Bọn họ đang nấu cơm, ăn xong còn phải xem siêu thị điện máy gửi ti vi tới.
Hơn nữa còn phải xử lý đồ điện gia dụng đã cũ, thật phiền phức.
Tô Kỳ vừa xào thức ăn vừa nói:
- Nói đến, có phải đồ điện gia dụng được lấy cũ đổi mới hay không? Có phải chúng ta bị thiệt thòi không?
Giang Tả vừa thái thịt vừa nói:
- Không biết, không thấy.
Tô Kỳ xào xong thức ăn nhìn Giang Tả, một bộ muốn nói lại thôi.
Giang Tả nói:
- Sao vậy? Có chuyện gì không nói ra miệng được à?
Tô Kỳ hỏi
- Thời điểm anh học tiểu học năm lớp sáu, có cảm thấy bạn học nữ né tránh anh hay không?
Giang Tả kinh ngạc:
- Né tránh anh? Tại sao?
Hắn ta thật sự không biết có bạn nữ tránh né mình hay không, bởi vì cho tới hiện tại hắn ta cũng chưa từng giao lưu qua với bạn học nữ.
Tô Kỳ nói:
- Hôm nay, bạn học đó của anh nói, năm lớp sáu, các cô ấy không dám đến gần anh.
Giang Tả khẽ sửng sốt, không dám đến gần hắn?
Tại sao?
Sau đó Giang Tả nghĩ đến trên người mình có nguyên nhân nào đó, đúng là trên lý thuyết hắn có thể để cho con gái tránh xa, nhưng hắn đã kết hôn, hơn nữa cái nguyên nhân này, là ở thời điểm hắn bước vào đại đạo, mới xuất hiện.
Mặc dù hắn cảm thấy một mình cũng tốt, nhưng bây giờ hắn đã kết hôn, đây là sự thật không thể chối cãi.
Cho nên lúc trước hẳn không phải là nguyên nhân này chứ?
Cuối cùng Giang Tả cũng không dám kết luận, tại sao nữ sinh lại không dám đến gần.
Lại nói chuyện này đã qua, có cái gì phải vướng mắc, hắn cũng không có cảm giác.
Lúc này Tô Kỳ lại cười nói:
- Cũng may lúc đầu em không có loại cảm giác này, nếu không anh sẽ mất đi người vợ xinh đẹp như em.
- Xào thức ăn đi, đừng kể mấy chuyện vô dụng. Nhét đầy cái bụng rồi lại nói.
Chuyện đã qua là quá khứ, cưới Tô Kỳ chính là cưới.
Làm gì có nhiều cũng may với nếu không như vậy.
Bây giờ Tô Kỳ là vợ của hắn, mãi mãi là vợ của hắn, ai cũng không cướp được.
Sau khi ăn xong, Giang Tả với Tô Kỳ an vị ở trên ghế sa lon chờ ti vi gửi tới.
Không có TV, bọn họ chỉ có thể ngồi nghịch điện thoại.
Tô Kỳ tựa vào trong ngực Giang Tả, nói:
- Có muốn xem truyền trực tiếp các tiên tử Giới tu luyện một chút hay không? Mỗi người đều đẹp đẽ tự nhiên, cho anh nhìn không thể tự kềm chế.
Giang Tả nói:
- Anh muốn xem hoạt hình, cái đó càng có ý nghĩa.
Tô Kỳ nói:
- Chính anh cũng biết ma pháp, nhìn nhiều là giả, chúng ta vẫn nên xem tiên nữ trực tiếp đi, như thế mới chân thực.
Giang Tả:
- Tiên nữ khó coi, chúng ta xem hoạt hình đi.
Tô Kỳ đứng lên nhìn Giang Tả nói:
- Cho nên, ngày đó vừa kết hôn xong anh bỏ mặc em chạy đi xem hoạt hình, chính là cảm thấy em khó coi?
Giang Tả:
“ ...”
- Chuyện đó không giống nhau, lúc đó đúng đoạn cao trào.
Sắc mặt Tô Kỳ thoáng cái liền chìm xuống:
- Anh đừng động, để em cắn chết anh.
Giang Tả ngồi trên ghế sa lon, xạm mặt lại, Tô Kỳ cắn thật, chuyện từ bao giờ rồi, bây giờ còn lôi ra tính sổ.
Tô Kỳ cắn xong liền tựa vào trong ngực Giang Tả, cầm điện thoại di động nói:
- Hình như Thất Tình Hải đang có hoạt động, hơn nữa còn rất náo nhiệt. Chúng ta có cần tới nhìn một chút hay không?
Giang Tả nói:
- Em không sợ bị lừa à?
Tô Kỳ ngửa đầu nhìn Giang Tả nói:
- Chúng ta có thể tự mình đi tới, như vậy thì không cần lo lắng có nhiệm vụ. Nếu quả thật toàn bộ hành trình không việc gì, liền trở lại thanh toán.
Giang Tả nhéo nhéo mặt Tô Kỳ, hắn thật sự không biết nói gì với Tô Kỳ.
Như này có tính là thông minh hay không?
Nhưng hắn nhớ lần trước Mặc Ngôn nói, rất có khả năng Thất Tình Lục Dục thạch ở Thất Tình Hải, thật ra đi một chuyến cũng tốt.
Nếu như có thể lấy được Thất Tình Lục Dục thạch thì càng tốt.
Hơn nữa ngày ngày ở trong nhà cũng không phải là chuyện tốt, đi Thất Tình Hải cũng coi như chơi đùa, có chơi đùa là có thể phân tán sự chú ý.
Như vậy Tô Kỳ cũng không dồn tất cả ý nghĩ lên trên người hắn.
Hắn cảm thấy nên để Tô Kỳ mang thai, có thể kiếm được mười tháng a.
- Vậy thì đi.
Giang Tả nói
Tô Kỳ đứng lên ôm Giang Tả nói:
- Vậy có ảnh hưởng công việc không? Có phải ăn đất hay không?
Giang Tả lắc đầu:
- Không biết, chuyện này em không cần lo lắng.
Tô Kỳ hôn Giang Tả, vui vẻ nói:
- Vậy chúng ta chuẩn bị một chút, ngày mai lên đường đi Thất Tình Hải.
Giang Tả cảm giác Tô Kỳ giống như rất vui vẻ, tại sao vậy?
... ͏
-
͏ ͏
Chương 647
- Bởi vì Thất Tình Hải là một cái vịnh lãng mạn mà song tu đạo lữ thường xuyên đi tới, chúng ta đi làm gì? Đi ăn cẩu lương sao?
Liễu Y Y trực tiếp cự tuyệt thỉnh cầu của Mặc Ngôn.
Biên Hải Đao Khách:
- Tại sao mấy người phải đi?
Biên Hải Đao Khách nói mấy người là chỉ Xích Huyết Đồng Tử, Lục Nguyệt Tuyết với Mặc Ngôn.
Trần Ức:
- Ba người có ý tưởng gì đặc biệt hay sao?
Mặc Ngôn Tiên Tử:
- Có phải các người ngốc hay không? Khả năng Thất Tình Lục Dục thạch mà lão đại Phá Hiểu muốn ở chỗ đó, có muốn lão đại Phá Hiểu tùy ý đáp ứng yêu cầu của mấy người hay không?
Xích Huyết Đồng Tử:
- Thất Tình Lục Dục thạch sao, với tôi, đây là tình thế bắt buộc.
Lục Nguyệt Tuyết:
- Tôi cũng muốn lấy được.
Tiêu Tiểu Mặc:
- Không phải mấy người đã phái người đi sao? Còn không có tin tức gì ư?
Xích Huyết Đồng Tử:
- Trở về, nói không tìm được.
Mặc Ngôn Tiên Tử:
- Sư phụ tôi cũng nói như vậy.
Lục Nguyệt Tuyết:
- Sư tỷ của tôi cũng nói như vậy.
Mọi người:
... ͏
Vậy còn đi cái gì?
Đều đã nói không tìm được, mấy người còn tình thế bắt buộc.
- Nhưng sư tỷ tôi nói có khả năng,
Lục Nguyệt Tuyết nói:
- Có lẽ tình yêu chân thành, thân tình, tình bạn, điên cuồng hận ý, oán niệm, có thể dẫn Thất Tình Lục Dục thạch tới.
Biên Hải Đao Khách khiếp sợ:
Nói như vậy, Thất Tình Lục Dục thạch thật sự ở Thất Tình Hải?
Lục Nguyệt Tuyết:
- Có khả năng rất lớn.
Liễu Y Y:
- Vậy mọi người có chí tình, ý niệm mạnh mẽ không?
Mặc Ngôn Tiên Tử:
- Chuyện này không thành vấn đề, tôi đã trộm toàn bộ Linh thạch với kem que của Xích Huyết Đồng Tử rồi, đến lúc đó ở ngay trước mặt anh ta ném xuống biển đi. À, tôi cũng có rất nhiều hình ảnh riêng tư của Lục Nguyệt Tuyết, ngay cả hình ảnh đẹp đẽ khi ngủ cũng có. Không thể không nói, Lục Nguyệt Tuyết thật sự là nữ thần hoàn mỹ, lâu như vậy rồi mà một tấm ảnh “dìm” cũng không chụp được. Đến lúc đó tôi sẽ thả ở Thất Tình Hải, để cho bọn họ thưởng thức những tấm ảnh đẹp đẽ của quần hoa chúng ta. Đáng tiếc không có đi ị, nếu không còn hoàn mỹ hơn.
Liễu Y Y:
... ͏
Biên Hải Đao Khách:
... ͏
Trần Ức:
... ͏
Lá gan Mặc Ngôn thực sự quá lớn, đây mới thật sự là tìm chết.
Ma Tu Mặc Ngôn:
- Có phải mấy người cho rằng tôi muốn xong đời hay không? Không thể nào, Ma Tu Mặc Ngôn tôi am hiểu nhất là chạy trốn, bọn họ không đuổi kịp tôi. Anh muốn hình sao? Tôi có thể
Biên Hải Đao Khách: "? ? ?"
Những người khác cũng không rõ vì sao, Mặc Ngôn còn chưa nói hết, đã bị mất mạng?
Ba phút sau
Mặc Ngôn đã off:
- Được rồi, Mặc Ngôn Tiên Tử chúng ta không rảnh tham gia Thất Tình Hải, cô ấy phải dưỡng thương.
Sau đó bọn họ phát hiện trang cá nhân của Mặc Ngôn nhiều hơn một cái tin tức mới: Bổ xung tấm ảnh đẹp đẽ, hôm nay lại là một ngày duyên dáng.
Trong hình là một cô gái trên mặt sưng vù, vô số bết máu bầm, trên người máu thịt be bét.
Trong nháy mắt Đan Tuyết Ma Nữ bình luận: Vị đạo hữu này, thật xinh đẹp, cô đã cung cấp cho tôi ý tưởng mới.
Một Ma Tu khác: Đây là Ma Tu Mặc Ngôn sao? Quả nhiên quá đẹp đẽ, thuận mắt hơn nhiều.
Một Ma Tu nào đó: Phía trên nói đúng, thiếu nữ thật duyên dáng, thật xinh đẹp, trong nháy mắt tâm tình trở nên vui vẻ.
Một Ma Tu nào đó: Thật hy vọng ngày ngày thấy Ma Tu Mặc Ngôn đẹp như vậy.
Một Ma Tu khác: Vì Mặc Ngôn xinh đẹp, điên cuồng đánh cô ta.
Tin tức này vừa ra, thật sự khiến bát phương ca ngợi, Ma Tu giới điên cuồng khen.
Ma Tu Mặc Ngôn có thể lăn lộn đến loại trình độ này, cũng thật không dễ dàng.
Đây đúng là một nhân tài.
Biên Hải Đao Khách ở trong nhóm, nói:
- Nhắc tới, mọi người còn nhớ danh tiếng Ma Tu Mặc Ngôn không? Sư phụ cô ấy là người cực kỳ bao che, lúc trước vì Ma Tu Mặc Ngôn gây chuyện cũng không nhỏ. Thật sự không thành vấn đề sao?
Xích Huyết Đồng Tử:
- Không thành vấn đề, chúng ta chịu nổi, ặc, tin tức mới nhất, có lẽ tôi không thể đi Thất Tình Hải rồi. Mấy ngày sau gặp lại.
Lục Nguyệt Tuyết gửi sticker đổ mồ hôi lạnh:
- Có lẽ tôi cũng không đi. Qua một thời gian ngắn lại lên.
... ͏
Cho nên, vẫn là xảy ra vấn đề?
Biên Hải Đao Khách:
- Tiêu Tiểu Mặc, mấy người đi không?
Tiêu Tiểu Mặc:
- Có lẽ chúng tôi đi, nghe nói hoạt động vẫn rất thú vị, hơn nữa không phải là hoạt động tình nhân.
Liễu Y Y:
- Thật muốn đi sao? Vậy tôi kéo Chung Dịch Dương đi theo, nếu lúc đó không được chúng tôi còn có thể giả bộ là tình nhân.
Trần Ức:
- Ông chủ Chung khẳng định không muốn sao?
Liễu Y Y gửi icon mỉm cười tà dị:
- Anh ta có nhược điểm bị tôi nắm được, hơn nữa anh ta thường xuyên không có ở Kiếm Tu nhất mạch, lần này Kiếm Tu nhất mạch bị thương nặng nên cũng có ảnh hưởng không nhỏ đối với anh ta.
Lưu Vũ:
- Mang nồi lẩu đi? Tôi có thể mang bát.
Liễu Y Y:
... ͏
Tiêu Tiểu Mặc:
- Biến, đừng làm mất mặt, nếu mang nồi lẩu, khẳng định sẽ mang bát.
Liễu Y Y:
... ͏
Không quản bọn họ có đi hay không, Giang Tả bên này khẳng định là đi.
Buổi chiều, TV cũng đã đến theo như ước định.
Mà sau một phen trao đổi, đồ điện cũ bị thu mua với giá thấp.
Đối với Giang Tả mà nói một chút như vậy cũng không thua thiệt, ít nhất không cần tự mình xử lý những đồ điện cũ này.
Chờ sau khi làm xong tất cả mọi thứ, Tô Kỳ với Giang Tả lại trực tiếp ngồi ở trên ghế sa lon.
Lúc này đã có thể sử dụng TV.
-
͏ ͏
Chương 648
Tô Kỳ tựa vào trên người Giang Tả nói:
- Vừa vặn Biên sư muội nói sư tỷ đưa đồ vật đến. Để em đi thăm dò thu hoạch. Nhanh chân đến xem có cái gì không?
Chuyện này Giang Tả không cách nào đưa ra kiến nghị, chỉ cần Tô Kỳ vui vẻ là được.
Tô Kỳ nghẹn miệng:
- Em cảm thấy không thích hợp, nếu nhiệm vụ tới, thì không nhận không được.
- Vậy thì không đi.
Giang Tả nói.
Tô Kỳ gật đầu:
- Ừ, nhưng vẫn phải chuẩn bị, đáng tiếc duy nhất chính là không có pháp bảo chứa đồ, muốn mang thật nhiều đồ.
Giang Tả đẩy Tô Kỳ đứng lên, nói:
- Chờ anh ở dưới.
Sau đó Giang Tả ở dưới ánh mắt nghi ngờ của Tô Kỳ đi về phía sân thượng.
Lúc Giang Tả đi vào, trong tay cầm lấy Đoạn Kiều.
- Hỏi Đoạn Kiều xem, không chừng nó có đấy.
Đoạn Kiều nghe thấy Giang Tả nói Tô Kỳ muốn cái gì, vừa vui mừng lại vừa thấp thỏm.
Vui mừng là vì nó có rất nhiều thứ, không chừng có thể thỏa mãn nữ chủ nhân, như vậy cũng coi như lấy công chuộc tội, chắc chắn sẽ không bị ngược đãi.
Thấp thỏm là, nếu không có, liệu có thể bị Đại Ma Vương giết hay không.
Những vật này cũng không có, ngày ngày trộm đồ, lãng phí thời gian.
Mặc dù thời gian với nó vốn không có tác dụng gì, nhưng Ma Vương nói nó lãng phí, nó chính là lãng phí.
Tô Kỳ hiếu kỳ nhìn Đoạn Kiều:
- Ngươi có rất nhiều thứ sao?
Đoạn Kiều gật đầu:
- Có, nữ chủ nhân muốn cái gì? Gần đây tôi trộm được rất nhiều đồ tốt.
Không biết bắt đầu từ lúc nào, Đoạn Kiều cảm giác mình có thể lấy đồ vật ra chơi đùa, cũng rất thú vị.
Tô Kỳ cảm thấy Đoạn Kiều có thể lấy ra một viên trứng thối đã rất hiếm có, vậy mà lại có thể lấy ra rất nhiều thứ.
Hơn nữa cô cũng không thấy nó giấu ở đâu.
Sau đó Tô Kỳ nói:
- Đồ trữ vật có không? Ví dụ như vòng tay chẳng hạn.
Đoạn Kiều hạ xuống nói:
- Chỉ đồ trữ vật sao?
Tô Kỳ liền xửng sốt? Pháp bảo chứa đồ rất hiếm có.
Những tu sĩ cấp thấp như bọn họ gần như là không có.
Thánh nữ cũng như vậy, chỉ có một mình Tĩnh Nguyệt là có, những người khác không có.
Sau đó Đoạn Kiều ở dưới ánh mắt kinh ngạc của Tô Kỳ, từ bên trong cần câu lấy ra một tờ giấy dán thật mỏng nói:
- Cái này là giấy dán trữ vật, là một cái pháp bảo chứa đồ rất tiện dụng, còn có thể dùng để ẩn núp.
Tô Kỳ: "? ? ?"
Từ lúc nào mà pháp bảo chứa đồ lại dài như vậy?
Nhưng Tô Kỳ vẫn nửa tin nửa ngờ nhận lấy giấy dán.
Đây là một tờ giấy dán trong suốt.
Đoạn Kiều giải thích:
Giấy dán trữ vật có thể tùy ý dán vào bất cứ đâu, chỉ cần tế luyện xong, là có thể có liên kết tinh thần trong cự ly ngắn, chỉ cần ở trong phạm vi là có thể lấy đồ vật ra. Vô cùng thuận tiện.
Tô Kỳ sững sốt, cái này thật sự lợi hại như vậy sao?
- Dán lên quần áo hay là pháp bảo thì sao?
Tô Kỳ hỏi.
Đoạn Kiều gật đầu:
- Có thể, nhưng ở trên pháp bảo nhìn sẽ rất xấu.
Tô Kỳ kinh ngạc, sau đó nói:
- Em thử tế luyện nó đã, rất nhanh thôi.
Vừa nói Tô Kỳ vừa chạy tới phòng ngủ.
Giang Tả liền không biết nói gì, nơi đó là nơi hắn luyện công mà.
Nhưng cái pháp bảo Tô Kỳ cầm cũng không tồi, hắn thật không nghĩ tới Đoạn Kiều lại có loại pháp bảo này.
Trên thực tế Giang Tả biết Đoạn Kiều có năng lực không gian, chứa một ít đồ không là vấn đề.
Ý tưởng lúc đầu của hắn là để cho Tô Kỳ dùng Đoạn Kiều làm pháp bảo chứa đồ, thế nhưng Đoạn Kiều có không ít đồ vật.
Giang Tả nhìn về phía Đoạn Kiều, Đoạn Kiều lập tức đứng ngay ngắn.
Đoạn Kiều nhớ lúc trước nó cũng không sợ người này, nhưng mà tiếp xúc lâu, liền sợ hãi không giải thích được.
Luôn cảm giác người này chuyện gì cũng có thể làm ra, hơn nữa đừng hy vọng bàn điều kiện với hắn, sẽ gặp hoạ.
Giang Tả chỉ liếc mắt nhìn Đoạn Kiều, sau đó an vị ở trên ghế sa lon nhìn lên TV.
Đoạn Kiều thấy không có chuyện của mình nữa liền mở miệng nói:
- Ta trở về ha.
Giang Tả lại liếc mắt nhìn Đoạn Kiều, cuối cùng không nói gì.
Đoạn Kiều không biết làm sao, mặc dù biết Giang Tả không có ý tứ cản nó, nhưng lại không thể mở miệng nói gì?
Như vậy sẽ khiến cho nó sợ hãi.
Cuối cùng Đoạn Kiều an toàn thối lui ra phòng khách, chỉ có trở lại sân thượng nó mới có một loại cảm giác an tâm.
Có điều, bây giờ chỉ cần nữ chủ nhân vui vẻ, nó liền hoàn toàn an toàn, không chừng mấy vị tiểu đệ kia cũng muốn đi theo thoát khỏi trừng phạt đông lạnh.
Thật ra thì lấy năng lực của Đoạn Kiều, có m Dương Ngư ở đây, cởi bỏ những thứ này thật là dễ như trở bàn tay.
Nhưng nó nào dám.
Giang Tả đang chờ đợi Tô Kỳ tế luyện đi ra.
Trên thực tế lấy năng lực Tô Kỳ, một cái pháp bảo chứa đồ mà thôi, quả thật không tốn thời gian gì.
Không lâu lắm Tô Kỳ liền mặt đầy vui vẻ đi ra.
-
͏ ͏
Chương 649
Cô nhìn Giang Tả nói:
- Nhìn xem, em nên dán ở đâu?
Mặt Giang Tả không chút thay đổi nói:
- Dưới bàn chân.
Tô Kỳ:
- . . . Không nói chuyện với anh nữa. Em đi cảm ơn Đoạn Kiều.
Nghe thấy Tô Kỳ nói cám ơn, Đoạn Kiều liền sợ hãi.
Đừng, đừng nói cám ơn với nó: "Nữ chủ nhân thật biết nói đùa, đây đều là bổn phận của chúng tôi, phải làm, phải làm.
Tô Kỳ suy nghĩ một chút, sau đó lấy xuống khối băng nhốt Thập Thất, tiếp theo Thập Thất được thả ra.
- Thả Thập Thất ra chơi với ngươi.
Thành công cứu ra một tên tiểu đệ, Đoạn Kiều rất thỏa mãn.
Đây chính là kiều sinh, bá chủ cứng rắn trên sân thượng.
Sau đó Tô Kỳ liền trở về phòng, cô muốn bắt đầu thu dọn đồ đạc, có pháp bảo chứa đồ liền thuận lợi hơn rất nhiều.
Giang Tả thì cầm điện thoại di động của Tô Kỳ tìm kiếm Thất Tình Hải, quả thật Thất Tình Hải rất đẹp, hơn nữa hình như hoạt động lần này cũng không nhỏ.
Về phần hoạt động cụ thể là cái gì, Giang Tả không hiểu rõ lắm, nói chung là rất giống dạo chơi công viên.
Thời điểm Giang Tả muốn nhìn kỹ một chút, đột nhiên Tô Kỳ thò đầu ra nói:
- Đột nhiên em nghĩ tới một chuyện, lần này Thất Tình Hải có hoạt động, hơn nữa chúng ta lại không đi làm nhiệm vụ của sư tỷ, không chừng sẽ có sư muội thánh địa đi tới.
Vì lý do an toàn, chúng ta hoá trang đi.
- Hả? Hoá trang?
Giang Tả chỉ biết mang mặt nạ, thật sự chưa từng nghĩ tới hoá trang.
Hơn nữa bởi vì lý do khí tức, hoá trang có hữu dụng không?
Giang Tả bởi vì có Tử Uẩn Đan, hoá trang ngược lại không vấn đề gì, nhưng Tô Kỳ lại không được.
Tô Kỳ lấy ra hai viên đan dược nói:
- Nhìn xem đây là cái gì.
Giang Tả liếc mắt nhìn, hơi có chút kinh ngạc.
Dịch Thần Đan.
Phẩm cấp Dịch Thần Đan cũng không cao, tác dụng cũng rất đơn giản, không đắt, nhưng vô cùng hiếm thấy, bởi vì không có người nào nguyện ý luyện chế.
Nguyên nhân không đắt là vì tác dụng của nó không lớn, nếu như tác dụng có thể tăng lên cấp hai, như vậy giá cả sẽ tăng vọt.
Dịch Thần Đan, có thể thay đổi khuôn mặt, thay đổi hơi thở, thay đổi thần niệm, có thể nói vô cùng nghịch thiên.
Nhưng Ngũ giai đỉnh phong có thể nhìn thấu loại Dịch Thần Đan này.
Vừa nghịch thiên cũng vừa khó chơi, đây chính là một loại đan dược mâu thuẫn.
Hiệu quả đan dược còn kém xa giá trị Linh dược chế tạo ra nó.
Cho nên hiếm hoi, cho nên giá rẻ, cho nên không bán.
Tô Kỳ có thể có hai viên Dịch Thần Đan, thật đúng là quá may mắn.
Lúc này Tô Kỳ lấy ra một bình đan dược lớn nói:
- Lần trước làm nhiệm vụ thu nhặt, sư thúc nói không có tác dụng gì, em liền lấy hết, một mực cất ở nhà.
Giang Tả:
... ͏
Một bình lớn nói ít cũng có mấy chục viên đi, người luyện đan, không phải là nhà giàu thì là tên ngu xuẩn.
Giang Tả hỏi
- Vậy phải hoá trang thành cái dạng gì?
Tô Kỳ nói:
- Nếu không, anh hoá trang thành nữ, em là nam?
Giang Tả nhìn Tô Kỳ không có trả lời, chuyện như vậy, là không thể nào.
Không nói đâu xa, liền nói lúc ngủ, không phải không được tự nhiên sao?
Tô Kỳ le lưỡi, sau đó nói:
- Vậy anh hoá trang xấu xí, em xinh đẹp, cho anh thấy là nghiện.
Giang Tả:
... ͏
Cuối cùng Giang Tả nói:
- Cứ bình thường một chút, nếu muốn chơi đùa bình thường, vậy thì chơi đùa bình thường, làm người bình thường.
Tô Kỳ hừ một tiếng liền trở về phòng thu dọn, ngay sau đó từ gian phòng truyền ra tiếng Tô Kỳ:
- Biết rồi, nhưng nếu anh chê vợ của mình xấu, em sẽ lập tức hoá trang thành dáng vẻ xinh đẹp nhất.
Dáng vẻ xinh đẹp nhất?
Tô Kỳ xinh đẹp hơn nữa sẽ là dạng gì?
Dáng vẻ Cửu Tịch sao?
Quả thật Cửu Tịch có thể nghiền ép tất cả mọi người, có thể nói là đẹp nhất toàn bộ Giới tu luyện.
Chờ Tô Kỳ dọn dẹp xong, bọn họ mới bắt đầu tiến hành hoá trang.
Hoá trang rất đơn giản, ăn đan dược, sau đó dùng ý niệm câu thông đan dược, tưởng tượng ra dáng vẻ muốn hoá trang là được.
Ngay cả vóc người cũng có thể thay đổi.
Đương nhiên, cũng có thể giúp người khác hoá trang, thời điểm người khác ăn đan dược, dùng ý niệm của mình xâm nhập vào đối phương, sau đó biến ra hình dạng.
Tô Kỳ nói:
- Anh mau ăn đi, rồi em đến giúp anh hoá trang, chắc chắn vô cùng đẹp trai.
Nếu Giang Tả tin lời này của Tô Kỳ, vậy hắn chính là người ngây thơ.
Nhưng với hắn mà nói biến thành cái dạng gì cũng không quan trọng, cho nên hắn cũng không thèm để ý.
Hắn gần như không có khái niệm về xấu và đẹp.
Sau đó Giang Tả ăn Dịch Thần Đan, còn Tô Kỳ thì dùng ý niệm tiến vào, tiếp theo Giang Tả cảm giác hình dáng bên ngoài của mình xảy ra biến hóa.
Còn Dịch Thần Đan chính là trung tâm duy trì loại biến hóa này, chỉ cần Dịch Thần Đan tiêu hao hết, như vậy sẽ biến về nguyên dạng.
Tương tự, chỉ cần cắt đứt đường cung ứng của Dịch Thần Đan đi, là có thể biến trở về hình dạng ban đầu.
Về phần có thể duy trì bao lâu, đoán chừng mười ngày.
- Được rồi, nhìn xem có phải rất đẹp trai hay không.
Không bao lâu sau Tô Kỳ cười nói.
-
͏ ͏
Chương 650
Giang Tả sờ mặt một cái, cũng không có cảm giác gì.
Hơn nữa hắn có thể cảm giác được, trừ mặt ra, những chỗ khác cũng không có thay đổi.
Sau đó Giang Tả đi tới trước gương nhìn một chút.
Hắn trong gương không thể nói là xấu xí, không thể nói là đẹp trai, không khiến người khác nhìn chăm chú, không có cảm giác tồn tại, mà là cái loại cảm giác rất bình thường.
Nói như thế nào đây, mặc dù hoàn toàn khác nhau, nhưng Giang Tả cũng không ghét.
Tô Kỳ nói:
- Như thế nào? Có đẹp trai hay không vậy?
Giang Tả hiếu kỳ nói:
- Làm sao em nghĩ ra được cái bộ dáng này?
Tô Kỳ nói:
- Chờ lát nữa lại nói, em cũng thay đổi một chút, rồi nói cho anh nghe.
Sau đó Tô Kỳ ăn Dịch Thần Đan, Giang Tả liền thấy khuôn mặt Tô Kỳ xảy ra biến hóa.
Khí tức Tô Kỳ cũng biến hóa theo.
Cuối cùng một thiếu nữ nhìn rất bình thường, nhưng lại vô cùng thuận mắt xuất hiện ở bên cạnh Giang Tả.
Hơn nữa không biết có phải là ảo giác hay không, hắn luôn cảm giác liếc mắt nhìn Tô Kỳ ở trong đám người, liền không cách nào quên được.
Nhưng trong đầu Giang Tả vẫn chỉ có dáng vẻ Tô Kỳ, nếu như người này không phải là Tô Kỳ, hắn tuyệt không có loại cảm giác này.
Tô Kỳ cười nói:
- Có phải cảm giác vợ anh vô cùng xinh đẹp hay không? Muốn quên cũng không thể quên được?
Giang Tả gật đầu một cái.
Tô Kỳ nói:
- Ngược lại em cũng không thể quên anh, liếc mắt là không quên.
Giang Tả hỏi
- Vậy hình dáng này lấy ở đâu ra?
Nếu như nói Tô Kỳ đơn thuần nhớ lại, Giang Tả quyết không tin.
Tô Kỳ lấy ra Dịch Thần Đan nói:
- Kết hợp của cả hai chúng ta, lúc lấy được em chỉ muốn thử. Nhưng không dám để cho anh biết em là người tu chân, cho nên một mực không có cơ hội thử.
Giang Tả kinh ngạc, Dịch Thần Đan còn có kỹ năng kết hợp như vậy?
Sau đó Tô Kỳ cầm tay Giang Tả, đi tới tấm gương bên cạnh nói:
- Nhìn xem, có phải rất giống vợ chồng hay không?
Giang Tả nhìn về phía tấm gương, quả thật, chỉ cần liếc mắt nhìn sang cũng có cảm giác là vợ chồng.
Kỹ năng này thật là đặc biệt, hắn cảm thấy trong này chắc chắn có ý nghĩa khác.
Nhưng hắn không có hứng thú tìm hiểu.
Ngược lại, dáng vẻ bây giờ cũng rất tốt, đi ra ngoài chơi hoàn toàn không cần lo lắng cái gì.
Mặc dù Ngũ giai đỉnh phong nhìn ra, nhưng bọn hắn biết Ngũ giai rất ít.
Hơn nữa cũng không nhiều Ngũ giai, Lục giai đi ra ngoài nhảy nhót như vậy.
Thất giai xuất hiện càng là ít vô cùng.
Dù sao cũng chỉ là một cái Thất Tình Hải, sẽ không có Lục giai ở đó nói chuyện yêu đương.
Bọn họ cũng không phải là Tô Kỳ.
Về phần thánh địa, thì hoàn toàn không cần lo lắng.
Người thánh địa, tu vi tương đối thấp, đời trước cũng chỉ xuất hiện một tồn tại nghịch thiên như Kiếm Thập Tam.
Mà Thánh nữ đời trước cũng mới là Lục giai đỉnh phong, cách Thất giai khá xa vời.
Những người khác thì kém hơn.
Đời này ngay cả một tên Tứ giai cũng không có, cho dù Giang Tả với Tô Kỳ đứng ở bên cạnh bọn họ, bọn họ cũng không nhận ra được.
À, ngoại trừ Tĩnh Nguyệt ra.
Người này không thể không đề phòng.
Lúc này Tô Kỳ kéo Giang Tả nói:
- Đi, đi ra ngoài để cho Đoạn Kiều nhìn một chút, có thể nhận ra hay không.
Thời điểm Tô Kỳ với Giang Tả xuất hiện ở bên cạnh Đoạn Kiều,
Đoạn Kiều liền hạ xuống, nó còn tưởng rằng xảy ra chuyện gì.
Nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt quái dị của nữ chủ nhân, nó cảm giác mình phải biểu hiện một chút.
Đúng, hình như nữ chủ nhân đang chờ mong nó biểu hiện một chút.
Sau đó nó dùng mấy giây phân tích nguyên nhân một chút, cuối cùng đưa ra kết luận.
- Oa.
Đoạn Kiều quát to một tiếng, sau đó dựa vào tường khẩn trương nói:
- Ngươi, các ngươi là ai.
Đoạn Kiều cảm giác kỹ thuật diễn xuất của mình rất giống thật.
Nhưng ở trong mắt Tô Kỳ lại là, khi bọn họ xuất hiện ở bên cạnh Đoạn Kiều, Đoạn Kiều có chút khẩn trương, nhưng nhìn bọn họ một hồi lại cảm thấy nghi ngờ. Cuối cùng nghĩ ra cái gì, nhảy đến bên tường kêu to: “Ngươi, các ngươi là ai?”
Mặt Tô Kỳ xạm lại:
- Kỹ thuật diễn xuất tốt quá nhỉ.
Đoạn Kiều:
... ͏
Giang Tả:
... ͏
Tô Kỳ nhìn Đoạn Kiều hiếu kỳ nói:
- Tại sao ngươi lại nhận ra? Chẳng lẽ ngươi là Ngũ giai?
Đoạn Kiều nói:
- Có lẽ nữ chủ nhân không biết, ta là Đoạn Kiều, ta không phải là người, cách ta nhìn thế giới không giống với các ngươi. Cho nên, nhìn khá rõ ràng.
Tô Kỳ hạ xuống, sau đó trốn ở sau lưng Giang Tả nói:
- Nhìn rõ sao?
Đoạn Kiều: "..., nữ chủ nhân suy nghĩ quá nhiều."
-
͏ ͏
Chương 651
Tô Kỳ nói:
- Vậy nếu có người dùng một ít pháp bảo che kín khuôn mặt, có phải ngươi cũng có thể nhìn thấy hay không?
Đoạn Kiều gật đầu:
- Chỉ cần không phải quá cao thâm, đều có thể nhìn thấy.
Dịch Thần Đan thâm nhưng không cao.
- Vậy nếu sau này làm nhiệm vụ, để sư tỷ mang ngươi theo, có lẽ cô ấy có hứng thú đối với kỹ năng của ngươi.
Tô Kỳ nói.
Mặt Giang Tả xạm lại, hắn luôn có loại dự cảm bất tường.
Hơn nữa lúc mấy người Tô Kỳ làm nhiệm vụ, cũng là thời gian hắn đi ra ngoài.
Không có Đoạn Kiều, hắn rất nguy hiểm.
Giang Tả cảm thấy phải nghĩ biện pháp để cho Tô Kỳ quên cái ý nghĩ này đi, xem ra đến thời điểm làm ồn một trận rồi.
... ͏
Tĩnh Nguyệt đi tới mật thất, lại một lần nữa triệu hoán cánh cửa kia ra.
Lần này lại biểu hiện đang ở bên trong phân tách
Tĩnh Nguyệt hoàn toàn không biết tiến độ phân tách, nhưng chỉ cần bắt đầu lịch luyện, như vậy tương đương với tăng thêm tiến độ.
Sau đó Tĩnh Nguyệt buông tay ra.
Quả nhiên, bắt đầu lịch luyện.
Bóng người Tĩnh Nguyệt biến mất ở mật thất.
Còn Kim Giáp, Nha, Ngân Giáp ở phía dưới thánh địa vẫn duy trì sự tỉnh táo.
Sau khi Vạn Diệp Tiên Linh bị phá, tất cả liền thoát khỏi quỹ tích ban đầu.
Theo hắn biết, thiên đại đại cục hẳn là bắt đầu tan vỡ.
Thiên đại đại cục tan vỡ, có nghĩa là rất nhiều phong ấn biến mất, ý nghĩa thế giới sẽ xuất hiện rất nhiều cường giả ngoại lai, những cường giả này gần như đều là kẻ địch.
Thời điểm Vũ Vương ngã xuống, Tiên Linh tiêu tan, chính là nguy cơ trí mạng.
Vì thế hắn vốn ngủ say, nhưng vẫn giữ tỉnh táo, bởi vì những người đó tuyệt đối sẽ tới thánh địa, hắn cần phải để cho bản thể tỉnh lại trước.
Nhưng hắn chẳng thể nghĩ tới, lại không có chuyện gì phát sinh cả.
Coi như không lâu trước đây nguyền rủa chi địa xảy ra vấn đề, cái gì cũng không phát sinh, nguyền rủa chi địa lại bị phong ấn.
Đây gần như là chuyện không thể nào.
Cái phong ấn đó rất mạnh, thế nhưng không ai có thể làm được một bước cuối cùng, ngay cả Tiên Linh phủ chủ năm đó đều không thể.
Hắn từng chính miệng nói qua, muốn hoàn thành Phong Ấn, cần phải đạt tới cảnh giới cuối cùng mà hắn còn chưa đạt tới.
Có lẽ phong ấn rất đơn giản, nhưng cảnh giới kia có chút vượt ngoài dự liệu.
Đó là cảnh giới trong truyền thuyết.
Cũng chính là cảnh giới của Vũ Vương năm đó.
Không bước vào loại cảnh giới đó, thì không có khả năng chân chính sử dụng đạo phong ấn kia.
Cho nên hắn không thể nào hiểu được, tại sao trên đời này lại có người có thể sử dụng được phong ấn.
Nếu như không có hoàn toàn sử dụng đạo phong ấn kia, làm sao có thể phong ấn lại Nguyền Rủa Chi Chủ?
Không có ai biết Nguyền Rủa Chi Chủ đáng sợ hơn so với bọn hắn, đó là cấm địa thời đại viễn cổ.
Trừ nhóm người Tiên Linh ra, không người nào có thể biến nơi đó thành địa điểm du lịch.
Là thế giới này thay đổi sao?
Kim Giáp, Nha, Ngân Giáp không biết cái thế giới này như thế nào, nhưng khẳng định xảy ra vấn đề.
Hắn biết bây giờ căn bản không có người có cảnh giới như Vũ Vương.
Cho nên nhất định là chỗ nào đó có vấn đề, mặc dù những cái vấn đề này có thể hướng về hướng tốt phát triển, nhưng hắn vẫn muốn điều tra rõ ràng.
Dựa theo ước định, bản thể hắn không thể rời khỏi thánh địa, phải tiếp tục sứ mệnh.
Nhưng phân thân của hắn có thể đi ra ngoài trong thời gian ngắn.
Sau đó Kim Giáp, Nha, Ngân Giáp vung tay lên một cái.
Đột nhiên bên cạnh hắn xuất hiện mấy cái Ngân Giáp.
- Ta muốn đi ra ngoài một chuyến, các ngươi bảo vệ thánh địa.
Lúc này Kim Giáp cũng nói với Ngân Giáp.
Đột nhiên có một Ngân Giáp hỏi
- Người kia không cách nào đi ra khỏi cấm địa? Vạn Diệp Tiên Linh bị hủy, như vậy có phải tất cả đã xong hay không?
Thủ lĩnh Ngân Giáp lắc đầu:
- Tiên Linh phủ chủ tự có suy tính của ông ta, ông ta không thể nào chưa từng nghĩ đến chuyện này, hơn nữa, khả năng này mới là kết cục ông ta hy vọng. Nhưng khẳng định kết cục này cũng xuất hiện chuyện ông ta không thể nào đoán trước.
- Tiếp tục chờ đợi sao?
Vị Ngân Giáp còn lại hỏi.
Thủ lĩnh Ngân Giáp nói:
- Tiếp tục chờ đợi, vì lời thề ta đã từng thề, vì tội nghiệt của chúng ta, vì thời đại hoà bình dành cho bọn họ. Tiếp tục chờ đợi, cho đến khi diệt vong.
- Tuân thủ lời thề, cho đến khi diệt vong.
- Nếu như có vấn đề, trước tiên đánh thức bản thể, thánh địa không thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Thủ lĩnh Ngân Giáp nói.
Sau bọn họ liền đồng ý, mà thủ lĩnh Ngân Giáp cũng rời khỏi thánh địa.
Hắn rời đi, Kiếm Thập Tam cũng có thể nhận ra được.
Nhưng Kiếm Thập Tam không để ý tới, lấy tu vi của hắn, tự nhiên biết chuyện đặc thù của thánh địa.
Mà những người cao tầng của thánh địa cũng biết.
Tất cả những chuyện này đều là vì cấm địa tồn tại.
Mặc dù bọn họ không biết cụ thể, nhưng thân là người thánh địa, tự nhiên phải tuân theo một thứ gì đó.
Hơn nữa thánh địa không ép buộc, ngoại trừ Thánh nữ bị một số ước hẹn bó buộc ra, những người khác chỉ cần không ảnh hưởng thánh địa là được.
Ví dụ như Nguyệt Tịch, trực tiếp đối nghịch với trung tâm thánh địa, cho nên mới bị giam lại.
... ͏
-
͏ ͏
-------------
Chương 652
- Bên dưới thánh địa có rất nhiều tồn tại hoàn toàn vượt qua ta, vì vậy, càng mạnh mẽ, càng cảm giác thánh địa đáng sợ.
Kiếm Thập Tam âm thầm nhìn Nguyệt Tịch bên Thánh Thú Hồ, hắn cảm thấy muốn bảo vệ tốt sư muội, cần sức mạnh càng lớn hơn.
Hơn nữa hắn nghĩ sai một chuyện, vị ở nguyền rủa chi địa kia không phải là không thể giải quyết.
Chỉ cần nguy hại đến sư muội hắn, tất cả đều có thể giải quyết.
Toàn bộ nguy hại, chỉ một kiếm giải quyết, kiếm của hắn tuyệt đối không gãy.
Lúc này kiếm ý của Kiếm Thập Tam như ẩn như hiện, con đường Chứng đạo đã bắt đầu.
Bởi vì kiếm đạo kích thích, đã khiến cho Nguyệt Tịch đang cãi vã cùng Huyền Vũ nhận ra được.
Đối với người khác mà nói, có lẽ không thể nhận ra, nhưng đạo này có liên quan tới cô, cho nên cô vô cùng nhạy cảm.
- Biến thái.
Thật là biến thái, Nguyệt Tịch chưa thấy qua thiên tài như vậy. (Vậy mà lại bắt đầu rình coi, chuyện này cũng thật biến thái.)
Thời điểm trước kia, tu vi giữa cô với Kiếm Thập Tam căn bản là ngang nhau.
Bọn họ đã từng là Tam giai, Tứ giai, Ngũ giai, Lục giai, nhưng lúc cô kẹt ở Lục giai đỉnh phong, thì Kiếm Thập Tam lại nhảy một cái là qua, Thất giai, rồi Thất giai ngụy Nhập đạo.
Sau khi rời đi mấy trăm năm, tu vi Nguyệt Tịch vẫn không có tiến triển, còn Kiếm Thập Tam lúc trở về đã là Thất giai Nhập đạo.
Không bao lâu sau trực tiếp Vấn đạo Bát giai, sau đó có tăng tiến, bây giờ lại có tăng tiến.
Lúc này mới một tháng thời gian thôi.
Nguyệt Tịch luôn có cảm giác tu vi và đạo cảnh của Kiếm Thập Tam, giống như đột nhiên được giải phóng vậy.
- Thật không biết cuối cùng anh ta sẽ đứng ở độ cao gì.
Nguyệt Tịch nói nhỏ.
- Lão Thất ngươi đang nói gì đấy?
Huyền Vũ hỏi.
- Tôi đang nói lúc nào tôi mới có thể đánh ra đạo của bản thân.
Nguyệt Tịch nói.
- Tại sao phải đánh ra đạo thuộc về mình? Huyền Vũ nhất tộc chúng ta, vốn không ngộ đạo, chúng ta chỉ cần tu luyện là không có chút nào kém hơn so với người kia.
Huyền Vũ nói.
Theo Huyền Vũ, nó có thể tu luyện di giới Thánh Tượng, thì lão Thất cũng có thể tu luyện.
Mặc dù lão Thất là nhân loại, nhưng lão Thất rất đặc thù, bọn họ cùng nhau lớn lên.
Nguyệt Tịch cười nói
- Dạ dạ dạ, đến lúc đó Tiểu Tỷ Tỷ dạy ta.
- Nhất định tỷ tỷ sẽ dạy ngươi.
Huyền Vũ vui vẻ đồng ý.
... ͏
Ngày thứ hai Tô Kỳ trực tiếp đánh thức Giang Tả.
Mặt Giang Tả đầy vẻ mệt mỏi
- Để cho anh ngủ một chút nữa.
- Tối hôm qua chúng ta không làm gì, mặt anh đầy vẻ mệt mỏi là sao? Có phải em đối với anh quá tốt hay không?
Tô Kỳ bất mãn nói.
Thấy Giang Tả không có phản ứng, Tô Kỳ bắt đầu cởi quần ngủ.
- Nếu như vậy, em liền không khách khí.
Giang Tả mơ mơ màng màng liếc một cái, sau đó tinh thần rung động, sau đó trực tiếp ngồi dậy, đè quần ngủ Tô Kỳ lại.
- Không nên vọng động.
Tô Kỳ nhìn Giang Tả nói:
- Buông tay.
Mặt Giang Tả không chút thay đổi nói:
- Có khổ có khó hơn nữa, anh cũng sẽ không buông em ra, anh sẽ không buông tay.
Tô Kỳ bất đắc dĩ nói:
- Thay quần áo đi..., em không có thời gian đâu, hơn chín giờ máy bay cất cánh đấy, sắp không kịp rồi.
Giang Tả buông tay ra, ngay sau đó nha một tiếng.
Tô Kỳ không nói gì, sau đó nói:
- Lầm máy bay, chín giờ ngày mai chúng ta lên đường, trở về lại cho anh ngủ, một mực ngủ đến ngày thứ hai lên đường mới thôi.
Trong mắt Giang Tả không chút gợn sóng, hắn vô thần liếc mắt nhìn Tô Kỳ.
Đây là đang uy hiếp hắn sao?
Thật là càng ngày càng quá đáng.
Sau đó Giang Tả yên lặng đứng lên mặc quần áo, lúc xong còn mở miệng nói
- Anh đánh răng rửa mặt trước, sau đó giúp em buộc tóc.
Tô Kỳ cười gật đầu
- Biết sớm như vậy không phải là tốt sao.
Giang Tả không nói lời nào, không để ý đến cô.
Thời điểm Giang Tả vẫn còn đang rửa mặt, Tô Kỳ đã mặc xong quần áo đi tới bên cạnh Giang Tả.
Tô Kỳ đứng ngay ở cửa, dựa vào một bên nhìn Giang Tả.
Tự nhiên Giang Tả cũng thấy Tô Kỳ tới, thấy Tô Kỳ một mực ở nhìn mình, Giang Tả không khỏi dừng đánh răng lại, sau đó nhìn về phía Tô Kỳ.
Tô Kỳ cười nói
- Anh đánh đi, em nhìn một chút.
Giang Tả không để ý Tô Kỳ, lại bắt đầu đánh răng.
Lúc này Tô Kỳ đi tới, tựa vào trên người Giang Tả, hướng về phía tấm gương nói:
- Buổi sáng tỉnh lại thấy vợ xa lạ có cảm giác gì không? Kích động không?
Giang Tả ... ͏
-
͏ ͏
Chương 653
Không phải em nói sẽ nhìn một chút sao?
Tại sao lại đi tới?
Thật ra bây giờ bọn họ cũng không phải dáng vẻ của mình, nhưng đối với Giang Tả mà nói không có khác biệt lớn.
Hắn cũng có năng lực nhìn người thuộc về mình, Tô Kỳ ở "trong mắt" hắn chính là Tô Kỳ.
Cho nên đối với câu hỏi của Tô Kỳ, Giang Tả không có ỹ định trả lời.
Bởi vì trả lời thế nào đều là sai.
Nhìn Giang Tả không trả lời, Tô Kỳ liền đi vòng qua phía sau, sau đó ở phía sau Giang Tả nhẹ giọng nói
- Vợ anh đang ở trên tay tôi, tốt nhất anh nên ngoan ngoãn nghe lời, nếu không... ͏
- Nếu không anh thay mới?
Giang Tả nhổ bọt nói thẳng.
Trong nháy mắt sắc mặt Tô Kỳ trở nên khó coi.
Tiếp theo trong nhà vệ sinh truyền ra âm thanh một trận đánh nhau dữ dội.
Giang Tả không biết nói gì, rõ ràng là Tô Kỳ trêu đùa mình trước, không đùa được liền ra tay sao?
Đây là chuyện gì?
Là hắn đùa không buồn cười sao?
Thất Tình Hải
Thất Tình Hải cũng không phải là một hòn đảo, mà là một khu vực trong đất liền.
Trên bản đồ cũng không có thể hiện khu vực không biết.
Thất Tình Hải còn được gọi là Thất Sắc Hải, bốn mùa bờ biển sẽ phơi bày ra bảy loại màu sắc, làm cho không người ta không thể hiểu chính là, bảy loại màu sắc sẽ hiện ra không có quy luật.
͏ ͏ ͏
Tháng giêng năm nay là hồng sắc, sang năm tiếp theo là màu đen, năm nay màu hồng kéo dài một tháng, sang năm tiếp theo chỉ có ba ngày.
Màu sắc thay đổi nhiều, không có quy luật, lại bất ngờ rực rỡ, khiến lòng người rung động.
Bởi vì ngắn ngủi, bởi vì lãng mạn, bởi vì khiến lòng người rung động, bởi vì khiến người cô đơn, bởi vì cực giống tình yêu, cho nên gọi là Thất Tình Hải.
Hình ảnh thường thấy nhất nơi này là một đôi nam nữ.
Giới tu luyện vốn rất ít tình nhân, nhưng hơn nửa đều ở chỗ này.
Đương nhiên, cũng có người ở chỗ này phát triển theo hướng tình nhân, có người tấn công.
Mà nơi đây là chỗ dễ dàng tiến công nhất.
Về phần cuối cùng có thể thành bạn tình hay không, liền khó nói.
Tô Kỳ với Giang Tả là bạn tình thật sự.
Tới nơi này tkhông lo lắng bị cho ăn cẩu lương.
Trước khi trời tối, Giang Tả đã cùng Tô Kỳ xuống máy bay.
Vừa xuống phi cơ, Tô Kỳ liền vui vẻ nói:
- Chúng ta đi bờ biển đi, nghe nói tối nay có thể thấy Tử hải.
Giang Tả không có tới nơi này để nhìn biển, nhưng hắn rất tò mò một chuyện:
- Em nói xem Hồng Hải là cái gì? Có phải giống với Huyết Hải hay không? Đứng ở trên mặt biển, có phải có một loại ảo giác Huyết Hải Thao Thiên hay không?
Tô Kỳ:
- Anh nói xem.
Giang Tả: ... ͏
Hắn thực sự chỉ muốn hỏi mà thôi, Hồng Hải không phải là Huyết Hải sao?
Biển như vậy lãng mạn ở đâu?
Bờ biển Thất Tình Hải cũng không có quá nhiều bãi cát, nhưng ở trên biển có rất nhiều đường nhỏ độc lập.
Những con đường này đều trong suốt, chỉ có Người tu luyện mới có thể nhìn ra được vị trí lối đi.
Mỗi người các đi một con đường, sẽ rất ít khi chạm mặt chính diện hoặc là đụng phải những người khác.
Cho bọn họ đầy đủ không gian riêng tư.
Nhưng giả thiết là giả thiết như vậy, có thể tuân thủ hay không thì tuỳ, mỗi người đều là Người tu luyện, ai cần đi đường riêng.
Từng người trực tiếp bay trên mặt biển.
Tô Kỳ cũng như vậy, trực tiếp kéo Giang Tả bay lên trên không, sau đó rơi vào mặt biển.
Khi cô rơi vào mặt biển, nước chung quanh liền nhanh chóng đóng băng.
Những tảng băng này cũng đều trong suốt, thuận lợi cho việc nhìn biển.
- Ha ha, nghe nói sau khi trời tối, biển ở đây mới phải xuất hiện biến hóa, không biết sẽ là dạng gì, thật là chờ mong.
Tô Kỳ ngồi ở bên bờ khối băng, cởi giày ra nghịch nước nói.
Giang Tả hiếu kỳ nói:
- Lúc trước chưa từng tới sao?
Tô Kỳ nhìn Giang Tả nói:
- Không đi với anh, tới nơi này có ý nghĩa gì?
Giang Tả ngồi ở bên người Tô Kỳ, nhàn nhạt nói:
- Thật sao.
Tô Kỳ tựa vào Giang Tả nói:
- Thật tốt, có thể thoải mái cùng nhau đi tới nơi này. Lúc trước vẫn mơ được cùng anh tới đây.
- Tại sao nhất định phải tới nơi này?
Giang Tả nói.
- Bởi vì nghe nói những đôi tình nhân từng ngắm Thất Tình Hải, có thể yêu nhau cả đời.
Tô Kỳ nói.
Giang Tả nói:
- Không phải chúng ta gia hạn rồi sao?
Tô Kỳ cười nói:
- Đương nhiên loại chuyện này không thể chê nhiều được, với lại em không thể không có anh, em rất mạnh, nên anh tốt nhất không nên có cái tâm tư gì xấu.
Tô Kỳ rất mạnh sao?
Ừ quả thật có chút mạnh, nhưng Giang Tả cảm thấy, hắn mới là mạnh nhất, nhưng mà hắn mạnh nhất, không đánh lại Tô Kỳ.
Đột nhiên Giang Tả mở miệng nói:
- Mắt anh giống như biển khơi, còn em thì giống như nước.
-
͏ ͏
Chương 654
Tô Kỳ nháy nháy mắt nhìn Giang Tả: "? ? ?"
Giang Tả hỏi:
- Em biết biển khơi là cái gì không?
Tô Kỳ thử trả lời:
- Đều là nước?
Giang Tả gật đầu:
- Cho nên trong mắt anh đều là em.
Mắt Tô Kỳ long lanh, không hề nháy một cái nhìn Giang Tả, cuối cùng nói:
- Ý anh nói là em mặn? Em không ngọt sao?
Mặt Giang Tả xạm lại: ... ͏
Coi như hắn không nói gì đi.
Thấy Giang Tả không trả lời, Tô Kỳ liền chui vào trong ngực Giang Tả, sau đó nói:
- Anh nếm thử em một chút, xem em có ngọt hay không.
Giang Tả: ... ͏
Rầm rầm!
Đột nhiên tiếng nổ truyền tới, kinh động Giang Tả với Tô Kỳ.
Giang Tả vốn đang muốn nếm thử Tô Kỳ một chút, cũng ngẩng đầu lên.
Tô Kỳ cũng lập tức đứng dậy, thật là, không đánh nhau không quấy nhiễu người không được à.
Nhưng dù sao cũng có người đánh nhau, vẫn phải chú ý.
Đúng, có người đang đánh nhau, hơn nữa hướng về phía bọn họ.
Giang Tả vô cùng bình tĩnh, người đánh nhau là một đôi nam nữ trẻ tuổi, nhìn cũng không phải là chém giết, có lẽ là điểm đến thì ngưng.
Nhưng rất rõ ràng là người nam kia chiếm ưu thế.
Bọn họ nhảy lên mấy con đường trên mặt biển, cuối cùng rơi vào khối băng của Tô Kỳ, cũng may khối băng khá lớn, tiếp cận cũng không tính là gần.
Lúc này bọn họ cũng dừng lại, Giang Tả thấy cô gái cũng coi như là tiên tử xinh đẹp, về phần người nam kia, liền lộ ra vẻ không đáng chú ý.
Tuy không phải là xấu xí, nhưng mà cũng không tính là loại mà các cô gái thích.
Nhìn hơi thô lỗ chút.
Dưới cái nhìn của Giang Tả, người nam này coi như dễ nhìn.
Lúc này người nam kia nhìn tiên tử đó nói:
- Tiên tử, cô đây là ý gì?
Tiên tử kia mở miệng nói:
- Gia sư có lệnh, không cho phép đàn ông nhìn gương mặt dưới lụa mỏng, nếu không, hoặc là gả cho cho hắn, hoặc là lấy tính mệnh của hắn. Bây giờ tôi thử qua, tôi cũng không phải là đối thủ của đạo hữu, cho nên tôi dự định cự tuyệt mệnh lệnh sư phụ, huỷ bỏ nó.
Tu sĩ kia không biết nói gì:
... ͏
Ngay cả Giang Tả với Tô Kỳ cũng không biết nói gì.
Coi thường liền huỷ bỏ, vừa ý liền lời sự phụ không thể trái?
Tu sĩ kia thở dài:
- Tiên tử nói cái gì chính là cái đó đi.
Thật ra thì hắn biết chuyện này, hơn nữa đối phương cũng do hắn hẹn đến, nhưng mà lần này thấy gương mặt cô ấy, hoàn toàn là ngoài ý muốn.
Lúc vừa mới nhìn thấy, hắn còn tưởng rằng vận khí bùng nổ, ai biết thiếu chút nữa biến thành tai bay vạ gió.
Lúc này hắn có thể nói cái gì?
Sau đó cô gái kia rời đi, nhưng trước khi rời đi cũng chào hỏi với Giang Tả bên này một chút rồi đi.
Sau khi cô gái kia rời đi, nam tu sĩ cũng nói xin lỗi:
- Quấy rầy hai vị.
Giang Tả hoàn toàn không muốn nói chuyện, nếu không phải Tô Kỳ bóp thắt lưng hắn một cái, hắn đã muốn trực tiếp trở về ngồi.
Dưới sự bất đắc dĩ Giang Tả chỉ có thể nói:
- Không việc gì, nén bi thương.
Tu sĩ kia: ... ͏
Tô Kỳ cũng không biết nói gì, ông xã cô cô nói chuyện kiểu gì vậy.
Nhưng tu sĩ kia cũng không nói thêm gì, cuối cùng liền rời đi.
Chờ hắn vừa đi, Tô Kỳ liền lập tức mở miệng nói:
- Sao anh lại không biết nói chuyện như vậy? Anh cho rằng ai cũng dễ nói chuyện giống như bà xã của anh chắc?
- Biết rồi.
Giang Tả mở miệng nói.
Lần sau hắn khẳng định không nói lời nào, hơn nữa không còn gì để nói.
Tô Kỳ nhìn bốn phía một chút, sau đó tiến tới bên cạnh Giang Tả nói:
- Nếm thử em một chút, nhanh lên, nhất định là ngọt.
Tự nhiên Giang Tả không có lý do cự tuyệt, chẳng qua là khi muốn nếm thử, lại có hai người hô to gọi nhỏ chạy tới.
Lần này là hai người nam, hơn nữa còn ngự kiếm mà tới.
- Vừa rồi là hai người động thủ ở chỗ này sao? Thất Tình Hải là nơi có môn phái quản lý, hơn nữa tất cả nơi này đều có người bảo vệ, nơi này là nơi kinh doanh tư hữu, mấy người không thấy biển ghi sao?
Bây giờ mời đi theo chúng ta một chuyến, ít nhất cần phải bồi thường một khoản.
Một người đàn ông mở miệng nói.
Giang Tả: ... ͏
Tô Kỳ: ... ͏
-
͏ ͏
Chương 655
- Môn phái?
- Tán Tu.
- Hai người các ngươi quan hệ thế nào?
- Đạo lữ.
- Bồi thường đi.
Tô Kỳ:
... ͏
- không phải chúng tôi phá hư.
- Hiện trường chỉ có hai người các ngươi, không phải các ngươi chẳng lẽ là chúng tôi sao?
Trong một gian phòng, một người đàn ông trung niên nhìn về phía Giang Tả với Tô Kỳ nói.
Nơi này chính là nơi quản lý Thất Tình Hải.
Bình thường chỉ giữ gìn trật tự với để dụng cụ.
Ví dụ như con đường trong suốt trên Thất Tình Hải, trên thực tế cũng coi như một loại pháp bảo.
Tô Kỳ không phục nói:
- Đó cũng không phải là chúng tôi, vợ chồng chúng tôi tình cảm tốt như vậy, cho tới bây giờ cũng không có đánh nhau.
Trước giờ đều là cô đơn phương đánh Giang Tả, Giang Tả sẽ không đánh lại.
Cho nên bọn họ thật sự chưa bao giờ đánh nhau.
Thật ra thì Giang Tả rất muốn lập tức trả tiền rồi đi, nếu không thì không nhìn những người này trực tiếp rời đi.
Để cho bọn họ đuổi theo cũng không đuổi kịp.
Nếu không phải vì Tô Kỳ, hắn sẽ không lãng phí thời gian tới nơi này.
Cho nên tất cả đều giao cho Tô Kỳ nói chuyện.
Đối mặt với việc bồi thường, Tô Kỳ không có khả năng đồng ý.
Cũng không phải do cô phá hư.
Đối mặt với thái độ của Tô Kỳ, người đàn ông trung niên kia cũng nhức đầu, đối phương là tu sĩ Tam giai, cách ông ta không nhiều lắm, nếu làm lớn chuyện, tất cả mọi người đều khó chịu.
Nhưng địa điểm đã bị phá hư, lần này thật vất vả mới bắt được người, nếu không để cho đối phương bồi thường sẽ có cảm giác thua thiệt.
Đúng, con đường thường xuyên bị phá hư, nhưng mỗi lần chạy tới đều không thấy bóng dáng.
Căn bản không tìm được người phá hư, hôm nay là lần đầu tiên.
Người đàn ông trung niên nói:
- Hai người có chứng cớ gì chứng minh không phải là hai người phá hư?
Tô Kỳ nói:
- Các ông đi kiểm tra khí tức, sẽ thấy hoàn toàn khác chúng tôi? Hơn nữa chồng tôi là Ma Pháp Sư, ông đi xem một chút có Nguyên tố dao động hay không.
Người trung niên này cau mày, sau đó gọi điện thoại.
Chờ một lúc sau, người trung niên nhìn Tô Kỳ nói:
- Hai người thật là Ma Pháp Sư?
Tô Kỳ nói:
- Anh ấy là Ma Pháp Sư.
Người đàn ông trung niên nói:
- Chứng minh đi.
Đối mặt với ánh mắt Tô Kỳ, Giang Tả chỉ có thể gõ ngón tay.
Sau đó vô số tiểu đệ Hỏa Nguyên tố chen chúc ra, vì đại ca mà chiến, vì đại ca thiêu đốt hết thảy, vì đại ca bắn ra pháp thuật.
Hình thức mạnh nhất, Hỏa Diễm Phong Bạo.
Dưới tình huống tất cả mọi người đều không có phòng bị, Hỏa Diễm Phong Bạo gần như muốn nổ tung trong nháy mắt.
Rầm rầm! !
Vụ nổ lớn trực tiếp nổ hư văn phòng.
Tất cả mọi người bên trong đều bị nổ bay ra.
Tô Kỳ mang theo Giang Tả thoát khỏi phạm vi phong bạo, tất nhiên, coi như Giang Tả không trốn cũng không có gì đáng ngại.
Các tiểu đệ Hỏa Nguyên tố sẽ vì Giang Tả và Tô Kỳ mà nhường đường.
Thân là tiểu đệ thì đây là tố chất cơ bản nhất.
Vì đại ca thiêu đốt, vì đại ca mà hiến dâng lên hết thảy.
Cơn lốc này có ý niệm của tiểu đệ Hỏa Nguyên tố thêm vào, nên đã vượt xa ma pháp đồng giai.
Tu vi Giang Tả tầm 2.5, ma pháp Nguyên tố cũng ở tầm Nhị giai, nhưng lần này Hỏa Diễm Phong Bạo, trực tiếp ép lên Tam giai.
Đây chính là toàn bộ tiểu đệ Hỏa Nguyên tố, dâng hiến lên tất cả lực lượng.
Đây mới là tinh túy của ma pháp.
- Ngươi điên à?
Bão táp đi qua, người đàn ông trung niên kia từ trong phế tích đứng lên, chán nản la to.
Ma pháp vừa rồi quá đột ngột, hơn nữa so với ma pháp ông ta biết hoàn toàn khác nhau.
Nếu không phải là Hỏa Nguyên tố thật, ông ta còn hoài nghi đó căn bản không phải là ma pháp.
Hơn nữa rõ ràng cảm giác chỉ có lực lượng Nhị giai, nhưng lúc bão táp bộc phát ra lại có thể so với Tam giai, chuyện này làm cho ông ta kinh hãi không thôi.
Ma pháp sư này không đơn giản chút nào.
Hơn nữa đến bây giờ ông ta cũng không cảm giác được lực lượng cá nhân của tên kia.
Giang Tả nhìn người trung niên này, cuối cùng lạnh lùng nói:
- Không phải là ông yêu cầu chứng minh sao?
- Cậu.
Người đàn ông trung niên kia còn chưa nói hết, Giang Tả đã trực tiếp xoay người dự định rời đi, còn thuận tay cầm một khối Linh thạch ra.
Nhưng mà lúc này Tô Kỳ đã lui về phía sau ném ra một khối Linh thạch nói:
- Đây là chồng tôi bồi thường việc phá hư nhà ở, còn đường đi không phải do chúng tôi phá hư.
Nói xong Tô Kỳ liền đi theo Giang Tả.
Mà nội tâm Giang Tả thì cảm thấy may mắn không thôi, vừa rồi hắn đã quên mất Tô Kỳ.
Hoàn toàn không có phong cách làm việc của Tô Kỳ,
Hơn nữa hắn suýt lấy ra Linh thạch ném qua.
Không đợi Giang Tả suy nghĩ nhiều, Tô Kỳ liền kéo tay Giang Tả vui vẻ rời đi.
Người đàn ông trung niên nhìn bọn họ rời đi, lại nhìn Tứ phẩm Linh thạch trong tay một chút.
Nói như thế nào đây, Tứ phẩm Linh thạch hơi nhiều thì phải, đường đi với nhà ở cộng lại cũng chỉ mấy viên Nhị phẩm Linh thạch là đủ.
Đối phương lại trực tiếp lấy ra Tứ phẩm, đây là ý gì?
Là đang nói cho ông ta biết, bọn họ không thiếu tiền, nhưng có phải bọn họ làm hư hay không, thì chính là bọn họ không làm hư.
-
͏ ͏
Chương 656
Người đàn ông trung niên thu hồi Linh thạch:
- Thế giới của người có tiền, hoàn toàn không cách nào hiểu nổi.
Ngược lại bảo ông ta tiện tay ném Tứ phẩm Linh thạch đi ra ngoài, là không có khả năng.
Nhưng ông ta cũng suy đoán, rất có khả năng hai người kia không phải là Tán Tu.
Làm gì có Tán Tu nào biến thái như vậy, lại còn là đạo lữ.
Sau khi rời đi Giang Tả một mực duy trì vẻ lạnh lùng, Tô Kỳ kéo hắn cũng không nói gì.
Chờ rời đi được một đoạn, Tô Kỳ bóp bóp mặt Giang Tả nói:
- Oa, lạnh lùng, như cuồng long ngạo thiên?
Mắt Tô Kỳ sáng lên nhìn Giang Tả, nói như thế nào đây, chồng cô thật khác thường, cô vô cùng yêu thích.
Một chiêu kia thật là mạnh, điều này nói rõ chồng cô đã là Nhị giai, Nhị giai có ý nghĩa như thế nào?
Ý nghĩa lần sau đánh nhau cô không cần bó tay bó chân.
Giang Tả rất chịu đòn.
Giang Tả liếc nhìn tròng mắt sáng lên của Tô Kỳ, không biết tại sao phía sau lại cảm thấy thật lạnh.
- Anh chỉ là người bình thường.
Giang Tả nhấn mạnh nói.
Tô Kỳ gật đầu:
- Em cũng là người bình thường.
Giang Tả: "... ."
Cuối cùng Giang Tả hỏi
- Em bồi thường Linh thạch sao?
Tô Kỳ gật đầu:
- Ừ, em cũng không phải là không có Linh thạch, làm nổ nhà ông ta, bồi thường cho ông ta mười cái là được.
- Thật đúng là có tiền.
Giang Tả không khỏi nói.
Tô Kỳ cười nói:
- Xót sao? Không phải em là của anh à, không cần đau xót, tất cả đồ của bà xã anh, đều là của anh, không có ngoại lệ. Hơn nữa em còn chờ anh nuôi đây này. Mình em sợ không nuôi nổi. Đúng rồi, tất cả của anh đều là của em, không có ngoại lệ.
Giang Tả sờ đầu Tô Kỳ một cái nói:
- Đi thôi, tìm một chỗ ở, trời sắp tối rồi, cũng có thể lập tức đi ngắm biển.
Tô Kỳ kéo tay Giang Tả nhìn ánh chiều tà nói:
- Nếu không chúng ta ngủ một lát đã? Ngày mai cũng có thể ngắm biển mà.
- Mình em ngủ đi, anh đi ngắm biển trước, ngày mai em ngắm biển anh ngủ.
- A, Giang Tả tiên sinh, anh muốn em nghỉ ngơi trước à?
- Ừm.
- Nghĩ sướng nhỉ, tách ra là chuyện không có khả năng, nhưng quả thật tối nay có thể ngắm biển trước. Hài lòng chưa?
- Hài lòng.
Ánh chiều tà hạ xuống, bóng người Giang Tả và Tô Kỳ càng lúc càng xa, nhưng giọng nói của Tô Kỳ lại tràn đầy cảm giác hạnh phúc.
Có dẹp do chiều tà rực rỡ, hoặc giả là có người đẹp làm bạn, nên hôm nay ánh chiều tà không có cảm giác thất lạc của mặt trời lặn.
Ngược lại để cho người có một loại ảo giác, hai người có thể đi tới tận cùng thế giới.
- A, mặt trời lặn rồi.
- Ngày mai sẽ mọc lên.
- Ông xã, ngày mai chúng ta nhìn mặt trời mọc chứ ?
- Anh sợ đến tối em không có tâm tư ở đây nhìn mặt trời mọc.
Bóng dáng bị kéo dài của Tô Kỳ lập tức đến gần cái bóng của Giang Tả, sau đó âm thanh thẹn thùng Tô Kỳ truyền tới:
- Ừ, tâm tư đều ở trên người ông xã của em, có phải rất vui vẻ hay không?
- Ha ha.
Đêm
Ánh sao lóng lánh, trong biển hắt ra tử quang nhàn nhạt.
Ánh sáng giống như từ đáy biển sâu chiếu ra, lại giống như từ trong nước biển tản ra.
Mặt biển màu tím đối ứng tinh quang sáng chói, vô cùng rực rỡ.
Nhà Ta Lão Bà Có Thể Là Thánh nữ Trail
- Đây chính là Tử hải mà ngươi nói sao? Thân ở trong Tử hải, đối mặt vô số sao trời để cho người ta có loại cảm giác thế giới đều thuộc về ngươi?
Một cô gái tóc dài như sóng biển, nhìn về phía người đàn ông sau lưng, phát ra âm thanh khinh thường:
- Nhân loại thật sự là sinh vật ngu xuẩn, vậy mà lại sinh ra cái loại ảo giác này.
- Tiền bối, có thể ngài đã hiểu sai, tâm cảnh biến hóa cũng không phải là mang đến ảo giác cho bản thân. Nắm giữ tâm cảnh, tiếp nhận tâm cảnh, cảm ngộ tâm cảnh, cũng là một loại tu hành.
Người đàn ông kia nói.
- Một người đàn ông ôm một con hồ ly, nhân loại đã truỵ lạc thành như vậy rồi sao?
Cô gái này cũng không có mở miệng, nhưng giọng nói của cô ta lại đang truyền tới.
Khiến người ta cảm giác cô ta như đang nói chuyện bằng bụng.
Mà người ôm hồ ly, chính là Cố Kiếm Sinh.
Hắn ta đúng là gặp họa trời giáng, đang đi bộ vui vẻ, liền bị bắt, lại không hề có một chút năng lực phản kháng nào.
Người này, vượt xa khỏi tưởng tượng của hắn.
Hơn nữa mỗi câu mỗi chữ đều nhân loại, chuyện này nói rõ đối phương rất có thể không phải là nhân loại.
Nhưng cuối cùng cô ta muốn làm gì, Cố Kiếm Sinh cũng không biết.
Chuyện duy nhất biết chính là, người này tạm thời không có tính toán giết hắn.
- Nhân loại, chẳng lẽ các ngươi không biết nguyên nhân màu sắc nơi này biến hóa hay sao?
Cô gái tóc dài kia nói.
-
͏ ͏
Chương 657
Cố Kiếm Sinh lắc đầu:
- Ít nhất tôi chưa từng nghe nói qua.
- Thật sao, nhân loại thật sự là càng ngày càng ngu xuẩn, các ngươi sống ở thời đại hòa bình, thật là quá an nhàn rồi.
Cô gái tóc dài nói.
Cố Kiếm Sinh cau mày, nhưng còn không chờ cậu ta đặt câu hỏi, cô gái đó liền mở miệng nói:
- Để thuận lợi làm việc, gọi ta là An Khê là được.
- An nghỉ?
Cố Kiếm Sinh nói.
- Nhân loại, ý nghĩ của ngươi khiến ta không thích, là An Khê, là Khê trong khe suối nhỏ.
An Khê nói.
Cố Kiếm Sinh nói:
- An Khê tiền bối, nếu như ngài muốn đi Thất Tình Hải, tốt nhất mặc quần áo vào.
An Khê cau mày:
- Vạn vật sinh linh sinh ra đã là như vậy, nhân loại các ngươi đúng là phiền toái, dối trá.
Nói là nói như vậy, nhưng thân thể An Khê còn đang bị nước biển vây quanh, cuối cùng nước biển rút đi.
Mái tóc dài ban đầu biến hóa vừa vặn đến eo, nhưng vẫn như là gợn sóng.
Trên người cô ta mặc một bộ lam y.
Sau xoay người nhìn Cố Kiếm Sinh nói:
- Như vậy được chưa?
Cố Kiếm Sinh gật đầu:
- Rất đẹp, rất thích hợp.
Cố Kiếm Sinh nói thật, nhưng hắn không có ý nghĩ khác.
An Khê là tiên tử rất thành thục, không thể nghi ngờ, tiên tử như vậy cũng có vẻ đẹp tuyệt thế.
Theo Cố Kiếm Sinh, An Khê là tiên tử đẹp nhất, có sức hấp dẫn nhất, đời này hắn gặp qua.
Tương tự, cũng là một vị tiên tử, để cho người cảm giác xa vời nhất.
Cái loại cảm giác xa vời này, là Tĩnh Nguyệt, Đan Tuyết, Lục Nguyệt Tuyết không cách nào so sánh.
- Nhân loại, ánh mắt ngươi rất tinh khiết, rất tốt.
An Khê nhìn Cố Kiếm Sinh nói.
Cố Kiếm Sinh không phải là rất thích người, ừ, cho nên hắn không có bất kỳ ý nghĩ gì.
An Khê xoay người đi về phía trước:
- Trong nhân loại, người giống như ngươi, rất hiếm thấy. Đi thôi, đi tìm hiều một chút về sự phồn hoa của nhân loại đi.
Cố Kiếm Sinh sờ lông Tiểu Lê một cái, hắn cảm thấy có cần phải mang nó theo không.
Mà lúc này Tiểu Lê vẫn một mực rúc ở trên người Cố Kiếm Sinh, trực giác nói cho nó biết, cô gái này rất đáng sợ.
... ͏
- So với tưởng tượng của anh không giống nhau sao?
Tô Kỳ ở trên mặt biển, nhìn về phía trước cười nói.
Ở góc độ như vậy, có thể để cho bọn họ thấy đường chân trời trên biển, giống như trên mặt biển tử sắc có vô số ngôi sao.
Giang Tả cũng kinh ngạc nhìn tất cả các thứ này, sau đó nói:
- Tử quang nơi này xuất phát từ đâu? Bọn họ đã tìm hiểu nguyên nhân chưa?
Tô Kỳ gõ đầu Giang Tả:
- Anh nói chuyện không thể nhìn không khí một chút sao? Tại sao lúc trước em lại bị anh theo đuổi chứ?
Tô Kỳ tựa vào trên người Giang Tả nói:
- Nhưng nói đến nguồn gốc, thật ra thì vẫn có người thử đi tìm hiểu, nhưng không thu hoạch được gì, chỉ coi nó như kỳ tích.
Giang Tả lắc đầu:
- Đồ vật mà khoa học không cách nào giải thích, nói rõ trình độ khoa học còn chưa đủ phát triển. Đồ vật tu chân không cách nào giải thích, vậy nói rõ tu vi Người tu luyện còn quá yếu kém. Nhất định vật này có nguồn gốc, mà nguồn gốc vượt xa nhận thức người tìm hiểu. Chuyện này nói rõ dưới biển mặt này khả năng có đồ vật ghê gớm. Vật này cũng có thể là nguy hiểm trí mạng.
Giang Tả cũng không phải đang đùa, ánh sáng tím này để cho hắn có chút cảm giác kỳ quái.
Đây không phải là ánh sáng thiên nhiên, mà là thuộc về vật gì đó.
Hắn không cách nào nhìn thấy nguồn gốc ánh sáng tím, nhưng không thể không đề phòng vật này.
Giang Tả cầm tiền xu trong tay, hắn muốn thử nhìn xem ánh sáng này có nguy hại đối với bọn họ hay không.
Tô Kỳ nhìn Giang Tả nói:
- Ý thức nguy cơ cao như vậy à? Là bởi vì biết tu chân tồn tại sao? Nếu như chúng ta nghỉ phép bình thường, chắc chắn anh sẽ không nghĩ như vậy đúng không?
Giang Tả hạ xuống.
Hắn lập tức nói:
- Em đừng suy nghĩ nhiều, theo thói quen mà thôi.
Tô Kỳ bĩu môi:
- Có phải tu chân cho anh áp lực không?
Tô Kỳ ghé người vào trong ngực Giang Tả, ôm Giang Tả nói:
- Thật ra thì vợ anh rất lợi hại, anh không cần quá lo lắng.
Giang Tả không biết nói gì, lời của hắn rất bình thường mà.
Nếu như để đám người Xích Huyết Đồng Tử nghe được, nhất định sẽ cảnh giác trước tiên, nếu không phải khiếp sợ một chút, thì chính là cảnh giác.
Còn dưới cái nhìn của Tô Kỳ, thì có chút thần kinh.
Giang Tả thuận thế ôm Tô Kỳ nói:
- Ừ, rất lợi hại. Nhưng em cũng không cần suy nghĩ nhiều, chồng em không có yếu ớt như em nghĩ đâu, cũng không có chịu áp lực gì. Thời gian lâu dài em sẽ biết, cho nên ngoan ngoãn yêu đi là được.
Tô Kỳ ngẩng đầu nhìn Giang Tả, sau đó chu mỏ nói:
- Anh còn không có nếm thử xem em có ngọt hay không đấy.
- Tối nay đi, có người tới.
Giang Tả nhìn phương xa nói.
Tô Kỳ rất hiếu kỳ, nhưng sau đó xoay người nhìn về phía ánh mắt Giang Tả nhìn đến.
Cô nhìn thấy ở phía xa trên mặt biển có hai người đi tới.
-
͏ ͏
Chương 658
Hai người kia một trước một sau đi ở trên mặt nước.
Căn cứ ánh mắt của Tô Kỳ, cô biết tu vi hai người kia khẳng định đều ở Ngũ giai.
Bởi vì nhìn bọn họ như đang vượt biển, nhưng thực ra là đang đạp không.
Rất nhanh hai người kia liền đi đến gần.
Thời điểm bọn họ đi tới, thân thể cô gái liền truyền đến giọng hỏi:
- Nhân, à không, hai vị đạo hữu, không biết Thất Tình Hải đi như thế nào?
Tô Kỳ vốn định trả lời, nhưng Giang Tả lại giành mở miệng nói:
- Đi về phía trước.
Lúc này An Khê kinh ngạc nhìn về phía Giang Tả, cô ta vốn tưởng rằng Giang Tả sẽ chìm vào trong sắc đẹp của mình.
Hơn nữa vừa rồi cô ta không cố ý thu liễm sức quyến rũ của chính mình, vậy mà người đàn ông này lại thờ ơ không động lòng, là sức hấp dẫn của cô ta hạ xuống sao?
Hai người kia chính là An Khê và Cố Kiếm Sinh.
- Thật sao? Vậy cảm ơn hai vị, không quấy rầy.
Vừa nói cô ta vừa đi thẳng về phía trước đi, phương hướng chính là bờ biển Thất Tình Hải.
Giang Tả với Tô Kỳ đưa mắt nhìn bọn họ rời đi, chờ sau khi bọn họ rời đi, Tô Kỳ không khỏi nói:
- Cô gái kia thật kỳ quái, lại còn nói bằng bụng nữa.
Dưới cái nhìn của Giang Tả, cô gái này không kỳ quái, nhưng rất nguy hiểm.
Giang Tả thế nào cũng không nghĩ tới, lại trực tiếp gặp người này.
Người này tên gì Giang Tả không biết, nhưng có duyên gặp qua một lần.
Bởi vì người này chính là người lúc trước cầm Thất Tình Lục Dục thạch tới khiêu chiến hắn, mặc dù cuối cùng bị Tô Kỳ giẫm nát, nhưng khả năng thực lực vẫn còn.
Nhà Ta Lão Bà Có Thể Là Thánh nữ Trail
Thái thượng vong tình, ngụy tồn tại chí cao.
Nhưng sau khi xảy ra chuyện, tốc độ tu luyện người này trở nên quá chậm.
Thiệt thòi cho cô ta là còn tu luyện Thất Tình Lục Dục Quyết siêu thoát thông thường.
Nhưng bây giờ thấy cô ta, Giang Tả phát hiện cô ta cũng không có tu luyện Thất Tình Lục Dục Quyết, nói cách khác, Thất Tình Lục Dục thạch tạm thời không có ở trên người cô ta.
Coi như là một chuyện tốt đi.
Lấy thực lực Giang Tả bây giờ, căn bản không phải đối thủ người này, trừ phi để cho Kiếm Thập Tam ra tay.
Sau đó Tô Kỳ lại nói:
- Cô gái này thật là đẹp, lúc trước em thấy sư tỷ là xinh đẹp nhất, không nghĩ tới còn có người càng có sức hấp dẫn hơn so với sư tỷ.
Giang Tả xoay đầu Tô Kỳ lại, sau đó nói:
- Được rồi, người khác có xinh đẹp hay không là chuyện của người ta, trước hết để cho anh nếm em một chút xem thử có phải ngọt hay không nào. Đừng có đến lúc lại nhớ giai.
Tô Kỳ:
- A a . .
... ͏
- Vừa mới bắt chuyện, còn có thể đánh sao?
An Khê mở miệng hỏi.
Cố Kiếm Sinh nói:
- Tiền bối thật thông minh.
- Thật sao, có phải nhân loại các ngươi cảm giác mình rất an toàn hay không?
An Khê chuyển giọng, thậm chí có một chút hàn ý.
Cố Kiếm Sinh lập tức cúi đầu nói:
- Vãn bối không dám.
- Tốt nhất là như vậy,
An Khê đi ở phía trước nói:
- Nhân loại vừa rồi rất đặc thù, vậy mà ta lại không nhìn thấu tu vi của hắn, còn có gái kia cũng vậy, ta có một loại cảm giác nguy cơ không rõ.
Cố Kiếm Sinh kinh ngạc, hai người vừa rồi không phải là rất bình thường sao?
Nhưng cậu ta cũng không hỏi nhiều, tu vi đối phương vượt xa cậu ta, tự nhiên có thể thấy hoặc là cảm giác được những thứ tầm cậu ta không cách nào biết được.
- Đúng rồi, ở chỗ này gần như đều là đạo lữ đúng không?
An Khê hỏi.
Cố Kiếm Sinh gật đầu:
- Đúng vậy, nhưng gần đây mở hoạt động, hẳn là sẽ tương đối cân bằng.
- Nhân loại, bắt đầu từ bây giờ, ta cho phép ngươi sóng vai đồng hành cùng ta, cho phép ngươi gọi tên ta, cho phép người khác hiểu lầm chúng ta là đạo lữ, cho phép ngươi nói với người ngoài ta là đạo lữ của ngươi. Cảm ơn đi.
Đột nhiên An Khê nói.
Mặt Cố Kiếm Sinh xạm lại, hắn đồng ý sao?
Hắn không cần.
- Nhân loại?
Giọng nói lạnh như băng lại một lần nữa truyền đến.
- Vâng tiền bối, vãn bối sợ.
Cố Kiếm Sinh cúi đầu nói.
Mặt An Khê không biểu tình, giống như mọi thứ, đều không thể ảnh hưởng đến cô ta.
Cô ta làm tất cả, cũng chỉ để dễ dung nhập vào cái thế giới này hơn, sau đó biết lai lịch cái thế giới này. Cuối cùng hủy cái thế giới này.
Cái thế giới này vốn là bọn họ ngoài ý muốn đụng phải, vốn tưởng rằng đây chỉ một vùng đất bình thường.
Nhưng Tần Vũ Vương xuất hiện, đã thay đổi hết tất cả, nơi này không những không thể tùy ý hành động, càng có chủng tộc làm cho họ run sợ.
Nếu không phải Thiên Quyến chi tử ở một cái địa phương nào đó ra tay, không có ai có thể bức tử Tần Vũ Vương.
Mà những địa phương khác, cũng bỏ ra cái giá cực kỳ thảm trọng giống vậy, nhưng kết cục vẫn là nhân loại thắng.
Nhưng may mắn là, Tần Vũ Vương chết.
-
͏ ͏
Chương 659
Tần Vũ Vương không chết, đó chính là một thanh đao luôn chờ trực trên đỉnh đầu, tất cả mọi người đều hy vọng ông ta chết đi.
- Nói đến, rốt cuộc cái thế giới này có Thiên Quyến chi tử, hay là Thiên Quyến chi nữ đây? Nhiều năm như vậy, cũng nên xuất hiện rồi, theo lý thuyết hẳn là mở ra chứ? Cần phải điều tra một chút.
An Khê tự nói.
Quả thật cô ta rất tò mò, có vài người không thể tới gần Thiên Quyến, nhưng cô ta lại coi đó như là nhân vật bình thường, đừng nói đến gần, giết cũng có thể.
Yêu cầu duy nhất chính là phải tìm được Thiên Quyến.
Nhưng mà Thiên Quyến quá mức đặc thù, dựa vào cô ta thì không thể tìm được, chỉ có những người không cách nào đến gần Thiên Quyến, mới có thể chính xác tìm ra Thiên Quyến.
Cố Kiếm Sinh ở một bên nghe, cái gì cũng không nói.
Hơn nữa hắn cũng không hiểu cô gái này đang nói cái gì.
... ͏
Kiếm Tu nhất mạch.
Nguyền Rủa Chi Lực vẫn còn lưu lại, đệ tử Kiếm Tu nhất mạch cũng đang cố gắng thanh trừ Nguyền Rủa Chi Lực.
Trần Ngạn và Trần Vũ cũng ở trong đó.
- Sư huynh, làm như vậy đúng là có thể ma luyện kiếm ý, nhưng đáng tiếc quá nguy hiểm.
Trần Vũ nói.
- Là rất nguy hiểm, hơn nữa khó nói vị bên trong kia sẽ đi ra lúc nào, hy vọng có biện pháp giải quyết. Cũng may có tiền bối đó ra tay, nếu không liền thật sự xong rồi.
Trần Ngạn nói.
Trần Vũ cũng phụ họa theo:
- Đúng vậy, muội nghe nói rất nhiều tiền bối đều đi vào nhìn rồi, cuối cùng cũng ra, lấy năng lực Thiên Hằng Thất Mạch, căn bản không có cách ngăn trở tồn tại kia. Bây giờ cao tầng Thiên Hằng Thất Mạch cũng hoảng loạn. Nhưng muội không thấy lo lắng, có sư huynh ở đây là được, trái tim nhỏ của muội cũng yên tâm.
- Sư muội, khiêm tốn, khiêm tốn đi.
Trần Ngạn cuống quít ngăn cản.
Không chừng lại có kiếm từ trên trời rơi xuống chém trúng hắn, vậy hắn thật tiêu đời rồi.
Trần Vũ che miệng gật đầu:
- Chúng ta trở về lại lén lút nói.
Trần Ngạn: ... ͏
Hắn chỉ hy vọng, có thể sống lâu một chút.
Lúc này một bóng người bay qua đỉnh đầu bọn họ, nhưng bọn họ lại không chút nào phát hiện ra.
- Quả nhiên không phải là người Thiên Hằng Thất Mạch,
Thủ lĩnh Ngân Giáp đi vào bí cảnh, hắn vừa mới từ hai người kia biết được, có vị tiền bối ra tay.
Hơn nữa không phải là người Kiếm Tu nhất mạch hay là Thiên Hằng Thất Mạch.
Người này tuyệt đối không đơn giản.
Rất nhanh hắn đi tới nơi phong ấn.
Hắn quan sát phong ấn, cuối cùng đưa ra kết luận:
- Đúng là đã khỏi động, thế nhưng phong ấn cũng không trọn vẹn. Nhưng đã nói rõ tên kia vượt qua được ngưỡng cửa đó, hắn làm sao làm được?
Thủ lĩnh Ngân Giáp cũng không cho rằng người này đã tới cảnh giới trong truyền thuyết, nếu là như vậy, căn bản không cần mở phong ấn ra, mà có thể trực tiếp xóa bỏ Nguyền Rủa Chi Chủ.
Sau đó thủ lĩnh Ngân Giáp đặc biệt kiểm tra phong ấn, cuối cùng cũng không có từ phía trên tìm ra được khí tức người thi pháp.
Như vậy hắn liền không cách nào biết được đối phương là ai, thì đồng nghĩa với không có bất kỳ đầu mối.
- Đạo hữu, bần đạo và ngươi có duyên, nguyện tặng đạo hữu một quẻ, đạo hữu cần chừng phải?
Đột nhiên một giọng nói kinh động đến thủ lĩnh Ngân Giáp.
Ngay sau đó ông ta xoay người kiểm tra, lúc này ông ta mới phát hiện, chẳng biết từ lúc nào phía sau mình có một vị đạo sĩ đang đứng.
- Đạo hữu là ai?
Thủ lĩnh Ngân Giáp cau mày, tu vi người này rất quỷ dị, nhìn rõ ràng là không cao, nhưng lại để cho ông ta có loại ảo giác xa không thể chạm.
Nhưng nhìn kỹ một chút, lại thấy tu vi bình thường.
Đạo sĩ kia nói:
- Bần đạo đi ngang qua nơi đây, vừa vặn thấy đạo hữu và bần đạo có duyên.
Thủ lĩnh Ngân Giáp lập tức nói:
- Mời đạo hữu dạy bảo.
Đạo sĩ kia khẽ mỉm cười:
- Một quẻ của bần đạo có thể giải ngàn sầu, có thể nhìn trộm tất cả huyền bí, có thể biết trước tất cả hung hiểm. Một quẻ chỉ cần một viên Tam phẩm Linh thạch.
Thủ lĩnh Ngân Giáp không có bất kỳ nghi ngờ nào, trực tiếp ném một khối Linh thạch qua.
Tam phẩm Linh thạch mà thôi, thiệt giả không thành vấn đề.
Ông ta căn bản không để ý.
Đạo sĩ nhận lấy Tam phẩm Linh thạch liền nói thẳng:
- Đạo hữu có thể đi Thất Tình Hải, tự nhiên sẽ có thu hoạch, nhưng so với dự đoán của đạo hữu có lẽ sẽ có chỗ khác nhau. Nhưng nhớ lấy, không nên ra tay.
Sáng sớm ngày thứ hai
Tô Kỳ nằm ở bên người Giang Tả, rầu rĩ không vui gõ bả vai Giang Tả.
Giang Tả mở mắt ra nói:
- Uống thuốc không?
- Uống thuốc vô dụng, anh không yêu em.
Tô Kỳ chu mỏ.
Giang Tả hoàn toàn không biết ý Tô Kỳ là gì, cứ ngủ một giấc đã, trời mới biết cô ấy đang suy nghĩ gì.
Cho nên không quan tâm, tiếp tục nghỉ ngơi.
Nhưng mà còn không chờ Giang Tả nhắm mắt, Tô Kỳ liền leo lên trên người Giang Tả ngây thơ hỏi
- Giang Tả tiên sinh, Giang Tả tiên sinh, nói cho em biết, ai mới là cô gái đẹp nhất trên đời này.
Mặt Giang Tả không chút thay đổi nói:
- Tô Kỳ.
- Vậy Giang Tả tiên sinh, tại sao tối hôm qua sau khi thấy cô gái đó, trở về liền biểu hiện tốt? Có phải Giang Tả tiên sinh không có cảm giác đối với thân thể tôi hay không? Có phải cô gái khác kích hoạt dục vọng nguyên thủy của Giang Tả tiên sinh hay không?
Tô Kỳ đặt câu hỏi như một thiếu nữ ngây thơ.
Nhưng ngày hôm nay thực là xui xẻo, nhất định là dữ tợn, là đen tối.
-
͏ ͏
Chương 660
Quả thực Giang Tả không biết nói cái gì, Tô Kỳ có bệnh rồi, hơn nữa bệnh còn không nhẹ.
Cuối cùng Giang Tả bất đắc dĩ nói:
- So với mấy ngày trước, không kém bao nhiêu chứ ?
Tô Kỳ lắc đầu:
- Không đúng, có kém, tối hôm qua hơn bình thường 15%.
Giang Tả:
... ͏
Hắn không để ý đến Tô Kỳ, trực tiếp đắp chăn đi ngủ.
Thuận tiện cũng che Tô Kỳ lại.
- Muốn yên bình nói chuyện không?
Tô Kỳ ở trong chăn hỏi.
Giang Tả sửng sốt, cuối cùng yên lặng bỏ chăn ra.
- Hay là chúng ta dùng đạo lý nói chuyện đi.
Giang Tả bình thản nói.
Phốc xuy
Tô Kỳ trực tiếp nằm ở trên người Giang Tả cười:
- Thời điểm ở chung với nhau, anh không có như vậy, lúc này mới bao nhiêu năm chứ.
Giang Tả trực tiếp đẩy Tô Kỳ ra, sau đó thức dậy, không ngủ nữa.
Tô Kỳ nằm úp sấp ở trên chăn nói:
- Anh còn không có nói gì, có phải thân thể em không hấp dẫn anh hay không? Anh chứng minh đi.
Mặt Giang Tả xạm lại:
- Anh đau bụng.
Sau khi Giang Tả rời đi, đột nhiên Tô Kỳ nghĩ lại hình như hình dáng cô không giống trước kia.
Là nguyên nhân này sao?
Oa, không được, phải đi hỏi rõ.
Vèo một tiếng, Tô Kỳ liền chạy đi tìm Giang Tả.
... ͏
Buổi trưa
Mặt Giang Tả không biểu tình ngồi ở trên giường:
- Chúng ta có thể đi ra ngoài đi dạo một chút không?
Giang Tả cảm thấy Tô Kỳ hoàn toàn không coi hắn là người bình thường, không có chút thu liễm nào, vừa rồi ở chung một chỗ, rõ ràng rất ngượng ngùng.
- Ừ, tới buộc tóc.
Tô Kỳ cười nói.
Giang Tả cầm lấy dây cột tóc không khỏi nói:
- Cơ thể em thật đẹp.
Tô Kỳ cười nói:
- Đều là do Giang Tả tiên sinh chúng ta chăm sóc tốt.
Nội tâm Giang Tả cười ha ha.
Lúc này Tô Kỳ lại nói:
- Đúng rồi, hoá trang xong còn phải dùng dây cột tóc sao? Như vậy không phải là rất dễ dàng bị phát hiện ư?
Cái dây cột tóc này gần như không có cái thứ hai, chỉ cần là Thánh nữ, cũng có thể nhận ra, thậm chí một ít đệ tử thánh địa cũng có thể nhận ra.
Cho nên Tô Kỳ muốn hỏi Giang Tả, có thể không đeo hay không.
Giang Tả buộc dây cột tóc nói:
- Không mang không được, nhưng anh sẽ buộc dưới tóc, cố gắng dùng tóc che kín.
Tô Kỳ cũng không để ý, Giang Tả nói cái gì chính là cái đó, nói đeo là cô sẽ đeo, nói không mang là cô sẽ không mang.
Cô rất nghe lời.
Bà xã ngoan như vậy, tìm đâu ra.
- Ông xã, anh nói xem vợ ngoan như vậy, có phải không xuất bản nữa hay không?
Tô Kỳ quay đầu nhìn về phía Giang Tả nói.
- Đừng động, để cho anh buộc xong đã.
Giang Tả nói.
Sau đó Tô Kỳ mới đầu quay trở lại:
- Anh nói có phải hay không.
Giang Tả bình tĩnh nói:
- Không biết.
Còn không chờ Tô Kỳ mất hứng, Giang Tả lại nói:
- Trong mắt anh chỉ có em, người khác là cái dạng gì anh không biết, cũng không liên quan gì tới anh.
Tô Kỳ cười cười, vui vẻ ngồi yên ở đó, sau đó nói:
- Ý nói anh nhớ em.
Giang Tả vừa buộc tóc vừa nói:
- Ngày ngày ở chung một chỗ có cái gì phải anh nhớ em lắm.
Đã quay đầu lại Tô Kỳ, vui vẻ nói:
- Em cũng nhớ anh.
- Giống như một cô bé chưa trưởng thành vậy.
Giang Tả bất đắc dĩ nói.
Đột nhiên Tô Kỳ lại nghiêm túc nói:
- Thường nghe người khác nói, mỗi người đều trải qua một đoạn thời gian nỗ lực rất nhiều, nhưng tình yêu lại không có kết quả, cho nên mới phải lớn lên. Nhưng em không giống nha, tình yêu của em có kết cục tốt đẹp, cho nên em vĩnh viễn không trưởng thành.
Tô Kỳ nhìn Giang Tả lộ ra nụ cười hạnh phúc:
- Có phải rất hay không ông xã?
Giang Tả sửng sốt, ngay sau đó gật đầu:
- Ừm.
-
͏ ͏
Chương 661
Thất Tình Hải
Trên bờ biển bắt đầu có người xuất hiện, sau đó tiến hành bố trí.
Nghe nói bên này có hoạt động, nên rất nhiều người rảnh rỗi cũng tới bên này chơi đùa.
Bất kể có phải là đạo lữ hay không cũng đến, hoặc là cố ý mời những tiên tử trong lòng ngưỡng mộ tới.
Lấy cớ bên này có hoạt động.
Tóm lại, có không ít người hưởng ứng hoạt động này.
Mà người càng nhiều, thì chuyện bày sạp bán hàng cũng không vắng mặt.
Trước khi hoạt động, cần giải quyết đồ vật trên người trước, cho dù có tươi đẹp đến đâu.
Cho nên không người quản lý, chỉ cần vị trí bọn họ tìm không ảnh hưởng tới hoạt động là được.
Lúc xế chiều, Giang Tả cùng với Tô Kỳ ăn xong, liền ra đi dạo, dưới cái nhìn của Giang Tả, bên ngoài an toàn nhiều so với chỗ ở.
Lại nói tháng này nhanh hơn thì phải, không lâu nữa lại có thể nghỉ ngơi một đoạn thời gian.
Thật là một cái tin tức vui vẻ.
- Dây cột tóc buộc rất đẹp, nhưng vẫn quá lộ liễu, sư tỷ nhìn thấy khẳng định sẽ nhận ra được.
Tô Kỳ nghịch dây cột tóc nói.
Lúc này dây cột tóc đã bị che kín ở dưới tóc, sau đó từ bên trong lộ ra hai cái dây rơi trên vai.
Nhìn qua thật sự rất không tồi, nhưng vẫn rất lộ liễu.
Giang Tả không khỏi nói:
- Với sự yên lặng đặc thù, anh cảm giác dây cột tóc của em không lộ ra, chị ấy cũng có thể nhận ra em.
Tô Kỳ nhìn Giang Tả nói:
- A, sư tỷ có thể nhận ra em, vậy anh có thể nhận ra hay không?
Giang Tả nói:
- Loại trình độ này anh nhận ra được.
Tô Kỳ nói:
- Thật không? Lần sau em sẽ biến thành bộ dáng khác đến dò xét anh nhé?
Giang Tả nghiêm túc nhìn Tô Kỳ nói:
- Đừng nghĩ làm Thánh nữ.
Tô Kỳ le lưỡi:
- Anh mới làm Thánh nữ ấy, em không muốn làm Thánh nữ, em còn muốn sinh con cơ.
Sau đó Tô Kỳ tiếc nuối nói:
- Nếu như Thánh nữ có thể kết hôn thì tốt rồi.
Giang Tả không biết nói gì:
- Hai cái hình dáng có cái gì tốt, em như vậy mới là tốt nhất.
Tô Kỳ không tin:
- Nếu như hai cái hình dáng đều là em, em không tin anh sẽ không vui mừng, mỗi ngày đổi một cái, cho anh đẹp mặt.
Giang Tả: "... ."
Hắn không lạ gì.
Bởi vì cái thứ hai nhất định là Cửu Tịch, hắn lo lắng sẽ không nhịn được, hơn nữa đến gần Cửu Tịch như vậy, nhất định là không quen.
Nếu như không phải là Tô Kỳ, hắn vẫn sẽ không chút do dự chém cô ấy.
Ừ, nhớ lại Cửu Tịch, hắn liền cảm thấy Tô Kỳ là Cửu Tịch, sau đó cũng có chút ý nghĩ khác thường.
Đương nhiên, hắn không làm xằng làm bậy là được.
Tô Kỳ cũng không ràu rĩ vì chuyện này, dù sao cô ấy cũng không thể là Thánh nữ.
- Chúng ta đi lên trước nhìn một chút, nghe nói mới có phố đi bộ, nhìn xem có thứ gì mua hay không, nếu như có sách ma pháp liền có thể mua cho anh một xấp mang về.
Tô Kỳ kéo tay Giang Tả hướng trên bờ bình nguyên đi.
Để cho Giang Tả tu luyện ma pháp, thật ra cũng là một chuyện tốt.
Bởi vì ma pháp cấp bậc cao, tuổi thọ sẽ tăng lên, hơn nữa có cô hỗ trợ, nhất định Giang Tả có thể sống rất lâu, như vậy thời gian bọn họ ở cùng nhau sẽ lâu hơn.
Hoàn hảo.
Chỉ có một chuyện duy nhất để cho Tô Kỳ để ý là, cô không biết Ma Pháp Sư như Giang Tả có thể lấy được tuổi thọ hay không.
Cô luôn cảm giác ma pháp không liên quan gì với Giang Tả, chuyện gì cũng đều là Nguyên tố tự mình làm.
Học ma pháp là cảm nhận Nguyên tố, thân hòa vào Nguyên tố, thời điểm thân thể, lực lượng cùng với năng lực suy nghĩ có đột phá, là sẽ có được Nguyên tố phản hồi.
Mà loại phản hồi này có thể để cho thể chất thân thể tăng lên.
Tinh thần thể tăng lên toàn diện.
Tinh thần thể tăng lên tự nhiên sẽ kéo dài tuổi thọ.
Tu chân cũng như thế, mặc dù có khác nhau, nhưng bản chất là như nhau, đều đề thăng bản thân.
Nhưng dường như Giang Tả một chút tăng lên cũng không có.
Tô Kỳ có chút để ý, nhưng cũng không quá để tâm, bây giờ cô muốn để cho ma pháp của Giang Tả tăng lên.
Về phần cuối cùng có thể tăng thêm tuổi thọ hay không, cô sẽ không quá để tâm vào chuyện vụn vặt.
Có thể thêm là được, không thể cũng không có vấn đề.
Ngược lại kết quả đã định trước.
Rất nhanh Giang Tả với Tô Kỳ đã đến đường phố mới xuất hiện.
Giang Tả nhìn bên trái một chút, phát hiện rất nhiều người bày sạp, nhưng một cái bán sách cũng không có.
Hơn nữa mọi người đều là tu chân, ai bán sách ma pháp chứ.
Ở bên trong Giới tu luyện, Ma Pháp Sư vẫn rất hiếm thấy, cũng chỉ có Đông Thủy Đảo là nhiều Ma Pháp Sư nhất.
Lúc này Tô Kỳ kéo Giang Tả đi tới trước gian hàng bán đan dược, hỏi:
- Tiền bối, có đan dược cảm nhận Nguyên tố không?
Giang Tả không khỏi nói:
- Anh không cần loại vật này.
Tô Kỳ lắc đầu:
- Em cho em ăn, nhìn xem có thể học một ít ma pháp hay không.
Tô Kỳ tuyệt đối là nhất thời nổi hứng.
-
͏ ͏
Chương 662
Tu sĩ gian hàng kia lắc đầu:
- Không có.
Người này cảm thấy tiên tử kia tới đập phá quán, hắn không có việc gì mua bán đan dược cảm nhận Nguyên tố gì gì đó làm gì?
Ở đây có ai bán vật này chứ?
Tô Kỳ cũng không có thất vọng, dẫn theo Giang Tả hướng sạp hàng tiếp theo đi đến.
Lần này Tô Kỳ đi tới gian hàng mua pháp bảo, cô hỏi:
- Tiền bối, chỗ của ngài có ma pháp trượng không?
Giang Tả:
... ͏
Không phải Tô Kỳ dự định để cho hắn sử dụng ma pháp trượng chứ?
Cuối cùng có muốn biến thân hay không?
Trên mặt người chủ quán này cũng hiện lên đủ loại cảm xúc:
- ... , Tiên tử, tôi đây buôn bán nhỏ, không tiếp xúc tới loại vật như ma pháp trượng.
Tô Kỳ đáp lại một tiếng, liền hướng gian hàng kế tiếp đi đến.
Tóm lại Tô Kỳ mở miệng chỉ hỏi đồ vật có liên quan tới ma pháp, kết quả cuối cùng là, không có mua được gì cả.
- Tiền bối, chỗ của ngài có bán sách ma pháp không?
Lần này Tô Kỳ tùy tiện đến trước một gian hàng hỏi.
- Tiểu hữu, trước mắt không có sách ma pháp, nhưng chỗ này của tôi có một cái thần khí, công pháp nghịch thiên, bản đạo rong ruổi khắp thiên hạ, chỉ bán cho người có duyên. Một viên Tam phẩm Linh thạch là có thể mua bất kỳ vật phẩm gì, một viên Tam phẩm Linh thạch không lỗ, không lo bị lừa, với một viên Tam phẩm Linh thạch ngươi có thể mua vô số cơ duyên, ngươi có thể có được vô số pháp bảo thần khí. Đi bộ ngang qua ngàn vạn lần không nên bỏ qua, đã từng có một vị tiểu hữu ở chỗ của tôi mua đồ, từ đó hắn cả ngày lẫn đêm đều mơ có thể gặp được tôi. Không biết tại sao bản đạo không có duyên với hắn, gặp mặt cũng không quen biết. Nếu như không tin, tiểu hữu có thể đi hỏi thăm một chút, những thần khí như Xích Huyết Kiếm, Phá Thiên Thương, Vô Ảnh Chuỷ, Tịnh Chú Châu, có phải đều mua ở chỗ bản đạo hay không. Bản đạo già trẻ không gạt, chỉ bán thần khí. Hôm nay bản đạo và tiểu hữu có duyên, đặc biệt đưa tới thiên đại tạo hóa cho tiểu hữu. Tạo hóa chỉ cần một viên Tam phẩm Linh thạch.
Đột nhiên chủ quán nói một tràng dài dằng dặc khiến cho Tô Kỳ nghe xong sửng sốt.
Giang Tả cũng ngạc nhiên, ngay từ đầu hắn cũng cảm giác quen tai, thời điểm nghe thấy Xích Huyết Kiếm, hắn không khỏi liếc mắt nhìn chủ quán này một cái, sau đó hắn liền kinh hãi.
Đáng chết, tại sao lại gặp phải người này ở chỗ này.
Hiện tại hắn không muốn gặp người này chút nào.
Không nói lão có thể làm bại lộ hắn hay không, cho tới bây giờ những chỗ có lão đều không có chuyện tốt.
Ban đầu gặp phải cô gái không biết từ đâu ra, vốn tưởng rằng không có chuyện gì, bây giờ nhìn lại tám phần mười là có chuyện xảy ra.
Mà khi đạo sĩ kia nói xong, hắn cũng thấy Giang Tả.
Chân mày hắn nhăn lại.
Hôm nay lại gặp cái vận xui chó chết gì vậy?
Lại là tên kia?
Lúc này mới có hai ngày, đã tới gieo họa ở địa phương khác?
Đây là không gieo họa toàn bộ Giới tu luyện liền không thoải mái đúng không?
Quả nhiên là người tàn nhẫn.
Sau đó đạo sĩ nhìn về phía Tô Kỳ, lập tức hiểu ra.
Đạo sĩ tùy tiện nói với Giang Tả:
- Vị tiểu hữu này, chắc tiểu tiên tử đây là đạo lữ của tiểu hữu đúng không? Thật là có tướng phu thê, quả là trai tài gái sắc, ông trời tác hợp. Ừ, lần này bản đạo chỉ bán bảo vật cho tiên tử, cho nên chỉ có thể để tiểu tiên tử tới chọn.
Giang Tả không có tiếp lời, hắn không muốn chọn vào lúc này.
Tô Kỳ nhìn vị đạo sĩ kia nói:
- Tiền bối, làm sao ông biết tôi muốn mua? Người sáng suốt nhìn sang cũng biết ông là tên lừa gạt.
Đạo sĩ kia cười nói:
- Vậy không tiễn, hai vị lên đường bình an.
Đây mới là điều lão muốn, nhanh chóng đuổi người tàn nhẫn này đi.
Nếu như Tô Kỳ muốn dẫn Giang Tả rời đi, đương nhiên Giang Tả sẽ không nói cái gì, coi như lần này cho tên đạo sĩ kia có lời.
Chỉ là thời điểm bọn họ cho rằng Tô Kỳ sẽ rời đi, thì Tô Kỳ lại ngồi chồm hổm xuống nói:
- Nhưng nhìn ông cũng thật đáng thương, vừa vặn gần đây tôi có tiền, liền mua một ít đồ đi.
Đạo sĩ kia cười nói:
- Tiên Tử thật có lòng tốt, nhưng nếu cảm thấy đồ chỗ bản đạo không tốt, hoàn toàn không cần miễn cưỡng, vốn còn chờ người có duyên.
Tô Kỳ cười nói:
- Nhìn tôi giống nguyện mắc câu sao? Nể mặt ông khen vợ chồng chúng tôi, tôi đến giúp ông mở hàng.
Hoá ra khen người cũng là sai, nhưng việc đã đến nước này, đạo sĩ cũng sẽ không nói cái gì, chỉ cần không phải người độc ác kia chọn là được.
Những người khác, chỉ nhìn một chữ duyên.
- Vậy tiên tử tùy ý chọn, chỗ bản đạo chỉ bán bảo vật thần khí, ví dụ như cái Toái Hải Ngoa này, sau khi đi vào có thể đứng trên mặt biển, ở đâu có nước, là có thể đi tới đó, tốc độ có thể vượt qua cực hạn.
Đạo sĩ thuận tay cầm lên một đôi giày thể thao hiện đại nói.
Tô Kỳ không nói gì, pháp bảo cũng làm thành giày thể thao sao?
Hơn nữa đây không phải là giày thể thao phổ thông ư, lại còn có nhãn hiệu nữa.
Tô Kỳ nói:
- Vậy tôi chọn một đôi.
Vừa nói Tô Kỳ vừa chọn một đôi có cảm giác tạm được ở trong đống Toái Hải Ngoa.
Sau đó đưa cho Giang Tả nói:
- Thử xem, vừa vặn có thể dùng để đi.
Giang Tả hơi kinh ngạc, ngay cả đạo sĩ kia cũng sững sốt.
Ngẫu nhiên, nhất định là ngẫu nhiên.
Giang Tả rất phối hợp thử một chút nói:
- Tạm được.
Tô Kỳ cười nói:
- Vậy thì cái này, cho tôi xem những món khác nào.
Đạo sĩ cười nói:
- Tiểu Tiên Tử tùy tiện nhìn, vật nào cũng là bảo vật, mọi thứ đều không gì sánh kịp.
Tô Kỳ cầm lên một đôi bao tay màu đen nói:
- Cái này là cái gì? Dùng làm gì?
- Bao tay điều hòa Nguyên tố, đơn giản mà nói chính là đồ vật trợ giúp Ma Pháp Sư thi pháp, có thể khiến uy lực ban đầu, tăng lên không chỉ gấp mười lần, cự ly cũng kéo dài hơn.
Là vô thượng đạo khí mà Ma Pháp Sư mạnh nhất thời kỳ viễn cổ chế tạo ra.
Nghe nói có thể khiến người ta khuếch đại không gian công kích kẻ địch.
Tiểu Tiên Tử có thể mua lấy vài đôi.
Đạo sĩ cười nói.
Tô Kỳ lập tức nói:
- Mua, để tôi xem đôi khác.
Sau đó Tô Kỳ lại cầm một đôi khác, Giang Tả với đạo sĩ trợn cả mắt lên.
-
͏ ͏