Virtus's Reader
Lão Bà Ta Là Thánh Nữ

Chương 4: CHƯƠNG 4: “Trần Ức mời Phá Hiểu gia nhập nhóm!”

- Phá Hiểu? Người mới sao? Là thành viên Cảm Tri bộ?

Một cái tên là Xích Huyết Đồng Tử nhắn tới.

Trần Ức lập tức giải thích:

- Là thành viên bộ phận thị trường, hôm nay mới tới.

Liễu Y Y gửi tới một icon kinh ngạc:

- Mới tới, là thân thích của cậu sao?

Tiêu Tiểu Mặc gửi một tấm ảnh trấn an:

- Đừng nói lung tung, hắn không thích nói chuyện.

Mới chỉ hai câu, Tiêu Tiểu Mặc đã thấy Giang Tả nhíu mày nhìn điện thoại.

Cũng không biết thêm vào nhóm là tốt hay xấu nữa.

- Bộ phận thị trường sao? Hắn có thời gian không? Giờ tôi đang có một ủy thác cần gấp, hắn có muốn nhận không?

Một cái tên Biên Hải Đao Khách gửi tới một icon nhờ cậy.

Sau đó, Phá Hiểu nhắn hai chữ:

- Cụ thể?

Biên Hải Đao Khách:

- Mà một vị đạo hữu ủy thác, nhà hắn có một đầu sủng vật am hiểu ẩn thân, cấp bậc rất cao, bây giờ không tìm được, rất có thể là đã có việc ngoài ý muốn, đang cần người tìm giúp. Có đầu mối ba mươi ngàn, tìm được thì ba trăm ngàn, cộng thêm một viên Nguyệt Lệ châu.

Xích Huyết Đồng Tử gửi tới một icon xấu xa:

- Mấy người đoán tôi nghĩ tới ai?

Liễu Y Y cũng gửi icon cười xấu xa:

- Tôi đoán tôi với cậu cùng nghĩ một người!

Trần Ức: +1

Tiêu Tiểu Mặc: +1

Dương Mộc: +1

Giang Tả không để ý tới sự nhàm chán của mấy người này, hắn vừa thấy ba chữ Nguyệt Lệ châu, lập tức gửi thêm hai chữ:

- Tiếp tục!

Nguyệt Lệ châu, Giang Tả không biết thứ này có ý nghĩa gì với đám người ở đây không, nhưng với hắn mà nói, có giá trị cực lớn.

Đây là thứ hắn cần để tu luyện.

Dưới tình huống bình thường, tư chất của hắn là một số không tròn trĩnh.

Nếu không có kỳ ngộ, muốn tu luyện là chuyện không thể, vốn là hắn còn đang nghĩ thử mấy cách khác, nhưng giờ có Nguyệt Lệ châu, vậy không cần phiền nữa.

Nhận được cách liên lạc với người ra ủy thác kia, Giang Tả nở một nụ cười như có như không.

Xích Huyết Đồng Tử gửi tới một sticker lễ bái:

- Bội phục, nhìn cách nói chuyện, nhìn phát biết đại lão!

Liễu Y Y hỏi:

- Phá Hiểu là đạo hiệu sao?

Dương Mộc trả lời:

- Ừm!

Liễu Y Y gửi một sticker khiếp sợ:

- Tại sao cậu viết, Cảm Tri bộ cùng Kỹ Thuật bộ cùng văn phòng sao?

Một tên Lục Nguyệt Tuyết nhắn tới:

- Hôm nay không thấy tới văn phòng, hẳn là bọn họ đang ở cùng nhau.

Xích Huyết Đồng Tử gửi một sticker hộc máu:

- Không dẫn tôi theo? Tôi mang cái đồng tử thân này mấy chục năm nay rồi nha!

Nhìn tới đây, Giang Tả không để ý tới cái nhóm này nữa, tiện tay ấn tắt thông báo.

Hắn quyết định đi ới nhà người ra ủy thác kia, Nguyệt Lệ châu thích hợp dùng buổi tối, hắn không muốn kéo đến tối thứ hai.

Rời khỏi Nhị bộ, Giang Tả đi tới phòng nhân sự, nhanh chóng lấy được thẻ công tác.

Sau đó Giang Tả liền rời tòa nhà Thiên Hòa, về phần bàn làm việc, trên thẻ công tác có tiêu chí rõ rồi.

Cũng không cần người dẫn đi, bộ phận thị trường ở Nhất bộ hay Nhị bộ cũng đều có thiết kế giống nhau thôi.

Đường quê.

Người ra ủy thác kia ở đây.

Giang Tả ấn gọi điện.

- Ai vậy?

- Người nhận ủy thác, anh chuẩn bị Nguyệt Lệ châu chưa? Tôi không hy vọng nghe được câu ngày mai đưa tới!

Giang Tả nhàn nhạt nói.

Đối phương có chút sững lại, đây là người kiêu ngạo nhất mà hắn biết, người nhận ủy thác này là thành viên tập đoàn Thiên Hòa sao?

Bây giờ người của tập đoàn Thiên Hòa đều cuồng vọng như vậy sao?

Giang Tả đột nhiên cảm thấy cách nói chuyện của bản thân sai sai, trong lúc nhất thời, lại dùng giọng điệu lúc trước nói một là một của hắn.

Có điều, hắn cũng không có ý đổi giọng.

Sau đó, người kia lạnh lùng nói:

- Chỉ cần cậu tìm được Tiểu Lê trong hôm nay cho tôi, cậu có thể lập tức nhận thưởng, hy vọng cậu không phải là kẻ chỉ biết mạnh mồn.

- Chuẩn bị Nguyệt Lệ châu đi!

Nói xong, Giang Tả liền tắt máy.

Sau đó hắn đi tới trước một cái sân, đây là chỗ ở của người ra ủy thác, hay còn gọi là cố chủ kia.

Gõ cửa một cái, đã có người mở cửa.

Là một trung niên đại thúc đầy phong độ.

- Phá Hiểu?

Giang Tả gật đầu, hắn không nói nhảm, hỏi thẳng:

- Cho tôi xem ảnh của đầu sủng vật đó.

Người này chính là người vừa nói chuyện điện thoại với Giang Tả, cũng chính là cố chủ kia.

Điểm này, Giang Tả có thể khẳng định.

Vừa tới, đã trực tiếp bắt đầu công việc, phong cách lôi lệ phong hành như thế, Cố Kiếm Sinh lần đầu gặp.

Nếu là những người khác, thế nào cũng phải chế giễu hắn hai câu trước đã.

Hy vọng, đối phương không giả bộ.

Nghĩ như vậy, Cố Kiếm Sinh liền lấy một tấm ảnh cho Giang Tả xem.

Giang Tả liếc qua một cái, lại lách qua người Cố Kiếm Sinh đi vào trong, ngay cả hình cũng không nhìn thêm một cái.

Hành động của Giang Tả khiến Cố Kiếm Sinh kém chút muốn đánh người, người này quá kiêu ngạo, không biết tôn trọng tiền bối a.

Cố Kiếm Sinh đã quyết định, nếu kẻ này chỉ là làm ra vẻ, vậy hôm nay đừng mong đứng mà đi ra ngoài, hắn muốn cho người trẻ tuổi này biết, làm việc ở tập đoàn Thiên Hòa cũng không dễ như vậy đâu.

Kiếm tiền, càng không dễ như thế.

Giang Tả cầm đồng xu mới kiếm được ở một cửa hàng trên đường, hắn đã chọn rấu lâu, đồng này là hắn cảm thấy thuận tay nhất.

Muốn tìm đồ, vậy phải có mục tiêu, hiểu càng rõ, thì tìm càng dễ, biết tên, biết tướng mạo, biết đặc thù, biết càng nhiều càng tốt.

Sủng vật của Cố Kiếm Sinh tên Tiểu Lê, là một con Bạch Sắc Hồ ly, đặc thù: Tam Vĩ Hồ ly.

Có câu, người phân Tam Lục Cửu đẳng, nhưng đây chỉ là người tự phân, không có ý nghĩa quá lớn.

Mà Hồ ly, lại thực phân Tam Lục Cửu đẳng, cái đuôi chính là thứ định tính.

Cửu Vĩ hồ không chỉ là đại diện tu vi, mà còn là đại diện thân phận, là quý tộc, vương giả trong Hồ ly, mạnh hơn các Hồ ly khác.

Mà con Hồ ly này chỉ có ba đuôi, chẳng qua chỉ có linh trí, thêm chút tư chất hơn Hồ ly bình thường.

Tìm được không khó, nhưng thiên phú ẩn náu này lại khá thú vị, Hồ ly bình thường không có thiên phú này, xem ra đầu Hồ ly này từng có kỳ ngộ.

Nếu như kỳ ngộ là một đặc thù, vậy rất dễ tìm, nếu kỳ ngộ là một loại bảo hộ, vậy khó tìm hơn.

Nghĩ tới đây, Giang Tả búng tay hất đồng tiền xu lên.

Là đặc thù hay bảo hộ, tiền xu rơi xuống sẽ rõ.

Cố Kiếm Sinh ở sau nhìn mà sửng sốt, hắn lần đầu nhìn thấy người tập đoàn Thiên Hòa nghiêm túc ném đồng xu như vậy, nếu tìm được, tối nay hắn ăn điện thoại thay cơm.

Có điều, nhìn cách Phá Hiểu tìm Tiểu Lê, hắn biết, bản thân nên đặt một giường bệnh hộ tên gia hỏa tên Phá Hiểu này rồi!

Dám đùa hắn? Nghĩ Cố Kiếm Sinh hắn dễ gạt sao?

Đồng xu bắt đầu rơi xuống, lúc rơi xuống bên cạnh Giang Tả, Giang Tả liền cầm lại đồng xu, khẽ nhếch miệng.

Hắn xoay người nhìn về phía Cố Kiếm Sinh, quan sát từ trên xuống dưới, nói:

- Tìm được!

Cố Kiếm Sinh sững sờ, tìm được? Ở đâu? Đùa hắn sao?

Nghĩ tới đây, sắc mặt Cố Kiếm Sinh liền trầm xuống, kẻ này tới gọi đòn sao!

Đối với việc Cố Kiếm Sinh đổi sắc, Giang Tả hồn nhiên không biết, tiếp tục nói:

- Lúc đồng xu rơi xuống, chính là lúc đầu Hồ ly kia hiện thân, bắt được hay không tôi không chịu trách nhiệm, anh chuẩn bị chưa?

- Nếu không tìm được cái bóng của Tiểu Lê, cậu sẽ biết hậu quả trêu chọc tôi là như thế nào!

Giang Tả nói:

- Không nên động, bắt đầu.

Sau đó, đồng xu lại bay lên.

------------

Chương 5

Giang Tả tuyệt đối tự tin tìm được đầu Tam Vĩ hồ kia, đồng xu kia nói cho hắn biết, đầu Hồ ly kia vẫn còn ở đây.

Hơn nữa tìm rất thuận lợi, không có trở ngại gì.

Điều này nói rõ, đầu Hồ ly này không kháng cự lại, quan hệ giữa người và hồ này không bình thường.

Tiền xu bay lên thật cao, sau đó rơi xuống, Giang Tả nhìn đồng xu, Cố Kiếm Sinh cũng nhìn đồng xu.

Sau đó Cố Kiếm Sinh liền thấy đồng xu bay về phía sau hắn, hoặc có thể nói là bay xuống sát sau hắn.

Tiếp đó, đồng xu rơi vào cái gì đó, Cố Kiếm Sinh nhìn lại, phía sau đã thấy Tam Vĩ hồ đang xụ mặt lại.

Nếu không phải Tiểu Lê đang tội nghiệp nhìn hắn, Cố Kiếm Sinh đã có xúc động muốn đập cho đối phương một trận, tìm ngươi nhiều ngày như vậy, ngươi lại chơi trốn tìm với ta?

Còn nấp phía sau hắn, còn dùng cách hắn dạy để ẩn thân.

Có điều, thứ khiến hắn kinh hãi, lại là người trẻ tuổi kia có thể tìm được dễ dàng như thế.

Xem ra, không phải là làm ra vẻ.

Hơn nữa, ném tiền xu liền tìm được Tiểu Lê? Là cao nhân sao?

Lúc này, Giang Tả cầm lại đồng xu của mình, đưa tay:

- Đồ của tôi!

Cố Kiếm Sinh nhướng mày một cái, người này đúng là đủ kiệm lời.

Sau đó liền lấy điện thoại ra, mở App Thiên Hòa, tiếp đó ấn nút đã hoàn thành vào trong ủy thác ban ra.

Đánh giá: ★☆☆☆☆

“Đáng giá 1 sao, không giải thích”

Sau khi làm xong, Cố Kiếm Sinh nhìn sang Giang Tả:

- Tiền chuyển qua Thiên Hòa rồi chuyển cho cậu, Nguyệt Lệ châu thì đi lấy với tôi.

Sau đó Cố Kiếm Sinh ôm theo Tam Vĩ hồ vào trong phòng, vừa rồi bọn họ mới chỉ đứng ở ngoài sân.

Lúc này, Giang Tả cũng nhận được tin nhắn báo nhận tiền.

Tài khoản habank 1310…0406 GD +240,000 đồng lúc 2020-08-24 18:26:01. Số dư 280,233 đồng. Nội dung: Hoàn thành ủy thác!

Nhìn thấy tin nhắn, Giang Tả cũng biết chiết khấu của tập đoàn Thiên Hòa là 20%, cắt thịt đúng là đủ sâu!

Có điều Giang Tả cũng không nói gì, người ta cũng phải sống a.

Đi theo Cố Kiếm Sinh vào trong phòng, Giang Tả liền phát hiện bố trí trong này rất tinh tế, xem ra người này cũng không tệ lắm.

Chí ít mạnh hơn mấy người Tiêu Tiểu Mặc nhiều.

Nhưng hắn vẫn cảm thấy, ánh mắt Cố Kiếm Sinh này nhìn Hồ ly có gì đó là lạ.

Sau đó Cố Kiếm Sinh lấy một cái hộp gấm, đưa cho Giang Tả:

- Kiểm hàng đi, nhận rồi không thể trả.

Giang Tả mở hộp, Nguyệt Lệ châu là một hạt châu hình giọt nước màu lam.

Màu sắc càng đậm thì phẩm chất càng cao, mà viên Nguyệt Lệ châu này chỉ có một chút lam, không bằng cả màu xanh nhạt.

- Chất lượng kém, hạ phẩm cũng không đạt.

Giang Tả không nói hai lời, cầm Nguyệt Lệ châu rời đi.

Cố Kiếm Sinh khẽ co rút khóe miệng, nếu không phải tính khí không tệ, chắc chắn đã đè tên gia hỏa này xuống đấm một trận.

- Thôi kệ, đám người Thiên Hòa này hòa mà toàn kẻ tính thối. Cái tính này nhất định có ngày bị đánh, lúc đó ta lại ấn like!

Vừa nói, vừa vuốt Tiểu Lê trong ngực, tâm tình trở nên tốt.

Rời khỏi nhà Cố Kiếm Sinh, Giang Tả đi tới một tiệm thuốc bắc khá lớn, hắn cần một ít dược liệu, không có dược liệu phụ trợ, chỉ một viên Nguyệt Lệ châu chất lượng kém không tạo được tác dụng.

Hiệu Thuốc Nhân Tâm, cũng là một hiệu thuốc lớn, các loại dược liệu đông y khá đa dạng, thứ Giang Tả cần đều có.

Lúc này, điện thoại Giang Tả lại vang lên, là thông báo của nhóm Cảm Tri số 1.

Hắn đã tắt thông báo của nhóm này, nhưng bây giờ có thông báo, chứng tỏ có người nhắc tới hắn.

Nhấn mở nhóm chat, quả nhiên có người điểm danh.

Liễu Y Y:

- @Phá Hiểu đại lão, anh làm xong rồi?

Một câu không đầu không đuôi.

Sau đó Liễu Y Y lại giải thích:

- Vừa rồi tôi tra bảng ủy thác, phát hiện ủy thác tìm Hồ ly đã hoàn thành.

Xích Huyết Đồng Tử gửi một icon khiếp sợ:

- Sao có thể, nhanh vậy sao? Con Hồ ly kia ngoan vậy sao?

Biên Hải Đao Khách cũng ló đầu:

- Dễ như vậy sao? Tôi còn cảm thấy nó tương đối khó giải quyết đây!

Liễu Y Y:

- Thứ tôi kinh ngạc, không phải là hoàn thành nhanh như vậy, để tôi gửi ảnh chụp màn hình.

Sau đó Liễu Y Y gửi một tấm ảnh chụp phần đánh giá, một sao, cộng thêm một cái cảm nhận: “Đáng giá 1 sao, không giải thích.”

Cảm đám cùng yên lặng.

Lục Nguyệt Tuyết:

- Phá Hiểu đại lão, sao ngài làm được?

Xích Huyết Đồng Tử, Biên Hải Đao Khách, Dương Mộc:

- Cùng câu hỏi!

- Cùng câu hỏi!

- Cùng câu hỏi!

Giang Tả kinh ngạc, còn có đánh giá sao, xem ở đâu vậy?

Phá Hiểu:

- Xem cái này ở đâu?

Trần Ức lập tức gửi tin:

- Trên chplay có App Thiên Hòa, tài khoản là số nhân viên trên thẻ công tác, mật khẩu sẽ gửi trực tiếp vào số điện thoại, sau đó sửa sau.

Giang Tả tìm trên Chplay, quả nhiên tìm thấy ứng dụng Thiên Hòa.

Rất nhanh hắn đã đăng nhập thành công.

Đạo hiệu: Phá Hiểu

Trạng thái: Đang nhàn rỗi

Tu vi: Không rõ

Số ủy thác hoàn thành: 01

Tỷ lệ thành công: 100%

Đánh giá: ★☆☆☆☆

Các nhận xét:

Ẩn danh: ★☆☆☆☆ “Đáng giá một sao, không giải thích.”

Thấy đánh giá này, Giang Tả khẽ cười, thứ này đúng là thú vị.

Đáng tiếc chỉ là số liệu vô dụng.

Chờ hắn nhìn lại nhóm chat, hắn rốt cục hiểu vì sao đám người này hỏi vì sao làm nhanh vậy.

Không phải vì hắn lợi hại, mà mọi người đều biết cố chủ là Cố Kiếm Sinh, mà Cố Kiếm Sinh nổi tiếng tốt tính, có thể đánh giá một sao đúng là hiếm, thêm một câu không giải thích kia, vậy càng thêm hiếm.

Giang Tả không có nhu cầu giải thích, có điều vẫn đáp:

- Tự do phóng khoáng, không giải thích!

Trong nháy mắt, cả nhóm bùng nổ, người người gửi sticker quỳ lạy đại lão.

Giang Tả toét miệng cười, thế giới này đúng là thú vị.

Không phí công trả lời.

Lúc này Giang Tả đã nhận được thuốc, rời khỏi hiệu thuốc.

Chẳng qua lúc mới ra, đã thấy một thân ảnh trực tiếp vọt về phía hắn, Giang Tả cau mày, lui hai bước tránh qua một bên.

Mới tránh khỏi người này đụng tới.

Giang Tả định thần nhìn lại, người tới là nữ

Là một thiếu nữ, tóc thắt hai bím, gương mặt ưa nhìn, có điều có chút cá tính.

- Thật xin lỗi, thật xin lỗi, tôi vội tới lấy thuốc. Thật xin lỗi.

Vừa nói, cô gái kia còn không đợi Giang Tả trả lời, đã vọt vào trong tiệm.

Giang Tả lắc đầu một cái, cũng không định so đo với một cô gái.

Chẳng qua hắn vừa đi hai bước, đã bị gọi lại:

- Chờ chút, người đang ở cửa, anh chờ một chút.

Giang Tả xoay người, phát hiện người gọi chính là thiếu nữ vừa rồi.

- Có chuyện?

- A, có một loại thuốc chỉ còn một phần cuối cùng, vừa hay bị anh mua mất, anh có thể bán lại cho tôi không? Tôi trả gấp đôi!

Cô gái kia nói.

Giang Tả không quan tâm, trực tiếp xoay người đi.

Đã là một phần cuối, hắn có thể bán sao?

- Này, anh chờ chút, tôi trả gấp ba, thuốc đó rất đắt, gấp ba là rất nhiều tiền a. Anh có thể đi xem các tiệm thuốc khác, may mắn là có thể tìm được. Tôi cần gấp về cứu mạng người.

Giang Tả cũng không quay đầu, như lời cô gái nói, thuốc này rất hiếm?

Như vậy càng không thể bán, nếu đối phương có tiền như vậy, tự đi thử vận may đi!

Đối phương cần cứu mạng, hắn cần nâng tu vi, không có tu vi mà muốn hoạt động ở Nhị bộ, đó là đang tìm chết!

- Đứng lại, anh có biết tôi là ai không?

-------------

Chương 6

- Đứng lại, anh có biết tôi là ai không?

Nghe được câu này, Giang Tả khẽ bó tay, hắn cảm thấy có chút buồn cười.

Cô gái này chẳng lẽ không nghĩ thử một chút, người mà cô ta đang cản là ai sao?

Sau đó, Giang Tả quay người nhìn về phía đối phương:

- Cô là ai?

Cô gái kia có chút cấp bách, nói:

- Tôi, tôi không có ý, chẳng qua tôi gấp quá. Thuốc kia dùng để cứu mạng người, thực sự không có thời gian đi tìm nữa. Mười lần, thuốc kia nhiều nhất đáng giá mười ngàn, tôi trả anh một trăm ngàn, được không?

Giang Tả nhìn qua đối phương, nhàn nhạt nói:

- Nếu thuốc này tôi cũng dùng để cứu người thì sao?

Cô gái kia sững sờ, tùy tiện nói:

- Chúng tôi thực sự gấp, trễ nữa là không kịp!

- Vậy tôi cũng phải nói, tối nay không dùng thuốc này, người kia cũng sẽ chết?

Trên đời này sao có thể có chuyện trùng hợp như vậy? Cô gái kia lại nói:

- Nhưng… nhưng…

Cô gái kia còn chưa nói hết, Giang Tả đã nói thay:

- Nhưng người chết không phải người của cô, người vội không phải cô, thuốc không có tìm cố tìm, không chừng vẫn có thể tìm được. Người khác chết không quan hệ gì với cô, nhiều lắm là mặc niệm đáng thương một chút, sau đó cảm khái thế sự vô thường.

Cô gái kia ngẩn người nhìn Giang Tả.

Giang Tả lạnh lùng nói:

- Nếu chúng tôi chết không quan hệ gì với cô, cô không vội. Vậy có quan hệ gì với tôi? Cô cần cứu mệnh, tôi cần dùng gấp. Là cô, cô sẽ bán cho tôi sao? Trong lòng cô hẳn cũng đã có câu trả lời? Như vậy, câu trả lời của cô chính là câu trả lời của tôi. Chuyện mình không làm được, đừng bức bách người khác làm, được chứ? Xin lỗi, cô không ép được tôi!

Giang Tả xoay người rời đi.

Tiền?

Đối với Giang Tả hắn mà nói, căn bản không có giá trị.

Cho dù có giá trị thì sao? Một trăm ngàn mà bắt hắn chờ một đêm? Bọn họ lấy đâu tư cách?

Cô gái kia hoảng sợ nhìn bóng lưng Giang Tả, cuối cùng tức muốn điên lên, người kia dựa vào cái gì mà nói với cô như thế chứ?

Hắn có tư cách gì mà nói cô?

Hoa viên Thế Kỷ.

Nghe tên thì rất hoành tráng, nhưng đây chỉ là một tiểu khu bình thường chỗ Giang Tả ở.

Nhà ở đây là hắn thuê, hắn còn chưa mua nổi nhà, vừa tốt nghiệp thì lấy đâu ra tiền?!

Có điều Tô Kỳ có hay không thì khó nói, nhưng hẳn là không có, tu luyện rất tốn tiền nha.

Mấy thứ mà Giang Tả mua vừa rồi, đối với hắn mà nói cũng chỉ là dược liệu bình thường, thế nhưng lại tiêu tới hai trăm ngàn.

Khó trách nhiều người chạy tới bộ phận thị trường như vậy.

Nhà có hai phòng ngủ, một phòng khách, diện tích cũng không lớn, cũng không nhỏ, đủ cho họ ở.

Nhắc tới nhà này, trước hắn với Tô Kỳ còn bố trí nơi này làm phòng cưới, sau khi nhận giấy đăng ký kết hôn, Tô Kỳ đã rất vui vẻ.

Giang Tả cau mày, lâu như vậy, hắn lại còn vì Tô Kỳ mà động tâm.

Lúc không có bất cứ hy vọng cùng triển vọng gì, hắn dù muốn hay không thì vẫn chọn ly hôn với Tô Kỳ, bây giờ hắn trở lại, hắn lại có tâm tư, thậm chí là mong đợi.

Giang Tả cũng không nghĩ nhiều, đi tới phòng bếp.

Hắn lấy cái nồi đặt lên bếp từ, làm gì? Đương nhiên là luyện đan!

- Nhắc tới luyện đan, phương thức luyện đan này là ai phát minh nhỉ? Đúng là một nhân tài.

Sau đó, Giang Tả bắt đầu xử lý dược liệu trên tay, tiếp đó mở bếp.

Thủ pháp của Giang Tả vô cùng thành thạo, động tác như nước chảy mây trôi, đẹp như thể hiện nghệ thuật.

Không lâu, Giang Tả đã xử lý dược liệu xong, tiếp đó bắt đầu thả vào trong nồi lẩu.

Vì đây chỉ là một cái nồi, cho nên Giang Tả không định tụ đan, hơn nữa cũng không thể tụ đan.

Thứ hắn cần là chất lỏng.

Giang Tả không ngừng bỏ thêm dược liệu, cuối cùng chỉ còn ba loại thuốc nữa, hắn mới bật nhiệt độ lên tối đa.

Khi ngửi được mùi hương thoang thoảng, Giang Tả khẽ nhếch miệng cười, sau đó bỏ toàn bộ số thuốc còn lại vào, nước trong nồi nhanh chóng chuyển sang trạng thái sền sệt.

Khi cô đặc tới mức nhất định, Giang Tả thả Nguyệt Lệ châu vào.

Sau đó, Nguyệt Lệ châu liền ánh lên lam quang, chất lỏng sền sệt trong nồi nhanh chóng bị Nguyệt Lệ châu hấp thu.

Mà mày sắc Nguyệt Lệ châu cũng dần biến đối, tử thiểm lam, biến thành lam nhạt, rồi biến thành thiên lam.

Đến lúc đậm như màu trời, sự biến đổi mới ngừng lại.

Giang Tả biết, đã tới cực hạn.

Không chút do dự, Giang Tả trực tiếp vớt Nguyệt Lệ châu ra, miễn cưỡng đạt tới trung phẩm, đủ hắn dùng.

Sau đó Giang Tả đóng toàn bộ cửa lại, tránh cho người đi vào quấy rầy.

- Bây giờ còn thiếu trận pháp nữa!

Hắn đi tới phòng ngủ, trong này có chỗ trống rộng rãi, đủ để hắn vẽ hai cái trận pháp.

Hơn nữa bên cạnh còn có cửa sổ, nói không chừng còn có thu hoạch ngoài ý muốn.

Công pháp của Giang Tả khác với các loại bình thường, người khác tu luyện dựa vào thiên tư, Giang Tả hắn luyện là cướp đoạt.

Mà muốn học được pháp cướp đoạt này, trước nhất định phải ngưng tụ Tiên Thiên Hỗn Độn khí.

Có nó mới có thể tiến thành cướp đoạt, tu luyện tăng lên bản thân.

Tiên Thiên Hỗn Độn khí, phân làm Tiên Thiên khí cùng Hỗn Độn khí.

Tiên Thiên khí lại phân thành Tiên Thiên Nhất khí, Nhị khí cùng Tam khí.

Khí càng ít thì tốc độ cướp đoạt càng nhỏ.

Hiện tại, Giang Tả còn chưa dám nghĩ tới Hỗn Độn khí, thứ hắn cần hiện tại là Tiên Thiên nhị khí, hơn nữa còn phải dựa vào Nguyệt Lệ châu trước mắt này.

Muốn sinh Tiên Thiên khí, vậy chỉ có thể dựa vào Ngũ Hành chi lực hoặc là Nhật Nguyệt tinh hoa.

Bất luận lực lượng nào trong Ngũ Hành đều có thể kích hoạt Tiên Thiên Nhất khí, còn Nhị khí thì phải có ba loại trở lên.

Tam khí thì phải có Nhật Nguyệt tinh hoa phối hợp.

Vốn Giang Tả muốn gom đủ ba loại Ngũ Hành chi lực để kích hoạt Nhị khí, không thì Nhất khí cũng được, tóm lại, tối nay hắn phải có thể tu luyện.

Có điều giờ gặp may, thu được Nguyệt Lệ châu, Nguyệt Lệ châu là thứ không kém Nguyệt Hoa.

Đêm tới.

Giang Tả ngồi trên một trận pháp, một trạn khác thì đặt Nguyệt Lệ châu.

Ánh trăng chiếu qua cửa sổ, Giang Tả khẽ cười, quả nhiên, trời cũng giúp ta.

Khi ánh trăng chiếu tới Nguyệt Lệ châu, Nguyệt Lệ châu bắt đầu toát ra ánh sáng, ánh sáng lại bị trận pháp hấp thu, sau đó cả trận pháp sáng lên.

Hai trận pháp trong phòng là đồng nguyên, cho nên toàn thân Giang Tả lập tức bị năng lượng trong Nguyệt Lệ châu bao phủ.

Nguyệt Hoa tràn vào trong cơ thể Giang Tả.

Trong phút chốc, cảm giác đau nhức xông lên tới tận não hải, cảm giác đau đớn mãnh liệt tới tan nát tâm can, sống không bằng chết.

Đây là cái giá phải trải khi muốn đạt được Tiên Thiên khí, thành là sinh, bại là tử.

Trận pháp rất mỏng manh, cho nên Giang Tả căn bản không dám động, trận pháp ở đây hoàn toàn không phải trận pháp trong Tiên Linh động phủ, ở chỗ kia hắn có thể lăn qua lăn lại, nhưng ở đây thì không được có bất cứ dị động nào.

Hơi không cẩn thận, đó chính là hủy diệt.

Cảm giác đau đớn kéo dài cả một đêm.

Sáng sớm, Giang Tả mở đôi mắt mệt mỏi, lúc này Nguyệt Lệ châu cũng đã hóa trong suốt mà bể nát.

Sau đó Giang Tả duỗi tay, hai vệt khí trắng rong ruổi trong tay hắn.

Thấy hai vệt khí trắng, Giang Tả mới khẽ mỉm cười.

Tiên Thiên nhị khí thành.

Từ bây giờ, hắn đã có thể tu luyện.

Có Tiên Thiên nhị khí, tốc độ tu luyện của hắn liền gấp mười người thường, có thể tính là tư chất cấp thiên tài.

Nếu là Tiên Thiên tam khí, như vậy tốc độ tu luyện của hắn sẽ càng kinh khủng hơn.

Lần trước, lúc ở Tiên Linh động phủ, hắn chỉ thu được nhất khí, nhưng dựa vào một đường cố gắng, cuối cùng vẫn tiến hóa tới Hỗn Độn nhất khí.

Khi đó, hắn nháy mắt liền đạt tới đỉnh thiên hạ!

----------

Chương 7

Trời vừa sáng, điện thoại của Giang Tả lại vang lên, Giang Tả nhìn qua liền sửng sốt.

Là tin nhắn của Tô Kỳ.

Tô Kỳ: Hai ngày nữa em trở về!

Nhìn tin nhắn của Tô Kỳ, Giang Tả có chút sững sờ, cuối cùng vẫn yên lặng nhắn lại: Ừm!

Nếu là lúc trước, hắn sẽ chọn không trả lời, hoặc là trực tiếp chất vấn!

Có điều, hình như kiếp trước, hắn không nhận được tin nào của Tô Kỳ a, có vấn đề ở đâu sao?

Không suy nghĩ nhiều, Giang Tả liền ra khỏi cửa.

Tiên Thiên nhị khí vẫn rong ruổi trong cơ thể, không ngừng thu lấy linh khí quanh thân, đây chính là ưu thế tuyệt đối của Tiên Thiên Hỗn Độn khí.

Tự động tu luyện.

Hơn nữa, Tiên Thiên Hỗn Độn khí không chỉ là biện pháp tu luyện, mà còn là công pháp tu luyện, trực hướng Đại Đạo.

Đủ để hắn tu luyện một đời.

Khởi điểm của tu luyện là Linh biến, Linh biến có thể mở Thất luân.

Trong người có Trung mạch, Trung mạch phân thất luân, Linh biến nhất trọng có thể mở nhất luân, mà mỗi luân là một đại cảnh giới, Thất luân đều mở, Đại Đạo thành.

Mà từ khi Giang Tả đạt được Tiên Thiên nhị khí, hắn đã bước vào Linh biến nhất trọng, đã không tính là người bình thường.

Linh biến sẽ kéo theo chất biến, thể chất hắn đã sớm không phải bình thường.

Nếu như quy ra số liệu, hiện hắn đang ở giai đoạn thứ nhất của Nhất giai, lực lương gấp bốn lần người thường, một quyền có lực khoảng hai trăm kg.

Mỗi một biến, hay mỗi một giai đều có bảy đoạn, bảy đoạn này là cảnh giới nhỏ.

Không bao lâu, Giang Tả đã tới tòa nhà Thiên Hòa.

Hắn cần tiếp tục làm ủy thác, nếu có Nguyệt Lệ châu thì càng tốt, không thì Ngũ Hành chi lực cũng được.

Giờ hắn muốn tụ tập Ngũ Hành chi lực, mặc dù không nhất định có thể tăng thành tam khí, nhưng để tăng cường nhị khí cũng được.

Tiên Thiên khí không có quy tắc tăng cấp cụ thể, thêm bớt bao nhiêu, hoàn toàn nhờ may mắn.

Tóm lại, tích lũy rất quan trọng, nếu không được, thì cũng có thể chuyển hóa thành tu vi.

Rất nhanh, Giang Tả đã tới chỗ làm việc, lúc này ở bộ phận thị trường lại có không ít người.

Mỗi người đều đang chăm chú xem máy tính, Giang Tả tới cũng không khiến ai chú ý.

Hắn tìm tới vị trí của bản thân, mở máy tính kiểm tra ủy thác.

Ứng dụng nhận ủy thác này rất dễ thấy, nhưng Giang Tả vừa nhìn liền ngẩn người, không có ủy thác nào cả.

Sau đó, Giang Tả nhìn qua người khác, những người khác đều làm việc rất hăng say.

Có vẻ khó giao tiếp.

Bất đắc dĩ, Giang Tả lấy điện thoại ra, hiện tại hắn lại thấy, nhóm chat nhảm lại vẫn rất hữu dụng.

Phá Hiểu:

- Hỏi ngu một chút, tại sao người khác nhìn bảng ủy thác rất hăng say, còn tôi lại không thấy gì cả?

Biên Hải Đao Khách lập tức trả lời:

- Đạo hữu đã kiểm nghiệm tu vi chưa? Phần lớn ủy thác đều có yêu cầu tu vi, ngày hôm qua là một đơn đột xuất, hơn nữa còn là tôi chuyển cho anh, cho nên không cần qua thủ tục này.

Phá Hiểu:

- Vậy phải kiểm nghiệm tu vi sao? Yêu cầu cao không?

Biên Hải Đao Khách:

- Tu vi đạo hữu là gì?

Phá Hiểu:

- Nhất đoạn Nhất giai!

Trần Ức gửi một icon kinh ngạc:

- Phá Hiểu đại lão chỉ 1.1? Vậy sao có thể đập choáng Lưu Vũ kia?

Lưu Vũ chính là người dùng Tối cường Thôi Miên thuật với Giang Tả ở trong phòng Cảm Tri bộ lúc trước.

Phá Hiểu gửi hai chữ:

- Quá yếu!

Thực ra Giang Tả cũng khá kinh ngạc, đám người này nói tắt nhất đoạn Nhất giai thành 1.1, tắt như vậy có phải hơi qua loa quá không?

Có điều nhập gia tùy tục, 1.1 thì 1.1.

Liễu Y Y gửi sticker đầy kinh hoảng:

- Tôi nhớ Lưu Vũ là 1.3? 1.3 không đánh lại 1.1, hắn ăn gì mà lớn vậy?

Biên Hải Đao Khách:

- Rất bình thường, chênh lệch 0.2 thôi mà, cũng không phải lệch quá nhiều, ở Nhất giai, kỹ thuật rất quan trọng. Nói chuyện chính đi, Phá Hiểu đạo hữ có tu vi là 1.1, như vậy có thể đi kiểm nghiệm một chút, bảng ủy thác sẽ có thay đổi, như vậy có thể nhìn thấy ủy thác.

Trần Ức bổ sung:

- Bộ phận Khảo Hạch ở đằng sau bộ phận Cảm Tri, một đường đi qua là được.

Cảm ơn trả lời, Giang Tả liền rời khỏi bộ phận thị trường.

Đi thẳng tới chỗ Khảo hạch, cửa chỗ này mở, bên trong là một võ trường rất lớn.

Chung quanh đều là kết giới, khá là vững chắc.

Trước cửa có một cái đài, Giang Tả đi qua hỏi thăm:

- Nơi này kiểm nghiệm tu vi sao?

Cô gái trước đài là một người khá trẻ tuổi, nhìn qua Giang Tả một cái:

- Thẻ công tác!

Giang Tả cầm thẻ công tác đưa qua.

- Tu vi bao nhiêu? Tốt nhất nói thật một chút, nếu không chút nữa mà có vấn đề, chúng tôi không chịu trách nhiệm!

Giang Tả nghĩ một chút:

- 1.1.

Người trước đại liếc qua Giang Tả, thầm nghĩ, 1.1 còn cần do dự?

Có điều cũng không nói gì thêm, trả lại thẻ công tác cho Giang Tả:

- Phòng số ba đằng sau, đi vào chờ là được.

Nhận lại thẻ, Giang Tả liền đi theo chỉ dẫn, tới trong phòng số ba, Giang Tả mới phát hiện bên trong có không ít người.

Đây là một diễn võ trường nhỏ, bốn năm người đứng một bên, trên đài có hai người.

Một là trung niên giám khảo, một là nhân viên tới khảo hạch.

Giang Tả đứng trong bốn năm người, nhìn về phía diễn võ trường, bọn họ vừa mới bắt đầu.

Lúc này, Giang Tả cảm thấy có người đụng hắn một cái, nhìn qua là một tiểu tử trẻ tuổi.

- Người anh em, tôi thuộc bộ phận hậu cần, cậu ở bộ phận nào?

Người trẻ tuổi hỏi.

Giang Tả nhìn qua thẻ công tác của đối phương, Hạ Dược.

- Bộ phận thị trường.

- Tới kiểm nghiệm tu vi sao? Tôi tới khảo hạch 1.3, ở bộ phận hậu cần cũng tính là khá.

- 1.1.

- 1.1 khá dễn, tùy tiện đánh đấm hai cái là được, sau đó còn khảo hạch năng lực thực chiến, chiến cấp nào thì nhận cấp đó, nếu năng lực thực chiến không theo kịp tu vi, công ty sẽ không chấp nhận.

Giang Tả không nói thêm, lúc này trên đài đã đánh, Giang Tả nhìn qua, người khảo hạch kai cũng là 1.3, chẳng qua là thân thủ khá bình thường.

Giám khảo cũng không ngừng lắc đầu, sau đó một tay đánh ngã đối phương:

- Thất bại, nếu cậu còn tiếp tục như vậy, tôi không cần ép tu vi xuống 1.3, 1.2 cũng có thể đánh thắng cậu.

Người kia mặt như đưa đám, cuối cùng đành phải rời đi.

Lúc này, Hạ Dược thở dài:

- Ai, kiếm cái chứng nhận cũng không dễ, không phải chỉ là thêm chút tiền lương thôi sao?

Giang Tả kinh ngạc:

- Tiền lương ở đây rất cao sao?

- Đương nhiên rồi!

Hạ Dược nghĩ một chút:

- Ở bộ phận hậu cần chúng tôi, tu vi 1.2 có thể nhận 20.000, 1.3 thì là 30.000. Cái này còn tính là ít, nếu ở bộ phận khác như Cảm Tri hoặc Kỹ Thuật, vậy còn nhiều hơn.

- Bộ phận thị trường thì sao?

- Lương bộ phận thị trường các cậu vô cùng thảm, hơn nữa bộ phận thị trường căn bản không ăn cơm bằng lương, thêm tu vi chỉ là để nhận thêm ủy thác mà thôi. Tương đối mà nói, yêu cầu đối với tu vi ở bên bộ phận thị trường cao hơn.

Hạ Dược tiếp tục nói:

- Cậu không biết mấy cái này sao?

Giang Tả gật đầu, xem ra người tu luyện cũng cần kiếm tiền ăn cơm, sau đó thuận miệng nói:

- Tôi mới tới!

Lúc này, người trước mặt Giang Tả cũng đã kết thúc.

Ai nấy đều oán giận không nhỏ.

Hạ Dược nói:

- Đến tôi rồi!

Hạ Dược khá hơn một chút, chống đỡ rất lâu dưới tay giám khảo mới bị đánh ngã.

- Miễn cưỡng tính quá, có điều vẫn rác rưởi, chẳng lẽ không có một người hợp cách sao? Thực làm người thất vọng!

Mặc dù bị khinh bỉ, nhưng Hạ Dược vẫn rất vui vẻ.

Sau đó liền đi tới bên cạnh Giang Tả:

- Đến cậu rồi, nể mặt mới nói chuyện một chút, tôi chờ cậu thi xong rồi đi.

Giang Tả cười cười không nói, đi lên đài.

- Phá Hiểu? 1.1? Mẹ nó, bây giờ tu vi 1.1 cũng dám tới bộ phận thị trường sao?

Giám khảo có chút khinh thường.

---------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!