Virtus's Reader
Lão Bà Ta Là Thánh Nữ

Chương 220: CHƯƠNG 220: Liễu Y Y nhìn hai người này, bất đắc dĩ thở dài:

Bọn họ không hiểu chia ra nặng nhẹ nhanh chậm hay sao? Bây giờ là lúc đánh nhau sao?

Biên Hải Đao Khách nói:

Tôi cảm thấy khá bình thường, bọn họ vì Linh thạch, thật sự cái gì đều làm được.

Liễu Y Y đâm dao:

Thí dụ như, chia di sản của anh?

Biên Hải Đao Khách:

“...”

Những người kia hoặc là tán gẫu, hoặc là liều mạng.

Cũng có người nói chuyện một hồi thì muốn liều mạng.

Giang Tả lặng lẽ hé mắt ra.

Hắn phát hiện một việc, cá chỗ này không phải từ Tiên Linh Tuyền Nhãn tuôn ra.

Hẳn là vốn ở trong trận pháp Thánh Địa rồi tràn ra, tức là cá tuôn ra từ Tiên Linh Tuyền Nhãn vẫn luôn ở lại Thánh Địa, bảo vệ trận pháp Thánh Địa.

Khi thời gian đến thì được thả ra, chúng nó hao hết năng lượng sắp nghênh đón tan biến.

Cho nên mới có hoạt động câu cá.

Mặc kệ Bát Quái Thải ngư biến mất còn không bằng xem như tạo hóa tặng cho người.

Lúc này, Giang Tả nhấc cần câu lên, trên dây câu của hắn cũng có một con cá, cũng là một con Bát Quái Thải ngư.

Nhưng khiến người ngoài ý muốn là, con cá này không biến mất, mà là trực tiếp bị Giang Tả cầm trong tay.

Hắn nhìn cá bảy màu, cuối cùng lắc đầu, ném vào trong hồ.

Nơi này không thích hợp cho hắn câu cá.

Chỗ này không có con cá hắn muốn câu, trừ phi sử dụng Tiên Thiên khí.

Con cá thích hợp cho hắn câu nhất hẳn là trên tầng sáu.

Giang Tả vốn muốn mang theo những người kia cùng nhau đi tầng sáu, nhưng còn chưa mở miệng thì có một đám người Thánh Địa đi vào.

Dẫn đầu là một vị cao thủ Ngũ giai, cô nhìn nhóm Lục Nguyệt Tuyết, nói:

Đi theo chúng tôi một chuyến.

Biên Hải Đao Khách nhìn phương xa Xích Huyết Đồng Tử và Mặc Ngôn đã bị đánh xỉu, cuối cùng thở dài, bọn họ quá rêu rao trong tầng hai, cũng quá kiêu ngạo.

Quả nhiên, ở chung với đám tán tu mới an toàn một chút.

Nhưng phúc họa song song, lần này hắn câu rất nhiều cá, đi câu với ai đều không được nhiều như thế.

Hắn đã điều tra tư liệu, tự nhận ít ai câu được nhiều như họ.

Câu mười ngày còn không nhiều bằng bọn họ câu nửa ngày.

Cho nên, chết có ý nghĩa.

Giang Tả ngược lại không ngờ rằng bọn họ sẽ bị mang đi, nhưng không có nhóm người này cũng không sao, hắn tự đi lên.

Tiếp theo, Giang Tả bước đi trước mắt bao người.

Nhưng hắn mới đi vài bước, Ngũ giai kia mở miệng nói:

Đợi đã.

Giang Tả ngừng lại, hắn không lo lắng cái gì, nuốt vào Tử Uẩn đan, hơi thở trên người hắn cơ hồ hoàn toàn biến mất, dù là tồn tại trong trận pháp cũng không làm hắn sợ, huống chi là một Ngũ giai.

Tu vi cũng sẽ không bị phát hiện.

Tử Uẩn đan không phải đan dược tầm thường.

Giang Tả nhìn về phía đại lão Ngũ giai, mở miệng hỏi:

Có chuyện gì?

Người này hỏi:

Anh câu được bao nhiêu con cá?

Giang Tả trả lời:

Không được con nào.

Ngũ giai cau mày nhìn Giang Tả, người này quá bình thường, bình thường đến khiến người cảm giác kỳ lạ, cho nên cô thực hoài nghi người này.

Bằng chứng vào đây của cậu là cái gì?

Giang Tả do dự giây lát, lấy ngọc thạch ra.

Khi người phụ nữ trông thấy ngọc thạch thì con ngươi co rút, nói ngay:

Hãy cất cho kỹ, cậu có thể đi.

Nếu cô không đoán sai thì ngọc thạch này hẳn là của Nguyệt Tịch, mà liên quan tới Nguyệt Tịch thì cô không muốn quan tâm.

Bao gồm Thánh nữ và Thánh nữ dự khuyết, những người kia quá khó chơi.

Cho nên, đừng nói người này không gây chuyện, cho dù gây sự thì cuối cùng vẫn bình an.

Cô không rảnh tốn thời gian.

Giang Tả rời đi, nhóm Biên Hải Đao Khách cũng buông xuống cần câu.

Bó tay chịu trói thôi.

Cho nên, một đám người quái dị này tựa như phù dung sớm nở tối tàn trong tầng hai, đến nhanh, đi cũng mau.

Nhưng cho dù bọn họ đi rồi, tầng hai vẫn còn truyền thuyết của bọn họ, dù sao quá bắt mắt.

Tốc độ câu cá của bọn họ càng bắt mắt, a không, là đâm tim.

Trong quá trình bị mang đi, Lục Nguyệt Tuyết và Liễu Y Y đều không dám ngẩng đầu, thật sự, nếu đụng phải người quen thì mất hết mặt mũi.

Ăn mặc lộng lẫy như vậy mà bị mang đi, rất xấu hổ .

Mấy người khác thì cảm thấy bình thường, Sơ Tình và Sơ Thanh càng không có cảm giác gì.

Xích Huyết Đồng Tử và Mặc Ngôn đang hôn mê, dù bị mất mặt cũng chẳng sao.

Đợi những người kia đi rồi, anh em Y Vũ ngẩn ra, nhưng bọn họ vẫn định câu cá thêm một lúc, nếu vẫn không được thì xuống tầng một, vẫn không được nữa thì nhanh chóng rời đi, bọn họ đã kiếm được rất nhiều.

Nhưng về sau, hai người câu cỡ nào cũng không được một con cá.

Trở lại giai đoạn ban đầu.

Dù họ ngốc đến đâu cũng biết vấn đề nằm ở chỗ nào.

. . .

Chương 221

Sau khi rời đi, Giang Tả bắt đầu lên trên, muốn bắt hai con cá cũng thật rắc rối.

Giang Tả lên tầng ba, không dừng lại, lên thẳng tầng bốn, rồi hắn lên tầng sáu.

Tầng thứ sáu khác với các tầng khác, nơi này tựa như mê cung, cũng có nghĩa là càng lên trên thì càng đến gần trận pháp.

Tầng thứ bảy hẳn là trực tiếp tiến vào trận pháp.

Giang Tả lên tầng sáu, cảm thụ được dấu vết của trận pháp, dấu vết thuộc về trận pháp Thánh Địa.

Nhưng nơi này đối với rất nhiều người mà nói là mê cung, còn với Giang Tả thì chẳng là gì.

Hắn rất nhanh tìm được một bên hồ không có người.

Ngồi ở ven hồ, Giang Tả lấy ra Đoạn Kiều cần câu.

Sau đó Giang Tả vung lên, Đoạn Kiều cần câu nháy mắt dài ra, một sợi chỉ mảnh rũ xuống nước.

Lúc này, Đoạn Kiều thở dài:

Trốn được mồng một nhưng không qua khỏi mười lăm.

Lúc này, ở tầng bảy, Tô Kỳ hỏi:

Sư tỷ, chờ chút nữa m Dương ngư sẽ bơi lên đúng không? Lần này vẫn là ba con à?

Tĩnh Nguyệt gật đầu, nói:

Mỗi lần đều là ba con, lần này chắc chắn cũng sẽ không sai. m Dương ngư không phải mấy con cá khác, số lượng của chúng nó là cố định, cho nên phải luân phiên đến.

Thanh Liên hỏi:

Nếu năm nay không có con nào lên thì sẽ như thế nào?

Giang Tả ngồi ở ven hồ, dựa theo ý tưởng của hắn thì câu được hai con là đủ rồi.

Hẳn là sẽ không ảnh hưởng cái gì.

Tuy rằng m Dương ngư không có nhiều, nhưng cũng không ít.

Hồi còn trẻ hắn đã đếm rồi, đại khái có mười tám con.

Người trên tầng sáu đúng là rất ít, hơn nữa nhiều tầng mê trận, một vị trí bị chiếm cứ, mặt sau cơ hồ không có ai đến gần.

Trừ phi những người này ra tay phá giải.

Có lẽ đây cũng là một loại bảo hộ.

Giang Tả cầm lấy Đoạn Kiều cần câu, bắt đầu vẽ phù văn trên cần câu.

Giang Tả biết đôi chút cách dùng Đoạn Kiều cần câu.

Thả câu cách không khí, đây mới là cách dùng cơ bản của Đoạn Kiều cần câu.

Nhưng tu vi không đủ thì thao tác hơi phức tạp, hơn nữa xúc phát không gian cũng bị hạn chế, nhưng đủ để câu hai con cá rồi.

Lúc này, Đoạn Kiều nói:

Cái đó... ta có thể hỗ trợ điều khiển không gian thả câu, nhưng câu như thế nào thì ngươi phải tự làm.

Cho nên, thật ra ta cũng có nhiều tác dụng.

Đoạn Kiều cảm thấy cần nói ra sự tình này, như vậy mới thể hiện giá trị của bản thân được.

Giang Tả nhìn về phía Đoạn Kiều, tiếp theo nói:

Vậy sao? Thế thì vào đi.

Sau đó, Đoạn Kiều vào trong Đoạn Kiều cần câu, đúng là Giang Tả cảm giác được Đoạn Kiều cần câu có năng lực không gian.

Nhưng loại năng lực không gian này khá yếu ớt, kém xa, có phong ấn cũng khó khăn.

Quả nhiên, sự tồn tại của Đoạn Kiều chỉ có thể làm tháp tín hiệu.

Hết thảy chuẩn bị sẵn sàng, Giang Tả dán tiền xu lên Đoạn Kiều cần câu.

Bởi vì không đánh dấu, cho nên câu cá cách không khí không có xác suất chính xác.

Lúc này chỉ có thể dựa vào vận may.

Không, đối với Giang Tả thì là đang liều thực lực.

Huyền học câu cá, không phải ai đều có thể làm được.

Sau đó, hắn vung cần câu, khoảnh khắc chạm vào nước, kỹ năng không gian bị xúc phát, móc câu hạ xuống chỗ khác trong nước.

Khí linh cấp thấp, tu sĩ cấp thấp, cho nên chỉ có thể cách không khí thả câu trong nước.

Nhưng làm được bước này cũng đã rất khó, không phải Nhất giai nào đều làm được.

Đương nhiên, nếu sử dụng nó như cần câu bình thường thì dư sức câu Bát Quái Thải ngư.

Tạo hóa của Trương Tùng Nhàn vốn nên bắt đầu từ câu Bát Quái Thải ngư.

Loại tạo hóa nổi bật này rất khó, m Dương ngư càng thích hợp với hắn hơn.

Nhưng giai đoạn sau thì Đoạn Kiều cần câu lợi hại hơn.

Đoạn Kiều vốn là cầu nối với các giới, nó biến thành cần câu, có khả năng nhất định có thể thả câu chư thiên.

Nhưng tới khi đó thì Giang Tả không cần cái cần câu này nữa.

Vẫn câu nói cũ, năng lực không gian của hắn mạnh hơn Đoạn Kiều.

Hồng Thự đột nhiên kêu lên:

Cạc!

Ừm, ăn xong quả lê rồi.

Nó đã ăn thật lâu.

Đối với Hồng Thự, Giang Tả không chữa bệnh cho nó, nhưng nó dù sao là hậu duệ của thánh thú, tuy hơi đặc biệt một chút nhưng thể chất không kém chút nào.

Thí dụ như lông vốn bị trọc đã mọc ra, thêm mấy ngày nữa là sẽ xù như cũ.

Giang Tả đặt nó một bên, lại cho hai quả lê, rồi mặc kệ nó.

Hiện tại bắt đầu câu cá, hắn không thể thả lỏng, dù sao không phải thời kỳ đỉnh cao kiếp trước.

. . .

Chương 222

Hôm nay trong Tiên Linh Tuyền Nhãn có ba con cá bơi ra ngoài.

Lại là ngày ra ngoài chơi mấy năm mới có một lần, ba con cá đặc biệt vui vẻ.

Thế giới bên ngoài rất lớn, có thể trông thấy rất nhiều thứ, dù cực chút, mệt chút cũng không sao.

Dù sao được tự do.

Cá cũng hướng tới tự do, Tiên Linh Tuyền Nhãn nhỏ như vậy, chúng nó ở lại không vui chút nào.

Cho nên vừa đến giờ là chúng nó lao vào cột nước, một đường lên trên, tới đỉnh nghĩa là đến đích.

Cho nên sẽ gặp loài người kia, giao tiếp với cá khác, rồi đến thời gian tự do.

Hoan hô!

Ba con cá này chỉ là cá bình thường, không có nhiều màu sắc, nhưng bề ngoài rất đáng yêu.

Ba con cá này xếp thứ hạng mười sáu, mười bảy, mười tám trong Tiên Linh Tuyền Nhãn.

Là ba con cá nhỏ nhất.

Thập Thất và Thập Bát hơi bướng bỉnh, chúng nó muốn nhanh hơn đến thế giới bên ngoài, bỏ Thập Lục lại phía sau.

Thập Lục, mau lên, sắp đến rồi!

Thập Bát ở một bên kêu lên với tiếng cá.

Nhưng Thập Bát không nhận được đáp lại, khi nó ngoái đầu thì phát hiện không thấy Thập Lục đâu.

Thập Thất, Thập Lục đâu rồi?

Chẳng phải ở phía sau chúng ta sao?

Không có, ngươi xem.

Thập Thất nhìn lại, phát hiện đúng là không thấy.

Hai con cá nhìn nhau, tiếp tục bơi tới trước, chúng nó không thể nào bị bất trắc gì khi ở đây, luôn sẽ bị kéo lên trên cao nhất.

Cho nên, lên trước rồi tính.

Nhưng chúng nó bơi một lúc thì đột nhiên có một sợi chỉ mảnh xuất hiện bên người.

Thấy sợi chỉ, Thập Bát cực kỳ khinh thường, tưởng nó không biết đây là cái gì sao?

Dùng để câu cá, thật sự tưởng chúng nó là cá bình thường à? Quả thực nực cười.

Thập Bát nói với Thập Thất:

Thập Thất thấy không? Không ngờ có người dám mơ ước chúng ta, nhưng người đó cũng lợi hại, có thể thả dây câu xa như vậy.

Thập Thất gật đầu, nói:

Ừ, thực ghê gớm, nhưng không sợ.

Thập Bát xoay một vòng, vẫy vẫy đuôi:

Tới đây, câu ta này, ngươi câu thử xem, loài người ngu xuẩn.

Nếu ngươi câu dính ta được thì ta kêu ngươi là ông nội, còn không câu được thì ta gọi ngươi là cháu trai.

Ngay lúc đó, dây câu dường như đồng ý đánh cuộc với Thập Bát, nó nhúc nhích.

Dây câu khoảnh khắc xoay một vòng, bỗng dưng trói lại Thập Bát.

Tốc độ nhanh đến nỗi khiến cá líu lưỡi.

Ngay sau đó, Thập Bát nghệch mặt ra.

Tiếp theo nó điên cuồng vùng thoát:

Thả ta ra, thả ta ra! Loài người, ngươi thả ta ra!

Nhưng mặc cho nó vùng vẫy cỡ nào đều vô dụng.

Sau đó, Thập Bát cảm giác sức kéo từ phía đối diện.

Tiêu rồi, nó sắp kết thúc đời cá, còn thêm ông nội.

Sau đó, Thập Bát hét to với Thập Thất:

Thập Thất, trốn mau, trở lại cứu viện, nhớ đến ~ cứu ~ ta ~

Thập Thất nhìn Thập Bát khuất xa đến biến mất.

Nó hơi không phản ứng lại, tiếp theo quay đầu trở lại, Thập Bát kêu trở về cứu viện, nó phải vòng về.

Nếu Thập Bát biết Thập Thất bơi về đường cũ chắc chắn đặc biệt hối hận.

Nó sẽ cảm thấy, mình nói sai.

Trở lại tìm đám cá thì có ích gì, lên trên, tìm người ở bên trên mới giải quyết được chứ, hơn nữa sắp tới đích rồi còn gì.

Nhưng nó không bao giờ có cơ hội biết điều đó.

Bên bờ hồ tầng sáu, mới bắt đầu câu cá không bao lâu, Giang Tả cảm giác có cá giật cần câu.

Hắn mừng rỡ bắt đầu kéo dây.

Chờ kéo dây câu ra khỏi không gian, hắn rõ ràng nhìn thấy một con cá treo dưới cần câu.

Con cá nhìn như bình thường nhưng rất đẹp.

Tuy rằng giãy giụa mãnh liệt một chút, nhưng thật sự là m Dương ngư.

Giang Tả cau mày:

Từ khi nào m Dương ngư hiếu động như vậy?

Thật ra đa số m Dương ngư yên lặng, ít có con nào hoạt bát như vậy, dù có bị câu trúng cũng thường giống như cá chết.

Không hề giãy giụa.

Nếu không phải hắn thấy rộng biết nhiều, không chừng sẽ cho rằng đây là một con m Dương ngư giả.

Giang Tả xách nó lên, tiếp theo lấy ra Hàn Nguyệt, nói với nó:

Còn nhúc nhích sẽ nướng ngươi.

Thập Bát cứng ngắc.

Không ngờ loài người này muốn nướng nó.

Giang Tả lấy một cái xô, bỏ m Dương ngư vào, tiện thể gieo phong ấn.

Những con cá này tuy có năng lực diễn biến nhưng vô dụng với bản thân.

Sau đó, Giang Tả lại vung cần câu, hắn còn cần một con nữa.

Lúc này, đám người Tô Kỳ vẫn luôn ở tầng bảy chờ m Dương ngư đến.

Chương 223

Tô Kỳ hỏi Tĩnh Nguyệt:

Sư tỷ, lẽ ra nên tới rồi chứ?

m Dương ngư mà đến là bọn họ sẽ bắt đầu bận rộn.

Đến lúc đó Tứ Tượng ngư, Bát Quái ngư kéo cả đàn tới, sẽ rất bận.

Nhưng đợi lâu như vậy, bọn họ mãi mà không đợi được m Dương ngư tới.

Thanh Liên hỏi:

Có khi nào thật sự không đến?

Tĩnh Nguyệt không nói chuyện, bởi vì cô đã có linh cảm không may, nhưng ngẫm nghĩ cũng không có gì lạ, tế tự năm nay hình như chưa từng bình thường.

Bắt đầu từ xác định vị trí, liên tục xảy ra vấn đề.

Hiện tại không có vấn đề gì làm cô hơi không thói quen.

Tĩnh Nguyệt nói thẳng:

Chúng ta hãy suy nghĩ chút nữa nếu không có cá lên thì phải làm sao đi.

Câu nói của Tĩnh Nguyệt khiến mọi người đều trầm mặc, làm thế nào? Vấn đề này bọn họ căn bản không biết cách giải quyết, ai mà ngờ tế tự sẽ bị trục trặc kiểu này.

Tô Kỳ hỏi:

Sư tỷ, Thánh Địa từng có vấn đề giống như vậy không?

Tĩnh Nguyệt cười nói:

Đương nhiên...

Không đợi các sư muội ngây thơ vui vẻ, Tĩnh Nguyệt xụ mặt nói:

Không thể nào có.

Mọi người:

“...”

Tế tự của Thánh Địa đã kéo dài nhiều năm, bắt đầu từ thời kỳ viễn cổ, nhưng trong vô số năm tháng ấy, tuy tế tự từng có một số trục trặc, nhưng chưa từng xảy ra vấn đề lớn, vị trí không đúng? Tiên Linh Tuyền Nhãn sớm tuôn trào?

Không có mấy thứ này.

Đã không có mấy thứ này thì càng miễn bàn việc m Dương ngư không tới, đây quả thực là cắt đứt tác dụng của tế tự.

m Dương ngư là một trong những mục đích chính của tế tự.

Cho nên, làm thế nào đây?

Thánh nữ dự khuyết nhỏ nhất hỏi:

Có lẽ chỉ là chúng ta lo xa quá?

Trên thực tế, cô bé tuổi tác còn nhỏ, có chuyện cũng không tới lượt cô bé tìm cách, có thể giúp được việc đã là giỏi rồi.

Tĩnh Nguyệt không nói chuyện, bây giờ các cô trừ chờ ra không có cách khác.

Giang Tả ở tầng sau lại cảm giác cá ‘cắn câu’, cộng thêm con này là hắn hoàn thành nhiệm vụ trọn vẹn trong chuyến đi này, đến lúc đó an tâm câu cá ở tầng hai thôi.

Cũng có thể ăn nói với Tô Kỳ.

Giang Tả đang định thu về cần câu thì đột nhiên ngẩn ra, sau đó hắn trực tiếp buông bỏ m Dương ngư, rút về cần câu.

Khi Giang Tả rút về cần câu, không ngờ có từng đợt quỷ khí hiện ra trên mặt hồ nước.

Từng con Xuyên Tâm xà lục tục xuất hiện trong quỷ khí, nguyên hồ nhanh chóng bị Xuyên Tâm xà chiếm cứ.

Giang Tả ngẩng đầu nhìn về hướng phương xa, nếu hắn không đoán sai thì hẳn là có quỷ tu trà trộn vào, tiếp theo thả ra Xuyên Tâm xà trong chỗ này.

Nhưng khiến Giang Tả thu hồi lại cần câu không phải bởi vì những thứ này, mà là quỷ tu thật sự xâm nhập trận pháp, hắn cảm giác được ấn ký quỷ tu từ bên trong.

Hoặc nên nói là quỷ tu xâm nhập thật ra không phải trận pháp, mà là nước hồ.

Trên thực tế, Giang Tả không lo lắng ấn ký quỷ tu, chẳng qua ấn ký sẽ ảnh hưởng Đoạn Kiều yếu ớt, hắn còn cần tháp tín hiệu.

Nhưng Thánh Địa đã biết chuyện ấn ký mà vẫn làm như vậy là có mục đích gì?

Giang Tả không biết, cũng không quan tâm, đi hỏi là biết thôi.

Sau đó Giang Tả dọn dẹp đồ đạc, đứng lên, vị trí của quỷ tu chắc không quá xa.

Thập Thất nhân họa được phúc, vốn cho rằng chính mình cũng sẽ bị bắt, ai biết đối phương thả nó.

Chẳng lẽ là đạo lý càng giãy giụa thì càng chặt?

Nhưng nó cũng bất chấp, lo nghe lời Thập Bát trở lại tìm cứu viện đã.

Sau đó, đàn m Dương ngư nghênh đón biến động lớn nhất từ trước tới nay.

Chúng nó vĩnh cửu mất đi hai vị đồng bào.

Cho nên, chúng nó cần thương thảo về sau nên luân lưu ra ngoài như thế nào, đây sẽ là một trận đánh giằng co.

Ai cũng không biết sẽ mất bao lâu.

Đám người Thánh nữ tội nghiệp chờ m Dương ngư đến, chuyện này tìm ai đều vô dụng.

m Dương ngư mới đi vào trận pháp thì m Dương ngư cũ mới ra được, Thánh Địa thiếu những con cá này sẽ không còn hoàn chỉnh.

Khi tầng sáu xuất hiện quỷ khí, từ tầng một đến tầng năm cũng bắt đầu xuất hiện quỷ khí.

Những quỷ khí bắt đầu nhanh chóng công kích mọi người, mặc kệ là người thường hay tu sĩ đều bị tấn công.

Mọi người đều giật nảy mình, làm tu sĩ, nhiều người hóa giải được quỷ khí, nhưng người bình thường thì khác, bọn họ cơ hồ đều trúng quỷ khí.

Người thường trúng quỷ khí trở nên yếu ớt, tiếp theo trên người bắt đầu bộc phát ra nhiều quỷ khí.

Tầng một và tầng hai chớp mắt rơi vào khủng hoảng.

Tuy có người Thánh Địa lập tức ra tay, nhưng vẫn không thể ngăn cản những người này trúng thầu.

Tiên tử Ngũ giai của Thánh Địa nhìn những người này, chân mày nhíu chặt.

Khác với trong kế hoạch, quỷ tu không đi con đường trận pháp mà là trà trộn vào.

Cô rất nhanh liên hệ với đám lão bất tử trong Thánh Địa.

Nguyệt Tịch nhận được tin tức thì hết hồn.

Tầng một, hai xảy ra chuyện?

Phải biết rằng Giang Tả còn ở bên trong, hắn mà xảy ra chuyện thì Tô Kỳ sẽ khóc đến chết.

Sau đó, Nguyệt Tịch hỏi ngay:

Minh Ngọc, đã xuất hiện thương vong gì chưa?

Minh Ngọc là đạo hiệu của tiên tử Ngũ giai kia.

Chương 224

Minh Ngọc trả lời:

Có người bị thương, nhưng chưa ai chết.

Nguyệt Tịch nhận được tin tức liền gọi điện thoại cho Giang Tả.

Giang Tả ở tầng sáu tự nhiên lập tức nghe tiếng chuông điện thoại.

Thấy là dì nhỏ gọi, hắn có chút bất đắc dĩ, lúc này hắn không muốn bị quấy rầy.

Nhưng Giang Tả vẫn nhận điện thoại.

Con đang ở đâu? Có bị sao không?

Nếu con bị gì cũng phải ráng nhịn, không được nói cho Tô Kỳ, nếu không thì con bé sẽ không ngừng quấy dì.

À phải rồi, hay là dì qua đó mang con đi ra?

Giang Tả ngẩn ra, nghe ý của dì thì tầng một, hai cũng xảy ra chuyện?

Sau đó Giang Tả nói:

Con không sao.

Dì sửng sốt:

Mọi người đều trúng quỷ khí mà con không trúng? A, quỷ khí là khói màu đen, con không thấy sao?

Giang Tả ngẫm nghĩ nói:

Con mới đi dạo tầng khác, đang định đi xuống.

Nguyệt Tịch:

“...”

Đi dạo?

Đang đi dạo phố hay sao?

Nhưng nhân họa được phúc, ít nhất không bị quỷ khí tổn thương.

Con lập tức đi tầng hai ngay, tìm Minh Ngọc, đưa ngọc thạch mà dì cho con ra để cô ấy xem, Minh Ngọc sẽ đưa con đi ngay.

Nghe thấy dì nhỏ sắp xếp, Giang Tả thở dài, có người trong Thánh Địa đúng là phiền phức.

Giang Tả khẽ vâng, bọn họ kết thúc trò chuyện.

Tiếp theo, Giang Tả tiếp tục đi về phía trước, đã đến đây rồi, hắn không thể nào đi uống vào lúc thế này.

Trừ phi Tô Kỳ đến tận nơi.

Đối phương ảnh hưởng hắn câu cá, phải làm cho đối phương để lại chút gì mới được.

Rất nhanh, Giang Tả đến một chỗ ven hồ, nơi này có hai người ngồi ở một bên thả câu.

Là một nam một nữ.

Bọn họ tự nhiên nhận ra ngay khi Giang Tả xuất hiện.

Nhưng bọn họ đến câu cá, có người tới cũng không tiện nói cái gì.

Lúc này, Giang Tả hỏi:

Mục đích lần này là gì?

Một người trong đó sửng sốt nhìn về phía Giang Tả, hỏi:

Đạo hữu đang nói chuyện với chúng tôi?

Giang Tả thuận miệng nói:

Cần lấy ra video của hai người cho xem không?

Người đàn ông:

“...”

Người phụ nữ kinh ngạc hỏi:

Sao anh nhận ra được?

Không sai, hai người này là hai quỷ tu mà Giang Tả đã gặp.

Một quỷ tu Ảnh Lưu, một quỷ tu Mị Vũ.

Nghe quỷ tu Mị Vũ mở miệng, quỷ tu Ảnh Lưu nhức đầu, hắn có thể sống đến bây giờ thật sự không dễ dàng.

Cản trở cũng không có gì, nhưng không ngừng hố hắn, hắn cảm thấy mình sớm muộn gì sẽ chết vì đầu óc ngu xuẩn của người phụ nữ này.

Lúc trước hắn quá non xanh, chỉ nhìn bề ngoài quen bạn gái, cuối cùng dính phải cục nợ này.

Khi Giang Tả trông thấy hai quỷ tu này thì hắn hơi thất vọng.

Lại là hai con tốt thí.

Lấy tin tức từ bọn họ không có độ chính xác cao.

Giang Tả lạnh lùng nói:

Nói đi, nếu như không có tin tức hữu dụng thì đừng lãng phí thời gian, tôi tiễn hai người lên đường ngay.

Lòng quỷ tu Ảnh Lưu lạnh lẽo, hắn cũng biết chính mình đã không còn nặng ký trong mắt đối phương.

Là cái loại giết chết cũng không đáng tiền.

Quỷ tu Mị Vũ nói ngay:

Không phải, kế hoạch lần này là chúng tôi chủ đạo, hơn nữa là người chủ đạo của hai kế hoạch.

Giang Tả có chút kinh ngạc:

Bằng vào mấy người?

Quỷ tu Ảnh Lưu thở dài:

Đúng, bởi vì quỷ tu chết gần hết, đều là tu vi thấp.

Giang Tả hỏi:

Kế hoạch dự phòng?

Nếu là như vậy thì có khả năng, kế hoạch thứ nhất là kế hoạch chính, sẽ sử dụng nhiều người.

Khi kế hoạch thứ nhất thất bại, người thực hành đều chết hết.

Có khả năng quỷ tu trở nên yếu.

Chương 225

Quỷ tu Ảnh Lưu gật đầu, nói:

Đúng vậy, kế hoạch thứ hai, thứ ba đều là dự phòng, bởi vì rất nhiều thứ đã chuẩn bị từ trước, cho nên không cần ai thao tác.

Giang Tả hỏi:

Kế hoạch của mấy người là cái gì?

Ảnh Lưu trả lời:

Nói đơn giản là giống như lần trước chúng tôi nói với anh, chẳng qua thêm vài quy trình che đậy, quy trình này vốn là kế hoạch thứ ba, hiện tại dùng nó phụ trợ cho kế hoạch thứ hai.

Thật ra hắn cũng thực bất đắc dĩ, hắn không hiểu tại sao chính mình thay cách ăn mặc rồi mà vẫn bị đối phương tìm ra ngay, rồi bị nhận ra.

Giang Tả ngẫm nghĩ, hỏi:

Gieo ấn ký quỷ tu lên người thường là kế hoạch thứ ba?

Ảnh Lưu kinh ngạc hỏi:

Sao anh biết?

Bọn họ gieo ấn ký vô cùng cẩn thận, hơn nữa ấn ký quỷ tu rất khó phát hiện, đặt ở trên người người thường càng khó nhận biết, người này làm sao phát hiện được?

Giang Tả không nói chuyện, mà là ra hiệu quỷ tu Ảnh Lưu nói tiếp.

Thật ra kế hoạch lần này thực bình thường, chúng tôi gây ồn ào, những quỷ khí này thật ra cũng chỉ là biểu tượng, quỷ khí sẽ không mang đến tai hại gì cho người.

Tác dụng của quỷ khí chỉ là che đậy ấn ký trên người người thường bùng nổ.

Hậu chiêu thật sự nằm trong nước, chờ Thánh Địa xử lý xong đám người thường thì người khác chắc chắn sẽ lại đi câu cá, khi đó là lúc gieo ấn ký.

Giang Tả suy nghĩ giây lát, mở miệng nói:

Nếu như là thông qua trận pháp, có thể cùng một lúc gieo ấn ký cho tất cả người thả câu, nhưng không có trận pháp trợ giúp thì mấy người không thể lặng lẽ gieo ấn ký.

Cho nên, đối tượng của mấy người đổi thành tu sĩ câu được cá?

Quỷ tu gieo ấn ký cho người khác không đơn giản chút nào, nếu muốn liền làm được thì quỷ tu vô địch rồi.

Tu sĩ bình thường sẽ không tùy ý hấp thu sức mạnh từ bên ngoài, mà chỉ cần không hấp thu thì không thể nào trúng ấn ký quỷ tu.

Nhưng khi câu cá sẽ hấp thu, chỉ cần quỷ tu làm tốt thì vẫn có cơ hội.

Đã đến lúc này, Ảnh Lưu cũng không định phủ nhận:

Thật sự là như vậy, hơn nữa chúng tôi còn có Xuyên Tâm xà, chờ bọn họ câu xong một lúc thì lại thêm một đợt xua rắn, tốt nhất có thể hù một số người rút lui. Đến lúc đó, Thánh Địa muốn âm thầm kiểm tra giúp cũng không kịp. Nếu thu lợi được tốt thì chúng tôi sẽ rút lui, thu lợi không tốt thì sẽ tiếp tục.

Giang Tả nhìn về phía Ảnh Lưu, phải công nhận quỷ tu này rất giỏi.

Nói xong, quỷ tu Ảnh Lưu nhìn Giang Tả, hắn mà ra tay là Ảnh Lưu sẽ cố gắng chạy trốn ngay.

Ảnh Lưu không có thói quen ngồi chờ chết, còn về quỷ tu Mị Vũ, đành hy sinh bỏ lại vậy.

Giang Tả không nói chuyện, sau đó xoay người rời đi.

Nhưng khi Giang Tả quay người bước đi, con ngươi Mị Vũ và Ảnh Lưu liền co rút, bọn họ biết người này sắp ra tay.

Chắc chắn là vậy, đây là trực giác nhiều năm qua.

Ảnh Lưu vốn còn muốn một mình chạy trốn, nhưng tay của hắn bị bắt lấy, tiếp đó có sức mạnh rất lớn khống chế hắn, khiến hắn có chút sửng sốt.

Bởi vì hắn không ngờ rằng mình không phản kháng lại được, chờ khi có thể phản kháng thì đã bị đẩy về phía Giang Tả.

Người làm chuyện này tự nhiên là Mị Vũ.

Giờ phút này, Ảnh Lưu đã hiểu tại sao người này ngốc như vậy mà người chết luôn là bạn trai cũ, kẻ đáng chết nhất thì vẫn luôn sống đến cuối cùng.

Đó là bởi vì cô mới là người thông minh nhất, ác nhất.

Lúc này, Ảnh Lưu nghe giọng của Giang Tả vang lên:

Yên tâm, cô ta trốn không thoát. Cho cô ta chết trước anh vậy.

Đặc biệt, Ảnh Lưu kinh khủng phát hiện Xuyên Tâm xà trong hồ bắn lên cao, chúng nó lao thẳng về phía Mị Vũ chạy trốn.

Mị Vũ hết hồn, sau đó đó ném ra các loại thủ đoạn hộ mệnh, nhưng vô dụng, căn bản không cách nào ngăn cản thế công của Xuyên Tâm xà.

Mị Vũ hét to:

Đạo hữu, tôi biết rất nhiều bí mật, tôi cũng biết vô số tạo hóa. Chúng ta có thể giao dịch, không, chỉ cần chừa tính mạng của tôi thì tôi đều đồng ý bất cứ điều gì!

Nhưng Giang Tả hoàn toàn làm ngơ như không nghe thấy lời của người phụ nữ này nói.

Bí mật? Giao dịch? Tạo hóa?

Chỉ là trò cười.

Sau đó vô số Xuyên Tâm xà xuyên qua thân thể của Mị Vũ.

Ảnh Lưu bật cười, cuối cùng vĩnh cửu nhắm mắt lại.

Sau đó, Xuyên Tâm xà trở lại trong hồ, ẩn núp.

Chuyện xảy ra bên này không mang đến ảnh hưởng gì cho người trong tầng sáu, bọn họ hẳn là vẫn còn tiếp tục câu cá.

Còn về nơi này có quỷ tu khác hay không thì Giang Tả không quan tâm, cũng chẳng cần biết có ai trúng ấn ký không, Thánh Địa sẽ tự mình xử lý chuyện này.

Giang Tả hiện tại cần đi tầng hai.

Tầng hai bắt đầu có thương vong, ông chủ Hà đầy mình quỷ khí, trên người Tiểu Diệp càng chẳng những có quỷ khí, thân thể cô bé lạnh như băng.

Hơn nữa, ý thức của Tiểu Diệp dần mơ hồ.

Ông chủ Hà ôm Tiểu Diệp, nói:

Tiểu Diệp, cố kiên trì, sẽ không sao đâu con.

Hắn muốn tìm người giúp đỡ, nhưng không biết tìm ai, người của Thánh Địa nói đang tìm cách, hơn nữa tìm người thí nghiệm, nhưng hiệu quả không tốt.

Hiện tại ông chủ Hà chỉ có thể tìm một người giúp, đó là Giang Tả.

Bởi vì trên người Tiểu Diệp không ngừng trở nên lạnh lẽo, thứ duy nhất có thể áp chế lạnh băng là ngọc trên người cô bé, thứ này do Giang Tả đưa cho.

Thân thể của Tiểu Diệp rất yếu ớt, nhưng trạng thái không kém hơn người khác quá nhiều, đều là nhờ vào miếng ngọc này.

Cho nên, tìm được Giang Tả là ổn.

Papa, con lạnh quá.

Không sao, sẽ không sao, papa cởi áo cho con mặc.

Ông chủ Hà thực hoảng, hắn rất sợ hãi, đặc biệt là trong tình huống không tìm thấy Giang Tả.

Hắn hoàn toàn không biết phải làm thế nào.

Hắn không thể mất đi Tiểu Diệp, đó là con gái của hắn, hắn thậm chí có thể dùng mạng của mình đổi con gái.

Không sao, không sao đâu.

Ông chủ Hà thì thầm như bị ma nhập, lúc này Tiểu Diệp đã chìm trong hôn mê, trên người càng lúc càng lạnh băng.

Tựa như người chết.

Ông chủ Hà phát hiện Tiểu Diệp khác lạ, hắn sắp tuyệt vọng.

Ai đến cứu con gái của tôi với!

Ông chủ Hà ôm Tiểu Diệp, quỳ trên mặt đất kêu lên:

Van cầu mấy người cứu giúp con gái của tôi đi, cầu xin mấy người, kêu tôi làm gì cũng được!

Phát bệnh sớm như Tiểu Diệp thật ra chỉ là trường hợp đặc biệt.

Ném vào trong nước!

Đột nhiên vang lên một giọng nói khiến ông chủ Hà ngẩn ra.

Chương 226

Nói chuyện tự nhiên là Giang Tả, hắn vừa đến liền trông thấy ông chủ Hà, cho nên thuận miệng chỉ dẫn.

Ông chủ Hà nhìn về phía Giang Tả, hắn hơi không dám tin tưởng, phải ném con gái của hắn vào hồ?

Làm vậy chẳng phải là hại con gái của hắn sao?

Giang Tả chỉ tiện thể chỉ một chút, ông chủ Hà có tin hay không thì hắn không để ý.

Cho nên, sau khi nói xong, hắn xoay người rời đi.

Hắn cần tìm một chỗ an tĩnh để ngồi một lúc.

Ông chủ Hà nhìn con gái của mình, lại nhìn bóng lưng Giang Tả đi xa.

Cuối cùng hắn bỗng nhiên nhớ lại lời đạo sĩ kia nói: Không cần có bất cứ hoài nghi.

Cuối cùng, ông chủ Hà cắn răng, ôm Tiểu Diệp bước xuống hồ, chậm rãi buông con gái xuống.

Nước hồ lạnh, thân thể của Tiểu Diệp cũng lạnh, hơn nữa không biết trước trong hồ có cái gì.

Bỏ con gái của mình vào đây tương đương với đẩy con gái vào hố lửa.

Ở trong mắt người ngoài thì ông chủ Hà tám phần đã điên.

Nhưng khoảnh khắc Tiểu Diệp bị đặt xuống hồ, hoặc nên nói là khoảnh khắc trận thạch đụng tới nước hồ thì được đến bổ sung.

Ấn ký quỷ tu nhanh chóng bị áp chế, dòng nước ấm bắt đầu điên cuồng tẩm bổ thân thể của Tiểu Diệp, nhiệt độ cơ thể ban đầu lạnh băng nhanh chóng khôi phục bình thường.

Tuy rằng ở trong nước, nhưng, hoàn toàn không có gì đáng lo.

Khoảnh khắc thấy Tiểu Diệp tỉnh lại, ông chủ Hà cảm giác trời thương mình.

Tuy Tiểu Diệp chưa khỏe, nhưng ít nhất sống sót.

Giang Tả đưa trận thạch đúng là không thể chữa khỏi Tiểu Diệp, nhưng ở trong Tiên Linh Tuyền Nhãn, cô bé tuyệt đối sẽ không bị ấn ký quỷ tu tổn thương.

Ở trong nước, cô bé có thể vô cùng khỏe mạnh.

Nếu ông chủ Hà không làm theo lời Giang Tả nói hoặc là do dự một lúc thì Tiểu Diệp cơ hồ hết thuốc chữa.

Cho dù cứu được, nửa đời sau sẽ bệnh tật.

Cho nên, phúc duyên của Tiểu Diệp rất tốt.

Gặp được Giang Tả, cũng gặp được đạo sĩ kia.

Quan trọng hơn là, cô bé có người cha tốt.

Không lâu sau, Giang Tả đi tới chỗ nghỉ ngơi ở tầng hai, nơi này tụ tập người thường còn khỏe mạnh.

Hắn cảm thấy chính mình tìm chỗ ngồi là được.

Nơi này không có nhiều người, bắt mắt nhất là một nhóm người mặc đồ quái dị.

Những người kia hình như còn đang bị người Thánh Địa răn dạy.

Ví dụ như cướp cả bát cơm của người thường mà các vị không thấy xấu hổ, hơn nữa cướp một phát hốt trọn cả nhà, có còn liêm sỉ không?

Đại loại như vậy.

Nhưng đa số người đều đang nghiên cứu vấn đề người thường.

Còn về vấn đề nước Tiên Linh hồ thì tự nhiên có người cấp cao hơn ứng đối.

Giang Tả yên lặng ngồi ở một bên, sau đó đám người Xích Huyết Đồng Tử bị răn dạy xong, đang định rời đi thì đột nhiên nhìn thấy Giang Tả.

Cuối cùng, tập thể đi tới ngồi xuống gần chỗ Giang Tả.

Mọi người thực ăn ý giữ trầm mặc, tiếp theo Giang Tả lấy di động ra, những người khác cũng cầm điện thoại.

Sơ Tình xem di động của Sơ Thanh.

Di động của cô rất dễ bị cô ném đi.

Tiếp theo, mọi người đều nhận được một tin nhắn chung trong nhóm.

Vấn đề là di động của bọn họ đều reo chuông.

Tiêu Tiểu Mặc nói:

Sơ Thanh, tắt tiếng đi.

Sơ Thanh gật đầu, Tiêu tỷ tựa như nữ lưu manh, không dễ chọc.

Liễu Y Y ở một bên tự giác tắt tiếng, Lưu Vũ cũng tắt tiếng.

Sau đó, bọn họ mới xem nhóm chat trên di động.

Phá Hiểu:

“Hai người chủ đạo kế hoạch quỷ tu đã chết.”

Trên mặt mọi người lộ nét giật mình, tin tức này như bom nổ.

Kế hoạch mới bắt đầu mà người chủ đạo đã chết?

Mặc Ngôn tiên tử là người đầu tiên nhấn nút di động:

“Đại lão, bọn họ bị anh giết hả?”

Biên Hải Đao Khách theo sát phía sau:

“Đạo hữu phát hiện bọn họ ở đâu?”

Lục Nguyệt Tuyết:

“Nói vậy là không cần lo lắng cái gì? Tôi còn kêu sư môn của mình tạm thời đừng câu cá.”

Liễu Y Y:

“Tay tàn, chậm một bước, Lục Nguyệt Tuyết đã nói ra điều tôi muốn nói.”

Xích Huyết Đồng Tử nhìn hai bên, hắn cũng có sư môn, nhưng không có ai đến.

Cho nên, hình như không có ai để quan tâm.

Đương nhiên, dù bọn họ cùng đi thì Xích Huyết Đồng Tử ước gì họ đều gặp chuyện, rồi cầu cứu với hắn.

Bởi vì hắn không sợ ấn ký quỷ tu.

Sơ Tình nhìn thoáng qua, trực tiếp tựa vào người Tiêu Tiểu Mặc thiếp ngủ, cô không hứng thú với mấy chuyện này.

Sơ Tình ngủ rất trang nhã và rất đẹp, nếu không rèn sắt thì càng tốt.

Đây là tiếng lòng của đa số người.

Bởi vì Sơ Tình mỗi năm đều sẽ gây ra chút chuyện.

Chương 227

Lúc này, Giang Tả trả lời:

“Trùng hợp gặp trên tầng sáu, người đã chết, nhưng kế hoạch của bọn họ còn đang tiến hành.”

“Trong hồ trước mắt hẳn là có ấn ký quỷ tu.”

“Người thường trong tầng một, hai xảy ra chuyện cũng là do ấn ký mà ra.”

Tiêu Tiểu Mặc hỏi:

“Có thể báo cho Thánh Địa không?”

Nhóm người Xích Huyết Đồng Tử nhủ thầm trong lòng: Hỏi nhảm, không biết Phá Hiểu là con rể của Thánh Địa sao?

Bọn họ cảm thấy chuyện này cần báo một tiếng cho các vị trong nhóm, đừng để đến lúc đó xảy ra hiểu lầm.

Tự nhiên phải báo cho Thánh Địa, dù sao Tô Kỳ đang chuẩn bị cho tế tự, nếu xảy ra vấn đề thì cô cũng không thoải mái gì.

Sau đó, Giang Tả gửi một tin nhắn.

Phá Hiểu:

“Đừng tùy tiện lên tầng sáu, tôi đặt Xuyên Tâm xà ở chỗ đó.”

Mọi người câm nín.

Đại lão, mới rồi anh rốt cuộc đi làm gì?

Hơn nữa thời gian ngắn ngủi như vậy mà hình như đã làm hơi nhiều việc.

Giang Tả không quan tâm suy nghĩ của những người kia, hắn cảm thấy mình đã làm quá đủ cho Thánh Địa.

Thánh Địa không phải phế vật, tự nhiên biết phải làm như thế nào.

Dù hắn không nói thì Thánh Địa cũng có thể giải quyết chuyện này, chỉ là vấn đề thời gian dài hoặc ngắn.

Dù sao hai vị quỷ tu đã chết, Xuyên Tâm xà cũng đã bị hắn khống chế.

Sau đó Tiêu Tiểu Mặc liên hệ Nguyệt Tịch, Liễu Y Y và Lục Nguyệt Tuyết liên hệ tông môn nhà mình, bọn họ cần kêu người nhà lại đây một chuyến.

Để Xích Huyết Đồng Tử kiểm tra một chút, nếu lỡ trúng ấn ký quỷ tu thì không tốt.

Sâu trong Thánh Địa, Nguyệt Tịch vừa nhận được tin nhắn của Tiêu Tiểu Mặc liền nói:

Bên kia có tin tức, mặt khác không có vấn đề gì, trừ ấn ký quỷ tu ở trên thân thể người thường và trong hồ ra, còn lại sẽ không ảnh hưởng người khác.

Người phụ nữ bình thường tò mò hỏi:

Đối phương làm bằng cách nào? Bên mình cũng nhận được tin tức, nói là người thường chỉ trúng ấn ký quỷ tu, nhưng không nói trong nước cũng có.

Nguyệt Tịch tự nhiên không biết tại sao tin tức của đối phương nhạy như vậy, dù sao chỉ cần không phải kẻ địch thì tốt rồi.

Cùng lắm là mơ ước Thánh nữ.

Ai kêu Thánh nữ xinh đẹp.

Dù không phải là Thánh nữ cũng không sao, miễn không phải là thiếu phụ Tô Kỳ thì đều dễ nói.

Lúc này, quý phu nhân nói:

Tôi đi xử lý quỷ tu trà trộn vào, các vị giải quyết ấn ký quỷ tu.

Người phụ nữ bình thường gật đầu, nói:

Được, treo kiểm tra ấn ký quỷ tu ở trước cửa, rồi mới giải quyết ấn ký trong hồ nước.

Hiện trường giao cho Minh Ngọc, cần thứ gì thì đưa đi.

Rất nhanh, quỷ tu bắt đầu sa lưới.

Bên người thường cũng bắt đầu được chữa khỏi, ấn ký trên người Tiểu Diệp bị xóa bỏ hoàn toàn.

Sau đó, quý phu nhân đột nhiên nói:

Bọn họ nói người phụ trách lần này ở tầng sáu, hơn nữa còn có vũ khí bí mật.

Nhưng tầng sáu không có quỷ tu, lần này sẽ không bỏ sót.

Ban đầu bị bọn họ lẻn vào là lỗ hổng của tế tự, nhưng hiện tại đã lấp lỗ hổng rồi, nhưng vẫn không tìm được mục tiêu.

Nguyệt Tịch thở dài:

Cứ cảm giác hình như Thánh Địa rất vô dụng.

Quý phu nhân tức giận nói:

Cô không phải người Thánh Địa sao? Chờ đã, có tin tức, là xác chết.

Nguyệt Tịch tò mò hỏi:

Xác chết? Bị giết rồi?

Ừ, bị giết.

Quý phu nhân nhíu mày nói:

Hơn nữa thủ đoạn hơi dị thường.

Người phụ nữ bình thường nói:

Là người truyền tin tức đã ra tay sao?

Nếu như không có gì ngoài ý muốn xảy ra thì chắc chắn là người này.

Nguyệt Tịch nói:

Để tôi hỏi xem, tiện thể hỏi vũ khí bí mật luôn.

Bên Tiêu Tiểu Mặc rất nhanh được đến tin tức, sau đó cô hỏi Phá Hiểu trong nhóm:

“Đại lão, Thánh Địa hỏi quỷ tu ở tầng sáu bị anh giết hả?”

“Còn hỏi về vũ khí bí mật.”

“Vũ khí bí mật là Xuyên Tâm xà đúng không? Tôi có thể nói ra chứ?”

Giang Tả nhìn thoáng qua di động, trả lời.

Phá Hiểu:

“Tùy tiện.”

Giang Tả không quan tâm loại sự tình này, cũng không để ý bọn họ định lấy Xuyên Tâm xà làm gì.

Thả Xuyên Tâm xà vào hồ là vì hắn muốn đợi khi Tiên Linh Tuyền Nhãn biến mất thì Xuyên Tâm xà cũng biến mất theo.

Mấy thứ này ở lại trên đời khá rắc rối, có nuôi cũng khó khăn.

Hiện tại Xích Huyết Đồng Tử đã bị Lục Nguyệt Tuyết và Liễu Y Y kéo đi làm bác sĩ.

Những người khác thì bắt đầu đả tọa, vừa mới hấp thu nhiều Bát Quái Thải ngư, không luyện hóa thì hơi lãng phí.

Tuy rằng đã hơi muộn, nhưng chỉ cần không ra không gian tế tự thì vấn đề không lớn.

Giang Tả tự nhiên không cần thiết đả tọa, bởi vì hắn căn bản không hấp thu Bát Quái Thải ngư.

Bát Quái Thải ngư không giúp được nhiều cho hắn, nhưng cột nước từ Tiên Linh Tuyền Nhãn phun lên trợ giúp khá lớn, đáng tiếc mặc kệ là tầng nào đều quá rõ ràng.

Hơn nữa, Thánh Địa cấm không được đến gần cột nước, cho dù Giang Tả mang theo mê vụ cũng nhất định sẽ bị phát hiện, tiếp theo phát sinh xung đột.

Cuối cùng không thể cứu vãn.

Chương 228

Sau đó, Giang Tả lắc đầu.

Lúc này, Sơ Thanh đi tới bên cạnh Giang Tả, bởi vì thể chất đặc biệt nên hắn có đả tọa hay không đều chẳng quan trọng.

Tăng tu vi quá nhanh không tốt cho hắn.

Bởi vì chị của hắn cảm giác khó gõ, sẽ không ngừng.

Cho nên, Sơ Thanh định chờ khi Sơ Tình lên Tam giai rồi hắn sẽ thăng Nhị giai.

Sơ Thanh hỏi nhỏ:

Tiền bối, tôi có thể thỉnh giáo người một vấn đề được không?

Giang Tả không đáp lại, hắn đang chờ câu tiếp theo.

Thấy Giang Tả không từ chối, Sơ Thanh liếc trộm Sơ Tình, dè dặt hỏi:

Chị của tôi còn thuốc cứu không?

Giang Tả:

“...”

Giang Tả ngẫm nghĩ, đại khái hiểu ý của Sơ Thanh.

Sơ Thanh muốn biết vấn đề Sơ Tình đoán tạo tinh thần, nhưng Giang Tả rất khó trả lời vấn đề này.

Hắn là người từng trải, muốn sửa thì cơ bản không thể nào, trừ phi giữa đường phát sinh chuyện gì.

Vui vẻ hoặc đau buồn quá lớn, hoặc là đột nhiên có ngày chính chắn lên, cảm thấy rèn sắt chán chết.

Thì sẽ tự nhiên khôi phục.

Vẻ mặt Sơ Thanh kỳ vọng nhìn Giang Tả, hắn cảm thấy Phá Hiểu tiền bối cái gì đều biết, hẳn là sẽ không phán tử hình cho chị của mình.

Chỉ cần có hy vọng, hắn chờ được.

Nhưng Giang Tả mở miệng nói:

Hết thuốc chữa.

Vấn đề này không có đáp án chính xác, nhưng Giang Tả kết hợp bản thân cho ra đáp án thuộc về mình.

Năm xưa hắn mất thời gian rất dài mới khôi phục lại, hắn lúc ấy căn bản không có khái niệm về thời gian.

Nhưng cho dù như vậy thì hắn vẫn cảm thấy qua rất lâu, vậy nhất định là cực kỳ dài lâu.

Hắn còn nhớ năm đó hắn từng nảy ra một ý nghĩ là lấy thiên địa làm lò, lấy chúng sinh làm trung tâm chế tạo thần khí cấp thế giới.

Sau này thất bại, Cửu Tịch vắng mặt đã lâu đột nhiên đi ra kiếm cảm giác tồn tại, rồi hắn dần tỉnh táo.

Khi đó ngẫm lại, cảm giác chính mình thất thường đến nỗi rớt IQ, chúng sinh tầm thường thì tuyệt đối không thể chế tạo ra thần khí cấp thế giới được.

Rất nhiều lúc, chúng sinh quá yếu ớt.

Chế tạo loại thần khí này còn không bằng chế tạo đại đạo thần khí.

Lúc này, Sơ Thanh hỏi:

Vậy... vậy có phải đời tôi tàn rồi không?

Giang Tả tùy ý gật đầu:

Ừ.

Sơ Thanh:

“...”

Tâm linh non nớt của hắn bị tổn thương to lớn.

Đại lão trong nhóm mà còn nói như vậy, xem ra chị của hắn đã hết thuốc chữa, chị hết thuốc chữa, như vậy hắn chắc chắn cũng hết thuốc chữa.

Sơ Thanh lẩm bẩm:

Nghe nói thi cấp ba áp lực rất lớn, không biết đến lúc đó có thể cân đối với bên của chị không.

Sau đó Giang Tả tựa vào một bên ngủ, hiện tại là buổi tối, tuy rằng nơi này không có trời tối, nhưng hắn mới khỏe lại, còn rất mệt.

Khi Giang Tả tỉnh lại đã là sáng ngày thứ hai.

Hôm nay là ngày tế tự thứ hai, hôm nay, những người bởi vì Thánh Địa đột nhiên mở ra tế tự mà không kịp chạy tới ngay cũng lục tục đến.

Còn về người thường ở tầng một, hai đã được chữa xong, đa số người còn ở lại bên trong câu cá.

Ấn ký quỷ tu trong nước hồ cũng bị xử lý sạch sẽ.

Thánh Địa hiện tại trừ tầng sáu ra, cơ hồ hoàn toàn khôi phục.

Trong khoảng thời gian này Nguyệt Tịch từng đến thăm Giang Tả, nhưng thấy hắn ngủ ngon lành thì bà đi lo việc của mình, còn đặc biệt chụp lại một tấm hình.

Ai kêu đệ tử của bà trong đầu chỉ biết có chồng nằng nặc đòi xem, bảo rằng chỉ có như vậy mới khiến cô yên tâm trăm phần trăm.

Nguyệt Tịch không hiểu nổi, lo lắng vớ vẩn làm gì, pháp bảo hộ thân còn mang trên người đấy thôi, dù xảy ra chuyện bọn họ cũng có thể cảm giác được.

Sau khi Giang Tả tỉnh lại, người khác cũng đều lục tục tỉnh lại, nhưng bọn họ là tu tiên tỉnh lại.

Tu tiên dẫn đến kết quả là thoạt nhìn thực mỏi mệt, dù sao không phải ai đều có thể tu tiên một đêm.

Nhất giai thức đêm không có quá nhiều chỗ tốt, ngược lại càng mệt hơn, Nhị giai đỡ hơn, Tam giai thì vấn đề không lớn, từ Tứ giai trở đi hoàn toàn không thành vấn đề.

Từ đó về sau, một ngày thật sự trải qua hai mươi bốn tiếng, ngủ hoàn toàn là lãng phí sinh mệnh.

Lúc này, Mặc Ngôn từ phương xa chạy về:

Các tầng đều khôi phục câu cá, nhưng tầng thứ sáu bị cấm chỉ.

Nói xong còn nhìn Giang Tả, phỏng chừng cô cảm thấy là do Xuyên Tâm xà.

Tầng thứ sáu không thể đi, Giang Tả không có cảm giác gì, vì ở đâu cũng như nhau, có thể câu thêm một con m Dương ngư là được.

Lúc này, Xích Huyết Đồng Tử hỏi:

Vậy chúng ta đi tầng nào? Tầng hai đã ở trong danh sách đen, nếu còn đi nữa sẽ bị đánh chết.

Giang Tả nói:

Đi tầng năm.

Giang Tả nói xong đi thẳng lên tầng năm.

Ở tầng bảy, nhóm Tĩnh Nguyệt bọn họ thật sự là mỏi mắt chờ mong, m Dương ngư không đến thật.

Cả ngày trôi qua, trước kia chúng nó chắc chắn đến trước khi trời sáng, bây giờ lỡ hẹn.

Tô Kỳ hỏi:

Sư tỷ, chị không nói với sư phụ sao?

Tĩnh Nguyệt đáp:

Nói rồi, nhưng bên ngoài xảy ra chút chuyện, bọn họ nói xử lý xong xuôi mới tới giúp chúng ta, nói trắng ra là bọn họ cũng không biết có chuyện gì.

Đang câu giờ thôi, hy vọng chúng ta có thể tự giải quyết.

Tô Kỳ hỏi ngay:

Vậy sư phụ có video không? Hình cũng được, Tả ca của em.

Chờ chút, để chị xem, a, thật sự có một tấm hình.

Tô Kỳ hưng phấn nói:

Mau cho em xem!

Tĩnh Nguyệt lắc đầu, nói:

Không được đâu, ảnh quá lớn không truyền được, hơn nữa công năng truyền chỗ này rất kém.

Tô Kỳ:

“...”

Đang đùa cô à?

Chương 229

Thật ra Tô Kỳ thiệt tình mỏi mắt chờ mong, nhưng cô ngóng trông chồng của mình.

Cô khá hiểu biết Giang Tả.

Tuy rằng hiện tại không cảm giác bức bối nữa, nhưng cô vẫn muốn nhìn xem, Giang Tả là tên lừa gạt, cô không không quá tin tưởng lời bảo đảm không sao của hắn.

Chồng nhà cô không giống như cô, cô chim nhỏ nép vào người, hiền lành ngoan ngoãn, có chuyện gì sẽ nói ra.

Trừ việc tu chân, à, còn có chuyện thời đi học một đám người theo đuổi đều bị cô đánh tàn phế, quên cả việc đánh nhừ tử người muốn theo đuổi Giang Tả.

Ừm, mấy việc nhỏ đó không cần nói ra.

Dù sao đường tình cảm của hai vợ chồng vô cùng suôn sẻ, vậy là đủ rồi.

Nhưng Giang Tả thì khác, rất nhiều sự đều không nói, đặc biệt là khi hắn xảy ra chuyện gì.

Tô Kỳ không thấy tận mắt thì không yên lòng.

Đặc biệt là ngày hôm qua cô bức bối như vậy, cảm giác đó rất tệ, khiến cô có xung động muốn trở lại bên cạnh Giang Tả ngay lập tức.

Lúc bức bối, cô chỉ muốn đánh Giang Tả, tự dưng làm cô lo lắn như vậy làm gì?

Mà nói, lần đánh chồng gần nhất là khi nào nhỉ?

Hình như là lúc mới cưới.

Quả nhiên, ở với nhau lâu, không thèm để ý đêm động phòng hoa chúc nữa, uổng công cô còn mong đợi lâu như vậy.

Ngẫm nghĩ lại thấy giận, cô rất muốn trở về đánh thêm một bữa nữa.

Nhưng lại lo lắng hắn.

Cho nên, nỗi lòng của Tô Kỳ rất phức tạp.

Tĩnh Nguyệt bất đắc dĩ nói:

Em làm vẻ mặt hụt hẫng đó là sao? Mới không gặp nhau có hai ngày thôi mà, lúc đi công tác cũng không thấy em giống như vậy.

Tô Kỳ lắc đầu, nói:

Không biết nữa, bắt đầu từ ngày hôm qua, không thật sự xác định anh ấy khỏe mạnh thì không yên lòng.

Tĩnh Nguyệt suy nghĩ giây lát nói:

Nếu hắn ta thật sự xảy ra chuyện thì sao?

Tô Kỳ không chút do dự nữa:

Em sẽ không sống, anh ấy sống bao lâu thì em sống bao lâu.

Tĩnh Nguyệt không biết nên nói cái gì:

Không ngờ ấu trĩ như cô bé mười mấy tuổi, được rồi, đã áp súc hình cho em, sẽ truyền cho em qua ấn ký.

Tô Kỳ vui vẻ nói:

Cảm ơn sư tỷ.

Tĩnh Nguyệt tức giận nói:

Khỏi cảm ơn, em chỉ cần bảo chứng xem hình xong đừng nằng nặc đòi xem clip là được, đương nhiên, càng không thể đi gặp mặt.

Tô Kỳ:

“...”

Có phải trong giai đoạn mới yêu đâu, làm gì khoa trương dữ vậy.

Cô chỉ muốn xác nhận chồng mình khỏe mạnh thôi.

Đương nhiên, nếu có clip hay gặp mặt thì càng tốt.

. . .

Giang Tả đang đi lên tầng năm, nhưng mới đi tới cửa vào tầng ba thì hắn lấy Mê Vụ ra.

Bởi vì tầng năm khác với tầng sáu, bên trên không có thiên nhiên mê trận, mà hắn đi chung với nhóm người bắt mắt, dễ gây chú ý.

Dùng Mê Vụ thích hợp rất nhiều.

Nhưng Mê Vụ là của Biên Hải Đao Khách, xem ra phải tìm cách mua lại, về sau không chừng có thể trực tiếp xuất hiện bên cạnh Tô Kỳ, giúp cô ấy.

Đương nhiên, không đến đường cùng thì hắn sẽ không làm như vậy.

Đôi khi trực giác của phụ nữ rất nguy hiểm, Mê Vụ chưa chắc ngăn được.

Trông thấy Giang Tả đeo Mê Vụ, Mặc Ngôn tiên tử cảm giác đã đến lúc.

Tiếp theo, cô cũng lấy mặt nạ màu trắng ra đeo vào.

Mặt nạ có hiệu quả che đậy nhất định, một món pháp bảo bình thường.

Xích Huyết Đồng Tử kinh ngạc hỏi:

Cô lấy ở đâu ra vậy?

Mặc Ngôn khinh thường nói:

Không hiểu giá thị trường gì hết, ăn mặc như vậy, không đeo mặt nạ thì chẳng phải là khiến tôi làm ma tu mất mặt sao?

Tiếng dữ của ma tu chúng tôi không phải từ tấu hài mà ra.

Biên Hải Đao Khách hơi bất đắc dĩ, hắn cảm thấy tiếng dữ của Mặc Ngôn ma tu là lấy từ tấu hài.

Liễu Y Y hỏi:

Vậy sao lúc trước cô không đeo vào?

Mặc Ngôn nhìn Giang Tả đi ở phía trước, nói nhỏ với Liễu Y Y:

Ăn theo mới an toàn, bây giờ ăn theo đại lão che giấu tung tích.

Trần Ức kinh ngạc hỏi:

Mặc Ngôn tiên tử đổi tính rồi? Sao dè dặt cẩn thận khi nói chuyện này thế?

Mặc Ngôn:

“...”

Nhóm Xích Huyết Đồng Tử cũng lộ vẻ mặt quái dị.

A...

Trần Ức cảm giác nét mặt của những người kia là lạ, chắc chắn trong đó đã xảy ra chuyện gì.

Mặc Ngôn ma tu cũng co vòi, Trần Ức cảm thấy mình tốt nhất đừng hỏi nhiều.

Cách sinh tồn của bụi đời là lo giữ thân mình.

Lúc này, Lục Nguyệt Tuyết chìa tay ra với Mặc Ngôn, thái độ của cô rất rõ ràng, cô cũng muốn.

Mặc Ngôn mỉm cười, vèo một tiếng lấy ra một chồng mặt nạ.

Đừng sốt ruột, mỗi người đều có.

Đã đeo mặt nạ thì đương nhiên mọi người cùng nhau đeo mới hay.

Chương 230

Cùng mặc đồ sặc sỡ, cùng đeo mặt nạ đơn giản, tốc độ câu cá kinh khiếp, như vậy mới vui.

Xích Huyết Đồng Tử hỏi:

Có phải cô muốn thu tiền của chúng tôi không? Rộng rãi vậy sao?

Xích Huyết Đồng Tử nói rồi còn đặc biệt kiểm tra, Lục Nguyệt Tuyết cũng che Linh thạch mang trên người, may mắn chưa bị mất.

Biên Hải Đao Khách thật sự thành liêm, không có thứ gì.

Mặc Ngôn vẻ mặt ghét bỏ nhìn những người kia:

Mấy người đang kỳ thị ma tu.

Nhóm Xích Huyết Đồng Tử làm lơ lời của Mặc Ngôn, lục tục cầm mặt nạ đeo vào.

Sơ Thanh tò mò hỏi:

Tại sao mặt nạ của mỗi người có hoa văn khác nhau? Màu nhan sắc cũng khác.

Mặc Ngôn nhướng mày nói:

Kiểu dáng, cậu có hiểu kiểu dáng là gì không?

Giang Tả nhìn thoáng qua, tiếp theo thuận miệng nói:

Là ảo trận, mấy người đều đeo vào, rồi kêu người đứng từ xa nhìn thử xem.

Giang Tả thốt lời, Mặc Ngôn ẩn dưới lớp mặt nạ hoảng loạn.

Mọi người đều quay đầu nhìn về hướng Mặc Ngôn, mới rồi bọn họ thật sự tin tưởng đó là kiểu dáng.

Sau đó bọn họ đeo mặt nạ, Sơ Thanh từ xa xem, tiếp theo giật mình kêu lên, hắn rất bội phục Mặc Ngôn.

Không ngờ ma tu đa tài đa nghệ như vậy, Sơ Thanh chụp một tấm hình.

Ảo trận chia ra nhiều loại, của Mặc Ngôn giống với ảnh chiếu, chỉ có xem từ xa mới thấy được.

Rất nhanh, Sơ Thanh vào nhóm, gửi hình lên.

Giang Tả cũng lấy di động ra xem, tuy rằng hắn có thể thông qua biện pháp khác trông thấy, nhưng không cần làm như thế.

Rất nhanh, Giang Tả nhìn thấy một hình ảnh.

Trong hình ảnh, một cô gái mặc đồ đen, cô ngồi trên ghế đá, tay cầm cần câu cá.

Tư thái trầm ổn, thần thái ung dung, trên đầu đội mũ rộng vành.

Rất có phong phạm đại lão.

Người trong hình ảnh là Mặc Ngôn, thế này cũng không có gì, chủ yếu là ba hàng chữ dọc ở bên cạnh.

Hàng thứ nhất là: Mặc Ngôn ma tu.

Hàng thứ hai là: Dẫn dắt quần hùng, thả câu Thánh Địa.

Hàng thứ ba là: Chư vị, bắt đầu run rẩy đi!

Giang Tả xem thật lâu, cuối cùng chỉ có thể cảm khái, người trẻ tuổi thật biết cách chơi.

Đám người Xích Huyết Đồng Tử đã toát ra sát khí.

Muốn đi đâu, Mặc Ngôn tiên tử?

Biên Hải Đao Khách bắt lấy Mặc Ngôn.

Mặc Ngôn là ma tu Nhị giai, chuyên tu mộng yểm, trừ Biên Hải Đao Khách ra, không ai có thể dễ dàng bắt đến cô.

Mặc Ngôn cười gượng nói:

Việc của phụ nữ, không tiện nói.

Sau đó, Xích Huyết Đồng Tử rút Xích kiếm ra, Lục Nguyệt Tuyết lấy Phá Thiên thương mới lấy được ra, đám người Liễu Y Y cũng đều lấy ra vũ khí.

Sơ Tình thấy thế hưng phấn lấy Lôi Ngân chuy ra.

Tuy Sơ Tình còn nhỏ nhưng cô cũng là Nhị giai, mắt cô lấp lóe tia sáng kỳ dị, khiến người nhìn mà ớn lạnh.

Đặc biệt là Sơ Thanh, lập tức trốn ra sau lưng Tiêu Tiểu Mặc, rất sợ bị chị mình ngộ thương.

Đừng... đừng như vậy, tôi đưa tiền quảng cáo chịu không?

Thôi thì tôi cũng vẽ mấy người vào, kỹ thuật vẽ của tôi giỏi lắm.

Ui, đau, đau!

Mà này, từ khi nào cô có dáng vẻ như thế được? Thoạt nhìn rất ra dáng.

Xích Huyết Đồng Tử cắn kem cây nói.

Dưới vũ lực của mọi người, Mặc Ngôn chỉ có thể khuất phục.

Không cần giao tiền quảng cáo, nhưng hình ảnh bị sửa.

Đặc biệt là những chữ này.

Hiện tại chữ bị đổi thành: Nhóm mười hai người thả câu bên hồ, ngàn vạn Bát Quái Thải ngư bơi tới, phàm nhân, run rẩy đi.

Còn về hình ảnh thì vẫn là Mặc Ngôn, nhưng tư thái nghiêm túc bị đổi thành khuôn mặt cười tươi, đặc biệt có hơi thở của thiếu nữ.

Bên cạnh vẫn có đấnh dấu của Mặc Ngôn ma tu.

Đường đường ma tu mà nổi tiếng bằng hình tượng này, Mặc Ngôn không còn muốn trở lại bên ma tu nữa.

Hơn nữa, chắc chắn Đan Tuyết ma nữ sẽ cười nhạo cô.

Vết nhơ cả đời.

Mặc Ngôn chột dạ nói:

Tôi đã bảo đó là vẽ, vẽ theo khí chất của Phá Hiểu đại lão.

Bây giờ cô đang vắt óc nghĩ cách thay đổi hình ảnh của mình.

Biên Hải Đao Khách hỏi:

Như vậy có phải quá rêu rao không? Lỡ như không câu được cá thì chẳng phải là thực lúng túng? Hơn nữa câu cuối rất gợi đòn.

Liễu Y Y nói:

Không sao, dù mất mặt thì cũng là Mặc Ngôn ma tu bị mất, không liên quan gì chúng ta. Bị đánh cũng là Mặc Ngôn ma tu ăn đòn.

Trong Thánh Địa không được tùy ý ra tay, trừ phi không muốn câu cá.

Cho nên, còn rất an toàn.

Ngẫm lại hình như đúng là không bị gì, đi ra ngoài toàn là Mặc Ngôn cõng nồi, thế là mọi người đều an tâm.

Mặc Ngôn:

“...”

Giang Tả thì không quan tâm mấy thứ này, dù sao người nổi tiếng là Mặc Ngôn ma tu.

Nếu thật sự có người Thánh Địa chú ý thì hắn sẽ tách ra trước.

Lúc này, Giang Tả đi tới cửa vào tầng ba.

Chương 231

Trên thực tế, mười mấy người mặc đồ diêm dúa, còn đeo mặt nạ, không chỉ bắt mắt mà thôi.

Quả thực khiến người không thể không nhìn chăm chú.

Đặc biệt là bọn họ còn nhìn thấy ảnh sticker thuộc về Mặc Ngôn ma tu, trong phút chốc không biết nên nói cái gì.

Xem chữ khá kiêu ngạo, nhưng người thì... đi ra tấu hài hay sao?

Đi tới cửa vào tầng ba, Giang Tả phát hiện nơi này hơi khá, bởi vì nhiều người vây quanh chỗ này.

Nhóm người Giang Tả đến, có người nhường đường cho họ, xem đoàn người dám kiêu ngạo như vậy thì hoặc là có thực lực thật sự, hoặc là đầu sắt.

Có phải là đầu sắt hay không, cho đoàn người đến cửa vào thử xem liền biết.

Giang Tả đi tới trước mặt một vị đệ tử Thánh Địa, hỏi:

Không được đi lên sao?

Đệ tử Thánh Địa cầm đầu vừa mới tỉnh táo lại, những người kia... không biết nên nói cái gì.

Có thể lên, nhưng vì một vài lý do, chỉ người có thực lực mới được lên tầng cao hơn, không đủ năng lực thì chỉ có thể ở lại tầng một, tầng hai.

Bởi vì hai tầng này là an toàn nhất.

Ý tứ thực rõ ràng, ở lại đều là chim non, được đi lên trên, càng lên cao càng lợi hại.

Quy tắc cực kỳ truyền thống.

Giang Tả khẽ ừ, tiếp theo trực tiếp đi lên.

Hắn đã xem qua, cái gọi là trắc nghiệm năng lực là một loại trận pháp đơn giản.

Nhưng trận pháp này không phải Nhị giai thì khó mà phá giải, trừ phi có nghiên cứ trận pháp.

Cho nên, đệ tử kia luôn nhấn mạnh là năng lực chứ không nói hạn chế tu vi.

Xem ra Thánh Địa không quá bảo thủ, trực tiếp dựng chướng ngại vật tu vi.

Giang Tả đi ở phía trước, thuận miệng nói:

Theo ở phía sau.

Trong đoàn người không thiếu người thấp hơn Nhị giai, không có người trợ giúp thì khó mà lên tầng hai.

Đệ tử Thánh Địa cầm đầu hơi ngây ra, người này hơi lạnh hơi ngầu.

Nói đơn giản là kiêu ngạo trong mắt không có người.

Nhưng cô không có ý kiến, chỉ hy vọng những người kia đừng gây sự, bởi vì chữ bên trên thật sự rất dễ đánh chết bọn họ.

Giang Tả mở miệng, người ở phía sau tự giác xếp hàng đứng sau lưng hắn.

Đối mặt trận pháp, bọn họ thực tự nhiên tuyển chọn tin tưởng Giang Tả.

Bọn họ biết chuyện Giang Tả ở tứ phương Thần Giám hành đám ma tu tơi tả.

Còn có chuyện trận pháp Trần gia, đó là trận pháp cấp bậc Lục giai.

Cho nên, nguyên nhóm đều biết Phá Hiểu đại lão chẳng những tầm mắt cao, tài nghệ trận pháp cũng lợi hại.

Sau đó Giang Tả một chân đạp vào trận pháp, trận pháp không có bất cứ phản ứng, rồi mọi người đi theo bước chân của hắn vào.

Lúc này bên cạnh có người hỏi:

Trận pháp không có phản ứng?

Trông thấy trận pháp không có phản ứng, có người thông minh theo sau đội ngũ.

Nhưng khi hắn cũng bước vào trận pháp thì bị bài xích, cuối cùng không thể không rời khỏi đó.

Trận pháp không bị hỏng, xem ra những người này có chiêu.

Nhưng không ai kinh ngạc, bọn họ đều là tu sĩ Nhất giai, không đủ kiến thức, không hiểu vừa rồi là thế nào.

Hơn nữa Nhị giai có thể đi qua trận pháp này, cùng lắm là bọn họ đinh ninh những người kia đều là Nhị giai trở lên mà thôi.

Chỉ có những đệ tử Thánh Địa là hơi kinh ngạc:

“Thật lợi hại, không ngờ khiến trận pháp không có phản ứng, xem ra tài nghệ trận pháp rất cao. Thật muốn biết bọn họ cuối cùng dừng bước ở tầng thứ mấy.”

Nếu những người kia không gục ngã thì thiên lý khó chứa, còn có ma tu.

Rất nhiều người đều có ý tưởng như vậy.

Đương nhiên, qua vụ này khiến bọn họ nhớ kỹ Mặc Ngôn ma tu.

Nhiều người thảo luận giới tính của Mặc Ngôn ma tu.

Cuối cùng bọn họ cho ra một ít kết luận: Có thể là nam là nữ, hoặc là nam mặc đồ nữ.

Hơn nữa, đáng yêu như vậy chắc chắn phải là nam.

. . .

Rất nhanh, nhóm Giang Tả bình yên vô sự lên tầng ba.

Lúc này, Biên Hải Đao Khách nói:

Không ngờ Thánh Địa thiết lập hạn chế, để lên tầng năm cần có tu vi gì? Tứ giai trở lên?

Nói xong hắn lại nhìn đám người sau lưng mình, tu vi của hắn cao nhất trong nhóm.

Nhị giai cũng còn đỡ, quan trọng là có năm người Nhất giai.

Đội ngũ như vậy lên tầng năm có ổn không?

Lên được hay không đã là cả một vấn đề.

Mặc Ngôn chỉ vào mặt nạ, nói:

Sợ cái gì, có danh tiếng Mặc Ngôn ma tu của tôi chống, đừng hoảng.

Trong đám người tu đạo chui ra một người tu ma, không hoảng sao được?

Giang Tả nhìn bốn phía, phát hiện không thấy cửa vào vốn có của tầng này, xem ra đây là thử thách lên tầng bốn.

Lúc này, Giang Tả đánh chữ cho bọn họ xem: Không thấy lối vào, tôi còn nhớ lối vào tầng bốn ở gần đây.

Xích Huyết Đồng Tử cắn kem cây, vung Xích kiếm, một luồng sáng đỏ chiếu rọi bốn phía.

Dưới ánh sáng đỏ có từng vạch đỏ kỳ dị hiện ra trước mặt bọn họ.

Nếu đi lung tung rất dễ đụng tới mấy thứ này.

Chỉ có thể đi ven hồ là không có những vạch đỏ này.

Dương Mộc hỏi:

Tia hồng ngoại?

Chương 232

Nếu như là tia hồng ngoại thì Dương Mộc cảm thấy mình có thể lo, hắn giỏi về kỹ thuật.

Nhưng ngẫm nghĩ cảm thấy không thể nào, đây là tu chân, không phải khoa học kỹ thuật.

Xích Huyết Đồng Tử nói:

A, hình như đúng là tia hồng ngoại, tôi rất quen thuộc cảm giác này, hồi nhỏ tôi thường bị sư huynh gài bẫy như vậy đấy.

Mọi người:

“...”

Đột nhiên cảm giác Xích Huyết Đồng Tử vất vả, một người tu chân mà lại sinh ra cảm giác với tia hồng ngoại.

Hồi nhỏ hắn đã trải qua cái gì?

Giang Tả cũng nhìn tia hồng ngoại, thật ra hắn không rành thứ này, trước kia hắn cơ bản rời xa khoa học kỹ thuật.

May mắn có người giỏi thứ này.

Giang Tả ném tiền xu ra, nó rơi xuống một chỗ đất trống nào đó.

Máy điều khiển ở dưới đất.

Sau đó, máy điều khiển bị tìm thấy, nơi này thật sự là tia hồng ngoại.

Tiếp theo là sở trường của Dương Mộc, chỉ giây lát, tất cả tia hồng ngoại đều biến mất.

Đệ tử Thánh Địa núp trong chỗ tối nghệch mặt ra.

Những người kia từ đâu chui ra?

Tu chân mà sao rành về công nghệ cao quá vậy?

Còn tu chân hay không?

Đây là người dùng thủ đoạn thô bạo nhất mà bọn họ từng gặp, tự cứng rắn xông qua thì sẽ chết hay sao?

Cứ phải kéo cả đám người cùng đi qua làm gì.

Trên thực tế, lớp tia hồng ngoại này là bọn họ dùng để đào thải người, cửa vào tầng ba dùng trận pháp, tia hồng ngoại là tiện lợi phần cứng, không phải Nhị giai thì không ngăn nổi, chỉ cần đoàn người biết lùi đúng lúc thì Nhất giai cũng chỉ bị thương nhẹ.

Nhưng mà trực tiếp phá giải, thật sự khiến Thánh Địa khá khó chịu.

Hơn nữa những người kia ăn mặc rất quái dị, Mặc Ngôn ma tu là ai?

Giang Tả nhìn thoáng qua phương hướng đệ tử Thánh Địa ẩn núp, hắn không nói gì, trực tiếp tìm cửa vào tầng thứ bốn.

Cửa vào tầng bốn biến mất như thế nào, làm sao di chuyển, Giang Tả đều không quan tâm dù sao hắn đã thấy cửa vào tầng bốn rồi, giờ muốn tìm lại không khó.

Giang Tả đi phía trước dẫn đường, nhóm Xích Huyết Đồng Tử theo sau.

Không lâu sau, Giang Tả tìm được cửa vào tầng thứ bốn.

Phía trước cửa vào vẫn có khá đông người, những người kia đa số là đỉnh Nhị giai và Tam giai, nhưng bọn họ không leo lên ngay.

Vì trong cửa vào luôn có một số người bị ném ra ngoài.

Cơ hội vào trong cửa chỉ có một lần.

Giang Tả nhìn cửa vào tầng bốn có thêm một tấm bia đá.

Trên bia ghi quy tắc vào cửa:

Chỉ có một cơ hội, có năng lực thì có thể đi lên.

Trên tấm bia chỉ có một câu đó, hơn nữa tầng này không có đệ tử Thánh Địa.

Mặc Ngôn ma tu nhìn bia đá hỏi:

Cứ đi như vậy? Có phải là chứng minh quá đơn giản hay không?

Đoàn người Giang Tả đến tự nhiên khiến nhiều người chú ý, cái tên của Mặc Ngôn ma tu lại nổi thêm một lần tại đây.

Chờ tế tự kết thúc, mọi người đều cảm thấy Mặc Ngôn sẽ nổi tiếng.

Còn về nổi tới mức nào thì không biết, là uy danh hay ô danh thì khó nói.

Giang Tả thản nhiên nói:

Không cần lãng phí thời gian, trực tiếp đi lên.

Giang Tả nói rồi cất bước đi qua cửa vào lên tầng thứ tư.

Mọi người đều nhìn, bọn họ rất muốn trông thấy mười hai người đều bị ném ra.

Gì mà nhóm mười hai người thả câu, gì mà ngàn vạn cá bơi lại.

Hội chứng tuổi teen nặng.

Tu chân mà còn có loại trẻ trâu như vậy, bị ngốc hay sao.

Nhưng mà những người kia đợi thật lâu, mãi mà chưa thấy có ai bị ném ra.

Lúc này có người nói:

Hình như, bọn họ thật sự hơi ghê gớm.

Mọi người:

“...”

Cửa vào tầng thứ bốn quả thực siêu đơn giản, chỉ cần chơi kỹ năng chạy trốn.

Việc này đối với Giang Tả dễ như uống nước.

Hắn mang theo nhóm người lên thẳng tầng bốn.

Đệ tử Thánh Địa ở trong đường hầm nghệch mặt ra, đối phương đi qua quá dễ dàng, đơn giản đến nỗi khiến bọn họ hoài nghi nhân sinh.

Đoàn người không đỡ công kích nào, đều né qua.

Một đệ tử Thánh Địa nói:

Tôi đột nhiên cảm giác tránh đi công kích không khó chút nào.

Đệ tử Thánh Địa ở bên cạnh tức giận nói:

Giỏi vậy thì đi thử xem.

Không đi, nhưng những người kia là ai? Hơi bị kiêu ngạo. Hỏi cửa vào tầng năm, nhìn xem bọn họ có lên hay không.

Người ở tầng hai hỏi trước rồi, xem ra nhóm người này rất được chú ý.

Không chú ý sao được? Nhóm mười hai người thả câu bên hồ, ngàn vạn Bát Quái Thải ngư bơi tới, cái này thì thôi đi, lại còn “phàm nhân, run rẩy đi”, chảnh quá sức, bọn họ không sợ bị đánh chết?

Cử người đi theo bọn họ, tôi muốn nhìn xem những người kia thả câu Thánh Địa như thế nào, làm sao khiến ngàn vạn con cá bơi tới.

Trừ Thánh Địa, những người đến câu cá cũng bắt đầu liên hệ người của mình, bọn họ cũng muốn biết đám người lợi hại kiêu ngạo này có thật sự ghê gớm hay không.

Đặc biệt là ảnh sticker của Mặc Ngôn ma tu, rõ rành rành mỉa mai mọi người. Theo ý của bọn họ, đây là hình ảnh một người nam không ra nam, nữ không ra nữ, rõ là trào phúng nam ẻo lả, nữ không đẹp bằng nam, quá tâm cơ, đầy ẩn ý.

Thậm chí, bọn họ bắt đầu cảm thấy Mặc Ngôn ma tu thật ra là người bị hại lần này.

Hơn nữa cố ý khiến ma tu mất hết mặt mũi, nếu chỉ là nhằm vào Mặc Ngôn thì không cần thiết thêm ma tu vào.

Thêm ma tu vào là châm chọc toàn bộ ma tu.

. . .

Chương 233

Đám người Giang Tả không hay biết ý tưởng của người khác, bọn họ bây giờ đã lên tầng bốn.

Cửa vào tầng bốn lên tầng năm nằm ở bên kia hồ.

Ven hồ lại tụ tập nhiều người.

Đi qua tương đương với lại một lần kiếm chú ý, hơn nữa là vô cùng mãnh liệt hút ánh nhìn.

Chói đến đau mắt.

Nhưng trước trường hợp lớn như vậy, nhóm Xích Huyết Đồng Tử còn chưa trải qua, chỉ có một mình Giang Tả là không có cảm giác gì.

Những người kia đông lắm sao?

Đối với hắn thì ít ỏi lẻ tẻ.

Mặc Ngôn ma tu nói:

Tôi còn có thể trở lại uy danh ngày xưa không?

Ảnh sticker thiếu nữ của cô tựa như ấn ký đã in trên người Mặc Ngôn ma tu.

Về sau người khác nói đến Mặc Ngôn ma tu rất có thể sẽ nhớ đến hình ảnh đó.

Điều này khiến cô càng khó chịu hơn.

Mặc Ngôn lắc đầu thở dài:

Tuy nổi tiếng nhưng hình tượng không đúng.

Liễu Y Y tức giận nói:

Không ngờ cô lo lắng chuyện này, cô không thấy rất nhiều người cực kỳ bất mãn với chúng ta sao?

Cô không biết mình bị đứt dây thần kinh nào mà đồng ý làm chuyện vớ vẩn này với đoàn người.

Cứ cảm giác ngại sống quá lâu.

Mặc Ngôn ma tu vỗ ngực nói:

Không cần sợ, có chuyện gì còn có Xích Huyết Đồng Tử và Biên Hải Đao Khách chắn, chúng ta xem tình huống rồi quyết định có lùi hay không.

Xích Huyết Đồng Tử:

“...”

Hắn đã tạo nghiệt gì?

Lúc trước không nên mang Mặc Ngôn về.

Biên Hải Đao Khách nói:

Tại sao tính luôn tôi? Cô và Xích Huyết Đồng Tử có quan hệ ‘thân thích’, người ngoài như tôi không tham dự vào.

Mặc Ngôn vốn còn muốn phản bác, nhưng Giang Tả đột nhiên ngừng lại.

Giang Tả đứng lại, mọi người tự nhiên cũng ngừng theo.

Xích Huyết Đồng Tử tò mò hỏi:

Sao vậy Phá Hiểu đạo hữu?

Giang Tả quay đầu nhìn ven hồ, sau đó nói:

Nơi này thực thích hợp câu cá, không đi tầng năm, tạm câu tại đây đi.

Mọi người đều sửng sốt, thật ra tầng bốn khá đông người, thậm chí đông còn hơn tầng ba, bốn, năm gộp lại.

Ở tầng bốn chẳng bằng đi tầng năm, vì người ở tầng năm sẽ ít rất nhiều.

Nhưng Giang Tả đã quyết định, bọn họ tự nhiên không có lý do rú cổ về.

Trong đó, Sơ Tình có tố chất tốt nhất, cô căn bản không lo lắng cái gì, cô chỉ quan tâm một điều là khi nào được trở lại rèn sắt, gần đây cô có tâm đắc.

Cho nên, sau khi Giang Tả ngồi xuống, Sơ Tình kéo Tiêu Tiểu Mặc ngồi ở bên cạnh.

Việc đã đến nước này, đám người Xích Huyết Đồng Tử lấy Giang Tả làm trung tâm, bắt đầu ngồi xuống.

Đám người Giang Tả đến khiến mọi người nhìn qua, khi thấy rõ ràng thì ai nấy đều nhướng mày.

Chủ yếu là vì câu: Phàm nhân, run rẩy đi.

Thực thâm nhập lòng người.

Sau đó Giang Tả lấy ra Đoạn Kiều cần câu, hắn chuẩn bị câu m Dương ngư, nhóm Xích Huyết Đồng Tử cũng bắt đầu câu cá.

Mặc Ngôn dõng dạc hào khí nói:

Đã đến lúc khiếp sợ khắp nơi, Mặc Ngôn ma tu này định sẵn nổi tiếng thế giới!

Nhóm Giang Tả ngừng lại, đệ tử Thánh Địa trong cửa vào tầng năm hơi thất vọng, không ngờ bọn họ không lên tầng năm.

Nhóm mười hai người thả câu thì ra chỉ có như thế.

Một số người trên tầng năm nghe nói nhóm mười hai người gì đó thì cười cười không nói chuyện, diễn trò hài thôi, đừng lãng phí thời gian câu cá của bọn họ.

Bất đắc dĩ nhất là tầng bốn, những người kia thiệt tình chói mắt, đặc biệt là ảnh sticker đó, vì kích cỡ rất lớn, luôn cho cảm giác Mặc Ngôn ma tu nhìn xuống bọn họ, vẻ mặt châm chọc.

Cảm giác thể nghiệm câu cá cực kỳ kém.

Nhóm người này cố ý đến khiến người ghê tởm hay sao?

Có người trực diện Mặc Ngôn ‘gia’, đen mặt nói:

Tôi có thể report bọn họ không? Cứ cảm giác bọn họ là cố ý đến quấy rối.

Ông anh, tôi khuyên anh đừng đi report, anh biết Mặc Ngôn ma tu đi theo ai lăn lộn không?

Hơn nữa, ma tu không có sĩ diện sao?

Anh cử báo cô ấy chẳng khác nào tát vào mặt cô.

Cô ta sẽ giết chết anh.

Một người mặc áo đen ngồi bên cạnh người kia nói.

Người kia nói:

Nhưng anh không cảm thấy nhóm mười hai người này cố ý trêu chọc ma tu sao?

Nghe nói Mặc Ngôn ma tu là một người đàn ông uy vũ bất phàm, cực kỳ hung hăng.

Ảnh sticker như ẻo lả thế này mới thật sự đắc tội Mặc Ngôn ma tu.

Phụt!

Một người phụ nữ ăn mặc đặc biệt trang trọng ngồi cạnh người áo đen suýt sặc:

Mặc Ngôn ma tu uy vũ bất phàm? Cực kỳ hung hăng? Và là đàn ông?

Đồn kiểu gì vậy?

Mặc Ngôn ma tu mà uy vũ bất phàm?

Chỉ là một con nhóc suốt ngày mặc đồ đen, không biết trang điểm nữa là.

Cực kỳ hung hăng?

Là cực kỳ hài mới đúng.

Đàn ông?

Là tính như đàn ông mới đúng.

Là người đặc biệt hiểu biết Mặc Ngôn ma tu, Đan Tuyết ma nữ vẫn luôn muốn càu nhàu.

Chương 234

Thanh danh của Mặc Ngôn ma tu là sao thế này?

Đúng thế, hai người này, một là Hắc Bào ma tu, một là Đan Tuyết ma nữ.

Ban đầu hai người thấy ảnh sticker của Mặc Ngôn ma tu cũng nghệch mặt ra, bọn họ không biết Mặc Ngôn tiên tử đang nổi điên cái gì.

Là ma tu mà để lộ ra hình ảnh như thế này, có còn mốn làm ma tu hay không?

Có còn giành thể diện cho ma tu không?

Hắc Bào rất muốn xóa hình này, nhưng biết làm sao, ông chủ lớn thích.

Ông chủ lớn đã thích thì hắn có thể nói cái gì, hắn chỉ là người làm ăn bình thường.

Đan Tuyết ma nữ xác thực rất vui vẻ, cô cảm thấy hành trình Thánh Địa rất tuyệt vời, chờ cô đăng lại ảnh sticker của Mặc Ngôn rồi tính tiếp.

Livestream thì bỏ đi, đối phương có lẽ có Phá Hiểu kia đi chung, trời biết có xảy ra biến đổi nằm ngoài dự đoán nào không, nếu đánh quảng cáo cho Mặc Ngôn ma tu thì Đan Tuyết ma nữ không vui nổi.

Tiếp theo đặt ra tiêu đề: Mặc Ngôn ma tu uy phong lẫm lẫm bất hạnh biến cưng.

Hắc Bào nhìn di động nói:

Làm như vậy có khi nào tăng fan cho Mặc Ngôn ma tu không? Rất nhiều người cảm thấy đáng yêu mới là lẽ phải.

Đan Tuyết ma nữ bâng quơ nói:

Nếu ma tu đều có thế giới quan như vậy thì có thể diệt tuyệt được rồi, làm ma chi nữa, là một đám diễn hài thì đúng hơn.

Sư muội, em nói cực kỳ có đạo lý.

Hắc Bào ma tu biết nói sao bây giờ? Sư muội của hắn nói gì thì là cái đó đi.

Người có thể nhập cư trái phép vào Thánh Địa chỉ vì một lời nói của Mặc Ngôn ma tu, còn đạo lý nào nói chuyện với cô được đây?

Lúc này rất nhiều người đều đang nghị luận, nhưng không ai làm hành động thực tế.

Tu vi của đối phương bị lớp mỏng che lại, tuy cảm giác dễ dàng xuyên thấu qua, nhưng không biết chi tiết của đối phương thế nào mà xằng bậy, lỡ như chọc giận những người kia thì không tốt.

Dù sao có thể lên tầng bốn thì cũng có thực lực nhất định.

Còn về người ỷ vào nhà làm lớn mà chảnh thì... không có ai cả.

Tây Môn Xuy Hỏa mang theo em gái của mình cũng có mặt ở đây, nhưng hắn không ngốc, nhảy ra gây sự còn không bằng an tâm câu cá.

Tuy hơi bực mình, nhưng đối phương cùng lắm là làm ảnh sticker, Thánh Địa không xen vào thì bọn họ nhúng tay vào làm gì.

Mục đích chính khi Tây Môn Xuy Hỏa tới đây thật ra không phải vì tăng tu vi.

Nguyên nhân lớn nhất làm uốn biết Bát Quái Thải ngư có hương vị thế nào.

Còn về Tây Môn Xuy Hỏa làm cách nào đi lên.

Hắn có nhiều linh thú, không thiếu linh thú lợi hại, bản thân hắn cũng không kém.

Hắn không phải thiên tài tư chất tuyệt vời, nhưng hắn mạnh hơn vô số thiên tài tư chất siêu đẳng.

Toàn bộ Ngự Linh tông đều chưa từng nghĩ đến loại việc này.

Tây Môn Linh Lung có Thủy Kỳ lân trợ giúp, miễn cưỡng đi lên.

Nhưng có Tây Môn Xuy Hỏa dẫn đường thì hoàn toàn không thành vấn đề.

Tầng bốn tụ tập nhiều Tam giai, Tứ giai, Nhị giai có thể đi lên thì đều là người có năng lực phi phàm.

Mấy người Giang Tả ngồi ở ven hồ, không làm việc dư thừa, chỉ lẳng lặng câu cá.

Cho nên những người kia tuy rằng quái dị, nhưng dù sao không tới gây sự.

Sau đó mỗi người đều tự giác bắt đầu câu cá, coi như bên cạnh có thêm phong cảnh vậy.

Nhưng phong cảnh là tĩnh, còn đám người Giang Tả là hình động.

Người động đầu tiên là Sơ Thanh.

Nó nâng lên cần câu, sau đó nói:

Em lại là người đầu tiên.

Tiếp theo là một con Bát Quái Thải ngư chui vào cần câu, chui vào thân thể của Sơ Thanh.

Bởi vì câu trúng quá nhiều lần, hắn không có cảm giác gì, bình tĩnh buông xuống cần câu, tiếp tục câu cá.

Mọi người đều là tu sĩ, bên Sơ Thanh nói chuyện không che giấu cái gì, cho nên mọi người đều nhìn hoặc nghe thấy lời của hắn.

Thực tùy ý thực bình thường, không có chút cảm giác vui sướng câu được cá.

Điều này khiến mọi người cười thầm trong bụng, giả vờ, cứ tiếp tục giả vờ đi.

Chỉ là một con cá, bọn họ hoàn toàn xem nhẹ, những người kia cố ý gây chú ý.

Nếu không phải cố ý gây chú ý thì tại sao rêu rao như vậy?

Ai tin?

Nhưng bọn họ chưa khinh thường xong thì Sơ Tình nhấc cần câu lên:

Tôi lại là người thứ hai.

“...”

Ha ha, trùng hợp mà thôi, đông người thì xác suất tự nhiên lớn, còn nữa, một đám diễn viên.

Lúc này, Tiêu Tiểu Mặc cũng nhấc cần câu lên:

Vẫn là tôi được hạng ba.

Lần này thì mọi người cau hàng chân mày.

Nhưng trong lòng bọn họ vẫn xem nhẹ, chỉ là một đám diễn viên.

Số đỏ một chút thôi mà, bọn họ cũng làm được.

Lúc này, một vị tiên tử cũng câu được một con cá, mở miệng nói:

Mới câu hôm nay đã được bốn, năm con, không muốn câu đều không được.

Mọi người:

“...”

Tiếp theo, một vị đạo hữu cũng câu được, nhà nhã nói:

Hôm nay được ba mươi con rồi nhỉ? Hơi ít chút.

“...”

. . .

Chương 235

Mấy người kia đang thầm so bì sao?

Thế là rất nhiều người đều biết, thì ra mọi người đều rất khó chịu với nhóm mười hai người.

Không thể công khai đánh, đành diễn kịch chèn ép những người kia.

Rất nhanh, lại có người câu được cá, bâng quơ nói:

Con thứ một trăm lẻ một, trong vòng năm phút là có một con bơi tới, mỏi tay quá.

Nói rồi giả vờ phẩy tay.

Đám người ven hồ hơi gật gù, động tác tuy rằng không phải thực tự nhiên, nhưng khoe mẽ rất đã ghiền.

Năm phút câu đọc một con có phải hơi khoa trương quá không?

Ra vẻ phá vỡ kỷ lục.

Nhưng ngẫm lại, dù sao đều là giả vờ, không khoác lác lớn chút thì rất lép vế.

Hiện tại mọi người đều trông chờ chính mình có thể câu được một con cá để làm bộ làm tịch, chủ yếu là còn nhận được ánh mắt khen ngợi từ người khác, việc này hiếm gặp.

Điều này chứng minh nhóm mười hai người kia khiến người ghét đến mức nào.

Muốn kiếm chú ý thì thôi đi, một đám diễn viên.

Khiến người cảm giác cực kỳ kém.

Nhiều người trong tầng bốn đều chờ đợi cá cắn câu của mình, nhưng Bát Quái Thải ngư đâu dễ cắn câu.

Đông người cỡ nào cũng không thể mỗi giây mỗi phút đều có cá cắn câu.

Kỳ thực Đan Tuyết ma nữ rất hy vọng chính mình cũng câu được một con, cô đã suy nghĩ sẵn lời kịch rồi.

Nhưng cá không cắn câu, nói không nên lời.

Đang lúc mọi người suy nghĩ mình nên dùng từ gì mới vô hình khoe mẽ.

Xích Huyết Đồng Tử nhấc cân cầu lên, sau đó cười nói:

Tôi hạng bốn.

Mọi người đều nhíu mày, không ngờ bị đối phương nhanh chân hơn một bước.

Lúc này Lục Nguyệt Tuyết cũng vung cần câu lên, hạng năm thuộc về cô, nhưng cô khinh thường nói chuyện, chỉ lặng lẽ thả câu tiếp.

Diễn viên, lạt mềm buộc chặt, nhất định là như vậy.

Nhưng từng cảnh tiếp theo khiến mọi người đều bắt đầu kinh ngạc.

Dương Mộc nhấc cần câu lên:

Hạng sáu.

Trần Ức:

Hạng bảy.

Lưu Vũ:

Hạng tám. ͏

Liễu Y Y: ͏

Hạng chín.

Biên Hải Đao Khách:

Hạng mười.

Lúc này, Mặc Ngôn cười to bảo:

Tuy cá tới chậm nhưng tuyệt đối sẽ không vắng mặt, tôi cũng câu được rồi!

Lúc này mọi người đã giật mình đến không nói nên lời.

Có phải xác suất hơi bị cao không?

Từng người luân phiên câu được?

Những người này nuốt nước miếng, điều này không khoa học, cũng không tu chân.

Lúc này có người nói:

Không sao, mỗi người câu được một con thôi mà, chúng ta ngồi ở đây cũng làm được vậy, giống nhau, giống nhau.

Nhưng còn chưa đợi người khác phụ họa, Sơ Thanh lại bảo:

Con thứ mười hai đến, tôi vẫn hạng nhất.

Sơ Tình nhấc cần câu lên:

Câu được liên tục, hơi không muốn câu.

“...”

Những người có mặt ở đây rất muốn văng tục vào mặt Sơ Tình.

Chiêu khoe mẽ này ác còn hơn bọn họ.

Hắc Bào ma tu nói với Đan Tuyết ma nữ:

Sư muội, anh có dự cảm không ổn, hay là chúng ta đừng nhìn nữa.

Sắc mặt của Đan Tuyết ma nữ cũng khó coi, cô biết chỗ tốt của việc câu cá, đương nhiên, cô không để ý Mặc Ngôn ma tu được đến chỗ tốt này, nhưng nhìn bộ dạng Mặc Ngôn ma tu lên mặt khiến cô khó chịu.

Đan Tuyết ma nữ do dự giây lát nói:

Nếu em qua đó đánh cô ấy thì có xảy ra chuyện gì không?

Hắc Bào ma tu:

“...”

Sau đó nhóm Xích Huyết Đồng Tử liên tục câu được cá, mười một người chưa từng gián đoạn, không ngừng nhấc cần câu lên.

Giờ phút này, toàn bộ tầng bốn tràn ngập tiếng cười của nhóm Mặc Ngôn, mọi người giật mình không khép cằm lại được.

Rất nhiều người lại một lần nữa ngẩng đầu nhìn về hướng hình ảo kia.

Nhóm mười hai người thả câu bên hồ, chục triệu Bát Quái Thải ngư bơi tới.

Hình như bọn họ không phải nói đùa.

Ôi mợ ơi, bọn họ nhìn thấy cái gì?

Ngay sau đó toàn trường xáo động, bọn họ rốt cuộc nhìn thấy cái gì?

Những người kia đang câu cá chứ không phải vớt cá?

Chương 236

Thật ra rất nhiều người đều bị nhóm Xích Huyết Đồng Tử hấp dẫn, bọn họ đều tiềm thức bỏ qua Giang Tả.

Giang Tả đeo Mê Vụ tự nhiên có hiệu quả giảm cảm giác tồn tại.

Lúc này, Giang Tả lấy ra viên trận thạch cuối cùng, tiếp theo mở ra mê trận, một làn sương mù nhẹ nhàng bao phủ mọi người.

Bởi vì đối phương bắt đầu chụp hình, Giang Tả không muốn bị người này đưa lên báo.

Tuy rằng rất ít có người chú ý tới hắn, nhưng hắn vẫn không muốn.

Những người này thấy rõ ràng nhất tự nhiên là cần câu và ảnh sticker Mặc Ngôn ma tu ở bên trên.

Lúc này rất nhiều người bắt đầu truyền bá tin tức ra ngoài, tầng thứ ba, hai rất nhanh được đến tin tức, nhưng bọn họ không lên được.

Rồi video được truyền xuống, khoảnh khắc xem video, mọi người đều ngơ ngẩn.

Mọi người đều câu cá mà tại sao khác biệt lớn đến thế?

Động tĩnh bên Giang Tả nháy mắt kinh động tầng năm, đám người kia vì chứng thực chuyện này mà xuống tầng bốn.

Nhưng nhìn xong bọn họ xoe tòn mặt, loại sự tình này thật sự có thể tồn tại? Thánh Địa bỏ mặc không quản sao?

Tiếp theo, có người nêu thắc mắc:

Những người kia rốt cuộc chung nhóm với Mặc Ngôn ma tu hay có thù với Mặc Ngôn ma tu?

Mặc kệ là loại nào, tóm lại Mặc Ngôn ma tu nổi tiếng rồi, hơn nữa với tư thái thiếu nữ, đáng thương cho Mặc Ngôn ma tu khi là nam.

Lúc nghe những lời này, Đan Tuyết ma nữ bản năng ôm trán, rốt cuộc là ai đồn?

Tại sao Mặc Ngôn ma tu là nam?

Chẳng lẽ Mặc Ngôn vẫn luôn hóa trang thành nữ?

Nói đến thì cô thật sự chưa từng xác nhận Mặc Ngôn ma tu rốt cuộc là nam hay là nữ, hay là đi xác nhận thử?

Hắc Bào ma tu nhìn Đan Tuyết ma nữ, nói:

Sư muội, anh cảm thấy em đang suy nghĩ chuyện gì nguy hiểm.

Đan Tuyết ma nữ:

“...”

Lúc này, người không lên được tầng bốn đột nhiên nhận được một tin nhắn livestream, nhấn vào xem thì là hình ảnh tầng bốn.

Rất nhanh, bên trong phát ra âm thanh nho nhỏ:

Chư vị đạo hữu, tiểu đạo lại tới, lần này là livestream nhóm mười hai người thả câu, phiêu lưu to lớn, không có thời gian giải thích, cho xin một đợt đánh thưởng đi.

Rất nhanh, một đống đánh thưởng đưa lên.

Có người gửi kèm tin nhắn:

“Lại là anh? Chẳng phải anh đã chết rồi sao?”

“Thiên địa đại thế không giết chết anh? Dũng cảm sống sót, hiện tại streamer thiếu người vừa liều mạng vừa có năng lực như anh.”

“Đánh thưởng tới rồi đây, lần này cố gắng sống lâu một chút.”

Rất nhanh, người bên ngoài Thánh Địa cũng nhận được tin báo livestream.

Rất nhiều người đều nhìn thấy hình ảnh nhóm mười hai người câu cá.

Tử Phong vốn đang ăn cơm, nhưng thấy livestream thì trực tiếp quỳ.

Đây là nhóm sư đệ của hắn đúng không?

Những người kia làm bằng cách nào? Còn ném ra ảnh sticker của Mặc Ngôn, đám người kia còn liêm sỉ hay không?

Đau gan quá.

Tử Phong buông đũa xuống, nói với Lam Nguyệt ở trước mặt mình:

Sư muội, anh đã là nửa bước Ngũ giai, không cần ăn cơm, em ăn một mìn hđi.

Lam Nguyệt nhìn di động nói:

Mà công nhận sư đệ và Mặc Ngôn thật may mắn, không ngờ gặp được tạo hóa như vậy, nếu sư huynh đi thì khi trở về chắc được Ngũ giai rồi nhỉ? Còn bây giờ sẽ phải lãng phí vài tháng.

Tử Phong:

“...”

Anh đi cạo tóc.

Phụt!

Lam Nguyệt lỡ phun cơm ra, bởi vì tiểu sư đệ cúa cô là đầu trọc.

Sau đó Lam Nguyệt lại ngẫm nghĩ, đại sư huynh trọc, tiểu sư đệ trọc, có khi nào hai người bắt mọi người trọc theo kkhông? Thí dụ như thành quy định tông môn?

Nghĩ đến đây, Lam Nguyệt lập tức đuổi theo:

Sư huynh, xin hãy nghĩ lại!

. . .

Giang Tả biết nơi này chắc chắn sẽ bị chú ý, nhưng hắn không quan tâm, dù sao sẽ không ảnh hưởng việc làm của hắn.

Có mặt nạ Mê Vụ và trận pháp, cộng thêm đặc tính của Đoạn Kiều cần câu, hắn có nắm chắc khiến mọi người không phát hiện ra hắn câu được m Dương ngư.

Nhưng đến hiện tại hắn đều không có động tác gì, nên nói sao đây, vị trí thực thích hợp, nhưng thời gian vẫn chưa thích hợp.

Còn về làm cách nào biến nơi này đông cá như vậy, rất đơn giản, dùng Tiên Thiên Nhị Khí là được, cộng thêm cách ăn mặc của đám người kia, tốc độ câu cá cỡ này là đương nhiên.

Lúc này, Mặc Ngôn nói:

Đại lão, nơi này có cách âm không?

Giang Tả thản nhiên nói:

Có.

Mặc Ngôn nói:

Vậy mở tiếng cho tôi đi.

Mặc Ngôn ma tu chưa bao giờ là loại người yên phận, Giang Tả khá hiểu biết cô, sau đó hắn sửa chữa trận pháp.

Để Mặc Ngôn ma tu hấp dẫn ánh mắt không có chỗ hỏng cho hắn.

Vừa mở ra, Mặc Ngôn đứng lên nói:

Câu cá quá đơn giản, có hình thức địa ngục không?

Những người có mặt khóe môi co giật, rất nhiều người nắm vũ khí, rất muốn ném qua.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!