Virtus's Reader
Lão Bà Ta Là Thánh Nữ

Chương 8: CHƯƠNG 8: Giang Tả đứng trên đài, nhìn qua giám khảo, tu vi 1.5, với tuổi của vị giám khảo này, 1.5 là rất kém.

Người như vậy cũng dám khinh bỉ hắn?

Giám khảo nói:

- Đánh tôi hai quyền, để tôi cảm nhận lực đấm của cậu, không quá kém là được.

Giang Tả mở miệng nói:

- Nếu đánh anh bị thường thì sao?

Giám khảo sững sờ, Hạ Dược ở bên cũng sửng sốt, khiêu khích giám khảo sao?

Còn muốn qua cửa hay không?

Giám khảo cười lạnh:

- Chỉ với cậu? Cuồng vọng tự đại, đã như vậy, nếu không làm tôi bị thương, cậu đừng mong qua khảo hạch hôm nay!

Giang Tả không chút phản ứng:

- Bắt đầu được chưa?

Vẻ mặt bình tĩnh của Giang Tả, càng khiến giám khảo tức giận:

- Cuồng vọng!

Lúc này Giang Tả động, nhanh chóng áp sát giám khảo.

Giám khảo thấy thế liền vui, dám áp sát như thế? Tìm chết!

Giáo khảo duỗi tay bắt tới, chỉ cần bắt được Giang Tả, vậy hôm nay hắn không cho Giang Tả bò ra khỏi đây thì không được, dám khinh thị hắn như thế.

Ngay khi giám khảo đưa tay bắt tới, cơ thể Giang Tả đột nhiên thoát một cái, né được một tay kia.

Sau đó Giang Tả không chút do dự, tụ linh khí về tay, một quyền đấm về phía cổ giám khảo.

Trực chỉ yếu hại!

Hai mắt giám khảo co lại, toàn thân bộc phát uy thế 1.5, trực tiếp ngăn cản một quyền của Giang Tả.

Hắn lui sau hai bước, ánh mắt lộ vẻ hoảng sợ, nhưng mà không chờ hắn lấy lại tinh thần, Giang Tả đã lần nữa xuất hiện bên cnahj.

Lần này Giang Tả trực tiếp đánh tới huyệt Thái Dương, giám khảo vừa bùng nổ tu vi ngăn cản Giang Tả, bây giờ Giang Tả lại đã đánh tới, căn bản không có cơ hội phản kích.

Vị giám khảo kia càng lúc càng sợ! Không thể phản kháng, hoàn toàn không thể phản kháng!

Điều này sao có thể, đối phương rõ là mới chỉ 1.1 a, sao có thể áp chế hắn như vậy?

Người như vậy sao có thể tới khảo hạch 1.1, nhất định là đối phương ẩn giấu tu vi.

Giám khảo càng đánh càng sợ, tựa như một chút không chú ý thôi, cũng có thể bị đánh chết.

Hơn nữa, khí thế mà Giang Tả tỏa ra khiến hắn cảm thấy kinh hãi.

Trong ánh mắt bình tĩnh kia, tựa như có Huyết hải ngập trời.

Ngay giây tiếp theo, hắn đã không thể thấy được nắm đấm của Giang Tả nửa, cái bụng như bị cái gì đó đụng phải.

Chờ hắn phản ứng lại, toàn thân đã bị đánh bay, suy nghĩ duy nhất còn lại, xong, chết chắc rồi.

Đánh bay giám khảo, Giang Tả không đánh nữa.

Vô phương, đây là cực hạn của hắn rồi.

Linh khí trong cơ thể đã hao sạch, đánh nữa thì đó là gọi đòn!

Cho nên, như vậy đủ rồi.

Giang Tả nhìn vẻ mặt kinh hoàng của giám khảo, bình tĩnh nói:

- Tôi thi qua rồi chứ?

- Qua, qua!

Sau đó, Giang Tả xoay người rời đi.

Hạ Dược ở bên nhìn tới ngẩn người, hắn hoài nghi có phải bản thân đang mơ hay không.

1.1Bón hành cho 1.5?

Gặp quỷ sao?

Mộng du, nhất định là mộng du.

Lúc lấy lại tinh thần, trong phòng ngoài giám khảo đang ôm bụng nằm trên đất, đã không còn thấy ai nữa.

Giang Tả lần nữa trở lại bộ phận thị trường, đánh 1.5 không phải vấn đề lớn, chỉ cần vừa vào liền không cho đối phương cơ hội phản kích, vậy là được rồi.

Mà cuối cùng, hắn vẫn không phải đối thủ của 1.5, vừa rồi đã là cực hạn của hắn.

Giang Tả tin tưởng, cả thế giới này, trừ hắn ra, không người nào có thể đạt tới trình độ này.

Vừa rồi nhìn thì chỉ là công kích đơn giản, nhưng đó là sự dung hợp của việc vận dụng từ thân pháp, quyền kích, cơ thể tới linh khí và cả kinh nghiệm đối chiến vô số năm của hắn.

Những thứ này, người thường không thể đạt tới.

Chớ nói chi là nắm giữ toàn bộ.

Lúc trở về, Giang Tả nhìn bảng ủy thác lần nữa, rốt cục thấy được ủy thác.

Có điều, rất không đúng dịp, trên bảng chỉ có một ủy thác.

Không hề nghĩ ngợi, Giang Tả liền chọn nhận.

Sau đó, có người trong phòng đột nhiên kinh ngạc nói:

- Ủy thác của lão đầu Trần gia đã được nhận? Ai mà dọa người vậy?

Lập tức có người nói:

- Vị đạo hữu kia đúng là gan dạ nha!

Giang Tả cau mày, vừa nhận ủy thác đã khiến mọi người chú ý, là sao?

Chỉ là một ủy thác thôi mà, còn cần dũng khí?

Giang Tả không có ý định hỏi những người này, trực tiếp chụp màn hình gửi lên nhóm chat, mấy người trên này đáng tin hơn người ở bộ phận thị trường này nhiều.

Dù sao, cũng không có cạnh tranh trực tiếp.

Phá Hiểu:

- Ủy thác này có vấn đề sao?

Biên Hải Đao Khách lập tức nói:

- Phải nói thế nào đây, vị lão đầu của Trần gia này, nghe nói là đắc tội một Ma Tu, chỉ cần Ma Tu kia còn, bệnh này không chữa khỏi. Quan trọng là, Ma Tu kia còn có lai lịch rất lớn.

Xích Huyết Đồng Tử gửi một sticker chạy tới:

- Tôi biết người này, Ma Tu Mặc Ngôn, người này luyện Mộng Yểm pháp, có thể nhập mộng người khác, nếu không phá được ác mộng, đời này không thể tỉnh lại được.

Phá Hiểu:

- Tu vi của đối phương?

Xích Huyết Đồng Tử:

- Không biết, có điều nếu Phá Hiểu đạo hữu muốn tìm Mặc Ngôn, tôi đi với cậu, tôi rất muốn bắt Ma Tu Mặc Ngôn, chúng ta liên thủ đi.

Lục Nguyệt Tuyết gửi một icon kinh ngạc:

- Xích Huyết Đồng Tử cậu nổi điên gì vậy? Không có việc gì đi tìm Ma Tu Mặc Ngôn làm gì? Cậu biết sư phụ đối phương là ai không? Rảnh quá nên bị ngốc rồi sao?

Xích Huyết Đồng Tử gửi một cái like:

- Yên tâm, tôi có chừng mực!

Giang Tả do dự một chút, hắn có chút không thích kết đội, hắn thích hành động một mình hơn.

Nhưng dù sao những người này cũng cung cấp tin tức cho hắn, muốn đi cùng cũng là điều dễ hiểu.

Sau đó hắn liền gửi:

- Gặp ở biệt thực Trần gia.

Giang Tả lập tức rời khỏi tòa nhà Thiên Hòa.

Biệt thự Trần gia ở ngoại ô, là một biệt thự lớn độc lập, gần như vây lấy đất của cả một ngọn núi.

Nói cách khác, nhà họ Trần này thực sự có tiền.

Chờ một hồi lâu, Giang Tả thấy một thiếu niên vừa đi vừa ăn kem bước tới, vừa nhìn thấy Giang Tả, người này liền lấy một cây kem khác đưa qua:

- Phá Hiểu đạo hữu muốn ăn một cái không?

Giang Tả:

- Xích Huyết Đồng Tử?

Thiếu niên gật đầu:

- Đạo hiệu này không tệ chứu? Nghe nói lúc sư phụ tôi nhặt được tôi, lúc đó trên người tôi đầy là máu đỏ, sau đó liền gọi tôi là Xích Huyết Đồng Tử, rất tùy tiện!

Giang Tả kinh ngạc, người này rất trẻ, nhưng tu vi lại đạt tới Nhị giai, hơn nữa còn rất đẹp trai.

Sau đó Giang Tả nói:

- Chúng ta vào thôi.

Xích Huyết Đồng Tử cầm kem trên tay, sao đó lẩm bẩm: “Khó trách bị đánh giá một sao, một chút lễ phép cũng không có!

Lúc này, một quản gia trung niên bước tới.

Hắn nhìn qua hai người Giang Tả:

- Hai vị là người nhận ủy thác? Hai vị làm được sao?

Xích Huyết Đồng Tử cười nói:

- Xem ra các vị lần đầu tiếp xúc với Thiên Hòa, tóm lại dẫn đường đi.

Hai người quá trẻ tuổi, người quản gia này thực sự không dám tin, nhưng vẫn dẫn đường cho đối phương.

Giang Tả hiếu kỳ:

- Thiên Hòa không nổi danh sao?

Xích Huyết Đồng Tử gặm kem:

- Dù sao cũng không phải người cùng thế giới, bọn họ chỉ là người bình thường, nhiều lắm là có tiền thôi, nếu không căn bản không gửi ủy thác tới Thiên Hòa của chúng ta được.

------------

Chương 9

Người thuộc Nhị bộ ở Thiên Hòa cơ bản đều là người có tu vi, nói cho đúng thì cũng coi là giới tu luyện.

Người bình thường không biết thì cũng rất bình thường.

Mà bọn họ phải kiếm tiền, cho nên ủy thác đương nhiên sẽ mở đối với người bình thường, nếu không người tu luyện thực khó mà kiếm tiền được.

Có điều càng đi vào trong, Giang Tả càng kinh ngạc:

- Nhà này có cao nhân bố trí!

Xích Huyết Đồng Tử cũng kinh ngạc nói:

- Đạo hữu hiểu phong thủy sao? Tôi cũng từng nghe nói qua, hồi còn trẻ Trần lão gia gặp được Tiên nhân, cách cục trong nhà này là do người kia chỉ dẫn, sau đó tìm người bố trí.

- Không!

Giang Tả lắc đầu:

- Bố trí trong nhà này không phải do người thường, không có thực lực Lục giai trở lên, căn bản không làm được. Nhìn tới bố trí nhà này, hẳn chính là người lưu lại bản vẽ làm luôn. Có điều tôi có chút khó hiểu, với phong thủy trong nhà này, Ma tu khó thể khiến chủ nhà hôn mê trong thời gian dài được.

Xích Huyết Đồng Tử kinh ngạc nhìn Giang Tả, thuận miệng có thể đánh giá phong thủy nơi này, hơn nữa còn biết là cao thủ Lục giai trở lên bố trí.

Thật hay giả đây?

- Có phải là phong thủy bị phá rồi không?

Giang Tả chỉ lên:

- Nhìn trên đầu.

Xích Huyết Đồng Tử ngẩng đầu nhìn lên, sau đó liền kinh ngạc tới ngây người.

Trên trời có tường thụy, cả tòa biệt thự đều được bảo hộ, ở chỗ này, sống tới trăm tuổi không đau không bệnh cũng bình thường.

Xích Huyết Đồng Tử khiếp sợ tới không nói ra lời:

- Phong thủy nơi này thật đáng sợ, lúc ở ngoài tôi không thể cảm giác được gì cả!

Xích Huyết Đồng Tử có chút tin lời Giang Tả nói lúc trước, loại phong thủy này, thấp hơn Ngũ giai không tiếp xúc được.

Quản gia cũng nhìn lên trời, lòng càng thêm khinh miệt, hai kẻ này rõ là giả thần giả quỷ.

Nói làm nhảm tự cho là đúng, còn nói mấy lời mà hắn không hiểu, nghĩ rằng kẻ khác là người ngu sao? Hắn đã hoàn toàn không tin hai người Giang Tả.

Rất nhanh, ba người đã đi qua sân, tới biệt thự chính.

Trong đại sảng, còn có một vài người, có đạo sĩ, có hòa thượng còn có cả thiếu nữ mặc áo choàng kiểu ma pháp.

Đều tới chữa bệnh sao?

Giang Tả hứng thú nhìn qua đám người.

Đám người cũng nhìn thấy Giang Tả cùng Xích Huyết Đồng Tử, trừ ma pháp thiếu nữ kia nhìn kỹ mấy lần, hòa thượng với đạo sĩ đều quăng qua một ánh mắt khinh thường.

Đại khái hẳn là nghĩ, hai tên gia hỏa này cũng tới giả danh lừa bịp.

Trong mắt Giang Tả, ba người này đúng là có chút bản lĩnh, mỗi người đều có sóng linh khí nhàn nhạt, coi như có chút năng lực. Nhất là ma pháp thiếu nữ kia, khí tức Nguyên tố trên người không tệ lắm, đạt tới Nhất giai.

Là người có thực lực nhất trong ba người.

Có điều chỉ là có thực lực nhất thôi, thuật nghiệp có chuyên công, phương diện trừ tà diệt quỷ, ma pháp thiếu nữ không nhất định so được với hòa thượng cùng đạo sĩ.

Lúc này, một thanh niên trẻ tuổi tiều tụy bước ra.

Hắn chắp tay hành lễ với đám Giang Tả:

- Các vị Đại sư, mấy vị đều là Trần gia tôi bỏ số tiền lớn mời tới, mong chư vị đều tận lòng giúp đỡ.

Trần Diệu, trưởng tôn Trần gia, mấy người ở đây đều là hắn liên lạc tới.

Đạo sĩ kia nói:

- Bần đạo nhất định không phụ ủy thác.

Hòa thượng:

- A Di Đà Phật.

Ma pháp thiếu nữ nhìn chung quanh:

- Nguyên tố chúa tể hết thảy!

Đám người: “…”

Giang Tả không nói gì, hắn tự tin, nhưng không mù quáng, hắn cần nhìn bệnh nhân trước.

Trần Diệu gật đầu, sau đó dẫn đám người tới phòng bệnh của Trần lão gia tử.

Vừa vào trong, Giang Tả liền nghe có người la lên:

- Trần Diệu, thứ con cháu bất hiếu, ông cụ coi trọng mày, thế mà mày chỉ mời tới mấy tên giang hồ lừa bịp, mày là người cổ đại sao? Còn không mau đưa ông cụ tới bệnh viện? Tao đã liên hệ với chuyên gia quốc tế rồi, mày đúng là thứ ngu xuẩn mà!

Giang Tả nhìn qua người này, là một người trung niên, hẳn là chú bác gì đó của Trần Diệu đi.

Trần Diệu giải thích:

- Chú hai, cho cháu chút thời gian, không thể để ông rời khỏi nơi này được. Nếu không thì chú có thể gọi chuyên gia tới đây, toàn bộ chi phí cháu sẽ lo.

Trần nhị thúc giận dữ:

- Mày cho rằng chuyên gia người ta là ai? Còn có thể mời về nhà?

Xích Huyết Đồng Tử thấp giọng:

- Trần Diệu này có thể biết gì đó.

Giang Tả gật đầu:

- Ít nhất là biết trang viên biệt thự này có phong thủy bảo hộ.

- Đạo hữu có nắm chắc không?

- Cần xem người bệnh đã!

Lúc này, Giang Tả cùng Xích Huyết Đồng Tử đột nhiên nghe được tiếng nữ hô:

- Nhường đường một chút được không, tôi muốn đi vào!

Giang Tả cũng không quay đầu, nhường qua một bước.

Xích Huyết Đồng Tử quay đầu, ánh mắt nói xin lỗi.

Sau đó hắn thực có chút bội phục Giang Tả, không thèm nhìn lại một cái, mặc dù cũng nhường đường, nhưng phản ứng như vậy đúng là khác thường?!

Cô gái kia cũng cảm thấy Giang Tả không lễ phép, khẽ liếc hắn một cái, sau đó kinh ngạc:

- Sao lại là anh?

Lúc này, Giang Tả mới nhìn tới đối phương, hóa ra là cô gái ở tiệm thuốc hôm qua, thế giới này đúng là nhỏ.

Có điều, Giang Tả cũng không để ý tới đối phương.

Xích Huyết Đồng Tử: “…”

Hắn rốt cục hiểu, đánh giá một sao kia thực không oan đối với vị Phá Hiểu đạo hữu này.

Không thèm nhìn người, đơn giản là do không muốn nhìn, không phải giả bộ!

Bội phục, bội phục!

Cô gái kia còn muốn nổi giận, Trần Diệu đã đi tới:

- Trúc Doanh, sao vậy?

Trần Trúc Doanh thấy anh cả mình đi tới, lập tức tức giận nói:

- Chính là cái tên này, hôm qua anh ta không bán thuốc cho em, ra giá gấp mười cũng không bán, hơn nữa còn dám thuyết giáo em một hồi.

Lúc này, đám người cùng nhìn về phía Giang Tả, ánh mắt khá thâm ý.

Xem ra là kẻ đầu cơ trục lợi, tiếp đó có phải sẽ nói, là vì để cứu lão gia tử, cho nên mới không bán không?

Vừa biểu thị bản thân có lòng, vừa nói rõ bản thân có bản lãnh.

Cơ hồ đám người đều nghĩ vậy, ngay cả Trần Diệu cũng đang nghĩ Giang Tả sẽ chối bỏ trách nhiệm.

Mặc dù không biết Giang Tả đến cùng là ai, có tới bao nhiêu bản lãnh.

Nhưng có thể tới đây, chứng tỏ phải có chỗ hơn người.

Bất luận đối phương là ai, phàm là không có âm mưu lớn, Trần Diệu cũng không muốn chọc vào.

Càng khỏi nói là việc không bán thuốc, việc này đối phương không hề sai.

Nếu vì việc này mà sinh mâu thuẫn, lại vì việc này mà gây khó cho Trần gia hắn, vậy Trần gia có thể không chịu nổi.

Ngay khi Trần Diệu muốn nói cho chuyện này qua một bên, Giang Tả đã nói:

- Ông cô chết hay không, quan hệ gì với tôi? Tại sao tôi phải bán thuốc với giá gấp mười?

Giang Tả nói thất bình thản, tựa như nói một việc không hề quan trọng.

Nói cách khác, trong mắt hắn, Trần lão gia tử chết hay không, chẳng có gì đáng quan tâm.

Lúc này, vị quản gia kia phẫn nộ, những người Trần gia khác cũng giận dữ nhìn về phía Giang Tả.

Đạo sĩ cùng hòa thượng đều lộ ánh mắt khinh miệt, bọn hắn quá đề cao người trẻ tuổi này rồi.

Ngay cả ma pháp thiếu nữ cũng khinh bỉ, bởi người này quá máu lạnh.

------------

Chương 10: Hắc Kiếm

- Trần Diệu, đây là người mày mời tới? Có chết hay không không quan hệ? Thứ người này mà mày cũng dám mời tới, đúng là đại nghịch bất đạo mà!

Trần nhị thúc giận dữ.

- Anh cả, hay là đưa ông đi bệnh viện đi. Không thì cũng phải đuổi những người này đi.

Một cô gái bên cạnh Trần nhị thúc khuyên.

Cô gái tên Trần Ngưng, là con gái của Trần nhị thúc.

Trần nhị thúc có chút bất mãn vì việc sinh con gái, bởi từ nhỏ Trần Diệu đã được Trần lão gia tử cưng chiều hơn, địa vị thậm chí còn hơn mấy người thế hệ trước như hắn.

Từ lúc Trần lão giả tử bị bệnh, cơ nghiệp Trần gia đều do Trần Diệu tiếp quản, tất cả mọi người đều ủng hộ hắn.

Cho nên Trần nhị thúc vô cùng bất mãn.

Giờ có cơ hội lấy lại danh dự, đương nhiên không bỏ qua.

Lúc này, Trần Trúc Doanh cũng vô cùng tức giận nhìn Giang Tả, cô chưa từng thấy kẻ máu lạnh vô tình như thế.

Mà Trần Diệu cũng lên tiếng, nói với Trần Trúc Doanh:

- Trước bưng thuốc qua cho ông đã, để ông uống thuốc quan trọng hơn.

Về phần Giang Tả, Trần Diệu vẫn có chút mất hứng, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

Trần Diệu không làm gì, Trần nhị thúc muốn phát hỏa.

Lúc này, Trần Diệu lạnh lùng nói:

- Nhị thúc, để họ thử qua rồi mới nói được không? Ông nội đã không chờ nổi nữa rồi!

Thấy Trần Diệu biến sắc, Trần nhị thúc mới bỏ qua.

Xích Huyết Đồng Tử đi tới bên cạnh Giang Tả, thấp giọng:

- Đạo hữu, vừa rồi có phải hơi xung động không?

- Tôi phải nói thế nào đây? Cúi đầu nhận sai sao?

Giang Tả nhìn về phía Xích Huyết Đồng Tử:

- Dựa vào cái gì?

Xích Huyết Đồng Tử sửng sốt.

Giang Tả tiếp tục nói:

- Vô thân vô cố, vô ân vô oán, bọn họ cường thế thì tôi phải cúi đầu? Bọn họ muốn mua thì tôi phải bán? Bọn họ nói trái thì tôi không được nói phải?

Xích Huyết Đồng Tử:

- Đương nhiên không!

- Vậy tôi nói sai sao?

Không sai, nhưng Xích Huyết Đồng Tử cũng không nói ra lời, vì hắn luôn thấy sai sai ở đâu đó.

Có điều, rất nhanh liền không so đo việc này nữa, có người bắt đầu chuẩn đoán cho ông cụ.

Lúc này, Giang Tả cũng đến bên người ông cụ, đây là một lão nhân tóc trắng, nằm đó nhưng lại có cảm giác rất tinh thần.

Giang Tả không hề thấy cảm giác suy yếu nào trên người đối phương.

Theo hắn biết, ông cụ này đã nằm đó hơn nửa tháng, hơn nửa tháng mà không chút suy yếu, đây chính là vấn đề lớn.

Nhưng Giang Tả biết, lão nhân này không bị bệnh.

- Tà vật quấn thân!

Là vị đạo sĩ kia mở miệng.

Người Trần gia cũng không kinh ngạc, một đạo sĩ, không nói tà vật quấn thân, chẳng lẽ đi nói chuyện khoa học, cái đó mới khiến người giật mình.

Trong mắt đám Trần nhị thúc, đây là một tên lừa đảo.

Mà Trần Diệu lập tức hỏi:

- Đạo trưởng có biết nguyên nhân cụ thể, có đối sách gì không?

Đạo sĩ kia vẩy phất trần, tiên phong đạo cốt:

- Bần đạo dù không biết tên tuổi cụ thể của thứ tà vật này, nhưng có thể bức nó ra, đến lúc đó, Trần lão gia tử tự nhiên sẽ bình an vô sự.

Lúc này, hòa thượng kia cũng nói:

- Bần tăng thấy thứ tà vật này không đơn giản, có thể ở bên giúp sức.

- Cảm phiền hai vị, nếu ông nội tôi không sao, tôi nhất định hậu tạ.

Trần Diệu nói.

Đạo trưởng gật đầu cười với hòa thượng, sau đó mới nói:

- Người khác lui qua một bên, tránh chút nữa bị thương.

Sau đó lại nói với ma pháp thiếu nữ cùng Giang Tả:

- Mấy vị cũng lui xa một chút, không có bản lãnh gì, chết không chịu trách nhiệm.

Ma pháp thiếu nữ khẽ khinh thường, có điều vẫn lui xa mọt chút, vô phương, cô cũng không hiểu chuyện gì xảy ra.

Giang Tả cùng Xích Huyết Đồng Tử cũng lui về sau.

Có người muốn thử trước, Giang Tả cũng vui lòng.

Trên thực tế, từ Trần Diệu ra, không ai tin hai người này có thể cứu được ông cụ.

Chút nữa nhất định nói là tà vật không tầm thường, cần phải chế pháp bảo, rất tốn kém, sau đó cầm tiền biến mất.

Trần nhị thúc đã sớm nghĩ xong lời thoại cho đám người này.

Sau đó, hắn muốn một lần mà đạp Trần Diệu xuống.

Lúc này, đạo sĩ phất phất trần, tay bắt ấn, mặt nghiêm trọng:

- Thiên Địa Vô Cực, Huyền Tâm Diệu Pháp!

Sau đó, đám người đều thấy đầu ngón tay đạo sĩ sáng lên, mà lúc này đạo sĩ bắt chỉ làm kiếm, trực tiếp điểm lên mi tâm Trần lão gia tử:

- Tại họa, còn không mau hiện hình.

Giờ khắc này, hắc khí bắt đầu xông ra khỏi cơ thể ông cụ, cảnh này dọa tất cả đám người Trần gia, cả đám đều bản năng lui lại.

Bọn họ căn bản chưa từng gặp qua việc như vậy, thực có tà vật gì sao?

Mặc dù không hiểu chuyện gì, nhưng thứ hắc khí kia khiến bọn họ có chút bất an!

Vốn mọi người đều cho là hắc khí sẽ tản đi, nhưng hắc khí kia lại trực tiếp nhưng thành kiếm, đâm về phía đạo sĩ.

Đạo sĩ kinh hãi, hắn cũng không nghĩ tới lại như vậy.

Trong lúc nguy cơ, một tiếng Phật hiệu trang trọng vang lên:

- A Di Đà Phật, Ngã Phật Từ Bi!

Phật quang bao phủ đạo sĩ, thoáng cái ngăn lại khí kiếm kia.

Đạo sĩ thở nhẹ một hơi, còn may không phải đồng đội heo.

Nhưng cũng không chờ đạo sĩ cảm ơn, hắc khí lại động, có vẻ như nó rất vui vẻ, hắc khí xông ra, hóa kiếm chém về phía cả hai.

Ầm!!!

Trong ánh mắt kinh hoảng của đạo sĩ cùng hòa thượng, cả hai trực tiếp bị chép bay đập vào vách tường, hộc máu không thôi.

Nhìn lại hắc kiếm, cả hai cùng rung động, hắc kiếm kia muốn đuổi tận giết tuyệt.

- Đừng, đừng giết tôi!

Đạo sĩ sợ hãi la lên.

Chết, kiếm này chém xuống, hắn chết chắc.

Nhưng kiếm này vẫn chém xuống.

Cong!

Kiếm bị bắn trở về.

- Nguyên tố chúa tể hết thảy.

Ma pháp thiếu nữ xuất hiện cạnh hai người, ma pháp bào không gió mà bay.

Trước gót chân xuất hiện một tường băng ngăn kiếm, sau đó tường băng mới biến mất.

Lúc này, đám người đã kinh ngạc tới ngây người, hoài nghi không biết có phải nằm mơ không, bọn họ thấy gì đây?

Lúc này, Trần Diệu mới thanh tỉnh:

- Mau, mau tránh sau cô gái kia.

Nếu hắc kiếm chém về phía họ, bọn họ chết chắc.

Giang Tả cùng Xích Huyết Đồng Tử không động, Xích Huyết Đồng Tử nói:

- Ma pháp đúng là thú vị nha, Nhất giai tu chân không dùng được pháp thuật, cô gái này lại dùng được.

- Nguyên tố khác với linh khí, bản thân Nguyên tố là một loại năng lượng, cho nên chỉ cần có Nguyên tố lực, là có thể dùng dược mà pháp, ma pháp khá giống pháp thuật.

Giang Tả cũng nói.

Lúc này, ma pháp thiếu nữ mới hô với hai người Giang Tả:

- Này, hai người còn không tới đây? Thứ này rất lợi hại nha!

Giang Tả không để ý tới ma pháp thiếu nữ, mà nói với Xích Huyết Đồng Tử:

- Giúp tôi ngăn nó công kích, tôi cần tới gần quan sát một chút. Có vẻ là Ma Tu Mặc Ngôn không định hại ông cụ này, nếu không ông cụ này đã sớm chết.

Xích Huyết Đồng Tử gật đầu:

- Không thành vấn đề, xem tôi đánh nát thanh kiếm này đây.

Sau đó, trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả đám người, Giang Tả không những không đến gần ma pháp thiếu nữ để tránh, ngược lại còn đi về phía ông cụ, mà thanh kiếm kia đang ở ngay đó.

Hai người kia bị ngốc sao?

Ma pháp thiếu nữ lại la lên:

- Hai người không muốn sống nữa sao? Thanh kiếm kia rất hung a!

Lúc này, thanh kiếm kia cũng động, nó bộc phát ra uy thế cường đại, ma pháp thiếu nữ cảm thấy bản thân khó thể ngăn cản.

Cô chỉ còn một suy nghĩ, hai người kia xong đời rồi!

-----

Chương 11: Một Tay Là Được?

Uy thế thanh kiếm này rất lớn, nhưng cũng chỉ là uy thế lớn mà thôi.

Dọa đám nghiệp dư thì còn được, muốn dọa Giang Tả?

Vải thưa che mắt thánh!

Sức công kích thực tế của thanh kiếm này, còn không bằng vị giám khảo tu vi 1.5 kia đâu.

Giang Tả có thể thấy được, Xích Huyết Đồng Tử cũng có thể thấy được, kiếm này chỉ là con hổ giấy, nếu không hắn cũng không dám tuyên bố đánh tan kiếm này.

Có điều, cũng chỉ có hai người họ nhìn ra được, đám ma pháp thiếu nữ đã trực tiếp phán hai người Giang Tả chết chắc.

Ầm!!!

Tiếng nổ to lớn vang lên, dư âm khiến những người này không cả mở nổi mắt.

Ngay sau đó, bọn họ chật vật mở mắt ra, cảnh tượng trước mắt khiến cả đám đều sửng sốt.

Giang Tả đã đứng bên cạnh Trần lão gia tử, mà thanh hắc kiếm khiến bọn họ kinh hoảng kia, giờ bị Xích Huyết Đồng Tử giẫm dưới chân.

Điên, thế giới này điên rồi, hai người này là ai?

Ma pháp thiếu nữ cũng không tưởng nổi, những người khác kinh ngạc tới không khép được miệng.

Một thanh kiếm hung như vậy, tựa như có thể nháy mắt cắt bọn họ thành salad, bây giờ bị giẫm đạp trên đất?

Đạo sĩ với hòa thượng cũng sợ hãi, vừa rồi bọ họ mới khinh thường hai người kia nha.

Hai người này mới thực sự là cao thủ.

Ánh mắt Trần Diệu càng sáng lên, có lẽ ông nội có thể được cứu rồi.

Trần Diệu lập tức hỏi:

- Bọn họ từ đâu tới?

- A?

Quản gia mới lấy lại tinh thần:

- Dạ, là tập đoàn Thiên hòa.

Tập đoàn Thiên Hòa, Trần Diệu hắn nhớ.

Đối với sự khiếp sợ của đám người, Giang Tả cũng không biết, hắn cũng không nhìn.

Trong mắt hắn, hiện chỉ còn Trần lão gia tử này.

Chẳng qua, càng nhìn lại càng khiến Giang Tả hiếu kỳ.

- Đạo hữu phát hiện gì rồi?

Xích Huyết Đồng Tử có chút không hiểu.

Thiên phú tu luyện của hắn không tệ, kiến thức bình thường cũng học không ít, những thực sự không nhìn ra được vấn đề của Trần lão gia tử này.

Giang Tả nhàn nhạt:

- Thật phiền toái.

Xích Huyết Đồng Tử cao giọng:

- Giá cả chưa đủ?

Nghe được câu này, Trần Diệu lập tức nói:

- Chỉ cần hai vị có thể cứu được ông nội tôi, tiền không thành vấn đề, chúng tôi trực tiếp tăng giá gấp đôi, không, gấp năm lần.

Giá ban đầu là một triệu, gấp năm là năm triệu.

Có điều Giang Tả cũng không thèm để ý việc này, tiếp tục là tiếp tục, không có chuyện vì cảm thấy giá cả không thích hợp mà đòi tăng giá hay không đồng ý trị.

Hắn không cần mấy thứ này.

- Không cần, tôi chỉ làm việc theo ủy thác, mấy người đừng có cản trở tôi là được.

Sau đó, Giang Tả nhìn về phía mấy người:

- Còn nữa, nếu ai còn nói nhảm, tôi xé miệng người đó, không ai ngoại lệ.

Đám người chợt thấy khí lạnh chạy dọc sống lưng, người này tuyệt không nói đùa.

Sau đó Giang Tả lần nữa nhìn lại Trần lão gia tử.

Hắn điểm xuống mi tâm lão gia tử, sau đó lại điểm xuống bụng dưới, tiếp đó nhanh tay không ngừng điểm trên người lão gia tử.

Điều khiến tất cả cùng kinh ngạc, mỗi khi Giang Tả điểm xong, đều sẽ tạo thành một đồ án hình đao hiện trên người ông cụ, hình vẽ này càng lúc càng rõ nét, khi đồ án hoàn toàn hiển lộ…

Ba một tiếng.

Giang Tả trực tiếp tát ông cụ tới hộc máu.

Biến chuyển đột ngột, khiến đám người đều sững sờ, thậm chí còn không kịp phản ứng.

Sau đó tất cả cùng tức giận, đánh ông cụ, là vũ nhục bọn họ sao?

Xích Huyết Đồng Tử cũng đầy lúng túng:

- Đạo hữu, chuyện gì vậy?

Giang Tả nhàn nhạt nói:

- Đánh thức ông cụ, cậu có cách nào nhanh hơn không?

Đám người: “…”

Đám người: “…”

Lão gia tử hôn mê hơn nửa tháng trời, ngươi đánh một bạt tai liền tỉnh?

Khinh bọn họ là kẻ ngu ngốc sao?

Nhưng ngay khi có người định mở miệng nghi vấn, lão gia tử đột nhiên động.

Lão gia tử còn mở miệng:

- Ừm, đây là…

Đám người: “…”

Thực sự một tát liền tỉnh?

Một cái tát là khỏi? Hiển nhiên không thể, Giang Tả chỉ là đánh thức tạm thời mà thôi!

Sau đó Giang Tả nói:

- Ba mươi giây, nói cho tôi biết ở đâu, sau đó gọi Ma Tu trên người ông ra, nếu không, ông trực tiếp đi chết đi.

Lời nói không đầu không đuôi, đám người nghe không hiểu, nhưng lão gia tử lại hiểu.

- Tủ sắt, bảo hiểm, nhờ cậu, ách.

Nói xong chữ cuối, lão gia tử lần nữa ngất đi.

- Tủ bảo hiểm?

Giang Tả xoay người hỏi Trần Diệu.

Người có tiếng nói ở cái nhà này, Giang Tả vẫn có thể nhìn ra được.

Người biết tủ bảo hiểm kia, khả năng chỉ có Trần Diệu này.

Quả nhiên trong lúc người khác mơ hồ, Trần Diệu nói:

- Tôi biết là cái gì, để tôi đi lấy cho tiên sinh xem.

Lúc này, Giang Tả nói với Xích Huyết Đồng Tử:

- Bức Ma Tu kia ra, nếu đối phương không chịu xuất hiện, trực tiếp giết lão đầu này đi.

Giang Tả vừa nói, đám người liền kinh hãi, người này làm việc không chút nguyên tắc, nói giết là giết sao?

Đám người vừa rồi cỏn cảm thấy hắn là cứu tinh, nhưng đây rõ là sát tinh, không cẩn thận chút liền giết người diệt khẩu.

Tất cả cùng có chút sợ.

Xích Huyết Đồng Tử cũng bất đắc dĩ, không cần phải dọa người vậy chứ?

Nhưng còn chưa kịp chờ Xích Huyết Đồng Tử bức bác, một đoàn hắc khí đã trực tiếp từ cơ thể Trần lão gia tử bay ra, sau đó hóa thành hình người.

Là một cô gái áo đen, bộ dáng cũng không tệ.

Có điều, ánh mắt cô hiện tại đầy tức giận nhìn hai người Giang Tả.

Xích Huyết Đồng Tử hiếu kỳ nói:

- Ma Tu Mặc Ngôn?

Mặc Ngôn:

- Xích Huyết Đồng Tử?

Xích Huyết Đồng Tử khiếp sợ:

- Mặc Ngôn là nữ? Tại sao tôi chưa từng nghe nói qua?

- Ngu xuẩn, chẳng lẽ chưa nghe nói thì nhất định là nam?

- Trước câm miệng lại, cô nói mục đích của cô đi!

Giang Tả nhìn Mặc Ngôn nói.

Mặc Ngôn trợn mắt nhìn Giang Tả:

- Dựa vào đâu mà tôi phải nói cho cậu?

Giang Tả nhàn nhạt:

- Dựa vào tôi có thể cứu lão, hay là cô muốn lão chết?

- Sao cậu biết? Nhưng rõ là cậu cũng không muốn người này chết, cho nên vì sao tôi phải nói?

Giang Tả không để ý tới Mặc Ngôn, lại vẽ đồ án trên người lão gia tử, sau đó một đồ án lớn bộc phát ra, đồ án này trực tiếp khiến cả biệt thự sinh chấn động, tựa như động đất xuất hiện.

- Dừng lại, mau dừng lại, cậu sẽ hại chết lão mất, tôi nói, tôi nói còn không được sao. Xích Huyết Đồng Tử, mau cản người của cậu lại, nếu không sư phụ tôi tìm tới cửa, các cậu khó mà chịu nổi trách nhiệm.

Mặc Ngôn kêu to.

Xích Huyết Đồng Tử bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn:

- Đạo hữu, sư phụ người này không dễ chọc.

Lúc này Giang Tả mới phất tay, đồ án biến mất, biệt thự khôi phục bình thường.

Giang Tả nhìn về phía Mặc Ngôn:

- Nói đi.

- Nói này có bố trí phong thủy, mấy vị biết chứ?

Giang Tả với Xích Huyết Đồng Tử cùng gật đầu.

- Bố cục này có vấn đề, năm đó khi sư phụ tôi bày cục, quên mất một chuyện.

Giang Tả chợt nói:

- Vật cực tất phản, vạn vật phải cân bằng âm dương, sư phụ cô quên việc đó. Cho nên Tường Thụy chi khí kia ảnh hưởng nơi này. Trần lão gia tử còn động tâm trận, cho nên rời đi là chết, ở lại cũng là chờ chết. Không thể không nói, lúc sư phụ cô bố trí cục này, không phải người mới thì cũng là con gà.

Mặc Ngôn nhìn Giang Tả như gặp quỷ, đây là người mới 1.1?

------

Chương 12: Hắn Phải Là 7.7 Chứ?

Điều Giang Tả nói cơ bản đều đúng, sư phụ cô đúng là đã quên, quả đúng là quá gà, ám thị tâm lý quá mạnh.

Đây là một loại bệnh, chịu cứng!

Cũng như rất nhiều người đều biết cô là Ma Tu Mặc Ngôn, nhưng lại không biết cô là nữ.

Mặc Ngôn gật đầu thấp giọng:

- Sư phụ tôi với Trần lão gia tử là bạn, giúp nhau là việc bình thường, mà gần đâu sư phụ tôi mới nhớ lại chuyện này, cho nên để tôi tới. Nhưng tôi nào biết làm thế nào, chỉ có thể ẩn thân áp chế thân thể này. Thả tiếng gió là tránh cho mấy người các ngươi làm loạn, một thời gian nữa là sư phụ tôi sẽ tới.

Ngăn được, vậy là tìm được sinh môn.

Cửu Tử Nhất Sinh là bình thường, Thập Tử Vô Sinh mới cực đoan.

Mà nơi này, chính là như vậy.

Giang Tả biết mấy việc này, cũng không còn hứng thú gì với Mặc Ngôn nữa, tồn tại của cô gái này ở đây, vô dụng!

Thứ hữu dụng duy nhất, đó chính là cảm giác tồn tại.

Điểm này, Xích Huyết Đồng Tử cũng nhìn ra, hắn hỏi Giang Tả:

- Đạo hữu có nắm chắc không? Phong thủy chi cục của sư phụ Ma Tu Mặc Ngôn này bố trí, có thể phá sao?

Giang Tả nói:

- Vậy phải đem đồ mà Trần Diệu kia lấy ra, có phải thứ tôi cần hay không.

Sau đó liền thấy Trần Diệu chạy tới, trên tay cầm một cái chén.

- Đại sư, là thứ này sao?

- Chén?

Xích Huyết Đồng Tử có chút khó hiểu:

- Cái này, hữu dụng sao?

- Hữu dụng, hữu dụng!

Mặc Ngôn la lên:

- Lúc sư phụ tôi bố cục, đều thích dùng chén.

Giang Tả cầm lấy cái chén:

- Vẫn không tính là quá phá hoại, nếu la bàn phong thủy vẫn còn, vậy thì đơn giản.

Giang Tả cầm chén nâng lên, bên dưới chén lập tức xuất hiện một đạo trận pháp, trận pháp xuất hiện từng tần, một tần cao hơn một tầng, một tầng lớn hơn một tầng.

Cho tới khi bao phủ cả biệt thự.

Mà dưới chân Giang Tả cũng xuất hiện trận pháp lớn.

Lúc này, Giang Tả đứng ngay tâm trận pháp, tung tay điểm chỉ.

Trận đồ lớn nhỏ bị Giang Tả sửa đổi, mỗi khi sửa một chút, đều dẫn tới chấn động cho cả biệt thự, tựa như có cái gì đó sụp đổ.

Giang Tả bị trận quang bao phủ, không ngừng đối chưởng với trận pháp.

Mặc Ngôn nhìn tới ngây người, cô đến gần Xích Huyết Đồng Tử, huých huých tay:

- Bây giờ tu vi 1.1 cũng lợi hại vậy sao? Hay chúng ta luyện sai công pháp rồi? Hay là ảo giác? Thực ra tu vi hắn là 7.1? Nhất định là vậy đi!

Xích Huyết Đồng Tử nhàn nhạt nói:

- Kỳ tài xuất hiện lớp lớp, cái này cũng không có gì lạ. Hôm nay hắn mới khảo hạch 1.1, cho nên hẳn không phải 7.1.

- Cậu không đau long sao? 1.1 mà lợi hại vậy, chúng ta luyện trên thân chó sao?

- Cô muốn làm chó thì cũng đừng kéo theo tôi.

“…”

Hắn đã sớm không kinh ngạc, cứ cho Giang Tả là thần tiên là được.

Uy thế, đặc hiệu hiện tại, đâu phải người thường có thể nắm giữ.

Giang Tả sửa đổi bảy điểm, đây đã là cực hạn của hắn, hắn không còn sức mà động nữa.

Nhưng bảy điểm này là đủ rồi.

Sau đó hắn mới bỏ la bàn phong thủy xuống, theo hắn đặt xuống, trận đồ cũng tản đi.

- Hô!

Giang Tả nhìn sang Trần Diệu đang ngồi chồm hổm một bên, ném lại miếng la bàn:

- Ba phút nữa lão đầu sẽ tỉnh lại, đưa tiền đi!

Đám người: “…”

Còn chưa thấy hiệu quả đâu, đòi tiền giờ có phải sớm quá không? Hơn nữa còn nói như có lý chẳng sợ vậy nữa.

Nhưng không ai dám nói hơn một câu.

Mặc Ngôn cũng không nói gì, nhưng vẫn lấy điện thoại mở Thiên Hòa, phải biết đám Trần Diệu có thể tiếp xúc thiên hòa, đó là do cô cho tài khoản, còn muốn tiếp xúc thêm, vậy phải xem bọn họ có bản lãnh đạt được tài khoản hay không.

Trải qua kiểm tra của bộ phận đối ngoại của Thiên Hòa, mới được cấp tài khoản.

Có tiền chưa đủ, còn cần kín miệng.

Sau đó Mặc Ngôn chọn hoàn thành.

Tiếp đó là đánh giá, vốn là còn muốn hạ một hai sao trong đánh giá.

Nhưng nhìn tới đánh giá trước đó, Mặc Ngôn lại thấy người trước nói quá có lý, sau đó đánh giá:

Đánh giá: ★☆☆☆☆

“Đáng giá một sao, không giải thích”

Xong.

Đánh giá xong, Mặc Ngôn mới ngẩng đầu huýt sáo, tựa như chưa có việc gì xảy ra.

Mà Giang Tả cũng nhận được tiền vào tài khoản.

Tám trăm ngàn.

Rất tốt, rất hoàn mỹ.

Sau đó Giang Tả nói với Xích Huyết Đồng Tử:

- Cậu tìm Ma Tu Mặc Ngôn, các người tự nói chuyện đi, tôi đi trước, lần sau có chuyện, tôi có thể suy xét giúp câu một lần.

Sau đó Giang Tả liền đi.

Trần Diệu có lòng muốn cản, nhưng sợ mấy phút cũng không xong, hắn đang muốn tạo quan hệ.

Nhưng lại không dám.

Chờ Giang Tả đi, Mặc Ngôn mới nói:

- Người này, sao còn chưa bị đánh chết vậy?

Xích Huyết Đồng Tử trợn trắng mắt, nhàn nhạt nói:

- Cô cứ chửi tiếp, tôi cũng đi đây.

Vừa nói, Xích Huyết Đồng Tử cũng rời đi.

Hắn vốn tới vì muốn so tài với Ma Tu Mặc Ngôn, giờ phát hiện đối phương là nữ, căn bản không còn chút hứng thú nào, đấu với nữ nhân thì tính cái quần gì?

- Này, chờ một chút, người Thiên Hòa các người đều thế sao?!

Mặc Ngôn đuổi theo sau.

Để lại đám Trần Diệu trố mắt nhìn nhau.

Trần Diệu đành quay sang nhìn mấy người đạo sĩ:

- Đạo trưởng, ông nội tôi.

- Trần thiếu đừng hỏi tôi, chúng tôi học nghệ không tinh. Vẫn là chờ ba phút rồi nói.

Người đạo trưởng kia nói.

Hòa thượng cũng lắc đầu, bọn họ còn có thể đứng đây, cũng là may mắn nhặt được một mạng thôi.

Ma pháp thiếu nữ cũng ngẩn người, chuyện hôm nay là sao đây?

Đây là pháp thuật đông phương sao?

Rất lợi hại, có điều có vẻ không có tác dụng gì với cô a?

Giờ có phải nên đi không?

Ba phút trôi qua, Trần lão gia tử trực tiếp ngồi bật dậy, sau đó ôm mặt kêu thảm:

- Đau a!

Tám trăm ngàn thêm mấy chục ngàn tiền thừa hôm qua, giờ hắn có gần chín trăm ngàn, có thể đi mua một chút thuốc tốt.

Dùng vào có thể củng cố tu vi.

Hiện tại tu vi của hắn là 1.1, bởi vì có Tiên Thiên khí, cơ sở của hắn mạnh hơn người thường, cho nên điều kiện tấn cấp cũng lớn hơn người thường nhiều.

Giang Tả tìm kiếm một chút, tiệm thuốc lớn nhất gần đây vẫn là tiệm thuốc hô qua.

- Khó trách, Trần Trúc Doanh kia xuất hiện ở đó, hóa ra là gần đây.

Sau đó Giang Tả đi tới tiệm thuốc, lúc này lại nghe có người cầu khẩn:

- Ông chủ, ông chú ý thêm một chút đi, cây thảo được này thực sự sẽ sáng lên, tôi tận mắt thấy đấy. Tôi không lừa ông, ông trả giá đi.

- Tôi nói rồi, tôi không biết, tôi không biết thứ này là gì, anh bảo tôi mua thế nào cho anh được?

- Một ngàn, một ngàn được không? Con gái tôi bị bệnh, giờ chúng tôi không có tiền đi viện nữa.

- Đi đi, mấy chuyện lừa đảo gạt tiền cứu mạng này có đầy trên mạng rồi, đừng có dùng mãi nữa. Đi đi, tôi thực sự không mua của anh được.

Giang Tả thấy người kia mặc rất bình thường, trên người thậm chí còn mùi đất sét trên núi, khả năng đúng là từ trong núi đi ra.

Đương nhiên, thứ Giang Tả chú ý không phải thứ này, thứ mà hắn chú ý, là một gốc cỏ trên tay người kia.

Chương 13: Tiên Thiên

Hỏa Linh thảo, mỗi khi tăng một cấp, đều sẽ bốc lên một ánh lửa yếu ớt.

Hỏa Linh thảo thành thục là cần qua ba cấp, cực hạn là năm cấp, lúc đó nó sẽ nắm giữ Hỏa thuộc tính khá mạnh, có thể làm chủ dược luyện đan.

Nhưng đối với Giang Tả mà nói, Hỏa Linh thảo là một trong ngũ hành, hắn lại vừa hay cần gom Ngũ Hành chi lực, Hỏa Linh thảo là một lựa chọn tốt.

Hơn nữa, Hỏa Linh thảo này đã phát sáng một lần, nói cách khác tối đa hai kỳ nữa là nó thành thục.

Chỉ cần bồi dưỡng một tháng, là có thể thành thuốc.

Người kia lẳng lặng đứng, có vẻ không chịu đi.

- Gốc cỏ này bao tiền?

Giang Tả hỏi.

Người trung niên kia sửng sốt:

- Ngài, ngài muốn mua?

Giang Tả gật đầu:

- Ra giá đi, đề nghị chú ra giá cao một chút.

Trung niên đại thúc đưa hai ngón tay:

- Hai, hai ngàn.

Giang Tả cau mày.

- Không được thì, một ngàn rưỡi, một ngàn rưỡi cũng được. Nếu không được nữa thì một ngàn cũng không thành vấn đề.

Thấy Giang Tả lần nữa cau mày, hắn lại lần nữa hạ giá.

Giang Tả thở dài, nếu không biết thì không sao, nhưng hắn biết giá trị của gốc thảo dược này, cho nên có chút không nỡ.

- Tôi chuyển cho chú!

Trung niên kia vui mừng:

- Ngài chuyển qua ví điện tử sao? Cái này tôi không có, chuyển qua ngân hàng được không?

Bây giờ cơ bản hiếm có người mang theo nhiều tiền mặt, cho nên chỉ có thể lấy qua tài khoản ngân hàng, hơn nữa còn phòng trường hợp tiền giả nữa.

Giang Tả gật đầu, sau đó trung niên mới cầm thẻ ngân hàng đưa cho Giang Tả xem.

Giang Tả không chút do dự chuyển tiền.

- Được rồi, đem gốc cỏ này đưa tôi đi.

- Cảm ơn, cảm ơn.

Người trung niên không chút do dự, trực tiếp chuyển gốc cỏ cho Giang Tả.

Giang Tả nhìn xem, gốc rễ còn rất tốt, có thể trồng tiếp được.

Cầm Hỏa Linh thảo, Giang Tả liền đi mua thuốc mà hắn cần.

Lúc này người trung niên kia vẫn cầm chặt điện thoại, hắn chờ tin nhắn, chỉ cần tiền tới tài khoản là có thể nhận được tin nhắn.

Không bao lâu, tiền liền tới tài khoản.

Chẳng qua hắn vừa nhìn một cái, lập tức ngẩn người.

Ông chú trung niên ngẩn người hồi lâu, chờ lúc lấy lại tinh thần, người mua gốc cỏ kia đã đi.

Hắn nhìn điện thoại, vẫn có chút hoảng hốt.

Hắn biết chữ, càng biết đọc số.

Người kia, không phải chuyển cho hắn một ngàn, mà là chuyển hai trăm ngàn.

Là hai trăm ngàn…

Con gái của hắn được cứu rồi, được cứu rồi.

Lấy lại tinh thần, trực tiếp quỳ xuống.

Trong miệng lẩm bẩm:

- Cảm ơn, cảm ơn!

Hai trăm ngàn, Giang Tả không chuyển nhầm, cũng không phải thương hại đối phương. Mà là gốc Hỏa Linh thảo này thực đáng giá đó, bất luận người kia cần tiền làm gì, không quan trọng, bởi hắn mua được Hỏa Linh thảo, không thiệt thòi.

Vừa mới trở về, đem Hỏa Linh thảo trồng xuống, hắn lại thấy điện thoại rung lên.

Bỏ ra xem, phát hiện lại có người nhắc tới hắn.

Liễu Y Y:

- @Phá Hiểu đại lão, anh lại nổi danh!

Xích Huyết Đồng Tử lập tức hỏi:

- Thế nào? Chuyện giải quyết xong chỗ Trần gia đã truyền đi rồi sao?

Lục Nguyệt Tuyết gửi một sticker khiếp sợ:

- Cái gì, đã giải quyết rồi? Không phải mới đi không bao lâu sao? Ma Tu Mặc Ngôn đâu?

“Ma Tu Mặc Ngôn gia nhập nhóm”

Lục Nguyệt Tuyết: “…”

Trần Ức: “…”

Tiêu Tiểu Mặc: “…”

Biên Hải Đao Khách: “…”

Ma Tu Mặc Ngôn:

- Sao, xem thường Ma tu?

Lục Nguyệt Tuyết:

- @Xích Huyết Đồng Tử, cậu bị bắt sao?

Xích Huyết Đồng Tử gửi một icon bất đắc dĩ:

- Cô nương này cứ theo tôi, tôi không thể làm gì khác!

Lục Nguyệt Tuyết gửi một icon hóa đá:

- Cô nương? Cậu chắc chắn không sai chứ?

Xích Huyết Đồng Tử:

- Không có!

Ma Tu Mặc Ngôn gửi một sticker nghịch ngợm:

- Sao? Tôi không thể là con gái sao?

Lục Nguyệt Tuyết trực tiếp lật bàn:

- Tại sao trong tình báo của tôi, Mặc Ngôn là nam?

Phá Hiểu:

- Khả năng là nửa đường biến tính, tôi từng thấy qua bí pháp này.

Ma Tu Mặc Ngôn: “…”

- Tôi trời sinh đã thế.

Liễu Y Y gửi icon suỵt:

- Có thể để người ta nói hết lời không?

Biên Hải Đao Khách:

- Đúng vậy, YY tiên tử vừa rồi nói Phá Hiểu đạo hữu nổi danh, có phải là vì lại hoàn thành ủy thác không?

Tiêu Tiểu Mặc:

- Không phải, chúng tôi ở công ty nghe được một truyền thuyết.

Lục Nguyệt Tuyết:

- Truyền thuyết? Công ty có việc gì vậy?

Liễu Y Y:

- Vừa rồi nghe nói, sớm nay có một người tham gia khảo hạch tu vi, là khảo hạch 1.1.

Lục Nguyệt Tuyết:

- Sau đó thì sao?

Liễu Y Y:

- Sau đó, người kia bón hành cho giám khảo 1.5, nghe nói vị giám khảo gia đến giờ còn chưa tỉnh thần, trong mắt đầu sự sợ hãi.

Xích Huyết Đồng Tử gửi một icon kinh ngạc:

- Đùa sao? 1.5 với 1.1 cách quá xa, bón hành thì cũng thôi, còn để lại bóng ma trong lòng, có phải là nói quá hay không?

Biên Hải Đao Khách:

- Người YY tiên tử nói là ai? Không phải là…

Liễu Y Y:

- Không sai, chính là Phá Hiểu đại lão, có người tận mắt nhìn thấy.

Xích Huyết Đồng Tử khiếp sợ:

- Cô nói như thế, tôi đột nhiên thấy có khả năng.

Ma Tu Mặc Ngôn:

- Khả năng cực lớn, nếu không hắn sao lợi hại vậy.

Lưu Vũ:

- Tôi 1.3 cũng bị ngược, 1.5 chắc khó hơn chút thôi.

Tiêu Tiểu Mặc:

- Bớt bớt đi, đừng có tự làm mất mặt. @Phá Hiểu đại lão, thật là anh sao?

Nhìn những người này thảo luận, Giang Tả không khỏi cau mày, 1.5 thôi mà, cần cường điệu vậy sao?

Sau đó Giang Tả trả lời:

- 1.5 thôi, không phải rất yếu sao?

Bhdkk:

- Dám hỏi tu vi thực của đạo hữu là?

Phá Hiểu:

- 1.1

Cả đám an tĩnh.

Giang Tả nhún vai, không thèm đếm xỉa tới đám người này, để điện thoại qua một bên, bận rộn làm việc.

Lần này hắn mua hết bảy trăm ngàn còn lại.

Tối nay hẳn có thể tăng lên 1.2.

Tu luyện đúng là tốn tiền a, hai ngày tốn hơn một triệu.

Không làm ủy thác, thực không biết năm nào tháng nào mới có thể kiếm được nhiều tiền như vậy.

Tập đoàn Thiên Hòa.

- Sêó, vị Tả ca kia có phải quá nghịch thiên không?

Lưu Vũ hỏi Tiêu Tiểu Mặc.

Tiêu Tiểu Mặc tức giận nói:

- Không nghịch thiên, có thể một tay đánh ngất cậu sao?

Trần Ức:

- Sếp, có hứng thú làm Tiểu Tam không?

Phanh, Trần Ức trực tiếp bị gậy bóng chày đập bể đầu.

Tiêu Tiểu Mặc nói:

- Bên hậu cần truyền tin quá nhanh, sợ là có người muốn chỉnh hắn.

Trần Ức khinh thường:

- Sếp, Tả ca không phải người thường, chỉ từ hai ngày này có thể thấy được, người nào muốn chỉnh hắn, sớm muốn cũng bị chỉnh lại. Có điều, người trong công ty cũng không phải kẻ ngu, bọn họ sẽ không gây phiền toái với Tả ca chứ?

- 1.1 đánh bại 1.5, cậu nói trong này mà không có bí mật, người khác tin không?

- Sếp, hay là Tả ca có pháp bảo? Hơn nữa còn không phải pháp bảo bình thường nữa!? Là ngón tay vàng trong truyền thuyết?

Tiêu Tiểu Mặc lắc đầu:

- Không phải tôi cảm thấy, mà là rất nhiều người cảm thấy như vậy, kiểu gì cũng sẽ có người âm thầm hạ thủ. Bây giờ không ai biết Giang Tả là Phá Hiểu, tóm lại, bảo mật, tướng mạo cũng không được truyền đi. Trừ phi hắn tự mình để cho người khác biết, nếu không không để lộ ra ngoài.

- Đã hiểu.

------

Chương 14: Thân Là Nam Nhi, Phải Có Trái Tim Anh Hùng

Giang Tả chuẩn bị dược dịch, điện thoai lại đột nhiêng vang lên.

Là có người gọi đến.

Giang Tả kinh ngạc, lại có người gọi điện cho hắn? Theo lý mà nói, thì không nhiều người biết số mới phải.

Bạn học cũ không cần nhắc tới, không biết mấy người. Công ty lại càng không ai, một người quen cũng không có.

Là ai gọi hắn đây?

Dược dịch hoàn thành, Giang Tả mới về phòng khách cầm điện thoại lên.

Nhìn một cái liền ngẩn người.

Tô Kỳ?

- Có gì đó không đúng a, theo lý từ lúc ta trở về, văn bản chưa tiếp xúc với Tô Kỳ, không có nhân quả ảnh hưởng, vì sao cô ấy lại gọi về?

Giang Tả không quá hiểu, đời trước, Tô Kỳ căn bản không nhắn tin, gọi điện gì có hắn a.

Hai ngày sau, mới mang theo gương mặt âm trầm trở lại.

Không, hẳn không phải âm trầm, mà đại khái là bi thương.

Khi đó, Giang Tả cũng không quá hiểu.

Nhưng giờ thì khác, trong quá trình này nhất định là có vấn đề.

Nếu không phải Tô Kỳ, vậy chắc chắn là có biến hòa ngoài ý liệu khác.

Trong lúc Giang Tả nghĩ loạn, điện thoại lại vang lên.

Vẫn là Tô Kỳ.

Giang Tả do dự một chút, hiện hắn không biết phải đối mặt với Tô Kỳ thế nào cả, chẳng qua không bao lâu, hắn liền bản năng bắt máy.

Giang Tả không có gì để nói, một câu cũng không nói.

Giang Tả không nói, đối diện cũng yên lặng.

Giằng co mười mấy giây, đối diện mới có tiếng Tô Kỳ truyền tới:

- Em, mai em sẽ về nhà. Có phải anh còn tức giận không?

Giang Tả thở dài, Tô Kỳ nói ngày mia trở lại.

Nhưng nhìn lại phòng bếp loạn xì ngậu, lại thêm trận pháp trong phòng ngủ, có phải hắn cần lập tức dọn sạch không?

Cuối cùng, Giang Tả cũng ừm một tiến nhẹ.

Hai bên không nói gì thêm, sau đó liền tắt máy.

Không phải là Giang Tả tức giận, mà là hắn thực không biết đối mặt với Tô Kỳ thế nào.

Mấy cái kiểu sống lại thực hiện tiếc nuối, vốn không phải mục đích của hắn.

Mục đích của hắn hiện tại, là tìm một con đường thú vị để đi.

Xem đến cuối cùng, có thể làm được gì, có thể nhìn thấy điều gì.

Nhưng Tô Kỳ lại khiến hắn loạn, Giang Tả hắn có thể bỏ qua bất kỳ người nào, duy chỉ Tô Kỳ này là không thể.

Giang Tả lắc đầu, bây giờ còn chưa phải lúc nghĩ mấy chuyện này, giờ hắn cần phải nhanh chóng đạt tới Nhị giai, chỉ cần tới Nhị giai, hắn có thể làm được nhiều việc hơn.

Nhị giai có thể điều động linh khí để thi pháp, còn Nhất giai chỉ có thể làm chiến sĩ mà thôi.

Chênh lệch không phải chỉ một hai điểm.

Nhị giai đồng nghĩa với cận chiến Pháp sư, thân là Pháp sư, ai mà không có mộng cận chiến?

Tốn chút thời gian, Giang Tả chuẩn bị xong mấy việc còn lại, sau đó liền bắt đầu thu dọn phòng.

Đem một vài thứ không nên để lại dọn sạch.

Hơn nữa hắn cũng dự định, sau này chỉ ở phòng ngủ phụ, phòng ngủ chính để lại cho Tô Kỳ.

Như vậy, cũng không lo bị phát hiện trận pháp.

Về phần nói cho Tô Kỳ biết hắn cũng tu luyện?

Nói như thế nào đây, Giang Tả có chút không muốn.

Đại loại là một tâm tình không tên nào đó, ai cũng có thể biết hắn có tu vi, chỉ riêng Tô Kỳ thì không được.

Có lẽ, bởi Tô Kỳ cũng không nói cho hắn biết cô ấy là người tu luyện đi.

- Ha ha, không nghĩ tới ta lại trẻ con như vậy.

Giang Tả tự giễu.

Sau khi Giang Tả rót linh dịch mới tạo ra vào trận pháp, trận pháp này là trận pháp phụ trợ tu luyện, cũng là trận pháp cần cho việc tu luyện Tiên Thiên Hỗn Độn pháp.

Trận pháp phân âm dương, âm trận là phụ, dương trận là chủ.

Tất cả mọi thứ từ âm trận đi tới dương trận, tăng tác dụng hấp thu ngoại lực.

Hiểu đơn giản là, Thải Âm Bổ Dương.

Làm xong mấy việc này, Giang Tả mới ra khỏi cửa, trận pháp này hoạt động tốt nhất vào buổi tối, cho nên vẫn nên đợi một chút đi.

Bây giờ còn là xế chiều, hắn hoàn toàn có thể ra ngoài thử vận may một chút.

Nếu muốn thử vận may, đương nhiên không thể không ném tiền xu.

Chẳng qua lần này tiền xu vừa hạ, Giang Tả liền cảm thấy một cơn gió xông tới.

Hắn bản năng né qua một bên, nhưng hắn vẫn đánh giá thấp cơn gió này, gió này sượt qua người hắn, trực tiếp ép Giang Tả lùi sau hai bước.

- Thật là nhanh, gió thật mạnh, người này chí ít đạt tới Nhị giai.

Cơn gió vừa rồi, là do có người chạy tới phía hắn.

- Lại có thể né tránh ta, ta thấy tiểu tử ngươi cốt cách thanh kỳ, muốn tặng ngươi một hồi tạo hóa, có muốn không?

Một người đàn ông trung niên đột nhiên xuất hiện, nhìn Giang Tả nói.

Giang Tả híp mắt nhìn lại, nói thế nào đây, tu vi người này rất cổ quái.

Nhìn thì như mới Nhị giai, nhưng trong cơ thể mơ hồ truyền ra âm thanh long ngâm hổ gầm.

Long ngâm hổ gầm, linh khí hóa hình, thần thông sơ hiên, không tới Ngũ giai không thể làm được.

“Người này là Ngũ giai? Không giống, xem ra có nguyên nhân đặc biệt.”

Sau đó Giang Tả cười nói:

- Không dám nhận, tiền bối, mời lão nhân gia ngài tiếp tục đi đường đi.

Giang Tả không ngốc, tạo hóa mà dễ tặng sao?

Không giết hắn là không tệ rồi.

Người trung niên khinh bỉ:

- Tiểu bối nhát gan, thân là nam nhi, lại không có anh hùng đảm! Tạo hóa có gì mà không dám nhận? Chẳng lẽ ngươi không muốn trở nên mạnh mẽ? Không muốn kim thương bất đảo, không muốn mở rộng hậu cung? Nam nhân không muốn mở hậu cung, không xứng tiếp tạo hóa của ta.

Giang Tả: “…”

Cuối cùng, Giang Tả hỏi:

- Dám hỏi tiền bối có hậu cung không? Lại hoặc hậu cung có mấy người?

- Tiểu bối vô tri, bản đạo làm vậy là tạo phúc cho hậu nhân, ta từng phát hạ hoành nguyện, tỷ lệ nam nữ không đạt tới 1:1, cả đời không mở hậu cung!

Giang Tả lần đầu nghe được người nói nguyên nhân bản thân độc thanh thành đường đường chính chính như vậy.

Sau đó, Giang Tả cũng giơ tay lên trời:

- Ta Giang Tả ở đây phát hạ hoành nguyện, một ngày tỷ lệ nam nữ chưa đạt tới 1:1, ta cả đời không mơ hậu cung, nếu làm trái lời thề, đạo tâm tan vỡ, thân tử đạo tiêu, hồn phi phách tán!

Sau đó, Giang Tả nhìn về phía người đàn ông trung niên:

- Tới phiên ngài, mời ngài thử phát hạ một cái cho tiểu bối xem.

Người đàn ông trung niên: “…”

Tiểu tử này đúng là đủ hung ác.

Người đàn ông trung niên khẽ co quắp khóe miệng, nói:

- Duyên phận ta ngươi đã hết, bản đạo cáo từ.

Giang Tả nhàn nhạt nói:

- Tiền bối nhát gan, thân là nam nhi, lại không có anh hùng đảm. Thôi, ngài đi đi.

Người đàn ông trung niên: “…”

Có điều hắn là ai? Khích tướng hữu dụng được sao? Sao có thể?

Giang Tả lại nói:

- Mất mặt mất hứng!

“…” người đàn ông trung niên trừ khóe miệng, khóe mắt cũng bắt đầu nhích nhích.

Có điều hắn vẫn nhịn được, biến mất không còn tâm hơi.

Giang Tả lắc đầu khẽ cười:

- Đúng là nhẫn nhại, người này đúng là thú vị. Có điều thề hữu dụng sao? Tu vi quá thấp không dẫn động Thiên Địa được a?

Giang Tả không nghĩ thêm, dù sao từ khi bắt đầu tu luyện, hắn cũng chưa từng dây dưa với nữ nhân nào.

Mở hậu cung?

Trừ Tô Kỳ ra, hắn còn có tình cảm được với ai được chứ?

Nữ nhân, kiếp trước hắn dùng để giết!

Lúc này, Giang Tả mới cúi người nhặt đồng tiền xu:

- Tiền xu đứng mãi không đổ, xem ra hôm nay không có cơ may nào rồi. Ả?

Điện thoại trong túi kêu, làm cho hắn có chút sững lại.

Chẳng qua lấy ra nhìn một cái, Giang Tả liền thất vọng, không phải là Tô Kỳ.

Số này không có tên, Giang Tả cũng không biết là ai, cho nên chỉ có thể ấn nghe.

- Chào anh, biệt thự cạnh biển, giá ba trăm giao tận tay, có cần không ạ?

------

Chương 15: Nguyệt Liên Thánh nữ

Trêu đại thúc kia một hồi, Giang Tả cũng cảm thấy tâm tình thoải mái hơn nhiều, Tô Kỳ mới là cả đời của hắn, là cửa khó khăn nhất của hắn, cho nên hắn mới lo lắng.

Nhất là khi phát hiện có điện thoại, có tin nhắn, hắn sẽ hy vọng là Tô Kỳ trước tiên.

Điều này thực sự khiến Giang Tả lúng túng, sống không biết bao nhiêu năm, lại vẫn còn cảm giác yêu đương.

Suy nghĩ một chút, đúng là có chút mất mặt.

Ném tiền xu không thành, Giang Tả cũng không ném lại, đây là huyền học, nếu đã không được, vậy là vô duyên.

Làm lại phúc họa khó lường.

Bất đắc dĩ, Giang Tả chỉ có thể một lần nữa tới Tập đoàn Thiên Hòa.

Bộ phận thị trường hiện tại cơ bản không có ai, hoặc có lẽ chỉ có một người.

Hơn nữa còn là một cô gái, nhìn người này loay hoay trước máy tính, có vẻ như đang vội.

Giang Tả đến, tự nhiên cũng kinh động tới đối phương, cô nàng tội nghiệp nhìn Giang Tả:

- Đạo hữu, có thể giúp tôi một chút không, không mở được máy tính:

Giang Tả: “…”

Giang Tả liếc mắt nhìn qua máy tính, lại đi tới phía ổ cắm, sau đó nói:

- Chưa cắm điện!

Cô gái kia còn tưởng Giang Tả sẽ giúp cô cắm lại điện, nhưng Giang Tả trực tiếp quay người, đi.

Đối mặt một cô gái đáng yêu như thế, người kia lại trực tiếp bỏ đi, cúi người cắm giúp một cái cũng không muốn.

Thứ người như vậy, đáng độc thân cả đời.

Giang Tả trở lại vị trí của bản thân, muốn xem có thêm ủy thác mới hay không, đáng tiếc, căn bản không có.

Sau đó lại lấy điện thoại ra, nhìn xem có trong nhóm có việc gì gấp không.

Nhưng vừa vào, đã thấy Xích Huyết Đồng Tử gửi liên tiếp một link:

- Mau mau vào xem, Thánh nữ Thánh địa livestream, đẹp tới mê người!!!

Thánh địa, thực ra cũng chỉ là một tông môn hơi lớn mà thôi, mà nhắc tới Thánh địa, Giang Tả chỉ biết một, Nguyệt Liên Thánh địa.

Nói tới Nguyệt Liên Thánh địa, hắn lại nhớ tới một người.

Nguyệt Liên Thánh nữ, là kẻ ác tâm mà hắn thống hận nhất đời trước.

Đời trước hắn chưa bao giờ chịu thiệt trước mặt ai, duy chỉ mất mặt trước vị Nguyệt Liên Thánh nữ.

A, cừu nhân gặp mặt, hai mắt đỏ ngầu, Giang Tả đang nghĩ, có nên lập tức đi giết đối phương không?!

Sau đó Giang Tả hỏi trong nhóm:

- Thánh nữ Thánh địa? Là của Thánh địa nào?

Tiêu Tiểu Mặc:

- Không phải chỉ có một Thánh địa thôi sao? Đương nhiên là Nguyệt Liên Thánh địa.

Thấy cái tên Nguyệt Liên Thánh địa, khóe miệng Giang Tả khẽ nhếch lên nụ cười tàn nhẫn, xem ra cần chuẩn bị một chút.

Cô gái trong văn phòng nhìn thấy Giang Tả nhếch miệng cười, lập tức có chút hoảng, người này thật tà ác a, liệu có phải là ngoài mặt không thèm nhìn cô, nhưng lại âm thầm nghĩ chuyện bỉ ổi gì không?

Cô có chút hoảng.

Lúc này, Giang Tả mở link livestream.

Rất nhanh đã nhìn thấy một vị tiên nữ, thân mặc váy trắng, khiến người cảm thấy linh hoạt xuất trần, tựa như không dính bụi trần gian.

Dung mạo tuyệt mỹ, nói chim sa cá lặn cũng không quá, chỉ đứng đó thôi cũng như một bức phong cảnh mê người.

Giang Tả thở dài, người này đúng là rất đẹp, nhưng không phải vị Thánh nữ mà hắn biết kia.

Chẳng lẽ nửa đường đổi Thánh nữ?

Lúc này Giang Tả trở lại nhóm hỏi:

- Nguyệt Liên Thánh nữ là ai? Thánh địa chỉ có một vị Thánh nữ sao?

Ma Tu Mặc Ngôn:

- Đại lão, anh có thấy Thánh nữ này rất khó coi không? Vẫn là Thánh nữ ma môn tôi đẹp mắt hơn, đại lão có muốn xem không? Đợi cô ấy livestream, tôi sẽ gửi link cho anh.

Biên Hải Đao Khách;

- Cầu đừng gửi link, lần trước tôi xem một lần, cái bọc kia biến hoa vô cùng thảm!

Trần Ức:

- Nguyệt Liên Thánh nữ gọi riêng là Tĩnh Nguyệt Thánh nữ, Thánh nữ chỉ có một, nhưng dự khuyết thì có hai ba vị gì đó.

Người này quả nhiên không phải người mà Giang Tả biết, hẳn là sau đó mới đổi, Thánh nữ kia không phải gọi riêng là Tĩnh Nguyệt.

Nếu đã không phải, Giang Tả cũng không tính giết đối phương, chờ lúc nào gặp người thật, lúc đó giết cũng không muộn.

Giang Tả muốn giết đối phương, nhưng cũng không định đi thăm dò, làm vậy chỉ tổ lãng phí thời gian, hơn nữa nếu giống như trước đây thì sao?

Đó mới là thống khổ.

Có điều, những người này sao lại phải livestream?

Giang Tả lần nữa trở lại phần xem stream, vị Thánh nữ này đúng là rất đẹp mắt.

Nhưng làm vậy để làm gì, kiếm tiền sao? Rõ là không thể.

Chẳng lẽ có thâm ý gì?

Giang Tả không đoán ra được, chỉ có thể hỏi vào trong nhóm:

- Những người này stream làm gì vậy?

- Làm gì? Stream cần mục đích gì sao?

Lục Nguyệt Tuyết gửi một icon kinh ngạc.

Giang Tả ngây người, không cầm mục đích gì sao?

Ma Tu Mặc Ngôn:

- Thích thì stream thôi nha, đăng một đoạn video đẹp, vui vẻ là được rồi.

Quả nhiên, tu luyện cùng với sở thích, căn bản không có bất cứ quan hệ gì.

Lúc này, đột nhiên một người đàn ông đi tới văn phòng, người này tuổi chừng ba mươi, khí chất văn hoa, nhìn thôi cũng biết không phải nhân viên bình thường.

Hắn nhìn qua bộ phận thị trường:

- Nơi này chỉ còn hai người sao? Trong phòng họp có người ra ủy thác, có hứng thú cùng làm không?

Giang Tả ngẩng đầu nhìn ra, tu vi người này không thấp, không nhìn rõ.

Hẳn là che giấu ti vi.

Có điều Giang Tả nhìn thấy thẻ công tác của đối phương, chủ quản bộ phận, Khương Nhiên.

Thấy thứ này, Giang Tả liền đứng lên, không nói tiếng nào mà đi theo.

Cô gái kia do dự một chút, cũng đi theo, cô đặc biệt tự tin vào bản thân.

Do dự là bởi vì thấy tên biến thái kia cũng đi.

Sau đó hai người đi tới phòng họp, Khương Nhiên đứng ở cửa nhìn họ:

- Thẻ công tác.

Giang Tả cầm thẻ đưa tới, cô gái kia cũng làm tương tự.

Tây Môn Linh Lung, quả nhiên khéo léo đẹp đẽ.

Khương Nhiên nhìn qua Giang Tả một chút, nói tiếp:

- Vào đi, nếu thấy không thích hợp, có thể trực tiếp từ bỏ.

Giang Tả cùng Tây Môn Linh Lung gật đầu, cùng đi vào phòng họp.

Khương Nhiên cũng không vào theo, hắn không cần đi vào, việc tiếp theo có được hay không, không quan hệ gì với hắn.

Có điều Giang Tả lại thực kinh ngạc, người có thể khiến chủ quản tiếp đãi, hẳn không phải người thường.

Quả nhiên, vừa mới vào cửa, Giang Tả liền cảm nhận được một cỗ uy áp, là muốn đánh phủ đầu trước sao?

Tây Môn Linh Lung cũng cảm nhận được áp lực, nhưng cô cảm thấy đây hẳn là khách hàng muốn khảo nghiệm năng lực, cho nên yên lặng đón đỡ.

Nhưng cô lại đột nhiên nghe được một âm thanh khiến bản thân khiếp sợ.

- Trong ba giây lập tức thu lại uy áp, nếu không tôi sẽ khiến các anh hối hận.

Đây chính là lời Giang Tả nói, thanh âm không chút tâm tình, không nghe ra hỉ nộ.

Nhưng lại khiến người khác biến sắc, Tây Môn Linh Lung biến sắc, hai người bên trong cũng biến sắc.

Bọn họ chưa từng thấy kẻ nào lớn lối như thế, không phục thì dùng uy áp ép lại nha, mở miệng ồn ào làm cái gì?

Nhưng chính như thế, bọn họ cũng không dám lỗ mãng, không ai muốn làm lớn chuyện này.

Uy áp tản đi.

Tây Môn Linh Lung khó tin nhìn Giang Tả, không phải nói khách hàng là thượng đế sao? Không chịu khảo nghiệm, người ta không giao ủy thác cho thì sao?

Bên ngoài, Khương Nhiên lại khẽ cười, người này đúng là thú vị!

----

Chương 16: Dọc Theo Chiến Trường Viễn Cổ

Giang Tả nói chuyện rất to, nói không to, hắn sợ người ở trong không nghe thấy.

Hắn cũng không thể dùng uy áp ép về, tu vi 1.1 lấy đâu uy áp?

Hai người trong này đều đã đạt tới Nhị giai.

Bên trong là một nam một nữ, tuổi chừng hai mươi, có điều sắc mặt hiện tại đều không mấy dễ nhìn, sắc mặt lúc nhìn về phía Giang Tả thì càng thêm khó chịu.

Vừa rồi không nhìn ra, bây giờ nhìn lại, tu vi mới 1.1?!

1.1Mà lớn lối vậy sao?

Ai cho hắn lá gan này?

Nếu không phải hiện tại đang cần hai người, hơn nữa còn cần tu vi không cao, tốt nhất là tán tu, bọn họ nhất định sẽ không cần người này.

Nếu không, với tu vi của hai người này, xứng nhận ủy thác của bọn hắn sao?

Nhưng bất luận là thế nào, bọn họ cũng phải chấp nhận sự phách lối này, bởi vì bộ phận thị trường hiện tại không có người thứ ba.

Bọn họ có chút cảm thấy Khương Nhiên kia cố ý, nếu không sao lại cầm hai người tới tới góp đủ số như vậy?

Có lẽ, đối phương nhận ra điều gì đó.

Giang Tả cùng Tây Môn Linh Lung ngồi xuống, bây giờ để xem đối phương có ủy thác gì?

- Ngoài Giang thành có một con sông, đối diện con sông có một mảnh rừng, trong rừng có một gian nhà gỗ, trong nhà gỗ có một tấm Linh bài. Chúng tôi muốn hai vị có thể lấy tấm Linh bài kia về đây cho chúng tôi.

Người nam kia nói.

Giang Tả híp mắt, ủy thác này đúng thực đơn giản, đơn giản tới mức khiến người không tưởng nổi.

Đương nhiên, chủ yếu là do đối phương chưa nói hung hiểm trên đường.

Giang Tả hỏi:

- Chỉ hai chúng tôi?

Người nam kia lắc đầu:

- Năm người, hai người các vị cộng thêm hai chúng tôi và một người nữa, người kia đã đi trước.

Tây Môn Linh Lung hỏi:

- Dọc đường đi có nguy hiểm chứ? Hơn nữa hai vị trả bao nhiêu tiền?

- Nguy hiểm thì có, nhưng hai vị sẽ tương đối an toàn, đường nguy hiểm chúng tôi đi. Về phần giá cả, hai cây Thiết thảo.

Thiết thảo còn gọi là Thiết mộc, cao chừng một mét, đặc trưng chủ yếu là cứng rắn như sắt, thích hợp để chế tạo pháp bảo cấp thấp.

Hơn nữa sau khi chế thành pháp bảo, độ cứng cáp, sắc bén… hơn xa đại đa số kim loại.

Quan trọng nhất là, cỏ này cũng như cây hẹ vậy, cắt rồi còn có thể mọc thêm.

Đáng tiếc duy nhất đó là khó sinh sản, không có rễ là không sống được.

Cho nên Thiết mộc cũng coi là vật quý, là Linh mộc cần thiết của mỗi tông môn.

Đương nhiên, đối với Giang Tả mà nói, thứ quan trọng nhất đối với hắn là đây là một cây Linh mộc có Kim thuộc tính, cho nên có thể nhận ủy thác này.

Giang Tả gật đầu:

- Ủy thác này tôi nhận.

Hai người khẽ khinh bỉ, làm như nhận khó lắm vậy.

Sau đó họ cùng nhìn về phía Tây Môn Linh Lung, Tây Môn Linh Lung do dự một chút:

- Có thể thêm tiền không? Ví như một hai chục ngàn gì đó, gần đây tôi rất thiếu tiền.

Hai người kia không còn gì để nói, cuối cùng lại bỏ thêm năm chục ngàn, hoàn thành việc tuyển người.

Ủy thác này là ủy thác đột xuất, hơn nữa còn là loại lập tức chấp hành, cho nên vừa bàn xong, hai người Giang Tả liền đi theo hai người kia, ra bờ sông ngoài thành.

Dọc đường đi, Giang Tả cũng biết tên hai người kia, nữ là Từ Thanh, nam là Côn Thái.

Côn Thái nói:

- Nhớ kỹ, phải đi theo bản đồ, nếu không có vấn đề gì, chúng tôi không chịu trách nhiệm, nếu nửa đường hai người thu hoạch được gì, chúng tôi cũng không hỏi tới. Nhưng Linh bài kia, hai người cũng không được đụng vào.

Giang Tả nhìn bản đồ, hắn vẫn có chút cảm thấy nơi này thật quen thuộc, nhưng trong trí nhớ, lại khẳng định chưa từng tới nơi này.

Sau đó Giang Tả cũng không nghĩ nhiều, tóm lại đến lúc đó rồi tính.

Từ Thanh bất mãn nói:

- Này, có nghe được không vậy? Thực không biết tu vi 1.1 mà kiêu cái gì chứ, đến lúc đi vào trong đó mà chết, hại chúng tôi thất bại trong gang tấc, anh có đền nổi không?

Giang Tả cau mày nhìn Từ Thanh, hắn không muốn tranh cái với người ta, nhất là trong lúc không biết phải phản bác thế nào.

Rất nhanh, bọn họ đã đến mục tiêu.

Quả nhiên là một con sông, nhưng Giang Tả nhìn thấy ở thượng du có một lối đi đặc thù.

“Là khí tức Viễn Cổ chiến trường.”

Nhìn thấy nơi này có liên quan tới chiến trường kia, khó trách hắn lại cảm thấy quen thuộc.

Hắn đã ở chiến trường kia rất lâu.

Có điều thời gian mở chiến trường hẳn còn một đoạn nữa, bây giờ hẳn mới tranh đoạt vị trí thôi.

Sau đó Côn Thái dẫn cả bọn đi tới lối đi kia.

Tiếp tục đi qua bên sông.

Nơi này đã không phải bờ bên kia sông ban đầu, mà đã là dọc theo Viễn Cổ chiến trường.

Côn Thái nói:

- Được rồi, bây giờ hai vị tới vị trí chỉ định kia, nhớ kỹ, muốn sống thì chớ làm loạn.

Sau đó, Giang Tả cùng Tây Môn Linh Lung tách khỏi hai người.

Tây Môn Linh Lung nghi ngờ nói;

- Chúng ta tới đây để đi dạo thôi sao? Sao tôi thấy họ căn bản không để chúng ta làm gì vậy?

Giang Tả nói:

- Nếu cô không thích nằm mà kiếm tiền, có thể từ chối!

Tây Môn Linh Lung nổi giận:

- Anh mới nằm mà kiếm tiền!

Sau đó Tây Môn Linh Lung chạy đi.

Sống lại lâu như vậy, lần đầu tiên Giang Tả ngẩn cả người.

Tiểu cô nương này, suy nghĩ tới thứ không lành mạnh sao?

Có điều Giang Tả cũng không quá để ý, mà đi tới giao độ được chỉ dẫn.

Nhìn lại bản đồ, Giang Tả nhàn nhạt mở miệng:

- Khu rừng này không phải phải ngã năm mà là ngã ba, xem ra ba người kia hẳn là đi cùng một đường.

Có điều Giang Tả cũng không quá quan trọng vấn đề này, ít nhất là Thiết mộc của đối phương khiến hắn động tâm.

Cho nên Giang Tả không chút do dự đi vào trong rừng.

Vừa đi vào trong, đoạn đường phía sau đã bị rừng cây bao phủ, nói cách khác, con đường này có vào không ra.

Hoặc là tới điểm cuối, hoặc là chết trên đường, Giang Tả toét miệng cười:

- Đúng là mùi vị của Viễn Cổ chiến trường.

Giang Tả trực tiếp vứt tấm bản đồ, nếu đã vào đây, sao có thể bỏ qua cơ hội tầm bảo?

Chiến trường Viễn Cổ là nơi có không ít thứ tốt, dù là chỉ một đường đi thẳng, cũng có thể thấy được không ít kỳ vật.

Về phần tín vật thông hành vào chiến trường Viễn Cổ? Giang Tả căn bản không chút để ý cái Linh bài kia.

Hắn muốn vào chiến trường Viễn Cổ, căn bản không cần tín vật.

Giang Tả không ngừng đi về phía trước, hắn không hề rời khỏi con đường có sẵn, trong khu rừng này, không hề ôn nhu như những gì đang hiện rõ, đám quái vật trong đó đều ăn người không nhả xương a.

Rất nhanh đã đi tới trước một tấm bia đá, trên bia viết hai chữ, sinh tử.

Giang Tả đứng trước bia đá hồi lâu, rất lâu.

Chờ tới khi mặt trời vừa lặn, hai chữ sinh tử trên bia đột nhiên biến mất, thay vào đó là hai chữ Giới Hạn, hơn nữa bia đá cũng biến thành một cánh cửa đá.

Giang Tả mỉm cười:

- Quả nhiên vấn vậy, chiến trường Viễn Cổ thực quá đáng yêu, lần nào cũng chào đón ta a. Không biết vào sẽ thấy gì đây? Nếu không thấy bọn họ, vậy đúng là khiến người thất vọng, không ai tới đoạt bảo, vậy thực khiến người có cảm giác không đủ trân quý.

Ở bên kia, Tây Môn Linh Lung cũng đứng trước một tấm bia đá, nhìn cửa truyền tống trên bia đá, Tây Môn Linh Lung có chút bất an:

- Nha Nha, ngươi nghiêm túc sao? Tại sao ta lại thấy vào đây sẽ có nguy hiểm vậy? Hơn nữa trên ủy thác nói là đi theo bản đồ hướng dẫn là được a?

- Sẽ không sai đâu, trong này nhất định có bảo vật, ta đã ngửi được rồi. Vào đi thôi, ta sẽ bảo vệ ngươi!

- Được rồi, có điều ngươi cũng đừng vừa vào liền chạy, ta sợ!

------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!