- Hình như muội muốn đốn ngộ.
Tiểu Tiểu cũng nói:
- Muội cũng có loại cảm giác này, nhưng giống như bị kẹt lại không vào được,.
Mấy người Thanh Liên cũng giống như vậy.
Tĩnh Nguyệt cau mày:
- Không phải là đối phương cảm ngộ luyện tâm, rồi mang chúng ta theo chứ ?
Nếu như không phải mà nói, làm sao tất cả mọi người đều có loại cảm giác vi diệu này?
Thời điểm bọn họ cảm giác có cảm ngộ, Tiên Linh Khí cũng nhanh chóng vọt tới chỗ ấn ký.
Dị biến kinh động sáu người, sau đó bọn họ phát hiện hấp thu Tiên Linh Khí không cần bọn họ luyện hóa.
Ban đầu hấp thu Tiên Linh Khí yêu cầu bọn họ phải luyện hóa, nếu không đã sớm hấp thu xong rồi.
Đâu cần nhiều ngày như vậy.
Tô Kỳ nói:
- Thế nhưng Tiên Linh Khí cũng không phải bị chúng ta hấp thu. Có phải tín hiệu hai bên được đả thông, Tiên Linh Khí chảy tới chỗ nam Thánh nữ dự khuyết hay không?
Thanh Liên kinh ngạc, sau đó nói:
- Chúng ta có nên ngăn cản hay không?
Tĩnh Nguyệt lắc đầu:
- Không cần, bởi vì không ngăn cản được.
Quả thật không ngăn cản được, đây là việc ấn ký làm ra, nếu như nam Thánh nữ dự khuyết muốn hấp thu, như vậy lấy quyền hạn của hắn, Tĩnh Nguyệt cũng rất khó cấm hắn.
Tô Kỳ an ủi:
- Chắc vấn đề cũng không lớn đâu, dù sao đối phương chỉ có một người, luyện hóa nhanh hơn nữa cũng không thấm vào đâu.
Tĩnh Nguyệt thở dài, làm sao có thể dùng lẽ thường để ước lượng nam Thánh nữ dự khuyết chứ?
- Tiểu oán phụ, em nói xem nếu như người kia là chồng em thì tốt, chúng ta cũng không cần mệt như vậy, em chỉ cần để cho hắn bớt làm mấy chuyện như này là được.
Tĩnh Nguyệt thở dài.
Tô Kỳ ai oán nói:
- Sư tỷ, lúc này rồi mà chị còn nhắc tới chồng em? Hơn nữa chị nói khiến em nhớ anh ấy. Em muốn gọi điện thoại cho anh ấy.
Tĩnh Nguyệt nói:
- Được rồi được rồi, an tâm làm chính sự đi, không đến lúc đó biến thành ngốc biến thành oán, lại đổ lên đầu chị.
... ͏
Mà Giang Tả ở Luyện Tâm Lộ cũng sững sờ, hắn cảm giác có đồ vật đang chảy qua.
Phát hiện là Tiên Linh Khí.
Tại sao Tiên Linh Khí lại chạy tới?
Tác dụng của Tiên Linh Khí đối với hắn không quá lớn, tác dụng duy nhất, chính là dùng để triệu hoán những vật kia.
Ví như có thể khiến cho thời gian triệu hoán lâu hơn một chút.
Đặc biệt là có một cơ hội triệu hoán chân thân.
Suy nghĩ một chút, Giang Tả cảm thấy hấp thu một ít cũng được, đến lúc tiến vào không gian triệu hoán, cũng có thể dùng một chút.
Sau đó Giang Tả bắt đầu điên cuồng hấp thu Tiên Linh Khí.
Về phần luyện hóa?
Không cần, Tiên Linh Khí vốn không phải là của hắn, không phải do hắn dẫn động.
Tất cả đều là vì ấn ký.
Như vậy chuyện Giang Tả phải làm, chính là tập trung Tiên Linh Khí, cuối cùng sắp xếp một chút là được.
Luyện hóa chỉ là lãng phí thời gian.
Đối với đám người Tô Kỳ mà nói, luyện hóa là vì khống chế.
Còn Giang Tả vốn đã khống chế được, tự nhiên không cần quá trình này, tới bao nhiêu, hắn trực tiếp sắp xếp bấy nhiêu là được.
Vì vậy, trong nháy mắt có vô số Tiên Linh Khí vọt tới.
Tốc độ hấp thu của Giang Tả nhìn như bình thường.
Nhưng lập tức kinh động đám người Tĩnh Nguyệt.
- Ui cha, tốc độ này hơi quá thì phải.
Tĩnh Nguyệt la lên.
Tô Kỳ cũng rất khiếp sợ:
- Làm sao hắn làm được? Hắn có mấy trăm người sao? Chúng ta làm việc vất vả mấy ngày, còn không hấp thu nhiều bằng hắn.
Lúc này Tiểu Tiểu nói:
- Thánh nữ sư tỷ, em, em giống như sắp vào. Hình như không còn bị kẹt nữa.
Mọi người:
... ͏
Bên ngoài Thánh nữ trì.
Tốc độ hấp thu nhanh chóng như vậy, tự nhiên cũng kinh động đến bên ngoài.
Nguyệt Tịch vừa mới nói với bọn họ, dừng hấp thu lại.
Nhưng không bao lâu sau, Tiên Linh Khí lại bị điên cuồng hấp thu, sau đó Tiên Linh Khí tồn trữ cũng không ngừng bị móc sạch.
Lần này tốc độ tăng hơn trăm lần.
Suýt doạ chết người.
- Xảy ra chuyện gì rồi? Tại sao Tiên Linh Khí lại trôi đi?
Ngân Giáp kinh hãi, nhưng căn bản không thấy Tiên Linh Khí trôi đi.
Sau đó hắn nhìn Nguyệt Tịch nói:
- Vào xem bên trong thế nào.
Nếu đám người Thánh nữ bị nguy hiểm, thì sẽ thất bại trong gang tấc.
Thánh nữ không còn, Tiên Linh Khí không còn, quả thực là đại thương.
Không cần Ngân Giáp nói Nguyệt Tịch cũng muốn đi.
Đám Thánh nữ bên trong là đồ đệ bảo bối của bà.
Mặc dù hơi ầm ĩ chút, nhưng đó là đồ đệ còn thân hơn so với con gái.
Làm sao bà có thể để cho bọn họ xảy ra chuyện.
Nếu không, lúc trước cũng sẽ không vì Tĩnh Nguyệt, mà ngỗ nghịch Thánh Địa, trực tiếp là địch với đám người Ngân Giáp.
Thời điểm Nguyệt Tịch vội vã đi tới Thánh nữ trì, cô cũng kinh ngạc phát hiện, sáu người kia đang cọ rửa Tiên Linh Khí, trực tiếp tiến vào trạng thái đốn ngộ.
Hơn nữa còn là tự nhiên đốn ngộ.
Ngay cả Tô Kỳ cũng vậy.
Hoàn toàn khác với lần đốn ngộ quỷ dị lúc trước.
Lần này là chân chính đốn ngộ.
-
͏ ͏
Chương 844
Đốn ngộ tu vi, chứ không phải là cảm ngộ đối với thiên địa.
Nếu như là cảm ngộ thiên địa, thì không cần.
Nhưng nếu thật sự là cảm ngộ thiên địa, không chừng Nguyệt Tịch còn lo lắng.
Bởi vì lần trước Tô Kỳ đã cảm ngộ thiên địa, loại cảm giác đó rất không tốt, còn không bằng ngoan ngoãn làm vợ người ta.
Nguyệt Tịch chỉ quan sát sáu Thánh nữ trong ao đã hiểu sơ qua chuyện gì đang xảy ra.
Chủ yếu vẫn là do nam Thánh nữ dự khuyết.
Dường như đối phương đang hấp thu Tiên Linh Khí, nhưng bởi vì nguyên nhân nào đó, cũng khiến cho sáu người này tiến vào trạng thái đốn ngộ.
Nguyệt Tịch cũng không biết đây là chuyện tốt hay là chuyện xấu?
Nhưng đốn ngộ rất hiếm gặp, huống chi nam Thánh nữ dự khuyết còn là Thánh nữ dự khuyết, cũng coi như hợp lý.
Cho nên, bà không tính quấy rầy bọn họ.
Trước mắt cứ mặc kệ Tiên Linh Khí.
Nguyệt Tịch lập tức đi ra ngoài nói rõ tình huống, vì dù sao bà cũng không tính ngăn cản.
Bà đã không ngăn cản, thì không có người nào có thể vào Thánh nữ trì ngăn cản.
Ngân Giáp cau mày:
- Nam Thánh nữ dự khuyết không phải là người Thánh Địa, không cần loại bỏ ngoại vật sao?
Chuyện này không thuộc lĩnh vực hắn quản, cho nên chỉ có thể hỏi.
Nguyệt Tịch nói:
- Trận pháp Thánh Địa cũng không loại bỏ được, thì chúng ta có biện pháp gì.
Ngân Giáp:
- Thế nhưng đối phương không an toàn, nếu Tiên Linh Khí bị hắn hấp thu toàn bộ, chẳng phải là lỗ lớn sao?
Lúc này Kiếm Thập Tam nói:
- Không đến mức đó đâu.
Ngân Giáp nhìn về phía Kiếm Thập Tam:
- Làm sao cậu có thể chắc chắn chứ?
Kiếm Thập Tam mở miệng nói:
- Các anh có thể cảm nhận được trận pháp Thánh Địa thâm sâu như nào không? Nó sẽ thật sự sai lầm sao?
Ngân Giáp sững sờ, ngay cả Nguyệt Tịch cũng ngạc nhiên.
Đúng vậy, trận pháp sẽ sai lầm sao?
Đối phương trở thành Thánh nữ dự khuyết, thật sự là do hack sao?
Khi đó thiếu nữ cấm địa đã nói như vậy, nhưng nhất định trong đó có nguyên nhân khác.
Nếu không, làm sao đối phương có thể là Thánh nữ dự khuyết thích hợp làm Thánh nữ nhất?
Ngay cả bảo bối Cửu Tịch của cô cũng bị chinh phục, chuyện này không bình thường.
Lúc trước Cửu Tịch nói không muốn làm Thánh nữ, lời như vậy đâu thể tùy tiện nói.
Thế nhưng không ai biết nguyên nhân cụ thể trong đó.
Nguyệt Tịch cảm thấy, qua mấy ngày nữa có thể vào cấm nhìn một chút, nhìn xem Chí Ác có lời gì mới không.
Lúc này Ngân Giáp cũng không nói thêm gì nữa.
Bảo hắn nghi ngờ trận pháp Thánh Địa, quả thật có chút khó khăn.
... ͏
Sau khi Giang Tả hấp thu Tiên Linh Khí, liền đi lên Luyện Tâm Lộ.
Lúc này Tiên Linh phủ chủ với Tần Thiên Ngưng vẫn còn ở đó.
Ban đầu Giang Tả còn tưởng rằng đã hết, không nghĩ tới vẫn còn ở đó.
Hiện tại hắn vừa hấp thu Tiên Linh Khí vừa đi theo hai người kia.
Có lẽ đi hết Luyện Tâm Lộ, đoạn video này cũng chấm dứt.
- Muội cảm giác mình sắp đột phá Cửu giai, sau khi đột phá, muội muốn một cái trớ chú thật to lớn, đánh cuộc bằng tất cả của muội. Ca ca đã đồng ý giúp muội rồi.
Tần Tần Thiên Ngưng cười nói.
Tiên Linh phủ chủ kinh ngạc:
- Loại trớ chú gì mà cần muội làm như vậy? Tần đại thiếu gia để cho muội tự do buông thả như vậy ư? Ngộ nhở bị phản phệ thì sao? Nguy hiểm lắm.
Tần Thiên Ngưng cười nói:
- Không sợ, bởi vì hạ lên người huynh.
Tiên Linh phủ chủ sửng sốt:
- Ta ư? Muội muốn hạ cái gì với ta?
- Bí mật, dù sao làm xong, ca ca sẽ dễ dàng gả muội cho huynh.
Tần Thiên Ngưng vô cùng tự tin nói.
Tiên Linh phủ chủ vẫn không hiểu, nhưng hắn cũng không để ý.
Bất kể Thiên Ngưng nguyền rủa hắn như nào, hắn cũng tình nguyện tiếp nhận.
Sẽ không có chút do dự, phản kháng nào.
Cuối cùng Tiên Linh phủ chủ cười cười:
- Vậy nhanh tiến vào Cửu giai đi.
- Vâng.
Tần Thiên Ngưng cười đi về phía trước.
Giang Tả híp mắt đi ở phía sau, có lẽ nguyền rủa ở Nguyền Rủa Chi Địa.
Lần trước hắn đã nhìn thấy.
Nhưng rốt cuộc là nguyền rủa gì, đến bây giờ cũng không biết.
Tiên Linh phủ chủ cũng không biểu hiện ra, càng không tiết lộ qua.
Bí mật của tiểu tình nhân sao?
Có lúc thật sự khiến cho người ta hiếu kỳ.
Đi được một đoạn, Tần Thiên Ngưng lại hỏi:
- Đúng rồi, lần trước huynh nói tiên tử tầm thường không xứng với ca ca, vậy rốt cuộc có biện pháp nào hay không?
Hỏi cái vấn đề này, Giang Tả ngược lại có chút hiếu kỳ.
Bởi vì có điểm giống với hắn.
Khi đó Tô Kỳ cũng nói, thời điểm hắn học tiểu học, không tiếp xúc với con gái.
Thế nhưng hắn vẫn cưới Tô Kỳ, sau khi đi học, lại không phát sinh loại tình huống này.
Bây giờ cũng không có.
-
͏ ͏
Chương 845
Tiên Linh phủ chủ rất khó xử, cuối cùng vẫn nói:
- Ta điều tra rất nhiều tài liệu, trong một tài liệu không biết tên, đề cập tới một loại người, có lẽ người như vậy có thể.
Tần Thiên Ngưng hưng phấn nói:
- Là người nào?
Tiên Linh phủ chủ chậm rãi phun ra hai chữ:
- Thiên Quyến.
Tần Thiên Ngưng cau mày:
- Có ý gì?
Tiên Linh phủ chủ nhún vai:
- Ý nghĩa như tên, chính là thiên chi tử thiên chi nữ, hoặc là thần tử, thần nữ. Nhiều hơn nữa ta cũng không biết, nhưng nếu như thật sự biết chịu đựng, thì người như vậy có thể chịu đựng được tính cách của Tần đại thiếu gia.
- Vậy không phải tìm một người là tốt rồi ư?
Tần Thiên Ngưng hỏi.
Tiên Linh động phủ lắc đầu:
- Không thể nào, dù sao chỗ chúng ta cũng không có. Theo như tài liệu ta đọc được, Thiên Quyến xuất hiện có điều kiện, hơn nữa còn cực kỳ hà khắc.
- Thiên Quyến có đặc thù gì?
Tần Thiên Ngưng lại hỏi.
- Ừm, đó chính là tốc độ tu luyện cực nhanh, tùy tuỳ tiện tiện cũng có thể vượt qua người khác vài năm, ngộ tính cực cao, người khác lĩnh ngộ không được, Thiên Quyến tùy tiện cũng có thể lĩnh ngộ. Thế nhưng chắc chắn có di chứng, hơn nữa tài liệu không hoàn chỉnh, với cả vì nguyên nhân văn tự khác nhau, nên ta cũng không khẳng định được.
Tiên Linh phủ chủ lắc đầu nói.
Giang Tả ở phía sau càng nghe càng thấy có cái gì không đúng, đây là có ý gì?
Thời điểm Giang Tả tu luyện thành công mới nhận ra được hắn cũng có vận mệnh tương tự.
Nhưng dù sao hắn cũng đã kết hôn, còn sống an nhàn với Tô Kỳ như vậy, cho nên hắn cũng không quá để ý.
Cho dù Tô Kỳ nói, lúc hắn học tiểu học xa lánh bạn nữ, thì hắn cũng không quá để ý.
Đó là chuyện khi còn bé, quá khứ liền cho qua, bây giờ không việc gì là được.
Hiện tại hai người kia nói cho hắn biết, Tô Kỳ có thể là Thiên Quyến ư?
Chuyện này làm cho hắn trong lúc nhất thời không thể tiếp nhận.
Thế nhưng hắn không biết gì về Thiên Quyến cả, hơn nữa Thiên Quyến làm sao tới?
Tiên Linh phủ chủ vừa mới nói qua Thiên Quyến xuất hiện là có điều kiện.
Nhưng Tô Kỳ thỏa mãn điều kiện của Thiên Quyến sao?
Giang Tả cảm thấy hắn cần phải điều tra một chút về Thiên Quyến, Thiên Quyến có hậu di chứng, nếu như Tô Kỳ thật sự là Thiên Quyến, như vậy hắn cần phải giải quyết hậu di chứng.
Hắn không muốn để cho Tô Kỳ xảy ra nguy hiểm.
Ngay sau đó Giang Tả lấy ra Thất Tình Lục Dục Thạch, hắn nghĩ đến cái gì đó.
Cuối cùng lắc đầu, quyết định quá sớm, vẫn nên tra rõ rồi nói.
Hơn nữa hắn khác với Tần Vũ Vương, không chừng không cần giải quyết vấn đề Thiên Quyến.
Nhưng vấn đề trên người Tô Kỳ là thật, vẫn đáng giá hắn đi điều tra.
- Huynh lấy tài liệu ở đâu? Có thể tin được không?
Tần Thiên Ngưng hỏi.
- Dưới U Minh Hà, ngồi trên thuyền lần trước là có thể tới.
Tiên Linh phủ chủ nói.
Cuối cùng Tiên Linh phủ chủ quay đầu nhìn về phía Giang Tả, hắn mở miệng nói:
- Nhất định thế giới của chúng ta có một vị Thiên Quyến, có được sự trợ giúp của người đó, tương lai sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Nhưng Thiên Quyến, không đáng giá mưu đồ thân quen.
Cuối cùng hai người bọn họ biến mất.
Giang Tả thở dài, như này là buộc hắn đi U Minh Hà một chuyến rồi.
Lấy thực lực hắn bây giờ, đi U Minh Hà, khó nói sẽ xảy ra chuyện gì.
Nói như vậy phải kéo dài thêm một đoạn thời gian sao?
Suy nghĩ một chút cũng đúng, hắn cũng có thời gian đi, hơn nữa U Ti ở ngay bên ngoài U Minh Hà, có lẽ có thể thuận đường đi xem một chút.
Ngộ nhỡ gặp Tiên Linh phủ chủ còn sống thì sao?
Còn chuyện Thiên Quyến không đáng giá thân quen, Giang Tả cũng không quan tâm, nếu như Tô Kỳ thật sự là Thiên Quyến, không thân quen không được.
... ͏
Ở bên ngoài Thiên Thư Lăng, đã tụ tập không ít người.
Ba Sơ Thanh vẫn đang giằng co với Ma Tu.
Phải biết rằng, có thể nơi này do Ma Tu phá trận, đám người Xích Huyết Đồng Tử đi vào tương đương với giành tiên cơ.
Làm sao bọn họ có thể khoanh tay đứng nhìn.
Nếu không phải Ba Sơ Thanh hỏi thăm những người này, làm sao đến lượt bọn họ đi vào nhẹ nhàng như vậy.
- Đông Lý tiền bối, hiện tại có thể tránh ra chưa?
Nếu không phải mấy tên Ma Tu này không đánh lại ông ta, thì bọn họ đã sớm động thủ.
Ai thèm ôn tồn nói chuyện với hắn.
Tu sĩ Thất giai rất ít khi đi ra ngoài, vậy mà người này lại đi thẳng tới đây, cũng không sợ mất thể diện.
Ba Sơ Thanh lập tức tránh ra nói:
- Gây thêm thêm phiền phức cho mấy vị rồi.
Mấy tên Ma Tu hừ lạnh trực tiếp rời đi.
Bọn họ đã truyền tin tức ra ngoài, tự nhiên bây giờ phải đi vào Thiên Thư Lăng.
Dù sao cũng là vào không mất phí, ngu mới không vào.
Chẳng qua là khi bọn họ đi tới cửa, mỗi người đều sững sờ.
Không phải là vì quy tắc thay đổi, mà là trên cửa viết một hàng chữ: “Gọi ba ba, gác cổng tự mở.”
Làm sao Ma Tu có thể tiếp nhận chuyện này?
Bọn họ không phải là Ngũ giai thì chính là Lục giai, có thể tính là đại tiền bối Ma Tu địa giới.
Có mấy người có thể khiến cho bọn họ gọi ba ba.
Lúc này ba Sơ Thanh cũng tới, thời điểm ông ta thấy dòng chữ này, cũng sững sờ.
Theo như ý này, con của ông ta cũng phải gọi sao?
͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏
-
͏ ͏
Chương 846
Đột nhiên sắc mặt ông ta liền trở nên khó coi.
Cánh cửa này thật là ngoan độc, như này muốn ngăn cách bao nhiêu người đây.
Lúc sau ba Sơ Thanh ẩn nấp, ông ta muốn đứng trong tối âm thầm quan sát.
Bởi vì hiện tại có không ít người tới.
Ông ta không thích hợp lộ diện quá lâu.
Tự nhiên những Ma Tu kia cũng biết chuyện này, sau đó bọn họ định cưỡng ép tiến vào.
Biện pháp đơn giản nhất chính là trực tiếp hủy đi.
Mấy tên Ma Tu động thủ.
Trong nháy mắt uy thế Lục giai, Ngũ giai nổ mạnh, mặc dù thời gian kéo dài rất ngắn, nhưng công kích đã đủ lớn.
Có điều cánh cửa chịu đựng công kích xong, không có chút biến hóa nào.
Bọn họ biết, lấy thực lực bọn họ căn bản không phá nổi.
Lúc này đã có người vây lại, hơn nữa còn là tiểu bối.
Sau đó những Ma Tu thân là tiền bối này, còn mặt mũi gọi ba ba sao?
Đột nhiên họ có chút hối hận, vừa rồi nên gọi ba ba đi vào.
Dù sao cũng không ai biết đến bọn họ đi vào thế nào.
Bây giờ lấy mặt mũi đâu ra mà gọi?
Còn muốn lăn lộn ở Ma Tu địa giới hay không?
- Nhân loại ngu xuẩn, tất cả gọi ba ba đi, nếu không các ngươi không có tư cách vào cửa. Trừ phi ngươi là Cửu giai.
m thanh linh hoạt kỳ ảo truyền khắp bốn phía.
Tất cả mọi người đều biết đó là thanh âm của Môn linh.
Mà những Ma Tu kia nghe được lời này, tâm can liền đau.
Cửu giai?
Nói cách khác chỉ có Cửu giai mới không cần gọi?
Còn lại, đều phải gọi ư?
Mấy tên Ma Tu nhìn nhau, sau đó có người truyền âm nói:
- Gọi không?
- Không thể.
- Vậy bỏ qua sao?
- Mặt mũi quan trọng hay tỷ lệ đốn ngộ quan trọng?
Sau đó mấy người bọn họ cho ra một cái kết luận, mặt mũi quan trọng hơn.
Không tại sao, bởi vì đi vào đốn ngộ, cũng vô cùng nguy hiểm.
Mọi người đều phải gọi ba ba đi vào, bây giờ dựa vào cái gì ngươi đốn ngộ được, còn ta thì không thể?
Rất có khả năng sẽ bị hạ sát.
Cho nên, còn không bằng lấy thể diện.
Rất nhanh bọn họ liền lui ra, yên lặng quan sát kỳ biến, có lẽ có kỳ ngộ khác.
Sau khi những tiền bối kia rời đi, Ma Tu hậu bối mới tới.
Bọn họ đã biết điều kiện vào cửa, nhưng ai cũng là thiên kiêu cùng lứa, nếu gọi ba ba, mà bị truyền ra cho rất nhiều người đồng lứa biết thì sao?
Bây giờ vì kỳ ngộ, nhưng tổn thất sau này là mặt mũi cả đời.
Nếu như có thể đột phá nhanh như gió thì thôi, nếu không có thì bọn họ rất có khả năng phải thối lui ra khỏi võ đài.
Cho nên phải lựa chọn như thế nào?
Theo số người càng ngày càng nhiều, bọn họ bắt đầu nhớ Mặc Ngôn.
Người này căn bản không cần thể diện, hiện tại chính là lúc cô ta thích hợp mở đầu dẫn đường nhất.
Như vậy mọi người đều có thể xuống thang.
Không đến nỗi giằng co như vậy.
Tất cả mọi người đều muốn vào, nhất là khi thấy người càng ngày càng nhiều, bọ họ dự định sớm gọi ba ba đi vào một chút.
Dù sao cũng không phải là một người gọi, mà là một đám người, thật ra thì khi tất cả mọi người đều gọi, vấn đề cũng không lớn.
Quan trọng nhất bây giờ là ai mở đầu.
Những người này từng cái ta nhìn ngươi ngươi nhìn ta, không ai nguyện ý làm chim đầu đàn.
Sau đó cứ giằng co như vậy.
- Nếu không, nghĩ biện pháp khác đi ?
Có người hỏi.
- Biện pháp gì?
- Thương lượng một chút, xem có thể dùng tiền để cửa mở hay không.
- Gọi ba ba, đừng thương lượng.
Thanh âm Môn linh lại vang lên một lần nữa.
Đột nhiên nó cảm thấy, ba nó đối với nó thật tốt, đột nhiên làm ba nhiều người như vậy.
Vô số năm qua, hôm nay là ngày nó thỏa mãn nhất.
Nhưng bọn họ vẫn chưa tiến vào, khiến nó rất bất đắc dĩ.
Không thể so sánh với những người vừa rồi.
Lúc này có người đi tới trước Môn linh hỏi:
- Ta có chìa khóa, không biết có thể đi vào hay không?
Đây là một tiểu cô nương, lớn lên đặc biệt thanh khiết, nếu không nói trước, thì không biết cô bé là Ma Tu.
Môn linh nói:
- Có thể.
Tiểu cô nương vui mừng, nhưng mà chưa đợi cô bé vui vẻ bao lâu, Môn linh lại nói:
- Gọi ba ba là được.
Nụ cười của tiểu cô nương dần dần đông đặc, sau đó lấy pháp bảo nào đó ra, tiếp theo làm nó nổ tung.
Oanh một tiếng, hù dọa người chung quanh lui ra thật xa.
Người này có bệnh.
Một lời không hợp liền nổ.
Phần lớn Ma Tu đều biết người này có bệnh, cho nên không quá bất ngờ.
Về phần người kia có chết hay không, khẳng định không chết, vừa rồi chỉ là phân thân khôi lỗi mà thôi.
Thế nhưng phân thân với chân thân trưởng thành đều như nhau.
Sau khi tiểu cô nương kia nổ xong, hiện tại tại bầu không khí có chút bí bách, mỗi một người đều không biết phải làm sao.
Mà ngay tại lúc này, có một giọng nói vang lên:
- Các vị nhường một chút, nhường một chút.
Nếu như Đan Tuyết Ma Nữ ở đây mà nói, khẳng định có thể nhận ra, người nọ là sư huynh cô.
Hắc Bào Ma Tu vừa xuất hiện, liền trực tiếp truyền âm cho những thiên kiêu kia:
- Ta tới mở đầu, mỗi người các ngươi giao ra một viên Lục phẩm Linh thạch, xin miễn trả giá. Thiếu một cái ta sẽ không gọi.
Mọi người:
... ͏
-
͏ ͏
Chương 847
Nhắc tới, trừ Mặc Ngôn không biết xấu hổ ra, còn có tên gian thương này cũng không biết xấu hổ, thật sự là buôn bán gì cũng làm.
Nhưng có lúc cũng không gọi là làm ăn, mà là thừa dịp cháy nhà hôi của.
Hắn so với Mặc Ngôn khác biệt là, Mặc Ngôn có người bao bọc, cho nên không người nào dám trêu.
Còn Hắc Bào Ma Tu thì khác, hắn không cần người bao bọc, năng lực chạy thoát thân của hắn thật sự là tuyệt đỉnh nhất lưu.
Hắn Tứ giai, nhưng có thể tuỳ tiện rời trước mắt Ngũ giai.
Đây chính là năng lực khiến hắn dám gian lận.
Nhưng mà, hắn không sợ lật thuyền trong mương sao?
Có một vị Ma Tu thiên tài tu vi Tứ giai truyền âm nói:
- Làm tốt, hai viên Lục phẩm.
- Đồng ý.
- Đồng ý.
Rất nhanh những thiên kiêu kia đạt được ý kiến chung.
Sau đó Hắc Bào Ma Tu lớn tiếng nói:
- Các vị đạo hữu, Thiên Thư Lăng sắp mở, không, là Thiên Thư Lăng đã mở, theo tại hạ biết, bên trong đã có một nhóm người tiến vào.
Nghe nói đã có người đi vào, rất nhiều người tại chỗ liền nháo nhác lên, đây không phải là một chuyện tốt.
Chuyện này ngang với việc tiên cơ bị cướp, tại sao có thể dễ dàng tha thứ chứ?
Mà lúc này Hắc Bào Ma Tu lại mở miệng một lần nữa:
- Nói thật, thời điểm chúng ta vẫn còn xoắn xuýt chuyện thể diện, rất có thể cơ duyên đã bị người khác cướp đi. Tu sĩ chúng ta, vốn là nghịch thiên. Bây giờ cơ duyên đang ở trước mắt, làm sao chúng ta có đạo lý buông tha? Gọi ba thì thế nào? Vì sao chúng ta phải để ý một cái danh hiệu hư ảo? Phải biết những người đi vào cũng đều là Đạo Tu đấy, chẳng lẽ Ma Tu chúng ta không bằng một đám Đạo Tu sao? Tại sao chúng ta phải cam nguyện cúi đầu trước mặt Đạo Tu vì một câu ba. Chúng ta tự nhận không bằng Đạo Tu ư? Nếu là như vậy, vậy Hắc Bào Ma Tu tôi là người thứ nhất không chấp nhận. Đạo Tu có thể gọi, Ma Tu ta dựa vào cái gì không thể làm? Chúng ta kém ở đâu? Vì tôn nghiêm Ma Tu, đừng nói một câu ba, cho dù là núi đao biển lửa ta cũng muốn đi cho mọi người nhìn. Ma Tu chúng ta, tuyệt không cúi đầu, Hắc Bào Ma Tu ta sẽ là người thứ nhất. Vì Ma Tu ta, cùng nhau lên.
- Nói đúng, Đạo Tu cũng đã gọi, cũng đã đi vào rồi, Ma Tu ta làm sao có thể tụt ở phía sau, Ma Tu Phong Diệp tôi nguyện ý làm người thứ hai.
Đột nhiên trong đám người có người phụ họa.
Rất nhanh lại có người phụ họa:
- Ma tu Tú Nhi tôi nguyện ý làm người thứ ba.
- Tôi thứ tư.
- Tôi thứ năm.
- Tôi thứ sáu.
Trong đám người không ngừng có người phụ họa.
Còn Hắc Bào Ma Tu đã lớn tiếng gọi ba, rồi đi vào.
Lúc này rất nhiều Ma Tu đều bị kéo theo, tình cảnh vô cùng nhiệt huyết.
Nhất là câu kia, Đạo Tu đã gọi, bọn họ có lý do gì không gọi?
Ma Tu bọn họ không kém ai.
Mà những thiên kiêu đó cũng thừa cơ hội này gọi ba ba đi vào.
Bọn họ vì danh dự của Ma Tu.
Đúng, vì vinh dự Ma Tu.
Ba Sơ Thanh có chút bội phục tên Hắc Bào Ma Tu đó.
Ông ta bằng lòng để những người này không vào được, thế nhưng bọn họ đã chủ động kéo dài lâu như vậy, cũng đủ rồi.
Trên thực tế, những người phụ họa trong đám người, đều là một nhóm, điểm này ba Sơ Thanh vẫn có thể thấy rõ.
Ông ta tin tưởng rất nhiều người ở hiện trường cũng không phải người ngu, có lẽ có không ít người cũng nhìn ra.
Thế nhưng mọi người đều không nói toạc ra.
Coi như đây là tố chất cơ bản, bởi vì chính bọn họ cũng nguyện ý phát sinh chuyện này.
Đây là một nấc thang to lớn, không ai nguyện ý từ chối cả.
Những Ma Tu từ Ngũ giai trở lên ở bên ngoài Thiên Thư Lăng, cũng không có đi vào.
Hết cách rồi, dẫn đầu là Tứ giai, cao hơn Tứ giai là Ngũ giai, nếu như nghe theo Tứ giai hô hào, vậy chẳng phải là mất mặt sao.
Làm như thế sẽ đánh mất hết thể diện Ma Tu.
Bọn họ không chịu nổi.
Cũng may lực lượng chính vốn không phải là bọn họ.
Mặc dù ở bên ngoài, nhưng chỗ tốt vẫn có.
Đương nhiên, Đạo Tu Ngũ giai, cũng ngượng ngùng không dám đi vào.
Ngũ giai vừa đi qua, liền có không ít người đồng giai nhìn tới.
Mặc dù Ngũ giai ở đây không nhiều, nhưng mọi người đều có uy tín và danh dự, không thể ném mặt mũi đi được.
Không vào được thì làm sao bây giờ?
Bàn luận thôi.
Lúc này, bên trong Thiên Thư Lăng xuất hiện hình ảnh to lớn, đó là hình chiếu từ bên trong Thiên Thư Lăng hiện ra.
Mọi người lập tức tản ra bốn phía.
Địa phương tốt sẽ nhìn thấy toàn bộ hình ảnh.
Khi tất cả bọn họ đều rút lui, Thiên Thư Sơn cũng hiện ra ở bên cạnh bọn họ.
Bọn họ thấy có không ít người đi lên Thiên Thư Sơn.
Lúc này, Một Ma Tu nói:
- Căn cứ ghi chép, cửa ải thứ nhất Thiên Thư Sơn chính là Luyện Tâm Lộ, nếu như tâm trí không đủ kiên định, căn bản không thể đi lên.
Vừa nói hắn vừa nhìn về phía ba Sơ Thanh ở bên cạnh:
- Không biết những tên Đạo Tu kia có được hay không, tu vi không đủ mà dám đi vào, gần như là tự tìm đường chết. Thật sự cho rằng khu vực như nhau là có thể qua sao? Lịch duyệt với thực chiến không có chỗ cho người mới, không biết khác con cừu non ở chỗ nào?
Ba Sơ Thanh vốn không muốn trả lời, luyện tâm ư, Sơ Tình rất kiên định, nhưng không biết kiên định có hữu dụng hay không.
Về phần Sơ Thanh, ông ta thấy vấn đề cũng không lớn.
Còn những người khác, thì không cần quản.
͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏
-
͏ ͏
Chương 848
Lúc này ba Sơ Thanh nhìn ngọn núi cao nhất trên Thiên Thư Sơn nói:
- Nghe nói chưa từng có ai đi lên đỉnh cao nhất của Thiên Thư Sơn. Cũng chưa từng có ai lấy được Ngộ Đạo Thạch.
Một tên Ma Tu nói:
- Chúng ta không biết đã có ai từng đi lên đỉnh cao nhất Thiên Thư Sơn hay không, nhưng ai nói muốn lấy được Ngộ Đạo Thạch thì phải đi lên đỉnh Thiên Thư Sơn? Chờ đi, lần này Ma Tu chúng ta sẽ có người lấy được.
Ba Sơ Thanh cười không nói, nói như thế nào đây.
Nếu như là lúc trước, ông ta sẽ tin tưởng một ít.
Thậm chí hy vọng con trai hoặc con gái ông ta lấy được Ngộ Đạo Thạch, nhưng bây giờ không nghĩ như thế.
Tại sao ư?
Bởi vì Phá Hiểu đến, hơn nữa dường như đối phương đến là vì Ngộ Đạo Thạch.
Như vậy không thể cạnh tranh được rồi, Ngộ Đạo Thạch không thể không rơi vào tay Phá Hiểu.
- Nghe nói leo lên được đỉnh Thiên Thư Sơn, sẽ xuất hiện Thiên Địa dị tượng, không biết là thật hay giả.
Ma Tu còn lại nói.
- Lên đỉnh ư, từ lúc sử sách bắt đầu ghi chép, chưa từng xuất hiện qua, chắc lần này cũng không có.
- Chưa chắc, lần này quy tắc đã thay đổi, hơn nữa không cần chìa khóa, khẳng định không giống nhau.
Nói tới chỗ này bọn họ cũng sửng sốt, đúng vậy, lần này không giống nhau.
Nhưng bọn họ vẫn không biết, rốt cuộc là ai làm ra tất cả chuyện này.
Là địch hay bạn, hoàn toàn không biết.
Thế nhưng, nếu dẫn động Thiên Địa dị tượng, hẳn là sẽ thu hút rất nhiều người chứ?
Hoặc có lẽ cũng biết.
... ͏
Lúc này Môn linh lại nghênh đón một người mới.
Người này là một tên đạo sĩ, khuôn mặt mỉm cười đứng ở trước Môn linh nói:
- Môn linh tiểu hữu, có thể để cho bản đạo đi vào hay không?
Môn linh không khách khí chút nào nói:
- Có thể, gọi ba ba đi.
Đạo sĩ mỉm cười nói:
- Nếu có thể, vậy bản đạo sẽ không khách khí, ta và ngươi có duyên, nhưng ngươi không có tiền, cuối cùng vẫn là hữu duyên vô phận.
Nói xong đạo sĩ trực tiếp mở cửa đi vào.
Môn linh còn muốn phản bác nhưng lại sững sờ tại chỗ, má ơi, thiết bản.
Sau ba ba, lại là một cái thiết bản.
Môn linh không thể nào hiểu được, tại sao đột nhiên có nhiều thiết bản tới đây vậy.
Rất lâu trước đây nó cũng gặp phải ba người, đó là những năm tháng không dám nhớ lại.
Hiện tại phải khiêm tốn một chút.
... ͏
Giang Tả đi qua Luyện Tâm Lộ, đi tới bên một hồ nước.
Cái hồ này rất lớn, trong hồ có một tòa núi nhỏ, ngọn núi này có một con đường, đây chính là đường đi lên Thiên Thư Sơn.
Thật ra hồ nước này có thể coi là trạm nghỉ ngơi, tu luyện ở chỗ này cũng có rất nhiều chỗ tốt.
Nhưng muốn đi lên vẫn có chút nguy hiểm, trong hồ có không ít thứ.
Nhắc tới Giang Tả cũng không biết bây giờ mình đang ở tầng nào.
Bởi vì Thiên Thư Sơn sẽ tự động phân chia người, mà hồ nước bọn họ gặp phải cũng khác nhau.
Nơi này có chín cái hồ, nói cách khác chính là có chín con đường, mỗi một giai đều có một cơ hội đi lên tầng trên.
Chỉ xem bọn họ có thực lực này hay không.
Giang Tả thật sự không biết hắn ở tầng nào.
Hắn đã tiếp nhận phân bố, nhưng Tiên Linh Phủ chủ đã động tay động chân ở chỗ này, bây giờ rất khó nói hắn đi đường tắt, hay là Tần Thiên Ngưng đi đường tắt.
Nếu như là Tần Thiên Ngưng, vậy thì rất khó chịu.
Bát giai, hắn mạnh hơn nữa, cũng không chịu nổi khảo nghiệm của Bát giai.
Tu vi hắn chỉ có Tam giai, không mượn ngoại vật, rất khó đi qua khảo nghiệm Bát giai.
Sau đó Giang Tả bứt một cái lá cây bên cạnh xuống, tiếp theo ném vào trong hồ.
Thời điểm lá cây rơi vào trong hồ, một con cự mãng lập tức nuốt chửng lá cây, cuối cùng biến mất ở mặt hồ.
Được rồi, Giang Tả đã xác nhận, là khảo nghiệm Tam giai.
Nếu là Tam giai liền không có vấn đề gì.
Sau đó Giang Tả dự định đi lên tầng kế tiếp tiếp, có lẽ không bao lâu nữa, là hắn có thể trực tiếp lên đỉnh.
Nhưng mà sau khi lên đỉnh sẽ hơi phiền toái, vì có dị tượng xuất hiện, thế nhưng dị tượng kia, cũng coi như là một lần tạo hóa.
Phần lớn thời gian đều phải lãng phí ở nơi đó.
... ͏
Thánh Địa
Sau khi đốn ngộ, đột nhiên Tô Kỳ mở mắt ra.
Cô hoàn toàn khác với mọi người, hiệu quả đốn ngộ của cô tốt nhất, nhanh nhất.
Vừa rồi cô đã hiểu ra hết thảy, đột phá tu vi không hề có khó khăn gì.
Điểm này ngay cả Tĩnh Nguyệt sư tỷ cũng không thể sánh nổi.
Thế nhưng Tô Kỳ vẫn rất hiểu chuyện, không đi đánh thức những người khác.
Mà để cho cô kinh ngạc là, sau khi các cô cùng đốn ngộ, liền không thấy video gì nữa.
Hy vọng không có chuyện gì quan trọng.
Sau đó Tô Kỳ nhẹ nhàng nhảy một cái rời khỏi vị trí của mình, nên nhớ, bây giờ chỉ có mình cô tỉnh.
Hấp thu Tiên Linh Khí là chuyện không có khả năng, cho nên đây là thời gian thuộc về cô.
Điều này nói rõ cái gì?
Nói rõ cô có thể gọi điện thoại cho Giang Tả nói chuyện phiếm.
Cũng may điện thoại vẫn còn ở chỗ cô, nếu không liền khổ rồi.
Cho nên Tô Kỳ không nói hai lời, trốn ra một cái xó xỉnh, sau đó len lén gọi điện thoại cho Giang Tả.
Tô Kỳ ngồi dựa vào tường nghịch nghịch dây cột tóc, nói như thế nào đây?
Thật vui vẻ mà.
Giống như trước đây nói chuyện yêu đương vậy, có thể tán gẫu với bạn trai.
Thời điểm Giang Tả bước đi trên mặt hồ, cảm thấy điện thoại di động kêu.
Hắn vẫn bước từ từ trên mặt hồ, sau đó gọi Đoạn Kiều ra:
- Ai gọi tới?
-
͏ ͏
Chương 849
Nếu như lúc này là người bình thường, hắn không có ý dịnh nhận.
Hắn đang chuẩn bị phát lực đi lên đây. Nhưng mà trong nháy mắt hắn phát lực, Đoạn Kiều liền nói:
- Dạ, là nữ chủ nhân.
Đối mặt với áp lực của Giang Tả, Đoạn Kiều không thể nào nghĩ ra được.
Còn Giang Tả nghe thấy là Tô Kỳ gọi tới, thì vừa mới phát lực liền vội vã thu lực.
Sau đó phanh một tiếng, trực tiếp ngã vào trong nước.
Nhưng vừa mới rơi vào lại lập tức nhảy ra.
Hắn đi lên bờ, sau đó bày ra một cái trận pháp cách âm, rồi mới kết nối điện thoại Tô Kỳ.
Giang Tả than nhẹ trong lòng, không phải Tô Kỳ đang bận rộn sao?
Tại sao lại có thời gian rảnh rỗi gọi điện thoại?
Điện thoại vừa thông, Giang Tả liền nghe được tiếng cười chán ngắt của Tô Kỳ.
Được rồi, tiếng cười kia mang theo cảm giác làm nũng nhè nhẹ, người khác muốn nghe cũng không được.
- Em đang lén gọi điện thoại cho anh, nhưng nhỏ tiếng một chút, nếu không bị phát hiện sẽ không tốt.
Thấy Tô Kỳ nói như vậy, Giang Tả cũng rất hiếu kỳ:
- Không phải em đang bận sao?
Tô Kỳ không vui nói:
- Gọi điện cho anh mà hình như anh không vui thì phải.
Giang Tả xoa mồ hôi lạnh, tùy tiện nói:
- Lần này lại là một phút à?
Tô Kỳ nhỏ giọng nói:
- Không, phải xem lúc nào sư tỷ tỉnh lại và sư phụ đi vào.
Giang Tả không hiểu, tỉnh lại là ý gì?
Sau đó Tô Kỳ bắt đầu giải thích:
- Vừa rồi xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, tất cả chúng em rơi vào đốn ngộ, anh biết đốn ngộ không? Chính là cái gì cũng thông ấy. Em tỉnh lại trước thời hạn, cho nên mới có thể gọi điện thoại, vợ anh lợi hại không?
Lợi hại, quả thật rất lợi hại.
Rất nhanh Giang Tả liền nghĩ đến Luyện Tâm Lộ.
Tiến vào bên trong cái loại tâm tình vi diệu này, hắn cũng không có được cái gì, nhưng khả năng những người khác bởi vì hắn mà có được cơ hội đốn ngộ.
Mặc dù không rõ tại sao lại đốn ngộ, nhưng tuyệt đối có liên quan với video vừa rồi.
Cho nên, rất có thể bọn họ không biết chuyện Thiên Quyến?
Suy nghĩ một chút, Tô Kỳ không biết cũng tốt.
Bởi vì, coi như không có hắn làm vật tham chiếu, bọn họ cũng sẽ liên tưởng đến Tô Kỳ có thể là Thiên Quyến.
Dù sao cô ấy cũng yêu nghiệt như vậy.
Nằm cũng có thể đột phá, còn Tĩnh Nguyệt tỷ thì tu luyện trăm ngàn cay đắng, cũng không thể hoàn toàn bỏ rơi Tô Kỳ không tu luyện.
Đây không phải là Thiên Quyến mới là lạ.
Thế nhưng bây giờ bọn họ không có khái niệm Thiên Quyến, cho nên không biết.
- Lợi hại, không chừng tu luyện cẩn thận có thể vượt qua Tĩnh Nguyệt tỷ.
Giang Tả khẳng định.
- Thế nhưng em không muốn tu luyện, em chỉ muốn ở cùng với anh, đã mấy ngày không trở về rồi.
Giọng nói Tô Kỳ có chút ai oán.
Giang Tả hiếu kỳ nói:
- Lúc trước em đi công tác, cũng không thấy em như vậy.
Tô Kỳ nói:
- Không giống nhau, lúc trước anh không biết, còn bây giờ biết có thể làm nũng với anh. Khi đó chúng ta một mực cãi nhau, em vừa hy vọng anh gọi điện thoại tới, vừa sợ anh cãi nhau với em. Đặc biệt khó chịu.
Giang Tả im lặng, cuối cùng nói:
- Lúc trước biết hơi ít.
- Bây giờ biết nhiều, điện thoại cũng không gọi, em không gọi cho anh, có phải anh cũng quên luôn anh còn có vợ hay không?
Tô Kỳ bất mãn nói.
Giang Tả kinh ngạc:
- Tại sao cảm giác em giống như một tiểu oán phụ vậy nhỉ.
Giang Tả hối hận vì lời vừa mới nói ra khỏi miệng.
Sau đó đối diện yên lặng hồi lâu.
Giang Tả đang nghĩ, có nên mở miệng nói chút gì không.
Tiếp theo phía đối diện truyền tới một tiếng cười khẽ:
- Giang Tả tiên sinh, qua một đoạn thời gian ngắn nữa em sẽ trở về, anh nhớ xin nghỉ mấy ngày nha. Ở chỗ này đã lâu không ngủ, thật mệt.
Giang Tả không nói gì:
... ͏
Hắn cảm thấy Tô Kỳ đang uy hiếp hắn.
Thật là càng ngày càng quá đáng.
Sắp xếp lịch trình của hắn, chi phối hướng đi của hắn, bây giờ còn uy hiếp sinh hoạt của hắn.
Cuối cùng Giang Tả mở miệng nói:
- Có thể để cho anh thu hồi câu nói kia không?
Tô Kỳ hừ lạnh:
- Anh biết anh sai chưa?
Giang Tả lắc đầu:
- Anh cảm thấy anh không sai, theo lý mà nói, anh chỉ nói câu em không thích nghe mà thôi.
Tô Kỳ nói:
- Ai cho phép anh nói lý với em? Em đang nói chuyện yêu đương với anh, anh đi nói lý với em làm gì?
Giang Tả ngơ ngác:
... ͏
Cuối cùng Giang Tả không nói lời nào, quả nhiên, thời điểm cô ấy cố tình gây sự, thì không nên phụ họa theo.
Chỉ cần không nói lời nào, là có thể an tâm vượt qua.
Im miệng.
- Nói anh nhớ em.
Quả nhiên Tô Kỳ không thôi gây chuyện.
-
͏ ͏
Chương 850
Dù sao cũng không phải là ở nhà, gọi điện thoại không nên cãi nhau, muốn ồn ào thì về nhà ồn ào.
Lúc này Giang Tả cũng cảm thấy rất tốt, sau đó trả lời theo bản năng:
- Không cần phải nói yêu em à?
Tô Kỳ yên lặng, sau đó nói:
- Giang Tả tiên sinh, em cảm thấy hôm nay anh rất thích tranh cãi nhé, chờ em trở về... ͏
Lần này còn không chờ Tô Kỳ nói xong, Giang Tả đã nói nhỏ, lời nói tràn đầy sự nhớ mong:
- Anh vẫn luôn chờ em về.
Tô Kỳ nghe được câu này thì sửng sốt, sau đó tủi thân nói:
- Hu, anh làm em không vui, em nhớ anh.
Được rồi, bất kể như thế nào Giang Tả cũng hy vọng Tô Kỳ về sớm một chút.
Thật ra hắn cũng nhớ Tô Kỳ, không nói thì không sao, Tô Kỳ vừa nói như thế, liền cảm thấy rất muốn gặp Tô Kỳ.
Được rồi, quyết định, chuyện Thiên Thư Lăng vừa kết thúc, lập tức đi Thánh Địa, chờ Tô Kỳ đi ra.
Sau đó Giang Tả và Tô Kỳ lại trò chuyện thật lâu, lần này không tranh cãi.
Không theo Tô Kỳ, sẽ khiến cho cô ấy thật sự tức giận.
Nhưng theo thời gian trôi qua, quanh hồ cũng bắt đầu xuất hiện không ít người.
Tất cả đều có tu vi Tam giai.
Cuộc điện thoại này kèo dài chừng một giờ.
Cho đến khi bên Tô Kỳ truyền tới giọng nói của Tĩnh Nguyệt tỷ, điện thoại mới không thể không kết thúc.
Phù!
Giang Tả thở ra một hơi, cuối cùng cũng kết thúc.
Lúc này Giang Tả nhanh chóng ngừng hấp thu Tiên Linh Khí, nếu tiếp tục hấp thu nữa, Tô Kỳ sẽ đi ra trước thời hạn.
Hắn muốn chờ Tô Kỳ đi ra, khẳng định Tô Kỳ cũng muốn chờ hắn tan việc.
Nếu để Tô Kỳ chờ đợi, thì coi như xong.
Nơi này không có ai nhận ra được Giang Tả, bởi vì thời điểm phát hiện có người đi lên, hắn đã tăng thêm trận pháp che giấu.
Thế nhưng trước khi đi ra trận pháp, Giang Tả hỏi thăm Đoạn Kiều:
- Cảm thấy gì không?
Đoạn Kiều nhìn Giang Tả nói:
- Không.
... ͏
Được rồi, Giang Tả phát hiện đừng nói mở video, gọi điện thoại cũng có thể đánh tan khí thế kia.
Chỉ là không biết có thể duy trì bao lâu.
Có điều vấn đề không lớn, dù sao ở đây có hay không cũng không quan.
Mọi người ở đây đang ngồi tĩnh tọa, ngay cả Đan Tuyết Ma Nữ và Biên Hải Đao Khách cũng ngồi ở chỗ này.
Dù sao cũng vừa mới luyện tâm xong, hấp thu xuống luôn là tốt.
Có vài người định đi lên phía trên.
Tất cả mọi người đều có thể thấy chỗ nối, nhưng không có ai đi thử.
- Nghe nói trong hồ có dị thú, phương thức công kích cực kỳ quỷ dị khó đoán, hơi không cẩn thận sẽ vẫn lạc.
Có một Ma Tu nói.
Có phải hắn nói ra là vì lòng tốt hay không Giang Tả không biết, nhưng muốn dụ mọi người thảo luận là đúng.
Trên thực tế dị thú trong hồ cũng không có lợi hại như vậy.
Mọi người chỉ cần cảnh giác một chút là có thể tới.
Chỉ cần những thiên kiêu chi tử kia, không tìm đường chết, thì vấn đề cũng không lớn.
Lúc này Giang Tả đi ra.
Thấy có người đột nhiên xuất hiện, rất nhiều người nhìn sang theo bản năng.
Vì vị trí người xuất hiện không phải là cửa vào.
Trong nháy mắt Biên Hải Đao Khách thấy Giang Tả liền sửng sốt.
Hắn không nghĩ tới, Phá Hiểu vẫn còn ở đây.
Theo lý thuyết, có thể Phá Hiểu đã đi lên chỗ nào không biết rồi.
Giang Tả không để ý bất luận kẻ nào, hắn còn không đến mức lãng phí thời gian với những người ở đây.
Sau đó hắn đi thẳng tới bờ hồ, lại một lần nữa bước về phía trước.
Giang Tả không làm ra bất kỳ phòng bị nào, mà đi từng bước một trên mặt nước.
Lấy năng lực của hắn, sau khi đột phá Tam giai đạp nước bay đi, cũng không khó.
Những người còn lại đều quan sát Giang Tả, có người làm chuột bạch, tự nhiên khiến bọn họ rất vui lòng.
Lên tiếng nhắc nhở? Không có khả năng.
Ban đầu Biên Hải Đao Khách muốn nhắc nhở, nhưng suy nghĩ một chút lại cảm thấy vẫn nên thôi đi.
Phá Hiểu là ai, làm sao có thể bị những thứ này ngăn trở.
Nhưng hắn cảm thấy những người đó muốn thông qua Phá Hiểu tới quan sát dị thú trong hồ, khả năng có chút khó khăn.
Bởi vì tất cả những gì Phá Hiểu làm, đều khó cung cấp giá trị chính xác để tham khảo.
Lấy lực một người đối kháng thiên địa đại thế, lấy lực một người đối kháng cao thủ trong bóng tối của Thánh Địa.
Độ Kiếp có thể dẫn xuống Thẩm Phán Thiên Phạt chưa bao giờ xuất hiện qua.
Đây đều là Phá Hiểu làm.
Nhưng khi đó Phá Hiểu mới Nhất giai và Nhị giai.
Như vậy có thể sử dụng Phá Hiểu thực chiến, để tham khảo uy năng của thiên địa đại thế sao?
Có thể sử dụng thực lực Phá Hiểu tham khảo tu vi những cường giả kia của Thánh Địa sao?
Có thể sử dụng cách Phá Hiểu độ kiếp tham khảo uy thế Thiên kiếp sao?
Đừng đùa.
Tham khảo, chính là mình không có chuyện gì muốn tìm đường chết.
Thời điểm Giang Tả đi về phía ngọn núi nhỏ trong hồ, rất nhiều người cũng lui ra theo bản năng, chỉ sợ sau đó có chuyện gì sẽ bị ảnh hưởng đến.
-
͏ ͏
Chương 851
Giang Tả đạp trên mặt nước, từ từ đi về phía trước, lần này hắn không tính trực tiếp nhảy qua.
Hắn đi từng bước một về phía trước, bởi vì hắn sợ Tô Kỳ lại gọi điện thoại tới.
Giang Tả đi một hồi, những người khác liền có chút kinh ngạc, bởi vì lâu như vậy rồi lại không có dị thú xuất hiện.
Từng cái ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, không hiểu chuyện gì xảy ra.
Nhưng bọn hắn không nói gì, vì dù sao cũng mới tới phạm vi hồ.
Rất nhanh Giang Tả đã đi vào trong hồ, không bao lâu nữa là có thể đi tới con đường nhỏ ở trung tâm.
Nhưng lúc này vẫn không có dị thú công kích Giang Tả.
Lần này rất nhiều Ma Tu đều ngồi không yên, bọn họ có chút hoài nghi có phải không có dị thú hay không?
Dù sao tất cả mọi chuyện cũng là tài liệu ghi lại, đã qua nhiều năm như vậy, rất có thể dị thú nơi này đã chết.
Nếu quả thật là như vậy, mà cứ để mặc cho người này đi qua, thì chẳng phải là để cho đối phương giành tiên cơ trước hay sao?
Bọn họ không biết người này là ai, bởi vì Giang Tả mang theo sương mù, có rất ít người nhận ra được hắn.
Trừ Biên Hải Đao Khách với đôi Ma Tu mù ra, ngay cả Đan Tuyết Ma Nữ cũng không nhận ra.
Nhưng Đan Tuyết Ma Nữ lại không ngốc, cô vẫn còn đang suy đoán.
Cô tới đoạt Ngộ Đạo Thạch, cho nên Phá Hiểu đối với cô mà nói là cường địch, cô không thể không cảnh giác.
Đúng, mặc dù biết Phá Hiểu rất lợi hại, nhưng cô cũng muốn thử một chút, không chừng cô có thể cướp được thì sao?
Mà vào lúc này, Giang Tả đã tới đầu đường, thế nhưng không có gì xảy ra cả.
Lần này rất nhiều Ma Tu thật sự ngồi không yên, ngay cả Đan Tuyết Ma Nữ cũng ngồi không yên.
Rất nhanh vô số Ma Tu bắt đầu động, Đan Tuyết Ma Nữ cũng muốn động thân, nhưng cô chưa kịp lên đường đã có một cánh tay khoác lên bả vai cô.
Chuyện này làm cho cô trực tiếp vung kiếm phản công người phía sau.
Tiếp theo kiếm của Đan Tuyết Ma Nữ và một quả đấm đụng vào nhau, Đan Tuyết Ma Nữ lạnh lùng nói:
- Đừng đụng vào tôi, đừng nói chuyện với tôi, càng không được gọi tôi là tiên tử.
Biên Hải Đao Khách vô cùng bất đắc dĩ.
Cuối cùng nói:
- Tôi chỉ muốn nhắc nhở cô, một số thời khắc, người khác có thể làm nhưng không có nghĩa là cô có thể làm.
Thật ra thì hắn nhìn trên phương diện mọi người thường xuyên đồng hành, mới ra tay nhắc nhở.
Không biết tại sao lại thành chó cắn Lã Động Tân.
- Đạo Tu có lòng tốt sao?
Đan Tuyết Ma Nữ lạnh giọng nói.
Biên Hải Đao Khách nhìn sau lưng Đan Tuyết Ma Nữ nói:
- Cô quay đầu nhìn một chút.
Đan Tuyết Ma Nữ khinh thường, sau đó quay đầu liếc mắt nhìn.
Nhưng mà nhìn một cái cô liền sửng sốt, đừng nói là cô, rất nhiều người cũng sửng sốt, thậm chí đang không ngừng lùi lại.
Đan Tuyết Ma Nữ thấy mặt nước xuất hiện mấy con mãng xà, trong nháy mắt những con mãng xà này xuất hiện, liền nuốt chửng những Ma Tu kia hầu như không còn.
Vô thanh vô tức, khiến cho người khó lòng phòng bị.
Hơn nữa tất cả đều là trong nháy mắt, không có một Ma Tu nào có thể chống cự hoặc là chạy thoát.
Nhưng từ đầu đến cuối trong đám mãng xà này vẫn có một người đi trên mặt nước, nhưng không có ai quấy rầy hắn, càng không có mãng xà công kích hắn.
Hắn chính là Phá Hiểu đã đi vào trong hồ từ trước.
Thời điểm những con mãng xà kia lặn xuống, cũng liếc mắt nhìn người chung quanh, cái nhìn kia khiến cho nội tâm rất nhiều người không khỏi run lên.
Bọn họ biết, chỉ cần mình dám khinh thường, rất có thể sẽ chết trong hồ.
Nhưng người kia là chuyện gì xảy ra?
Tại sao hắn một chút việc cũng không có?
Thậm chí bọn họ cũng có thể nhận ra được, những dị thú kia đang cố ý tránh người kia ra.
Ngay cả có nước bắn qua, cũng sẽ có mãng xà ngăn trở.
Không bình thường.
Biên Hải Đao Khách nói:
- Cô biết hắn là ai không, chuyện hắn có thể làm được, người khác không làm được. Dùng hắn làm vật tham chiếu, chết thế nào cũng không biết.
Sắc mặt Đan Tuyết Ma Nữ rất khó nhìn, nếu như vừa rồi cô tiến lên, coi như không chết, cũng có thể bị loại bỏ.
Cuối cùng cô nhìn Biên Hải Đao Khách nói:
- Đi tìm sư huynh tôi, nói anh đã cứu tôi một lần, để cho hắn báo đáp anh.
Biên Hải Đao Khách ngơ ngác, đây là suy luận gì vậy?
Thật ra thì rất đơn giản, Đan Tuyết Ma Nữ không muốn nợ nhân tình, chỉ có thể để cho sư huynh mình hỗ trợ, sau đó cô sẽ trả tiền cho sư huynh.
Dù sao cô cũng có tiền, mà sư huynh cô chuyện làm ăn gì cũng làm, chỉ cần có tiền là được.
Giang Tả đi tới chính giữa, về phần tình huống những Ma Tu vừa rồi hắn cũng thấy.
Hắn không bị công kích, có lẽ là bởi vì lúc trước xuống nước một lần.
Khi đó khí thế của hắn vẫn còn, chắc là những dị thú kia bị dọa cho phát sợ.
Sau đó Giang Tả thành công bước lên đầu đường.
Những người nhìn Giang Tả, nhưng không dám tùy ý vọng động, hiện tại bọn họ rất muốn biết, người này rốt cuộc là ai.
Đây là một tên biến thái sao?
... ͏
͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏
-
͏ ͏
------------
Chương 852
Mà ở bên ngoài.
Thiên Thư Lăng phản chiếu vị trí chín hồ nước, không có người nào chú ý Nhất giai Nhị giai, duy chỉ có Tam giai với Tứ giai là được chú ý nhất.
Nhất là Tam giai, người kia vừa xuất hiện, liền kinh động Ma Tu cùng với Đạo Tu bên ngoài.
Ba Sơ Thanh cũng sững sờ, nếu như không nói bừa, người kia rất có khả năng chính là Phá Hiểu.
Nhưng thứ bọn họ thấy dù sao có là hình chiếu, căn bản không có cách nào biết được đối phương là ai.
Nhưng có một chút chuyện bọn họ biết, đó chính là đối phương xuất hiện ở trong hồ nước Tam giai, nói cách khác đối phương chỉ có tu vi Tam giai.
Bọn họ rất muốn biết, thiên kiêu như vậy, rốt cuộc là Ma Tu hay là Đạo Tu.
Thế nhưng đối phương đeo mặt nạ, toàn thân cao thấp cũng không có gì đặc biệt.
Không thể nào nhận ra.
Trừ Tam giai phát sinh chuyện nhỏ đó ra, vấn đề những chỗ khác cũng không lớn.
Hầu như rất ổn định.
Nhất là Nhất giai, hồ nước Nhất giai ít người đến đáng thương.
Đám người Sơ Thanh căn bản không có nguy hiểm.
Nhị giai thì khỏi phải nói.
Đám người Xích Huyết Đồng Tử hội họp ở hồ nước kia, bọn họ liên thủ tuyệt đối không thành vấn đề.
Lúc này ba Sơ Thanh hỏi:
- Thiên Thư Sơn chỉ có ba tầng thôi sao? Vậy chẳng phải rất nhanh thì chấm dứt ư?
- Đông Lý tiền bối suy nghĩ nhiều rồi, có bao nhiêu người bị vây ở tầng hai, đến nay cũng chưa có ai xông qua tầng ba, rất nhiều người bị kẹt ở cửa tầng ba.
Ma Tu nói.
Ba Sơ Thanh hỏi:
- Ải thứ hai với ải thứ ba là cái gì?
Không ai trả lời cái vấn đề này, chỉ có một vị Ma Tu nói:
- Không cách nào biết rõ, không thể diễn tả.
Lần này ba Sơ Thanh càng tò mò hơn, thế nhưng nhìn những Ma Tu này, thì không có ý định nói rồi.
Hắn chỉ có thể chờ đợi, chờ sau khi con mình ra ngoài hỏi một chút.
Đối với Giang Tả mà nói, thật ra thì cửa ải tầng hai rất bình thường.
Nơi này giống như tụ tập tâm tình, ở bên trong cửa ải vào tầng hai, sẽ có một loại cảm giác cực kỳ bực bội.
Bất kể là chính diện hay là mặt trái đều giống nhau.
Cái gọi là chính diện chính là, thích một người hoặc là yêu một người, muốn nói nhưng không thể nói, muốn biểu đạt nhưng không cách nào nói rõ.
Mặt trái chính là, bị khuất nhục, muốn phản bác nhưng không cách nào phản bác, muốn báo thù nhưng không cách nào trả thù.
Loại cảm giác này không cách nào nói rõ, không thể diễn tả, nhưng có thể khiến người ta bùng nổ tại chỗ.
- Nhắc tới, hình như nơi này rất thích hợp Tiểu Dã Miêu.
Giang Tả đi trên đường không khỏi tự nói.
Hắn suy nghĩ một chút, sau đó triệu hoán Tiểu Dã Miêu đi ra.
Chắc nơi này có đồ vật nó muốn ăn.
Cũng rất lâu rồi nó không đi ra ngoài ăn gì.
Rất nhanh một tiểu cô nương khả ái xuất hiện ở bên cạnh Giang Tả.
Tiểu Dã Miêu vốn đang đang chơi đùa đột nhiên ngơ ngác, đây là đâu?
Tiếp theo nó cảm giác được khí tức quen thuộc, sau đó không chút do dự nhào qua.
Đương nhiên là đánh về phía Giang Tả rồi.
Vật này nổ là có thể ăn.
Hơn nữa còn ăn rất ngon.
Nhưng mà nó vừa mới nhào qua liền thấy Giang Tả, trong nháy mắt nhìn thấy hắn, Tiểu Dã Miêu lập tức xù lông.
Ngừng lại ở giữa không trung, sau đó quay đầu bỏ chạy.
- Ngao ô~
Tứ chi Tiểu Dã Miêu vừa chạm đất, liền cảnh giác nhìn Giang Tả.
Trong miệng một mực truyền ra tiếng gầm nhẹ.
Tiểu Dã Miêu nhìn như có chút hung dữ, nhưng thực ra nó đang sợ.
Giang Tả không khỏi nói:
- Không phải Hỗn Loạn thuần chủng, quả nhiên sợ nhiều thứ hơn một chút.
Dù sao Tiểu Dã Miêu cũng là hỗn huyết, loại hỗn huyết này khó nói là tốt hay xấu.
Nhưng từ trước mắt đến xem, cũng không tốt.
Con Hỗn Loạn hỗn huyết này, thật phế.
Còn không bằng Cùng Kỳ thuần chủng.
Ít nhất mạnh hơn so với Tiểu Dã Miêu.
Phải biết rằng Cùng Kỳ thuần chủng không sợ Hỗn Loạn, hơn nữa thực lực vô cùng mạnh mẽ, nhưng mà khả năng đối ngoại thì Hỗn Loạn lại lợi hại hơn.
Dù sao cũng là một quả bom cùng với mầm bệnh di động.
Sức uy hiếp cao hơn một chút, xử lý càng thêm phiền phức một chút.
- Dùng đầu óc ngươi đi, đối với ngươi mà nói không khí nơi này cũng có thể ăn, không nên ăn ta.
Giang Tả đi về phía trước, thuận miệng nói.
Dùng đầu óc một chút sao?
Như vậy không phải làm khó Tiểu Dã Miêu à.
Mặc dù nó không biết dùng đầu óc, nhưng dù sao Tiểu Dã Miêu vẫn sợ Giang Tả, chuyện này đã biến thành bóng ma trong lòng.
Thấy khí thế quái dị của Giang Tả, ngay cả Tiểu Dã Miêu cũng sợ.
Hỗn loạn chưa triệt để.
-
͏ ͏
Chương 853
Sau đó Giang Tả đi về phía trước, thấy Giang Tả cách xa, Tiểu Dã Miêu mới buông lỏng cảnh giác, sau đó ở phía sau Giang Tả.
Nó là vật triệu hoán về, không ở cùng cũng không được.
Rất nhanh Tiểu Dã Miêu liền vui vẻ phát hiện, chung quanh đều là thức ăn.
- Ăn, thật là đói.
Tiểu Dã Miêu mơ hồ mở miệng, sau đó nặng nề cắn không khí trước mặt.
Sau khi cắn một cái, Tiểu Dã Miêu liền lộ ra vẻ mặt hài lòng, còn liếm liếm môi, ừ, ăn thật ngon.
Khi nếm được đồ ăn ngon rồi, Tiểu Dã Miêu nhảy nhót khắp nơi ở sau lưng Giang Tả, tâm tình một mực để vào ăn uống, giống như rơi vào trong bánh ngọt, cực kỳ vui vẻ.
Giang Tả không quay đầu lại, dù sao không lạc là được.
Đi trong tâm tình như vậy, Giang Tả không có cảm giác gì, phải biết ngay cả Hỗn Loạn cũng không cách nào ảnh hưởng đến hắn, chớ nói chi khảo nghiệm ở cửa ải này.
Nhưng cấp bậc cửa ải phía sau lại có chút nguy hiểm, Giang Tả nhớ lúc trước hắn tới, trong hỗn loạn có quái vật hóa hình công kích người.
Đối với Giang Tả mà nói bây giờ đi ở chỗ này như giẫm trên đất bằng.
Coi như đi dạo cùng Tiểu Dã Miêu đi.
Giang Tả bên này đã đi trên đường nhỏ, nhưng những người khác vẫn còn bị vây ở bờ hồ.
Rất nhiều người cũng không dám làm bậy, cho dù có cũng chỉ là nếm thử một chút, phát hiện rất khó đi qua.
Hắc Bào Ma Tu cau mày, trên thực tế hắn cũng đã thử qua, sự thật chứng minh, hắn nghĩ vẫn quá dễ dàng.
Nhưng hắn cần phải tính toán là, làm thế nào dẫn người theo.
Cơ hội tốt như vậy, không kiếm tiền thì thua thiệt rồi.
Cố gắng thêm một chút, năm nay sẽ có hy vọng lấy được một viên Cửu phẩm Linh thạch, oa, suy nghĩ một chút cũng sung sướng rồi.
- Tiểu hữu, bản đạo du lịch thiên hạ, chỉ tìm người hữu duyên, hôm nay ngươi cùng bản đạo hữu duyên, bản đạo nguyện đưa ngươi một trận Đại Tạo Hóa. Ngươi có dám muốn hay không?
Đột nhiên sau lưng Hắc Bào Ma Tu có giọng nói vang lên.
Hắc Bào Ma Tu kinh ngạc, ngay sau đó xoay người lại, phát hiện có một vị đạo sĩ bất ngờ đứng ở sau lưng hắn.
Phải biết rằng, hắn thường xuyên làm ăn, khó tránh khỏi bị ghi thù, cho nên lòng cảnh giác vô cùng mạnh.
Bên trong đồng giai có thể vô thanh vô tức xuất hiện ở sau lưng hắn, còn không bị hắn nhận ra được, gần như là không có.
Người này làm sao làm được?
Hắn thật sự là một chút cảm giác cũng không có, nếu không phải đối phương lên tiếng, mà vừa rồi là một đao thì có khả năng hắn cũng không cách nào phản ứng.
Người này rất nguy hiểm.
Đây là kết luận của Hắc Bào Ma Tu.
Trừ Phá Hiểu khác biệt quá lớn, bị hắn xem thường ra, thì bên trong đồng giai hắn chưa bao giờ xem thường ai.
Làm ăn xem thường đồng giai, là sẽ chết rất thảm.
Sự thật chứng minh, xem thường cấp thấp, cũng có thể chết rất thảm.
Nhưng hắn không tin ai cũng giống như Phá Hiểu, đây là điều gần như không tồn tại.
Cho nên gần đây làm ăn, chỉ cần đối phương có sắc thái thần bí, Hắc Bào Ma Tu sẽ rất cẩn thận.
Mà vị đạo sĩ này, tuyệt đối không chỉ có chút sắc thái thần bí.
- Đạo... ͏
Hắc Bào Ma Tu định mở miệng thì đột nhiên sửng sốt.
Chờ chút, đối phương gọi hắn là tiểu hữu?
Nói cách khác, người này tự nhận mình là tiền bối?
Bên trong đồng giai, chỉ cần không quen biết, rất ít người gọi như vậy.
Tính cảnh giác của Hắc Bào Ma Tu càng cao hơn.
- Tiền bối muốn đưa tạo hóa? Không biết là cái gì?
Hắc Bào Ma Tu quyết định làm theo ý nghĩ người này.
Hắn muốn nhìn một chút xem có sơ hở gì không.
Đạo sĩ kia cười nói:
- Lên Thiên Thư Sơn, đăng đỉnh Thiên Thư, đốn ngộ trong đó, phá giải vấn đề tu vi. Có động tâm hay không?
Hắc Bào cau mày, không nói đâu xa chỉ nói lên đỉnh thôi, từ xưa đến nay cũng không có ai có thể làm được.
Ít nhất bên trong sử sách không có.
Hắc Bào Ma Tu nói:
- Tiền bối không đi lên à? Tại sao phải cho vãn bối tạo hóa bực này?
- Bởi vì ngươi và ta có duyên, tạo hóa của bản đạo độc nhất vô nhị, có thể giúp người Nhập đạo, dẫn người thành Thánh. Không phải là người hữu duyên thì cả đời cũng không thấy được bản đạo một lần. Người nhìn thấy bản đạo, tiếp nhận tạo hóa của bản đạo, đều có phong thái Nhập đạo, đều có khả năng thành Thánh.
Đạo sĩ ra vẻ cao thâm khó lường nói.
Cái bánh thật lớn, nhưng Hắc Bào Ma Tu không tin, tin mới là lạ.
Có điều hắn vẫn nói:
- Vậy vãn bối nguyện ý.
Ngay sau đó đạo sĩ kia đưa một tay ra nói:
- Muốn thấy cơ duyên của bản đạo, một viên Tam phẩm Linh thạch.
Hắc Bào Ma Tu không biết nói gì, đây là một tên giang hồ lừa bịp sao?
Rất lâu trước kia hắn đã không dùng trò hề này rồi.
Nhưng hắn vẫn lấy ra một viên Tam phẩm Linh thạch.
Hắn có chút nghi ngờ, chỉ cần một viên Tam phẩm Linh thạch, có phải cái tạo hóa này quá rẻ hay không?
Nếu đối phương không ngốc, vậy thì đối phương thật sự là cao nhân.
Hơn nữa, loại người có thể vô thanh vô tức xuất hiện ở sau lưng hắn, coi như là tên lừa gạt, hắn cũng muốn bỏ tiền ra.
Ngộ nhỡ đối phương mất hứng, thật sự chọc một dao thì làm sao bây giờ?
Vì một viên Tam phẩm Linh thạch thật không đáng giá.
Coi như bỏ tiền tiêu tai, hy vọng đừng tìm hắn nữa.
Nếu lại tìm, hắn phải đi cầu cứu.
Đạo sĩ nhận lấy Linh thạch, sau đó lấy ra một viên đá hình ê-líp, nói:
- Tiểu hữu, ngươi sẽ cảm thấy vui mừng, nhớ, luôn luôn cầm ở trên tay, sau đó giẫm trên đất bằng, tạo hóa của bản đạo độc nhất vô nhị. Có thể nắm bắt hay không đều xem tạo hóa của ngươi, ngươi rất may mắn, nắm chắc lấy.
Trong lòng Hắc Bào Ma Tu có đôi lời không biết có nên nói hay không.
Thế nhưng thua thiệt đã ăn rồi, cũng đừng ăn chùa, an tâm tiếp nhận vậy.
-
͏ ͏
Chương 854
Chỉ là thời điểm hắn muốn nói đôi câu, đột nhiên sững sờ, ấn tượng của hắn về người vừa rồi trở nên mơ hồ.
Chuyện này giống như ngươi thấy qua một người, rõ ràng biết dáng dấp hắn ra sao.
Nhưng khi ngươi cúi đầu, trong nháy mắt lại không nhớ dáng dấp hắn.
Bình thường lúc nói chuyện với người khác, sẽ nghĩ ra hình dạng người đó ở trong đầu.
Nhưng Hắc Bào Ma Tu lại đột nhiên không nhớ dáng dấp đối phương ra sao.
Khi hắn muốn nhìn vị đạo sĩ kia thêm chút nữa, lại phát hiện vị đạo sĩ kia không còn.
Rất nhanh hắn đã quên diện mạo cơ bản của vị đạo sĩ kia, quần áo tướng mạo, tất cả đều không rõ.
Hắn chỉ nhớ có một người, bán tạo hóa cho hắn, bảo hắn tiện tay mang theo.
Còn lại, hầu như đã quên.
- Tà môn, người này có vấn đề.
Thời điểm Hắc Bào Ma Tu nghĩ như vậy, hắn gần như sắp quên hoàn toàn vị đạo sĩ kia.
Cuối cùng hắn nắm thật chặt viên đá hình ê-líp.
Tóm lại cứ mang theo đã.
Rồi sau đó, khu vực Tam giai Biên Hải Đao Khách, khu vực Nhị giai Liễu Y Y, khu vực Nhất giai Trần Ức, cũng gặp vị đạo sĩ này.
- Tiểu hữu, bản đạo du lịch thiên hạ, chỉ tìm người có duyên, hôm nay ngươi và bản đạo có duyên, bản đạo nguyện đưa cho ngươi một hồi đại tạo hóa. Ngươi có muốn hay không?
Biên Hải Đao Khách ngơ ngác, cuối cùng vẫn gật đầu.
Biên Hải Đao Khách và Hắc Bào Ma Tu có chút tương tự, đều là bỏ tiền tiêu tai.
Bởi vì người này xuất hiện vô cùng đột ngột, căn bản không phát hiện được, thứ người như vậy không cần chọc.
Nhất là ở thời khắc mấu chốt, đâm cho ngươi một đao, sẽ không tốt.
Liễu Y Y và Mặc Ngôn có chút hiếu kỳ nói:
- Không phải chúng ta từng gặp ở đâu rồi chứ?
Đạo sĩ kia nói:
- Tiểu hữu nhớ kỹ rồi, một trăm tám mươi năm trước, bản đạo đi ngang qua nhà ngươi, phát hiện ngươi và bản đạo có duyên, muốn đưa cho tiểu hữu một hồi thiên đại tạo hóa, không biết tại sao lại hữu duyên vô phận.
Xích Huyết Đồng Tử nói:
- Tại sao lại hữu duyên vô phận?
Đạo sĩ cười nói:
- Bởi vì tạo hóa của bản đạo cần một viên Tam phẩm Linh thạch.
Liễu Y Y nói:
- Hình như có cái gì sai sai đúng không? Một trăm tám mươi năm trước, Mặc Ngôn còn chưa ra đời mà? Không phải Mặc Ngôn mới hai mươi sao?
Mặc Ngôn gật đầu:
- Đúng vậy, tôi còn là thiếu nữ, không đúng, là Ma Tu thiếu nữ.
Đạo sĩ cười không nói, sau đó nhìn về phía Liễu Y Y nói:
- Vậy tiểu hữu, có muốn tạo hóa của ta hay không?
Xích Huyết Đồng Tử nhìn Liễu Y Y nói:
- Tôi cảm thấy có thể, người này nhìn rất quen mắt, nhìn như luôn có dáng vẻ tốt.
Lục Nguyệt Tuyết cũng bấm chữ: “Tôi cũng có loại cảm giác này, hơn nữa...”
Liễu Y Y hiếu kỳ:
- Hơn gì?
Ầm!
Một tiếng nổ thanh thúy, truyền vào trong tai bọn họ.
Sau đó bọn họ thấy Mặc Ngôn tát cho vị đạo sĩ kia một cái bạt tai.
Mặc Ngôn nhìn tay mình nói:
- Chính là loại cảm giác này, đúng không.
Lục Nguyệt Tuyết cũng liều mạng gật đầu, đúng như ý cô ấy nói, có một loại cảm giác đánh rất sướng.
Đạo sĩ ngơ ngác, hôm nay hắn bán hàng thật... ͏
Duyên phận ư, có chút cứt chó rồi.
Xích Huyết Đồng Tử cau mày:
- Mọi người không có loại cảm giác đại tiền bối sao?
Nghe nói như vậy Mặc Ngôn liền sửng sốt, dứt khoát trốn sau lưng Xích Huyết Đồng Tử và Lục Nguyệt Tuyết.
Vừa nghe nói xong, thật sự có loại cảm giác này.
Lúc này Liễu Y Y lấy ra một viên Tam phẩm:
- Tôi muốn tạo hóa.
Sau đó Liễu Y Y cũng nhận được một viên đá hình ê-líp.
Tiếp theo đạo sĩ biến mất.
Đạo sĩ biến mất, những người này cũng không để ý, chỉ có một chút đắn đo khó nói, vì viên đá này rất bình thường, không biết có tác dụng gì?
- Hay là cứ cầm đi, cái đó... ồ, ai bán cho cô viên đá kia vậy?
Xích Huyết Đồng Tử hỏi Liễu Y Y.
Liễu Y Y lắc đầu:
- Không phải vừa rồi có người bán cho tôi sao?
Rất nhanh, từng cái ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, bọn họ cũng không thể nào nhớ được.
Cuối cùng bọn họ chuẩn bị đi qua hồ.
Đối với bọn họ mà nói dị thú nơi này quá nhẹ nhõm.
Một thanh Xích Kiếm của Xích Huyết Đồng Tử là có thể trấn áp, Phá Thiên Thương của Lục Nguyệt Tuyết cũng vậy, chớ nói chi có thêm bọn họ liên thủ.
Toàn bộ hành trình Sơ Tình đều ngoan ngoãn đi theo.
Đây chính là mặt tốt của Sơ Tình, chỉ cần không rèn sắt, sẽ vô cùng ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Là một thiếu nữ xinh đẹp đáng yêu.
Khu vực Nhất giai.
- Tiền bối, còn nữa không? Cho thêm mấy cái tạo hóa đi, chúng ta có tiền.
Trần Ức nói với đạo sĩ.
-
͏ ͏
Chương 855
Tiêu Tiểu Mặc cũng nói:
- Đúng vậy tiền bối, chúng ta còn rất nhiều Linh thạch, không nên bỏ qua cơ hội kiếm tiền.
Đạo sĩ lộ ra vẻ mỉm cười, những người này thật hiểu chuyện, bao nhiêu năm rồi, chưa từng có ngày nào đưa tạo hóa vui vẻ như vậy.
Không nhịn được muốn quan tâm mấy vị tiểu bối này nhiều một chút.
Nhất là khi nghĩ đến cái tên sợ vợ kia, đó là một người độc ác, hơn nữa còn là một tên đáng đâm ngàn đao.
Không có so sánh liền không có tổn hại, càng so sánh đạo sĩ càng thấy mấy người này thuận mắt.
Sau đó đạo sĩ lại cho bốn người bọn họ bốn viên đá nhỏ:
- Mang viên đá trên người, đến lúc đốn ngộ, các ngươi sẽ có được càng nhiều, kéo dài hơn, càng sâu hơn. Bản đạo đi đưa tạo hóa, chỉ có thứ các ngươi không nghĩ tới, không có thứ bản đạo không làm được.
Sau khi thu Linh thạch. Vị đạo sĩ kia liền biến mất.
Sơ Thanh hiếu kỳ hỏi:
- Như vậy có phải quá dứt khoát hay không? Chúng ta có bị lừa gạt hay không?
Trần Ức nói:
- Có phải cậu đã quên một chuyện hay không? Nhất giai chỉ có tổng cộng bốn người chúng ta, đột nhiên xuất hiện người, khẳng định không đơn giản.
Sơ Thanh nói:
- Nhưng nhìn hắn rất bình thường mà.
Tiêu Tiểu Mặc nói:
- Em biết thời điểm bọn chị gặp Phá Hiểu tiền bối, là tình huống gì không? Khi đó Phá Hiểu đại lão, so với người bình thường còn bình thường hơn. Nhưng anh ấy dùng mười phút đổi mới nhân sinh của bọn chị, dùng ba ngày tạo lên danh tiếng đại lão. Hai tháng, đã không còn ai dám nghi ngờ anh ấy, anh ấy liền là đại lão chân chính. Cho nên nhìn người không thể chỉ nhìn tướng mạo, lại nói, cậu không thấy người kia đã biến mất rồi sao?
Sơ Thanh gật đầu một cái, hình như là vậy, hơn nữa cậu ta cũng có chút không nhớ rõ.
Rất lợi hại.
Lưu Vũ nói:
- Bị lừa cũng không sao, dù sao cũng là tiêu tiền. Có lúc tốn tiền, còn không phải là vẫn bị lừa gạt sao. Như vậy bị lừa tiền, cũng có thể hiểu được vì sao bị lừa. Với lại bây giờ cũng không có.
Trần Ức gật đầu:
- Đi ra ngoài lăn lộn, làm gì có chuyện không bị thiệt, ngộ nhỡ cái đó là thực thì sao? Một chút tiền nhỏ mà thôi.
Sơ Thanh nói:
- Nhưng những thứ kia là mấy người tích góp à?
Trần Ức có chút khó chịu:
... ͏
Đau tim.
Đúng, những thứ kia chính là bọn họ tích góp, Nhất giai mà muốn kiếm Linh thạch vẫn còn có chút khó khăn.
Những thứ này là ba Sơ Thanh cho, thế nhưng đi ra ngoài lăn lộn, không phải là có bao nhiêu tốn bấy nhiêu sao?
Lúc trước bọn họ chính là như vậy.
Dù sao vui vẻ là được.
Sau khi những người này lấy được đá nhỏ, bắt đầu đi lên phía trên.
Đám người Xích Huyết Đồng Tử đi tới đường mòn hỗn loạn nhanh nhất.
Vừa mới đến nơi liền lộ ra vẻ đặc biệt khó chịu, giống như sắp bị nín hỏng vậy.
Đúng lúc này viên đá trên tay Liễu Y Y hiện ra tác dụng, viên đá kia đang không ngừng hấp thu hỗn loạn chung quanh.
Chỉ trong nháy mắt bọn họ liền khôi phục như lúc ban đầu.
Mặc Ngôn cả kinh nói:
- Thật sự có tác dụng, vừa rồi thiếu chút nữa thì tôi bùng phát, cảm giác như bị mọi người làm cho tức giận vậy.
Mặt Liễu Y Y và Lục Nguyệt Tuyết xạm lại, đến cùng là ai tức ai?
Ăn cướp còn la làng.
Lục Nguyệt Tuyết dùng điện thoại di động bấm chữ:
“Cảm giác kỳ quái nơi này giống như bị hấp thu rồi, vậy không phải là người phía sau chiếm lợi sao?”
Xích Huyết Đồng Tử nói:
- Đây là chuyện không thể tránh khỏi, không đi trước bọn họ giống như không chiếm được tiên cơ.
Mặc Ngôn cũng nói:
- Ừ, nếu như thuận lợi mà nói, chúng ta sẽ lên đỉnh, nhưng danh ngạch lên đỉnh có hạn, đến lúc đó bị cướp sẽ không tốt.
Nghĩ tới đây, bọn họ liền không lãng phí thời gian nữa, nhanh chóng đi về phía trước.
Người ở các khu vực Nhất giai, Tam giai, Tứ giai, cũng đều đi lên.
Bốn viên đá cũng ở lúc này đưa ra trợ giúp tương ứng, giống như đang liên hiệp giải quyết hỗn loạn.
Giang Tả đi trên đường nhỏ không khỏi cau mày, hắn cảm giác được có bốn món đồ đang ảnh hưởng nơi này.
- Thủ đoạn thật cao minh, không nói hấp thu hỗn loạn, lại còn khuếch đại tác dụng Ngộ Đạo Thạch, thật sự không tồi.
Giang Tả hơi ngạc nhiên.
Sau đó hắn cười nói:
- Nếu như vậy, ta cũng thò một chân đi vào.
Giang Tả đi trên đường, tốc độ bắt đầu trở nên nhanh dần, Tiểu Dã Miêu cũng khó chịu theo, đây không phải là ảnh hưởng nó ăn đồ ăn sao?
Thế nhưng nó cũng không cách nào cách xa người này.
Nó cũng không cách nào suy nghĩ nhiều, tóm lại được ăn thì cứ ăn đã rồi nói.
Lần đầu tiên được ăn thỏa mãn như vậy.
Nếu như nó là Hỗn Loạn chân chính thì không cách nào ăn, trên thực tế nơi này là chỗ tụ tập tâm tình.
Nhưng vì nguyên nhân nào đó, mà tương tự hỗn loạn.
Giang Tả đi trên đường nhỏ, nhẹ giọng gọi:
- Môn linh.
Sau một khắc Môn linh xuất hiện ở bên cạnh Giang Tả, nói:
- Ba tìm con sao?
Giang Tả không nói nhảm:
- Mở lưới.
- Hả?
Môn linh không hiểu ba nói cái gì.
Giang Tả cũng không giải thích, trực tiếp thò một tay vào trong Môn linh.
Chuyện này khiến Môn linh bị dọa:
- A, không nên làm như vậy, như vậy sẽ hỏng mất.
- Im miệng.
Giang Tả quát lên.
-
͏ ͏
Chương 856
Lần này Môn linh lập tức im miệng, không dám nói một tiếng.
Thế nhưng tay cũng thò vào bụng rồi, thật là sợ mà.
Rất nhanh, Giang Tả liền thu tay về:
- Được rồi, ngươi trở về đi.
Môn linh không hiểu, nhưng vẫn nhanh chóng chạy đi.
Nó luôn cảm giác rất nguy hiểm, không chừng sẽ bị hủy đi.
Chờ Môn linh biến mất, Giang Tả liền lấy điện thoại di động ra, sau đó nhắn một tin lên nhóm chat.
... ͏
Ở khu vực Nhị giai, đám người Xích Huyết Đồng Tử vẫn đang nhanh chóng đi về phía trước.
Bọn họ cần phải nhanh chóng tạo ra khỏng cách với người phía sau.
Mặc dù mở đường giúp người khác, nhưng người phía sau không có khả năng thoải mái giống như bọn họ.
Sẽ luôn có một ít ảnh hưởng.
Lúc này Lục Nguyệt Tuyết chưa từng nói một lời nào đột nhiên kêu lên:
- Thật hay giả vậy?
Đúng, Lục Nguyệt Tuyết một mực cầm điện thoại, cho nên cô là người thứ nhất thấy Phá Hiểu nhắn tin.
Vừa rồi cô phát hiện có tín hiệu, tiếp theo trong nhóm có một cái tin nhắn.
Lục Nguyệt Tuyết vừa thấy tin tức này, liền không thể tin được vào mắt mình.
Cái thế giới này quá điên cuồng rồi.
Mấy người Xích Huyết Đồng Tử kinh ngạc, là tin tức gì khiến cho Lục Nguyệt Tuyết không nói lời nào cũng bị dọa cho nói chuyện?
Sau đó Mặc Ngôn lấy điện thoại di động ra kinh ngạc nói:
- Oa, lại có mạng, thế nhưng cũng không cần bị hù dọa đến mức mở miệng nói chuyện chứ?
Mặc dù giọng Lục Nguyệt Tuyết rất êm tai, nhưng đột nhiên lớn tiếng như vậy, cũng sẽ hù được người.
- Không phải vậy, mọi người, mọi người vào nhóm đi, Phá Hiểu đạo hữu nhắn tin.
Liễu Y Y cũng khiếp sợ khó tin.
Không thể nào, điều này sao có thể chứ?
Xích Huyết Đồng Tử và Mặc Ngôn kinh ngạc, rốt cuộc là chuyện gì khiến bọn họ sợ đến như vậy?
Sau đó Xích Huyết Đồng Tử thấy, Mặc Ngôn cũng thấy.
Bọn họ cũng bị hù dọa.
- Tất cả, tất cả đốn ngộ sao? Làm sao chuyện này có thể xảy ra?
Mặc Ngôn kêu to.
Đúng, Phá Hiểu nhắn một cái tin, không lâu sau, tất cả người trong Thiên Thư Lăng đốn ngộ.
Tự nhiên Tiêu Tiểu Mặc và Biên Hải Đao Khách ở tầng một với tầng ba cũng thấy.
Bọn họ cũng không thể tin được.
Tất cả đốn ngộ ư.
Căn bản không khả năng.
Đốn ngộ có biết bao khó khăn, toàn dân có thể tùy tiện đốn ngộ, vậy đốn ngộ sẽ có giá rẻ, đốn ngộ giá rẻ, tu chân liền dễ dàng.
Nhưng từ cổ chí kim đến nay, tu chân khó khăn, đốn ngộ càng khó hơn.
Rất nhiều người cả đời cũng khó đốn ngộ một lần.
Cho nên, bọn họ cảm thấy không thể tưởng tượng được.
Cuối cùng Biên Hải Đao Khách rung động trả lời:
- Phá Hiểu đạo hữu, thật hay giả vậy?
Giang Tả không trả lời cái vấn đề này, không có chút ý nghĩa nào.
Tiếp theo Biên Hải Đao Khách lại hỏi:
“Phá Hiểu đạo hữu, thời gian đốn ngộ là lúc nào?”
Phá Hiểu:
“Ngày mai.”
Đúng, dù thế nào cũng phải là ngày mai.
Ma Tu Mặc Ngôn:
"Phá Hiểu đại lão, phạm vi thì sao? Là bên trong cửa hay là bên ngoài cửa?"
Phá Hiểu:
"Bên trong cửa."
Xích Huyết Đồng Tử hỏi:
"Còn cấp độ thì sao?"
Phá Hiểu:
"Lục giai trở xuống đốn ngộ tu vi, Lục giai trở lên cảm ngộ thiên địa."
Bị doạ rồi, lần này bọn họ thật sự bị doạ.
Đáng sợ, cực kỳ đáng sợ.
Trong thiên hạ tuyệt đối không có người thứ hai dám nói lời như vậy.
Thứ này, ai có thể nói cho là cho chứ.
Duy chỉ có Phá Hiểu hắn dám.
Nếu như là thật, vậy thế giới quan của bọn họ đối với Phá Hiểu lại phải đổi mới.
Sau đó bọn họ không còn gì để hỏi nữa.
Còn lại liền xem bọn họ có tin hay không.
Liễu Y Y nói:
- Mọi người có tin hay không?
Xích Huyết Đồng Tử hỏi ngược lại:
- Tin tức Phá Hiểu đạo hữu nói đã bao giờ là giả chưa?
- Không phải Phá Hiểu thúc thúc đã nói láo sao? Thúc ấy nói nơi này hoàn toàn mở ra, nhưng nó đã hoàn toàn mở rồi ư?
Sơ Tình nói.
Mặc dù cô bé cái gì cũng không biết, nhưng vừa rồi vẫn nghe được mọi ngươi nói chuyện.
Sau đó cô bé nhìn Liễu Y Y mượn điện thoại di động:
- Y Y tỷ, cho em mượn điện thoại gọi cho ba đi.
Liễu Y Y đưa điện thoại di động cho Sơ Tình, rất nhanh Sơ Tình đã gọi được cho ba ba của mình.
- Ba là con.
Vừa kết nối Sơ Tình liền nói là mình.
Ba Sơ Thanh ở bên ngoài bị dọa cho giật mình, con gái gọi điện thoại cho ông ta? Bên trong xảy ra chuyện gì nguy hiểm sao?
Cho nên ba Sơ Thanh có chút lo lắng nói:
- Sơ Tình à? Thế nào rồi? Bên trong gặp nguy hiểm sao?
- Không phải đâu ba, Phá Hiểu thúc thúc nói chờ chút nữa tất cả người bên trong sẽ đốn ngộ, Lục giai trở lên có thể cảm ngộ thiên địa, ba mau vào đi.
Sơ Tình trực tiếp nói.
Ba Sơ Thanh sửng sốt, ông ta nói theo bản năng:
- Làm sao có thể?
Sau đó ông ta lại nói:
- Tin tức có thể tin được không?
Sơ Tình nói:
- Phá Hiểu thúc thúc nói.
Ba Sơ Thanh không nói gì, loại sự tình này quá kinh sợ, ông ta không thể tin được.
Toàn dân đốn ngộ?
Đùa gì thế.
Ông ta sống lâu như thế, chưa từng nghe nói qua loại sự tình này.
Làm sao có thể làm được.
-
͏ ͏
Chương 857
- Ba? Ba ơi?
Không nghe thấy ba nói, Sơ Tình lại kêu lên hai lần.
Lúc này ba Sơ Thanh mới phục hồi lại tinh thần:
- A, ta đây.
- Có phải ba cảm thấy gác cổng tương đối khó đúng không?
Sơ Tình hỏi.
- A, ừ.
Ba Sơ Thanh đang cân nhắc chuyện này là thật hay giả.
Thế nhưng nói đến cái cửa này, quả thật cũng là vấn đề lớn, nếu không vào xem một chút cũng không có gì, ngộ nhỡ là thật thì sao?
Lúc này Sơ Tình khôn khéo nói:
- Ba, ba đi tới chỗ cái cửa, sau đó mở loa ngoài.
Ba Sơ Thanh không hiểu gì, nhưng vẫn đi tới chỗ Môn linh.
Phía trên Môn linh vẫn viết gọi ba ba.
- Đến chưa?
Sơ Tình hỏi.
Ba Sơ Thanh gật đầu:
- Rồi.
- Ba ba.
Sơ Tình kêu lên một tiếng.
Ba Sơ Thanh đang định đáp lại, thì một vệt ánh sáng trực tiếp chiếu lên người ông ta, ông ta có tư cách.
Ba Sơ Thanh sửng sốt.
Không phải là vì cái thao tác này, mà là con gái của ông ta thật thân thiết.
Không hổ là tiểu áo bông, vừa thân thiết ngoan ngoãn, lại hiểu chuyện.
Ba Sơ Thanh rất cảm động.
- Ba vào được chưa?
Sơ Tình hỏi.
Ba Sơ Thanh lập tức tắt loa ngoài nói:
- Ừ, được rồi.
- Con tắt đây, Y Y tỷ cũng phải dùng điện thoại.
Sơ Tình nhẹ nhàng nói.
Ba Sơ Thanh nói:
- Các con nhớ phải cẩn thận đấy.
Sau đó liền cúp điện thoại.
Vẻ mặt Môn linh như bị táo bón:
- Ta cảm giác hình như đã nghe tiếng kêu vừa rồi một lần rồi, không được, các ngươi đang ăn gian.
Ba Sơ Thanh mỉm cười nói:
- Đắc tội.
Sau đó ba Sơ Thanh đi thẳng vào.
Quả nhiên, Môn linh không ngăn trở chút nào.
Mà Ma Tu Ngũ giai Lục giai còn lại cũng nhìn ngây ngô.
Như vậy cũng được sao?
Sao không nói sớm.
Sau bọn họ lập tức gọi điện thoại, bọn họ đều ngồi trên vị trí cao, tùy tiện tìm người kêu ba ba rất đơn giản.
Ví dụ như một nữ Ma Tu nào đó gọi điện thoại cho đồ đệ của mình:
- Mau kêu ba ba.
Đồ đệ này ngơ ngác:
- Mẹ?
Nữ Ma Tu tức giận:
- Kêu ba ba.
Đồ đệ bất đắc dĩ:
- Ba.
Sau đó nữ Ma Tu hài lòng cúp điện thoại, nhưng đồ đệ bên kia thì lại ngơ ngác.
Hắn là con riêng của sư phụ sao?
Hơn nữa sư phụ hắn còn là đàn ông?
Lượng tin tức thật là lớn.
Được rồi, đừng nằm mơ nữa, cố gắng tu luyện thôi.
Nhưng mà sau khi kêu ba ba, nữ Ma Tu đó vẫn không đạt được tư cách.
Nàng không khỏi nói:
- Tại sao ta không có tư cách đi vào? Tại sao người vừa rồi lại có thể?
Môn linh:
- Kêu ba ba.
Nó cần giải thích với những người này sao?
Bảo gọi không gọi, nhưng cứ muốn vào, bên trong có người hay không thì liên quan gì đến nó.
Nữ Ma Tu cả giận nói:
- Ngươi xem thường Ma Tu sao?
Môn linh:
- Gọi ba ba.
Lúc này một Ma Tu khác giống như hiểu ra cái gì:
- Có lẽ đã sửa đổi.
Nữ Ma Tu kinh ngạc:
- Sửa đổi?
Ma Tu nói:
- Đúng, sửa đổi, chỗ sơ hở bị động đến, dĩ nhiên sẽ được chữa trị.
Được rồi, cái Môn linh này không đơn giản, tất nhiên sẽ tự động tu bổ chỗ sơ hở.
Thế nhưng thật tức mà, vậy lại để người kia đi vào.
- Bỏ đi, dù sao vấn đề cũng không lớn, chúng ta yên tĩnh xem kỳ biến đi.
Sau đó Ma Tu lại lui ra, tự nhiên bọn họ không biết chuyện tất cả đốn ngộ.
... ͏
Mặc Ngôn ở bên trong cũng lập tức gọi điện thoại cho sư phụ mình.
Sư phụ Mặc Ngôn Nhận được điện thoại thì ngơ ngác:
- Không phải con đã đi vào rồi sao? Không phải bên trong không thể có tín hiệu à?
Mặc Ngôn không nói nhảm, nói thẳng:
- Sư phụ nói cho người biết một chuyện lớn.
Sư phụ Mặc Ngôn nói:
- Con nhặt được Linh thạch?
Mặc Ngôn:
- Sư phụ, như vậy người sẽ mất đi con. Không có con, sau này ai đưa tang cho người? Hơn nữa con còn có thể tìm cho người một chỗ phong thủy tốt...phi phi. Sư phụ, xảy ra chuyện lớn. Lấy được tin tức đáng tin, Thiên Thư Lăng sắp khiến tất cả mọi người đốn ngộ.
- Hả?
Sư phụ Mặc Ngôn sững sờ, sau đó thở dài nói:
- Con gặp phải tên lừa gạt? Hơn nữa còn bị lừa gạt?
- Sư phụ chuyện này là thật, không tin người hỏi Xích Huyết Đồng Tử xem, hắn cũng ở đây mà.
Mặc Ngôn nói.
Xích Huyết Đồng Tử nói:
- Đúng vậy sư thúc, hơn nữa Thiên Thư Lăng mở ra toàn dân đốn ngộ, là do một người.
Sư phụ Mặc Ngôn ngạc nhiên:
- Thật không ?
- Thật.
Xích Huyết Đồng Tử trả lời.
Nếu như là trước đây, chắc chắn ông ta sẽ không tin, nhưng Thiên Thư Lăng hoàn toàn mở ra là sự thật, hơn nữa cũng là Mặc Ngôn nói cho ông ta biết trước thời hạn.
Cho nên toàn dân đốn ngộ cũng là thật sao?
Sau đó sư phụ Mặc Ngôn hỏi sơ lược về đốn ngộ.
Ông ta lấy được câu trả lời khó tin, Lục giai trở lên cảm ngộ thiên địa.
Làm sao có thể?
Nếu như chuyện này là thật, đủ để oanh động toàn bộ giới tu luyện.
-
͏ ͏
Chương 858
Cảm ngộ thiên địa, đây là hy vọng của bao nhiêu người sắp chết, bao nhiêu người sẽ vì cơ hội này mà bỏ ra tất cả.
- Sư phụ, tin tức này giá trị một viên Thất phẩm không?
Đột nhiên Mặc Ngôn hỏi.
Sư phụ Mặc Ngôn nói:
- Nếu như là thật, ta cho con một viên Cửu phẩm.
Sau đó sư phụ Mặc Ngôn liền cúp điện thoại.
Nhất định tin tức này có khả năng, có tính chân thực.
Thế nhưng vẫn không thể tưởng tượng nổi.
Ông ta nhìn sang Trần lão gia tử:
- Ông thấy thế nào ?
Trần lão gia tử cười nói:
- Có lúc, cần tự do phóng khoáng một chút, chẳng qua chỉ là gác lại cá nhân.
Sư phụ Mặc Ngôn gật đầu, sau đó gọi điện thoại cho người khác:
- Lão bất tử, có phải đại hạn của ông sắp buông xuống hay không? Có tin tôi hay không? Có dám đánh cuộc một lần hay không? Có một cơ hội có thể cảm ngộ thiên địa. Có muốn đánh cuộc hay không? Đúng, không thể tưởng tượng nổi, thậm chí nghe có chút là giả.
Đối diện yên lặng một chút rồi nói:
- Ông đã gọi điện thoại cho tôi, chứng tỏ có độ tin cậy nhất định đúng không?
- Trước đó tôi đã nhận được tin tức Thiên Thư Lăng hoàn toàn mở ra, nhưng tôi không tin. Bây giờ tôi nghe được tin tức thứ hai, Thiên Thư Lăng sẽ khiến toàn dân đốn ngộ, Lục giai trở lên có thể cảm ngộ thiên địa. Tin tức từ cùng một người.
Sư phụ Mặc Ngôn như nói thật.
Sau đó đối diện cười:
- Chuyện này, tôi mang ơn.
Độ tin cậy chuyện này rất cao.
Bỏ qua, thì tương đương với chờ chết, ông ta phải đi.
Lúc này bất kể là Ma Tu hay là Đạo Tu, cũng đều lưu truyền tin tức này.
Tử Phong cũng nhận được tin tức giống như Xích Huyết Đồng Tử nói, Tử Phong nghe xong liền sửng sốt.
Hắn không tin, nhưng không thể không đi tin.
Phải biết Xích Huyết Đồng Tử cũng không có chọc ghẹo ai bao giờ.
Lời hắn nói, bình thường đều là thật.
Cho nên, Tử Phong đi tìm sư phụ hắn trước.
Mà lúc này sư phụ hắn cũng xuất quan.
Tử Phong còn chưa mở miệng, sư phụ hắn liền nói:
- Ta đã biết, đi Thiên Thư Lăng đi, mang theo sư đệ sư muội ngươi nữa.
- Sư phụ phải đi sao?
Tử Phong mở miệng hỏi.
Sư phụ Tử Phong lắc đầu:
- Vi sư không cần.
Tử Phong ngạc nhiên, cuối cùng không nói gì.
... ͏
Rất nhiều người lên đường, thế nhưng càng nhiều người hơn lựa chọn không quan tâm.
Loại chuyện như này chính là công khai gạt người, tại sao có thể là thật.
Có chút hiểu biết sẽ không bị lừa.
Bị lừa, đều là những người sắp có đại hạn buông xuống.
Những người này vì đột phá, đâu để ý nhiều như vậy, ngộ nhỡ là thật, thì sẽ hối hận chết mất.
Giang Tả không để ý người khác, hắn chỉ thuận tiện nói với những người đó mà thôi.
Nhưng nếu toàn dân đều phải đốn ngộ, Giang Tả sẽ gọi điện thoại cho Kiếm Thập Tam.
Lần này Kiếm Thập Tam đón nhận.
Cho nên vấn đề thương thế không lớn.
- Tiểu hữu có chuyện gì sao?
Đối diện truyền tới giọng nói của Kiếm Thập Tam.
Giang Tả nói:
- Tôi muốn ở trên Thiên Thư Lăng mở ra một lần đốn ngộ, mặc dù vô dụng đối với anh, nhưng đối với dì nhỏ vẫn có chỗ tốt không nhỏ.
Kiếm Thập Tam kinh ngạc:
- Tiểu hữu muốn đem cơ hội đốn ngộ cho sư muội?
Giang Tả lắc đầu:
- Không phải, tôi muốn để cho tất cả người trong Thiên Thư Lăng đốn ngộ.
Nghe được câu này, con ngươi Kiếm Thập Tam co rụt lại.
Những lời này có ý nghĩa như thế nào, tự nhiên hắn biết rõ.
Từ khi hắn bước vào Bát giai, hắn đã biết, đốn ngộ khó khăn cỡ nào, nhất là cảm ngộ thiên địa.
Toàn dân đốn ngộ đơn giản là một trò cười.
Nhưng hắn không nghi ngờ Giang Tả.
Mà hỏi:
- Tại sao tiểu hữu lại làm như vậy?
Giang Tả ngạc nhiên, tùy tiện nói:
- Nhất thời nổi hứng.
Cuối cùng Kiếm Thập Tam cười:
- Vậy tôi sẽ dẫn sư muội qua.
Sau đó Giang Tả nói qua về thời gian và tình huống cụ thể với Kiếm Thập Tam, rồi cúp điện thoại.
Theo Giang Tả, coi như giúp Kiếm Thập Tam và dì nhỏ một chút.
Về phần có tới hay không, cũng không quan trọng.
Lấy thực lực của Kiếm Thập Tam, muốn giúp dì nhỏ lên cấp, cũng không khó lắm.
Giang Tả chỉ cần quan tâm Tô Kỳ là được.
Mà Kiếm Thập Tam cũng đứng dậy đi ra ngoài.
Không bao lâu, Kiếm Thập Tam tìm được Nguyệt Tịch.
Lúc này Nguyệt Tịch vẫn còn ở bên ngoài Thánh nữ Trì.
Cô ấy phải ở nơi này quan sát.
Nếu không có ở đây thì phải để Thanh Việt quan sát.
Dưới tình huống bình thường, đều là Thanh Việt dẫn dắt đám Thánh nữ.
Lần này đối mặt Ngân Giáp, dĩ nhiên Nguyệt Tịch là thích hợp nhất.
Dù sao thì vì Thánh nữ, Nguyệt Tịch cũng dám chém đám người Ngân Giáp.
Lại nói, có Nguyệt Tịch ở đây, tương đương với có Kiếm Thập Tam ở đây, như vậy bọn họ sẽ không quá yếu thế.
-
͏ ͏
Chương 859
Thấy Kiếm Thập Tam đến, chân mày Nguyệt Tịch liền nhíu lại, cô mở miệng hỏi:
- Thương thế của huynh khỏi rồi sao?
Kiếm Thập Tam gật đầu một cái, sau đó nói:
- Đi, đi Thiên Thư, Thiên Thư Lăng.
Nguyệt Tịch kinh ngạc, lại có chút vui vẻ, nhưng tại sao phải đi Thiên Thư Lăng?
- Bên kia xảy ra chuyện gì? Hơn nữa đi rồi, Thánh Địa làm sao bây giờ?
Nguyệt Tịch hỏi.
Lúc này Kiếm Thập Tam đi tới bên cạnh Ngân Giáp, ôm quyền nói:
- Tiền bối, chúng tôi cần đi ra ngoài một chuyến, hy vọng tiền bối hỗ trợ coi chừng Thánh Địa một chút.
Thật ra thì bình thường Ngân Giáp sẽ không xuất thủ.
Không liên quan tới căn cơ Thánh Địa, bọn họ cũng không cần phải xuất thủ.
Thánh Địa không phải là trẻ sơ sinh, không phải là đóa hoa trong phòng ấm, bọn họ phải tự học cách bảo vệ mình.
Nhưng lần này Kiếm Thập Tam trực tiếp xin bọn họ hỗ trợ, chyện này làm cho Ngân Giáp khó mà cự tuyệt.
Kiếm Thập Tam không phải là người bình thường, tiềm lực vô hạn, bọn họ không thể coi thường.
Cuối cùng Ngân Giáp nói:
- Có thể, nhưng cậu phải đồng ý với chúng tôi, bất kể như thế nào, cậu cũng phải đứng ở phía Thánh Địa.
Kiếm Thập Tam cau mày, sau đó liếc mắt nhìn Nguyệt Tịch.
Tự nhiên Ngân Giáp biết Kiếm Thập Tam có ý gì, hắn vẫn luôn đứng ở bên Nguyệt Tịch, mà Nguyệt Tịch lại phản kháng Thánh Địa, không vâng lời Thánh Địa.
Chuyện này làm cho Kiếm Thập Tam không có biện pháp đồng ý.
Ngân Giáp thở dài, nói:
- Vấn đề nội bộ tùy các cậu, nhưng thời điểm đối ngoại địch mặt, cậu phải đứng ở bên Thánh Địa.
Kiếm Thập Tam gật đầu:
- Tự nhiên.
Quả thật chuyện này không thành vấn đề, bọn họ đều là người Thánh Địa mà.
Đối với bọn họ mà nói Thánh Địa chính là nhà bọn họ.
Coi như Nguyệt Tịch không vâng lời Thánh Địa, nhưng thời điểm đối kháng ngoại địch, chắc chắn sẽ không gây chuyện.
Thân là một thành viên Thánh Địa, tự nhiên có chức trách bảo vệ Thánh Địa.
Chuyện này không có gì phải do dự cả.
Mà lúc này Nguyệt Tịch cũng nhận được tin tức, Thiên Thư Lăng sẽ khiến toàn dân đốn ngộ.
Trong nháy mắt cô nghe được tin tức này, dĩ nhiên sẽ không tin.
Nhưng vừa rồi sư huynh cũng nói dẫn cô đi Thiên Thư Lăng mà?
Chẳng lẽ cũng là vì chuyện này?
Sau đó Nguyệt Tịch hỏi Kiếm Thập Tam:
- Sư huynh muốn muội đi Thiên Thư Lăng, là có nguyên nhân sao?
Kiếm Thập Tam gật đầu:
- Ta, ta nhận được tin tức, nói, nói bên kia, sẽ có một lần, đốn ngộ, cơ hội đốn ngộ.
Nguyệt Tịch không biết nói gì, cô còn tưởng rằng sư huynh hẹn hò với mình.
Ngay sau đó cô hỏi:
- Sư huynh cảm thấy tin được không? Nghe nói là toàn dân đốn ngộ.
Kiếm Thập Tam gật đầu, không nói gì.
Giải thích quá tốn sức.
Sau đó Nguyệt Tịch cười nói:
- Vậy thì toàn bộ nghe sư huynh.
Lại thấy Nguyệt Tịch cười, Kiếm Thập Tam ngạc nhiên, cuối cùng mang theo Nguyệt Tịch đi đến Thiên Thư Lăng.
Tự nhiên Nguyệt Tịch cũng thông báo cho người Thánh Địa.
Sư huynh cô cũng nói, vậy thì mang theo ít người qua, làm sao có thể bỏ qua chuyện tốt như vậy.
Thế nhưng để cho những người đó tự mình đi tới.
... ͏
Những Ma Tu bên ngoài Thiên Thư Lăng, không thể vứt thể diện đi vào, cũng chỉ có thể đợi ở đây.
Ngộ nhỡ bên ngoài cũng có lợi thì sao?
Sau đó chuyện khiến cho bọn họ không ngờ là, một cỗ khí tức cường đại đột nhiên hướng bên này đi tới.
- Lục giai đỉnh phong? Tốc độ Thất giai? Là vị tiền bối nào tới?
Nữ Ma Tu kinh ngạc nói.
Phải biết, Lục giai đỉnh phong đã không cần tới nơi này, Thất giai thì càng không.
Rất nhanh, người kia đã đi thẳng tới Thiên Thư Lăng.
Là một ông lão, trên người tràn đầy tử khí, giống như một chân đã bước vào quan tài.
Mà những Ma Tu đó cũng lập tức chạy tới.
- Ma Tu Uẩn Thanh Tú bái kiến Khổ tiền bối.
Nữ Ma Tu cung kính nói.
- Ma Tu Diệu Viêm bái kiến Khổ tiền bối.
Vị Ma Tu thứ hai cũng cung kính nói.
Mấy vị Ma Tu phía sau cũng cung kính hành lễ giống như vậy.
Vị Khổ Ma Tu này là một tiền bối rất lợi hại.
Nhưng nghe nói ông ta đột phá thất bại, một mực kẹt ở Lục giai đỉnh phong, suốt đời không cách nào tiến thêm.
Lúc còn trẻ, ông ta nghiền ép toàn bộ Ma Tu đồng bối, dám tranh phong với người thế hệ trước.
Nghe nói thời điểm bước vào Thất giai, ông ấy vì tương lai càng xa hơn, đã lựa chọn con đường hầu như không có khả năng.
Cuối cùng thất bại.
Nhưng vẫn không ai dám xem thường ông ấy.
Hơn nữa nghe nói đại hạn của ông ta sắp buông xuống, xem ra đây là thật.
Tử khí trên người ông ấy, không hề giống làm giả.
Sau khi Khổ Ma Tu đáp lại, liền đi thẳng vào cửa.
Ông ta phát hiện, dường như những người này còn không biết chuyện đốn ngộ, nếu không làm sao lại không đi vào.
Chẳng qua là khi ông ta đi tới trước Môn linh, cả người cũng sửng sốt.
Gọi ba ba sao?
Tại sao ông ta không nghe nói có chuyện này?
Nhưng muốn ông ta kêu ba ba? Có khả năng sao?
Sau đó ông ta vận dụng toàn bộ tu vi, muốn phá vỡ cửa.
-
͏ ͏