Mới đầu Hồng Hài Nhi còn giữ tâm lý may mắn, cho là Phương Chính chỉ biết vài cây nấm. Nhưng bây giờ hắn phát hiện nấm mà Phương Chính chỉ ra, có một phần là nấm độc hắn đã dùng, hắn biết được một vài thứ...
Phương Chính đi một đường chỉ ra hơn năm mươi loại nấm, trong đó phần lớn đều là nấm độc, đặc biệt là loại cuối cùng càng làm Hồng Hài Nhi nhớ kỹ.
- Tán nấm màu đỏ này còn có chấm nâu đen, màu sắc sặc sỡ đẹp đẽ, gọi là nấm mào gà. Loại nấm này thịt dày,mọi người nhìn thấy thèm chảy nước bọt. Nhưng mà tốt nhất đừng đụng vào nó, có một số người da bị dị ứng, đụng vào sẽ sưng đỏ vì trúng độc. Loại nấm vô cùng độc này là độc vương trong tất cả loại nấm. Trong tự nhiên chính là như vậy, đồ càng đẹp sẽ càng dễ dàng chứa kịch độc. Không nói là cứng rắn nhưng cũng thích hợp với đa số động thực vật.
Phương Chính đủng đỉnh nói.
Mặt Hồng Hài Nhi đỏ thẫm, vì hôm nay trong canh hắn nấu lượng lớn nấm mào gà, này là sợ Phương Chính không chết! Bây giờ bị Phương Chính chỉ ra, Hồng Hài Nhi biết trốn không thoát, cũng không trốn nữa, ngẩng đầu nói:
- Sư phụ, người đã biết canh nấm có độc vì sao còn uống?
Phương Chính dừng bước, Hồng Hài Nhi căng thẳng, tâm nói:
- Xong rồi, trọc ngốc này không chừng muốn niệm một năm kinh văn... Ôi, tới thì tới đi, chỉ cần không chết, một năm sau lại là một yêu vương!
Phương Chính thấy trong mắt Hồng Hài Nhi lóe lên lệ khí, trong lòng cảm khái vô vàn.
Hồng Hài Nhi dù gì cũng là Yêu vương, cho dù bình thường hắn giả đáng yêu, vờ phục tùng. Thực tế bên trong vẫn như cũ làm việc không từ thủ đoạn nào, chỉ cần có kết quả, không quan tâm quá trình. Nhưng Phương Chính cũng biết, Hồng Hài Nhi không phải là không có thuốc chữa. Nếu không cũng sẽ không chủ động đi làm mưa xuống, cũng sẽ không chủ động đi giúp người.
Chỉ là thói quen hình thành trong sinh mệnh rất dài của hắn. không thể nào trong thời gian ngắn có thể sửa đổi, chỉ có thể từ từ mà làm.
Thế là Phương Chính cười nói:
- Vi sư hỏi con, con thật sự muốn độc chết vi sư hay là không biết nấm có độc?
Hồng Hài Nhi ngây người, ánh mắt âm tình bất định lóe lên, nhìn Phương Chính từng chữ hỏi:
- Sư phụ, nếu như con nói con không biết nấm có độc, người tin không?
Hỏi xong, Hồng Hài Nhi liền thấy hối hận, ở chung lâu như vậy hắn sớm hiểu được một chuyện, Phương Chính chắc chắn không phải kẻ đần! Ngược lại rất thông minh, nhìn thấu được rất nhiều chuyện, hắn tin chắc chuyện này Phương Chính cũng hiểu hết rõ ràng.
Phương Chính vỗ vỗ đầu Hồng Hài Nhi nói:
- Con là đồ đệ của bần tăng, lời con nói bần tăng không tin còn có thể tin ai đây? Đi thôi, hái thêm ít nấm, tối hôm nay cũng nấu một nồi canh nấm cho các sư huynh đệ con. Nếu không bọn nó lại giở chứng bụng dạ hẹp hòi. Vi sư cũng không thể để bọn nó cảm thấy ta bên trọng bên khinh.
Nói xong Phương Chính bước đi, thuận tay nhặt lên cây nấm dưới đất...
Nhìn bóng lưng Phương Chính, Hồng Hài Nhi sững sờ tại chỗ, Chuyện này cứ thế cho qua ư? Vậy cũng... quá dễ lừa bịp rồi...
Đi theo sau Phương Chính, Hồng Hài Nhi vẫn im lặng không nói, khi Phương Chính hái cây nấm thứ ba, Hồng Hài Nhi rốt cục ngừng lại, nhỏ giọng nói:
- Sư phụ, thật ra thì con muốn độc chết người...
Phương Chính cả người khẽ run, dừng lại một chút, sao đó nhẹ nhàng trả lời một câu:
- À.
Sau đó tiếp tục đi hái nấm.
Hồng Hài Nhi nhìn theo, mặt đần ra, trọc ngốc này thế mà không phạt hắn sao? Lại không niệm kinh? Thậm chí ngay cả trách mắng hắn cũng không nói? Cái này không hợp logic lắm! Nhưng mà Phương Chính càng không nói gì, Hồng Hài Nhi lại càng lo sợ. Hắn cũng không biết vì sao lại lo sợ, chính là bất luận ra sao cũng không giống như trước đây, qua loa vượt qua... Loại cảm giác này khiến lòng hắn rất khó chịu, không được tự nhiên. Nhìn lưng Phương Chính, trong lòng còn có chút chua xót... Lẽ nào hắn bỏ mình rồi sao? Ngay cả quở trách cũng không muốn nói nữa?
Hồng Hài Nhi cũng không biết tại sao mình lại có ý nghĩ này, nhưng mà ý nghĩ này một khi nhảy ra liền không thể ngăn lại, hơn nữa càng ngày càng mãnh liệt, sau vài phút đã đạt đỉnh điểm, Hồng Hài Nhi không nhìn được nữa kêu lên:
- Sư phụ, lẽ nào người không muốn trách mắng con sao? Không phải nên niệm kinh giáo huấn con sao?
Cuối cùng Phương Chính dừng lại, thản nhiên nói:
- Tại sao con cảm thấy ta nên trách mắng con, nên niệm kinh giáo huấn con?
- Con đã muốn độc chết người rồi, con làm chuyện sai như vậy, người không quan tâm không hỏi đến ư?
Hồng Hài Nhi nói.
Phương Chính nghe vậy bỗng bật cười, xoay người nhìn Hồng Hài Nhi cười lớn, tiếp tục hỏi:
- Mắng con, niệm kinh dạy dỗ con mục đích để làm gì?
- A...
Hồng Hài Nhi đúng là bị hỏi khó, không biết đáp thế nào.
Phương Chính cười:
- Trách mắng cũng được, giáo huấn cũng tốt, chỉ là để con hiểu được mình làm sai mà thôi. Con đã biết mình sai rồi thì tại sao ta phải trách mắng con? Tại sao phải giáo huấn con? Đây không phải vẽ thêm chuyện sao?
- Á...
Hồng Hài Nhi lại đứng ngốc ra.
Phương Chính ngẩng đầu nhìn trời:
- Đương nhiên, nếu như con muốn nghe kinh văn, vi sư rất nguyện ý niệm vài câu. Muốn nghe không?
- A, trời không còn sớm nữa, người xem, chúng ta còn phải chuẩn bị canh nấm cho buổi tối. Chúng ta bận như vậy vẫn là đừng niệm thì hơn.
Hồng Hài Nhi thấy Phương Chính không giận liền thở phào, vội vàng nói.
Phương Chính đưa tay đánh sau ót Hồng Hài Nhi một cái, cười mắng:
- Nếu đã như vậy còn không đi hái nấm đi.
- Dạ!
Hồng Hài Nhi lần này không giận, nhếch miệng cười rồi vụt chạy ra, vừa hái vừa cười.
Phương Chính đằng sau yên lặng nhìn Hồng Hài Nhi bộ dạng ngốc nghếch, cũng ngây ngô cười theo.
Không lâu sau Hầu Tử, Độc Lang, Con sóc cũng chạy đến, thấy Hồng Hài Nhi đang hái nấm lập tức gia nhập đội quân hái nấm. Nhất thời nấm lung tung gì cũng hái.
Vào lúc này, thanh âm của Con sóc vang lên từ phía sau:
- Sư phụ, con tìm được một cây nấm lớn thật đẹp!
Phương Chính quay đầu nhìn chỉ thấy một cái nấm thật lớn loạng choạng chạy đến! Cây nấm này lớn khoảng hai bàn tay to! Cây nấm một đường chạy tới trước mặt Phương Chính, sau đó đầu Con sóc từ phía sau cây nấm ló ra, hóa ra là Con sóc khiêng cây nấm lớn chạy tới.
Phương Chính nhìn cây nấm đỏ rực, vô ngữ hỏi:
- Tịnh Khoan, sao con lại mang cây nấm lớn như vậy về đây?
Con sóc nói vẻ đương nhiên:
- Tứ sư đệ buổi sáng đi hái nấm có loại này mà, có điều cây của con còn lớn hơn! So với của hắn nhìn đẹp hơn nhiều... Ngửi cũng không tệ. Sao hả sư phụ? Người không thích ăn sao? Nhưng mà lúc trưa người ăn rất ngon mà?
Phương Chính và Hồng Hài Nhi liền có hơi xấu hổ, việc này phải giải thích thế nào đây? Thế là Phương Chính im lặng cầm rổ đựng nấm qua, lấy hết tất cả nấm sặc sỡ đủ màu mọi người hái, sau đó một đường vừa đi vừa lén lút ném đi...
----------------
Đề cử đọc: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - truyện hay, cân não, hắc ám lưu~~~
CHƯƠNG 366: XUỐNG NÚI
Tuy nhiên…
Độc Lang không có tay, móng vuốt không dùng được, ngậm bằng miệng thì tất cả mọi người ngại bẩn, nên không có chuyện làm. Nó chạy khắp nơi tìm nấm, để Hầu tử hoặc Hồng Hài Nhi đi hái, khi thấy cái nhỏ, con sóc cũng có thể giúp một tay, còn cây to thì...
Kết quả là...
- Sư phụ, lạ thật đó, đằng sau chúng ta có rất nhiều nấm không mọc từ đất. Đẹp ơi là đẹp...
Độc Lang đột nhiên ngoi đầu lên nói.
Phương Chính mặt đỏ ửng, không thể nói là hắn ném đâu? Nhưng kiếm về thì ai ăn? Hắn cũng không muốn lãng phí một viên tràng hạt nữa!
Đúng lúc này, Hồng Hài Nhi kêu lên:
- Tịnh Pháp sư huynh, những cây nấm đó không ăn được, đệ không thích ăn, ăn nhiều còn dị ứng. Sư phụ là biết nên chỉ có thể ném đi.
Vừa nghe đến ném đi, con sóc lập tức chạy tới, kéo ống quần Phương Chính, leo lên giỏ xách, chui vào đống nấm, sục sạo một lúc rồi mới ló đầu ra, kêu rên:
- Cây nấm siêu cấp vô địch của con mất rồi! Sư phụ, mọi người không ăn, còn con mà?
Hầu tử cũng chạy tới, xem mấy cây nấm nó hái cũng mất, nói theo:
- Cây nấm xinh đẹp của con cũng mất, sư phụ, nấm của con người không ăn thì để con ăn chứ!
Nghe thấy thế, Phương Chính hối hận vì đã tiếp tục hái nấm, không phải là đang tự gây việc cho mình à! Đồng thời hắn âm thầm mắng đồng đội heo Hồng Hài Nhi, ba đứa Độc Lang, con sóc, Hầu tử ngôn ngữ không thông, coi như Độc Lang phát hiện thì có nói con sóc và Hầu tử cũng nghe không hiểu, lừa gạt là được...
Kết quả Hồng Hài Nhi lại cứ ầm ĩ, con sóc và Hầu tử lại nghe hiểu mới chết chứ! Đã là chuyện Hồng Hài Nhi gây ra, Phương Chính lưu manh trực tiếp của chạy lấy người, để giỏ xuống nói:
- Tịnh Tâm, chuyện nơi đây giao cho con. Các con muốn ăn gì thì tự hái, vi sư chợt nhớ ra mình còn chuyện chưa làm, đi trước nha.
Nói xong, Phương Chính dùng đôi chân dài một mét chạy mất...
Hầu tử, con sóc ngây thơ lập tức chuyển hỏa lực sang Hồng Hài Nhi. Nó trợn tròn mắt, vừa mới còn thấy Phương Chính tốt bụng, thế mà chỉ trong chớp mắt lại bị bán? Vị sư phụ này bán đồng đội cũng nhanh ghê cơ?
Buổi tối, Phương Chính nhìn một rổ nấm đủ mọi màu rồi cùng Hồng Hài Nhi thở dài.
Con sóc và Hầu tử sợ nấm lại bị ném nên ngồi trực ở bếp không đi!
Phương Chính rơi vào đường cùng, chỉ có thể nấu hai nồi súp nấm, một nồi nấm, một nồi nước lọc, nồi nước không bị hắn dùng Nhất Mộng Hoàng Lương tạo ảo giác cho con sóc và Hầu tử, cho rằng nấm của mình cũng được nấu. Lúc ăn không thấy vị gì chúng bắt đầu kêu đám nấm này chỉ được cái đẹp mà chả ngon gì cả.
Độc Lang mặc kệ, uống một chén canh, đầu cắm vào trong chén, uống quên cả trời đất.
Con sóc và Hầu tử thấy thế thì đi nếm thử một miếng súp nấm, rồi không thể ngăn cản, uống nhiệt tình, đáng tiếc con sóc chỉ nhỏ như vậy, liều mạng uống cũng chỉ được có hai muôi. Sau đó nó nằm lên bàn, che bụng không động đậy... thì thầm:
- Ngon quá đi...
Phương Chính và Hồng Hài Nhi nhìn nhau cười, không nói gì, vụng trộm vui đi.
Một ngày trôi qua, tháng năm chẳng mấy chốc cũng qua.
Một ngày, Độc Lang đột nhiên chạy tới, đặt mông ngồi trước mặt Phương Chính, nhìn chằm chằm hắn không nhúc nhích.
Phương Chính buồn bực:
- Tịnh Pháp, con làm gì vậy?
Độc Lang nói.
- Sư phụ, đã rất lâu rồi người không xuống núi.
Phương Chính sững sờ, sau đó hiểu ý của nó, căn cứ quy củ Nhất Chỉ sơn, mỗi lần xuống núi hắn đều sẽ dẫn theo một người, thay phiên nhau mà đi. Lúc trước, Phương Chính bôn ba khắp nơi, làm mưa ở mang lễ thôn, xử lý trộm săn tặc khiến hắn hơi mệt mỏi, dự định ở trên núi an tĩnh nghỉ ngơi một thời gian.
Trải nghiệm được nhiều, ngồi bên trong phật đường lại có cảm ngộ mới, vừa ngộ đã vài ngày, nên suýt thì đã quên.
Lần này Độc Lang tới, không cần nghĩ cũng biết nó đang muốn xuống núi.
Độc Lang nói chưa dứt lời, Phương Chính nghĩ cũng nên xuống núi đi. Kinh lịch càng nhiều mới có thể lĩnh ngộ càng nhiều, công đức càng nhiều, sớm ngày thành Phật, sớm ngày hoàn tục! Mà lần trước lĩnh ngộ cũng ổn rồi, nên ra ngoài nạp điện thôi.
Nghĩ thế, Phương Chính cười nói:
- Đúng vậy, Tịnh Pháp, lần này con cùng vi sư xuống núi được chứ?
Độc Lang chỉ chạy tới phàn nàn, không hy vọng Phương Chính thật sự cho nó xuống núi. Kết quả lại thành công, nó ngây người một lúc rồi vội vàng kêu lên:
- Được được được ạ... Sư phụ, người nói gì cũng được!
Phương Chính cười híp mắt nói.
- Đã như vậy, con ở lại trên núi đi, để Tịnh Chân cùng vi sư đi thôi.
Độc Lang nghe xong, vội vàng kêu lên:
- Sư phụ, người không thể như vậy được... Ô ô...
Phương Chính cười, gõ đầu Độc Lang nói:
- Được rồi, đừng có mà giả vờ, tiếng sấm lớn thế còn không thấy con rớt xuống một giọt nước mắt nào. Đi thôi, chúng ta ra ngoài một chút.
Độc Lang nghe xong, vội vàng đuổi theo Phương Chính, nhìn thấy ai cũng hô:
- Sư đệ, ta cùng sư phụ ra ngoài nha.
Kết quả mọi người đều trợn trắng mắt...
Lại bước vào Vô Tướng Môn, dù sao đã có chuẩn bị đầy đủ, tập trung tinh thần chờ xung quanh thay đổi, không được bỏ lỡ một chút tiếng động, hình ảnh nào.
Đúng lúc này, bốn phía xuất hiện vang lên tiếng phanh phanh phanh...
Hình như có đồ vật rơi xuống đất, đồng thời trước mắt thêm một hình ảnh vỡ nát, là một cái bánh xe, còn có một tiếng vang thật lớn cùng tiếng kêu thảm thiết.
- Không phải chứ, lần này còn kinh hơn, không có tí ánh sáng nào?
Phương Chính kêu rên, lại không thể làm gì, bóng tối lui dần, hắn phát hiện mình đang đứng ở cửa một cư xá.
Như là đi qua một nửa rồi đột ngột xuất hiện lại không gây ra sự chú ý. Đây là một căn nhà bình thường, tường ngoài kiểu dáng cũ cũ, như được xây từ mười mấy năm trước. Hồi đó còn chưa chuộng nhà cao tầng, chỉ là bảy tám tầng nho nhỏ. Cửa tiểu khu cũng không có cảnh vệ, chỉ có một cái cánh cửa lớn bình thường, bất kỳ ai đều có thể ra vào tự nhiên.
- Wow! Sư phụ, thần kỳ thật á! Bụp một cái đã ra đây!
Độc Lang không biết Phương Chính còn có nhiệm vụ, trợn to mắt nhìn bốn phía, cái gì cũng tò mò. Độc Lang còn chưa biết nhiều bằng Hồng Hài Nhi, ít ra nó đã từng phi thiên độn địa, còn với khoa học kỹ thuật của nhân loại cũng chỉ cảm thấy người phàm có thể làm được đến trình độ này thì rất kinh ngạc mà thôi.
----------------
Đề cử đọc: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - truyện hay, cân não, hắc ám lưu~~~
CHƯƠNG 367: THANH XUÂN
Từ nhỏ Độc Lang đã sống trong núi, đi theo Phương Chính chỉ là khuếch trương phạm vi hoạt động đến trong thôn mà thôi, quan sát cũng có giới hạn. Chí ít, nó chưa thấy nhà cao tầng, xe buýt gì gì đó.
Phương Chính nhìn Độc Lang đang há mồm, hết nhìn đông tới nhìn tây, hắn khẽ lắc đầu, biết thằng nhóc này không giúp được gì, tự nghĩ cách thôi.
Đúng lúc này, một đám thiếu niên chạy tới, cầm đầu là cậu bé mặc áo phông màu đen, ôm quả bóng rổ chạy nhanh. Đằng sau là mười bạn nữa, vừa chạy vừa nói gì đó.
Họ càng tới gần, Phương Chính cũng nghe rõ ràng.
Một cô bé buộc tóc đuôi ngựa kêu lên.
- Vương Khôn, cậu chạy nhanh như vậy làm gì? Giữ sức tí đi, lát nữa còn thi đấu đấy!
Thằng bé áo đen hống hách hô.
- Đánh với cái đám ban ba ấy mà tớ còn cần thể lực hả? Ha ha. . .
- Há Vương Khôn, đừng có mà cậy mạnh, cậy mạnh bị sét đánh đấy! Chờ đi, lát nữa ra sân mày sẽ biết tay! Ụp rổ mày mấy cái cho chừa!
Thằng bé đô con cao một mét chín kêu lên.
- Trần Vĩ mày á! Mày đòi ụp tao? Thách luôn, tao sẽ cho mày sáng mắt ra, cái đôi chân dài kia á trừ việc dài còn chả làm được cái thá gì hết!
Mặc dù Vương Khôn chỉ có một mét tám, nhưng không sợ thằng nhóc to con kia, không hề yếu thế.
Cô bé tóc đuôi ngựa nói theo:
- Trần Vĩ, cậu cũng đừng đắc ý, không biết là ai bị ụp rổ lại đâu nha.
Trần Vĩ mặt đỏ rần, lần trước nó bị Vương Khôn úp rổ, là vết nhơ trong đời nó. Cũng chính vì chuyện này, nó mới đối đầu Vương Khôn, đồng thời có ước chiến lần này muốn lật về một ván, cứu vớt tí thể diện. Vì thế, nó quảng cáo khắp nơi, còn mời mấy em gái tới xem. . .
Bây giờ nghe cô bé tóc đuôi ngựa nói như vậy, Trần Vĩ cũng xấu hổ, nhưng vẫn mặt dày nói:
- Chẳng qua lần trước tớ chủ quan, Quan Nhị ca lớn hơn còn mất Kinh Châu huống chi là tớ? Lần này, tớ sẽ cho các cậu biết đâu là sức mạnh của đàn ông!
Một cô bé cắt tóc ngắn ngủn kêu lên.
- Được rồi, có bản lãnh thì thể hiện trên sân bóng đi, có khoa trương bên ngoài mấy cũng vô dụng thôi, chỉ tổ khiến các cậu đau mặt hơn khi bị ăn tát thôi.
Mọi người cảm thấy có lý, cũng không tranh giành, nhưng hai đội hừng hực chiến ý, mắt nhìn như muốn nuốt cả đối thủ vậy. Mà mấy nữ sinh thì hưng phấn, hiển nhiên cũng chờ mong trận long tranh hổ đấu này.
Một đám người chạy qua Phương Chính, nhìn thấy cửa tiểu khu có một hòa thượng dẫn theo một con chó to, nam sinh thì hâm mộ, con trai ý mà đều thích nuôi chó to, nhìn mới càng thêm chanh xả.
Mà nữ thì hơi kinh ngạc, Phương Chính tu phật pháp càng ngày càng tâm đắc, khí chất cũng càng ngày càng thoát trần, một thân tăng y màu trắng phối hợp làn da trắng noãn, đầu trọc, đứng đó đã cho người ta một cảm giác sạch sẽ trắng trong, như là vũng nước suối giữa hè, vô cùng thanh mát, vô cùng khoan khái. Theo bản năng đám con gái chăm chú nhìn thêm, ngạc nhiên vì khí chất và dung mạo hắn, lần đầu tiên mấy đứa mới biết hóa ra hòa thượng cũng đẹp trai như vậy!
Đều là thiếu nữ, trong lòng khó tránh khỏi gợn sóng, không nhịn được lại nhìn Phương Chính nhiều hơn.
Độc Lang còn nổi bật nữa, rất là thu hút, mặc dù cảm thấy Độc Lang to đùng nhưng cũng chỉ có thể phụ trợ rằng chủ nó bất phàm. Đám con gái hơi sợ, lách qua Độc Lang, không dám tới gần.
Mà nhóm để biểu hiện ra mình dũng cảm thì đều từ chạy qua Độc Lang, Phương Chính lại phát hiện có mấy thằng bé rõ ràng ánh mắt né tránh, hiển nhiên là sợ nhưng lại vì mặt mũi mà phải cố. . .
Phương Chính bùi ngùi mãi thôi, bởi vì năm đó hắn cũng đã từng làm những chuyện tương tự. Trước mặt con gái, hình như con trai luôn có một kẻ thù vĩnh viễn không địch lại được, dù là bị đánh cho mặt mũi bầm dập cũng sẽ xem như chiến công hiển hách, sau đó chạy về nói khoác. Cho đến khi ra trường, Phương Chính mới biết làm như vậy đúng là sẽ được bọn con gái nhìn với con mắt khác, trước kia là nhìn người bình thường, mà sau thì là nhìn kẻ đần. . .
Chẳng qua thanh xuân là như thế, cậy mạnh, ngu ngốc, không cần biết đúng sai, cuối cùng đều sẽ trở thành một đoạn thời gian tốt đẹp và ký ức đáng giá nhất cuộc đời. Vì thanh xuân rực rỡ, vì bồng bột mà trở nên khó quên. Một khi bước vào xã hội, lại có mấy người vẫn giống như thời niên thiếu, không mang mặt nạ, sống thật an nhiên? Một thanh xuân nông nổi cũng là ký ức tốt đẹp nhất của cuộc đời.
Phương Chính nhìn các thiếu niên nhiệt huyết chạy qua, hắn vô cùng hâm mộ. Nếu như không phải cái đầu trọc này, thân tăng y này, hẳn hắn cũng ở bên ngoài lăn lộn. . . Mặc dù là nghèo. . .
Độc Lang cũng đã hết ngạc nhiên, ngửa đầu hỏi.
- Sư phụ, chúng ta đi đâu bây giờ?
Phương Chính nhìn xung quanh, hẵn mơ hồ, đi đâu? Hắn cũng muốn biết hiện tại nên đi đâu đây!
Đúng lúc này, một tiếng vang bịch lên thu hút Phương Chính, hắn nhìn sang thấy Vương Khôn đang đập bóng rổ xuống đất rồi nhẹ nhàng đón lấy, đột nhiên xoay người một cái, cười to nói:
- Tao đang thấy mình sôi trào rồi, tới đi, để tao hành chúng mày nào! Ha ha. . .
Kết quả đổi lấy liên tiếp:
- Chậc! Hành chết mày!
- Cứ nói cho sướng đi, sớm tối bạo hoa cúc mày!
- Hoa cúc ngoài ngàn vạn, độc yêu một đóa của mày, chờ đó!
Đám bên Trần Vĩ kêu gào, chiến ý hừng hực.
Phương Chính nhìn chằm chằm quả bóng rổ, tiếng bóng đập xuống đất giống hệt tiếng mà hắn đã nghe lúc hắn xuyên qua Vô Tướng Môn! Chẳng lẽ, nhiệm vụ lần này liên quan tới mấy thiếu niên đó ư?
Nghĩ thế, Phương Chính lập tức mở ra Thiên nhãn, nhìn từng đứa. Hắn thất vọng, mấy đứa này không có một ai có thể làm Thiên nhãn phát sinh biến hóa. Lại mở tuệ nhãn, cũng thế, Kim Quang trên thân chúng lớn hơn hắc quang, so ra nhiều Kim Quang hơn người bình thường một ít mà thôi. Hắn thực sự không hiểu rốt cuộc chúng có liên quan gì với nhiệm vụ nữa.
Trước tiên, Phương Chính cũng không có nhiều đầu mối hơn, nghĩ nghĩ, vẫn là đi theo.
Đám Vương Khôn, Trần Vĩ tiến vào khu tập thể, ngoặt một cái đến sân bóng rổ lộ thiên, sân bóng hơi cũ, vạch sơn trên đất mờ gần hết, vòng rổ rỉ loang lổ, lưới cũng rách chỉ có một góc treo ở kia chập chờn theo gió.
Nhưng mấy thứ đó không ảnh hưởng đến chúng, dường như sân bóng trước mắt không hề cũ mà là cỡ đỉnh cấp NBA! Từng thiếu niên nhiệt huyết sôi trào, như một khắc sau đã tham gia một trận chiến thế kỷ vậy!
----------------
Đề cử đọc: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - truyện hay, cân não, hắc ám lưu~~~
CHƯƠNG 368: NGỪNG!
Đám con gái nhốn nháo đứng bên cạnh, cầm đồ ăn vặt, chia hai phái, líu ríu nói gì đó. Có cô bé dịu dàng thì sẽ cầm quần áo giúp các nam sinh, đặt chung một chỗ, trông coi cẩn thận.
Còn bé nào hòa đồng hơn thì cứ một lát lại gào lên:
- Cố lên!
Mấy bạn nam nghe thấy thì như hút cần, chỉ mong nhanh chóng bắt đầu trận đấu, bày ra chiến thuật rồi thu hút đám con gái để kiếm được nàng thơ.
Lúc này, Độc Lang lên tiếng:
- Sư phụ, mấy tên nhóc kia nhìn quen ghê á.
- Con quen hả?
Phương Chính ngạc nhiên, Độc Lang cả đời ở trên núi, còn có thể gặp được người bên ngoài? Thần kỳ thật.
Độc Lang lắc đầu nói:
- Đương nhiên là không ạ, nhưng cử chỉ của mấy thằng bé thì quen lắm. Mỗi độ xuân về lúc mà bầy trâu rừng đực vào kỳ phối ngẫu ấy, con nào con nấy điên lên chỉ muốn húc chết tình địch trước mặt con cái, mỗi trận chiến đều có một hai con tàn phế, rồi tụi con sẽ được ăn một bữa tiệc lớn.
Phương Chính:
“...”
Phương Chính không quá hiểu về bóng rổ, lúc đi học đã xem, cũng chơi mấy ván, sau thì không quá quen thuộc, luôn níu chân đồng đội nên quả quyết rời khỏi đội làm chân cổ động viên.
Bây giờ lại nhìn thấy sân bóng rổ, thấy những bóng dáng thanh xuân ấy, dường như hắn lại quay về quá khứ, bất giác đi tới cạnh sân, đứng đó yên lặng nhìn.
Phương Chính đến cũng gây chú ý, bộ quần áo kia, cái đầu trắng bóc thật sự là quá bắt mắt. Đám con gái không dám tới gần Phương Chính cùng Độc Lang, chỉ đứng nhìn xa xa, lặng lẽ bàn tán...
- Hòa thượng mà cũng đẹp trai vậy hả...
- Tớ ghét đầu trọc, cậu xem đầu hắn tỏa sáng kia kìa. Nhưng... đầu trọc này nhìn thấy thoải mái ghê.
- Cảm giác nhã nhặn thư sinh, trên thế giới có kiểu người này à? Đây là hòa thượng thật hả?
- Không biết, quần áo thật đẹp.
- Kia là sói hay là chó?
- Chắc là chó đi, không ai dám mang chó vào thành phố đâu.
- Đúng ha... Nhưng nhìn sợ nhỉ, nó to quá, nếu bị cắn thì...
Dù mấy cô bé đang nói nho nhỏ nhưng Phương Chính lại nghe hiểu, giờ mới nhớ ra người quanh Nhất Chỉ sơn đã quen Độc Lang nên không sợ nó. Nhưng nếu bị người ngoài phát hiện ra nó là sói vậy thì lại rắc rối. Nghĩ thế, Phương Chính len lén đá đá Độc Lang đang lởn vởn:
- Tịnh Pháp, vẫy đuôi đi con.
- Vì sao ạ?
có lúc cực vui Độc Lang cũng sẽ vẫy đuôi nhưng từ khi nhìn thấy những con chó ở trong thôn vẫy đuôi cả ngày thì nó thôi vì cảm thấy làm như vậy rất hạ giá... Nó là Sói vua đực đó! Há có thể giống mấy con chó nhà?
Phương Chính nói.
- Nếu con không muốn bị bắt nhốt vào lồng thì vẫy ngay, lúc nhìn thấy người thì con nên dịu dàng ngoan ngoãn tí. Nơi này là dưới núi, chó được yêu hơn sói đấy.
Độc Lang nói.
- Con cảm thấy vẫy đuôi rất là ngốc.
- Con ngốc hay không chẳng liên quan tới vẫy đuôi đâu...
- Sư phụ, ý người là con vẫn ngốc hả?
- Không, kỳ thật bần tăng muốn nói là lúc con vẫy đuôi rất là đẹp trai.
- Thật ạ?
- Đương nhiên…
Phương Chính gật đầu vô cùng chắc chắn, chỉ là đã giữ lại nửa câu không nói ra mà thôi: Đẹp trai y như mấy con chó á.
Quả nhiên, Độc Lang nghe xong, vui mừng vẫy đuôi.
Mấy cô bé thấy thế lại líu ríu nghị luận.
- Cậu xem nó vẫy đuôi kìa! Tớ nghe nói, sói không vẫy đuôi, chỉ có chó mới vẫy thôi.
- Tớ cũng thế, chậc chậc... lông màu bạc, lại to đùng, không biết là loại gì nhỉ. Nói thật, là nó đẹp ghê á.
Cả đám nhao nhao gật đầu, xác định là chó rồi cũng bớt sợ Độc Lang hơn, chủ đề cũng trở nên lung tung...
Các bạn gái chỉ tập trung vào Phương Chính và Độc Lang, mấy thằng nhóc không vui nha, đây không phải đoạt mối làm ăn à? Chúng thi đấu làm gì? Cho là chúng chơi vì sở thích, báo thù hả? Thu hút các bạn nữ rồi kiếm người yêu mới là mục đích thật sự kìa! Bây giờ, mỗi thằng đều vuốt tóc, thay quần áo đẹp cố khoe ra ít chuột cơ còn chưa thu hút được người ta lại bị một tên hòa thượng cùng một con chó cướp mất! Hòa thượng kia còn chưa tính, ít ra cũng là người, thế nhưng còn không bằng một con chó thì sao?
Để vớt vát tình hình, Vương Khôn kêu lên:
- Trần Vĩ, đừng lãng phí thời gian nữa, làm nóng người kết thúc, đánh đi!
- Chỉ chờ mỗi câu nói này! Tóc nấm, làm việc.
Trần Vĩ nói với một cậu bé hơi mũm mĩm.
Cậu bé mặc áo phông màu đen gật gật đầu, cầm bóng rổ đi tới, hai phe đứng thẳng hai bên, Trần Vĩ và Vương Khôn mặt đối mặt, chuẩn bị ném bóng.
Quả nhiên, trận đánh bên này sắp mở màn lại kéo các cô bé lại, đồ ăn vặt cũng tiêu hao nhanh hơn.
Phương Chính căng thẳng nhìn, không phải vì bóng rổ đẹp, mà là vì, cảm giác này mang đầy vị thanh xuân, không giống như ngày xưa hắn ở trên núi thần chung mộ cổ, nó rất mới mẻ, rất có hồi ức, rất dễ chịu...
Về phần Độc Lang, hoàn toàn không hiểu những người kia đang làm gì, nói thầm:
- Mấy thằng nhóc không đi cướp người yêu mà lại đi cướp một quả bóng... Đần thế!
Bụp!
Phương Chính đập vào trán Độc Lang, nó lập tức ngậm miệng, nhưng không có tâm tình xem bóng, nó ghé vào bờ hè ngán ngẩm nhìn khắp nơi.
Bạn tóc nấm quăng bóng rổ, Vương Khôn và Trần Vĩ hò hét nhảy dựng lên, Trần Vĩ chung cao hơn, ném bóng là sở trường, một tay đánh bóng đến trước mặt đồng đội, một trận bóng kịch liệt bắt đầu.
Vương Khôn có kỹ thuật dẫn bóng tốt, xoay trái xoay phải, đi lên lùi xuống như vua trong sân thảo nào trước đó hống hách như vậy.
Nhưng Trần Vĩ có dáng người cao to, canh ở trước rổ như là Định Hải Thần Châm, mấy lần đều ngăn được Vương Khôn, hai bên đánh hăng, gầm thét liên tục, lại thêm các cô bé cổ vũ, toàn bộ đấu trường đều sục sôi, nhiệt huyết, cảm giác kia tuyệt vô cùng.
Phương Chính đang xem hăng, chợt nghe một người đàn ông gào lên giận dữ:
- Giữa trưa không ngủ được, đứng đây gào thét cái gì?
Một người đàn ông vọt vào sân bóng, làm rối loạn trận đấu, đám Vương Khôn, Trần Vĩ bắt buộc phải ngừng lại.
- Chú ạ, chúng cháu chỉ chơi bóng thôi, không phạm pháp mà?
Vương Khôn là tên điển hình không sợ trời không sợ đất, đang máu chiến lại bị cắt ngang nên rất là khó chịu.
----------------
Đề cử đọc: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - truyện hay, cân não, hắc ám lưu~~~
CHƯƠNG 369: KHỔ
Ông chú tức giận nói.
- Phạm pháp hay không ta không biết, nhưng nơi này là khu chúng tôi, không phải là của mấy đứa. Mấy đứa đâu phải người khu này đâu? Hiện tại xéo đi nhanh lên, nếu không đừng trách tôi tìm bảo vệ đến đuổi người!
Trần Vĩ nói.
- Chú ơi, chúng cháu chỉ chơi bóng thôi mà, chú không cần phải làm vậy chứ? Cùng lắm chúng cháu không làm mất trật tự còn không được ạ?
- Tôi nói không được thì không được, Giờ! Thì! Đi ngay! Nếu không đừng trách tôi đến trường mấy đứa kiện đấy!
Ông chú vô cùng kiên quyết.
Nghe thấy bị kiện lên trường học, đám Vương Khôn, Trần Vĩ hơi sợ, chúng vẫn còn là học sinh, bị người bên ngoài đến trường kiện thì ảnh hưởng quá lớn.
Ngay lúc do dự có đi hay không, một người phụ nữ chạy tới, vừa chạy vừa hô:
- Lỗ Huy, anh làm gì đấy? Mấy đứa nhỏ chơi bóng, anh lại nổi điên gì?
- Nổi điên gì chứ?
Lỗ Huy bất mãn nói, sau đó trừng đám Vương Khôn:
- Đi ngay đi, tôi nói được thì làm được đấy!
Nói xong, Lỗ Huy quay người sang người phụ nữ, họ nói gì đó, Lỗ Huy cắm đầu đi lên tầng. Sau đó cô ấy mới chạy tới, hơi áy náy nói:
- Ngại quá, chú có hơi nóng tính. . .
Vương Khôn hỏi.
- Dì ơi chúng cháu chơi bóng tiếp chú ấy sẽ không đến trường làm ầm ĩ chứ ạ?
Dì ấy cười khổ nói:
- Đúng là chú ấy có thể làm vậy nhưng mấy đứa yên tâm, dì về khuyên chú một chút. Nếu không, hôm nay mấy đứa cứ nghỉ trước nhé. . .
Vương Khôn trợn mắt nói:
- Được, gặp ngay người không nói lý. Trần Vĩ, ngày mai tái chiến?
Trần Vĩ gật đầu nói:
- Cũng chỉ đành vậy.
Nói xong, hai phe rời đi.
Phương Chính không nhúng tay vào chuyện này, chỉ yên lặng nhìn tất cả, cho đến khi đám Trần Vĩ, Vương Khôn rời đi, hắn mới vỗ vỗ đầu Độc Lang, chuẩn bị đi.
Dì kia nhìn đám Vương Khôn, bất đắc dĩ lắc đầu, cũng đi lên tầng. Kết quả, vừa vào cửa, dì đã nghe thấy tiếng cãi vã.
- Cha, sao cha làm như vậy?
- Vì chúng nó làm phiền dân!
- Làm phiền ai? Giữa ban ngày, bọn họ làm phiền ai?
- Làm phiền cha!
Sau đó là tiếng đóng cửa.
Dì đi vào phòng, thấy chú xị mặt ngồi ở trên ghế sa lon, hút thuốc.
Dì nhìn Lỗ Huy, lại nhìn cửa phòng con trai, thở dài nói:
- Lỗ Huy, em biết anh tức giận nhưng cũng không thể nổi điên như thế. Mấy đứa kia chỉ chơi bóng thôi, anh làm gì chứ?
- Tiểu Chính thế này rồi mà chúng còn tới kích thích nó, anh mặc kệ được ư?
Lỗ Huy hung hăng ấn tàn thuốc vào trong gạt tàn.
Dì cười khổ, cũng không biết nên nói gì, đành phải đổi chủ đề hỏi:
- Bác sĩ nói thế nào?
Lỗ Huy cau mày, khẽ lắc đầu, thở dài nói:
- Không có biện pháp nào có hiệu quả ngay được, bác sĩ đề nghị chúng ta nên đi cùng nó ra ngoài nhiều một chút. Thế nhưng em cũng thấy đấy nó không chịu ra khỏi cửa, còn bị mấy thằng oắt con này kích thích hàng ngày. . .
- Oắt con nào, anh không thể nói dễ nghe hơn à? Con nhà người ta chơi bóng, về sau anh đừng đi làm phiền chúng.
Dì là vợ của Lỗ Huy, tên Tô Vân.
Lỗ Huy không lên tiếng.
Tô Vân bất đắc dĩ nói:
- Anh đấy, cả đời đều ngoan cố, biết rõ là mình sai cũng không chịu nhận.
Lỗ Huy buồn bã nói.
- Anh không sai, anh ở đây ngày nào sẽ không cho phép chúng đến chơi bóng.
Tô Vân thở phì phò đứng lên nói.
- Anh. . . Sao anh cứng đầu thế!
Lỗ Huy không lên tiếng, lại châm một điếu thuốc, ra sức hút, hai ba lần đã tắt một điếu . . chìm trong làn khói không biết đang suy nghĩ gì. Nhưng rất rõ ràng, chú rất quật cường, căn bản không có ý nhận sai.
Tô Vân bất đắc dĩ thở dài, gõ cửa phòng Lỗ Chính, rồi đẩy cửa đi vào.
Cửa sổ rất lớn, nhưng trong phòng lại lờ mờ, màn cửa kéo kín chỉ để lại một khe hở, còn không mở đèn. Một thiếu niên ngồi trên xe lăn, tựa vào cửa sổ, ngu ngơ nhìn sân bóng trống rỗng bên ngoài.
Tô Vân khẽ gọi.
- Tiểu Chính. . .
Thiếu niên quay đầu, sắc mặt tái nhợt, không cười, chỉ có yên lặng, tự ti và khổ sở.
Nhìn thấy Lỗ Chính như thế, Tô Vân đi qua, nhẹ nhàng ôm đầu con, nói nhỏ:
- Tiểu Chính, mọi chuyện rồi sẽ tốt lên. Sau này con cũng có thể đi chơi bóng rổ, có lẽcòn trở thành một ngôi sao ấy chứ.
- Thế nhưng giờ con còn không đi được.
Lỗ Chính khẽ đáp, giọng nói có chút bất mãn, phẫn nộ và cả tuyệt vọng.
Tô Vân dịu dàng nói.
- Không đâu, bác sĩ đã nói chỉ cần con chịu thử rồi sẽ có một ngày có thể đi, thậm chí còn có thể chạy nhảy, đến lúc đó con phải biểu diễn cho mẹ xem một cái úp rổ nha, mẹ rất là hy vọng đó.
Nhưng Lỗ Chính không nói gì, chỉ cúi đầu, không biết đang suy nghĩ gì.
Tô Vân nói.
- Tiểu chính, hôm nay trời đẹp, mẹ đẩy con ra ngoài đi dạo một chút nhé.
Lỗ Chính khẽ nói.
- Mẹ, con muốn ở một mình.
Tô Vân nghe vậy, mặt mũi đắng chát, vỗ vỗ vai Lỗ Chính:
- Ừ, nếu con muốn đi ra ngoài thì cứ gọi mẹ.
Nói xong, Tô Vân đi ra, Lỗ Chính lại quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, nhìn sân bóng rổ, như đang nhìn thấy một người nhảy lên, úp rổ hoàn hảo. . .
Lúc Tô Vân đi ra, Lỗ Huy đã không có ở đây, trong gạt tàn chất đầy tàn thuốc, còn có điếu đang cháy đỏ, từng sợi khói bay lên, hiển nhiên chú mới đi không lâu.
Mà giờ phút này, Phương Chính đang dẫn Độc Lang đi ở bên ngoài.
- Sư phụ, vừa nãy là chuyện gì vậy ạ? Sao một đám người lại bị một người đuổi đi? Người kia mạnh vậy ạ?
Độc Lang đi theo Phương Chính, tò mò hỏi.
Phương Chính nói:
- Tịnh Pháp, con phải nhớ thế giới này, rất nhiều chuyện đều không phải dùng vũ lực là có thể giải quyết. Nhiều người có đôi khi cũng sẽ sợ ít người nha.
Độc Lang suy một ra ba.
- Vậy giống như chúng con đều sợ sư phụ ạ?
Phương Chính nghe khó chịu thế nhỉ? Cái gì gọi là giống như chúng sợ hắn, chẳng lẽ hắn đáng sợ đến thế à?
Độc Lang thấy Phương Chính không lên tiếng, lập tức hỏi:
- Sư phụ, bây giờ chúng ta đi đâu?
- Bây giờ à, đi chung quanh một chút đi.
Phương Chính cũng không biết nên đi đâu, nơi đây hoàn toàn là một thành thị xa lạ, nhìn kiến trúc cũ cũ, nhiều nhất là huyện thành, không phải đô thị lớn. Đi không bao xa, ngoặt vào một cái là thấy một trường tủng học, trước cổng có không ít người bán hàng, bán quà vặt, , bán văn phòng phẩm. Một đoàn học sinh ra ra vào vào, hoặc là vây quanh quầy hàng chọn đồ, hoặc là đứng tại cổng tán gẫu. Mấy chiếc xe hơi bíp còi liên tục muốn đi qua lại vô cùng khó khăn. Nhưng có vẻ mọi người không ngại chậm nhạp, tựa hồ đều đã quen thuộc. . .
Nhìn cửa sân trường nhộn nhịp, Phương Chính thầm nói:-
- Thật sự là hoài niệm. . .
----------------
Đề cử đọc: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - truyện hay, cân não, hắc ám lưu~~~
CHƯƠNG 370: XẾP HÀNG SÓI
Phương Chính dắt Độc Lang đi qua, vừa đi vừa nhìn, đúng lúc này, hai nam sinh lướt ngang, hắn nghe một người đang nói:
- Tai nạn xe mấy ngày trước sợ nhỉ, nghe nói một học sinh trường chúng ta tàn phế á.
- Ừ, lúc ấy nếu không phải mấy người đi ngang qua đưa nó đến bệnh viện chắc còn khổ hơn…
...
Phương Chính nghe vậy, chắp tay trước ngực, tuyên một câu phật hiệu:
- A Di Đà Phật, hi vọng đừng xảy ra chuyện như thế này nữa.
Phương Chính mới không để ý một lát đã phát hiện bên người như thiếu đi cái gì, vừa nghiêng đầu, Độc Lang biến mất!
- Chó đần này chạy đi đâu rồi?
Phương Chính vội vàng, Độc Lang chưa từng xuống núi, có thể nói là đồ nhà quê, thế nhưng nó lại rất khỏe, chạy cực nhanh, nếu gây sự thì sức phá hoại chỉ có nhỏ hơn Hồng hài nhi tí xíu. Hắn bối rối, nhìn khắp xung quanh, kết quả...
Dãy hàng rong trước cổng có quầy bán kem ly, một bà cụ ngồi bên cạnh, ba học sinh đứng thành một hàng, hình như đang xếp hàng mua. Nhắc tới cũng lạ, nhiều quầy ăn vặt như vậy lại chỉ riêng hàng kem của bà là xếp hàng, còn lại đều vây quanh như ong vỡ tổ.
Độc Lang thì đứng sau lưng ba đứa, vẫy đuôi, há miệng, chảy dãi, hiển nhiên con hàng này lại thèm!
Từng đứa trả tiền mua kem ly, rất nhanh đến lượt Độc Lang, nó lè lưỡi, nhỏ dãi nhìn bà cụ.
Phương Chính che mặt, hắn hiểu rồi, đồ đần này đang nghĩ xếp hàng là có thể lấy được kem đây mà! Phương Chính đi nhanh qua, chuẩn bị lôi nó đi. Đùa à, nếu người ta thật sự đưa thì hắn cũng không có tiền để trả! Cái mặt bị ném chắc rồi!
Nhưng Phương Chính còn chưa tới, bà cụ lại vươn tay vỗ vỗ Độc Lang, sau đó đưa cho nó một cây kem ly.
Độc Lang không biết ngại, ngậm lấy luôn, đắc ý vẫy đuôi, ăn ngon lành!
Phương Chính bó tay, chạy qua, gõ đầu Độc Lang một cái nói:
- Đồ đần này, phải bỏ tiền mua. Con lại đến đòi, con có tiền hả?
Độc Lang biết tiền, chỉ là không biết đồ chơi kia có tác dụng gì. Nó chưa từng thấy gì khác ngoài việc Phương Chính ném tiền lên giường... Nó vẫn không hiểu mấy cái tờ giấy xanh xanh đỏ đỏ, lại bẩn bẩn rách rưới thì có ích gì nữa. Bây giờ Phương Chính nói nó có vẻ hiểu hiểu.
Nhưng nó tinh lắm, biết gây chuyện rồi hơn phân nửa cây kem ly sẽ không giữ được, nên há miệng thật to nuốt hết! Sau đó nó phát hiện ăn ngon, mát thật á! Nuốt cả cây kem to, bụng lạnh buốt, não đau! Đầu lưỡi tê dại... Hai mắt trắng dã, trời đất chao đảo...
Phương Chính chỉ biết kêu giáo đồ vô phương, thật sự muốn đập chết cái tên khốn này.
Ăn đã ăn rồi, hắn cũng không chạy được, đành phải đi đến trước mặt bà cụ, chắp tay trước ngực nói:
- A Di Đà Phật, thí chủ, cây kem này bao nhiêu tiền?
Kết quả bà cụ cười hiền:
- Nó xếp hàng mà, sao tôi lại đòi tiền chứ?
Phương Chính ngạc nhiên, sau đó cười theo, chắp tay trước ngực nói:
- A Di Đà Phật, cám ơn thí chủ.
Nhưng trong lòng nói:
- Đúng là ông bà trong thành phố có khác, nhìn người ta xem, lên tiếng đã thấy lịch sự rồi...
Lúc này, Phương Chính mới thấy bên cạnh bà cụ còn có một cái bảng nhỏ, trên đó viết:
- Xếp hàng mua, nếu không không bán!
Phương Chính yên lặng, thật đúng là một bà cụ cá tính.
Bà cười nói:
- Tiểu Pháp sư, thầy thật sự là tăng nhân?
Phương Chính cười nói:
- Vâng ạ.
- Nhìn thầy không giống mấy đứa trẻ khác, nào, ăn kem đi. Đây là tôi đưa thầy.
Bà nói xong, làm một cây kem đưa cho Phương Chính.
Hắn cũng không khách khí, hào phóng nhận lấy, nói:
- Cám ơn thí chủ.
Bà nói.
- Đừng khách sáo, lâu rồi tôi không thấy tăng nhân trẻ như vậy.
Phương Chính định nói gì lại phát hiện Độc Lang chạy tiếp, lần này nó còn quá quắt hơn, chạy đến một nhà bán cơm hộp xếp hàng.
Phương Chính nhìn Độc Lang, nhìn lại bà cụ, bà cười nói:
- Mau đi đi, con chó này thật thú vị.
Phương Chính bất đắc dĩ cười cười, chào bà rồi chạy qua, một phát bắt được cái đuôi Độc Lang, lôi đi.
Độc Lang còn không phục, kêu lên:
- Sư phụ, người làm gì đó?
- Ta làm gì? Con thì sao?
Phương Chính hơi bực, thằng nhóc này không thể cho hắn bớt lo một chút sao?
Độc Lang tự tin kêu lên.
- Sắp trưa rồi, con đi xếp hàng lấy cơm mà. Nếu không chúng ta đói bụng đó thầy?
Phương Chính im lặng trợn mắt nói:
- Đồ đần, không phải vi sư nói rồi sao? Phải dùng tiền mua!
Độc Lang hỏi lại.
- Con đi xếp hàng, vì sao phải trả tiền?
Phương Chính:
“...”
Qua nửa giờ thuyết giáo, rốt cuộc Độc Lang đã hiểu tác dụng cùng tầm quan trọng của tiền, nó ngửa đầu nhìn Phương Chính hỏi:
- Sư phụ, người nói nhiều như vậy, chúng ta có tiền ạ?
Phương Chính im lặng nhìn trời, vỗ vỗ đầu Độc Lang nói:
- Nếu như không đề cập tới tiền, con vẫn là đồ đệ của vi sư.
Độc Lang chưa từ bỏ ý định hỏi.
- Nếu như bắt buộc?
Phương Chính nghiêm túc nói.
- Về sau con phụ trách quét sân.
Độc Lang lập tức nói:
- Sư phụ, vậy con không đề cập nữa. Nhưng... trưa ăn gì ạ?
Ùng ục ục...
Bụng Phương Chính cũng kêu theo, hắn nói tiếp:
- Nếu như không đề cập tới cơm, con vẫn là đồ đệ của vi sư.
- Nếu như... Được rồi, không có nếu như. Sư phụ, vậy... chúng ta... cứ đứng đây ạ?
Độc Lang nhìn các loại quán cơm nhỏ san sát hai bên đường phố, nhìn đám người ăn như gió cuốn ngồi bên trong, nhịn không được nuốt nước bọt.
Phương Chính cũng không biết nên trả lời thế nào, trước đó hắn xuống núi, đều nhanh chóng giải quyết vấn đề. Đi mang lễ thôn cũng có thôn trưởng nhiệt tình tiếp đãi, chưa từng phải lo lắng ăn uống. Nhưng là hiện tại...
Bên lề đường, một người một sói ngồi ngẩn người.
Qua hồi lâu, Độc Lang nằm rạp trên mặt đất, nói:
- Sư phụ, con đói.
Phương Chính nói.
- Không sao, con là sói.
Độc Lang kêu lên.
- Sói cũng biết đói.
Phương Chính nghiêm túc nói:
- Trên sách nói, một tuần không ăn sói cũng không sao. Con mập như vậy, nhân cơ hội mà giảm béo đi.
Độc Lang:
“...”
Phương Chính nhìn tiệm cơm cũng muốn đi vào hoá duyên, nhưng cuối cùng lại không đi. Mặc dù đã từng hóa duyên ở Nhất Chỉ thôn, nhưng nơi đó không khác gì nhà của hắn cả, có thể mặt dày. Nhưng ở một thành thị hoàn toàn xa lạ này, đối mặt với người xa lạ, Phương Chính cũng ngại ngần.
----------------
Đề cử đọc: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - truyện hay, cân não, hắc ám lưu~~~
CHƯƠNG 371: CHÓ BAY TRÊN KHÔNG
Cứ như vậy, từ trưa ngồi đến tối, mắt thấy mặt trời sắp lặn sau núi, trên trời xuất hiện vài ngôi sao, Phương Chính chỉ cảm thấy bụng càng đói hơn.
- Sư phụ, con muốn về núi.
Độc Lang nhỏ giọng nói.
Phương Chính vỗ vỗ đầu Độc Lang:
- Vi sư cũng muốn về núi.
- Nếu không thì trở về đi?
Độc Lang dò hỏi.
Phương Chính trắng mắt liếc:
- Có thể trở về cần con nói sao?
Độc Lang hỏi:
- Sư phụ, chúng ta sẽ không chết đói bên ngoài chứ?
Phương Chính nghĩ nghĩ, nếu tiếp tục như vậy hắn thật dễ dàng chết đói ở ngoài! Dựa vào bản lĩnh của hắn, tùy tiện ra tay xoay bữa cơm không khó, thậm chí có thể lấy được chỗ ngồi VIP cũng không thành vấn đề. Nghĩ tới đây Phương Chính quyết định làm, cũng không cần phải tìm cái gì giàu có, chí ít có cơm ăn là được! Hơn nữa giúp người lương thiện không giúp kẻ ác, độ người ác hướng thiện, đây chính là công đức! Không có lý do nhiệm vụ chỉ lòng vòng xung quanh Vô Tương Môn đâu nhỉ...
Nghĩ là làm, Phương Chính dẫn Độc Lang bắt đầu đi dạo xung quanh, đúng lúc này một hồi chuông vang lên, đây là chuông nghỉ giữa giờ của lớp tự học buổi tối, nghỉ mười phút sau đó tiếp tục học.
Phương Chính vẫn lảng vảng trước cửa trường học, hắn có cảm giác nhiệm vụ nhất định có liên quan tới những cô gái chàng trai kia. Cho nên hắn cũng không đi xa...
Nghe tiếng chuông tan học, Phương Chính liền đứng ở cửa trường học nhìn vào trong.
- Nhìn gì đấy?
Lúc này một tiếng nói xa lạ vang bên tai.
- Nhìn học sinh.
Phương Chính cũng không quay đầu lại vô thức trả lời, bởi vì hắn nhìn thấy nữ sinh cột tóc đuôi ngựa, hành động có chút giống con trai của đội cổ vũ nữ trên sân bóng rổ lúc sáng.
- Ồ, nhìn nữ sinh à...
Giọng nói kia kéo dài âm cuối, làm như rất thấu hiểu.
Phương Chính vừa quay đầu chỉ thấy một người đàn ông mặc đồng phục bảo vệ đang nhìn hắn cười xấu xa.
Phương Chính vội vàng chắp tay:
- A Di Đà Phật, thí chủ hiểu lầm rồi, bần tăng đang tìm người.
- Ồ? Tìm người à, tìm ai? Họ tên là gì? Lớp mấy năm mấy? Cần tôi giúp ngài tìm không?
Bảo vệ hầm hừ nói.
Phương Chính nhất thời sửng sốt, hắn quả thật là tìm người, nhưng mà người đó lớp mấy năm mấy hắn làm sao biết được? Bảo vệ rõ ràng không có ý tốt, nếu như trả lời không được phỏng chừng sẽ bị đuổi đi. Phương Chính nhanh trí nói:
- Vương Khôn và Trần Vỹ.
- Vương Khôn? Trần Vỹ? Hai tên nhóc khốn này sao, ngài tìm bọn nó làm gì?
Vốn cho rằng bảo vệ sẽ không biết hai người này, xem như có biết cũng sẽ không quá quen thuộc, nhưng xem vẻ mặt bảo vệ càng tăng thêm cảnh giác, Phương Chính chợt ý thức được hắn dường như tìm sai mục tiêu làm lý do rồi.
Phương Chính hỏi một đằng trả lời một nẻo mà đáp lại:
- Bọn họ có vấn đề gì à?
Bảo vệ nói:
- Không có gì, chơi bóng rổ rất tốt, chẳng qua cũng chỉ có cái đó, còn lại không khác gì bọn du côn đầu đường xó chợ. Cả ngày thích đánh nhau ra vẻ ta đây, không học hành đàng hoàng.
Phương Chính sững người:
- A... Cậu làm sao hiểu rõ bọn họ như vậy?
- Cũng không có gì, hai người bọn họ thường hay bị phạt đứng trước cửa chỗ tôi, lâu ngày liền quen biết thôi. Ngài đến cùng có quan hệ gì với bọn họ?
Bảo vệ nói.
Phương Chính không biết nói gì, vốn dĩ cho rằng khi hắn đi học đã đủ không nghe lời, không nghĩ tới còn có người dữ hơn!
Đang nói chuyện, một loạt tiếng động thình thịch vang lên, đồng thời là một trận tiếng kinh hô, hoan hô vang lên!
Phương Chính xoay đầu nhìn, kinh ngạc phát hiện Vương Khôn, Trần Vỹ đang ở trên sân bóng rổ, tuy sân bóng rổ của trường học không có đèn, nhưng đám trẻ không chịu ngồi yên này vẫn mượn ánh đèn từ phòng học truyền ra, nửa sáng nửa tối chơi bóng. Nhưng mà thứ dẫn tới tiếng hò hét lại không phải là Vương Khôn và Trần Vỹ mà là một bóng trắng, cẩn thận nhìn thì ra là Độc Lang! Cũng không biết Độc Lang làm gì mà một đám học sinh chỉ chỉ trỏ trỏ nó, bọn Vương Khôn, Trần Vỹ thì lại kinh ngạc.
Sau đó Vương Khôn không tin tưởng cầm bóng rổ lên ném qua cho Độc Lang. Kết quả Độc Lang nhảy lên dùng đầu húc một phát, bịch một tiếng húc bóng rổ bay ra ngoài, mục tiêu rõ ràng là vòng rổ! Có điều Độc Lang dùng lực quá mạnh, quả bóng đụng vào bảng bóng rổ dội ngược bay ra! Trần Vỹ cười lớn nói:
- Quả nhiên vừa nãy ăn may thôi!
Nói xong, Trần Vỹ nhảy lên cướp bóng, kết quả nhoáng một cái, lại có thêm một hình dáng màu trắng, đồng thời bên tai vang lên một tràng tiếng kinh hô như vỡ tổ! Lại là Độc Lang nhảy lên, nhảy còn cao hơn Trần Vỹ! Lần nữa dùng đầu đụng bóng rổ, lại nghiền nát danh hiệu bảng bóng rổ vô địch thủ của Trần Vỹ luôn! Nó xoay người trên không làm Trần Vỹ ăn một miệng đầy lông đuôi sói, Độc Lang học ngoan, không dùng sức mà dùng đầu tiếp được bóng, cả người hướng về phía trước, bóng suýt chút nữa đã rơi vào rổ rồi!
Tuy rằng không vào nhưng vẫn dẫn đến một trận tiếng kêu kinh ngạc và tiếng khen!
- Đậu xanh! con chó này trâu thật!
- Đây là chó bay sao?
- Con chó này vậy mà thật sự biết chơi bóng rổ thế nào, nhiều lần muốn ném vào rổ! Cuối cùng còn muốn làm một chiêu úp rổ! Trâu bò!
- Con chó này nhảy thật cao!
- Vua bảng bóng rổ bị một con chó cướp bóng, còn ăn một miệng lông đuôi, chà chà... không biết Trần Vỹ có cảm tưởng gì đây.
...
Đám người nghị luận ầm ĩ, Độc Lang cùng Trần Vỹ cũng song song rơi xuống, Độc Lang thấy chưa vào, vẫy vẫy đuôi có chút không vui. Vốn cho rằng chơi bóng hẳn là rất đơn giản, chơi rồi mới biết chỉ có sức mạnh và tốc độ cũng chẳng có tác dụng gì... còn phải chuẩn mới được. Độc Lang thấy Phương Chính nhìn qua liền cụp đuôi, biết lại gây họa rồi, đang chuẩn bị trở về. Lại thấy Vương Khôn, Trần Vỹ chạy qua, tới tấp giơ ngón tay cái lên:
- Trâu bò ghê!
Độc Lang nhìn nhìn Phương Chính, Phương Chính cười mỉm, nói với bảo vệ cũng đang trợn mât há hốc mồm bên cạnh:
- Đó là chó của bần tăng, nó cùng bọn họ quan hệ không tệ. Ừm, bần tăng cũng xem như bạn gián tiếp của họ đi, thăm bạn bè không có việc gì chứ?
Bảo vệ nhìn Phương Chính trừng mắt, cũng không biết phải nói cái gì. Hắn chỉ là một bảo vệ, tối đa chỉ có thể chặn người khả nghi ở ngoài cửa, nhưng cũng không có nhiều quyền hạn can thiệp hoạt động của Phương Chính ở ngoài cửa.
Bảo vệ đi rồi Phương Chính mới thở phào nhẹ nhõm. Tuy bảo vệ không có quyền gì, nhưng nếu thật muốn quấy rầy hắn cũng rất phiền phức.
Mà Độc Lang đã lập công rồi Phương Chính tự nhiên sẽ không trách mắng nó. Vẫy vẫy tay, Độc Lang lập tức chạy tưng tưng trở lại. Các học sinh thì vừa đi lại nhìn theo, tấm tắc lấy làm kỳ lạ. Khi nhìn thấy Độc Lang trở lại bên cạnh một hòa thượng trẻ tuổi, ngoan ngoãn mà ngồi xuống. Càng dùng ánh mắt tò mò nhìn Phương Chính.
Huyện Thanh Thủy mặc dù cũng có chùa miếu, nhưng hòa thượng cơ bản không đến huyện Thanh Thủy. Xem như có đến thì bọn họ cũng đang đi học, không nhìn thấy. Đột nhiên nhìn thấy một hòa thượng mặc tăng y màu trắng. một đám học sinh đều rất tò mò. Đương nhiên, càng tò mò hơn nữa là hòa thượng này làm thế nào huấn luyện cho chó bay được.
Vương Khôn và Trần Vỹ liếc mắt liền nhận ra Phương Chính, Vương Khôn lập tức chạy qua đứng sau cổng kêu lên:
- Này, anh bạn, chúng ta gặp qua lúc sáng đúng không? Con chó này của anh lợi hại thật! Thế mà biết chơi bóng rổ, có bán không?
----------------
Đề cử đọc: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - truyện hay, cân não, hắc ám lưu~~~
CHƯƠNG 372: ĂN CHỰC DỰA VÀO CHÓ
Trần Vỹ nguýt Vương Khôn một cái:
- Xưng anh em với ai đó? Người ta là hòa thượng, phải gọi là đại sư. Đại sư, chó của ngài có bán không?
Phương Chính vốn cho rằng Trần Vỹ có thể hiểu chuyện hơn, này vừa há miệng hóa ra cũng là người ngoài cửa phật. Phương Chính chắp tay nói:
- A Di Đà Phật, chó này bần tăng không bán.
Vương Khôn và Trần Vỹ cũng chỉ thuận miệng hỏi một câu, bọn họ thật sự thích Độc Lang, nhưng Phương Chính không bán thì cũng đành không có cách nào.
Chẳng qua hai người cũng không chịu từ bỏ ý định, Vương Khôn đảo mắt hỏi:
- Hòa thượng, ngài ở đâu?
Trần Vỹ lập tức hiểu ý của Vương Khôn liền nói:
- Đại sư, ngài tu hành ở chùa nào?
Phương Chính khẽ lắc đầu nói:
- Bần tăng lần này là đi ra ngoài tu hành, tạm thời không có chỗ ở cố định.
- Cái này đơn giản, đến nhà tôi đi! Cha mẹ tôi đi rồi, chỉ có một mình tôi ở nhà.
Vương Khôn lập tức kêu lên.
Trần Vỹ cũng muốn nói thế, nhưng cha mẹ hắn có ở nhà, cũng không thể tùy ý mời được. Phương Chính cũng nhìn Vương Khôn, tên nhóc này tuy là mời Phương Chính, nhưng thực tế lại lén nhìn Độc Lang, nói trắng ra là Vương Khôn đang mời Độc Lang!
Phương Chính trong lòng cười khổ không thôi, làm vẻ đại sư lâu như vậy, cuối cùng còn phải dựa vào Độc Lang kiếm cơm ăn chỗ trú.
Có điều vẫn là tốt hơn chịu đói nhiều. Thế là Phương Chính chắp hai tay nói:
- A Di Đà Phật, cảm ơn thí chủ.
- Không có gì không có gì, như vậy đi, bọn tôi vẫn còn một tiết tự học tối, đợi tôi nhé.
Vương Khôn phất tay vui sướng, đúng lúc này chuông vào học reo lên, Vương Khôn, Trần Vỹ cùng một đám học sinh tò mò cùng nhau chạy về lớp.
Phương Chính cũng không đi mà mang theo Độc Lang đứng đợi ở cổng. Dù sao cũng không có nơi nào để đi...
Lúc này bảo vệ lại tới gần:
- Tôi nhớ kỹ ngài rồi, ngài tuyệt đối đừng làm chuyện gì xấu, hừ ...
Phương Chính cạn lời, bảo vệ này hiển nhiên là nghe thấy chuyện Vương Khôn mời hắn vào ở, đây là sợ hắn là kẻ xấu, lừa hại Vương Khôn.
Phương Chính cũng lười tranh cãi, dù sao người ta làm vậy cũng là có ý tốt.
Không lâu sau, tan học, Vương Khôn hầu như giống như một con ngựa vọt ra, Trần Vỹ cũng theo sau, chỉ có điều hai người vừa chạy vừa kèn cựa nhau, cãi cọ gì đó. Nhưng mà sâu trong ánh mắt hai người lại là tình bạn thân thiết, cũng không thật sự cãi nhau.
- Đại sư, đi thôi, chúng ta về nhà!
Vương Khôn nói xong, đắc ý hất đầu với Trần Vỹ.
Trần Vỹ hừ hừ hai tiếng cũng không nói gì, đi về hướng khác. Chẳng qua thỉnh thoảng quay đầu nhìn Độc Lang, chó biết chơi bóng rổ á... Ai mà không thích? Ai mà không hiếu kỳ chứ?
Dọc đường đi Vương Khôn vô cùng đắc ý, thường sờ Độc Lang một cái. Độc Lang bị sờ liền lẩn qua bên cạnh Phương Chính tránh, Vương Khôn da mặt dày lập tức chạy theo tiếp tục sờ...
Độc Lang bất mãn ngửa đầu nhìn Phương Chính nói:
- Sư phụ, tên nhóc con này đùa giỡn lưu manh, người rốt cuộc có quản hay không?
Phương Chính mỉm cười không nói gì. Độc Lang xem như hiểu Phương Chính đây là đem trinh tiết của nó đi đổi cơm ăn... Nhất thời âm thầm khóc một dòng sông, suy xét xem sau này liệu có còn muốn theo Phương Chính xuống núi nữa không.
Nhà Vương Khôn cách trường học không xa lắm, cách sân bóng rổ lúc ban ngày chơi cũng không xa. Có điều khu chung cư lại cao cấp hơn, còn có một biệt thự cỡ nhỏ, hiển nhiên gia cảnh nhà Vương Khôn cũng rất tốt.
Vương Khôn nói với bảo vệ một tiếng rồi dẫn theo Phương Chính đi vào.
Đi vào khu chung cư, Phương Chính nhịn không được hỏi:
- Thí chủ, chung cư các cậu ở không tệ, tại sao phải đi sân bóng rổ kia chơi vậy?
Vương Khôn cười khổ nói:
- Không còn cách nào, bây giờ sân bóng rổ rất hiếm. Trước kia chỗ chúng ta ngược lại có một sân, có điều sau này bảng rổ bị bỏ đi, biến thành khu sinh hoạt của người già, nơi dắt chó đi dạo hay chơi với trẻ con. Hiện giờ sân bóng rổ càng ngày càng ít. Còn trường học... tôi ngược lại không sao, nhưng mà rất nhiều bạn học căn bản không dám thoải mái chơi bóng rổ giờ nghỉ trưa. Phải biết vào lúc đó, rất nhiều bạn học cố gắng chịu khó tranh thủ từng phút để đọc sách, giáo viên cũng là đến sớm. Có người vì thể hiện mình cần cù chăm chỉ, lưu lại ấn tượng tốt trước giáo viên nên bày ra dáng vẻ nỗ lực học tập. Có bọn họ dẫn đầu tạo nên một phong tục, giữa trưa không thế chơi, phải học!
- Lúc đó nếu như chạy ra ngoài chơi bóng rổ thì là không tập trung đàng hoàng! Thậm chí lúc đầu một giờ mới vào học, bởi vì bọn họ mà chỉ cần đến trường thì phải tự học. Không ai muốn để lại ấn tượng xấu cho chủ nhiện, cho nên thật sự muốn chơi bóng tự do chỉ có thể ra ngoài trường.
- Đương nhiên còn có một nguyên nhân nữa là trường học chỉ có một sân bóng rổ, nhiều người nhòm ngó như vậy, rất khó giành được. Bình thường đều là một nhóm người chiếm một nửa sân, hoặc là một đám người lẻ tẻ, bảy tám quả bóng ném vào một rổ. Ngài nói xem lúc này, ai mà không biết ngượng chiếm toàn bộ sân bóng chơi bóng rổ chứ?
Phương Chính sửng sốt, tình cảnh này hắn còn chưa gặp qua, nháy mắt hiểu được cách làm của đám Vương Khôn. So tài mà, có một sân chơi không bị người khác làm phiền rất quan trọng.
Trong khi nói chuyện, Vương Khôn đã dẫn Phương Chính đi vào chung cư. Nhà của hắn không phải biệt thự mà là một tòa nhà bảy tầng, nhà hắn ở tầng ba. Đẩy cửa đi vào, bên trong trang trí cũng không xa hoa, lấy đơn giản sáng sủa làm chủ.
- Mời vào, gần đây nhà chúng ta chỉ có một mình tôi. Trong tủ lạnh có đồ ăn, muốn ăn gì ngài cứ việc ăn, tôi đi làm cơm.
Vương Khôn vừa nói vừa ném cặp sách xuống, đi vào phòng bếp.
Phương Chính kinh ngạc, từ trong lời nói của bảo vệ không khó nhận ra, Vương Khôn tuyệt đối không được xem là học trò ngoan trong mắt giáo viên. Nhưng mà cùng hắn ở chung một đoạn thời gian ngắn, Phương Chính phát hiện, Vương Khôn cũng không phải là hư hỏng gì. Chỉ có điều, thứ mà Vương Khôn theo đuổi không giống với các học sinh khác, hắn không thích học, chỉ thích chơi bóng. Hắn dùng thời gian người khác học để chơi bóng, cho nên liền trở thành thành phần phá phách trong mắt giáo viên, bạn học, là đứa trẻ hư trong mắt học sinh.
Phương Chính hiếu kỳ hỏi:
- Cậu biết làm cơm sao?
- Biết chứ, cha mẹ tôi thường đi công tác, mỗi lần đi là cả nửa tháng, có khi một hai tháng, tôi từ lúc mười tuổi bắt đầu tự nấu cơm rồi, cơm tiệm tôi ăn không quen... Đại sư, ngài ăn chay sao?
Vương Khôn hỏi.
Phương Chính gật đầu:
- Ăn chay, bần tăng có cơm trắng là được.
- Như vậy sao được? Các người đến là khách, tôi có cải xanh, hôm nay chúng ta ăn cải xanh xào.
Vương Khôn lắc đầu. Vương Khôn về đến nhà cho Phương Chính một cảm giác, không phải là học sinh mà càng giống một người lớn trưởng thành chững chạc.
Cải xanh rất nhanh đã làm xong, Vương Khôn làm một chậu cơm lớn để dưới đất, Độc Lang lập tức không để ý hai người, ăn quên cả đất trời.
Vương Khôn và Phương Chính ngồi trên bàn ăn, thỉnh thoảng nhìn Độc Lang, tò mỏ hỏi:
- Đại sư, con sói này thật thông minh, ngài làm thế nào dạy được như vậy?
Phương Chính cười cười nói:
- Động vật có linh, dùng tâm giao lưu thì bọn nó sẽ hiểu được.
Vương Khôn cười khổ:
- Cái này huyền ảo quá...
- Vậy nói đơn giản chút, cậu thật lòng đối đãi nó, nó sẽ thật lòng đối đãi cậu. Cậu muốn dạy nó làm gì, chỉ cần cậu dụng tâm dạy sẽ làm được. Vạn vật trên thế giới đều có linh tính, bọn nó thông minh hơn nhiều so với trong tưởng tượng của cậu.
Phương Chính nói.
----------------
Đề cử đọc: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - truyện hay, cân não, hắc ám lưu~~~
CHƯƠNG 373: NĂNG LỰC GIẢI THÍCH CỦA ĐẠI SƯ
Vương Khôn như có điều suy nghĩ, ăn cơm xong, Vương Khôn đột nhiên hỏi:
- Đại sư, ngài nói một người nhất định phải học tập mới có lối đi sao?
Vấn đề này lúc trước Phương Chính đi học mỗi ngày đều nghĩ, bởi vì hắn không phải một đứa trẻ thích học, mãi cho đến khi làm trụ trì Nhất Chỉ Tự, Phương Chính mới hiểu được mục đích của việc học là gì. Thế là Phương Chính ngồi thẳng lên, vẻ mặt hòa nhã nhìn Vương Khôn nói:
- Thí chủ, bần tăng trước kia cũng từng đi học. Lúc đó, bần tăng cũng không thích học, cảm thấy cuộc đời của mình không hẳn phải bị vây trong phòng học nho nhỏ kia. Thế giới bên ngoài to lớn như vậy, tại sao không thể giương cánh bay cao?
- Đúng là như vậy...
Vương Khôn cũng đáp.
Phương Chính tiếp tục nói:
- Sau này bần tăng làm trụ trì, thế nhưng bần tăng mới phát hiện, kinh thư bần tăng chỉ biết phân nửa, khi rất nhiều khách hành hương đến hỏi thăm, bần tăng có rất nhiều lúc không thể giảng giải. Lúc đó bần tăng mới hiểu cái gì gọi là đến lúc cần đến sách thì mới hận mình tri thức quá ít.
- Vậy... ý đại sư là vẫn cần phải học sao?
Vương Khôn có hơi thất vọng.
Phương Chính lại lắc đầu.
Vương Khôn nói:
- Vậy ý đại sư là gì?
Phương Chính cười cười hỏi:
- Cậu có phải là một học sinh giỏi không?
Vương Khôn nghĩ nghĩ lắc đầu:
- Không phải, ít nhất thì cha mẹ tôi, giáo viên, bạn học đều cho rằng tôi là đồ bỏ đi.
Phương Chính nhìn Vương Khôn vẻ mặt bất đắc dĩ, tiếp tục hỏi:
- Như vậy cậu là một cao thủ chơi bóng rổ sao?
Vương Khôn lập tức mặt mày sáng láng, ngẩng đầu như là bá chủ trên sân bóng rổ, kiêu ngạo nói:
- Chắc chắn rồi! Trong trường chúng ta,chơi bóng rổ tôi nói thứ hai không ai dám tranh hạng nhất!
Vừa nói ra mặt đỏ lên, vì Trần Vỹ mỗi ngày đều đối đầu ngang ngửa với hắn.
Phương Chính tiếp tục hỏi:
- Kỹ thuật bóng rổ của cậu vì sao giỏi như vậy? Vì sao lại mạnh mẽ hơn người khác nhiều như vậy?
Vương Khôn nghĩ cũng không nghĩ liến thoắng nói:
-Rất đơn giản, tôi có thể chịu được khổ hơn bọn họ chứ sao! Có một đợt bóng rổ không rời khỏi tay tôi, ngày ngày luyện tập, số lần ném bóng mỗi ngày không biết gấp bao nhiêu lần với bọn họ. Hơn nữa, tôi có rất nhiều video NBA, hầu như các video đặc sắc về các cầu thủ giỏi tôi đều có cả. Còn có các loại tài liệu luyện tập, dạy học... tôi còn từng học lớp huấn luyện thanh thiếu niên...
Vương Khôn nói một hơi về lịch sử huy hoàng của mình, Phương Chính vẫn mỉm cười nhìn Vương Khôn, đợi Vương Khôn nói xong, Phương Chính mới cười nhẹ nói:
- Như vậy thí chủ cho rằng không cần tới học hành sao?
Vương Khôn ngạc nhiên nhìn trừng trừng Phương Chính, suy nghĩ về mình lần nữa, cúi đầu nhìn đôi tay của mình, ngượng ngùng gãi đầu nói:
- Tôi hiểu rồi, học tập có ích, rất có ích. Chẳng qua tôi đi lệch rồi.
Phương Chính xòe bàn tay cho Vương Khôn nhìn, nói:
- Thí chủ nhìn xem, ngón tay tôi có dài giống nhau sao?
Vương Khôn lắc đầu đáp:
- Pháp sư, ngón tay có dài có ngắn, làm sao sẽ dài như nhau được?
- Kích cỡ có giống nhau không?
Phương Chính tiếp tục hỏi. Vương Khôn lại lắc đầu.
Phương Chính hỏi tiếp:
- Có thể thiếu một ngón không?
Vương Khôn tiếp tục lắc đầu:
- Đại sư, đừng đùa, thiếu một ngón rất khó chịu...
Phương Chính hài lòng gật đầu nói:
- Đúng vậy, ngón tay có dài có ngắn, kích cỡ, chức năng khác nhau, cậu không thể thiếu bất kỳ ngón nào, không thể xem thường tác dụng vủa bất kỳ ngón tay nào. Người cũng như thế, mỗi người trời sinh không giống nhau, bọn họ có linh hồn và có cách suy nghĩ, hứng thú sở thích, thể lực của riêng mình. Mỗi người đều có ưu điểm của mình, mỗi người cũng có nhược điểm của mình. Mà từ xưa tới nay, tốt khoe xấu che mới có thể phát huy lớn nhất giá trị. Trên thế giới không có cách nói đi lệch, có phải đi lệch hay không tùy theo từng người, chỉ cần cậu đi con đường cậu muốn đi, đồng thời chịu cố gắng, bất luận kết quả cuối cùng ra sao cậu cũng không hối hận. Đó chính là một nhân sinh đầy đủ, một cuộc sống làm thỏa mãn chính mình, cuộc sống như vậy ai có thể nói là đi lệch đường?
Vương Khôn nghe xong sững sờ, một hồi lâu sau bỗng cười lên, cười đến nước mắt chảy ra, sau đó một chàng trai bộc trực ngồi đó khóc. Vương Khôn vừa khóc vừa nói:
- Pháp sư, ngài là người đầu tiên nói với tôi những điều này. Cũng là người đầu tiên công nhận tôi... Ngài không biết đâu, tôi con mẹ nó ở trường học khổ sở thế nào, ở trường học thầy cô cho rằng tôi là quỷ gây chuyện, bạn bè cho rằng tôi là du côn, phụ huynh bạn học cho rằng tôi là đồ lưu manh, cha mẹ tôi cho rằng tôi là đứa con đốn mạt không chịu sống đàng hoàng... Mẹ nó, tôi không phải chỉ là thích chơi bóng rổ thôi sao? Không phải là yêu thích bóng rổ sao? Làm sao giống như đã đắc tội toàn thế giới vậy?
Vương Khôn mắng xong, chạy tới cầm một lon bia tu ừng ực.
Phương Chính nghe Vương Khôn nói, nhìn Vương Khôn lại không nói gì, chỉ lặng lẽ ở bên cạnh bầu bạn.
Độc Lang nhìn hai người, lắc lắc đầu, nó đã ăn uống no nê, nhảy lên sofa, lựa một chỗ thoải mái nằm ngủ.
Vương Khôn một hơi uống cạn lon bia, lúc này mới bình tĩnh lại, nhìn chằm chằm Phương Chính hỏi:
- Pháp sư, tôi tiếp tục kiên trì sẽ có kết quả sao?
- Cái gì là kết quả?
Phương Chính hỏi.
Phương Chính mê mang, đúng vậy, kết quả là gì? Vương Khôn nghĩ nghĩ rồi nói:
- Tôi muốn trở thành cầu thủ thi đấu.
Phương Chính cười nói:
- Cậu một khi đã có mục tiêu, còn cần phải hỏi bần tăng ư?
Vương Khôn ngạc nhiên, sau đó cười nói:
- Đúng vậy, tôi đã có mục tiêu, còn hỏi ngài làm gì nhỉ? Quan tâm người khác nhìn mình ra sao? Cứ làm là được! Haha... pháp sư, tôi hiện giờ đã biết vì sao con chó này thông minh như vậy rồi.
Lần này đến lượt Phương Chính ngạc nhiên, hỏi:
- Vì sao?
- Bởi vì nó đi theo đại sư có trí tuệ hơn người.
Phương Chính nháy mắt cạn lời, vậy mà được người nịnh hót, vấn đề là hắn còn rất vui vẻ hưởng thụ... Quả thật hắn đã sa đọa rồi.
Một đêm này Vương Khôn có vẻ rất hăng hái, vẫn luôn lôi kéo Phương Chính trò chuyện. Phương Chính khổ sở cùng hắn nói cả đêm tới sáng, hai người mới ngủ say.
Hôm sau là chủ nhật Vương Khôn có một ngày nghỉ, sáng sớm đã dậy thật sớm, rửa mặt, nấu cơm, dọn dẹp phòng. Dáng vẻ cần mẫn khiến Phương Chính phảng phất như nhìn thấy hình ảnh của chính mình. Vương Khôn có lẽ ở việc học không phải là người giỏi giang gì, nhưng ai cũng không thể phủ nhận hắn là một đứa trẻ tốt! Một người tốt hay xấu không phải chỉ lấy thành tích học tập mà đánh giá.
- Pháp sư, hôm nay chúng ta còn đi tiểu khu xưởng thuốc lá thi đấu. Ngài đi chứ?
Khi ăn xong, Vương Khôn hỏi.
Phương Chính nói:
- Người ở nơi đó dường như không chào đón các cậu đâu.
- Chuyện thường mà thôi, chúng ta chơi những trò này đi đến đâu cũng không được chào đón. Tôi nghĩ không ra sân bóng rổ không phải là để chơi bóng sao? Lúc đánh bóng không hô lên vài tiếng có còn là chơi bóng sao? Chỉ cho phép bọn họ chơi mạt chược hô hào ầm ĩ, không cho phép bọn tôi chơi bóng rổ... Dù sao chúng ta cũng quen rồi, chơi du kích luôn chứ sao. Có cơ hội thì chơi, bị đuổi liền chạy.
Vương Khôn ngược lại nghĩ rất thoáng.
Phương Chính cũng thấy không sao cả, đi theo xem bóng thôi. Đến bây giờ hắn còn chưa biết nhiệm vụ của mình rốt cuộc là cái gì! Hắn cũng không muốn cả đời này phải ở nhà Vương Khôn.
----------------
Đề cử đọc: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - truyện hay, cân não, hắc ám lưu~~~
CHƯƠNG 374: MUA THUỐC LÁ
Ăn sáng xong, Phương Chính dẫn Độc Lang đi theo Vương Khôn ra ngoài. Qua mấy ngã rẽ, đến trước cửa trường học thì thấy một đám thiếu nam thiếu nữ tụ tập. Vương Khôn vừa đến lập tức dẫn tới một loạt tiếng hô ầm ĩ, Vương Khôn vô thức muốn hất mặt làm màu, kết quả...
- Là con chó trắng to biết đánh bóng rổ kia kìa!
- Dâm lang cướp bóng của Trần Vỹ!
- Há, cậu mới là dâm cẩu, không được mắng thần tượng của tôi.
“...”
Sau đó một đám nam nữ ào ào chạy tới, sau đó từ bên cạnh Vương Khôn chạy qua, Vương Khôn xoa xoa mũi ngóc đầu nhìn trời, thật xấu hổ...
Phía sau, Phương Chính càng xấu hổ hơn, một đám thiếu nữ trải qua việc hôm qua không thể không thích. Độc Lang vốn dĩ rất đẹp, tư thế oai hùng hiên ngang, con trai nhìn thì thấy ngầu, con gái nhìn thì càng thích. Nhưng mà Độc Lang quá to, ít nhiều vẫn khiến người e sợ, thế là cả đám thiếu niên vì thể hiện mình không ngán gì, vây quanh Độc Lang nhìn ngó chỉ trỏ, bình phẩm các kiểu từ đầu đến chân.
Mấy cô gái có hơi sợ, thế là vây quanh chủ của Độc Lang, Phương Chính.
Phương Chính tương đối có vẻ dễ tiếp cận hơn so với Độc Lang, hơn nữa cũng rất đẹp trai!
- Đại sư, con chó này là ngài nuôi à?
- A Di Đà Phật, đúng...
Phương Chính trả lời.
- Đại sư, chó này thật đẹp, là giống gì vậy?
Phương Chính trong lòng trợn mắt, hắn làm sao biết được Độc Lang là giống gì? Sói hoang trong núi? Chó vườn Trung Hoa? Samoyed?
Cũng may cô gái hỏi cũng chỉ là hỏi chơi, không cần Phương Chính đánh trống lảng, người ta đã ném tới câu hỏi thứ hai:
- Đại sư, chó này ngài mua ở đâu vậy?
- Chó của đại sư huấn luyện như thế nào vậy?
- Đại sư, sao nó to như vậy?
- Đại sư...
- Đại sư...
Phương Chính chỉ cảm thấy cả bầy vịt xung quanh đầu mình, kêu cạp cạp không ngừng. lần nữa có cảm giác bị các nữ diễn viên trong đoàn làm phim vây quanh tấn công. Cảm giác bốn phía là hơi thở tuổi trẻ, ngửi mùi hương của mái tóc thoang thoảng, Phương Chính tuy rằng còn chưa đến mức tâm viên ý mã, nhưng suy cho cùng là người trẻ tuổi, khí tức vượng, bị một đám thiếu nữ lôi lôi kéo kéo, mặt cũng đỏ bừng, hắn lại xấu hổ...
Nhìn thấy Phương Chính mặt đỏ lên, đám thiếu nữ giống như khám phá ra đại lục mới, một hòa thượng đẹp trai, sáng sủa gọn gàng bị bọn họ lôi kéo mấy lần đã đỏ mặt rồi! Cũng thanh thuần quá đi?
Thế là đám thiếu nữ bắt đầu càng không đàng hoàng, phóng qua ánh mắt, cười một cái, kéo một cái các kiểu... Sau đó liền thấy Phương Chính đỏ từ mặt lan đến cổ, lập tức từng người cười ngả nghiêng.
Phương Chính biết hắn đây là bị một đám nữ lưu manh trêu ghẹo! Vội vàng tìm đường thoát ra để Vương Khôn cứu mạng.
Bọn Vương Khôn sớm đã ghen tị gần chết, nhất là Vương Khôn, hắn phóng người trên sân bóng cũng chưa từng được đâĩ ngộ này! Bình thường đều là hắn tìm cơ hội trêu chọc nữ sinh, còn chưa được các nữ sinh vây quanh trêu ghẹo đâu. Nếu không phải hôm qua được Phương Chính khuyên bảo, trong lòng cảm kích, đã sớm đi qua phá rối rồi.
Thấy Phương Chính cầu cứu, Vương Khôn ra lệnh một tiếng, cả đám thiếu niên vội xông qua, xen vào ngắt lời cản người...
Phương Chính thuận lợi chạy thoát, đứng bên cạnh Vương Khôn cười khổ nói:
- Bạn học của cậu thật hung mãnh!
Vương Khôn nhăn mặt nói:
- Ngài đây là khoe khoang lộ liễu ra mặt!
Phương Chính:
“...”
Đùa giỡn ồn ào một hồi, cả đám người lại đi đến sân bóng rổ ở khu cư xá xưởng thuốc lá. Trần Vỹ, Vương Khôn hai người trừng mắt nhìn nhau, giống như mắt ai to hơn thì càng lợi hại hơn, sau đó dùng bóng để phân định, một trận chiến nổ ra lần nữa. Đội cổ vũ nữ ngồi ở sau lưng đội dự bị, reo hò ầm ĩ, nhất thời Phương Chính dường như quay lại khoảng thời gian đi học năm ấy, hình ảnh trẻ trung, nhiệt huyết của tuổi trẻ, đáng tiếc... hắn là một hòa thượng!
Những việc thật sự khiến hắn nhiệt huyết sôi trào năm đó bây giờ lại không có quá nhiều liên quan với hắn.
Cùng lúc đó, ở trên lầu, màn cửa sổ vẫn luôn khép từ từ hé ra, một gương mặt tái nhợt xuất hiện. Khi thấy trên sân bóng rổ, trên mặt có thêm ý cười, trong mắt nhiều hơn một tia ao ước... Hắn chỉ lẳng lặng nhìn như vậy, tựa như bóng rổ là toàn bộ mạng sống của hắn.
Cũng khi đó trong phòng khách.
- Mấy đứa khỉ gió này sao lại đến nữa rồi!
Lỗ Huy đang ngồi trên ghế phát sầu vì bệnh của con dụi điếu thuốc, vụt đứng dậy chuẩn bị ra đuổi người.
Tô Vân ngồi bên cạnh kéo lại trừng mắt nhìn Lỗ Huy:
- Anh hung dữ cái gì? Mau đi xem Tiểu Chính!
Lỗ Huy nhíu mày, song vẫn là len lén mở cửa phòng Tiểu Chính, chỉ thấy Lỗ Chính hầu như nằm bất động trên giường, lúc này lại ngồi trước cửa sổ không nhúc nhích, tập trung tinh thần nhìn bên ngoài.
- Đây là môn thể thao Tiểu Chính thích nhất cũng là yêu thích nhất. Chân của nó không thể cử động, Nó khát khao trở lại sân bóng cỡ nào. Bây giờ nó không thể chơi bóng nữa, lẽ nào đến cả quyền xem bóng anh cũng tước đi sao?
Tô Vân nhỏ giọng quát.
Lỗ Huy cúi đầu nói:
- Anh sợ những đứa trẻ kia kích thích đến nó, vốn dĩ nó cũng có thể chạy nhảy, bây giờ chỉ có thể nhìn, sự chênh lệch như vậy... Anh sợ...
- Em tin tưởng Tiểu Chính.
Tô Vân nói chắc như đinh đóng cột.
Lỗ Huy thở ra một hơi, xoay người muosn đi ra
- Anh làm gì vậy?
Tô Vân hỏi.
Lỗ Huy nhìn nhìn Tô Vân nói:
- Ra ngoài đi dạo một chút...
Lần trước Lỗ Huy cũng nói như vậy, kết quả là đuổi người đi, lần này Tô Vân sống chết không đồng ý, nhưng mà Lỗ Huy cố chấp muốn đi Tô Vân cũng không ngăn được, chỉ có thể vừa giận vừa gấp, không có cách nào.
- Dừng dừng dừng... ông chú đó lại tới kìa!
Đang chơi trên sân bóng bỗng nhiên có người kêu lớn lên.
Bọn người Vương Khôn, Trần Vỹ lập tức ngừng lại, vẻ mặt vừa bất đắc dĩ và không vui nhìn Lỗ Huy đang đi tới.
Trên lầu, Lỗ Chính cau mày, trong mắt lóe lên một tia đau buồn nhàn nhạt...
Lúc này, Lỗ Huy quay đầu nhìn Lỗ Chính trên lầu một chút, sau đó lại xoay người đi đến sân bóng rổ.
- Chú à, bọn tôi chỉ chơi bóng rổ, chú không cần mỗi ngày đều đến nhìn bọn tôi chứ?
Vương Khôn có chút bó tay kêu lên.
Lỗ Huy không nói gì, sắp tới sân bóng rổ thì đổi hướng bên cạnh, thản nhiên nói:
- Tôi đi mua thuốc lá, có liên quan gì tới các cậu sao?
Nói xong Lỗ Huy đi mất...
Đám người Vương Khôn Trần Vỹ sửng sốt, Trần Vỹ gãi gãi đầu nói:
- Vậy là sao ta?
- Cậu là heo à! Có nghĩa là ông ấy mặc kệ bọn mình chơi bóng! Đệt! Bắt đầu thôi!
Vương Khôn nói xong, gào lên một tiếng.
Trần Vỹ lấy lại tinh thần cười lên, những người khác cũng cười, trận đấu vốn dĩ đang dừng lần nữa bắt đầu! Bóng rổ bay lượn,
thiếu niên chạy nhảy tới lui, tiếng hét của các thiếu nữ không dứt bên tai, lúc này san bóng rổ càng kịch liệt hơn...
Lỗ Chính ở lầu hai thấy Lỗ Huy đi ra sân bóng, ban đầu cho rằng đội bóng lại bị đuổi đi, đã chuẩn bị quay lại trên giường. Kết quả vừa mới xoay người liền nghe tiếng hoan hô nhiệt liệt bên ngoài, xoay lại nhìn, mắt lập tức sáng lên, sau đó nở nụ cười.
Phía sau, Tô Vân đã sớm đi đến, nhìn thấy cũng cười lên, đã lâu như vậy rồi cô mới thấy Lỗ Chính cười, nụ cười này thật đẹp...
----------------
Đề cử đọc: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - truyện hay, cân não, hắc ám lưu~~~
CHƯƠNG 375: HOÁ DUYÊN
Cùng lúc này Phương Chính ở bên cạnh sân bóng rổ cũng nhìn lên lầu hai.
Trước đó Lỗ Huy xoay đầu, hắn cũng thuận theo ánh mắt Lỗ Huy nhìn qua, đúng lúc nhìn thấy một ánh mắt khát vọng từ sau khe hở màn cửa kia. Phương Chính mở thiên nhãn đảo qua, một mảnh trống rỗng... Lại mở tuệ nhãn, trên đầu đối phương không có hoa sen, chỉ có một đoàn kim quang, mục tiêu thình lình chỉ vào Phương Chính!
Phương Chính thấy thế liền nở nụ cười, hắn biết đây mới là mục tiêu nhiệm vụ của hắn! Cơ duyên của đối phương cũng đều nằm trên người hắn!
Trận bóng rổ này khí thế hừng hực, đôi bên ngươi tới ta đi, chuẩn bị đầy đủ, cuối cùng Vương Khôn lấy một điểm suýt nữa thắng đội Trần Vỹ, có điều ở giữa lại bị Trần Vỹ cản bóng hai lần. Kể từ đó hai người đều chiếm ưu thế, vẫn không ai phục ai, tiếp tục ước chiến ngày mai đấu tiếp!
Phương Chính cũng nhìn ra, Vương Khôn và Trần Vỹ tuy rằng hô hào rất dữ, thực ra chỉ là tìm một lý do lôi kéo mấy em gái cổ vũ trợ uy cho mình, tiện thể thỏa mãn việc chơi bóng mà thôi... Đối với việc này Phương Chính chỉ cười cười không nói gì.
- Đại sư, hôm nay chơi thật vui, chúng ta đi ăn cơm, ngài đi cùng không?
Vương Khôn lau mồ hôi trên mặt, hỏi.
Phương Chính lắc đầu nói:
- Bần tăng đi dạo ở gần đây, các thí chủ đi chơi đi.
Đám người Vương Khôn là muốn đi cọ cơm ở tiệm, một đám trẻ ranh to xác đương nhiên là ăn gà vịt thịt cá, suy cho cùng Phương Chính đi theo có chút không tiện.
Vương Khôn cũng hiểu việc này, trộm đưa cho Phương Chính 100 đồng nói:
- Đại sư, tôi biết ngài nghèo, ngài cũng không đi hóa duyên phải không? Cái này ngài có thể cầm chứ? Muốn ăn cái gì thì mua ăn, vậy ha.. Tối nay gặp ở cửa nhà tôi.
Nói xong Vương Khôn kêu gọi những người khác cùng nhau rời đi.
Mấy cô gái thấy Phương Chính không đi theo, đều có chút thất vọng. Theo bọn họ thấy, trêu chọc Phương Chính, nhìn chó trắng to vui hơn nghe bọn kia chém gió nhiều.
Người chơi bóng đi hết rồi, màn cửa lầu hai cũng lặng lẽ kéo lại.
Phương Chính cười cười đi về hướng cửa tòa nhà.
- Sư phụ, chúng ta đi làm gì? Lúc này không phải nên đi ăn một bữa no nê sao?
Độc Lang kêu lên.
Phương Chính nói:
- Con chỉ biết ăn, còn muốn về núi không?
Độc Lang vội vã gật đầu:
- Muốn! Xuống núi mặc dù mới mẻ nhưng cảm giác thật phức tạp, không thoải mái tự tại như ở trên núi.
- Quy củ ở xã hội con người chắc chắn nhiều hơn trên núi, cho nên mới có người vì tránh đi trói buộc của thế gian mà trốn lên rừng sâu núi thẳm. Còn con là vì không thích ứng được mà thôi, được rồi, đi thôi. Người trên lầu hẳn là mục tiêu lần này của bần tăng. Làm xong nhiệm vụ chúng ta liền trở về được rồi.
Phương Chính nói.
- Tốt quá!
Độc Lang thật sự không thích ứng với xã hội loài người, ở trên núi, nó có thể chạy loạn khắp nơi, vào thôn cũng có thể làm loạn từng nhà. Nhưng mà ở trong thành phố, cơ bản nó sẽ không rời xa Phương Chính hơn mười bước, luôn sợ cách hơi xa thì sẽ lạc mất ngay trong thành phố như mê cung này. Quan trọng hơn là, trên núi không lo ăn uống, xuống núi cái gì cũng cần tiền. Mà bọn họ có vẻ như thiếu nhất chính là tiền... Đến ăn cơm cũng là vấn đề nói gì tới tự tại?
Đứng trước cửa phòng 203, Phương Chính nghĩ nghĩ, gõ cửa.
- Ai đó?
Một giọng nam mang theo vài phần không kiên nhẫn vang lên, sau đó cửa nhà mở ra, Lỗ Huy gương mặt sầu lo xuất hiện.
Lỗ Huy vừa ngẩng đầu liền thấy một vị hòa thượng trẻ mặc tăng y màu trắng đứng trước cửa, bên cạnh còn có một con sói to như con bê con, có chút dọa người. Nhưng mà hòa thượng trẻ này lại là ngươi thanh mục tú, trên mặt là nụ cười nhàn nhạt, ấm áp nhã nhặn như ngọc làm lòng người có chút ấm áp.
Nhưng Lỗ Huy càng nhíu chặt mày hỏi:
- Có chuyện gì?
Phương Chính chắp tay nói:
- A Di Đà Phật, bần tăng từ phương Bắc một đường tới đây, có hơi đói bụng, muốn xin một bữa cơm chay.
- Ầm!
Cửa nhà đóng sầm lại.
Phương Chính lúng túng đứng đó, hắn đây là lần đầu tiên hóa duyên thực thụ, trước đây ở Nhất Chỉ thôn, đi theo Nhất Chỉ thiền sư hóa duyên trong thôn cũng không thể gọi là hóa duyên, nhiều lắm cũng là lấy đồ trong nhà mình mà thôi.
Bây giờ lần đầu mở miệng quả nhiên ăn cửa sập vào mặt.
Độc Lang thấy Phương Chính xấu hổ, cười trộm không thôi, Phương Chính vỗ vỗ đầu Độc Lang:
- Trưa nay con không có cơm ăn.
Độc Lang:
“...”
- Sư phụ, đây cũng không thể trách con mà?
Độc Lang oan ức nói.
Phương Chính nói:
- Không trách con, cho nên chỉ là buổi trưa không có cơm, nếu như trách con tối cũng không có.
Độc Lang khóc thầm, Độc Lang thấy Phương Chính bị đóng cửa không tiếp cũng không đi, hiếu kỳ hỏi:
- Sư phụ, chúng ta còn không đi sao? Người ta cũng đã đóng cửa rồi.
Phương Chính cười nói:
- Cửa sẽ mở thôi.
Độc Lang không hiểu lắm...
Trong nhà.
- Lỗ Huy, ai vậy?
Tô Vân từ phòng bếp đi ra tò mò hỏi.
- Một hòa thượng giả, còn nói là hóa duyên gì đó...
Lỗ Huy không kiên nhẫn nói...
- Hòa thượng hóa duyên?
Tô Vân cũng ngạc nhiên, bây giờ hòa thượng xuống núi hóa duyên rất ít thấy, bởi vì đa số hòa thượng trong chùa đều được nhà nước phát tiền, còn có tín đồ cúng bái, mỗi ngày trải qua rất tốt.
- Ừ, hiện giờ hòa thượng sống rất tự tại, lấy đâu ra mà hóa duyên? Còn không phải lừa đảo sao??
Lỗ Huy nói.
Tô Vân cau mày nói:
- Lỗ Huy, trước đừng vội nhận xét, nhìn thử rồi nói. Nếu như là hòa thượng thật cho hắn một ít tiền, cũng xem như tích phúc cho con đi.
Lỗ Chính muốn nói gì đó, cuối cùng nhìn thoáng cửa phòng Lỗ Chính, không nói gì nữa.
Tô Vân thấy vậy mới mở cửa nhà, quả nhiên, ngoài cửa có một hòa thượng trẻ mặt mũi trắng trẻo thích mắt. Tô Vân cười nói:
- Vị pháp sư này là muốn hóa duyên sao? Không biết muốn hóa duyên cái gì?
Phương Chính cười khẽ nói:
- Bần tăng chỉ muốn xin một bữa cơm chay, một ngụm nước uống là được.
Tô Vân nghe xong trong lòng cũng nhẹ nhõm, không phải muốn tiền là được. Nếu muốn tiền thì tám phần là lừa đảo rồi! Vị hòa thượng trẻ này sáng sủa hiền lành như vậy, nếu như là kẻ lừa đảo, Tô Vân làm một người mẹ thế nhưng phải khó chịu một thời gian rồi.
Tô Vân vội né người qua nói:
- Như thế à, chúng ta cũng mới chuẩn bị ăn cơm, mời vào.
Phương Chính nói Lỗ Huy cũng nghe rõ ràng, chẳng qua hắn vẫn không cho rằng Phương Chính thật sự đến xin bữa cơm chay, luôn có cảm giác đối phương là đến đòi tiền. Hòa thượng giả như vậy hắn gặp phải ở ngoài đường không ít. Có điều mang theo chó đi lừa đảo, tới cửa lừa gạt vẫn là lần đầu gặp. Lỗ Huy cũng không nói gì, chỉ yên lặng ở bên cạnh nhìn, chỉ cần Phương Chính nhắc đến tiền, hoặc Tô Vân đưa tiền, hắn lập tức đuổi hòa thượng này ra! Một đồng tiền cũng không cho. Làm hắn bực mình thì còn muốn báo cảnh sát bắt người!
Phương Chính không biết Lỗ Huy đang nghĩ cái gì, có thể đi vào là được, mang theo Độc Lang đi vào nhà, theo Tô Vân chỉ mà ngồi xuống.
Tô Vân rót cho Phương Chính một cốc nước, Phương Chính lập tức uống một ngụm, hắn khát thật đó, ở bên dưới cả buổi phơi nắng xem bóng, không khát mới là lạ. Còn một nửa rót vào miệng Độc Lang, Độc Lang chóp chép miệng, còn muốn uống nữa..
----------------
Đề cử đọc: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - truyện hay, cân não, hắc ám lưu~~~