Virtus's Reader
Lão Bà Ta Là Thánh Nữ

Chương 2: CHƯƠNG 2: - Mấy người…

Giang Tả mới mở miệng, còn chưa kịp nói gì, một thanh niên trong số ba nam đột nhiên đưa tay về phía Giang Tả:

- Thôi Miên thuật!

Giang Tả đột nhiên thấy mê muội một chút, sau đó liền thanh tỉnh.

Người kia sững sờ, nhặt cái chặn giấy lớn như cục gạch trên bàn xông về phía Giang Tả, thuận miệng hét lớn:

- Tối cường Thôi Miên thuật, Vật Lý thôi miên!

Vùa nói, vừa cầm cái chặn giấy định đập lên đầu Giang Tả.

Giang Tả né người qua một chút, sau đó hoa lệ xoay người, đi tới sau lưng nam thanh niên vừa xông tới kia, tiếp đó chém qua một sống tay.

Phanh, nam thanh niên kia lập tức đổ ập xuống đất, bất tỉnh!

Ba người còn lại hoàn toàn sửng tốt.

Người Nhất bộ tới phá quán? Hơn nữa còn thành công đánh ngã một người, người ngoại bộ lại đánh người nội bộ, như vậy là trái quy định của công ty.

Hơn nữa họ là ai? Người ngoại bộ cũng dám phách lối với nội bộ? Ba người lập tức tiến tới, thầm quyết phải đánh ngã tên nhân viên ngoại bộ này.

- Mấy người không thể nghe tôi nói hết lời sao?

Giang Tả có chút bất đắc dĩ.

Những người này đúng là có thể động thủ liền không nói nhảm, nếu là lúc đánh nhau, hắn sẽ rất thích người như vậy. Nhưng giờ là lúc nói chuyện với nhau, cho nên liền có chút cảm giác bó tay.

Nữ nhân viên kia nắm chặt gậy đánh bóng trên tay:

- Nói đi, nhưng bất luận cậu nói cái gì, đánh người của tôi, tôi tuyệt không dễ bỏ qua.

Đây là một đám lưu manh…

Có điều lời Giang Tả nói sau đó, trực tiếp khiến ba người kinh sợ, chuyện này có thể bỏ qua.

- Tôi vửa ở ngoài, nghe mấy người nói có thiết bị bị hỏng, có lẽ tôi có thể giúp một chút.

Nam thanh niên thuộc bộ kỹ thuật kinh ngạc hỏi:

- Cậu biết sửa?

Giang Tả lắc đầu:

- Không biết!

- Không biết? Đùa chúng tôi sao?

Người cô gái duy nhất trong nhóm lại thấy không thể bỏ qua.

Giang Tả nhìn qua mặt bàn, trên đó có một cái bản đồ 3D giả lập, cộng thêm đây là bộ phận khảo sát thị trường, bộ phận khảo sát này, hẳn là bộ phận Cảm Tri thì đúng hơn, hiện tại, hẳn là đang tìm thứ gì đó.

Giang Tả không biết sửa đồ, nhưng tìm đồ thì hắn lại rất thạo.

Trong lúc cô gái kia khó chịu, âm hưởn bên trong đã dồn dập truyền ra:

- Tiểu Mặc còn chưa xong sao? Bên này chúng tôi đã sắp không kiên trì được nữa rồi, căn bản không thể phản kích được.

Nghe thanh âm này, đám người đều hoảng, bây giờ mới chợt nhớ lại, ủy thác còn chưa xong, tính mệnh một nhóm người còn đang trong tay bọn họ.

Tiêu Tiểu Mặc nhìn về phía Giang Tả, sau đó cắn răng:

- Được, giúp chúng tôi trước, có chuyện gì rồi nói sau.

- Nói trước cho tôi biết, mấy người đang muốn làm gì?

Giang Tả hỏi.

- Tìm Huyết yêu đang ẩn nấp, vốn là ba người chúng tôi hợp sức, là có thể tìm được nó từ xa, nhưng thiết bị cần thiết lại đột nhiên hỏng, không thể nào cảm ứng được Huyết yêu.

Thành viên Trần Ức trong Cảm Tri bộ nhanh chóng giải thích.

Nói ngắn gọn lại, thiết bị hỏng, bọn họ không thể tìm được kẻ địch, thành viên ra ngoài làm ủy thác gặp nguy hiểm.

Giang Tả nhìn bản đồ giả lập trên bàn:

- Đây là phạm vi tìm kiếm sao?

Mặc dù không biết Giang Tả muốn làm gì, nhưng Trần Ức vẫn giải thích:

- Không sai, đây là bản đồ kết nối với thiết bị cảm ứng, dùng để cung cấp tọa độ!

Tiêu Tiểu Mặc thúc giục:

- Đến cùng là cậu có giúp được không?

Giang Tả liếc mắt nhìn qua cô gái này, dung mạo không tệ, nhưng tính khí không ổn, như nữ bạo long vậy.

Loại trừ yếu tố tiền mãn kinh do chưa đủ tuổi, hẳn là tới tháng.

Không để ý tới Tiêu Tiểu Mặc, Giang Tả hỏi:

- Có tiền xu ở đây không?

Đám người ngẩn ra, cuối cùng, nhân viên kỹ thuật kia lấy ra một đồng bạc:

- Cái này được không?

Giang Tả cầm đồng bạc:

- Có thể!

Giang Tả lại cầm đồng bạc, đi tới trước tấm bản đồ, tiện tay ném đồng bạc ra, đồng bạc rơi trên hình ảnh một con sông trên bản đồ.

- Huyết yêu ở vị trí đồng bạc.

Đám người: “…”

Kẻ này tới để vũ nhục chỉ số thông minh của bọn họ sao?

Ca, đùa thì cũng nên có một chút căn cứ được không?

Tiêu Tiểu Mặc phẫn nộ:

- Cậu cho rằng chúng tôi bị ngu sao? Hay là trí tuệ của chúng tôi chưa đủ để hiểu cậu?

Giang Tả cau mày, cô gái này đúng là nóng tính, thực muốn khâu cái miệng này lại.

Lúc này, thanh âm trong thiết bị liên lạc lại yếu ớt truyền ra:

- Tiểu Mặc!

Tiêu Tiểu Mặc tức giận, nhưng tình thế cấp bách, hồn vía lên mây ấn nút, nói:

- Bờ sông nhỏ, tọa độ 198, 123.

Sau đó, đối diện truyền tới tiếng nổ lớn, tiếp đó lại có thanh âm truyền về:

- Không có!

Lần này, ba người còn lại cũng tức giận nhìn Giang Tả, Giang Tả nhàn nhạt cầm đồng bạc lên:

- Đối phương không phải cái bia, chẳng lẽ đứng tại chỗ chờ các anh đánh? Hơn nữa trước khi đám người bên kia công kích, Huyết yêu rõ ràng đã công kích họ một lần, cũng có nghĩa là chúng đã sớm rời vị trí cũ. Vậy mà cô nói bọn họ đánh vị trí đó, sao còn có thể đánh trúng người.

Vừa nói, Giang Tả vừa ném đồng bạc, lần này lại vẫn là vị trí cũ.

Tiêu Tiểu Mặc nhắm mắt:

- Vẫn là vị trí cũ, nhanh!

Lại một tiếng nổ lớn.

Tiếp đó là âm thanh kích động:

- Trúng rồi, được rồi, hắn đã bị thương, nhưng cũng trốn rồi. Tiểu Mặc, còn có thể tìm được không?

Cảm Tri bộ lập tức kinh ngạc nhìn Giang Tả, thực sự trúng?

Không phải đùa sao?

Sao hắn làm được?

Lúc này, Giang Tả lại lần nữa cầm đồng bạc ném lại, ba người Tiêu Tiểu Mặc cũng đưa ánh mắt nhìn tới đồng bạc, chờ vị trí nó rơi xuống.

Phanh một tiếng, đồng bạc hạ xuống, vẫn là vị trí vừa rồi, liên tục ba lần, liệu có phải giả không?

Nhưng Tiêu Tiểu Mặc vẫn nói:

- Vẫn vị trí vừa rồi!

- Trúng, lại trúng, vừa rồi Tân sư thúc còn nói Huyết yêu này không bình thường, nói mấy cậu khó mà tìm được, chúng ta có thể tự vệ cũng là không tệ rồi. Bây giờ Tân sư thúc cũng kinh ngạc tới ngây người, hắn nói Cảm Tri bộ ngọa hổ tàng long nha.

Nghe lời phía đối diện, đám người cùng nhìn về phía Giang Tả, đúng vậy, Nhất bộ ngọa hổ tàng lòng.

Thực sự vượt ngoài tưởng tượng của họ.

Giang Tả không nhìn lại:

- Huyết yêu trọng thương cũng không đơn giản, hắn sẽ phản công đấy, còn đồng bạc hay tiền xu nào nữa không?

Người thuộc bộ phận kỹ thuật lần nữa lấy ra một nắm đồng bạc, Giang Tả cầm năm đồng:

- Đủ rồi, báo tọa độ nhanh một chút, chậm là không đánh tới đâu.

Tiêu Tiểu Mặc gật đầu.

Sau đó, cảnh tượng tiếp theo khiến Tiêu Tiểu Mặc kinh hoàng, Giang Tả căn bản không ném từng đồng, mà là trực tiếp rắc cả năm đồng.

Làm gì đây? Cái này bảo nàng báo tọa độ thế nào?

Lúc này, Giang Tả mới mở miệng nói:

- Tập trung chú ý, đồng bạc sẽ rơi xuống theo thứ tự, đồng nào rơi xuống thì báo đồng đó.

Lúc này, Tiêu Tiểu Mặc cũng cảm thấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, phương thức báo tọa độ như này, cô chưa từng thử qua, hơn nữa, ai biết thứ tự đồng bạc rơi xuống thế nào.

Phanh, đồng thứ nhất nằm yên:

- Tọa độ 132,68, nhanh, không được dừng lại.

Phanh, đồng thứ hai rơi xuống.

- Tọa độ 148,45.

Phanh, đồng thứ ba rơi xuống, khoảng cách chỉ cách nhau một giây.

- Chỗ cũ, nhanh.

Đồng thứ tư.

Đồng thứ năm.

Đồng thứ sáu.

Sau đó liền yên tĩnh, tất cả cùng nín thở chờ kết quả.

Đám người Cảm Tri bộ bắt đầu có cảm giác thật điên cuồng.

Họ vậy mà làm như lời Giang Tả nói, tùy tiện nhìn sáu đồng bạc, tùy tiện báo vị trí, như vậy cũng được sao?

Sao có thể a?

-------------

Chương 3

Bất luận bọn họ cảm thấy thế nào, nhưng tọa độ đã báo ra, tất cả cùng đang chờ mong, chờ tin tốt.

Toàn bộ gian phòng như yên tĩnh lại, thậm chí là nghe được cả tiếng hít thở của người nằm trên đất kia.

Sau đó, trong thiết bị truyền tới thanh âm:

- Tiểu Mặc.

Tiêu Tiểu Mặc lập tức giật mình:

- Tôi đây.

- Quá tuyệt, bắt, chúng ta bắt sống được hắn rồi. Cô biết giờ hắn đang làm gì không? Hắn liên tục lẩm bẩm, không thể nào, không thể nào, sao có thể, các người căn bản không thể tìm được tôi. Ha ha, hắn bị chúng ta bắt lại rồi.

Nghe thanh âm truyền tới, đám người trong phòng cùng khiếp sợ, cả đám nhìn Giang Tả như thấy quỷ, không dám tin vào thanh âm trước mắt, nhưng sự thực lại xảy ra đúng như thế.

- Tiểu Mặc, sư thúc nói muốn mời các cô ăn cơm, ông ấy cũng sợ tới không nói thành lời rồi. Ông ấy vốn còn không tin đây, sáu vị trí kia là tôi chủ đạo dẫn mọi người đánh đó, ha ha, lần này tôi lập công lớn rồi. Không đúng, là các cô lập đại công. A thôi, chúng tôi còn phải xử lý nốt, lần này đúng là nhờ các cô, trở về chúng tôi sẽ cảm ơn tiếp. Gặp lại.

Tiêu Tiểu Mặc tắt máy.

Sau đó cả đám cùng nhìn về phía Giang Tả, hết thảy đều quá không bình thường, bọn họ còn chưa thể tỉnh thần lại được.

Câu mà Huyết yêu lẩm bẩm kia, bọn họ cũng đang lẩm nhẩm trong lòng.

Cuối cùng, vẫn là Trần Ức mở miệng nói trước:

- Giang đạo hữu, không biết sư thừa của đạo hữu ở đâu?

Giang Tả không trả lời Trần Ức, mà hỏi:

- Bây giờ mấy cậu có thể nói cho tôi biết, công ty này là chuyện gì không?

Dương Mộc thuộc bộ phận kỹ thuật kinh ngạc:

- Giang đạo hữu không biết?

Giang Tả nhìn Dương Mộc, sau đó lắc nhẹ.

Ba người có chút khó tin, đúng là ngọa hổ tàng long nha, một nhân viên của Nhất bộ, lại là cao thủ khó lường như vậy?

Giang Tả nắm đồng bạc, thầm thở dài, hắn coi thường công ty này, xem ra hắn làm việc ở đây cũng không phải chuyện bình thường.

Về phần chuyện hắn vừa ném tiền tìm Huyết yêu, thực ra cũng không có gì, chỉ là một chút kinh nghiệm cộng với thủ đoạn bói toán mà thôi.

Kiểu bói toán này thích hợp để tìm đồ, kỳ ngộ của hắn cũng đa phần nhờ ném đồng xu mà thu được.

Việc này không quá quan hệ với tu vi của hắn, nó chỉ là ứng dụng huyền học, mà hắn đã luyện thứ này tới tận cùng.

Coi như biến thành người thường, năng lực yếu đi rất nhiều, nhưng tìm Huyết yêu trên bản đồ, không khó.

Mà sáu đồng bạc này, cái này hoàn toàn là kinh nghiệm, không có gì để nói, Huyết yêu thường sẽ làm thế.

Hắn đã thấy việc tương tự rất nhiều, dù sao đám Huyết yêu vẫn luôn ngu xuẩn như vậy.

- Tập đoàn Thiên Hòa chia thành hai bộ phận, hai bộ phận có hai đối tượng quản lý hoàn toàn khác nhau, thậm chí có thể nói là hai công ty hoàn toàn khác nhau.

Nhất bộ là bộ phận bình thường, nghiệp vụ không khác các công ty khác.

Còn Nhị bộ thì khác, người ở đây không phải là người thường, tất cả đều là người tu luyện có tu vi nhất định.

Người Nhị bộ tới từ nhiều nơi khác nhau, môn phái, gia tộc, tán tu…

Mục đích tới đây cũng rất đa dạng, có người muốn kiếm tiền, có người để lịch luyện. Nhưng mục đích chung, đều là làm việc không bình thường.

Tiêu Tiểu Mặc giải thích.

Giang Tả hỏi:

- Người Nhất bộ có biết việc Nhị bộ không?

- Có, nhưng rất ít, một số người Nhất bộ là thân nhân của người trong Nhị bộ. Cũng có một số đại lão thích ở Nhất bộ, nhưng tên đương nhiên thuộc biên chế Nhị bộ.

Tiêu Tiểu Mặc liếc qua Giang Tả, vốn cô cũng nghĩ Giang Tả là loại đại lão như vậy.

Giang Tả không hỏi nhiều nữa, hắn đã hiểu việc Tô Kỳ ra ngoài thường xuyên là để làm gì.

- Tôi muốn gia nhập Nhị bộ, các cô có cách ào không?

Tiêu Tiểu Mặc hiếu kỳ:

- Anh muốn gia nhập bộ phận nào?

Giang Tả nghĩ một chút:

- Bộ phận thị trường đi, người bộ phận này cũng ra ngoài chứ?

- Đúng vậy, bộ phận thị trường giống như những người vừa rồi vậy. Người trong bộ phận thị trường cơ bản là để kiếm tiền, hơn nữa kiếm rất nhanh. Người bộ phận này thường là tán tu, dù sao tu luyện cũng rất tốn tiền nha.

Tu luyện tốn tiền?

Từ lúc Giang Tả bước chân vào thế giới tu luyện, thực sự hắn chưa bao giờ phải dùng đến tiền, một đường lơ đễnh đã đi tới đỉnh phong, thậm chí hắn còn không có khái niệm tiêu tiền trong đầu.

Có điều, đó là việc sau khi hắn thu được kỳ ngộ đầu tiên, còn hiện tại, muốn khôi phục thực lực, quả thực cần phải kiếm tiền làm một số việc.

Xem ra, tới bộ phận thị trường là lựa chọn chính xác.

Lúc này, Trần Ức lại hỏi:

- Vừa rồi hẳn đạo hữu cũng nghe được, có người muốn mời cơm.

Trần Ức còn chưa nói xong, Giang Tả đã từ chối:

- Tôi không có hứng thú, chuyện vừa rồi cũng không cần nói ra ngoài.

- Vậy chúng tôi còn có thể tìm anh không?

Tiêu Tiểu Mặc hỏi.

Giang Tả hỏi:

- Có trả tiền không?

Tiêu Tiểu Mặc sững sờ, lập tức nói:

- Trả!

- Vậy thì xem tâm tình đi.

Sau đó Giang Tả hỏi:

- Cần làm thủ tục chuyển công tác không? Tôi đã gửi đơn thôi việc ở Nhất bộ, theo lý thuyết là ba ngày nữa sẽ nghỉ.

Tiêu Tiểu Mặc lắc đầu:

- Nếu như là bộ phận thị trường, tôi giúp anh viết tên lên danh sách là được.

Sau đó, Tiêu Tiểu Mặc mở máy tính, gõ gõ mấy cái:

- Giang Tả đúng không? Môn phái, đạo hiệu thế nào? Tuổi tác, tình trạng hôn nhân có muốn ghi không?

- Đạo hiệu? Các cô đều dùng đạo hiệu sao?

Thực tế, Giang Tả không có đạo hiệu, chỉ có một danh hiệu Ma Quân.

Danh hiệu đó, là sau khi hắn đánh cho cả thiên hạ đều run, những người kia đặt cho hắn.

Hình như là Diệt Thế Ma Quân gì đó, nghe thôi cũng đã thấy ngốc rồi.

Hắn đương nhiên không công nhận, Diệt Thế còn không bằng Diệt Bá gì gì đó.

- Chỉ có đệ tử Đại môn phái hoặc một số tiền bối mới có đạo hiệu, chúng tôi quá yếu, không dám lấy tên ngoài.

Dương Mộc giải thích.

- Dùng đạo hiệu thì không cần ghi tên phải không?

Giang Tả hỏi.

Tiêu Tiểu Mặc nói:

- Đúng vậy, có điều viết tên lên cũng không thành vấn đề.

- Vậy thì ghi là Phá Hiểu đi, môn phái không, tuổi hai hai, đã kết hôn.

Những tin tức này không có gì phải giấu, về phần đạo hiệu, cũng là để bù đắp tiếc nuối đời trước không có đạo hiệu riêng.

Mà cái đạo hiệu Phá Hiểu này, cũng không có bất cứ ý nghĩa gì, chỉ là hắn cảm thấy thú vị mà thôi.

Không bao lâu, Tiêu Tiểu Mặc lại nói:

- Được rồi, thẻ công tác thì có thể tới bộ phận nhân sự nhận. Tài liệu nhân viên cũng sửa rồi, tên anh đã được xóa khỏi Nhất bộ.

- Được rồi, tiếp theo là một số công việc ở Nhị bộ. Ở đây thì không cần điểm danh hàng ngày như Nhất bộ, không đến cũng được. Nhưng nếu muốn làm việc thì phải tới công ty, không tới không được, hơn nữa còn là tới trước được trước. Không tới thì không có việc làm. Vị trí làm việc thì sẽ được phân sau khi nhận thẻ công tác.

Nghe xong mấy thứ này, Giang Tả gật đầu:

- Đại khái hiểu, còn cần chú ý gì không?

Trần Ức lập tức nói:

- Đúng là có, ví như, thêm vào nhóm nhé?

Giang Tả do dự một chút, cuối cùng cũng gật đầu.

Sau đó, hắn được mời gia nhập nhóm Cảm Tri Số Một!

Giang Tả xạm mặt lại, hắn còn tưởng là nhóm của công ty, hay là nhóm nói chuyện phiếm gì đó, cuối cùng lại là nhóm của bộ phận Cảm tri.

Lúc này, Trần Ức giải thích:

- Thực ra tên này là đặt từ mấy ngày đầu, sau này lười sửa lại. Trong nhóm có rất nhiều tiên tử xinh đẹp nha, a quên, anh đã kết hôn rồi. Có điều nhìn cho vui mắt cũng được nha, mấy vị này cũng hay selfie lắm.

Giang Tả không để ý tới Trần Ức, hiện hắn cần đi thử khôi phục tu vi.

------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!