy Hỏa như cũ, không có biểu hiện gì.

Như vậy Tây Môn Xuy Hỏa liền trực tiếp cho đó là lời đồng ý.

Chương 1658

Sau đó, Tây Môn Xuy Hỏa liền quay người đổi phương hướng, đi về phía của Tây Môn Linh Lung.

Khoảng cách không xa lắm, nên Tây Môn Xuy Hỏa cũng không mất bao lâu để đến được chỗ Tây Môn Linh Lung sống.

Vừa mới tới nơi, Tẫn Linh Thu đột nhiên nói:

- Có chuyện gì đó rồi.

Tây Môn Xuy Hỏa nháy mắt liền đề phòng, nhưng Phần Thiên Linh Thú hoàn toàn không có động đậy.

- Xảy ra chuyện gì sao?

Tây Môn Xuy Hỏa hỏi.

Tẫn Linh Thu đáp:

- Không phải là có kẻ địch, mà là vật này có phản ứng.

Nói đến đây, Tẫn Linh Thu đột nhiên từ trong miệng phun ra một viên trận thạch nói:

- Cậu xem.

Khi trận thạch xuất hiện, Tây Môn Xuy Hỏa liền nhìn thấy được nó, viên Trận thạch này thực sự phát sáng.

Phát sáng có nghĩa là ở gần đó đang tồn tại một tọa tiêu yếu ớt.

Điều này khiến Tây Môn Xuy Hỏa vô cùng kinh ngạc, hắn ta chưa từng nghĩ đến có thể tìm được tọa tiêu một cách nhanh chóng như thế.

Hắn ta cứ nghĩ mình cần phải ra ngoài rất lâu mới có thể tìm được.

Đây là một tin tức tốt, đồng thời cũng là một tin tức xấu, tin tức tốt là, có thể tìm ra tọa tiêu một cách nhanh chóng, còn tin tức xấu là, điều này chứng minh trên đời này tồn tại rất nhiều tọa tiêu.

Nếu như là người đến sau, vậy thì đây là một tin tức vô cùng xấu.

Bởi vì ý nghĩa của chuyện này so với dự đoán còn nghiêm trọng hơn.

- Hiện tại làm sao bây giờ?

Tẫn Linh Thu hỏi.

Lúc này, Phần Thiên Linh Thú cũng hiếm thấy mở mắt ra, như là đang chờ Tây Môn Xuy Hỏa đưa ra quyết định.

Tây Môn Xuy Hỏa hít một hơi:

- Tạm thời bỏ qua đi, trước tiên là giúp chuyện của Linh Lung đã, sau đó mới đi xem là ai. Nếu đó là một người tu luyện thì tốt nhất, thuận tiện để cho chúng ta rời đi. Còn nếu là người bình thường thì có chút phiền phức.

Chủ yếu là nếu đến khi tờ mờ sáng vẫn chưa đưa ra được phương án cụ thể, thì lúc đó phải đi hỏi xem.

Ai lại có thể biết tìm tọa tiêu đến như thế.

Về quyết định Tây Môn Xuy Hỏa, cả Tẫn Linh Thu cùng Phần Linh Thiên Thú đều không có ý kiến gì.

Tẫn Linh Thu trực tiếp nuốt Trận thạch vào, sau đó tiếp tục nhẹ nhàng bay bay bên cạnh Tây Môn Xuy Hỏa.

Đôi khi nó còn giả làm chiếc khăn quàng quấn quanh cổ Tây Môn Xuy Hỏa

Chẳng có ai nghi ngờ điều đó vào mùa đông.

Mà ngay cả trong mùa hè, cũng sẽ không ai nghi ngờ chuyện đó cả.

Xét cho cùng, Sơ Tình cũng là quàng khăn quanh năm, cùng lắm thì bị nhòm ngó một chút thôi.

Trong số những người nhòm ngó một chút, cứ mười người thì có cả tám người cho rằng Sơ Tình rất dễ thương.

Sau đó Tây Môn Xuy Hỏa cũng từ từ đi lên cầu thang, hắn không có đi đến thang máy, hắn nghĩ mình đi bộ sẽ nhanh hơn.

Chính là trong lúc đang đi đường, Tẫn Linh Thu lại một lần nữa lên tiếng:

- Có vẻ càng ngày càng gần.

Tây Môn Xuy Hỏa ngạc nhiên:

- Nói như thế, người đó cũng ở trong tòa nhà này sao?

Tẫn Linh Thu lắc đầu:

- Không rõ nữa, nhưng quả thực là càng ngày càng gần, cũng có thể là ở tòa nhà bên cạnh.

Tây Môn Xuy Hỏa lắc lắc đầu:

- Quên đi, cứ thả như vậy đi, nếu như rời đi rồi, tiền bối nhớ nói cho tôi biết một tiếng, sau đó đuổi theo bắt lại cũng còn kịp.

Tẫn Linh Lung gật đầu.

Nghĩ nghĩ một lúc rồi lại nói:

- Nếu tôi nhìn thấy hắn thì sao?

Chỉ cần bọn họ đi tới một khoảng cách nhất định, chỉ cần xuất hiện trong mắt bọn họ, lúc đó lập tức có thể trực tiếp biết tọa tiêu là ai.

Nếu không, chỉ dựa năng lực của họ không đủ để biết ai mới là tọa tiêu thực sự.

Trừ khi chỉ có một người.

Nếu không, chỉ có thể dừng loại bỏ lại.

- Nếu vậy thì hãy ghi nhớ, khi nào tiện thì cho tôi biết.

Tây Môn Xuy Hỏa đáp.

Tẫn Linh Thu gật đầu, sau đó cũng không lưu tâm nữa.

Sau đó họ xuất hiện trước cửa nhà Tây Môn Linh Lung.

Tây Môn Xuy Hỏa trực tiếp mở cửa.

Hắn vẫn còn giữ chìa khóa ở đây.

Tẫn Linh Thu vẻ mặt trở nên cổ quái.

Phần Thiên Linh Thú vừa nhìn đã nhận ra, thấy vậy liền hỏi:

- Có cái gì không đúng sao?

Sau đó Tẫn Linh Thu mới hồi phục tinh thần lại, liền nhìn Tây Môn Xuy Hỏa:

- Có lẽ cậu cần phải chuẩn bị tâm lý rồi.

Tây Môn Xuy Hỏa trong chốc lát liền nhíu mày

- Tiền bối, câu này là có ý gì vậy?

Tẫn Linh Thu lần này không nói nữa, mà là trực tiếp nôn ra viên Trận thạch, rửa sạch rồi đưa cho Tây Môn Xuy Hỏa:

- Có một số việc, tốt hơn là cậu nên tự mình xác nhận.

Tây Môn Xuy Hỏa trong lòng vô cùng căng thẳng nhưng không có nói gì, một tay cầm cầm lấy trận thạch.

Khi Tây Môn Xuy Hỏa nhận lấy viên đá, hắn có thể cảm thấy được, đang ở rất gần.

Tây Môn Xuy Hỏa khó có thể tin được mà nhìn vào cánh cửa, giống như có thể nhìn xuyên qua cánh cửa, hắn trực tiếp nhìn thấy những người bên trong.

Tay hắn bất giác nắm chặt lại.

Ngay sau đó hắn băng qua cửa rồi bước vào.

Sau khi đã vào cửa hắn không thấy Tây Môn Linh Lung đâu.

Lập tức đi về phía phòng riêng của cô ấy.

Cửa có đóng hay không?

Hắn nhanh chóng nhìn thấy được Tây Môn Linh Lung đang quay lưng mình về phía hắn, tư thế chuẩn bị trận pháp, đó là trận pháp triệu hoán.

Nhưng Tây Môn Xuy Hỏa không hề để ý tới trận pháp kia, mà ngơ ngác sững sờ đứng ở cửa.

Chương 1659

Không giống với cái nhìn mỗi lúc bình thường, Tây Môn Linh Lung lúc này vô cùng chói mắt.

Đó không phải là ánh sáng do Tây Môn Linh Lung tự mình phát ra, mà là ánh sáng do một thế lực nào đó không rõ phát ra.

Mà ánh sáng này cùng với ánh sáng của viên đá trên tay hắn hoàn toàn ăn khớp.

Tây Môn Xuy Hỏa lập tức quên mất mà tự hỏi.

Hắn không thể nào tin được.

Trên đời này lại có chuyện trùng hợp đến như vậy sao.

Tây Môn Xuy Hỏa cứ nhìn Tây Môn Linh Lung như vậy, sắc mặt của hắn không hề tốt.

Có một nỗi buồn không thể giải đáp được trên mặt.

Tây Môn Linh Lung lòng có cảm giác, đột nhiên quay đầu lại, nhìn thấy Tây Môn Xuy Hỏa, cô lập tức đứng dậy chạy tới nói:

- Ca, anh có cách nào không? Em thử lại nhưng vẫn không được. Lúc đầu còn có thể triệu hoán được, nhưng bây thậm chí không triệu hoán được nữa. Liệu có khi nào Hoa Hoa bị ăn mất không?

Lúc này Tây Môn Xuy Hỏa mới thanh tỉnh lạnh, còn về việc viên trận thạch, hắn đã âm thầm cất đi.

Hắn không định cho Tây Môn Linh Lung biết.

Sau đó, Tây Môn Xuy Hỏa điều chỉnh lại cảm xúc của mình rồi đáp:

- Ừm, ăn thì cứ ăn thôi.

Tây Môn Linh Lung bất mãn nói:

- Ca, anh đừng có nói nhảm nữa, làm sao có thể ăn Hoa Hoa được cơ chứ? Nếu anh còn ăn những con vật dễ thương như thế này nữa, anh sẽ không tìm được bạn gái đâu.

Tây Môn Xuy Hỏa không có tâm trạng tranh luận với Tây Môn Linh Lung, mà trực tiếp bắt lấy Phần Thiên Linh Thú trên đầu mình, đưa cho Tây Môn Linh Lung.

Tây Môn Linh Lung lúc này mới nhìn thấy Phần Thiên Linh Thú, phát hiện ra nó thật sự rất đáng yêu.

Chỉ là nàng rất nhanh liền buồn bực nói:

- Không phải, Hoa Hoa là không thể thay thế, tuy rằng em rất thích linh thú này, nhưng nhất định phải cứu Hoa Hoa.

Tây Môn Xuy Hỏa tức giận đáp:

- Giao cho em? Em đang mộng du hả? Chẳng qua là anh muốn nhờ em trông chừng nó giúp anh một chút, để anh gọi điện thoại xác nhận cái này chút thôi.

- Có phải chuyện của Hoa Hoa không?

Tây Môn Linh Lung hỏi.

Tây Môn Xuy Hỏa thản nhiên đáp:

- Ừ.

Ngay sau đó, anh ta lấy điện thoại di động ra và gọi cho Phá Hiểu, nhưng đáng tiếc, anh không gọi được.

Lúc sau anh ta lại liên lạc cho Tiêu Tiểu Mặc.

- Liên lạc thôi mà, có cần khó khăn vậy không?

Tây Môn Xuy Hỏa có chút thở dài khi nhận được câu trả lời từ đối phương.

- Có thể đến Thánh Địa thử vận may. Khả năng cao rất có thể Phá Hiểu đang ở Thánh Địa.

Tiêu Tiểu Mặc đương nhiên nghe thấy bên kia đang lo lắng, liền chỉ ra một đường không mấy rõ ràng.

Sau khi cảm ơn Tiêu Tiểu Mặc, Tây Môn Xuy Hỏa cũng cúp điện thoại.

Hắn không hỏi tại sao Phá Hiểu lại ở Thánh Địa, nhưng nếu có thể tìm thấy hắn ta, hắn cũng định sẽ đi thử xem sao...

Sau đó, Tây Môn Xuy Hỏa đi vào phòng ngủ nhìn Tây Môn Linh Lung nói:

- Thu dọn một chút đi, rồi đi Thánh Địa.

- Hả?

Tây Môn Linh Lung sững người nói:

- Nửa đêm nửa hôm đi kiểu gì? Với cả sao tự dưng lại muốn đến Thánh Địa chứ?

Tây Môn Xuy Hỏa thản nhiên đáp:

- Hoa Hoa của em đang trên đường lên bàn nướng.

Tây Môn Khánh lập tức bật dậy đáp lại:

- Đợi em đi chuẩn bị đồ.

Nhìn thấy Tây Môn Linh Lung bận rộn, Tây Môn Xuy Hỏa bất đắc dĩ, hắn chỉ hy vọng có thể gặp được Phá Hiểu mà thôi.

Hắn có một số câu hỏi muốn hỏi Phá Hiểu.

Nếu không sẽ khó mà yên tâm.

...

Giang Tả đã rời khỏi cửa tiệm của ông chủ bán đậu hũ

Trước khi rời đi, Tô Kỳ nói với đám Đoạn Kiều rằng dưới tầm mắt của cô, không được phép ngưng lộn nhào.

Nếu không, cô sẽ lập tức tính sổ chuyện trong nhà.

Vì vậy, khi Tô Kỳ rời khỏi cửa tiện đậu hũ, đám Đoạn Kiều chúng nó không muốn nhìn thấy Tô Kỳ thêm một lần nào nữa trong cả cuộc đời nữa.

Ngay cả Thập Thất, Thập Bát đều sụp đổ.

Cứ giống như do mất nước nên bị vậy theo bản năng thôi.

Cuộc sống có một chút tuyệt vọng.

Chỉ sau khi rời đi, Giang Tả đột nhiên sửng sốt, đồ ăn của hắn dường như lại bị thanh lí mất.

Nhưng nghĩ một hồi, thấy trời đã muộn như vậy, nên là thôi bỏ qua đi.

Tô Kỳ nhìn về phía Giang Tả nói:

- Có thể quay về yên ổn ngủ một giấc chưa?

Giang Tả gật đầu:

- Đi đâu?

Tô Kỳ nói:

- Chúng ta đều đã đến tiểu Trúc gian rồi, đương nhiên là phải ngủ một giấc chứ?

Về việc này, Giang Tả đương nhiên không có một chút ý kiến.

Sau đêm nay, cùng lắm là qua thêm một ngày mai nữa, sẽ không thể sống một cuộc sống bình yên như vậy nữa thôi.

Tô Kỳ cười với Giang Tả nói:

- Cố gắng mà trân trọng hai ngày này đi. À đúng rồi, sắp đến Tết Nguyên Đán rồi. Bây giờ trang hoàng nhà cửa có muộn quá không?

Giang Tả lắc đầu:

- Cũng không nghiêm trọng đến mức đó đâu, thay ít đồ nội thất là ổn rồi. Nếu mấy ngày này không có việc gì, vậy hãy quay lại đổi đi. Còn một tháng nữa mới đến Tết, có lẽ chưa muộn đâu.

Tô Kỳ suy nghĩ một chút rồi hỏi:

- Còn có tiền không?

Giang Tả không có trực tiếp trả lời, mà là nói:

- Đi kiếm thôi.

Chỉ là nghĩ nghĩ một chút liền thay đổi lời nói:

- Vẫn còn một ít, năm sau chịu khó đi làm là được, cũng không có ảnh hưởng gì.

Hắn vẫn là cần phải đi làm.

Tô Kỳ nói:

- Được rồi, mà không biết lần này Thánh Địa có chịu đả kích gì hay không?

Có người muốn đánh vào Thánh Địa, nhưng không ai biết sẽ mang lại kết quả như thế nào.

Thật ra cô có chút mong Giang Tả rời đi.

Chỉ là nghĩ kĩ lại thì Giang Tả tốt như vậy, trừ khi cô rời đi cùng, nếu không tuyệt đối không có cách nào bắt ép Giang Tả rời khỏi đây.

Hay là để ngày khác lại bắt ép thử xem sao?

...

Chương 1660

Nửa đêm, ở bên ngoài Thánh Địa đã kéo tới không ít người.

Mọi người đều nhìn Thánh Địa, nhưng không có người nào liều lĩnh, hoặc là nói bọn họ đều đang chờ, chờ có người đầu tiên xông lên trước.

Mà đúng vào lúc này, một nhóm ba người đột nhiên xuất hiện.

Họ khác với những người khác, trực tiếp đi thẳng về phía Thánh Địa.

Thậm chí còn lấy hình thức thăm hỏi thông báo trực tiếp đến Thánh Địa .

Quỷ Nhị Trí lúc này cũng đã đến nơi, nhìn thấy ba người này, không khỏi nở nụ cười:

- Người của Thiên Linh Cửu Phong quả thật là có sự tự tin, bọn không sợ bị cự tuyệt, tiến thoái lưỡng nan sao?

Mộng Vưu bên cạnh nói:

- Nếu người của Thánh địa đồng ý thì sao?

Qủy Nhị Trí lắc đầu:

- Cho dù đồng ý, cho dù là tạm thời được Truyền Thừa, cũng không thể đem nó ra khỏi Thánh Địa, hơn nữa những người đó rất có thể cho là giả. Dành được một cách quá dễ dàng. Hơn nữa, ngay cả chúng ta cũng không chắc liệu Truyền Thừa có thật sự ở Thánh Địa hay không.

Nói lại đoạn trước một chút, cứ cho Truyền Thừa thật sự là ở Thánh địa, người của Thánh địa cũng giao nó ra, ba người đó cũng cho nó là thật, vậy cậu nói xem ba người đó sẽ làm như thế nào? Cầm theo đồ vật thoát khỏi thánh địa sao? Sau đó người của Thiên Linh Cửu Phong liền nói ba người này đã phản bội từ rất lâu rồi, phân rõ giới hạn rồi?

Mộng Vưu nói:

- Nhưng mà, liệu họ có thể trốn thoát không? Họ cũng nên hiểu Thánh địa có sức mạnh như thế nào.

Quỷ Nhị Trí mỉm cười:

- Đúng vậy, nhưng trong tình huống bình thường, người ở Thánh địa sẽ ra tay sao? Chắc chắn có người nói với họ về điều này, tức là họ bỏ trốn khi lấy đồ, đám Ngân Giáp này sẽ không làm gì cả. Nếu không thì làm sao họ dám to gan như vậy. Đây là đang muốn bắt nạt Thánh Địa không có người đây mà.

Nhưng Thánh Địa sẽ không có người sao?

Do dự một lúc, Quỷ Nhị Trí lại nói:

- Nhưng có lẽ ngay từ đầu họ đã không tin tưởng việc nghiên cứu Truyền Thừa của Tần Vũ Vương lại có thể bình thường.

Mộng Vưu tò mò:

- Tại sao vậy?

Quỷ Nhị Trí suy nghĩ một chút rồi nói:

- Bởi vì đó là Truyền Thừa của Tần Vũ Vương.

Tần Vũ Vương là ai?

Cường giả Chí cao, Chư thiên mạnh nhất.

Truyền thừa của hắn ta làm sao có thể cho một người nào đó tùy tiện nhận cơ chứ? Nhất định là chuẩn bị vì một số ít người nào đó rồi.

Thứ này trông hoàn toàn không có gì đặc biệt, muốn nghiên cứu ra xem nó là thứ gì, phải mất rất nhiều thời gian.

Trừ khi có một người thừa kế hoàn toàn phù hợp xuất hiện.

Nếu không, rất ít người có thể nghiên cứu ra nó trong một thời gian ngắn.

Ít nhất thì Quỷ Nhị Trí hiểu được điều này.

Mộng Vưu hỏi:

- Hiện tại nên làm gì bây giờ?

Quỷ Nhị Trí đáp:

- Còn có thể làm gì cơ chứ? Trực tiếp dự đoán kết quả xấu nhất, hành động theo sự thành công của những người đó, thông báo bí mật cho những người đó, và chuẩn bị vây bổ ba người kia. Tất cả đến đây, chắc chắn không ai muốn để cho người khác thành công cả. Ai cũng đều muốn đục nước béo cò. Một khi ai đó thành công, thì kẻ thành công đó sẽ trở thành mục tiêu cho tất cả mọi người. Ba người của Thiên Linh Cửu Phong muốn rời đi an toàn, trừ khi họ chạy trốn với kết cục thất bại, thân mang trọng thương. Cũng vì như vậy, nhất định sẽ có một hai người đuổi kịp. Lỡ như có thể góp vui lấy lệ thì sao?

Mộng Vưu liếc nhìn Quỷ Nhị Trí và nói:

- Suy nghĩ của anh hơi phức tạp. Anh thực sự muốn để cho tộc nhân thất bại trong Thiên Bi Thần chiến sao?

Nghe được lời nói của Mộng Vưu, Quỷ Nhị Trí chỉ nhìn cô, một lúc lâu sau mới lắc đầu:

- Cô không hiểu, lúc này con người chẳng có mảy may hi vọng chiến thắng nào. Ban đầu, tôi cũng tìm thấy một biến số, nhưng hắn ta thiếu thời gian.

Mộng Vưu ngạc nhiên:

- Ai vậy?

Quỷ Nhị Trí không trả lời, mà chỉ nói:

- Xung quanh đây đã có rất nhiều người đến rồi, Thiên Linh Cửu Phong mở đầu, cho nên sau này rất dễ phát sinh theo hướng xấu, chúng ta hãy rời đi thôi, những việc sau không còn thuộc phạm vi năng lực của chúng ta nữa.

Quỷ Nhị Trí nói xong quay đầu bỏ đi.

Mộng Vưu ngay lập tức nói:

- Người anh nói rốt cuộc là ai?

Quỷ Nhị Trí không nhìn lại:

- Không lâu sau cô sẽ biết thôi. Nếu may mắn gặp được thời điểm đó, hãy nhớ chiếu cố quý nhân, biết đâu một ngày không xa sẽ có cơ cầu xin được một tia sinh mệnh từ dưới mũi kiếm của hắn.

Mộng Vưu thật sự không hiểu, nếu đây không phải là người thân của cô ấy, cô có khi sẽ nghi ngờ có phải người này đang xúi giục mình hay không nữa.

Mặc dù cô ấy rất muốn rời khỏi tổ chức này, nhưng bản thân quá yếu rồi.

...

Chương 1661

Lúc này, Kiến Thập Tam, vừa mới liên lạc xong với Thần Long Thiên Trọng, thì liền lập tức nghe thấy một giọng nói từ đầu dây bên kia truyền đến.

- Thiên Linh Cửu Phong đến thăm. Chuyến này đường đột, xin đạo hữu đừng trách tội.

Giọng nói này không phải là một thỉnh cầu ghé thăm, mà là một thông báo.

Kiếm Thập Tam có thể nhận ra rằng ba người bọn họ đã vào được bên trong.

Có thể nói là không mời mà đến.

Mà giọng nói này, ngoại trừ Bát giai là hắn, không ai khác có thể nghe thấy.

Tất nhiên, không tính mấy người Ngân Giáp

Kiếm Thập Tam không khỏi cười nói:

- Những người này cho rằng phía sau bọn họ còn có một đống người, khiến cho Thánh Địa cũng không dám tùy tiện ra tay, cho nên chỉ có thể cam chịu mà chấp nhận sự thăm hỏi của bọn họ?

Đúng vậy, trong tình huống bình thường, dưới áp lực bị hàng chục cường giả chăm chú theo dõi, không một thế lực nào dám tùy tiện ra tay.

Vừa ra tay thì liền lập tức sẽ gây ra một cuộc đại chiến, họ chắc chắn không muốn điều ấy.

Còn người của Thiên Linh Cửu Phong cho rằng những kẻ đứng ở phía sau đang lợi dụng bọn họ làm tay súng đi đầu, vậy tại sao bọn họ lại không lợi dụng ngược lại chứ?

Chỉ cần có cơ hội thương lượng, thì bọn họ vẫn có khả năng rất cao đạt được Truyền thừa.

Đặc biệt là trong tình huống đầy ưu thế này.

Bọn họ biết Thánh Địa rất mạnh, nhưng dù có mạnh đến đâu cũng không dám tùy tiện ra tay vào lúc này, đúng không?

Đừng nói tới Thánh Địa, ngay cả Thiên Linh Cửu Phong cũng không dám tùy tiện ra tay trong hoàn cảnh như thế này ấy chứ.

Điều đó sẽ chỉ khiến tình thế trở nên mất kiểm soát mà thôi, chứ đừng bàn đến việc ba người họ có thể vào được.

Đúng, đây cũng chính là một phần của kế hoạch.

Đại trận của Thánh Địa không mở ra, cũng không ngăn cản người ta ra vào, tức là chỉ cần bọn họ đi vào ngay lúc này, chỉ cần đủ nhanh, vậy thì Hộ sơn đại trận lúc này cũng vô dụng đối với bọn họ.

Động thủ ngay ở trong chính địa bàn của mình, mới càng là ngu ngốc.

Nói một cách đơn giản hơn, động tác của bọn họ đủ nhanh, Thánh Địa không đủ thời gian để ra tay, khi Thánh Địa đã bỏ qua cơ hội như vậy rồi, thì chẳng còn cách nào khác ngoài chấp nhận cuộc thăm hỏi của bọn họ cả.

Mà những người bên ngoài gây áp lực lên Thánh địa cũng sẽ gián tiếp khiến Thánh địa không dám ra tay.

Vì vậy họ gần như 100% sẽ có cơ hội đàm phán với Thánh địa.

Chuyện sau khi đàm phán thành công, bọn họ cũng đã tính toán xong rồi.

Chắc chắn có thể trốn thoát.

Nếu không thì chẳng cần đến tận 3 người.

Còn về việc nếu như thất bại, không, trên lý thuyết hoàn toàn không có thất bại.

Mà kể cả có thất bại thì cũng phải nhận được lợi ích đủ tốt.

Trong tình huống bình thường không có gì phát sinh, bọn họ sẽ thành công.

Nhưng Kiếm Thập Tam cảm thấy những người này đúng thật là đang chà đạp lên tôn nghiêm của Thánh địa, và kiếm ý của hắn hoàn toàn ngang tàn bá đạo.

Làm sao có thể để cho người ta tùy ý chà đạp như thế.

Đối phương đến đây để thăm hỏi Thánh địa, lại càng là đến đây thăm hỏi hắn.

Dám chà đạp lên tôn nghiêm của Thánh Địa, cũng chính là đang chà đạp lên tôn nghiên của Kiếm Thập Tam.

Thân là một gã kiêm tu, Kiếm Thập Tam cũng có tôn nghiêm, tự trọng của riêng mình.

Cho nên hắn rút kiếm.

- Những kẻ khiêu chiến thánh địa, đều phải chết.

Giọng nói trầm thấp của Kiếm Thập Tam truyền ra từ hư không, sau đó một thanh kiếm bay ra từ trong Thánh Địa, vút qua khoảng không khiến cho mọi người kinh ngạc sợ hãi.

Từ sự xuất hiện của thanh kiếm này, một bóng người thoát ra khỏi thân kiếm, ngay khi hắn ta xuất hiện, một làn sóng uy thế hơn người quét khắp bốn phương.

Kiếm ý đáng sợ, cùng với bóng người không thể nhìn thẳng, khiến mọi người bất giác đề phòng.

Đây là một vị Cường giả Bát giai Vấn đạo, nhưng lại xuất hiện với uy thế của Cửu giai, càng phát ra uy áp của Cửu giai.

Thật mạnh.

Đây là những gì trong lòng mọi người thầm nghĩ.

Bất kể là Bát giai hay Cửu giai, không ai dám khinh thường Kiếm Thập Tam.

Đây là cường giả Bát giai Vấn đạo vừa mới trỗi dậy của Thánh địa.

Quả thực là mạnh một cách quá mức, nhưng rất nhanh ngay sau đó đã có một số người cảm thấy không chân thật, bởi vì thật sự quá mạnh rồi.

Phải biết rằng Kiếm Thập Tam vừa thăng cấp Bát giai mới có ba tháng, làm sao có thể mạnh như vậy?

Cho nên, hắn chắc chắn là dựa vào sự trợ giúp của một loại pháp bảo nào đó, ép buộc bản thân phải bùng nổ với uy thế như vậy?

Đúng vậy, chắc chắn là như thế này.

Rất nhiều người lại trở nên nhẹ nhõm một cách khó hiểu.

Còn ba người của Thiên Linh Cửu Phong bất giác nhíu mày, đây là cấp bậc khiến Thánh Địa hài lòng sao?

Bọn họ thực sự không tin Thánh Địa sẽ ra tay, cho nên chỉ cần bọn họ bồi thường đủ, vậy thì Kiếm Thập Tam của Thánh Địa sẽ dừng tay lại?

Mặc dù suy nghĩ thế này cũng rất đúng, nhưng ba người bọn họ vẫn bí mật đề phòng.

Lúc này Duyên Tán cúi đầu với ý hối lỗi nói:

- Đạo hữu chớ trách ba huynh đệ chúng tôi lỗ mãng. Thiên Linh Cửu Phong của chúng tôi sẵn sàng tình nguyện bồi thường đủ, hy vọng có thể tạm thời xoa dịu cơn tức giận của đạo hữu.

Duyên Tán hết sức thành khẩn nói, còn lấy ra một viên đan dược vô cùng quý giá, đây là tiền đặt cọc, đại diện cho việc bọn họ vô cùng nghiêm túc.

Chân thành tuyệt đối.

Chỉ là không đợi cho bọn họ nói thêm bất kì điều gì.

Kiếm ý cuồn cuộn đã lao từ phía bên của Kiếm Thập Tam đến.

Chương 1662

Đó là một kiếm ý khiến cho người ta không thể cưỡng lại, bá đạo vô song, coi khinh thế giới.

Kiếm Thập Tam chưa từng nghe qua những lời giải thích của bọn họ, lúc này giải thích đã quá muộn.

Ba người Thiên Linh Cửu Phong rất sốc, nhưng không hoảng loạn.

Hai trong ba người trực tiếp phát động phòng ngự, Duyên Tán thì trực tiếp bắt đầu công kích:

- Đạo hữu không phân phải trái sao. Chúng tôi vẫn chưa có ác ý. Tại sao lại hung hăng dọa người như vậy.

Lần này giọng nói của hắn ta phát ra một cách bình thường, mọi người đều có thể nghe thấy được.

Đúng vậy, hắn ta chính là muốn để cho mọi người nghe thấy.

Bọn họ là người làm chứng.

Lúc này, kiếm ý của Kiếm Thập Tam cứ như thế cho đến khi có tiếng uỳnh một cái.

Hai bên va vào nhau.

Hai người kia đã lui về phía sau, mà Duyên Tán đã lặng lẽ thi triển pháp thuật, và một đòn tấn công cực mạnh không kịp trở tay đã xuất hiện trước mặt Kiếm Thập Tam

Kiếm Thập Tam lạnh lùng quan sát cuộc tấn công, không hề động mà trực tiếp chuyển ánh mắt sang nhìn về phía Duyên Tán.

Ngay lúc đó, Duyên Tán cảm thấy lạnh sống lưng, giống như đang bị một thứ gì đó đáng sợ nhìn chằm chằm vào mình.

Nhưng mà đối phương rõ ràng đang bị hắn ta tấn công, làm sao lại có thể có chuyện này cơ chứ?

Trực giác bản năng đang thực sự khiến hắn ta bỏ chạy.

“Không thể nào?” Rất nhanh sau đó hắn ta đã nghe theo nội tâm của mình.

- Chạy đi.

Hai người còn lại tuy rằng khó hiểu, nhưng ngay sau đó bọn họ cũng nhìn ra được.

Kiếm Thập Tam di chuyển, hắn vung thanh kiếm trong tay, hoàn toàn coi khinh đòn tấn công của Duyên Tán, vung kiếm trực tiếp vào Duyên Tán và hai người còn lại.

Lấy tổn thương đổi lại tổn thương?

Ba người bọn họ đều nghĩ như vậy.

Nhưng ngay sau đó họ biết mình đã sai, đòn tấn công đó thực sự vỡ vụn thành từng mảnh khi đối mặt với Kiếm Thập Tam.

Giống như vô số mảnh giấy bị cắt vụn.

- Làm sao có thể như vậy?

Duyên Tán kêu lên.

Hắn ta là Cửu giai, cho dù chưa Chứng đạo, cũng không thể nào để một Bát giai có thể coi khinh như vậy.

Tuy nhiên, chỉ trong một cái chớp mắt, Kiếm Thập Tam đã trói hắn ta lại.

Hoàn toàn bị trói lại.

Vào lúc này, Duyên Tán dường như cảm nhận được cái chết đang đến gần.

Pha lật kèo trong nháy mắt này khiến cho tất cả mọi người đều sửng sốt.

Hai người Quỷ Nhị Trí ban đầu muốn rời đi cũng bàng hoàng không nói nên lời, mọi thứ đều nằm ngoài dự đoán của họ.

Quả thực là khiến người ta khó có thể chấp nhận được.

Bao lâu rồi không thấy mặt mũi, Kiếm Thập Tam đã mạnh đến mức này rồi sao?

Mộng Vưu sửng sốt:

- Người này là ai vậy?

- Người của Thánh Địa, Kiếm Thập Tam.

Quỷ Nhị Trí chậm rãi mở miệng, trong giọng điệu cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.

Mộng Vưu hỏi lại:

- Kiếm Thập Tam?

Người này đương nhiên là cô biết, nhưng không thể có được sức mạnh như vậy.

- Không phải cô vừa mới hỏi biến số mà tôi nói là ai sao?

- Chẳng lẽ nào?

- Đúng, là hắn ta.

Vùng trời của Thánh Địa đột nhiên xuất hiện một trận chiến, tự nhiên rất nhiều người đều có thể cảm nhận được.

Đám Ngân Giáp hoàn toàn không thèm động đậy, Nguyệt Tịch ngược lại còn trực tiếp đi đến Hồ Thánh Thú.

Cô có thể cảm nhận được sư huynh của cô vừa mới đi ra từ nơi này.

Và cuộc trò chuyện cô nghe xong chẳng hiểu mô tê gì cả, cho nên đến đây tìm Quy phụ mẫu để hỏi.

Có thể sẽ có thu hoạch gì đó.

Về phần tiểu tỷ, đã bị cô đem về đây rồi.

Phải để cho rùa bố cùng rùa mẹ nhìn chằm chằm tiểu tỷ tu luyện.

Không tu luyện thì rất nguy hiểm.

Vừa đến đây, cô đã thấy Rùa mẹ, liền hỏi:

- Quy mẫu, vừa rồi có chuyện gì vậy?

Huyền Trúc nhìn vào không trung đáp:

- Có người vừa mới ép bức Thánh Địa để đi vào, thật là quá cao ngạo vô lý, quả thực là mặc kệ uy nghiêm của thánh địa. Sau đó, tiểu tử luyện kiếm kia liền ra tay. Không tồi đâu, lão Thất à, mắt nhìn người của con vẫn còn tốt lắm.

- Hả?

Nguyệt Tịch vẻ mặt ngơ ra, sau đó lập tức đáp:

- Quy mẫu, đừng nói lung tung.

Huyền Trúc nhìn Nguyệt Tịch thở dài:

- Có đôi khi không cần thiết phải rụt rè như vậy, may mà tiểu tử đó đối với con một lòng một dạ, cho nên hai người mới có thể kéo dài như thế.

- Dừng dừng dừng.

Nguyệt Tịch ngắt lời Huyền Trúc ngay lập tức:

- Quy mẫu, chúng ta hãy nói chuyện chính sự.

Huyền Trúc thở dài:

- Còn không phải do những người đó muốn nhằm vào Thánh Địa hay sao, cho rằng Thánh Địa không dám ra tay, cho nên lao vào tìm lợi ích. Thật sự nghĩ rằng Thánh Địa dám giận mà không dám nói sao? Nếu không phải tên tiểu tử luyện kiếm kia ra tay, mẹ cũng phải đã ra tay.

“Tính tình của Quy mẫu nóng nảy thật” Nguyệt Tịch lẩm bẩm trong lòng.

Sau đó liền lo lắng nhìn lên bầu trời nói:

- Sư huynh sẽ không có chuyện gì chứ? Những người bên ngoài hẳn là không dám làm gì, nhưng chung quy vẫn phải lo lắng trong đó có người làm khó dễ, dẫn đến đại chiến.

Huyền Trúc lắc đầu:

- Sẽ không đâu.

Nguyệt Tịch tò mò hỏi:

- Tại sao vậy?

Huyền Trúc đáp:

- Bởi vì đã quá muộn, trận chiến đã kết thúc rồi.

Nói xong, Huyền Trúc nhìn Nguyệt Tịch rồi lại nói:

- Lão Thất à, mắt nhìn của con đúng thật là tốt, có người tốt như vậy bảo vệ con, chúng ta cũng an tâm rồi. Còn lão Ngũ thì chỉ có thể để con chăm sóc cho nó, con có biết không, nó ngốc y như con heo vậy.

Nguyệt Tịch:

“...”

Quy mẫu à, tiểu tỷ chính là do mẹ sinh ra đó.

Nhưng trận chiến thực sự đã kết thúc, trận chiến cấp độ này, cô rất không thoải mái, ngay cả nhìn vào nguyên nhân sâu xa cũng khiến cô vô cùng khó chịu, đây không phải là loại chiến đấu cùng cấp bậc với cô.

Sư huynh của cô ấy mạnh đến mức nào?

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!