Nhưng không hoàn mỹ như đời trước, nhắn đến mùi vị này, hắn lại nhớ trước đây từng vì nó, Cửu Tịch từng đánh một trận với hắn.
Đương nhiên hắn vẫn thoát được.
Bây giờ suy nghĩ một chút, nếu như hắn cướp của Tô Kỳ.
Đại khái hắn sẽ bị đánh vỡ mồm.
Sau đó Giang Tả ngẩng đầu nhìn về phía Tô Kỳ, Tô Kỳ có điểm không giống Cửu Tịch.
Cửu Tịch so với Tô Kỳ, thậm chí so với Tĩnh Nguyệt xinh đẹp hơn, nhưng mà, Giang Tả thích, chính là Tô Kỳ trước mắt.
Trong mắt hắn, Tô Kỳ chính là hoàn mỹ, không cần bất kỳ thay đổi nào.
Cảm thấy ánh mắt của Giang Tả, Tô Kỳ quay đầu nhìn về phía Giang Tả, sau đó hướng về phía Giang Tả khẽ mỉm cười.
Nụ cười đẹp đẽ khuynh thành.
Giang Tả cũng nở nụ cười đáp lại.
- Này, quá đáng nha, hai đứa lại dám ở trước mặt chị liếc mắt đưa tình, chẳng lẽ xem thường chị FA sao?
Tĩnh Nguyệt tức giận nói.
Tô Kỳ hướng Tĩnh Nguyệt làm mặt quỷ, sau đó lại lấy mấy phần đậu hũ.
Sau khi Tô Kỳ đặt đám Hồng Thự lên bàn, muốn giới thiệu cho Tĩnh Nguyệt.
- Sư tỷ, Giang Tả lại nhặt linh thú, cho chị xem một chút. Có hai con cá, một con trong đó gọi là Thập Thất, đặc biệt thông minh.
Vừa nói xong, Tô Kỳ đặt Thập Thất và Thập Bát lên mặt bàn.
Thập Thất và Thập Bát thấy Thánh nữ bị dọa cho giật nảy mình, bọn chúng từng thấy người này, đây không phải Thánh nữ Thánh địa thì là gì?
Thánh nữ dự khuyết bọn họ không chắc nhớ, nhưng đám Thánh nữ chân chính, bọn họ khẳng định nhớ.
Má ơi, nếu hiện tại bị phát hiện thì sẽ thế nào?
Tĩnh Nguyệt mặt đầy khiếp sợ nhìn những thứ này, một cái coi như là hậu duệ của Chu Tước, hai đầu cá này thoạt nhìn linh trí đặc biệt cao…
Thứ này, nói nhặt thì nhặt được?
Gạt quỷ hả?
Tĩnh Nguyệt cảm thấy Tô Kỳ gặp phải Giang Tả, chỉ số thông minh thật không được rồi.
Nhìn một cái đã biết có vấn đề.
Nhưng mà, vấn đề ở nơi nào, Tĩnh Nguyệt lại không nói ra được, nhưng khẳng định không bình thường.
Một người bình thường, vận khí khá hơn nữa có thể tốt thế này sao?
Những thứ này có thể cam tâm tình nguyện đi theo?
Hồng Thự đừng nói, lấy trạng thái Thánh thú mà nói quả thật có khả năng kia, nhưng hai cá này, với hình dánh tiểu nữ hài này, lại không nhất định.
Tĩnh Nguyệt mặt đầy mộng bức nhìn Tô Kỳ, sau đó hỏi:
- Em không có đầu óc?
Tô Kỳ:
“...”
Giang Tả:
“...”
Giang Tả suy nghĩ một chút, hắn cảm giác mình cũng không cần đợi ở chỗ này, Tĩnh Nguyệt với Tô Kỳ không giống nhau, người này sẽ tỉnh táo phân tích, rất rõ ràng, Đoạn Kiều với m Dương ngư đã khiến cô ta hoài nghi.
Cho nên Giang Tả đứng lên nói:
- Anh muốn đi gặp ông chủ?
Tô Kỳ: "? ? ?"
Mặc dù không biết Giang Tả phải đi làm gì, nhưng Tô Kỳ vẫn không từ chối.
Chờ sau khi Giang Tả đi, Tô Kỳ cứ nhìn Tĩnh Nguyệt nói:
- Em không biết suy nghĩ?
Tĩnh Nguyệt chỉ Đoạn Kiều nói:
- Cái này là gì?
Tô Kỳ nói:
- Đoạn Kiều, một Khí linh.
- Vậy đây?
Tĩnh Nguyệt chỉ m Dương ngư hỏi.
- Cá của Đoạn Kiều, Thập Thất và Thập Bát.
Tô Kỳ trả lời.
- Em sống nhiều năm như vậy, đã thấy qua một Khí linh mang theo hai đầu cá kỳ quái như vậy chưa? Coi như có, một người bình thường có nổi may mắn như vậy sao? Liên tiếp nhặt được những thứ này? Coi như thật sự có loại người như vậy, thân là một Khí linh, nó há chịu phục một người bình thường?
Dựa vào cái gì?
Tĩnh Nguyệt hỏi Tô Kỳ.
Đoạn Kiều ở một bên không lời nào để nói, người này nói đúng, nếu tên sát tinh kia là người bình thường, nó há chịu thế này.
Trong nội tâm, m Dương ngư cũng thầm đồng ý, nếu ác nhân kia là người bình thường, há có thể câu được chúng?
Ý nghĩ thật ngu ngốc, người bình thường cũng không phải bọn họ.
Chỉ có Hồng Thự, nó không ý tưởng gì, nó vừa sinh ra đã gặp Giang Tả rồi.
Bất kể Giang Tả có tu vi gì, đối với Hồng Thự mà nói, nó cũng không đáng kể, nó bị hành cũng không đánh trả.
Sau khi Tô Kỳ nghe xong, trầm tư chốc lát, cuối cùng âm mặt nói:
- Nói cách khác, có người cố ý mang những thứ này đến chỗ chồng em, sau đó cố ý để anh ấy nhặt được?
Đoạn Kiều:
“...”
m Dương ngư:
“...”
Tĩnh Nguyệt:
“...”
Tĩnh Nguyệt bị cả kinh nói, suy nghĩ, quả nhiên khác nhau, người này lại không thể hoài nghi Giang Tả?
Có điều Giang Tả đúng là người bình thường, cái này Tĩnh Nguyệt thực sự biết.
Cô đã điều tra Giang Tả rất lâu rồi, nếu không cô làm sao có thể khinh thị mà gả Tô Kỳ ra ngoài như vậy.
Giang Tả này không hề có bất kỳ ghi chép lịch sử không tốt nào.
Tô Kỳ là mối tình đầu của hắn, dĩ nhiên, Tô Kỳ cũng giống vậy.
Như vậy có thể đi tới kết hôn, thật ra thì thật thể không tưởng tượng nổi.
Sau đó Tĩnh Nguyệt nói:
- Em vừa nói vậy, ngẫm lại, thật đúng có khả năng kia.
͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏
Chương 272
“???” Giang Tả không chú ý Tô Kỳ bên kia.
Mặc kệ hai người đoán thế nào, ngược lại đều không có chứng cớ.
Mà Giang Tả dĩ nhiên đến chỗ ông chủ bên này, phòng bếp nơi này cũng không có hạn chế gì, Giang Tả trực tiếp đi vào.
Sau khi tiến vào, Giang Tả thấy người trung niên đang làm đậu hũ thối.
Đậu hũ thối nơi này không giống bên ngoài, trên bản chất sự khác biệt to lớn.
Trên đậu hũ có Linh khí dao động, nghĩ đến hẳn là Linh thực.
Ông chủ nhìn Giang Tả một cái nói:
- Cậu là chồng của nha đầu Tô Kỳ kia?
Giang Tả gật đầu, nói:
- Ừm.
Ông chủ kia chuẩn bị đậu hũ nói:
- Trước khi tế tự, hai cô gái kia đi đến đây một vài lần, nói một ít chuyện có liên quan đến cậu. Nhưng tôi nhìn hai đứa kia lớn lên, tôi chỉ khuyên cậu một câu, tuổi trẻ phải biết trân trọng hiện tại.
Giang Tả vẫn gật đầu:
- Ừ, Tôi biết. Tôi sẽ quý trọng, tuyệt đối không lưu lại bất kỳ tiếc nuối nào.
Ông chủ kia hơi kinh ngạc nhìn Giang Tả, người này đi vào đến bây giờ, trên mặt cũng không có biểu tình đặc biệt gì, rất tỉnh táo.
Một người bình thường có thể yên tĩnh như vậy?
Vừa rồi hắn thấy người này có thể cười với Tô Kỳ, điều này nói rõ người này không phải một người mặt tê liệt.
Thật có cá tính, ông chủ quán đậu hũ lắc đầu cười khẽ.
Hắn tự nhiên không nói ra, đây là không lễ phép.
Giang Tả nhìn người trung niên này, hắn không biết đối phương có phải người năm đó làm đậu hũ hay không, hắn nhớ khí tức người kia và người này không giống nhau, ngay cả khuôn mặt cũng thế.
Người kia là lão già sắp chết, người này là trung niên.
Sau đó Giang Tả nhìn về phía đậu hũ, mở miệng nói:
- Đậu hũ này ăn rất ngon.
Ông chủ khẽ mỉm cười, hắn vốn muốn mở miệng tùy ý khiêm tốn đôi câu, chẳng qua nghe được câu nói tiếp theo của Giang Tả khiến hắn sửng sốt:
- Nhưng lại có thiếu sót to lớn.
Ông chủ này cũng không thẹn quá hóa giận, mà nhìn về phía Giang Tả hỏi:
- Tiểu hữu biết nghề này?
Giang Tả lắc đầu, nói:
- Chỉ biết một ít lý luận, tôi không đến mức biết làm thức ăn, cũng không biết làm đồ ăn ngon.
Sau đó ông chủ quán đậu hũ này không quá để ý việc Giang Tả nói kia trong lòng, người tuổi trẻ thích biểu hiện mình, cái này rất bình thường.
Giang Tả đi tới chỗ đậu hũ, sau đó bóp một ít đậu hũ nói:
- Tinh thần sức lực không đúng, có thiện cảm nhất thật ra là, cảm giác cắn...
Khóe miệng ông chủ đậu hũ giật một cái, sau đó nói:
- Cái này có phải là khen hay không?
Trên thực tế, ông chủ đậu hũ cũng không phải đầu bếp bình thường, chỉ nhìn thôi cũng biết không có mấy người có thể vượt qua hắn.
Giang Tả nhìn khắp nơi một chút, sau đó đi tìm mấy món đồ, những thứ này đối với phòng bếp bình thường, không tính hiếm.
Đây đều là một ít gia vị mà Tu sĩ thường dùng.
Giang Tả dùng những đồ vật rất phổ thông này rắc lên mặt đậu hũ.
Sau đó hắn nói với ông chủ:
- Tôi nghe nói đầu bếp Tu Chân giả đều có biện pháp đặc thù khuấy gia vị đặc thù, ông có thể thử làm được không.
Ông chủ này chau mày, nếu không phải Giang Tả là chồng của Tô Kỳ, nói không chừng đã bị đuổi rồi, người này căn bản làm vớ vẩn.
Những thứ này làm sao có thể làm hương vị ngon được?
Nếu làm bếp đơn giản như vậy, như vậy còn có thể gọi là làm bếp sao?
Có điều người này muốn ồn ào, phối hợp một chút đi, để cho hai người bên ngoài kia khó xử, hắn cũng bất đắc dĩ, dù sao một người là Thánh nữ, một người là Thánh nữ dự khuyết.
Mặt mũi quá lớn.
Sau đó ông chủ quán đậu hũ bắt đầu dùng pháp môn dung luyện gia vị, nói khuấy là sai, gia vị với nguyên liệu thật ra thì tự dung hợp.
Không lâu sau, ông chủ làm xong, hỏi hắn:
- Bây giờ thì thế nào?
- Cứ theo bình thường đi.
Giang Tả mở miệng nói.
Hắn không để lộ ra quá nhiều cảm xúc.
Có điều hắn thực sự không biết, nếu không, hắn đã tự mình động thủ rồi.
Ông chủ đậu hũ không nói gì, bắt đầu chế tạo đậu hũ thối, không bao lâu đã bắt đầu cho vào nồi.
Trong chốc lát, một phần đậu hũ mới tinh đã được vét lên.
Màu vàng kim, vẻ ngoài không tệ, hơn nữa mùi vị không hề tràn ra, tài nấu ăn của ông chủ này vẫn còn rất cao.
- Cậu muốn nếm thử một chút?
Ông chủ hỏi Giang Tả.
Giang Tả lắc đầu:
- Đây chỉ là thí nghiệm, ông cứ thử một chút là biết gia vị cần nên phối thế nào.
Thật ra thì ông chủ vẫn đủ bội phục Giang Tả, nói sát đến thế, nếu không phải hắn ở nơi này nhiều năm như vậy, hắn kém chút đã tin.
Tiếp theo hắn xốc lên một khối đậu hũ, thời điểm hắn cắn đậu hũ, tiếp theo nhai một chút, hắn liền khiếp sợ.
Chương 273
Sau khi cắn, hắn lại nuốt, lần này trong mắt hắn tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi.
Hắn ăn cái gì?
Đây là đậu hũ?
Điều này sao có thể?
Sau đó hắn lại cắn một cái, rồi sau đó hắn ăn nốt phần đậu hũ còn lại, không sai, chính là loại dai này, cảm giác nhai, lại phảng phất bản thân biến hóa.
Kết quả này, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
Ông chủ quán đạu hũ ngẩng đầu nhìn về phía Giang Tả, hắn muốn biết câu trả lời.
Lúc này Giang Tả nhàn nhạt nói:
- Đại Đạo Chí Giản, thật ra thì ba ngàn đại đạo không khó khăn như tưởng tượng, có thể hóa thứ tầm thường thành thần kỳ đã đủ.
Một chữ Đạo, khó thể nói rõ, chỉ tích trữ ở tâm, minh ở ý.
Ông chủ quán đậu hũ này trong nháy mắt tỉnh ngộ, thể xác và tinh thần của hắn giống như được “Thể hồ quán đỉnh”, để hắn thấy được cảnh cửa đại đạo kia.
Trong loại cảm giác huyền diệu này, hắn mầy mò được cửa Đạo, lại thêm một bước nữa, chỉ một bước nữa, hắn có thể tiến vào Đại đạo.
Thành công trở thành Nhập đạo giả.
Đối với lần này Giang Tả tự nhiên cũng thấy, nhưng hắn không có cảm giác đặc biệt nào, mở miệng nói:
- Cho tôi ba phần đậu hũ như vậy.
Mà lúc này ông chủ kia mới tỉnh ngộ lại, hắn không tưởng tượng nổi nhìn Giang Tả, người này vừa mới làm gì vậy?
Tên kia đang chỉ điểm hắn?
Làm sao có thể?
Hắn không phải là người bình thường sao?
Ông chủ không chần chờ gì, hắn đần độn đáp lại:
- Được, được.
Sau khi Giang Tả xoay người rời đi, có thể được ăn loại đậu hũ này thật tốt, để Tô Kỳ ăn thử không biết thế nào.
Mà ông chủ đậu hũ kia đã hoàn toàn không nhìn thấu Giang Tả, người này thật sự là người bình thường sao?
Chờ thời điểm Giang Tả về vị trí kia, Tô Kỳ đã không thảo luận chuyện của Đoạn Kiều nữa.
Mà đang nói chuyện cứu sư phụ thế nào.
Thấy Giang Tả trở lại, Tô Kỳ hiếu kỳ nói:
- Anh vừa rồi mới đi đâu? Tại sao lâu như vậy?
Giang Tả nói.
- Ông chủ vừa mới nghiên cứu ra một loại đậu hũ mới, cho nên cho chúng ta ba phần để thử nghiệm.
Tô Kỳ kinh ngạc:
- Sản phẩm mới? Em ăn ở chỗ này nhiều năm như vậy, còn chưa thấy ông chủ sáng tạo ra cái gì, thứ này không phải càng lâu càng truyền thống sao? Thế nào lại như vậy?
Cái này, Giang Tả vô lực phản bác.
- Nói không chừng chồng em muốn ăn, cho nên ông chủ đột nhiên bùng nổ sáng tạo. Ví dụ năm đó hắn ngồi chung với em, rồi xảy ra đủ loại ngoài ý muốn, để em không thể rời bỏ.
Tĩnh Nguyệt khoan thai nói.
͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏
Giang Tả cảm thấy Tĩnh Nguyệt nói đặc biệt có đạo lý, thật đúng như vậy.
Vận khí của hắn thật tốt, nhất là ở với Tô Kỳ, độ may mắn thật sự không đỡ được.
Giang Tả không yêu cầu tốt hơn, như vậy đã đủ rồi.
Làm sau khi Giang Tả ngồi xuống, lại kinh ngạc phát hiện, Đoạn Kiều đang cùng Hồng Thự học lộn ngược ra sau.
Giang Tả
“...”
Lại xảy ra chuyện gì?
Thấy Giang Tả kinh ngạc, Tô Kỳ nói:
- Anh không cảm thấy bọn nó có thể lộn ngược ra sau rất lợi hại sao?
Giang Tả nhìn Tô Kỳ, mặt đầy mộng bức.
Cô nàng này nghĩ như thế nào?
Sau đó Tô Kỳ hướng về phía Giang Tả làm cái mặt quỷ.
Giang Tả:
“...”
Tô Kỳ bất mãn nói:
- Thế nào? Nói chuyện với em không vui sao?
Giang Tả mở miệng nói:
- Không có, chỉ là hơi kinh ngạc.
Là hơi kinh ngạc, những người này học lộn ngược ra sau, kết quả có ích lợi gì?
Hắn một mực không thể nghĩ ra được.
Tĩnh Nguyệt ăn đậu hũ, nói:
- Này hai người không có việc gì đến trước mặt chị làm gì? Thế nào cũng muốn cho chị cảm nhận được sự ác ý của thế giới này sao? Chị đây là Thánh nữ, không nhìn được hai người như vậy.
Hơn nữa thân là Thánh nữ dự khuyết, hẳn nên kín đáo một chút, hoặc dè dặt một chút.
Đừng có kiểu liếc mắt đưa tình trước mặt chị.
Tĩnh Nguyệt hơi ngượng ngùng nói:
Sư tỷ, em muốn nói chuyện bình thường.
Ở nhà cô với Giang Tả thế nào đều không sao, hơn nữa ở nhà làm nũng cũng rất bình thường, ở bên ngoài cô cũng rất ít khi để ý đến ánh mắt người khác.
Nhưng việc bị người khác nhìn chằm chằm như vậy, cô cũng không quen.
Nhưng cô cảm giác mình vừa mới không làm gì nha, lại cũng không hôn không ôm.
Giang Tả ngược lại không nói gì, hắn cũng không biết nên nói cái gì.
Đời trước hắn căn bản không nói chuyện với người khác, coi như Cửu Tịch thường xuyên quấy rầy hắn, nhưng bọn hắn thật ra rất ít khi nói chuyện.
Mấy trăm năm cũng không thể nói mấy câu, tóm lại Cửu Tịch đặc biệt nói ít.
Nhớ tới Cửu Tịch, Giang Tả lại nghĩ đến Tô Kỳ, hai người kia thế nào luôn thích ở một mình đây?
Thời điểm Tĩnh Nguyệt và Tô Kỳ đang giãi bày, ông chủ đậu hũ đã đi đến.
Vừa vặn ba phần.
Ông chủ vừa đến, Tĩnh Nguyệt hiếu kỳ nói:
- Ông chủ, nghe nói ngài vừa mới phát triển sản phẩm mới? Tôi đây cảm thấy loại trước rất hoàn mỹ rồi, ngài không cần thiết nghĩ ra cái gì khác nữa.
Ông chủ đậu hũ khẽ mỉm cười:
- Thử một chút thì biết.
Chương 274
Ông chủ không cố ý nhìn Giang Tả, người đã sống đến mức này, tự nhiên phải có một ít nhãn lực.
Tô Kỳ kinh ngạc:
- Ông chủ rất tự tin nha, tôi nghe Thanh Việt sư thúc nói, sư bá nói ngài quá mức bảo thủ, không ngờ ông chủ lại rất biết sáng tạo.
Ông chủ sững sờ, sau đó nói:
- Tên kia dám nói lời này, đáng tiếc mười mấy năm trước hắn không thể trở về rồi.
Tĩnh Nguyệt hỏi:
- Sư phụ thích sư bá đúng không? Mặc dù sư phụ mạnh miệng không thừa nhận, nhưng tôi đã sớm biết rõ hết thảy.
Giang Tả kinh ngạc, xem ra mỗi người đều có cố sự riêng.
Tô Kỳ nói:
- Đúng vậy, đúng vậy. Trước khi rời đi, quan hệ của bọn họ có được không? Nói chung ở Thánh địa nghe được sự tích của sư bá, rất nhiều cái liên quan đến sư phụ. Sư phụ có phải có dự định lập gia đình hay không?
Ông chủ hơi lúng túng, loại chuyện này nói ra sẽ dễ bị ăn đánh.
Cho nên hắn mở miệng nói:
- Cái này sau này hẵng nói, thử trước một chút đậu hũ đi.
Tĩnh Nguyệt không nói nữa, cô vốn rất sỗ sàng.
Sau đó gắp một miếng đậu hũ cắn một cái nói, vừa mới cắn xong, Tĩnh Nguyệt sửng sốt, thật giống như xác nhận chuyện gì đó.
Tiếp theo lại nhai một cái, hoàn toàn sững sốt.
Đầy mắt tràn đầy sự nghi ngờ, tiếp theo lại gắp miếng thứ hai.
Nhưng mà càng ăn càng hăng say, càng ăn càng mê muội.
Theo bản năng xốc lên khối thứ hai.
Tô Kỳ hiếu kỳ nói:
- Thế nào đây? Ăn ngon không?
Tĩnh Nguyệt khoát khoát tay:
- Đừng nói, để tỷ tỷ thử lại một cái.
Tô Kỳ không để ý tới Tĩnh Nguyệt cũng tự kẹp một khối.
Sau đó cô với Tĩnh Nguyệt, rơi vào mê mang, ăn một khối lại ăn tiếp thêm một khối.
Loại cảm giác này quái tới cực điểm.
Tô Kỳ gắp một miếng đến mép Giang Tả, nói:
Tả ca, thử một miếng xem. Đậu hũ này rất thần kỳ.
Giang Tả ăn uống tự nhiên, Giang Tả cắn hai miếng, cảm giác không tệ lắm.
Tô Kỳ hỏi:
- Thế nào đây? Có phải cảm thấy đặc biệt kỳ quái hay không?
Kỳ quái?
Giang Tả không cảm giác có cái gì kỳ quái, đây không phải ăn sao?
Mùi thơm, cùng với bên ngoài dai giòn, còn gì khác sao?
Sau đó Giang Tả nghĩ đến, là đạo ngân, ông chủ này vốn nhờ hắn chỉ điểm, cơ hồ đã đến cửa Đạo môn.
Thực lực của tên kia làm đậu hũ, có thể tạo ra đạo ngân cũng không kỳ quái.
Mà đám Tô Kỳ kia lại không biết, tự nhiên sẽ cảm giác kỳ quái.
Mầ Giang Tả cũng không phải chỉ biết chút ít về Đạo, đối với Giang Tả mà nói, hắn chỉ kém tu vi thôi, chỉ cần tu vi đủ, hắn có thể hiển hiện ra Đạo hắn lĩnh ngộ.
Có lẽ đời trước hắn có thể luôn cố gắng tu luyện, cho nên Đạo hắn không cần dựa vào tu vi.
Nhưng coi như không Nhập đạo, những dấu vết này đối với hắn cũng không có một chút tác dụng nào, bởi hắn đã sớm hiểu.
Huống chi đối phương vẫn chỉ là người mới sờ mó đến cái kia.
Nhìn Giang Tả ăn đậu hũ, Tô Kỳ lại hỏi:
- Thế nào?
Nhìn dáng vẻ mặt đầy mong đợi của Tô Kỳ, Giang Tả chỉ có thể gật đầu:
- Rất quái lạ, ăn thật ngon.
Tô Kỳ hừ lạnh:
- Mặt đầy qua loa lấy lệ, hơn nữa cũng không phải em làm, không cần thiết nói khoa trương, em sẽ không giận anh.
Thời điểm Tô Kỳ nói lại cố gắp thêm một miếng đậu hũ, đậu hũ này ăn thật sự rất ngon, rất kỳ quái.
Giang Tả không nói gì, cũng cầm đũa lên ăn.
Lúc này Tô Kỳ lại giúp Đoạn Kiều với Hồng Thự kẹp một khối, thuận tiện còn giúp Thập Thất và Thập Bát ăn.
Chẳng qua thời điểm gắp, theo bản năng chuyển hướng Giang Tả bên này, sau đó cho vào miệng.
Mà Giang Tả tự nhiên cũng hỗ trợ kẹp một khối cho Tô Kỳ.
Sau đó trên mặt bàn phanh một cái.
Tĩnh Nguyệt đập đũa trên bàn, nói to:
Không ăn, ông chủ, làm cho tôi hai mươi phần.
Tô Kỳ còn cắn đậu hũ nhìn Tĩnh Nguyệt, cô hơi mộng, ăn đậu hũ xong, cô mới mở miệng hỏi:
- Hai mươi phần có phải hơi nhiều không?
- Chị đây cao hứng, chị đây nguyện ý, chị đây tự do phóng khoáng.
Tô Kỳ:
“...”
Mà Đoạn Kiều và Hồng Thự cũng đều nhìn đậu hũ, một tên không cần ăn, một tên chỉ thích ăn lê, bọn nó cũng không thích ăn đậu hũ nha.
Vậy có ăn hay không?
Có cho nữ chủ nhân mặt mũi hay không?
Thế nào?
Thập Thất và Thập Bát lại không phiền não về cái này, đậu hũ này bọn họ rất thích ăn nha, có mùi vị đặc biệt.
Cuối cùng Hồng Thự với Đoạn Kiều vẫn không sỗ sàng, sau khi Tĩnh Nguyệt rời đi, Tô Kỳ và Giang Tả tự nhiên cũng rời khỏi quán.
Lúc này trời cũng hơi tối rồi.
Trở về trên đường Tô Kỳ hỏi:
- Ăn no chưa?
Sau đó Giang Tả nói:
- Cũng không đói lắm, nếu em đói, chúng ta có thể đi ăn chút gì đó.
Lúc này, Tô Kỳ nhìn Giang Tả cười, chẳng qua bên trong nụ cười này mang theo từng tia thẹn thùng, cô kéo tay Giang Tả nói:
- Em không biết đói bụng hay không, chỉ hơi buồn ngủ. Chúng ta đi về ngủ đi.
Giang Tả:
“...”
͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏
Chương 275
Nửa đêm.
Trong phòng, Tô Kỳ nằm ở bên người Giang Tả, nụ cười thỉnh thoảng hiện lên.
Giang Tả hai mắt vô thần nhìn trần nhà.
Nội tâm không khỏi thở dài.
Rõ ràng lần này mới hơn qua hơn nửa tháng, lúc này mới bao lâu?
Không đến 5 phút chứ?
Gần đây hắn tương đối mệt mỏi, thương thể cũng vừa mới khôi phục.
Tô Kỳ xoay người nằm trên người Giang Tả, trên mặt cô mang theo nụ cười, đặc biệt vui vẻ.
Giang Tả mặt không chút thay đổi nói:
- Rất vui vẻ?
Tô Kỳ nhìn Giang Tả gật đầu:
- Ừ, đặc biệt vui vẻ.
Giang Tả:
“...”
- Vậy anh có muốn biết tại sao em lại vui vẻ như vậy không?
Tô Kỳ cười hỏi.
Giang Tả nói thẳng:
- Không muốn.
- Không sao?
Tô Kỳ nói mang theo hờn dỗi.
- Không hỏi.
- Hỏi chứ sao không.
- Không muốn.
Tô Kỳ biến đổi giọng:
- Anh có chịu hỏi hay không?
Giang Tả “…”
Cuối cùng Giang Tả miễn cưỡng nói:
- Tại sao?
- Bởi sư tỷ.
Tô Kỳ vui vẻ nói:
- Sư tỷ chính là người phụ nữ xinh đẹp nhất em từng thấy, anh khẳng định cũng chưa từng thấy qua người nào xinh đẹp hơn sư tỷ.
Phụ nữ xinh đẹp như vậy anh còn gặp, buổi tối hôm nay lại bình thường như thế, cái này nói rõ cái gì, anh biết không?
Giang Tả theo bản năng nói:
- Nói rõ cái gì?
- Nói rõ không liên quan gì tới em nha, em còn chưa bị chê, còn không bị anh nhìn chán, vẫn còn mị lực.
Tô Kỳ cười nói.
Giang Tả lăng xuống, thuận miệng nói:
- Bộ mặt đẹp thôi, ai có thể so với em đây? Không có bất kỳ người nào có thể.,
Tô Kỳ sững sờ, tiếp theo vui vẻ nói:
- Thật?
- Ừm.
- Chúng ta ngủ tiếp đi.
“...”
Hắn vừa rồi hẳn nên lắc đầu hay không?
Hơn nữa hắn một người bình thường, như vậy có phải quá đáng hay không?
Ngày thứ hai.
Giang Tả cảm giác thân thể không quá lạc quan.
Lúc này Tô Kỳ đã sớm tỉnh lại, cô chuẩn bị xong điểm tâm.
Lúc này cửa phòng mở, Tô Kỳ đi tới nói:
- Đi, xuống ăn sáng, sau đó đến Thánh địa.
Giang Tả kinh ngạc:
Đi Thánh địa? Lại đi làm à?
- Ăn cơm trước, đến lúc đó nói sau.
Vừa nói, Tô Kỳ kéo Giang Tả lên.
Thời điểm kéo, cô còn cười nói:
- Em vẫn còn đang mặc đồ ngủ này, nếu anh không đứng lên, em sẽ ngồi xuống đấy.
Bây giờ Tô Kỳ quả thật mặc đồ ngủ hồng mỏng, đặc biệt có sức dụ dỗ.
Nhưng Giang Tả là ai?
Hắn nhanh chóng đứng lên, mặc quần áo đánh răng, rửa mặt ăn cơm.
Tô Kỳ nhìn khanh khách không ngừng cười, nhưng Giang Tả không thèm để ý.
Tô Kỳ nhìn Giang Tả đánh răng, chớp mắt nói:
- Lúc trước anh không như vậy, thời điểm vừa mới bắt đầu, mỗi ngày anh đều làm…
- Có gì khác sao?
- Lúc trước rất lâu, bây giờ thì rất nhanh.
- Nhanh, nhanh im miệng vào.
Giang Tả mặt xạm lại, gần đây bị thương mà thôi, thân thể còn chưa khôi phục, hơn nữa ngày đêm điên đảo, cơ bản không ngủ, khó tránh khỏi. mệt mỏi
Tô Kỳ vui vẻ cười, sau đó ôm Giang Tả, cọ cọ trên người Giang Tả nói:
- Nói anh yêu em đi.
Giang Tả phun nước trong mồm ra, mở miệng nói:
- Trước đây không lâu, không phải đã nói rồi sao?
- Đâu nào, lúc trước mới nói lời này sau đêm tân hôn thôi.
Tô Kỳ hơi bất mãn nói tiếp:
- Sau đó, khi em bắt đầu đi công tác. Sau ngày đó, anh đều không nói lời tỏ tình nào với em. Ngày qua ngày, em toàn chịu ủy khuất.
Giang Tả yên lặng chốc lát nói:
- Há, vậy nếu có thay đổi, anh sẽ thông báo tiếp cho em.
- Ừ? Anh vừa nói cái gì? Em còn chưa nghe rõ, lặp lại lần nữa.
Giang Tả:
“...”
Trên bàn ăn, Giang Tả an tĩnh ăn điểm tâm, Tô Kỳ một mực mang theo mặt mày vui vẻ.
- Hôm nay có chuyện gì sao?
Giang Tả hỏi, về phần bắt đầu nói chuyện, hắn không chút nào không hồi tưởng.
- Ừm.
Tô Kỳ nói nhỏ.
- Chúng ta phải rời khỏi Thánh địa.
"Hả?" Giang Tả kinh ngạc nói:
- Tế tự vẫn còn chưa chấm dứt đã được rời rồi? Tốt như vậy sao?
Tô Kỳ và Tĩnh Nguyệt coi như không cần đi tế tự, nhưng vẫn luôn có nhiệm vụ túc trực, lúc này rời đi vạn nhất xảy ra ngoài ý muốn làm sao bây giờ?
Người Thánh địa sẽ đồng ý?
Tô Kỳ gật đầu:
- Ừ, không thành vấn đề, chúng ta đi tìm sư bá.
- Sư bá? Vị ngày hôm qua nói, có liên quan đến dì nhỏ?
Bây giờ dì nhỏ bị trấn áp, mà lúc này Tô Kỳ lại đi tìm người kia, việc này nhất định có liên quan đến dì nhỏ.
- Đúng vậy, Huyền Vũ tiền bối mặt mũi không đủ dùng, gọi sư bá trở về, mặt mũi đại khái đã đủ. Ít nhất có thể giảm thêm mấy trăm năm.
Tô Kỳ nói.
Mấy trăm năm?
Vậy vẫn phải ở thêm mấy trăm năm nữa.
Vậy không bằng chờ hắn thêm mấy chục năm nữa, hắn tùy tiện có thể cứu người ra.
- Chúng ta cứ đi tìm sư bá về trước rồi hẵng nói.
Tô Kỳ lại nói.
- Chúng ta?
Giang Tả hỏi.
Lời này của Tô Kỳ có điểm quái dị, dường như Tô Kỳ muốn bắt hắn cùng đi.
Chương 276
- Đúng nha, lần này hẳn không nguy hiểm, chỉ cần mang pháp bảo hộ mệnh đi hẳn không thành vấn đề. Như vậy chúng ta cũng không cần tách ra. Anh khẳng định không hoài nghi vợ anh chứ?
Tô Kỳ chu mỏ nói.
Hiển nhiên, lúc trước cô vẫn còn có một chút hoài nghi.
Có vợ tốt như vậy, Giang Tả lại dám hoài nghi, có thể không tức giận chứ sao.
Sau đó Giang Tả mang theo đám Hồng Thự, đi theo Tô Kỳ về Thánh địa.
Theo như Tô Kỳ nói, những thứ này không cần mang theo bên người.
m Dương ngư còn dễ nói, Hồng Thự cũng dễ nói, nhưng Đoạn Kiều, Giang Tả phải mang nó đi, đây là tháp tín hiệu, nói chung cần thiết dùng.
Trên đường Giang Tả nói:
- Đều để lại sao?
Tô Kỳ nhìn Giang Tả nói:
Anh muốn dẫn chúng nó đi?
Lúc này Hồng Thự la lên: "Cạc."
Nó phải đi, nó không muốn ở lại chỗ này, rất nguy hiểm, nó đời này không muốn ở lại chỗ này.
"Cạc, cạc "
Thấy Hồng Thự như vậy, Tô Kỳ thở dài nói:
- Được rồi, mang Hồng Thự theo.
Đoạn Kiều cũng nói:
- Tôi, tôi, tôi cũng đi, tôi rất hữu dụng, tôi rất am hiểu về không gian, nhất định hữu dụng.
Tô Kỳ kinh ngạc:
- Rất am hiểu về không gian.
Đoạn Kiều lập tức gật đầu:
- Ừ, tôi tương tự một pháp bảo không gian, rất hữu dụng.
Tô Kỳ do dự một chút gật đầu:
- Được.
Lần này đi, quả thật có thể đụng chạm đến lĩnh vực không gian.
Như vậy Giang Tả không có ý định nói cái gì, ít nhất là đã mang theo tín hiệu tháp.
Rất nhanh, Tô Kỳ mang theo Giang Tả đi tới Thánh Thú hồ, lúc này Huyền Vũ đã nằm bên bờ hồ.
Đầu tiên Tô Kỳ hưng phấn vẫy tay la lên:
- Huyền Vũ tiền bối, tôi tới rồi.
Huyền Vũ ngẩng đầu liếc Tô Kỳ một cái, vẫn tiếp tục nằm.
- Huyền Vũ tiền bối, ngài thế nào rồi? Sư phụ xảy ra chuyện sao?
Tô Kỳ đi tới bên cạnh Huyền Vũ hỏi.
Huyền Vũ lắc đầu, nói:
- Không có, nhưng cô có thể đem con vịt kia ném ra xa xa một chút được không, nếu không, ta đây có thể cắn chết nó.
Tô Kỳ:
“...”
Cô kém chút quên mất.
Lúc này Giang Tả đã lui về phía sau rất xa, Hồng Thự cũng bị hù dọa run lẩy bẩy.
Con rùa đen kia đơn giản là ác mộng của nó, kém chút nữa nó bỏ Giang Tả chạy mất dép.
͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏
Giang Tả mang theo Hồng Thự đi rất xa, sau đó hắn đi thẳng đến dốc núi nhỏ trước đây Nguyệt Tịch câu cá.
Hắn nhìn Hồng Thự một chút, lại nhìn Huyền Vũ một chút.
Hồng Thự vốn định gặm lê, đột nhiên sửng sốt.
Ánh mắt chủ nhân của nó nhìn nó, có vẻ không đúng.
Hồng Thự nhìn Giang Tả mở miệng tiếng kêu: "Cạc?"
Cũng không phải là chưa ăn, Giang Tả làm sao có thể hiểu Hồng Thự nói cái gì.
Cho nên hắn trực tiếp không thèm để ý.
May mắn là hắn chỉ suy luận một chút, không làm trễ nải chính sự của Tô Kỳ.
Tô Kỳ tìm Huyền Vũ không chỉ hỏi chuyện Nguyệt Tịch, còn thuận tiện giao m Dương ngư cho nó, để nó hỗ trợ chăm sóc.
Nói đây là giúp Huyền Vũ giải buồn.
Giang Tả cảm thấy cứ tiếp tục như vậy, Huyền Vũ rất nhanh có thể luyện được Di Giới Thánh Tượng.
Coi như hắn cho Huyền Vũ thêm độ khó, cũng không ngăn được có hai đầu m Dương ngư giúp nó, Di Giới Thánh Tượng không thuộc về Đạo pháp, nhưng lại không hề yếu Đạo pháp, đặc biệt là công pháp Thánh thú.
Độ khó lớn khó có thể tưởng tượng, nếu như chỉ đơn thuần đi lĩnh ngộ Di Giới Thánh Tượng, có lẽ m Dương ngư không có tác dụng gì.
Nhưng Giang Tả cho Di Giới Thánh Tượng là hắn soạn lại qua, Huyền Vũ đã nhớ nội dung khai thiên, cho nên có thể lợi dụng năng lực của m Dương ngư.
Tóm lại lần này tiện nghi cho Huyền Vũ.
Mà hai đầu m Dương ngư kia cũng rất cao hứng, không cần ở bên cạnh tên ác nhân kia.
Đoạn Kiều thật hâm mộ, nếu không phải bản thể nó ở chỗ Giang Tả, nó làm sao có thể không theo.
Sau một hồi, Tô Kỳ rời khỏi, cô trở lại chỗ Giang Tả nói:
- Được rồi, Huyền Vũ tiền bối đã đồng ý trông nom Thập Thất, Thập Bát. Chúng ta đi tìm sư tỷ đi, sau đó đi ra ngoài Ly Uyên đảo.
- Ly Uyên đảo?
Giang Tả hơi kinh ngạc hỏi.
Hắn đã đi qua Ly Uyên đảo, nơi đó có một chút đặc thù, đời trước hắn ở nơi đó một khoảng thời gian.
Theo Tô Kỳ nói, tu vi sư bá kia khẳng định không tệ, nhưng trước đây thời điểm hắn đi cũng không phải người lợi hại gì.
Ngay cả Nhập đạo cũng chưa tới.
Ngược lại có một nữ nhân rất lợi hại, có điều khi đó người kia vẫn không tính là người.
Có điều tuyến thời gian không giống nhau, đó hình như là chuyện phía sau, ít nhất sau khi Thánh địa bị diệt môn.
Về phần Kim Giáp của Thánh địa, đời trước Giang Tả thật sự chưa từng thấy qua.
Có điều khi đó toàn bộ Thánh địa cũng trước mặt hắn cũng không chịu nổi nhất kích, duy nhất có thể kiên trì lâu một chút chỉ có Trận pháp, chưa từng thấy qua những người này, cũng là chuyện bình thường.
Sau đó Giang Tả hỏi:
- Ly Uyên đảo là địa phương nào?
Chương 277
- Ừ, có thể là nơi nghỉ phép của Thánh địa.
Tô Kỳ suy nghĩ một chút, cho ra kết luận này.
Nơi nghỉ phép của Thánh địa?
Cái này Giang Tả thì càng mơ hồ, Ly Uyên đảo không phải địa phương tốt đẹp gì, tại sao có thể là nơi nghỉ phép của Thánh địa?
Chẳng lẽ không đúng là cùng một nơi?
Cái này Giang Tả không có biện pháp kết luận, chỉ có thể chờ đợi đến rồi nói.
Sau khi Tô Kỳ mang theo Giang Tả đi tới tòa núi tuyết nào đó, Thánh địa cơ hồ bị tuyết mịt mờ bao phủ, mà trên núi này ngược lại có Trận pháp bảo vệ, không bị chút hàn khí nào xâm phạm.
Nơi này không khác chỗ ở Tô Kỳ lắm, bốn mùa như xuân.
Trận pháp bên ngoài gọi là Tứ Quý Như Đông.
Phải biết, dưới tình huống bình thường bây giờ mới sắp tới tháng sáu, đây là mùa hè nóng nực.
Mà Thánh địa lại không ngừng rơi tuyết.
Ở trong trấn nhỏ coi như tốt, mà bên ngoài không mặc dầy quần áo một chút, người bình thường ra ngoài đơn giản là không muốn sống.
Mà Giang Tả nhìn Tĩnh Nguyệt đang ăn đậu hũ thối bên kia, Giang Tả thật bội phục bà chị này.
Thánh nữ Thánh địa lại thế sao?
So với Cửu Tịch đời trước, thật kém nhiều.
Cửu Tịch trừ làm cho người ta chán ghét, để cho người cảm thấy có bệnh ra, khắp mọi mặt đều tốt.
Khí chất được, tư thái được, thần thái cũng tốt.
Đúng gu Thánh nữ.
Tĩnh Nguyệt mặc dù cũng không kém, nhưng có lúc quả thật kỳ quái.
- Sư tỷ, sao chị còn ăn nữa?
Tô Kỳ la lên.
Tĩnh Nguyệt đặt đôi đũa sang một bên, sau đó mặt nhìn Tô Kỳ.
Lúc này Tĩnh Nguyệt khí chất đại biến, thánh khiết, trang nghiêm, để cho Giang Tả sửng sốt một chút.
Trong lúc bất chợt có dáng vẻ Thánh nữ.
Ngay cả Tô Kỳ cũng sững sờ, cô theo bản năng lui về phía sau liếc mắt nhìn, hiện tại có vài người đến.
Một người phụ nữ bình thường, một người phụ nữ trung niên, một bà lão.
Ba người này, Tô Kỳ thật ra thì rất ít gặp.
Nhưng vẫn nhận biết.
Sau đó Tô Kỳ cung kính nói:
- Cửu Tịch gặp qua ba vị trưởng lão.
Người phụ nữ bình thường kia phản ứng, nhìn về phía Tĩnh Nguyệt:
- Thánh nữ, con có thể chú ý hình ảnh bản thân một chút không? Ít nhất không nên ăn đậu hũ thối nơi công cộng chứ?
Giang Tả một bên tươi cười, một bên nghĩ, lần này Tĩnh Nguyệt bị dạy cho một bài học rồi nha.
Không hợp cách.
Tĩnh Nguyệt không nói gì, cô nghiêng đầu nhìn sang một bên, vừa không thừa nhận cũng không phủ nhận.
Ngược lại không thừa nhận không được.
Tĩnh Nguyệt như vậy, những người đó cũng không nói gì, lão ẩu nói:
- Lần này đi không phải đi chơi đùa, hai người đi tìm sư bá không xong, Nguyệt Tịch trong một ngàn năm kia tuyệt đối không thể rời đi.
Tĩnh Nguyệt nghiễm nhiên nói:
- Con biết, con biết rồi, con sẽ đi cứu sư phụ.
Sau đó bà già kia vẫy tay một cái, một mảnh vân thải đến bên cạnh bọn hắn:
- Lên đi, nó sẽ đưa các con đến nơi cần đến.
Lúc này Tô Kỳ đứng bên người Giang Tả, lặng lẽ nói:
- Có cảm giác cái này giống như Cân Đẩu vân hay không?
Giang Tả:
“...”
Đây là một con linh thú, làm sao lại là Cân Đẩu vân?
Lúc này người phụ nữ bình thường kia nói:
- Chúng ta đã chào hỏi bên kia, đến lúc đó sẽ phối hợp với các con, nhưng hiện tại không có gì để buông tha.
Không cần đi sâu vào.
Sư phụ các con cũng phái người đi tìm mấy thứ, không…
Tô Kỳ gật đầu với Tĩnh Nguyệt, sau đó đám người này đi lên Miên vân kia.
Tiếp theo Miên vân đi lên không trung, nhanh chóng biến mất nơi chân trời.
Người phụ nữ nhìn Miên vân biến mất, sau đó hỏi:
- Người kia còn sống nữa không?
Người phụ nữ bên cạnh lắc đầu, nói:
- Ai biết được, lại đi tìm thêm một lần nữa đi, nếu như không thấy, đây chính là mệnh của Nguyệt Tịch. Đợi một ngàn năm cũng tốt.
…
Mà đứng trên mây, Giang Tả mặt mũi bất đắc dĩ, mà Tĩnh Nguyệt trực tiếp biến thân, để cho Tô Kỳ livestream cho cô ngay tại phía trên Miên vân.
Mây trắng vây quanh, dài lung lay, dung nhan tuyệt mỹ, khí tức linh hoạt kỳ ảo, phía trước là một phong cảnh đẹp mê người.
Có điều Giang Tả ngược lại không có hứng thú gì, hắn mở điện thoại di động lên, sau đó truyền tới hình ảnh trực tiếp.
Xích Huyết Đồng Tử nói:
- Mau nhìn, Thánh nữ lại livestream, hơn nữa còn ở trên trời, Thánh nữ không chủ trì tế tự?
Mặc Ngôn biểu tình khinh thường:
- Tôi đây vẫn cảm thấy Thánh nữ theo Ma tu vẫn lợi hại hơn, mặc dù nói đây là Ma nữ.
Lục Nguyệt Tuyết nói:
Đúng, Đan Tuyết Ma Nữ lợi hại, mỗi lần nhìn cô ta livestream, đều dẫn phát khiến người ta tái phát bệnh tim, hù dọa không ít người.
Ngân Giáp tiên tử nói:
- Nói bậy bạ, chúng ta livestream nhằm vào tu sĩ kia, tu sĩ kia có bệnh tim.
Xích Huyết Đồng Tử nói:
- Sư tỷ tôi vừa mới điện thoại tới, nói để tôi đi Ly Uyên đảo, các người đi theo không?
Nhìn đến đây, chân mày Giang Tả nhíu một chút, thế nào lại xuất hiện đám người này?
Lần này hắn và Tô Kỳ hợp thành đội, đụng phải những người này không phải chuyện tốt đẹp gì.
͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏
Chương 278
Tin tức Thánh nữ livestream rất hot, đáng tiếc Giang Tả chỉ muốn nhìn Tô Kỳ.
Đám Xích Huyết Đồng Tử đi bao nhiêu người, Giang Tả không biết, hắn không dám nhìn quá lâu, Tô Kỳ ở ngay bên cạnh.
Cô muốn cầm điện thoại tra thông tin.
Cho nên Giang Tả có thể che dấu sẽ che giấu.
Có điều nhắc tới Tĩnh Nguyệt biến thân, Tô Kỳ vẫn cho hắn ăn Định Tâm Hoàn.
Hơn nữa cô còn hỏi câu: Hâm mộ không? Em đây làm hai bộ dáng, tối ngủ có phải càng kích thích hơn không?
Khi đó Giang Tả chỉ muốn cười ha ha.
Rất thú vị?
Hắn sợ đến lúc đó trả lời đồng ý, sẽ bị chém mất!!!
Có điều biến thân là đặc quyền của Thánh nữ, không làm qua Thánh nữ, không có khả năng biến thân.
Tô Kỳ chỉ có thể tiếc nuối, nếu Thánh nữ còn có thể ở chung với Giang Tả, cô khẳng định muốn làm Thánh nữ.
Bây giờ để cô không được ở chung một chỗ với Giang Tả, cô khẳng định không nhịn được.
Còn Giang Tả, thì càng không đồng ý cho Tô Kỳ làm Thánh nữ, đây sẽ gây hại cho Tô Kỳ.
Hoặc có lẽ sẽ hại không ít người.
Lúc này Tô Kỳ quay đầu nhìn về phía Giang Tả, Giang Tả cũng quay đầu nhìn về phía Tô Kỳ.
Rất tốt, để điện thoại động xuống, không để đối phương chú ý gì.
Suy nghĩ một chút, có ngày bị Tô Kỳ phát hiện, cô nhất định sẽ cười híp mắt kêu một tiếng, Giang Tả tiên sinh, hay là Phá Hiểu đạo hữu.
Khi đó...
Hướng Giang Tả làm cái mặt quỷ, Tô Kỳ vẫn tiếp tục giúp Tĩnh Nguyệt livestream.
Trong lúc Tĩnh Nguyệt đùa bỡn làm dáng, làm nổi bật khí chất, khiến bản thân thật sự hoàn mỹ tuyệt luân.
Nhưng Giang Tả vẫn mặt không biểu tình, dường như nhớ lại dáng vẻ của Tô Kỳ.
Ừm, vẫn là lại làm kiểu không biểu tình đi!
Sau đó Giang Tả không chú ý nữa, trực tiếp lấy điện thoại di động ra xem, giết thời gian.
Sau đó hắn nhìn tin tức liên quan đến lôi điện.
Trong video, sấm chớp trong mây đen trên biển, vô cùng xao động, phảng phất sẽ có vô tận lôi đình đánh xuống.
Giang Tả hơi kinh ngạc, sau đó nhìn một chút tựa đề: Bản Tiên Tử dự định Độ Kiếp, các vị đạo hữu, cầu xin chúc phúc.
Giang Tả ngây người một chút, sau đó nhìn phần mềm tin tức một chút, không sai, đây đúng là phần mềm phổ thông, không phải Tu Chân giới.
Nhưng lôi vân này, thật giống kiếp vân.
Vị đại lão kia thích chơi đùa như vậy sao?
Sau đó Giang Tả lấy ra điện thoại di động của Tô Kỳ, mật mã đối với Giang Tả vô dụng.
Đương nhiên, điện thoại di động của bọn họ đều có mật khẩu là vân tay đối phương.
Mở điện thoại của Tô Kỳ ra, Giang Tả thấy một phần mềm thuộc về Tu Chân giới, bên trong có văn kiện Tu Chân giới.
Sau đó, Giang Tả tìm được một tin tức, thật sự có người độ kiếp.
- Bây giờ độ kiếp, cũng thích livetream?
Giang Tả không khỏi cúi thấp đầu nhìn về phía Tĩnh Nguyệt, sau này chị ta có thể cũng thế không?
Tĩnh Nguyệt tỷ livestream cũng được, nhưng đừng mang theo Tô Kỳ nha.
Sau đó Giang Tả không quan tâm, người độ kiếp kia dường như không mang theo đồng đội.
Trước độ kiếp phát tin tức, còn muốn phát thì phải độ kiếp sau.
Việc thân tử đạo tiêu là chuyện rất bình thường.
Thời điểm Giang Tả để điện thoại di động xuống, Tĩnh Nguyệt đã livestream xong.
Hình như bởi sắp đến rồi.
- Ai, mệt chết mệt chết.
Vừa nói Tĩnh Nguyệt nằm úp sấp trên mây, trở lại dáng vẻ bình thường.
Giang Tả đột nhiên lui về phía sau nhìn lại, hắn thấy có người ngự kiếm phi hành tới.
Khi hắn đi tới nhìn thấy đám người Giang Tả, sau khi ngang hàng với tốc độ của Miên vân, hắn mở miệng cười nói:
- Ba vị tiểu hữu, có muốn đi theo bần đạo hay không? Đuổi kịp, bản đạo có thể chỉ điểm các người.
Sau đó vị đạo sĩ này cố ý xoay người, lấy hình thức quay ngược lại hướng về phía Giang Tả bọn họ nói:
- Đáng tiếc, các người không đuổi kịp. Ha ha ha.
Đạo sĩ kia cười ha ha một tiếng, viu một chút bay về phương xa.
Nhưng mà mới vừa bay không bao lâu, trên bầu trời đột nhiên rơi xuống một tia chớp.
Oanh một tiếng trực tiếp đánh trúng đạo sĩ kia.
Đạo sĩ kia tiếng cười còn chưa đứt, trực tiếp bị rơi xuống trên trời cao, đại khái sắp cháy.
Rồi vị trí cũ của đạo sĩ kia lưu lại một mảnh phong diệp nhỏ, thời điểm Miên vân đi qua, Giang Tả theo bản năng tóm lấy phong diệp.
Tiếp theo hắn đốt phong diệp, sau đó lại thả lên trời cao.
Đây chằng qua là một phong diệp phổ thông.
Sau đó, Giang Tả hỏi:
- Người vừa rồi kia đang làm cái gì vậy?
Tô Kỳ và Tĩnh Nguyệt vẫn còn đang mộng bức, tất cả những thứ này đều phát sinh rất nhanh.
Tô Kỳ nói:
- Tên kia hẳn đang chào hỏi một chút?
Tĩnh Nguyệt lắc đầu, nói:
- Hắn đang muốn giải thích cho chúng ta biết, chém gió bị sét đánh.
Giang Tả, Tô Kỳ: "...:
Sau đó Tĩnh Nguyệt nhìn Giang Tả kinh ngạc nói:
- Em rể, thứ vừa rồi kia là cái gì vậy?
Giang Tả cau mày, em rể?
Xưng hô này, thật có chút không tự nhiện, không bằng gọi hắn là Phá Hiểu đạo hữu.
Chương 279
Lúc này Tô Kỳ hưng phấn nói:
- Ma pháp nha.
Tĩnh Nguyệt tức giận nói:
- Chị cũng biết đó là Ma pháp, nhưng trực tiếp đốt, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Hay cũng giống pháp thuật.
Giang Tả lắc đầu, trên thực tế hắn cũng chỉ đánh ra một ít Hỏa Nguyên tố mà thôi.
Ai biết bọn họ chịu phục, đời trước hắn cũng không làm qua như vậy.
Đời này hắn cũng thật ly kỳ.
Hơn nữa những Hỏa Nguyên tố đó còn có thể thăng cấp, hơn nữa càng về sau càng mang theo viện quân.
Cũng không biết lãnh đạo Hỏa Nguyên tố kia làm thế nào làm được.
Lúc này Giang Tả kinh ngạc nhìn về phía trước nói:
- Mọi người lui về phía sau nhìn một chút.
Tĩnh Nguyệt và Tô Kỳ đều xoay người, mộng bức.
Các cô thấy cái gì? Kiếp vân dũng động, Lôi Đình tàn phá, kiếp vân sắp bao phủ các cô.
Lần này các cô biết, vị tu sĩ kia bị Thiên kiếp đánh tới.
Trong nhày mắt Tĩnh Nguyệt kêu lên:
- Mẹ nó nha, các người đều là đám ngu dốt, thấy Thiên kiếp không biết tránh à? Còn ngu dốt tiến lên.
Phải, bọn họ gặp chính là Thiên kiếp, thứ này đặc biệt nguy hiểm.
Đây là lần đầu tiên Giang Tả gặp phải Thiên kiếp, nhắc tới Thiên Kiếp hắn cũng không xa lạ gì, đánh thật ra thì cũng không khoa trương như vậy.
Có điều bây giờ vọt vào, thật sự muốn chết.
Thiên kiếp tương đối đặc thù, hắn sống lại cũng không biết Thiên kiếp còn nhớ hắn hay không.
Vạn nhất còn nhớ, vậy thì hoàn toàn xong đời rồi.
Nói không chừng người độ kiếp, thoáng cái thì biến thành hắn.
Thiên kiếp đối xử với hắn cũng không tốt lành gì.
Lúc này Tô Kỳ la lên:
- Sư tỷ, nhanh chống chế Miên vân, nó ngủ, bây giờ mở chế độ tự động dẫn đường đi.
Tĩnh Nguyệt:
“...”
Miên vân này cũng không phải cô, cô cũng không biết bay, làm sao có thể khống chế?
Giang Tả ở một bên nói:
- Trước tiên không nên đánh thức nó?
Tĩnh Nguyệt:
“...”
Cô cảm giác không nên mang theo Giang Tả cùng đi, Tô Kỳ ngốc, sau đó Tô Kỳ sẽ tự kéo chỉ số thông minh của cô kéo thấp xuống.
Thất sách.
Tiếp theo, Tĩnh Nguyệt trực tiếp lấy ra một thanh kiếm, sau đó trực tiếp đâm về phía Miên vân kia:
- Miên Vân, nhanh dẫn đường đưa chúng ta đến nơi an toàn, ta chỉ có thể gọi ngươi tỉnh, ngươi có thể thông cảm cho chúng ta chứ?
Đô…
Giang Tả nghe được tiếng kêu thảm thiết.
͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏
"Tút tút tút "
Miên vân khóc, nó thế nào cũng không ngờ những người trên lưng nó lại đâm vào thận nó.
Chẳng qua nó tỉnh lại thấy Thiên kiếp, sau đó nó cũng bị hú hồn, bởi nó rất quen thuộc với khí tức của Thiên kiếp.
Chết rồi!
Nhưng bây giờ đã tiến vào bên ngoài, mặc dù không nhất định sẽ khiến Thiên kiếp chú ý, nhưng xung quanh bắt đầu có Lôi Đình khuếch tán.
Nói không chừng sẽ bị đánh chết.
Rất nhanh nó truyền âm cho Giang Tả bọn họ:
"Chúng ta không kịp lui, ta không tránh thoát lôi điện."
Tĩnh Nguyệt bình tĩnh nói:
- Ý là nói chúng ta đều phải chết ở chỗ này?
Tô Kỳ nói:
- Chúng ta có thể trực tiếp nhảy xuống phía dưới không? Nói không chừng có cơ hội thoát được?
Tĩnh Nguyệt trợn mắt nói:
- Phía dưới là biển khơi, nước thì dẫn điện, như vậy không phải đi chịu chết sao?
Tô Kỳ nghiêm mặt nói:
- Sư tỷ, chị không đi học có thể không biết, nước biển dẫn điện, nhưng không dẫn lôi.
Tĩnh Nguyệt:
“...”
Như này là đang coi thường cô không đi học?
Sau đó Tĩnh Nguyệt chỉ chỉ phía dưới nói:
- Em cảm thấy lôi Thiên kiếp này, giống với lôi em nhận thức? Dẫn điện có quan trọng hay không, đều không quan trọng, quan trọng là điện trực tiếp truyền dẫn đi. Nước biển không có cơ hội lựa chọn.
Tô Kỳ trợn mắt hốc mồm.
Giang Tả đứng bên cạnh cũng bội phục Thánh nữ.
Lúc này Giang Tả mở miệng nói:
- Cái đó có quyền chủ động không? Em có tài lái xe, hơn nữa còn rất giỏi tránh thoát khỏi nguy hiểm.
Loại Linh thú như Miên vân này, có kiểu chủ động, Linh thú này rất kỳ lạ.
Riêng Linh thú phi hành, sở trường phi hành, năng lực khác thì vô dụng.
Đánh không được, kháng không được.
Tĩnh Nguyệt nói:
- Cái này có, có điều cậu chắc chắn muốn thử?
Tĩnh Nguyệt không nói quá nhiều, nói thí dụ như cái gì Thiên kiếp rất đáng sợ, sai lầm dễ chết, loại chuyện này nói ra chỉ có thể gia tăng áp lực lên đối phương.
Bây giờ, cô không cách nào, chỉ có thể chữa ngựa chết thành ngựa sống.
Cô cũng lớn mật, nếu không há có thể cho phép em rể lấy mạng đùa.
Tô Kỳ không yên lòng nói:
- Thật không thành vấn đề sao?
Cô ngược lại còn khá, ít nhất còn ở chung một chỗ với Giang Tả, chết chung cũng vui vẻ.
Hơn nữa, cô không muốn Giang Tả lo lắng.
Giang Tả hướng về phía Tô Kỳ cười nói:
- Yên tâm đi, hẳn không vấn đề lớn.
Lúc này trên thân Miên vân hiện ra tay lái, chân phanh, chân ga, vân vân, còn có một cái ghế lái.
Cái này thật đúng là lái xe nha.
Giang Tả ngồi lên, hướng về phía Tô Kỳ nói:
- Mọi người ngồi xuống, để tôi lái xe.
Lúc này, sấm sét bắt đầu dày đặc, đi tiếp chính là phạm vi của Thiên kiếp.
Chương 280
Giang Tả động tay một cái, hắn không quay đầu thoát đi, mà dọc theo bên ngoài bắt đầu chạy.
Quay đầu chỉ có đường chết.
Sau đó, Giang Tả bắt đầu tăng tốc.
Lại nói trước đây hắn cũng thi đậu bằng lái, cũng không biết chạy như gió lốc trên không thế nào, có bị bắt hay không!!!
Tĩnh Nguyệt ngồi chung với Tô Kỳ, cô hỏi:
- Chồng em thật đúng là người không biết sợ, trước mặt Thiên kiếp lại đùa bỡn lái xe. Có phải, lúc trước hắn thường xuyên đùa bỡn trước mặt em sao?
Tô Kỳ suy nghĩ một chút nói:
- Ừ, lúc mới quen đều cảm giác như vậy, cảm giác ngây ngốc, có điều em thích thế. Ít nhất, hắn không cố ý đùa bỡn trước mặt người khác.
Tĩnh Nguyệt gật đầu, nói:
- Hừ, vừa rồi hắn không phải nói chơi đùa sao, lấy mạng chúng ta ra đùa!!
Tô Kỳ: "... ."
Lúc này một đạo Thiên lôi đánh xuống.
Tô Kỳ hét lớn:
- Cẩn thận.
Giang Tả đánh tay lái né tránh.
Sau đó, hắn quay đầu nhìn về phía Tô Kỳ nhẹ giọng nói:
- Không cần lo lắng, anh rất có lòng tin với chuyện lái xe này. Không sao đâu.
Tĩnh Nguyệt cũng nói:
- Không cần lo lắng… An tâm chờ chết đi!
- Sư tỷ.
- Dạ dạ dạ, Tả ca của em rất giỏi, nhất định có thể dẫn chúng ta có thể lao ra khỏi Thiên kiếp.
Sau đó Tĩnh Nguyệt lại nói:
- Nhắc tới mới nhớ, Miên vân vẫn còn ổn chứ? Nơi này đang bị lôi đình tàn phá, đây là khung cảnh kỳ vĩ của thiên nhiên. Không livestream thật sự tiếc nha. Em gái, mau dậy, chúng ta bắt đầu livestream đi!
Tô Kỳ mặt đầy bất đắc dĩ:
- Sư tỷ, chúng ta đây đang lấy mạng livestream?
- Chồng em lấy mạng lái xe, em còn không để lý, chị lấy mạng livestream thì em lo lắng cái gì! Tới đi.
Lúc này Xích Huyết Đồng Tử bọn họ vẫn còn đang quấn quít có đi Ly Uyên đảo hay không?
Xích Huyết Đồng Tử nói:
- Sư tỷ tôi hạ tử lệnh, không đi không được.
Mặc Ngôn ngáp một cái:
- Tôi đây vẫn còn trọng thương, không thể đi được.
Mặc Ngôn ngáp một cái:
- Tôi đây còn đang trọng thương này, không đi đâu.
Biên Hải Đao Khách nói:
- Để tôi đi, tôi sắp chạm đến cảnh giới mới, đi một chuyến nữa, trở về có thể thăng cấp.
Tiêu Tiểu Mặc nói:
- Chúng tôi sẽ không đi, hay ở lại câu cá đi. Qua mấy ngày nữa còn phải đi về làm việc.
Bây giờ chỉ còn lại Liễu Y Y với Lục Nguyệt Tuyết.
Xích Huyết Đồng Tử ăn kem que, hướng về phía Lục Nguyệt Tuyết các cô nói:
- Hai người thì sao?
Lục Nguyệt Tuyết lắc đầu, Liễu Y Y suy nghĩ một chút nói:
- Tôi cũng đi muốn chuyến đi, nghe nói phong cảnh bên kia rất tốt. Coi như đi du lịch đi, thuận tiện tìm Lam Nguyệt tiên tử hỏi một vài vấn đề.
Lúc này Trần Ức kinh ngạc nói:
- Ồ, Thánh nữ lại livestream, oa, đây là ở đâu? Bối cảnh đột biến nha. Nhanh, mau nhìn xem.
Xích Huyết Đồng Tử bọn họ kinh ngạc, sau đó liếc điện thoại di động của Trần Ức một cái, bọn họ thấy mây đen đầy trời, lôi đình ónh ánh.
Lúc này Thánh nữ nói:
Các vị đạo hữu, hôm nay chúng tôi đi dạo một chút bên ngoài Thiên kiếp, chủ yếu là nhất thời hứng thú, cảm giác rất thú vị.
Mọi người:
“...”
Cảm thấy Thiên kiếp thú vị, cho nên vào xem?
Ha ha!
Ma Tu Mặc Ngôn thứ nhất tiến vào livestream, sau đó đánh giá 5 sao, phụ lời:
Livestream này có lời mở đầu thật ngầu, tiên tử, có rảnh thì mang tôi đi theo cùng nhé.
Xích Huyết Đồng Tử cũng đánh giá khen thưởng như vậy, phụ lời:
Tiên tử, đây là lời mở đầu trâu bò nhất tôi gặp từ đầu năm đến nay.
Sau đó, vô số lượt thả tim, lượt like nổi lên.
- Đây thật sự là Thiên kiếp, không thể giả được.
- Nguyệt Liên Thánh nữ không biết xấu hổ, rõ ràng bị nhốt bên trong.
- Thánh nữ tiên tử, chớ làm loạn, không nên học trẻ trâu livestream trên mạng. Mạng cô rất đáng tiền nha.
- Thánh nữ sư tỷ, cô điên cuồng như vậy, người lớn trong nhà có biết không?
- Mẹ nó nha, Thánh nữ cũng cuồng như vậy?
Tĩnh Nguyệt livestream vừa ra đã khiến giới Tu chân khiếp sợ, vô số người đều chia sẻ, ngay cả trang chính cũng đưa tin, thậm chí có tiêu đề Nguyệt Liên Thánh nữ dạo chơi bên ngoài Thiên kiếp.
Thật quá bắt mắt.
Ở sâu bên trong Thánh địa, những lão bất tử kia, sau khi nhìn thấy những hình ảnh này, mặt mày đều xạm lại.
Điện thoại di động trực tiếp bị đập nát:
- Cái quái gì thế này? Thánh nữ này nên bị nhốt ở Thánh địa giáo dục lại, thật sự chuyện gì cũng dám làm.
Chạy đến dạo chơi ngoài Thiên kiếp? Điên rồi!
Đại đa số người đều cho rằng Thánh nữ đang tìm chết, thậm chí rất có thể sẽ chết thật.
Thiên kiếp không phải trò đùa, ngay cả bên ngoài cũng không phải trò đùa.
͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏
Chương 281
Tô Kỳ nhìn nội dung trên điện thoại di động, cũng không còn lời nào để nói, đây đúng là dùng mệnh livestream, bị vây ở chỗ này.
Sự thật nào túy ý như vậy, mọi chuyện nào có nhẹ nhàng như vậy.
Lúc này Tĩnh Nguyệt chỉ một tia sét phụ cận nói:
- Thấy tia sét trước mặt kia không? Đây là địa phương trước mặt chúng tôi, mà căn cứ tình huống trước mắt, nó sắp bổ xuống rồi. Mọi người đoán xem, chúng tôi có bị đánh trúng không?
Tô Kỳ cùng nhìn về phía tia sét kia, cô cũng bị dọa giật cả mình, cô rất lo lắng, nhưng nhìn Giang Tả, cuối cùng cô không nói gì.
Chẳng qua cô lại tiến đến gần vị trí của Giang Tả, đụng vào.
Như vậy cho dù chết, cũng có thể chết cùng một chỗ.
Lúc này livestream lại nổ.
"Uy uy uy, thật hay giả, sẽ chết chứ ?"
"Thánh nữ chớ làm loạn nha, livestream cũng không thể chơi như vậy."
Lúc này Đan Tuyết Ma Nữ cũng nhìn livestream, cô hơi bội phục Tĩnh Nguyệt, ít nhất cô không làm được.
Bởi không cẩn thận thật sẽ chết, cô không muốn làm như thế.
Xích Huyết Đồng Tử bọn họ cũng kinh hãi nhìn hết thảy các thứ này:
- Thánh nữ thật không sợ chết?
Liễu Y Y nói:
- Quả thật hơi điên cuồng, sét nơi này, cô biết phải tránh thế nào? Chẳng lẽ khen hay?
Biên Hải Đao Khách nói:
- Có phải bị vây chỗ này? Cố tỏ ra vẻ vui?
Có khả năng rất cao, nhưng không ai dám kết luận.
Mà lúc này tia sét kia đánh tới, nó phảng phất mang theo khí tức hủy diệt, trực tiếp nện xuống.
Tránh cũng không tránh nổi.
Tiếp tục như vậy nữa Thánh nữ chắc chắn phải chết.
Hơn nữa xung quanh vô số Lôi Đình lom lom, né tránh cái này thì lại va vào cái khác.
Tu vi không đủ, ở chỗ này chắc chắn phải chết.
Tĩnh Nguyệt cười nhìn tia sét kia, chết như vậy, thật bực bội nha, thật không cam lòng nha.
Mà người xem livestream, cũng ngừng thở, bây giờ bọn họ rất có thể chứng kiến việc Nguyệt Liên Thánh nữ Thánh địa tử vong.
Trong lòng người Thánh địa cũng sắp nhảy lên.
Trong nháy mắt kế tiếp, một vệt ánh sáng thoáng qua.
Ầm!
Lôi đình hàng lâm, mà một khắc cuối cùng, góc độ vụt qua, đạo lôi điện kia sẹt qua bên người Tĩnh Nguyệt, không mang đến tổn thương chút nào.
Tĩnh Nguyệt sững sốt, Tô Kỳ cũng sững sốt, toàn bộ người xem livestream xôn xao.
Lôi đình Thiên kiếp thoáng qua.
Sau một khắc, vô số lượt like, lượt thả tim, đủ loại biểu tượng nổ lên.
Nhưng còn không chờ tất cả mọi người vui mừng, lại có hai tia chớp liên tiếp đánh xuống.
Lần này Tĩnh Nguyệt lại tiền hậu bị giáp công.
Tốc độ lôi đình lần này rất nhanh, phảng phất đến ngay trước mặt.
Nhưng mà, Tĩnh Nguyệt còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý tốt, một lần nữa lại may mắn trùng hợp tránh thoát.
Hai tia chớp như như vậy xẹt qua người.
Tĩnh Nguyệt vẫn không bị hao tổn chút nào.
Nhưng mà, hết thảy chẳng qua chỉ là bắt đầu, vô tận lôi đình điên cuồng hạ xuống, không cho bất luận kẻ nào có thời gian phản ứng, không cho bất luận ai có thời gian rung động giật mình.
Ở nơi này có vô tận lôi đình đánh xuống, trong livestream, Tĩnh Nguyệt phảng phất tránh hết thảy tia chớp hạ xuống, hơn nữa tất cả chỉ lướt thoáng qua.
Lôi đình óng ánh, lôi đình điên cuồng chấn kinh tất cả mọi người.
Tĩnh Nguyệt vòng xuống, lúc này Tô Kỳ cũng thay đổi phương hướng.
Tĩnh Nguyệt đứng ở nơi đó, phía trước lại có vô tận lôi đình đánh xuống, lôi đình không ngừng nổ tung.
Nhưng toàn bộ lôi đình đều không công kích được Tĩnh Nguyệt, tất cả lôi đình như hẹn nhau như thế, dưới sự điêu luyện của Giang Tả, đều tránh né hoàn hảo.
Toàn bộ người xem đều rất an tĩnh, bọn họ cảm giác gần như không tưởng tượng nổi.
Đừng nói bọn họ, ngay cả bản thân Tĩnh Nguyệt cũng kinh ngạc đến ngây người.
Cô theo bản năng nhìn về phía Giang Tả, người này làm sao làm được?
Hắn rõ ràng là người bình thường nha, chẳng lẽ thiên phú dị bẩm như vậy sao?
Sau đó, Tĩnh Nguyệt lại nhìn về phía Đoạn Kiều và Hồng Thự trên vai Giang Tả:
Chẳng lẽ công lao thuộc về bọn nó.
Tĩnh Nguyệt không biết, nhưng có một chút cô có thể chắc chắn.
Hôm nay, cô Hot rồi.
Phải, Tĩnh Nguyệt hot, hoàn toàn hot, tin tức cô livestream có thể làm rất nhiều người rung động, đây là lần đầu tiên bọn hắn thấy, có một người có thể tránh lui khỏi Thiên kiếp.
Lúc này Ma Tu Mặc Ngôn trực tiếp quỳ:
- Tôi nhận thua rồi, Thánh nữ Ma Tu chúng tôi không bằng một phần vạn của Thánh nữ Thánh địa.
Cô thật sự phục, loại chuyện này cô nghĩ cũng không dám nghĩ, người ta trực tiếp còn livestream.
Xích Huyết Đồng Tử cũng rất rung động, nói:
- Cô ta làm sao làm được? Trên đời này, người có thể tạo nên cảnh tượng quái dị như vậy, tôi chỉ gặp mỗi một người.
Trong đầu tất cả mọi người đều nhảy ra một cái tên: "Phá Hiểu?"
Biên Hải Đao Khách nói:
- Cũng không đến nỗi chứ?
Lục Nguyệt Tuyết nhắn tin: “Mọi người quên rồi sao? Vợ của Phá Hiểu đạo hữu là đệ tử hạch tâm của Thánh địa, khả năng quen biết Thánh nữ rất cao. Khả năng bọn họ đồng thời đi ra ngoài không phải không có.”
Chương 282
Mặc Ngôn không phục:
- Như vậy Thánh nữ không phải đang mở chế độ hack sao? Cô ta sao có thể làm vậy?
Xích Huyết Đồng Tử:
“...”
Lời như vậy, cô sao nói được?
Bọn họ gần đây một mực mở auto, không mở treo câu được nhiều cá như vậy đi?
Lúc này đám người Tiêu Tiểu Mặc hiếu kỳ nói:
- Lão bà Phá Hiểu đại lão là đệ tử Thánh địa? Các người không phải nói hắn muốn theo đuổi Thánh nữ sao?
Ngạch, chuyện này thoáng một cái đã phức tạp lên rồi.
Mà Giang Tả bên này, hắn đã thấy cửa mở ra, rất nhanh thì đến phạm vi Thiên kiếp, may mắn không dẫn đến Thiên kiếp chú ý.
Nếu không thật sự khó chịu.
Lại nói, không bao lâu nữa, hắn sắp phải đối mặt với Thiên kiếp.
Đến lúc đó, Thiên kiếp có còn nhớ hắn hay không?
Nếu còn nhớ, có lẽ sẽ vui đây.
Đột nhiên hơi mong đợi nha.
Chờ sau khi ra ngoài, Tĩnh Nguyệt chấm dứt livestream.
Mà Tô Kỳ đứng bên người Giang Tả, cười nói:
- Để cho em ôm một cái.
“...” ͏ Giang Tả bất đắc dĩ nói:
- Tĩnh Nguyệt tỷ vẫn ở bên kia kìa.
Tô Kỳ không để ý nhiều như vậy, trực tiếp ôm lấy Giang Tả.
Cô tưởng rắng bọn họ sắp chết rồi, có thể sống sót thật sự quá tốt mà.
Hơn nữa, chồng cô là người cứu tất cả mọi người, cô rất vui vẻ.
Lúc này, Tĩnh Nguyệt cũng nói:
- Quái xế, vừa rồi đến chị đây cũng kinh ngạc. Sao cậu làm được?
Giang Tả nhàn nhạt nói:
- Như chơi game mà thôi.
Tĩnh Nguyệt:
“...”
Lúc này Tô Kỳ mới thả Giang Tả ra, nói:
- Là ai ở chỗ này độ kiếp? Đây là Thiên kiếp cấp mấy?
Lúc này Đoạn Kiều nói:
- Bốn năm gì đấy, là tiểu Thiên kiếp, không đáng nhắc đến. Hơn nữa Thiên kiếp đã chuẩn bị kết thúc, nếu không chúng ta đã sớm bị kéo vào.
Tô Kỳ và Tĩnh Nguyệt rất kinh ngạc nhìn Đoạn Kiều, tiểu tử này lại biết như vậy?
Thật là bảo vật nha.
Tô Kỳ hỏi:
- Người độ kiếp kia sắp thành công rồi sao?
Đoạn Kiều gật đầu, nói:
- Đã thành công, các người tự nhìn đi, Thiên kiếp bắt đầu biến mất rồi.
Lúc này Thiên kiếp quả nhiên bắt đầu biến mất, mà bên trong có một bóng người cũng từ từ nổi lên.
- Ha ha ha, Bản tiên tử cuối cùng đã lên Ngũ gia rồi, ai dám đến đây đánh với ta một trận? Ai có thể đánh với ta một trận? Còn có ai?
Tĩnh Nguyệt:
“...”
Tô Kỳ: "... ."
Giang Tả:
“...”
Đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy người mới độ Ngũ kiếp dám lớn lối như vậy.
Không biết chuyện, còn tưởng rằng muốn vô địch thiên hạ.
͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏
Đám người Giang Tả đứng xa xa nhìn người này, cô ta cười rất phách lối, nhưng cả người cơ bản đều bị thương, rõ ràng rất chật vật.
Chẳng qua sau một khắc, người kia mặt đầy ngượng ngùng, thật sự ngượng ngùng ấy.
Thời điểm người đó xoay người nhìn về phía Giang Tả bên này, thì càng thêm ngượng ngùng, phảng phất bí mật gì khó mà mở miệng bị phát hiện.
Cô ta lập tức giải thích:
- Không, không giống như các người nghĩ đâu, vừa rồi, vừa rồi là sư tỷ tôi dạy tôi. Nói như vậy, nói như vậy, sẽ có khí thế, sẽ có vận khí tốt đến.
Đám người Giang Tả mặt đầy mộng bức?
Lúc này tiên tử kia bay đến gần Miên vân, ngượng ngùng nói:
- Mọi người có thể gọi là tôi là m Ly, ba vị đạo hữu?
Tĩnh Nguyệt lấy lại tinh thần nói:
- Chúng tôi đều là đệ tử Nguyệt Liên Thánh địa, muốn đi Ly Uyên đảo trước.
m Ly mỉm cười, nói:
- Nhà tôi ở bên kia, tôi có thể mang các người đi ra ngoài.
Giang Tả cau mày, m Ly này, hình như hắn đã gặp ở nơi nào đó.
Hẳn đời trước thời điểm đi Ly Uyên đảo từng gặp qua.
Tư chất của tiên tử này vô cùng tốt.
Đây là một người lợi hại duy nhất hắn từng gặp nơi này.
Tô Kỳ mở miệng hỏi:
- Tiền bối, ngài ở Ly Uyên đảo? Nhưng chúng tôi chưa nghe nói Ly Uyên đảo có một tiền bối như ngài.
m Ly gật đầu:
- Ừ, tôi từ nhỏ đã bị sư phụ buộc bế quan tu luyện, gần đây mới ra ngoài độ kiếp, sau đó tỷ tỷ tôi nói sau khi độ kiếp, kêu to sẽ tăng cường khí thế, lần kế Thiên kiếp tới, thăng cấp sẽ tăng nhanh hơn rất nhiều.
“…”
Tỷ tỷ đểu…!
Lúc này Tĩnh Nguyệt hỏi:
- Tỷ tỷ của cô là vị tiền bối nào?
m Ly nói:
- Tỷ tỷ tôi là Lam Nguyệt, rất lợi hại.
Lúc này m Ly đã dẫn đường đi về phía trước.
Sau khi nghe được tên Lam Nguyệt này, Tĩnh Nguyệt và Tô Kỳ đều sững sờ.
Giang Tả nhớ hắn hình như nghe qua danh tự này ở đâu rồi, hình như là sư tỷ của Xích Huyết Đồng Tử.
Xem ra Xích Huyết Đồng Tử được gọi tới Ly Uyên đảo, đây thật sự có chuyện rồi.
Không bao lâu, đám người Giang Tả đến Ly Uyên đảo.
Ly Uyên đảo không tồn tại trên bản đồ thế giới, nơi này căn bản đều là tu sĩ.
Đối với rất nhiều người mà nói, đây đúng là Thánh địa nghỉ phép, bởi nơi này phong hoa nhật lệ, nước biển trong suốt thanh tú đẹp đẽ, phong cảnh dễ chịu, chiều lòng người.
Linh khí càng dư thừa không cần phải nói.
Đây là thông tin phần lớn người nghĩ về Ly Uyên đảo như vậy.
Chương 283
Mà Giang Tả nhìn đến đây trong nháy mắt, hắn biết, tất cả những thứ này đều là biểu tượng.
Đây là bởi đời trước hắn từng đi qua Ly Uyên đảo.
Nơi này tiếp giáp với Thâm Uyên, dưới Thâm Uyên có một tồn tại khủng bố.
Loại tồn tại kia chỉ đơn giản thả một tia lực lượng ra, cũng đủ hủy diệt toàn bộ nơi này.
Lúc đó, Ly Uyên đảo hẳn đã sớm bị hủy, ngay cả di tích của không còn.
Vừa về tới Ly Uyên đảo, m Ly vui vẻ nói:
- Để tôi mang các người đến gặp sư phụ tôi, hình như ngài ấy rất quen với người Thánh địa.
Tĩnh Nguyệt hỏi:
- Sư phụ tiền bối là?
m Ly cười nói:
- Không cần gọi tôi là tiền bối, gọi là m Ly tiên tử là được rồi, tỷ tỷ tôi nói, gọi thế mới trẻ.
Sau đó m Ly xấu hổ nói:
- Có điều tỷ tỷ tôi nói, làm vậy dễ dàng đả kích người khác, mọi người đều là đồng bối, tôi Ngũ giai, người khác mới nhất gia, Nhị giai.
Tĩnh Nguyệt “…”
Lời như vậy không cần nói ra đi?
m Ly lại nói:
- Mọi người biết ý tôi rồi chứ? Đúng vậy, sư phụ tôi chính là đảo chủ của Ly Uyên đảo.
Loại chuyện này Tĩnh Nguyệt đại khái cũng đoán được, nhưng thiếu nữ này có vị tỷ tỷ kia.
Có thể không tức được sao?
Tô Kỳ cũng cho là vậy, tiền bối này rõ ràng không rành thế sự, cứ như vậy dạy thế, không phải hại cô ta sao?
Có điều đối phương dường như thật cao hứng, những người này rốt cuộc làm sao nhịn?
Một tiên tử đơn thuần như vậy.
Tĩnh Nguyệt mở miệng nói:
- m Ly tiên tử, cô có cân nhắc đổi tỷ tỷ hay không?
m Ly hiếu kỳ nói:
- Tỷ tỷ rất tốt với tôi nha, chị ấy thường xuyên chuẩn bị bữa ăn cho tôi. Nếu tôi không ăn sẽ tức giận, còn muốn đánh tôi. Tôi đi hỏi sư phụ, hắn nói đây là tốt với tôi.
Giang Tả: “…”.
Toàn trường không lên tiếng, thật bội phục đồng môn của Xích Huyết Đồng Tử.
Khó trách sẽ cho ra một Ma tu như Mặc Ngôn vậy.
Môn phái này không bị diệt môn, thật sự khiến người ta kinh ngạc.
Sau đó, đám người Giang Tả được m Ly mang tới trung tâm Ly Uyên đảo, nơi này chính là nơi ở của sư phụ m Ly.
m Ly nói:
- Tôi đây phải đi mời sư phụ tôi, các người chờ một chút.
Sau đó m Ly đá một cước vào cửa, ngoan ngoãn nói:
- Sư phụ, con mang đệ tử Nguyệt Liên Thánh địa đến rồi.
Giang Tả nhướng mày một cái, một cước vừa rồi của m Ly đặc biệt có khí thế, hắn còn tưởng rằng đối phương sẽ khí thế hung hăng kêu to, ai biết lại nhu thuận mở miệng.
Loại này tương phản để cho hắn không thể thích ứng.
Tô Kỳ và Tô Kỳ cũng mặt mộng bức.
Tô Kỳ nói:
- Em cảm thấy sư tỷ rất tốt.
Tĩnh Nguyệt cũng nói:
- Chị cũng cảm thấy chị rất tốt.
Giang Tả mở miệng nói:
- Em đi ra ngoài đi dạo một chút.
Đây dù sao không phải là Thánh địa, ở chỗ này hẳn sẽ hơi bất tiện đi.
Có điều Giang Tả không thèm để ý, Tô Kỳ chắc không thèm để ý, Tĩnh Nguyệt khả năng cũng không để ý.
Nhưng Giang Tả đi ra ngoài có chuyện, hắn cần phải đi xác nhận Thâm Uyên, hắn luôn cảm giác nơi này ẩn giấu nguy cơ.
Tô Kỳ nói:
- Em cũng muốn đi ra ngoài.
Giang Tả lắc đầu:
- Anh đi ra ngoài một chút, sẽ không đi quá xa.
Tĩnh Nguyệt nói với Tô Kỳ:
- Nơi này là một đảo bình thường, không có nguy hiểm gì, đi dạo một chút không có việc gì đâu.
Tô Kỳ bất đắc dĩ không thể làm khác hơn, nói:
- Vậy có chuyện gì, nhớ nói với em.
Giang Tả gật đầu, sau đó đi một mình đến nhà đảo chủ.
Sau khi đi được một lát, Giang Tả cau mày:
- Khí tức Thâm Uyên bắt đầu xuất hiện, xem ra vào lúc này Ly Uyên đảo đã xảy ra chuyện.
Giang Tả đi qua con đường này, đường phố không khác đường phố phổ thông chút nào cả, phố xá, cửa hàng, tất cả đều có.
Nhưng Giang Tả cái gì cũng không nhìn, một mực đi về phía trước, thỉnh thoảng đụng vào người, dù sao số lượng người ở đây không ít.
Không bao lâu Giang Tả nhíu mày chặt hơn:
- Tất cả đều vừa mới vỡ, tại sao?
Thâm Uyên phá vỡ có quá trình, nhưng bây giờ xuất hiện khí tức Thâm Uyên, không có bất kỳ quá trình nào, phảng phất trực tiếp phá vỡ, không tầm thường.
Nếu Thâm Uyên dễ bị phá vỡ như vậy, nó cũng không bị đè lâu như vậy.
Nếu bị đè, vậy nhất định phải có quá trình phá vỡ.
Mà quá trình này sẽ chậm rãi ăn mòn thổ địa, nhưng bây giờ lại không hề có quá trình này.
Sau đó không lâu, Giang Tả đi tới phòng ăn, nơi này có thể trực tiếp nhìn thấy biển khơi.
Một khi tồn tại trong Thâm Uyên đi ra, bây giờ Giang Tả không có biện pháp đối phó, bất đồng với kiếp trước.
Khi đó hắn vô địch trong phạm vi hắn hiểu biết.
͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏
Chương 284
Nơi này không phải là Thánh địa, Giang Tả căn bản không biện pháp mượn ngoại lực, coi như có thể mượn trận pháp Thánh địa, lấy thực lực hiện tại của Giang Tả, cũng cố hết sức.
Tu vi thấp ở địa phương khác có thể che dấu được, nhưng gặp phải đại năng chân chính, tất nhiên sẽ không che giấu được.
Tỷ như tồn tại trong Thâm Uyên kia.
Bây giờ Giang Tả không có biện pháp dò xét trạng thái tồn tại của người kia, nhưng khí tức Thâm Uyên đã bắt đầu xuất hiện, nơi này lúc nào cũng có thể bị hủy diệt.
Nếu tồn tại kia vẫn còn giữ được thực lực như Giang Tả suy đoán, như vậy thật khó nói có người nào có thể địch nổi hắn không.
Chuyện này, có nhiều người biết hay không?
Hoặc đảo chủ kia có biết hay không?
Những thứ này Giang Tả cũng không biết, nhưng hắn phải nghĩ pháp đi đến bên bờ Thâm Uyên kiểm tra một chút.
Ít nhất phải soi xét một ít tình huống trong Thâm Uyên.
Thời điểm Giang Tả còn đang suy nghĩ, một nhân viên phục vụ đi đến bên cạnh Giang Tả hỏi:
- Vị tiên sinh này muốn dùng cái gì?
Đây là phòng ăn lộ thiên, xung quanh có hoa mộc lan.
Giang Tả đi tới sờ sờ, sau đó hắn nhìn về biển, bắt đầu suy nghĩ sâu xa.
Hắn đang suy nghĩ tối nay ngủ một mình, hay ngủ với Tô Kỳ?
Dù sao sư tỷ Tô Kỳ vẫn ở đây, trời biết các cô có thói quen ngủ chung hay không, nếu như có, vậy thì tốt.
- Vị tiểu hữu này, bần đạo nhìn thấy ấn đường của cậu hơi đen, vừa vặn muốn bói một quẻ tặng cho tiểu hữu.
Bên cạnh Giang Tả đột nhiên có âm thanh vang lên.
Giang Tả quay đầu nhìn bên người liếc mắt, đó là một vị đạo sĩ trung niên.
Ừ, là vị đạo sĩ quen thuộc kia.
Sau đó Giang Tả quay đầu, hắn nhìn về phía biển khơi:
- Ông cảm giác được? Khí tức Thâm Uyên?
Đạo sĩ kia lắc đầu:
- Không, quẻ của bần đạo hóa giải nguy cơ, có thể tặng người tạo hóa, thiên kim khó gặp, vạn kim khó cầu, chỉ tặng người hữu duyên. Mà hôm nay, cậu là người hữu duyên!
Giang Tả lắc đầu, lạnh nhạt nói:
- Duyên phận, nhân quả mọi thứ, cái ông thấy không nhất định là duyên, mà là kiếp. Tôi không biết ông là người thế nào, nhưng tôi đề nghị, ông cách xa tôi một chút.
Đạo sĩ kia nói:
- Tiểu hữu, bần đạo.
Ba!
Đạo sĩ kia còn chưa nói hết, một tiếng vang xuất hiện.
m thanh thanh thúy vang vọng bốn phía.
- Thật xin lỗi.
Nhân viên phục vụ lập tức cúi đầu xin lỗi.
Giang Tả cười nói khẽ:
- Cho nên, cách xa tôi một chút.
Đạo sĩ:
“...”
Người này thẳng thắn đến mức khiến người khác cực kỳ chán ghét.
Chờ nhân viên phục kia đi, Giang Tả hỏi:
- Ông có thể nhận ra khí tức Thâm Uyên, tồn tại kia ở trạng thái thế nào?
Đạo sĩ kia không cần giả vờ nữa, trực tiếp đưa tay lên.
Giang Tả cầm viên Tam phẩm Linh thạch đặt trên tay, thuận tiện nói:
- Nếu ông còn nói không biết nữa, ông thử một chút xem lần này còn tiếp tục duyên phận hay không.
Khóe miệng đạo sĩ kia giật một cái, sau khi nhận Linh thạch, trực tiếp ném một quyển sách cho Giang Tả:
- Cái cậu muốn đều ở chỗ này, bần đạo muốn rời khỏi nơi này trước.
Giang Tả nhận lấy quyển sách kia, trên đó viết ba chữ Ly Uyên đảo.
Sau đó Giang Tả ngồi tại chỗ bắt đầu kiểm tra quyển sách này, về phần đạo sĩ kia Giang Tả không để ý, không cần quay đầu lại hắn cũng biết đối phương đã rời đi.
Vị đạo sĩ này không thể khinh thường, sau này nếu có cơ hội, có thể điều tra người này rốt cuộc là người nào.
Đời trước hắn không gặp qua người này, hơn nữa còn trà trộn ở chỗ này, Giang Tả cũng quả thật không thấy được.
Có điều thực lực của vị đạo sĩ này thế nào, hắn còn chưa xác định.
Giang Tả hy vọng vị đạo sĩ này không nên để cho hắn thất vọng.
Đời trước hắn gặp rất nhiều người, cường giả cũng không ít.
Nhưng người có thể để hắn thưởng thức không được mấy người, dĩ nhiên người được hắn thưởng thức cũng không nhất định là chuyện tốt.
Giống người làm đậu hũ năm đó, bởi được hắn thưởng thức, gắng gượng bị nhốt mấy vạn năm.
Nếu không phải một lần Cửu Tịch tiện tay giúp tên kia, nói không chừng tên kia còn tiếp tục bị nhốt đi.
Ly Uyên đảo là điểm giới hạn cô lập Thâm Uyên.
Thời kỳ viễn cổ.
Thiên Bi thần chiến mở ra, nhân tộc bị buộc tham chiến, tử thương vô số, gần như diệt tộc.
Bên trong biển sâu xuất hiện Thâm Uyên vô tận, bóng đêm từ Thâm Uyên vô tận lao đến.
Nhân tộc đối diện trực tiếp với tai ương.
Mà thời điểm nhân tộc sắp bị diệt tộc, Tần Thiên bế quan mà ra, bằng sức một mình trấn áp Thâm Uyên, rồi sau đó bày Thiên Địa đại cục, vĩnh viễn phong cấm Thâm Uyên kia.
Càng thành lập một cái đảo, phái người trông coi.
Đây là phần tóm tắt giới thiệu, chẳng qua sau khi nhìn xong cái này, Giang Tả nhíu mày.
Thiên Bi thần chiến?
Chương 285
Cái này chắc là xuất hiện trong trận đại chiến viễn cổ kia, mà tiến hành ngay tại thời kỳ viễn cổ chiến trường.
Giang Tả thật ra cũng không hiểu cuộc chiến tranh này, thậm chí hắn cũng không biết cái gì là Thiên Bi thần chiến.
Mà Tần Thiên kia, có thể dùng sức mạnh bản thân trấn áp Thâm Uyên, đây tuyệt đối là tồn tại có một không hai.
Nhưng những thứ này không phải quan trọng như vậy, quan trọng là, Thiên Địa đại cục.
Nơi này bày ra Thiên Địa đại cục?
Tại sao hắn lại không nhìn ra?
Đời trước hắn từng qua đây, căn bản không nhìn ra bất kỳ cái gì.
Trừ phi Tần Thiên kia có thành tựu cao hơn hắn rất nhiều, nhưng cái này không thể nào.
Như vậy chỉ có một loại kết luận, khi đó đại cục đã biến mất, Thâm Uyên hoàn toàn thoát khốn.
Mà sở dĩ chưa ra gây chuyện, không phải bị Cửu Tịch táy máy tay chân, chính là bị uy danh hắn chấn nhiếp.
Mà nguyên nhân năm đó hắn đến, hoàn toàn có ý muốn “Trảm thảo trừ căn”, tiễn người kia lên đường.
Mà ở chỗ tiếp giáp Thâm Uyên kia, hắn vốn định đi qua nơi đó.
Nhưng bên kia đánh mấy lần, đối phương kinh sợ, sau đó chạy.
Khi đó đối phương rất hung, đáng tiếc không được đánh cho ra trò.
Giang Tả phục hồi tinh thần lại, sau đó nhìn về phía trời cao, nếu như Tần Thiên kia thật sự lưu lại Thiên Địa đại cục, như vậy hiện tại nhất định vẫn còn, hoặc đã bắt đầu bị tan rã rồi.
Nguyên nhân cụ thể Giang Tả không biết.
Nhưng khí tức Thâm Uyên đột nhiên xuất hiện, rất rõ ràng đại biểu Thiên Địa đại cục đang yếu ớt.
Nhưng Thiên Địa đại cục, hắn không nhìn thấy, vật này mặc dù do người làm ra, nhưng trình độ áo nghĩa rất sâu, rất ít người có thể hiểu được.
Hiện tại Giang Tả cũng không cách nào nhìn thấy.
Trên thực tế, cho dù hắn nhìn thấy cũng không cách nào khống chế.
Thiên Địa đại cục, một vòng tiếp một vòng, hoàn toàn khác trận pháp, đây là biểu hiện của Đạo.
- Nhân quả? Là ai phá hư nó?
Nếu như đây thật là Thiên Địa đại cục, mà bởi đã bị phá, như vậy sẽ không ngừng dẫn đến nhân quả.
Thiên Địa đại cục vững chắc dị thường, cũng tương đối yếu ớt.
Bởi toàn bộ thiết lập nhất định liên tiếp.
Bây giờ tất cả bị phá hoặc chỉ chi nhánh bị phá, hắn không thể nào biết được.
Sau đó Giang Tả một lần nữa mở ra quyển sách này, trong này chắc có bố trí, mặc dù chắc chắn sẽ không quá rõ, nhưng biết đại cục nơi này, sẽ có một phần bản đồ, hắn có thể nghiên cứu ra một chút gì đó.
Hơn nữa có thể bổ khuyết hay không đều phụ thuộc vào cái này.
Cho nên Giang Tả thật tò mò, vị đạo sĩ kia rốt cuộc làm thế nào chiếm được thứ này?
͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏
Giang Tả mở ra, quả nhiên thấy được Thiên Địa đại cục bố trí, nơi này có rất nhiều phù văn hợp lại, nhìn thôi cũng khiến người ta choáng váng.
Nơi này phảng phất ghi lại toàn bộ quá trình hình thành đại cục.
Nhưng Giang Tả không có biện pháp đi sâu vào đi kiểm tra, chỉ có thể nhìn thấy một cách sơ sơ.
Nếu như có thể thấy rõ quá trình bố trí, có lẽ hắn có biện pháp suy đoán ra đại cục rốt cuộc đang ở đâu.
Sau khi lật mấy trang, Giang Tả lại khép sách lại, tiếp theo hắn lại nhắm mắt lại.
Sau một khắc, trong đầu hắn nhanh chóng hình dung ra một hình ảnh bản đồ, rất nhanh, bản đồ này nhanh chóng biến hóa, sau đó biến thành một tòa đảo lập thể.
Hòn đảo này nhanh chóng được hấp thu.
Chờ sau khi toàn bộ hòn đảo này bị Giang Tả hấp thu, hắn mới mở mắt ra.
"Tìm được cửa vào."
Nếu cửa vào là đúng, Giang Tả có thể xác định, vật này là thật.
Mà Đoạn Kiều đứng một bên kinh ngạc ngây người, vừa rồi nó cũng nhìn thấy phù văn, nó cũng thử cởi, nhưng tên sát tinh này chỉ liếc mắt một cái đã xong rồi.
Nó cho rằng người này chẳng qua tùy tiện lật, nhưng thực tế, lật xong một cái đã tìm được.
Nó cảm thấy người này không lừa gạt.
Bây giờ nó rốt cuộc hiểu được, tại sao đối phương không để ý ưu thế của nó, cũng hiểu tại sao đối phương coi thường m Dương ngư.
Bởi người này rất có thể biết nhiều hơn tất cả những gì chúng nó cộng lại.
Người như vậy, nấu bao lâu mới có thể nấu chết hắn?
Sau đó Giang Tả dự định đứng dậy, hắn phải đi xác nhận một chút, rốt cuộc cửa vào có tồn tại hay không.
Chẳng qua hắn vừa mới đứng lên, trong đầu truyền tới một trận mê muội.
Cả người thiếu chút nữa không đứng vững, hắn chỉ có thể ngồi xuống ghế.
Lúc này, trong đầu hắn toát ra một câu thâm thúy thêm âm trầm:
“Ngươi khát vọng lực lượng sao?"
Khóe miệng Giang Tả toát lên nụ cười lạnh.
Xem ra thời điểm hắn đi qua đường phố kia, hẳn có kẻ đến từ Thâm Uyên vừa ý hắn.
Hoặc có rất nhiều người để ý hắn.
Sau khi Giang Tả hỏi "Ta khát vọng lực lượng, ngươi có thể đáp ứng sao?"
m thanh kia một lần nữa vang lên:
- Dùng tâm suy nghĩ, ta sẽ cho ngươi tất cả.
Chương 286
Giang Tả không trả lời, mà bắt đầu phối hợp, nếu đối phương cho hắn lực lượng, hắn tội gì từ chối?
Sau đó người kia muốn đem toàn bộ lực lượng triển lộ ra ngoài, đó là lực lượng Thâm Uyên hiện ra.
Đây là lực lượng Đạo hoàn chỉnh.
Lực lượng đối phương còn chậm chạp chưa đến, Giang Tả đã nghe được âm thanh tan vỡ.
Thâm Uyên bên kia không chịu nổi.
Sau đó khí tức Thâm Uyên bên kia đứt liên lạc với Giang Tả.
- Không biết sống chết, loại chuyện này cũng dám làm.
Sau khi Giang Tả rời đi, dưới Thâm Uyên, vô số khí tức đều tan vỡ.
- Ai? Là ai ? Đạo ngay cả ta cũng không thể nào hiểu được, trên đời này làm sao còn có thứ người như vậy? Giết hắn, giết hắn.
Trong Thâm Uyên truyền ra tiếng gầm thét vô tận.
Nhưng cuối cùng vẫn không cách nào thoát khốn, vẫn chưa tới thời điểm.
Mà tiếng gầm thét kia tự nhiên làm kinh động không ít người.
Tĩnh Nguyệt và Tô Kỳ vốn đang đàm luận với người đàn ông trung niên, đột nhiên sững sờ, sau đó lập tức rời đi.
Khi Tĩnh Nguyệt với Tô Kỳ mặt đầy ngẩn ra, m Ly cũng ở bên cạnh, cô mở miệng nói:
- Sư phụ là như vậy, gầm gầm gừ gừ, chị của tôi nói hơi si ngốc, nhưng vẫn có thể hiểu.
Tô Kỳ thật muốn biết, Lam Nguyệt nghĩ thế nào mà dạy em gái như vậy?
Thua thiệt cô có một người chị tốt như vậy.
Nghe được một lúc, Tô Kỳ không nhịn được nâng trán, lịch sử đen tối lại ở trong tay đối phương, sau này cuộc sống khẳng định sẽ rất chật vật.
Cô sẽ không ngốc như vậy.
Quyển sổ kia đặc biệt không thể mang về nhà, nếu để Giang Tả thấy, vậy thì không biết đi đâu tìm một cái lỗ chui vào.
Lúc này đảo chủ vọt vào phòng, trước mặt là một màu đen kịt.
Hắn thấy bên kia đột nhiên bùng nổ khí tức Thâm Uyên, cho nên lại lui về.
Dường như bị thương nặng.
Hắn mặt đầy mộng bức:
- Phát sinh chuyện gì? Đối phương thay đổi chủ ý? Hay lại có âm mưu gì?
Sau đó đảo chủ thở dài:
Cũng không biết còn có thể kiên trì bao lâu, nhiều năm như vậy, vẫn thất bại.
Lúc này trong tay hắn xuất hiện một cái la bàn, tiếp theo hắn ném la bàn ra.
La bàn chiếu rọi xuống, khí tức Thâm Uyên kia lại nhanh chóng rút về.
La bàn treo nơi đó sẽ cho hắn thêm một chút thời gian.
Trên thực tế, phần lớn thời điểm la bàn không có hiệu quả đối với khí tức Thâm Uyên.
Bằng không cũng không giữ đến thời điểm này mới dùng.
- Xem ra cần phải nắm chặt thời gian, cũng không biết Lam Nguyệt bên kia chuẩn bị xong chưa, giữ được hay không, không cần biết, ít nhất phải cầm vài thứ về.
Mà Xích Huyết Đồng Tử và Biên Hải Đao Khách kia, còn có Liễu Y Y đã ngồi máy bay đi Ly Uyên đảo.
Xích Huyết Đồng Tử nói:
- Sư tỷ tôi nói lần này có chuyện lớn, nếu không được, mọi người có thể không cần đi.
Biên Hải Đao Khách lắc đầu:
- Coi như đi xem một chút đi.
Liễu Y Y cũng nói:
- Gần đây gặp ác mộng, không muốn ở gần Ma tu Mặc Ngôn. Có điều Lam Nguyệt tiên tử bên kia xảy ra chuyện sao?
Xích Huyết Đồng Tử gặm kem que gật đầu nói:
- Ừ, cho nên sư tỷ cố ý để Mặc Ngôn ở lại, loại tình huống này rất hiếm thấy, đến tôi đây cũng không hiểu. Tại sao sư tỷ không để cho Mặc Ngôn đi, thế nào cũng phải để cho tôi đi? Sư muội cần phải bảo vệ, tiểu sư đệ không cần bảo vệ sao? Nam nữ bình đẳng chứ?!
Biên Hải Đao Khách nói:
- Lam Nguyệt tiên tử hiểu chuyện, đại khái cần cậu đi, hoặc có lẽ cần Xích Kiếm của cậu.
Vừa nói như thế, Xích Huyết Đồng Tử thật đúng là cảm thấy có khả năng, Xích Kiếm cũng không phải kiếm phổ thông, hơn nữa trừ hắn, không có người nào có thể sử dụng Xích Kiếm.
Mặc dù bây giờ Xích Kiếm không mạnh, nhưng vẫn có năng lực đặc thù.
Ví dụ lần trước gặp ấn ký quỷ tu, nó cũng không tránh được kiếm phong của Xích Kiếm.
Liễu Y Y nói:
- Ly Uyên đảo, tôi nhớ đây chẳng qua là nơi nghỉ phép bình thường của Thánh địa chứ? Nơi đó có nguy hiểm gì?
Xích Huyết Đồng Tử lắc đầu:
- Không biết, nhưng gần đây không tìm được Phá Hiểu đạo hữu, tôi hi vọng nhất chính là Phá Hiểu đạo hữu cũng ở nơi đó. Chỉ cần Phá Hiểu đạo hữu đi, chúng ta chẳng khác nào ăn một viên thuốc an thần.
Biên Hải Đao Khách cũng nói:
- Không biết, Phá Hiểu đạo hữu đi, nhất định xảy ra chuyện lớn, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, thắng lợi luôn luôn thuộc về Phá Hiểu đạo hữu, chưa lần nào ngoại lệ.
͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏
Chương 287
Giang Tả đi trên đường mòn, nhịp bước của hắn không nhanh lắm.
Nơi này gọi là Nhất Phiến thụ lâm, trong rừng cây ít có dấu tích người, ánh sáng mặt trời lớn như vậy xuyên thấu qua lá cây, chỉ còn lưa thưa một ít.
Sau đó không bao lâu, Giang Tả thấy một cái ao, cái ao không lớn, mặt nước bình lặng, trong suốt thấy đáy.
Giang Tả đi tới bên hồ nước, hắn nhìn cái ao tự nói:
- Đến, xem ra là chính xác.
Bước qua nơi này có thể đi ra bên ngoài Thâm Uyên.
Giang Tả vốn dự định đi vào tìm kiếm kết quả, đáng tiếc, còn chưa bước thì điện thoại đã vang lên rồi.
Lấy ra nhìn một cái, là Tô Kỳ gọi đến.
Giang Tả nhìn cái ao, thở dài một tiếng xoay người rời đi, thuận tiện nghe máy:
- Sao vậy, anh đến đây.
Mà Tô Kỳ thấy Giang Tả, bất mãn nói:
- Anh chạy đi đâu? Để em đợi lâu quá.
- Đi Tiểu Thụ lâm một lát, thuận tiện nhìn xem có phát hiện gì hay không?
Giang Tả thuận miệng nói.
Tô Kỳ híp mắt nhìn Giang Tả, sau đó vây quanh Giang Tả quan sát tầm vài vòng.
Giang Tả hơi khó hiểu.
Sau đó Tô Kỳ mở miệng nói:
- Anh nghĩ nơi này là trường học? Nhắc đến, trước đây chúng ta cũng thường xuyên đến Tiểu thụ lâm chơi.
Vừa nói, Tô Kỳ kéo tay của Giang Tả, sau đó đi ra ngoài:
- Có điều bây giờ không cần đi, đến lúc đó kiếm tiền mua lại căn nhà, chúng ta sẽ thật sự có nhà. Sau đó đợi mấy chục năm sau, chúng ta sẽ ở chung nuôi trẻ. Anh nói có tốt hay không?
Tô Kỳ xoay người cười nói với Giang Tả.
Nụ cười của Tô Kỳ rất thuần khiết, rất hạnh phúc.
Nhìn Tô Kỳ như vậy, hắn không nhịn được nhớ tới Cửu Tịch đời trước.
Sau đó Giang Tả lắc đầu, bây giờ hắn không muốn nhớ đến đời trước.
Nhưng sắc mặt Tô Kỳ lại trở nên khó coi:
- Anh cảm thấy không được?
Giang Tả:
Không, không, anh không có ý đó.
- Đó là cái gì?
Giang Tả do dự một chút, nói:
- Sinh hai đứa?
Tô Kỳ lè lưỡi với Giang Tả, sau đó xoay người nói:
Không muốn.
Giang Tả không nói gì, chỉ cần không tính toán với hắn là được.
- Sư tỷ nói, chúng ta sẽ ở lại đây hai ngày, chuyện sư bá bên kia có thể sẽ kéo dài, hình như đã xảy ra chuyện gì đó. Hắn cần chúng ta trợ giúp.
Tô Kỳ đi lên phía trước nói.
Nơi này quả thật xảy ra chuyện, Giang Tả cũng đến nơi này kiểm tra tình huống.
Thâm Uyên không có thứ Giang Tả muốn, nhưng nơi này khả năng uy hiếp được Tô Kỳ, nên hắn không muốn mạo hiểm.
Nếu có điều kiện, hắn không ngại đến nhìn Thiên Địa đại cục rốt cuộc là cái gì.
Về phần nên xử lý Thâm Uyên thế nào, hắn vẫn chưa nghĩ ra.
Trước mắt không biện pháp gì.
Thâm Uyên tồn tại, muốn tiêu diệt, dựa vào người ở đây hẳn không hy vọng gì.
Quyển sách kia ghi lại, Tần Thiên cũng chỉ trấn áp Thâm Uyên mà thôi, nếu như Tần Thiên có đầy đủ thực lực, hẳn trực tiếp chém giết mới đúng.
Sau đó Tô Kỳ nhìn về phía Giang Tả nói:
- Vậy được rồi, em đưa anh trở lại trước có được hay không? Không phải anh phải đi làm sao?
Giang Tả kinh ngạc, sau đó nói:
Cảm giác thấy nguy hiểm sao? Không muốn để anh đợi?
Tô Kỳ cúi đầu:
- Thật ra thì em cũng không chắc lắm, nhưng nhìn sắc mặt của đảo chủ, em không biết có phát sinh chuyện lớn gì hay không, bất kể có hay không có nguy hiểm, trước tiên rời đi là an toàn nhất.
Giang Tả nhìn Tô Kỳ nói:
- Nếu như anh từ chối?
Tô Kỳ cúi đầu, sau đó ngẩng đầu trộm nhìn trộm Giang Tả nói:
- Làm nũng có được hay không?
Giang Tả mặt không chút thay đổi nói:
- Em vừa nói gì?
- Làm nũng? Ai bảo anh là chồng em?
- Ồ, chẳng lẽ em còn làm ít sao?
- Em có thể thành thực gọi nha, giống thời điểm lần đầu tiên vậy. A… a…
Không đợi Tô Kỳ nói xong, Giang Tả một tay che miệng của Tô Kỳ.
Lúc này Tô Kỳ nắm tay Giang Tả, không khéo nói:
- Đưa bà xã anh trở về có được hay không?
Giang Tả do dự một chút, cuối cùng vẫn lắc đầu:
- Anh chờ ở bên ngoài đây, em có thể làm chuyện của em. Không cần khuyên anh, anh không muốn cãi nhau với em.
Tô Kỳ bất mãn nhìn Giang Tả, sau đó cắn cắn tay Giang Tả.
Giang Tả cũng không muốn rời đi, cũng không cần phải sau khi rời đi âm thầm hành động.
Sau đó Giang Tả hỏi:
- Tiếp theo mọi người có hành động gì không?
Tô Kỳ suy nghĩ một chút nói:
- Chắc có, sư tỷ đang thương lượng với đảo chủ, đến lúc đó nếu đi vào, có lẽ phải mấy ngày mới có thể đi ra ngoài, anh không phải lo đâu.
Giang Tả gật đầu.
Chẳng qua hắn không hiểu Tô Kỳ nói đi vào, là đi chỗ nào, Thâm Uyên sao?
Nếu vậy, Giang Tả càng không yên tâm.
Bây giờ Thâm Uyên cơ hồ thuộc về trạng thái không thể khống chế, một kẻ mới Nhị giai đi thì có ích gì?
Chương 288
Có điều suy nghĩ kỹ một chút, chỉ cần đảo chủ biết Thâm Uyên ở chỗ này, hắn sẽ không để một kẻ Nhị giai đi, bởi địa phương là Thâm Uyên, nhất định không phải là Thâm Uyên thật sự.
Sau đó Tô Kỳ mang theo Giang Tả vào một căn biệt thự, nơi này không khác Xuyên Hà tiểu trấn lắm, có điều đắt hơn một chút.
Tô Kỳ không thèm để ý, Giang Tả tự nhiên cũng không để ý.
Hơn nữa nơi này mỗi căn phòng nhỏ đều có Trận pháp bảo vệ, cũng coi như vật siêu giá trị.
Tô Kỳ đi vào một vòng trong phòng, cười nói:
Ừm, rất tốt.
Sau khi chọn phòng, Tô Kỳ lấy quần áo và một ít đồ vật linh tinh.
Chờ thu thập xong đồ đạc, Tô Kỳ nói:
- Mặc dù không cảm giác giống như ở nhà, nhưng vẫn rất tốt.
Vừa nhìn Giang Tả, cô cười nói, bởi Giang Tả ở đây.
Chỉ cần có Giang Tả, ở đâu cũng tốt.
Sau đó Tô Kỳ nhớ tới cái gì, nói:
Không cho phép anh đốt nơi này, sáng nay đã mua rất nhiều quần áo đắt, em đi công tác đều không cho chút tiền nào, chỉ cho Linh thạch. Cả nhà phải dựa vào anh kiếm tiền để sống…
Giang Tả:
“...”
Lời này từ một Tu Chân giả nói ra, Giang Tả luôn cảm giác là lạ, thân phận của Tô Kỳ, sẽ thiếu tiền sao?
Làm sao có thể.
Có điều Giang Tả ngược lại biết ý tưởng của Tô Kỳ, cô muốn mua lại căn phòng ở nhà.
Xem ra thời điểm đi về, hắn cũng có thể mua một cái.
Hắn mang một ít tiền theo, nếu không đủ, hắn có thể đến điểm ATM.
Sau đó Giang Tả gật đầu:
- Ừ, gần đây không chơi đùa.
Hắn quả thật không chơi đùa, bây giờ hắn mới 1.7, vẫn chưa đến thời điểm tấn thăng Nhị giai.
Tấn thăng Nhị giai tất nhiên hắn sẽ không ở nhà, đến lúc đó hắn sẽ ra ngoài, bởi Hỏa Nguyên tố và Thủy Nguyên tố sẽ tạo ra thanh thế không nhỏ.
Có điều không thể độ kiếp, ngược lại hơi tiếc nuối, hắn hơi nhớ bạn cũ Thiên kiếp.
Thiên kiếp rốt cuộc có nhớ hắn không đây?
Nếu quả thật nhớ, vậy thì thật là một chuyện thú vị.
͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏
Mà trong phòng đảo chủ, Tĩnh Nguyệt và m Ly kinh ngạc nhìn Thâm Uyên trước mặt, hơi khó tin.
Trong Thâm Uyên, chẳng có gì ngoài hắc ám.
Nếu thứ này đi ra, toàn bộ Ly Uyên đảo sẽ bị diệt vong chứ?
Tĩnh Nguyệt có chút không hiểu:
- Vì sao nơi này lại có những thứ này? Những người khác có biết không?
Đảo chủ mở miệng nói:
- Rất nhiều người cũng không biết, nhưng Thánh địa đại khái biết, trong đó có sư bá các người đi. Cho nên, mười mấy năm trước hắn không theo ước định đi ra, đại khái cũng bởi không thể đi ra ngoài được nữa.
Tĩnh Nguyệt cau mày, những người ở Thánh địa kia không nói chuyện này với cô, lại còn cho cô đi tìm người.
Đây không phải để cô đi chịu chết đi?
Sau đó đảo chủ nói:
- Trên thực tế, nơi này không nguy hiểm như vậy, chỉ là ngày hôm qua đột nhiên xuất hiện dị biến, Thâm Uyên thoáng cái không trấn áp được. Nơi này không phải phong ấn, về phần đó là cái gì, chúng tôi cũng không biết. Dòng dõi chúng tôi chỉ có trách nhiệm trông coi, việc có thể làm vô cùng nhỏ, cực hạn là áp chế một lát.
Tĩnh Nguyệt hỏi:
- Chúng tôi phải đi tìm sư bá, vậy phải làm thế nào? Theo tình huống thế nào, chúng tôi có thể sống sót sao?
Đảo chủ lắc đầu:
- Không giống, nơi này trực diện Thâm Uyên, sư bá các người không ở nơi này, phía sau, khẳng định không khuếch đại như vậy. Có điều, bây giờ khí tức Thâm Uyên sắp xuất thế, giữ an toàn vẫn hơn.
Đến lúc đó, ta có thể để m Ly mang các người vào, Lam Nguyệt bên kia đại khái theo một con đường khác đi vào, chúng tôi cũng phải đi vào cầm ít thứ đi ra.
Nơi này hẳn không thể bảo vệ được nữa.
Lúc này m Ly lo lắng nói:
Sư phụ, vậy chúng ta không phải cần di dân trên đảo này sao, nơi này còn có người bình thường, ở lại chỗ này quả thực quá nguy hiểm.
Đảo chủ nói:
- Yên tâm đi, đã an bài, mấy ngày nữa có thể rút lui hoàn toàn.
Nghe đảo chủ nói vậy, m Ly mới yên tâm chút, sau đó cô hỏi:
- Những người khác có đi theo chúng tôi vào không?
- Không, đến lúc đó cô và người theo cô cùng nhau đi vào.
Đảo chủ trả lời.
Tĩnh Nguyệt cau mày, cái này thật đúng là ra quân bất lợi, sớm không có chuyện muộn không có chuyện, hết lần này tới lần khác đến khi đám người các cô đến mới xảy ra chuyện.
Cô cũng hoài nghi có phải tai ách của Tô Kỳ tác oai tác quái không.
Tĩnh Nguyệt cảm giác đoạn thời gian gần đây, không có chuyện nào thuận lợi.
Sau đó Tĩnh Nguyệt hỏi:
Lúc nào chúng ta có thể lên đường?
Đảo chủ nói:
- Càng sớm càng tốt, la bàn áp chế không được lâu đâu.
Tĩnh Nguyệt gật đầu:
Vậy thì ngày mai, sáng mai lên đường, chẳng qua mất bao lâu để liên lạc với bên kia?
Đảo chủ lắc đầu, cái này hắn cũng không biết, hắn chưa và cũng không cách nào giao thiệp được với bên trong, hắn cần phải ở đây.
Một khi xảy ra chuyện, còn kịp thông báo.