Virtus's Reader
Lão Nạp Phải Hoàn Tục

Chương 412: CHƯƠNG 412: SỐNG TRONG HY VỌNG (4)

Hai người khách sáo hai câu về sau, Phương Chính đi thẳng vào chủ đề:

- Hà Quang thiền sư, Phương Chính có một số việc muốn hỏi thiền sư.

Hà Quang thiền sư cười nói.

- Phương Chính trụ trì cứ hỏi đi, bần tăng biết thì bần tăng sẽ giải đáp.

Phương Chính nghĩ nghĩ rồi hỏi:

- Dưới núi phía Tây Nam có một con sông rất rộng, đó là sông gì ạ?

- Đó là Đông Giang, nguồn từ sâu trong sơn mạch, là mấy đầu sông hội tụ mà thành, nơi đó là rộng nhất nhưng cuối cùng vẫn sẽ tụ về sông Tùng Hoa. Phương Chính Pháp sư, thầy hỏi cái này để làm gì?

Hà Quang thiền sư cũng có chút hiếu kỳ.

Phương Chính lại hỏi:

- Mấy năm gần đây, Đông Giang đã từng xảy ra thủy tai chưa?

- Thủy tai?

Hà Quang thiền sư rơi vào trầm tư, nửa ngày mới ngẩng đầu lên nói:

- Những năm gần đây thì chưa có, nhưng hai mươi năm trước đã từng bị lũ lụt cuốn trôi mấy thôn làng. Hồi đó chính phủ đã sớm dự đoán, cử nhân viên đến di dân nên tổn thất cũng không lớn.

Phương Chính tiếp tục hỏi.

- Có người chết đuối?

- Vậy thì nhiều, hàng năm đều có người không nghe khuyến cáo nhảy xuống bơi, có không ít người rời đi. A Di Đà Phật...

Nói đến đây, Hà Quang thiền sư lại niệm phật.

Phương Chính gật đầu nói:

- Hà Quang thiền sư, thầy nhìn cái này đi.

Phương Chính đưa tờ rơi cho Hà Quang thiền sư, kể lại những gì mình nhìn thấy, cuối cùng hỏi:

- Thiền sư có ấn tượng gì không? Nếu như bần tăng không nhìn lầm, anh ta cách nơi này không xa đâu.

Nhưng điều khiến Phương Chính bất đắc dĩ là Hà Quang thiền sư lắc đầu nói:

- Bần tăng bình thường đều lĩnh hội Phật pháp, cơ hội ra ngoài cũng không nhiều. Người thầy kể bần tăng cũng không có ấn tượng gì, mà chuyện Nguyễn Hải thí chủ làm ầm ĩ kia đã sớm truyền ra, cũng không nghe nói ai biết anh ta cả. Có lẽ, trước kia anh ta cũng không đến chùa đi... Cô bé trong ảnh bần tăng cũng không có ấn tượng.

Phương Chính nghe xong cũng có chút khó khăn, lần lũ lụt gần đây nhất là hai mươi năm trước, đã lâu như vậy, kể cả Nguyễn Hải có họ hàng qua đời lúc đó thì cũng không đến mức phải tìm những hai mươi năm đi... Tính ra thì Phương Chính đoán con gái của Nguyễn Hải đã nghịch nước rồi chết đuối, mà còn là chết không thấy xác. Cho nên anh ta mới có thể xuống nước tìm kiếm rồi còn rải tờ rơi tìm người... Giải thích như vậy là có thể thông.

Đi ra khỏi phòng Hà Quang thiền sư trụ trì, Phương Chính gãi gãi đầu, hắn phát hiện vấn đề này có hơi phiền toái. Hắn biết quá ít về Nguyễn Hải, mà những gì anh ta có thể biểu cũng bị giới hạn.

Lúc này, Hồng Hài Nhi chạy tới, chỉ vào bầu trời nói:

- Sư phụ, người xem sắc trời không còn sớm, có phải người nên dẫn con đi ăn rồi không ạ?

Phương Chính mới nhớ ra hôm qua đã đồng ý dẫn Hồng Hài Nhi đi ăn đồ Phật gia trai chính hiệu. Hắn muốn xem xem cái thằng bé tinh ranh này có phải thật sự thích ăn như vậy không, nếu đúng hàng năm Nhất Chỉ tự có thể tiết kiệm được không ít lương thực rồi, thế là hắn cười nói:

- Cái này đơn giản, đi, vi sư dẫn con đi ăn tiệc!

Nói xong, Phương Chính không nhịn nổi cười.

Đi vào trai đường, sớm có tăng nhân tới, yên lặng ăn cơm.

Phương Chính để Hồng Hài Nhi ngồi xuống, tự mình đi lấy cho Hồng Hài Nhi hai món một canh, một chén cơm lớn, sau đó tươi cười đặt trước mặt nó.

Hồng Hài Nhi khó chịu nói:

- Sư phụ, người cũng biết năng lực của đồ nhi mà, lấy ít đồ ăn kia sao đủ ăn chứ!

Hắn vô cùng hiền lành hòa ái nói:

- Tịnh Tâm, ăn đi, không đủ vi sư lại đi lấy cho con.

Hồng Hài Nhi nghi ngờ nhìn Phương Chính:

- Sư phụ, vẻ mặt này của người làm con nhớ tới một loại động vật.

Phương Chính hỏi.

- Động vật gì?

Hồng Hài Nhi nói.

- Lão hồ ly.

Phương Chính:

“...”

Hồng Hài Nhi nhìn trước mặt Phương Chính còn trống mới hỏi:

- Sư phụ, sao người không ăn?

Phương Chính chắp tay trước ngực nói:

- A Di Đà Phật, thiền phòng còn có mấy cái cơm nắm, không ăn là hỏng. Lãng phí là đáng xấu hổ, vi sư đi ăn nốt phần cơm nắm đó thôi. Đồ nhi, ăn mau đi, no rồi nghỉ ngơi sớm một chút.

Hồng Hài Nhi vẫn không động đũa.

- Sư phụ, sao con lại thấy không tin mấy lời người nói nhỉ?

Phương Chính bó tay, chắc cũng không có ai như hắn đâu nhỉ, ngay cả đồ đệ của mình còn không tin.

Tuy nhiên có nói nhiều nhưng nó vẫn phải ăn, nó tò mò, thức ăn này nhìn vẫn được mà, xanh mơn mởn, cơm trắng phau, không ngon thế ư? Sau đó Hồng Hài Nhi hạ đũa...

Phương Chính mắt sáng rực lên...

Hồng Hài Nhi ăn một miếng, chỉ cảm thấy mùi vị tạm được, lại ăn một miếng, Hồng Hài Nhi quay người chạy ra ngoài.

Phương Chính thản nhiên nói:

- Tịnh Tâm, lãng phí là xấu, con lãng phí một miếng, vi sư niệm kinh một đêm.

Hồng Hài Nhi dừng chân tắp lự, bi phẫn ngồi về chỗ, phồng má nhìn chằm chằm Phương Chính, nói:

- Sư phụ, người cố ý đúng không ạ? Có ai là sư phụ như người không? Chuyên môn lừa đồ đệ!

Phương Chính đảo mắt nói:

- Vi sư cũng không có lừa con, là con đòi ăn, hôm nay con không chủ động thì vi sư cũng quên mất. Nào Tịnh Tâm, đừng nói nhiều vậy nữa, nhân lúc còn nóng thì ăn nhanh, ăn sớm ngủ sớm.

- Con…

Hồng Hài Nhi rất muốn chửi bậy, nhưng cân nhắc đến sự khác biệt về mặt thực lực đành quả quyết từ bỏ, cúi đầu nhìn đồ ăn, nó muốn khóc quá!

- Đồ nhi, vi sư biết con ăn nhiều, nếu không ta lấy thêm cho con nhé?

Phương Chính cười híp mắt hỏi.

Hồng Hài Nhi mau chóng cúi đầu ăn cơm, đánh không lại, chửi không được, dứt khoát nhắm mắt làm ngơ.

Kỳ thật đồ ăn chay cũng không tệ đến thế, chỉ là có so sánh thành ra lại không ngon. Thật giống như, rất nhiều người đã ăn quen cá sông giờ ăn cá nuôi đều ăn không vô.

Trên đường trở về.

- Đồ nhi, con chạy chậm chút!

Phương Chính kêu chạy chậm, kết quả Hồng Hài Nhi chạy càng nhanh.

- Không!

Hồng Hài Nhi cũng không quay đầu lại kêu lên.

- Chậm lại cho ta! Không cho phép vượt qua vi sư! Hừ, con còn chạy nhanh, vi sư sẽ tức giận đấy!

Phương Chính nghiến răng nghiến lợi kêu lên, hắn nhanh Hồng Hài Nhi cũng nhanh hơn, hắn biết nó tính toán điều gì mà! Đây là chạy về muốn cho hắn một cái nồi không đây mà! Sao có thể? Hai ngày nay Phương Chính phải sống nhờ vào mấy cái cơm nắm kia kìa!

- Sư phụ, người có thể đừng lừa con không?

Hồng Hài Nhi giận dỗi đi sau lưng Phương Chính, không cam lòng kêu lên.

- Không thể.

Phương Chính đáp ngay không do dự.

Hồng Hài Nhi nhìn sư phụ ngày càng mặt dày, trợn trắng mắt... thầm nghĩ:

- Sao Bồ Tát lại tìm cho mình một vị sư phụ hay ho thế này nhỉ? Cao tăng nhà người ta, hoặc là mặc kệ thế tục để lĩnh hội Phật pháp, hoặc là ăn chơi đàng điếm, thế nhưng là trước mắt... nói về trách trời thương dân thì hơn cả người khác; còn khi nổi hứng lưu manh thì còn trẻ trâu hơn cả trẩu tre...

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

CHƯƠNG 413: SỐNG TRONG HI VỌNG (5)

Kỳ thật, Hồng Hài Nhi cũng hiểu đó mới là bản chất của Phương Chính. Dù cho bên ngoài có mang gì, phủ thêm chiếc áo cà sa, từ đầu đến cuối hắn chỉ là một cậu bé to xác, mỗi khi đối mặt với người ngoài phải duy trì hình tượng cao tăng một chút mà thôi. Nếu không hắn mà hăng lên thì cũng không khác Hồng Hài Nhi là bao.

Dù sao lúc trước Phương Chính là tiểu ác bá trong thôn, chưa từng ăn cắp nhưng cũng không ít lần vặt trộm cây nhà người ta đâu...

Hai người chạy về thiền phòng, bắt đầu ăn!

- Sư phụ, con là đồ đệ, còn phải lớn, con ăn hai người ăn một đi.

- Vi sư cũng phải lớn mà, con phải tôn sư trọng đạo chứ? Vi sư ăn hai, con ăn một.

- Sư phụ, người phải yêu thương đồ đệ!

- Vi sư đã yêu mến con, con vừa mới ăn cơm, vi sư còn chưa ăn.

- Sư phụ, chúng ta có thể không đề cập tới bữa cơm vừa nãy không? Nếu người muốn ăn thì giờ đi vẫn còn có ạ.

- Vậy thì không nhắc lại...

...

Sư đồ hai người ngươi tới ta đi, tranh tranh đoạt đoạt, đúng lúc này, cửa phòng mở ra.

- Phương Chính Pháp sư, Tịnh Tâm, hai người đang làm gì?

Âu Dương Phong Hoa thấy đã đến giờ ăn cơm mà không thấy Hồng Hài Nhi và Phương Chính nên mới tìm tới, sau đó nhìn đôi thầy trò này đang trên giường giành giật, tay mỗi người cầm một cái cơm nắm, bên cạnh là một cái.

Phương Chính cùng Hồng Hài Nhi nghe xong lập tức dừng lại, vội vàng ngồi xuống, Phương Chính vừa muốn mở miệng đã thấy Âu Dương Phong Hoa cầm một cái cơm nắm, ngửi ngửi, sau đó vui mừng nói:

- Cơm này thơm quá nha.

Phương Chính cùng Hồng Hài Nhi đồng thời có một cảm giác xấu...

Hồng Hài Nhi lập tức nói:

- Chị Âu Dương, sao chị lại tới đây?

- Không phải đến trưa rồi ư, sợ em đói bụng nên chị đến tìm em, ai biết hai người còn có đồ ăn ngon thế này. Không ngại chị ăn một cái nha?

Âu Dương Phong Hoa nhìn Phương Chính cùng Hồng Hài Nhi.

Hai người có thể nói cái gì? Trên đường đi ăn của người ta, ở của người ta, ngồi xe cũng là người ta nốt, người ta muốn ăn một cái cơm cuộn còn có thể không cho ư.

Hai người nhìn nhau, đều thấy được oán trách:

- Đều tại người/con! Nếu không giành là chúng ta đã sớm ăn xong, tốt bao nhiêu! Lừa đảo!

Sau đó hai người cười nói:

- Thí chủ/Chị ăn đi, vừa vặn mỗi người một cái.

Hai người nói lời này chỉ cảm thấy tim đang chảy máu... Nhất là Phương Chính, giữa trưa chưa ăn gì, một cái cơm nắm không đủ ăn mà! Ăn xong còn cảm thấy trong bụng trống rỗng, đói huhu...

Âu Dương Phong Hoa ăn thử, hai mắt tỏa ánh sáng, hương vị còn sót lại trong miệng khiến cô hưng phấn:

- Phương Chính Pháp sư, còn nữa không? Ngon thật á!

Phương Chính và Hồng Hài Nhi vội vàng lắc đầu nói:

- Hết rồi!

- Hai người mua ở đâu? Chị cũng đi mua?

Âu Dương Phong Hoa tiếp tục hỏi, cô rất thích mùi vị này, định mua nhiều một chút mang về cho ba mẹ nếm thử.

- Thí chủ, hữu duyên là sẽ mua được, đúng rồi, chị vừa mới nói tới làm gì?

Phương Chính nói sang chuyện khác, hắn không muốn giải thích về Linh mễ, nói nhiều đều là phiền phức.

Âu Dương Phong Hoa bị đẩy sự chú ý nói:

- Trưa rồi, tôi đến gọi hai người đi ăn cơm nha.

Hồng Hài Nhi lập tức kêu lên.

- Ăn cơm? Vẫn là nơi hôm qua ư?

Âu Dương Phong Hoa gật đầu nói:

- Đúng rồi, chẳng lẽ còn có nơi khác sao? Không phải đều ăn ở đó hả?

Hồng Hài Nhi vừa nghe đến nơi khác thì suýt bật khóc, cơm kia... Nghĩ đến cơm, Hồng Hài Nhi liếc Phương Chính, nếu không phải đánh không lại thì nó thề sẽ đánh chết ông sư phụ lừa đảo kia.

Phương Chính thì chắp tay trước ngực nói:

- A Di Đà Phật, thí chủ, bần tăng và Tịnh Tâm đã ăn cơm trưa, chị cứ đi ăn đi.

Hồng Hài Nhi kêu lên.

- Ôi con còn chưa ăn no, lại đói bụng.

Phương Chính nói:

- Tịnh Tâm, nếu con đói bụng, vi sư dẫn con đi ăn cơm, bao ăn no. Đừng nên làm phiền Âu Dương thí chủ.

Hồng Hài Nhi giật nảy mình, lắc đầu nói:

- Sư phụ, người vẫn tự nên hưởng thụ một mình đi. Con và chị đi ăn cùng nhau là được rồi.

Âu Dương Phong Hoa tò mò hỏi.

- Thật sự còn có nhà ăn khác ư?

Phương Chính gật đầu nói:

- Có, đó là trai đường chân chính của tăng nhân, thí chủ cũng muốn đi nếm thử?

Âu Dương Phong Hoa mắt sáng lên, hưng phấn nói:

- Đến đây rồi phải đi ăn cơm chay chính tông nha, bắt buộc phải đi nếm thử... Phương Chính Pháp sư, vậy...

Phương Chính lập tức nói:

- Tịnh Tâm, Âu Dương thí chủ muốn đi nếm thử khẩu vị trai đường, con dẫn thí chủ đi đi, vi sư còn một đoạn kinh văn chưa niệm xong, A Di Đà Phật... không đi cùng hai người được.

Nói xong, Phương Chính ngồi xếp bằng, một bộ lão tăng nhập định

Âu Dương Phong Hoa lập tức nhìn về phía Hồng Hài Nhi, thằng bé đang bận nghiến răng, nhìn chằm chằm Phương Chính, mắt suýt phun ra lửa.

- Tịnh Tâm, em sao thế? Ốm hả? Sao cứ cắn răng vậy? Chị bảo này, trẻ con không nên nghiến răng, nếu răng mọc lệch là xấu lắm đó...

Hồng Hài Nhi bó tay, mài răng? Nó đang nghiến răng nghiến lợi, được chứ? Hồng Hài Nhi vừa muốn nói gì đã nghe Phương Chính nói:

- Tịnh Tâm, vi sư muốn niệm kinh.

Hồng Hài Nhi lập tức nuốt lời trở vào, vô cùng ảo não mà nói:

- Sư phụ, kỳ thật con cũng ăn no rồi. Vừa nãy nói muốn đi ra ngoài chỉ là vì đi chơi thôi, con cảm thấy suy nghĩ thế này là không đúng, cho nên con quyết định phải trừng phạt bản thân niệm kinh trong thiện phòng, không được đi ra.

- Không được!

Không đợi Phương Chính đáp lại, Âu Dương Phong Hoa đã kêu lên.

Hồng Hài Nhi nghiêm túc nói.

- Thí chủ, bần tăng làm sai là sẽ bị trừng phạt, thí chủ muốn ăn chay thì cứ tự mình đi thôi. Ra cửa, cứ hỏi hòa thượng là có thể tới được.

- Pháp sư, Tịnh Tâm còn phải lớn, ăn không no sẽ không tốt.

Âu Dương Phong Hoa nghĩ Tịnh Tâm đang sợ Phương Chính, bắt đầu xin tha cho nó.

Phương Chính liếc Hồng Hài Nhi, nó thấy được nụ cười xấu xa, trong lòng vô cùng đau khổ, lần đầu tiên nó phát hiện ra rằng đôi lúc lòng tốt cũng dồn con người ta vào đường cùng như thế!

Phương Chính khẽ gật đầu nói:

- Thí chủ nói đúng, Tịnh Tâm, vi sư phạt con dẫn Âu Dương thí chủ đi ăn cơm, ừm con phải ăn hai bát cơm!

Hồng Hài Nhi hai mắt đỏ bừng nói.

- Sư phụ, đó mới là trừng phạt thật sự đó!

Phương Chính mỉm cười sờ sờ đầu nó, ý vị thâm trường nói:

- Lần sau đừng có mà tranh đoạt, không tốt đâu.

Hồng Hài Nhi trợn mắt, thầm nghĩ: Ồ ha! Quả nhiên là mang thù, ông sư phụ này... !

Cuối cùng Hồng Hài Nhi vẫn đau khổ bức dẫn Âu Dương Phong Hoa đi ra, Phương Chính chờ Hồng Hài Nhi đi, lấy ra một cái cơm nắm từ trong ngăn tủ, chậm rãi ăn, cười nói:

- Ngon thật...

Ngày thứ hai, trời vừa sáng, Phương Chính dậy sớm đi tới bên cạnh bờ sông, nhưng ngạc nhiên là Nguyễn Hải đã đến trước rồi, nhưng lần này, anh ta chỉ đi xuống một đoạn ngắn, mặc quần bơi, mang kính mắt, lặn xuống.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

CHƯƠNG 414: SỐNG TRONG HY VỌNG (6)

Phương Chính đến gần xe máy, ngồi xếp bằng, lẳng lặng chờ.

Không bao lâu, Nguyễn Hải quay lại, lần này anh ta có vẻ rất vui! Cả người ướt nhẹp, chạy đến chỗ xe rồi lại ngây người, anh ta không ngờ hòa thượng hôm qua lại đến nữa. Nghi hoặc nhìn Phương Chính, Phương Chính chắp tay trước ngực nói:

- A Di Đà Phật, thí chủ, lại gặp mặt. Hôm nay, nhìn anh rất vui, có thu hoạch gì sao?

Phương Chính vừa nói vừa nhìn tay Nguyễn Hải, bàn tay nắm thật chặt, như đang cầm thứ gì quan trọng lắm.

Phương Chính nghi ngờ không thôi:

- Mỗi ngày Nguyễn Hải đều lặn xuống nước, chẳng lẽ là tìm vàng? Hay mình đoán sai?

Nguyễn Hải cũng không định chia sẻ với Phương Chính mà lịch sự gật đầu, mặc quần áo, cưỡi xe đi.

Phương Chính nhìn Nguyễn Hải, khẽ lắc đầu không đuổi theo mà đi về chùa.

Nguyễn Hải về đến trong nhà, cất xe, sau đó bước nhanh vào phòng, đồ vật trong tay cẩn thận được đặt ở trên mặt bàn. Nó có màu vàng, lóe sáng dưới ánh mặt trời. Anh ta nhìn nó, gương mặt rạng rỡ, cười vui vẻ! Lần gần nhất đã cười sảng khoái như thế anh ta cũng quên mất là lúc nào rồi, nhưng hôm nay anh ta rất vui vẻ!

Nhưng mà, sau một khắc Nguyễn Hải ngừng cười, cẩn thận quan sát, sau đó cầm lên chạy đến từng tấm hình trên vách tường so sánh. Trong hình, con gái anh ta đứng ở cổng trường cười xán lạn giống như anh ta vừa nãy, trên ngực cài một huy hiệu, đế màu vàng, phần trên có hình quảng trường và lá cờ đỏ sao vàng, rất đẹp. Nhưng trong tay Nguyễn Hải chỉ là một cái đế màu vàng, phía trên có cờ đỏ nhưng không có quảng trường!

Nguyễn Hải chán nản ngồi xuống giường, mặc huy hiệu rơi, buồn bã dựa vào tường, nhắm mắt lại, ô ô cô độc, chỉ có mình anh ta mới hiểu được... Đưa hai tay thô ráp xoa mặt, dường như cứ thế vò là có thể xoa đi tất cả nỗi đau đớn vậy.

Ngồi xuống hồi lâu, cũng không biết lúc nào, cho đến khi có người tìm anh ta làm việc thì mới mang công cụ của mình ra cửa.

Ngày thứ ba, Phương Chính lại ra ngoài, Âu Dương Phong Hoa và Hồng Hài Nhi đều theo sau. Hắn không có ngăn cản, ba người tới bờ sông, nhìn xem dấu vết dưới đất, Âu Dương Phong Hoa đột nhiên cảm thán:

- Hơn hai mươi năm, không ngờ phế tích vẫn còn ở đó.

Phương Chính sững sờ, buột miệng hỏi:

- Âu Dương thí chủ, chị biết nơi này?

Âu Dương Phong Hoa đương nhiên mà nói:

- Biết chứ, trước kia cha tôi chuyên tới nơi này, còn viết một bài thơ về người dân thân thiện nữa.

Phương Chính muốn vả mình, hắn tìm kiếm manh mối, không nghĩ tới manh mối ở ngay trước mắt vậy mà lại biến mất! Quả nhiên là số nhọ! Mắt nhìn bốn phía, Nguyễn Hải không đến, còn có thời gian, Phương Chính tìm tảng đá, mọi người ngồi xuống, hỏi:

- Có thể kể lại cho bần tăng một chút chuyện nơi đây không?

Âu Dương Phong Hoa thấy Phương Chính nghiêm túc, biết đây là chuyện quan trọng nên cẩn thận nhớ lại rồi nói:

- Tôi chưa từng tới nơi này, chỉ nghe nói mà thôi. Trong nhà của tôi có một cái album ảnh, bên trong có rất nhiều ảnh mà cha tôi đã từng chụp. Trong đó có một bức là về chuyện lũ lụt Đông Giang hai mươi năm trước. Tôi nghe cha nói, hai mươi năm trước đã mưa liên tục một tuần lễ, mưa to như trút nước, mực nước Đông Giang tăng vọt, chính phủ lập tức điều người ngày đêm giám thị phụ cận dòng sông, nhất là Đông Giang.

Nước Đông Giang lên rất nhanh, bộ đội, cảnh sát địa phương tất cả đều tham gia đắp cát nhưng vẫn không nhanh bằng. Sau ba ngày ba đêm đành phải từ bỏ. Thế là di dời phần lớn thôn dân... Về sau nước ào lên đã nhấm chìm rất nhiều thôn, đồng ruộng. Cha tôi kể lúc ấy rất nhiều nông dân khóc lóc thảm thiết, nhà mất, đất mất, một năm không thấy tương lai đâu cả… haiz…

Phương Chính hỏi.

- Chính phủ chắc sẽ trợ cấp.

Âu Dương Phong Hoa cảm thán nói.

- Có, nhưng vô ích thôi, quan niệm nhà cửa đã thâm căn cố đế, không có cái gì khổ sở hơn việc mất nhà cả.

Hồng Hài Nhi xem thường mà nói:

- Nhà mất thì xây lại một cái không phải xong rồi sao, có cái gì mà đau lòng.

Âu Dương Phong Hoa cười khổ nói:

- Người thời đó chúng ta không thể tưởng tượng được đâu. Chị vẫn còn nhớ rằng cha chị đã thấy có một số người còn lén chạy về nhà lấy đồ vì thấy lũ lụt chưa lên, kết quả lũ quét hết đi…

Hồng Hài Nhi hoàn toàn không hiểu nổi vì sao những người này phải làm như thế, chẳng lẽ còn có cái gì quan trọng hơn tính mạng mình ư? Khi nó nghĩ đến điều này, bộ não nó không nghĩ đến người đã từng ở trên chiến trường rực lửa kia...

- A Di Đà Phật.

Phương Chính chắp tay trước ngực, niệm phật coi như tiễn đưa những người đã rời đi trong trận lũ đó.

- Thí chủ, chị còn biết điều gì nữa không?

Âu Dương Phong Hoa lắc đầu nói:

- Không biết, tôi không có hứng thú lắm cho nên không hỏi nhiều. Nhưng hỏi cũng vô dụng thôi lúc ấy quá loạn, chắc cha tôi biết không nhiều.

Phương Chính định nói gì đã nghe tiếng xe máy, hắn biết Nguyễn Hải tới.

Phương Chính đứng dậy, quay đầu nhìn lại, quả nhiên anh ta cưỡi xe lại đi tới phế tích, trên mặt không còn nét hưng phấn ngày hôm qua, lại thêm ít quật cường khó hiểu.

- Sư phụ, rốt cuộc anh ta muốn làm gì? Vì sao mỗi ngày đều đến nơi này lặn xuống nước?

Hồng Hài Nhi không hiểu.

Phương Chính lắc đầu, hắn cũng không rõ Nguyễn Hải đang làm gì, nhưng vẫn đi qua.

Nguyễn Hải nhìn thấy Phương Chính, không trốn tránh, có lẽ là thấy nhiều lần biết hòa thượng này không có ác ý. Nhưng mỗi ngày đều tại đây nhìn anh ta là vì cái gì? Anh ta cũng rất tò mò.

Phương Chính đi đến trước mặt Nguyễn Hải, chắp tay trước ngực, nói:

- A Di Đà Phật, thí chủ, bần tăng và anh đã liên tục gặp ba lần, đây là duyên phận. Bần tăng có thể chỉ dẫn cho anh một phương hướng, có lẽ có thể tìm tới người hoặc là đồ mà anh muốn tìm.

Nguyễn Hải cảnh giác nhìn Phương Chính, nhưng không cự tuyệt.

Phương Chính tiếp tục nói:

- Bên trong Đại Hùng bảo điện Hà Quang tự thờ tam thế phật, Phật Tổ pháp lực vô biên, nếu anh thành tín cầu nguyện, kể câu chuyện của mình, Phật Tổ tinh tường, tất nhiên sẽ có chỗ. Dù sao cũng hơn là việc anh ngày đêm lặn xuống nước ở đây.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

CHƯƠNG 415: VÌ SAO KÊU HƯNG PHẤN?

Nguyễn Hải lập tức lắc đầu, tựa hồ muốn nói là không có tác dụng gì đâu.

Phương Chính cười nói:

- Thí chủ, có lẽ trước kia anh đã đi qua, có lẽ cũng không có hiệu quả. Đó là chuyện rất bình thường, tam thế phật cũng phải tu hành, lúc tu hành sẽ không tra chuyện nhân gian. Anh có việc cầu mà họ không nhìn thấy thì ắt sẽ vô dụng. Nhưng hôm nay khác, hôm nay chính là ngày tam thế phật tụ hội xem nhân gian, anh kể họ sẽ nhìn thấy, nghe thấy, nếu phúc báo đầy đủ, không chừng thật sự sẽ giải quyết được vấn đề của anh.

Nguyễn Hải kinh ngạc nhìn Phương Chính như đang nói, còn có chuyện này ư?

Phương Chính biết, lời nói dối có thiện ý là sẽ không bị sét đánh. Trước kia nói láo đều sợ bị sét đánh, bây giờ mãi mới tìm được cơ hội nên phải làm cho đủ, cho thoải mái! Thế là cười nói:

- Bần tăng nói đều là thật. Huống hồ chỉ là đi Hà Quang tự bái Phật mà thôi, bần tăng còn có thể lừa anh cái gì sao? Cùng lắm... Cũng chỉ là lãng phí một chút thời gian thôi.

Nguyễn Hải gật gật đầu, Phương Chính nói không sai, nhưng...

Mặc dù không biết tại sao Phương Chính muốn nói như vậy, cũng không biết là thật hay giả, nhưng Âu Dương Phong Hoa biết chắc chắn hắn sẽ không hại người, thế là cũng nói giúp vào:

- Phương Chính Pháp sư chính là trụ trì Nhất Chỉ tự, người ta là một trụ trì sẽ không chạy tới lừa anh đâu chứ?

Nói xong, Âu Dương Phong Hoa len lén chọc Hồng Hài Nhi, ý là để nó hát đệm.

Nhưng mà Hồng Hài Nhi hôm qua vừa bị ăn quả lừa, hôm nay tâm tình không tốt, không muốn mở miệng. Đã bị điểm danh, lúc này nó mới lẩm bẩm mà nói:

- Sư phụ tôi đúng là trụ trì, còn là trụ trì chùa rất là xưa, giỏi lắm á.

Phương Chính nghe ba chữ rất là xưa thì mặt mo ửng đỏ, ngẫm lại ngôi chùa xưa của mình, xấu hổ quá!

Nguyễn Hải là người không mấy đi ra ngoài, thấy ba người một hòa thượng hiền lành, một đứa trẻ, một cô gái xinh đẹp không giống như lừa đảo bèn gật gật đầu, ý là sẽ đi.

Nói xong, Nguyễn Hải chỉ chỉ bờ sông, Phương Chính hiểu ý, dẫn theo Âu Dương Phong Hoa, Hồng Hài Nhi rời đi.

Hồng Hài Nhi nhìn Hà Quang tự cảm thán nói.

- Sư phụ, chùa chúng ta lúc nào mới có thể to như Hà Quang tự?

Phương Chính lắc đầu nói:

- Hà Quang tự phát triển mấy trăm năm mới có quy mô hiện tại, muốn Nhất Chỉ tự phát triển đến mức này, khó đó...

Âu Dương Phong Hoa nói:

- Kỳ thật cũng không phải, đại sư, chữ thầy đẹp như vậy nếu chịu bán chữ, kiếm tiền cũng không chậm.

Phương Chính lắc đầu nói:

- Vật hiếm thì quý, viết nhiều cũng không đáng giá nữa. Huống chi, bần tăng xuất gia, buôn bán không tốt lắm.

Âu Dương Phong Hoa ngẫm lại cũng thấy đúng bèn từ bỏ.

Trở lại Hà Quang tự, Phương Chính ngồi bên ngoài Đại Hùng bảo điện, kiên nhẫn chờ.

Không bao lâu thì Nguyễn Hải đến, tóc đã chải qua nhưng trên mặt còn hơi nhăn, hiển nhiên là lặn xong thì đi luôn. Anh ta chào Phương Chính, sau đó yên lặng đi tới Đại Hùng bảo điện, quỳ gối bồ đoàn, hai mắt khép lại như đang rơi vào trầm tư.

Phương Chính hơi tập trung, Nhất Mộng Hoàng Lương, nhập mộng!

- Tôi có con gái này, có con gái rồi á! Trong thôn, một người trẻ tuổi đi dép tông màu vàng vừa chạy vừa kêu, khuôn mặt đầy vẻ hưng phấn! Gõ cửa từng nhà, thông báo từng nhà.

Nhưng mà đổi lấy lại là.

- Nguyễn Hải, anh điên rồi sao?!

- Đệch Nguyễn Hải, hơn nửa đêm rồi anh gây gì đấy?

- Nguyễn Hải, anh có con gái nhưng anh đánh thức con trai tôi đó!

- Nguyễn Hải, ông vừa chợp mắt đã bị mày đánh thức, ngày mai mời ông uống rượu! Nếu không không để yên cho mày đâu...

Gâu gâu gâu...

Meo!

Trong lúc nhất thời toàn bộ thôn bị Nguyễn Hải quấy nhiễu gà bay chó chạy, loạn thành một bầy.

Anh ta không thèm để ý, tiếp tục hô, thêm một câu:

- Ngày mai mời mọi người uống rượu!

Lúc này mới khiến mọi người đỡ hơn.

Nguyễn Hải chạy một vòng, cuối cùng chạy ra thôn, đi tới bờ sông. Lúc này Đông Giang không hề giống như bây giờ, không có bờ đê cao ngất, mặt sông cũng không quá rộng. Hai bên bờ đê chưa bị người khai khẩn thành đồng ruộng, dưới mọc bụi cỏ lau, trên đê là cây dương liễu, không có nhiều vẻ nhân tạo mà thêm phần thiên nhiên tươi đẹp.

Nguyễn Hải chạy đến bờ sông, lúc này mới phát hiện chạy quá mức, cười ngây ngô hai tiếng, lại trở về chạy tới.

Phương Chính đứng ở một bên, yên lặng nhìn, Phương Chính phát hiện, nơi này chính là chỗ mà Nguyễn Hải ngày đêm lặn xuống nước, mảnh phế tích!

Phương Chính đi theo Nguyễn Hải đằng sau, anh ta như có sức mạnh dùng mãi không hết, chạy về nhà nhanh như chớp, vừa vào cửa đã nghe tiếng vợ cười:

- Đồ đần nhà anh, nào có ai hơn nửa đêm đi ra ngoài loạn hô gọi bậy như thế.

- Hừm, đây không phải là không chịu được... Con gái của anh đâu? Để cho anh nhìn chút nào.

Nguyễn Hải nhoài người qua, trong chăn là một cô bé nho nhỏ, mặt đỏ hỏn, mắt còn chưa mở, miệng hơi he hé, đầu cọ cọ như đang muốn tìm sữa ăn.

Vợ Nguyễn Hải cười nói.

- Được rồi đừng nhìn nữa, con đòi ăn rồi còn đi ngủ.

- Ừ thì không nhìn... Mà nhìn một chút, một chút thôi!

Nguyễn Hải đáp ứng tắp lự, kết quả đảo mắt liền đổi ý, lại nhoài sang vừa tò mò, thương yêu nhìn con nhóc.

Hình ảnh lại thay đổi, con bé nhanh chóng lớn lên, biết lẫy, bò, đi, gọi bố… Nhìn con nhóc trưởng thành từng bước, trong mắt anh ta chỉ là hạnh phúc. Mỗi ngày anh ta đi làm ruộng, nhà ai lợp nhà thì đi làm mộc kiếm thêm chút thu nhập, thêm ít tiền thuốc lá.

Vợ Nguyễn Hải thì mỗi ngày trông con, làm cơm, đi theo anh ta trồng trọt. Gia đình phát triển không ngừng...

- Ba, ba nhìn nè!

Ngay một ngày này, cô bé Nguyễn Tinh Tinh đột nhiên chạy tới, hơi ngửa đầu lấy chiếc khăn đỏ đang quàng trên cổ, trông rất đắc ý.

Nguyễn Hải nhìn nó đắc ý, ra vẻ kinh ngạc nói.

- Ai cha, đội viên rồi à nha?

Con bé nhìn thấy thế, lập tức đắc ý cười, ôm chặt lấy Nguyễn Hải, cười nói:

- Còn có đồ khác nữa.

Nói xong, nó lấy ra từ trong túi một cái huy hiệu nhỏ màu vàng, trên đó cờ đỏ và quảng trường, rất đẹp. Nó đắc ý nói:

- Cô giáo bảo sau đến trường phải kiểm tra khăn quàng đỏ, nếu như không mang khăn quàng đỏ sẽ không cho vào cổng đâu, hoặc là bị trừ điểm đó. Còn nếu không mang theo khăn quàng đỏ thì đeo cái huy hiệu này cũng được. Ba, đeo cho con đi, nhìn xem đẹp không ạ?

Nguyễn Hải cười ha ha giúp con gái mang huy hiệu, nhóc con vui vẻ, đi lòng vòng cho anh nhìn, không ngừng để anh khen.

Nguyễn Hải nói.

- Tiểu Tinh, con đã là đội viên rồi, không thể nghịch ngợm như trước nữa, biết chưa?

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

CHƯƠNG 416: MƯA TO GIÓ LỚN NHẬP MỘNG ĐẾN

Nguyễn Tinh Tinh nghiêm túc gật đầu nói:

- Đó là đương nhiên, cô con nói về sau chúng con sẽ phải gánh vác trách nhiệm chấn hưng tổ quốc! Chúng ta là một thành viên của chủ nghĩa xã hội, phải là một đứa trẻ ngoan, giúp người già đi qua đường, ừm… đáng tiếc là chỗ chúng ta không có đường cái…

Nguyễn Hải nhìn con đường trong thôn, nở nụ cười khổ.

Một ngày trôi qua, giống như cô bé nói bắt đầu từ ngày hôm nay Nguyễn Tinh Tinh như thay đổi thành một người khác, bắt đầu chủ động làm việc nhà, còn giúp người trong thôn xách đồ. Mọi người đều khen Nguyễn Tinh Tinh ngoan ngoãn, hiểu chuyện, Nguyễn Hải đi đến đâu cũng đều có thể nghe mấy lời như thế. Anh ta còn vui hơn cả bé nhà mình, chỉ thiếu nước treo tấm bảng, kêu một tiếng: Nguyễn Tinh Tinh là con gái tôi đó!

Hình ảnh lại thay đổi, trên bầu trời rạch một tiếng sấm, giống như nổ ở bên tai, bão táp nổi lên, mây đen kéo đến, chân trời thì mưa to rầm rầm, mặc dù mưa còn chưa tới lại có thể nhìn thấy màn mưa phi tốc mà đến!

Nguyễn Tinh Tinh đứng ở cổng, nhìn phương xa nói.

- Cha, con chưa từng thấy cơn mưa nào to như vậy cả.

Nguyễn Hải kêu lên.

- Chuyện con chưa thấy còn nhiều lắm, mau thu dọn đồ, bằng không mưa tới, đồ ăn hỏng hết đó.

Nguyễn Tinh Tinh chạy qua, hỗ trợ thu thập ớt, cà đang phơi, vợ Nguyễn Hải thì cất quần áo.

Ba người bận rộn lo lắng, vừa vào nhà bên ngoài đã vang lên tiếng mưa rơi rào rào...

Mưa to, mưa rất dày, ban đầu còn bụi mù, nhưng một khắc sau đã ướt nhẹp. Nguyễn Hải lo lắng nhìn ra ngoài nói:

- Cơn mưa này to quá...

Vợ Nguyễn Hải thì không quá xem nặng nói:

- Có gì lạ đâu, Đông Bắc chúng ta đều vậy mà. Mưa to cũng tốt, ào ào là xong, không lâu.

Nguyễn Hải và Nguyễn Tinh Tinh gật đầu, mặc dù chưa thấy nhưng đã gặp quá nhiều mưa rào đông bắc có sấm chớp, tiếng sấm lớn, gió lớn, mưa cuồng rồi một hồi là ngừng.

Nguyễn Hải cảm thán nói:

- Khí hậu thế nào người thế đó, tính cách người Đông Bắc cũng không khác gì thời tiết, làm chuyện gì cũng nhanh như là một trận gió, nóng nảy không hợp là vung nắm đấm, rồi hai người cùng đi bệnh viện, tranh nhau chi trả tiền thuốc men...

Nghe vậy, Nguyễn Tinh Tinh và vợ Nguyễn Hải cùng cười, không thể phủ nhận, người Đông Bắc đều như vậy, một lời không hợp là đánh nhau, cuối cùng đều đánh thành xã hội đen...

Nhưng mà lời Nguyễn Hải nói cũng không ứng nghiệm, sau một tiếng cơn mưa vẫn như rơi, gió vẫn thổi, khung cửa sổ rít gào như quỷ khóc sói gào, thật đáng sợ.

- Cha, sao mưa còn không ngừng ạ? Mưa lớn như vậy, không thể đi học được.

Buổi trưa Nguyễn Tinh Tinh về nhà ăn cơm, nhưng ăn xong lại không biết nên đi học bằng cách nào.

Nguyễn Hải nói như vậy, ánh mắt lại đăm chiêu.

- Lát nữa cha đưa con đi, mặc áo mưa là không sao.

Đúng lúc này, loa thôn phát thanh:

- Tất cả mọi người chú ý, tất cả mọi người chú ý, lần này mưa to...

Nhưng mới vang lên hai tiếng đã bị ngắt mất.

Mặc dù thời này đã có điện thoại, nhưng là quá đắt bình thường nông thôn ai mua nổi? Kể cả là máy bàn cũng phải trong thôn mới có. Trong tình huống tin tức không thông suốt, Nguyễn Hải hoàn toàn không biết gì về bên ngoài, nhưng theo kinh nghiệm và bản năng, anh ta biết, trận mưa lớn này sẽ đem tới rắc rối lớn.

Vợ anh ta buồn bực nói:

- Đã sớm bảo phải sửa cái loa thổ dân đó đi rồi, bình thường không có việc gì thì cả ngày kêu gào đến lúc cần thì lại ngậm miệng.

Nguyễn Hải nói:

- Được rồi, đừng nói nữa, hai người ở nhà đợi, anh đến nhà văn hóa nhìn xem.

Nói xong, Nguyễn Hải phủ thêm áo mưa chạy ra ngoài.

Nhưng mà mới đi ra ngoài, Nguyễn Hải suýt bị thổi ngã nhào một cái, anh ta kinh hãi, lần đầu nhìn thấy mưa to như vậy, mà cũng là lần đầu anh ta gặp gió to như thế! Ngửa đầu nhìn lên mây đen trên bầu trời, trái tim cũng chìm xuống. Nguyễn Hải bước nhanh đến thôn ủy hội, vừa vào cửa đã ngây cả người, trong sân nhà văn hóa lại có một xe cảnh sát!

Đẩy cửa vào, một cảnh sát và một quân nhân ngồi bên trong, bí thư chi bộ, trưởng thôn đều nghiêm túc ngồi, cũng không biết đang nói cái gì.

Bí thư chi bộ thôn hỏi.

- Nguyễn Hải, sao anh lại tới đây?

Nguyễn Hải nói.

- Cơn mưa quá lớn, loa hỏng rồi nên không biết mọi người thông báo cái gì, tôi tới hỏi một chút.

Thôn bí thư chi bộ nhìn về phía gã quân nhân kia.

- Không có gì, chỉ là cơn mưa này to quá, mà dự báo thời tiết nói phải kéo dài, cụ thể bao lâu thì khó mà nói. Vị này là đồng chí được cử từ trong huyện xuống, đến thông báo chuyện này.

Người đàn ông kia đứng lên nói:

- Nguyễn Hải đồng chí, tôi là Lý Thành, là bộ đội bên trên cử xuống, lần này cơn mưa tới từ bên kia núi, mưa vô cùng lớn, tốc độ di chuyển chậm chạp. Đồng chí bên cục khí tượng nói sợ là trận mưa này sẽ kéo dài, chính phủ sợ phiền toái cho nên mỗi thôn đều phái người vào ở, giám sát bờ sông. Nếu như có gì cần trợ giúp thì có thể tới tìm tôi.

Đây là lần đầu tiên Nguyễn Hải nhìn thấy quân nhân, còn được cúi chào nên ngơ ngác, không biết mình là nên cúi chào hay là bắt tay...

Bí thư chi bộ cười nói:

- Được rồi, anh cũng đừng nghĩ nhiều. À trường tạm đóng cửa, bảo Tiểu Tinh đừng đi học. Có chuyện gì thì đến đây tìm chúng ta, nếu không có người thì lên đê nhé.

Nguyễn Hải gật đầu nói:

- Được, vậy tôi về đây.

Trên đường trở về, Nguyễn Hải cố ý đi bờ sông một chuyến, quả nhiên mực nước dâng lên không ít, nhưng đê vẫn cao hơn một mét, anh ta không quá để ý.

Trở về nhà kể lại mọi chuyện, nghe nói quân nhân đến giúp đỡ, cả nhà cảm thấy vững tâm hơn, không còn hốt hoảng. Tuy nhiên Nguyễn Hải lại cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy...

Vào đêm, Nguyễn Tinh Tinh ghé lên cửa sổ, nhìn mưa to, nói:

- Cha, mưa một ngày rồi.

Nguyễn Hải xoa xoa đầu con bé nói.

- Ừm, không có việc gì, ngủ đi, ngày mai là tạnh.

- Dạ...

Nguyễn Tinh Tinh chui vào chăn, đi ngủ.

Một đêm trôi qua trong cơn mưa tầm tã...

Ngày thứ hai, bầu trời vẫn không có ý ngừng, ngược lại càng xầm xì, gió nhỏ đi rất nhiều, nhưng mưa vẫn to như cũ, cửa sổ đập rầm rầm.

Nguyễn Hải dậy thật sớm, ra ngoài đi một vòng, kết quả mới đi ra đã phát hiện trong thôn khắp nơi đều là nước! Trước kia trời mưa to, nước đều thoát theo đường rãnh rồi chảy vào Đông Giang, nhưng hiện tại, nước đang ngưng chảy!

Nguyễn Hải lội nước, nhanh chóng chạy đến bờ sông, hoảng sợ phát hiện, nước sắp ngang đê rồi!

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

CHƯƠNG 417: HỒNG THỦY

Mà lại không biết từ lúc nào trong thôn bắt đầu có nhiều xe quân đội, còn có xe tải lớn, từng túi cát đá được vận chuyển đến hai bên bờ Đông Giang, chất đống để ngăn nước sông tràn ra!

Nguyễn Hải đứng hình, chỉ một giấc ngủ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Đúng lúc này, bí thư chi bộ thôn chạy tới:

- Nguyễn Hải, còn nhìn làm gì? Mau giúp một tay, gọi hết người của toàn thôn bảo họ thu dọn đồ, chuẩn bị rời đi!

Nguyễn Hải bừng tỉnh, hoảng sợ nói.

- Rời đi? Đi đâu?

- Còn cần hỏi sao? Nước sông dâng đến mức này cứ tiếp tục là sẽ chìm thôn! Tranh thủ thời gian di dời, chậm là không kịp đâu!

Bí thư chi bộ thôn vội vàng, vốn nghĩ trận mưa lớn chẳng mấy chốc là tạnh, vốn nghĩ tin tức Lý Thành mang tới cũng chỉ là thuận miệng, hắn hoàn toàn không để bụng. Nhưng nửa đêm nước sông đã dâng lên, Lý Thành khẩn cấp dùng điện thoại thông tri bộ đội, sau đó bộ đội chạy trong đêm tới chắn đê. Nếu không bây giờ nước đã sớm vào thôn rồi! Ngay cả bộ đội cũng không nghĩ là mực nước sẽ tăng nhanh như vậy, cho nên không sơ tán thôn dân, hiện tại đã đến thời khắc khẩn cấp, không thể không sơ tán.

Nguyễn Hải cũng gấp, nhanh chóng chạy về nhà, đồng thời nhìn thấy không ít người chạy đến từng nhà.

Anh ta về nhà, vừa vào cửa đã hô:

- Mẹ Tiểu Tinh à mau thu dọn đồ đạc! Nước sông dâng lên phải khẩn cấp chuyển đi. Đồ đáng tiền thì mang lên, không thì để lại.

Vợ Nguyễn Hải Hà Thủy Liên cũng gấp gáp.

- Cái gì? Hôm qua không phải nói là không có việc gì à?

- Hôm qua không, hôm nay có, trận mưa này quá lớn.

- Vậy bộ đội đâu?

- Các đồng chí đã làm cả đêm, anh thấy nhiều người đang mất sức rồi... không trụ được, đi nhanh lên đi.

Nguyễn Hải nói xong, ôm lấy Nguyễn Tinh Tinh còn ngơ ngác, trùm áo mưa cho con bé.

Hà Thủy Liên cũng biết sự tình gấp, tranh thủ dọn đồ mang theo những thứ đáng tiền, nhất thời loạn cào cào.

Bận bịu một hồi, ba người ra khỏi nhà, vừa vặn một chiếc xe tải lái tới, lại thêm một đội chiến sĩ.

Chỉ nghe một người la lên:

- Anh em liên đội ba lên, đội hai nghỉ ngơi!

Vừa mới nói mấy chiến sĩ đang khiêng túi xi măng ngây người một lúc, nghe được có thể nghỉ ngơi, hai mắt đỏ au mới tỉnh táo lại một chút. Bên cạnh một người nói:

- Có thể nghỉ ngơi?

- Đúng vậy, đồng chí, vất vả rồi.

Một chiến sĩ liên đội ba nói.

Sau đó chỉ thấy chiến sĩ kia như bóng xì hơi vậy, toàn thân như là tan ra thành từng mảnh, trực tiếp ngã xuống.

Có người kinh hô.

- Quân y!

Nhưng mà dường như là hiệu ứng domino, chiến sĩ đã lao lực cả một đêm, trong đầu chỉ có một suy nghĩ phải ngăn nước sông, bảo vệ được thôn dân! Vì suy nghĩ này, họ không biết mình đã khiêng được bao nhiêu túi cát đá, cũng không biết chạy tới chạy lui lội nước bao lâu, chỉ cần còn có thể hành động thì họ vẫn cứ đang kiên trì! Kiên trì một hồi, lại kiên trì một hồi, lại kiên trì một hồi sẽ có người tới chi viện, kiên trì một hồi trời đã sáng rồi...

Không ngừng thôi miên bản thân, không ngừng động viên bản thân cố lên, rốt cục kiên trì đến trời đã sáng.

Lúc này, trợ giúp đến họ kiệt sức nghiêm trọng, nằm xuống là chỉ muốn ngủ, một đầu ngón tay cũng không động được, mệt mỏi, muốn ngủ...

Nguyễn Hải thấy cảnh này, giao Nguyễn Tinh Tinh cho Hà Thủy Liên nói:

- Em đưa Tinh Tinh đến nhà văn hóa, anh đi hỗ trợ!

- Anh... haiz... Tên kia, anh quay về cho em!

Hà Thủy Liên kêu lên, Nguyễn Hải đã đi xa, hỗ trợ đỡ từng chiến sĩ đưa lên xe.

Nhìn những chiến sĩ hôn mê, Hà Thủy Liên cũng không tiện giữ lại, chị thở dài, ôm Nguyễn Tinh Tinh đi, không bao lâu, họ ngồi lên xe tải, được chuyển lên trên núi. Nơi đó có lều vải, có ăn, có uống, chỉ là hơi hỗn loạn...

Nguyễn Hải xác định người trong nhà đã đi liền theo các chiến sĩ giải nguy cứu tế, không thể giúp đại ân, nhưng có sức khỏe thì phụ trách khiêng cát, tới tới lui lui, cũng không biết chạy bao lâu.

Phương Chính đứng bên cạnh quan sát, giờ khắc này hắn mới hiểu được vì sao công đức trên người Nguyễn Hải lại hơn hẳn nghiệp lực, chắc là vì lần này giải nguy cứu tế này đây.

Giày vò hai giờ, Nguyễn Hải không trụ được nữa, đây là kết quả bị kích thích bởi nhìn các chiến sĩ hăng say như động cơ vĩnh cửu, nếu không đã đứt đoạn lâu rồi...

Đúng lúc này, không biết là ai hô một tiếng:

- Tiêu rồi vỡ đê! Người đâu mau ngăn chặn!

Nguyễn Hải nhìn sang, thấy đê bị đập vỡ một chỗ, lũ lụt mở ra một lỗ hổng, nước ồ ạt tràn vào, lỗ hổng càng lớn, nước sông tràn lan, vọt vào thôn!

Nguyễn Hải chỉ có một suy nghĩ trong đầu, chạy! Miệng nói theo bản năng:

- Xong rồi...

Nhưng anh khiếp sợ, các chiến sĩ bên trái không ai chạy cả, còn khiêng bao cát xông tới! Hai bên bờ đê còn có một đám người, tay kéo tay này, vai kề vai, vọt thẳng tiến vào nơi vỡ đê, bố trí thành bức tường người, nhìn dòng sông đục ngầu đập lên từng cánh tay kiên cường đến mức vai họ đỏ bừng, từng người cắn răng, gắng gượng. Những người khác thì nhanh chóng ném cát đá, chắn lỗ hổng...

Nguyễn Hải không biết sức ở đâu ra, hét lớn một tiếng, nâng một cái túi cát đá lên xông tới.

Cũng có không ít thôn dân giống như anh, có người ném áo mưa đi, lúc này còn cần gì áo mưa? Lên!

Các thôn dân xông lên, nhóm chiến sĩ đang liều mạng, cuối cùng lỗ hổng được chặn lại, rồi hiện trường bạo phát ra tiếng hoan hô sôi trào, từng người kêu rên đau lưng nhức eo thảm thiết, đương nhiên đại đa số đều là thôn dân đang kêu, khiến nhóm chiến sĩ nghiêm mặt cũng bị chọc cười.

Lúc này, một mệnh lệnh truyền tới, tất cả mọi người đã thành công chuyển đi, từ bỏ nơi này, toàn thể rút lui.

Mọi người cũng hiểu, nếu trận mưa này ngừng luôn thì họ còn có thể tiếp tục chiến đấu, nhưng nếu vẫn cứ mưa, nhân định thắng thiên, cũng chỉ có thể đến mức này thôi.

Nguyễn Hải lên xe, quay đầu nhìn thôn dần dần xa, trong lòng hơi hơi uể oải, một khi nước sông rút xuống, nhà của anh còn không?

Hình ảnh lại đổi, mưa đã hai ngày, nước sông đã tràn đê đập, vọt vào thôn.

Ở trên núi, mặc dù thôn dân không thấy nhà mình, nhưng nhìn nước sông kia dâng dần là biết trong nhà thế nào. Từng người lắc đầu thở dài, lại phải bó tay...

Cách đó không xa, Hà Thủy Liên dẫn Nguyễn Tinh Tinh giúp đỡ nấu cơm, mặc dù nơi này có người chăm sóc, nhưng đã quen chủ động nên họ vẫn lựa chọn giúp một chút. Điều khiến Nguyễn Hải vui mừng là Nguyễn Tinh Tinh không khóc nháo mà trưởng thành hẳn, biết quý trọng, biết dâng hiến và biết chăm sóc người khác.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

CHƯƠNG 418: TRỞ VỀ ĐI

Hà Thủy Liên nhìn Nguyễn Tinh Tinh mệt mỏi và nói.

- Tiểu Tinh, nghỉ ngơi một chút đi con.

Nguyễn Tinh Tinh lắc đầu đáp:

- Dạ không. . . Mẹ ơi, các anh các chú còn đang cố gắng mà.

Hà Thủy Liên nhìn phía dưới, các chiến sĩ không ngừng lội nước để đưa vật tư cứu tế tới, rất nhiều người họ quen, khuôn mặt, cái tên, nụ cười, nhưng quen nhất là gương mặt rõ ràng rất mệt mỏi, lại mãi mãi nở nụ cười với họ.

Hà Thủy Liên cảm thán:

- Đều là người tốt, Tinh Tinh trưởng thành rồi cũng đi bộ đội nhé?

- Dạ! Con muốn làm quân nhân! Mà con cũng muốn giúp đỡ nhiều người hơn nữa! Các anh không nghỉ ngơi, con cũng thế! A nhà bà Trương chắc là không còn nhiều nước, con đun chút rồi mang qua ạ.

Nói xong, Nguyễn Tinh Tinh bận bịu đi làm việc.

Nhìn cô bé hiểu chuyện, thông minh, xinh đẹp này, tất cả mọi người ở đây kể cả cán bộ hay người dân đều quý mến. Nhìn đôi mắt cô bé như là đang nhìn một thiên sứ vui vẻ, đi tới đâu đều sẽ mang đến nụ cười cho mọi người. . .

Nguyễn Hải ngồi bên kia, cười cười ngu ngơ, nhìn xem, anh cũng phải kiêu ngạo vì chính mình có cô con gái như thế này mà!

Phương Chính nhìn đến đây, trong lòng cũng khắc khoải, đứa trẻ ngoan thế này lại ra đi… haiz. . .

Hắn thở dài một tiếng, mặc niệm một câu:

- A Di Đà Phật.

Hình ảnh lại chuyển, nước sông đã rút khỏi, để lại đầy đất vết tích, rác rưởi khắp nơi, đương nhiên, cũng có bất ngờ.

- Ba ơi xem này, con bắt được một con cá!

Trong vũng nước Nguyễn Tinh Tinh bắt được một con cá chép nặng hai cân, nó giãy đành đạch hắt đầy nước vào người khiến con bé sợ hãi kêu lên.

Nguyễn Hải đi qua, tóm lấy con cá, cười nói:

- Tiểu Tinh giỏi quá, con cá này đủ ăn một bữa.

Nguyễn Tinh Tinh nói.

- Lát nữa nấu canh bồi bổ cho thím Lý, hôm qua thím bị cảm ạ.

Nguyễn Hải sững sờ, anh vốn định để mình ăn nhưng con gái cưng nói như vậy, anh có thể nói gì? Cổ vũ thôi!

Không bao lâu, một nồi canh cá nóng hổi ra đời, Nguyễn Tinh Tinh gắp cá để đầy một tô canh lớn mang đến nhà thím Lý. Kết quả lúc đi thì một người lúc về lại dẫn theo một đám thèm ăn, Nguyễn Hải đau lòng phát hiện, con cá này dường như không có duyên với anh thì phải. . .

Cơm nước xong xuôi, đám người giải tán, thu dọn xong Nguyễn Hải đi tìm thôn trưởng.

- Nước rút rồi nhưng tôi nghe nói vẫn sẽ có mưa, cho nên ý trên là cứ để chúng ta nghỉ ngơi một hồi, về phần ăn uống thì không phải lo lắng.

Thôn trưởng rít hơi điếu cày rồi nói. Đây là bảo bối của hắn, mất cái gì cũng không được để mất cái này.

Nguyễn Hải bất đắc dĩ nói:

- Vậy phải đợi đến lúc nào chứ. . .

- Không biết.

Nguyễn Hải thở dài, trở về lều, vừa vào đã thấy Hà Thủy Liên và Nguyễn Tinh Tinh như trừng nhau như hai con gà chọi.

Anh không hiểu hỏi.

- Hai người đang làm gì vậy?

Hà Thủy Liên thở phì phò nói.

- Con gái cưng của anh quá không ngoan, bí thư chi bộ thôn cũng thật là, lại làm loạn!

Nguyễn Tinh Tinh tức giận nói:

- Nào có làm loạn? Con cũng là muốn giúp mọi người mà. . .

Nguyễn Hải hỏi dồn.

- Thế có chuyện gì?

Hà Thủy Liên thở phì phò nói.

- Nước rút, có vài người lén chạy về thôn tìm bảo bối, vội vội vàng vàng không nghe chỉ dẫn. Bí thư chi bộ có ý cử người về thôn tìm người khuyên họ quay lại. Còn không biết khi nào cơn mưa lại quay lại, chẳng may xảy ra chuyện gì thì không ai cứu được. Còn con gái cục cưng của anh ấy, la hét đòi đi. . .

Nguyễn Tinh Tinh kêu lên:

- Chẳng phải mẹ cũng muốn đi ạ? Vì sao mẹ đi được mà con thì không thể? Làm việc tốt còn phân biệt người lớn trẻ con ạ? Nếu chạy thì con nhanh hơn mẹ nhiều.

- Còn dám cãi? Có tin mẹ đánh con không?

Hà Thủy Liên đưa tay giả vờ muốn đánh, Nguyễn Tinh Tinh chạy ra sau lưng Nguyễn Hải tìm kiếm che chở, sau đó còn khiêu khích nhăn nhăn mũi.

Chị tức chỉ vào nó, trừng Nguyễn Hải nói:

- Nguyễn Hải, anh còn có định quản con nhãi ranh này không? Nó muốn được voi đòi tiên à!

- Quản. . . Đương nhiên phải quản!

Nguyễn Hải cười nói, sau đó vỗ vỗ đầu Nguyễn Tinh Tinh, vừa muốn mở miệng lại nhìn thấy cặp mắt kiên quyết của nó, lời đến khóe miệng cuối cùng biến thành:

- Ba ủng hộ con!

- A!

Cô nhóc hưng phấn nhảy dựng lên, Hà Thủy Liên bất đắc dĩ, phẫn nộ nhìn chằm chằm.

Nguyễn Hải nói:

- Cả nhà cùng đi, anh cũng đi!

Hà Thủy Liên nhìn hằm hằm.

- Trông Tinh Tinh cho em, nếu không, hừ!

Nguyễn Hải nhếch miệng cười khan, không lên tiếng.

Cùng ngày, một nhà ba người nhao nhao trở về trong thôn, lũ lụt vừa lui khắp nơi đều là nước bùn, có chỗ còn có không ít cá, nhưng giờ mạng người quan trọng, không ai đi bắt cả. Tiến vào thôn, ba người bắt đầu chia nhau ra tìm, mau chóng thuyết phục một số người trở về, nhưng là có ít lại là. . .

- Nguyễn Hải, đừng có mà dọa nhau, nước rút rồi mà, không sao đâu.

- Đúng đó, nước không lên nhanh vậy đâu, nếu dâng thì chúng ta lại đi là được mà.

- Nguyễn Hải anh đó, đừng có mà quan tâm quá.

. . .

Nghe những tiếng nói xem thường, Nguyễn Hải không am hiểu ngôn từ, không nói lại được. Một ngày trôi qua, người cũng có xu thế tăng lên. . .

Một tuần sau, Nguyễn Hải đột nhiên được bí thư chi bộ thôn tìm tới, nghiêm túc nói:

- Đi nhanh lên, trời lại mưa. Thừa dịp nước còn chưa tới, đi mau!

Nguyễn Hải nghe xong, mau chóng chạy ra ngoài, gọi vợ và con gái đi gõ cửa từng nhà. Mọi người nghe xong thì thu dọn đồ đạc. Nhìn ngôi nhà mãi mới có thể dọn dẹp sạch sẽ lại phải gặp tai ương mà đau lòng khôn nguôi. Nhét hết những thứ không thể bỏ được vào bao lớn bao nhỏ, mọi người vội vàng, thúc giục. . .

Hà Thủy Liên nói.

- Nguyễn Hải, anh ở đây trông, đưa cho em một cái bộ đàm. Em lên thượng du nhìn xem, nếu như nước lên em sẽ thông báo anh, anh dẫn mọi người đi nhanh lên.

- Không được, quá nguy hiểm.

- Nguy hiểm cái gì! Nhìn thấy nước thì tụi em cũng chạy lên núi, không có chuyện gì đâu. Đến lúc đó, anh chèo thuyền tới đón em.

Hà Thủy Liên bá đạo nói rồi chạy ra ngoài.

Kết quả Nguyễn Tinh Tinh lập tức đi theo, Nguyễn Hải vội vàng gọi lại nhưng nó không nghe, đồng thời kêu lên:

- Con muốn bảo vệ mẹ! Ba chăm sóc mình nhé, con chạy nhanh hơn mẹ đó.

Nguyễn Hải lập tức đuổi theo, lúc này không để Nguyễn Tinh Tinh hồ nháo được, nhưng mà con nhóc lại cầu xin nói:

- Ba ba, ba nhẫn tâm để mẹ đi một mình ư? Ít ra hai người có thể chiếu ứng lẫn nhau.

Nguyễn Hải nói:

- Ba đi, con ở đây trông.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

CHƯƠNG 419: HỎI HÀ QUANG

- Nguyễn Hải, mau tới đây, có tin tức.

Giọng bí thư chi bộ thôn truyền đến, Nguyễn Hải căn dặn Nguyễn Tinh Tinh không được phép chạy loạn, con bé cũng đáp ứng thì mới đi qua gặp. Kết quả nói xong, vừa nghiêng đầu, Nguyễn Tinh Tinh đã chạy mất.

Nguyễn Hải vừa muốn xông lên đi tìm người đã nghe bộ đàm truyền đến tiếng kinh hô:

- Nguyễn Hải, chạy mau! Hồng thủy! Hồng thủy!

Đồng thời bí thư chi bộ thôn kêu lên:

- Đáng chết, một chỗ đập thượng du bị vỡ! Chạy mau!

Hắn vừa chạy vừa cầm loa hô, các thôn dân lúc không quan tâm gì nữa chạy theo, hiện trường hỗn loạn.

Nguyễn Hải vội vàng chạy lên thượng du, vợ con anh còn ở phía trên!

Bộ đàm vang tiếng kêu sợ hãi, còn có người đang gọi:

- Đất lở, không thể lên núi, chạy về! A. . . Nước ồ tới rồi!

Còn lại là tiếng nước, sau đó im lìm.

Trong nháy mắt đó anh chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, cả người choáng váng, chỉ biết chạy, chạy qua tìm họ, đây là suy nghĩ duy nhất.

Lúc này hai chiến sĩ chạy tới giữ chặt, gọi anh thế nhưng anh không nghe thấy gì mà chỉ cắm đầu chạy, cuối cùng hai anh đành phải đem đánh ngất xỉu, khiêng chạy lên trên núi.

Hình ảnh lại chuyển, Nguyễn Hải quỳ bên bờ sông, trong mắt đều là vẻ đau thương, bên cạnh là bí thư chi bộ đang vần vò điếu thuốc lào, nói:

- Đừng đau lòng, người sống phải gánh vác hi vọng của người đã khuất, anh không thể để hai người họ phải thấy anh buồn ư?

Nguyễn Hải lại không lên tiếng.

- Thủy Liên đã hạ táng, chị ấy đi rất an tường. Chỉ là đứa bé Tiểu Tinh, người đều không tìm được. . .

Nói đến đây, bí thư chi bộ cũng khóc, nói thầm:

- Đứa trẻ ngoan biết bao. . .

Nguyễn Hải vẫn không nói chuyện.

Bí thư chi bộ tiếp tục nói:

- Tôi biết anh khó chịu, kỳ thật tôi cũng thế, nhưng có buồn thì cũng phải sống nữa.

Nguyễn Hải cúi đầu, lúc này mới nói một câu:

- Nếu như ngày đó tôi không chiều Tinh Tinh, không để hai người họ đi thì sẽ không có những chuyện này. Đều là lỗi của tôi. . . Họ đi rồi tôi hoàn toàn không nhìn thấy hi vọng sống sót nào cả, buồn bực vô cùng. . .

- Hi vọng?

Bí thư chi bộ rơi vào trầm tư.

Nguyễn Hải cúi đầu không nói, trong mắt đã nhuốm màu chết chóc.

Bí thư vỗ vỗ bả vai Nguyễn Hải nói:

- Trước kia tôi từng nghe nói, có người lũ cuốn đi mấy chục dặm, nhưng vẫn còn sống.

- Ừm?

Nguyễn Hải đột nhiên ngẩng đầu, mong chờ nhìn bí thư chi bộ.

Hắn kiên định gật đầu nói:

- Tôi nói là sự thật, lũ lụt vô tình nhưng biến số cũng nhiều. Đại đa số di thể đều tìm được, nhưng Tinh Tinh thì không, có lẽ con bé vẫn còn sống.

Nguyễn Hải con mắt sáng lên.

- Còn sống?

Bí thư chi bộ cười nói:

- Có lẽ còn sống, nếu tôi là anh thì sẽ cố gắng đi tìm, ngộ nhỡ ngày nào tìm được đâu?

Kết quả vừa nói ra, Nguyễn Hải đột nhiên đứng dậy, vọt vào trong Giang Thủy, bí thư giật nảy mình, vừa muốn ngăn cản đã thấy Nguyễn Hải đang bơi rồi lặn xuống. . .

Cũng không biết là trùng hợp hay là thật, khi Nguyễn Hải chui ra lại nắm lấy một chiếc khăn quàng đỏ dính đầy bùn!

Nguyễn Hải hưng phấn kêu lên.

- Bí thư chi bộ, đây là của Tiểu Tinh!

- Đúng vậy, là Tiểu Tinh. Nguyễn Hải, phải sống thật tốt, phải đi tìm, rồi sẽ có hi vọng.

Bí thư chi bộ cười, gõ cái điếu, về thôn. Hắn biết trước khi tìm được Tiểu Tinh, Nguyễn Hải sẽ không chết được.

Nhưng hắn không ngờ là tìm được khăn quàng đỏ rồi, mặc dù vui vẻ nhưng từ ngày hôm sau Nguyễn Hải lại câm. Không ai biết vì sao, tóm lại là ai nói chuyện, hắn biết thì gật đầu, sẽ ừ hử đáp lời, chỉ là không nói chuyện.

Dần dần, mọi người nghe đồn, bởi vì quá thương tâm Nguyễn Hải thành câm điếc. . .

Hình ảnh lại chuyển, xuân đi thu đến hai mươi năm, mỗi ngày ngoại trừ công việc còn lại thì sáng trưa tối Nguyễn Hải đều sẽ đúng giờ đi tới Đông Giang, làm một bát đồ ăn Nguyễn Tinh Tinh thích nhất rải vào trong nước, rồi lại tìm kiếm, tìm kiếm hi vọng gần như không tồn tại kia. Anh bắt đầu vẽ tranh, vẽ càng ngày càng đẹp; anh bắt đầu rải tờ rơi, rải càng ngày càng nhiều nhưng anh không viết chữ, cũng không để người khác viết chữ lên trên. . .

Phương Chính thở dài một tiếng, rốt cuộc hắn đã hiểu. Nguyễn Hải biết nói, nhưng anh vẫn còn áy náy vì năm đó đáp ứng Nguyễn Tinh Tinh khiến hai mẹ con rời đi, cho nên không nói chuyện; anh cố ý không viết chữ, bởi vì anh sợ, anh sợ viết nhiều, người khác xem hiểu sẽ thật sự giúp anh tìm rồi đưa tới tin dữ; anh tìm tòi một đoạn Giang Thủy hai mươi năm có thể nói đã sớm lục hết ngóc ngách, nhưng anh vẫn lục soát chỉ vì hi vọng hầu như không tồn tại kia. . . Nhưng không thể không nói là, đây cũng là hi vọng duy nhất để anh sống tiếp! Đây là một người đàn ông đau khổ sống trong hi vọng nhưng lại gần như tuyệt vọng!

Nghĩ đến đây, Phương Chính thu hồi Nhất Mộng Hoàng Lương Thần Thông, quay người rời đi. Đối với Nguyễn Hải, hắn không biết nên giúp đỡ như thế nào nữa, Khởi Tử Hồi Sinh? Hiển nhiên là không có khả năng, cho anh ta một sự thực tàn khốc? Vậy chẳng khác gì tiễn anh ta lên đường! Hai mươi năm ràng buộc, hai mươi năm hi vọng, một khi sụp đổ. . .

- Sư phụ, người đi đâu ạ?

Hồng Hài Nhi thấy Phương Chính đi ra ngoài, đuổi theo.

Âu Dương Phong Hoa theo sát phía sau, Phương Chính nghĩ nghĩ rồi kể lại chuyên Nguyễn Hải cho hai người e, nghe xong Hồng Hài Nhi trầm mặc, Âu Dương Phong Hoa khóc.

Hồng Hài Nhi nói:

- Sư phụ, về sau chúng ta có thể không tiếp xúc mấy người đần thế này được không?

Bốp bốp!

Phương Chính và Âu Dương Phong Hoa đập cho nó hai phát.

Phương Chính thì không sao, Âu Dương Phong Hoa lại đau mà nắm tay, phàn nàn nói:

- Đầu em làm bằng sắt sao?

Phương Chính nói:

- Cứng hơn cả sắt.

Âu Dương Phong Hoa gật đầu, sau đó nói:

- Pháp sư, anh muốn giúp anh ta?

Phương Chính gật đầu nói:

- Đúng vậy, chỉ là không biết bắt đầu từ đâu.

Âu Dương Phong Hoa nói.

- Tôi cảm thấy anh ta cần hi vọng, càng nhiều hi vọng hơn nữa. . .

Hồng Hài Nhi lại nói:

- Hi vọng? Cho nhiều hi vọng thì sao? Hi vọng càng lớn, đến lúc đó sự thật xuất hiện sẽ là tuyệt vọng.

Đây cũng là chuyện Phương Chính nhức đầu, ba người thảo luận hồi lâu cũng không ra được phương pháp nào.

Cuối cùng Phương Chính lại đi tới phòng trụ trì, nói những gì hắn biết với Hà Quang thiền sư rồi khổ não:

- Thiền sư, bần tăng muốn giúp lại không biết từ đâu.

Hà Quang thiền sư mỉm cười nói:

- Chỉ duyên thân ở trong núi này.

Phương Chính sững sờ, nhìn chằm chằm Hà Quang thiền sư, Hà Quang thiền sư, cười nói:

- Thầy là ai?

Phương Chính đáp theo bản năng.

- Người xuất gia.

Hà Quang thiền sư gật đầu nói:

- Đúng vậy, thầy là người xuất gia, buông xuống hồng trần, người xuất gia mà thầy lại thả bản thân vào trong hồng trần, bị hồng trần che đậy hai mắt làm sao có thể tinh tường hết thảy?

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

CHƯƠNG 420: MINH NGỘ CÙNG ĐỘ

Phương Chính chợt tỉnh ngộ, hoàn toàn chính xác, trước kia mặc dù hắn cũng giúp người, lại ôm cảm giác người ngoài cuộc giúp đỡ người trong cuộc, nhưng không biết từ lúc nào hắn bắt đầu nhập mình vào trong hồng trần, hồng trần che đậy tâm, lây nhiễm tâm thì sao có thể bảo trì tâm tươi sáng? Tâm không tươi sáng, làm sao có thể nghĩ được rõ ràng nhân quả?

Phương Chính không nói chuyện, mà yên lặng ngồi tại nơi đó, lâm vào trầm tư.

Hà Quang thiền sư cười cười, niệm kinh văn.

Phương Chính nghe, suy nghĩ, tự hỏi...

Sau một ngày, Phương Chính đứng dậy, sầu lo trên mặt biến mất, hành lễ với Hà Quang thiền sư nói:

- Đa tạ thiền sư chỉ điểm sai lầm, bần tăng đã hiểu.

Nói xong, Phương Chính đẩy cửa đi ra ngoài, bên ngoài vang tiếng cười sảng khoái!

Hà Quang thiền sư sững sờ, sau đó cũng cười theo, niệm một câu:

- A Di Đà Phật, đệ tử này của Nhất Chỉ thiền sư quả nhiên ngộ tính tốt...

Hồng Hài Nhi đuổi theo hỏi.

- Sư phụ, sao hôm nay người lại vui như vậy? Biết giải quyết thằng ngốc kia thế nào rồi sao?

Phương Chính ào ào cười nói:

- Đi thôi, đi xem một chút.

Nói xong, Phương Chính nhẹ nhõm đi về phía xa, Hồng Hài Nhi và Âu Dương Phong Hoa nhìn nhau.

Hồng Hài Nhi nói:

- Sư phụ tôi chịu kích thích gì rồi? Choáng váng?

- Bốp!

- Nào có ai như em lại nói sư phụ như vậy, nhưng đúng là khác thật ấy, trước đó chỉ cảm thấy hắn ấm áp giống mặt trời, giờ thì cả người hắn như đang tỏa sáng. Người tại nơi này, lại như không tại nơi này, cảm giác thật là kỳ quái.

Âu Dương Phong Hoa cũng là lạ, chỉ với một ngày khí chất Phương Chính lại thay đổi cực lớn! Không phải cảm giác như những cao tăng tạo ra mà là một loại cảm giác mờ mịt, nhìn thấy lại hình như không thấy được, nhìn thấy cả thân và tâm hắn đều sáng rỡ lên nhiều.

- Độ người trước độ mình, chính mình cũng không độ hóa được, nói chuyện gì độ người? Để mình ra khỏi thế giới này, ra khỏi hồng trần này, đi trong hồng trần lại không dính vào hồng trần mới có thể tinh tường quan sát thế giới này, mới có thể thật sự giúp đỡ được người khác.

Phương Chính đã ngộ ra, trước đó luôn luôn cảm thấy mình nhập thế không sâu, rất nhiều đồ vật đều không biết rõ, không hiểu nhiều, muốn nhập hồng trần lại nhét bản thân vào quá sâu, quên đi rằng bản chất hắn đã không tính là một người bình thường! Dựa vào Thần Thông, có được hệ thống, hắn muốn làm, có thể làm, phải làm cũng nhiều hơn!

Hồng Hài Nhi đuổi theo nói.

- Sư phụ, người thay đổi.

Phương Chính nói nhỏ:

- Ồ? Sư phụ thay đổi? Thay đổi thế nào?

Hồng Hài Nhi nói:

- Trước kia người chính là một kẻ ngu... Đừng đánh, con nói thật. Bây giờ người giống một kẻ ngu trên Linh Sơn.

Bốp!

Phương Chính quả quyết đập nó một cái nói:

- Nói xem, giống kẻ ngu nào trên Linh Sơn?

Hồng Hài Nhi nghiêm túc nói.

- Một lưu manh tên Hàng Long.

Bốp!

- Đó là Hàng Long La Hán, Đạo Tế đại sư!

Phương Chính khiển trách, nói xong lại thay đổi:

- Ừm, hoàn toàn chính xác rất lưu manh.

Hồng Hài Nhi ngạc nhiên, lần đầu tiên nó nghe được Phương Chính nói chuyện như này, trước kia hắn sẽ răn dạy một lần rồi giảng giải đạo lý mà? Sao giờ lại cùng nó nhận xét lưu manh rồi?

Âu Dương Phong Hoa cũng há to miệng nói:

- Pháp sư, anh nói Hàng Long La Hán như vậy có thể bị đánh hay không?

Phương Chính cười ha ha lắc đầu, chỉ chỉ tâm, không nói gì, bước nhanh rời đi.

Hồng Hài Nhi và Âu Dương Phong Hoa mờ mịt, hoàn toàn không hiểu hắn có ý gì.

Phương Chính đã suy nghĩ rõ ràng, trong lòng có phật, miệng có phật hay không đã không còn ý nghĩa, chỉ là lễ Phật theo hình thức thì càng không thú vị! Phật là gì? Phật là thiện! Phật muốn làm gì? Làm việc thiện! Thành Phật vì gì? Hoàn tục! Đã như vậy, hắn chỉ cần dốc lòng đi làm là được rồi, về phần cái khác cũng không cần để ý.

Giờ này, Nguyễn Hải đã đi tới bờ sông, cúi đầu nhìn nước sông đang chảy, nhưng trong lòng thì thất vọng vô hạn, phật cũng cầu rồi, nhưng... hình như vô dụng.

Đúng lúc này...

- A Di Đà Phật!

Một tiếng niệm phật vang lên.

Nguyễn Hải vừa nghiêng đầu, ngạc nhiên, trên mặt sông có thêm ba người! Một hòa thượng áo trắng, bạch y tung bay, vô cùng xuất trần, nhưng thực sự khiến anh phải khiếp sợ là sau lưng hòa thượng này có hai người, một lớn một nhỏ! Hai bóng người ấy quen thuộc biết bao, anh đã tưởng nhớ những hai mươi năm! Anh đã tìm hai mươi năm!

Nguyễn Hải đột nhiên đứng dậy, kêu lên:

- Thủy Liên, Tiểu Tinh!

- A Di Đà Phật, thí chủ, anh cầu là chuyện này?

Không biết lúc nào Hồng Hài Nhi đã đi tới bên cạnh Nguyễn Hải hỏi.

Nguyễn Hải liên tục gật đầu nói:

- Đúng, đúng... Chính là... chuyện này!

Hồng Hài Nhi lắc đầu nói:

- Hai người họ đã rời đi thế giới này đến thế giới phía dưới, gia sư lĩnh lệnh Phật Tổ đi xuống giúp anh dẫn theo hai người trở về. Nhưng thời gian có hạn, anh có điều gì thì nói với họ đi.

Hồng Hài Nhi nói lời này, Phương Chính nhìn sâu vào mắt Nguyễn Hải, trong nháy mắt đó, mắt anh ta đỏ lên, nước mắt thi nhau rơi, sau đó quỳ xuống dập đầu, kêu khóc:

- Tiểu Tinh, Thủy Liên, là anh đã sai! Là lỗi của anh! Nếu như không phải anh, hai mẹ con đều sẽ không có chuyện gì, anh sai rồi! Anh sai rồi... Ô ô ô...

Phương Chính thở dài, quay người rời đi, để lại ba người Nguyễn Hải cùng Hà Thủy Liên, Nguyễn Tinh Tinh. Đương nhiên, hắn cũng không đi thật xa mà tìm một chỗ, lấy điện thoại ra, bắt đầu tìm kiếm các tình tiết phim tình yêu... Nếu không thì trò này hắn không thể nào diễn tiếp được! Nhưng Phương Chính tìm kiếm các trích đoạn tương tự, kết quả nhìn bình luận phía dưới, sau đó chính hắn tìm kiếm lại lâu...

Hà Thủy Liên hơi lắc đầu, nói:

- Đồ đần, mẹ con em tới cũng không phải để nghe anh nhận lỗi, chúng em không trách anh.

- Ừm?

Nguyễn Hải ngẩng đầu, nhìn về phía hai người, họ khẽ gật đầu, Tiểu Tinh ra dấu tinh nghịch, động tác quen thuộc, quen thuộc đến mức trong nháy mắt chạm đến ký ức sâu thẳm trong lòng anh, nước mắt rơi, lại đần độn cười.

Hà Thủy Liên tiếp tục nói:

- Đương nhiên, hành vi của anh khiến chúng em rất tức giận, một người trưởng thành vậy rồi lại suy bại đến mức này! Nguyễn Hải, nếu anh thật sự là một người đàn ông thì phải đứng thẳng sống lưng, đứng lên! Dù chúng em đã đi, nhưng chúng em không phải gói đồ của anh! Ngược lại, chúng em phải là sự kiêu ngạo của anh chứ! Chúng em là vì để toàn thôn an toàn rời đi, theo như lời Tiểu Tinh nói, chúng em cũng coi như chết có ý nghĩa, xem như anh hùng! Anh có vợ con như vậy, chẳng lẽ snh không kiêu ngạo sao?

Nguyễn Hải lập tức trợn tròn mắt, từ lúc nào vợ mình lại mạnh mẽ như vậy? Chẳng lẽ phía dưới còn có phổ cập giáo dục chín năm bắt buộc?

Trong lúc Nguyễn Hải suy nghĩ, Phương Chính đã biết, thế là dứt khoát vò đã mẻ không sợ rơi, thuận sườn núi xuống lừa, chín năm nghĩa vụ thì chín năm nghĩa vụ đi, có cái lý do dù sao cũng hơn không!

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

CHƯƠNG 421: PHƯƠNG CHÍNH BỊ ĂN HIẾP

Hà Thủy Liên ngẩng đầu, nói:

-Đừng có nhìn em như thế, kẻ sĩ ba ngày không gặp đã phải nhìn bằng con mắt khác xưa, em ở dưới đó lâu như vậy, nhàn rỗi không có việc gì làm nên cùng Tiểu Tinh học được rất nhiều thứ. Nói cho Nguyễn Hải nhà anh biết, hiện tại trình độ giác ngộ của hai mẹ con em cao lắm đó!

Nguyễn Hải thấy được người thì đã thỏa mãn lắm rồi, đến nỗi Hà Thủy Liên nói cái gì hắn cũng đều tin cả! Còn là tin tưởng vững chắc không nghi ngờ! Nguyễn Hải cười ngây ngốc, nói:

-Phía dưới đó còn có trường học sao?

-Anh đừng có nói sang chuyện khác nữa, Nguyễn Hải em nói cho anh biết, bọn em chính là sự kiêu ngạo của anh! Bọn em cũng hy vọng anh có thể trở thành sự kiêu ngạo của bọn em! Ở trên này, đi đến đâu anh cũng là người cha anh hùng người chồng anh hùng; mà ở dưới đó thì bọn em không có được vinh dự ấy. Mỗi lần trở về từ Vọng Hương Đài, người khác đều hỏi em với Tiểu Tinh là anh đang làm cái gì. Bọn em rất ngại nói về anh, chẳng lẽ anh muốn em nói với bọn họ rằng, cả ngày anh không nói lời nào, giả làm người câm, không có tự tin cũng không có mục tiêu, sống một cách mù mịt không định hướng sao?

Hà Thủy Liên nói.

Nguyễn Hải hơi há mồm, hắn phát hiện, thế nhưng hắn lại không có lời gì để nói.

Nguyễn Tinh Tinh tiếp lời:

-Ba, trước kia ba đâu phải là bộ dạng này đâu. Lúc trước, thời điểm đê sắp vỡ, ba chính là người xông lên tuyến đầu, ba nhất định là một anh hùng.

Nguyễn Hải cúi đầu, hổ thẹn nói:

-Thế nhưng … Ba còn có thể làm cái gì đây? Cái gì ba cũng đều không có…

Hà Thủy Liên tiếp tục nói:

-Nguyễn Hải, ở phía dưới người ta so với nhau không phải là ai có tiền hơn ai, mà là người nhà của ai sống tốt hơn, nếu người nhà sống càng tốt, càng vui vẻ, làm càng nhiều việc thiện, thì càng tích lũy được nhiều công đức. Ai mang lại nhiều hy vọng hơn cho thế giới này thì sẽ được mọi người xem trọng lắm. Cố lên, chồng ơi, đừng làm bọn em thất vọng, được chứ?

Nguyễn Hải ngẩng đầu nhìn Hà Thủy Liên, một kẻ đã đánh mất ý chí trong hai mươi năm qua như hắn, rất muốn cự tuyệt một chuyện vỹ đại như thế. Nhưng, khi hắn nhìn đến ánh mắt kỳ vọng của Hà Thủy Liên và Nguyễn Tinh Tinh, lời vừa đến bên miệng lại nuốt trở vào.

Nguyễn Tinh Tinh nói:

-Cố lên ba ơi, người là lớn nhất! Năm ấy ba luôn ủng hộ con, giờ con sẽ luôn ủng hộ ba! Con tin, ba của con là một người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất! Cố lên!

Nguyễn Hải nhìn Nguyễn Tinh Tinh tươi cười, hắn cắn răng một cái, kêu lên:

-Không thành vấn đề! Tôi sẽ làm được! Vì hai người, tôi sẽ làm được!

-Ha ha… Đây mới là ba ba mà con yêu nhất chứ!

Nguyễn Tinh Tinh cười vui vẻ.

Hà Thủy Liên cũng cười, Phương Chính lại sắp khóc đến nơi, bởi vì câu nói kế tiếp càng bùng nổ hơn nữa, hắn sợ sẽ khiến Nguyễn Hải nổ tung, hắn nhanh chóng nhảy ra, hít sâu một hơi, nói:

-A Di Đà Phật, thí chủ, đã đến giờ, cần phải trở về.

-Đại sư, đừng mà, cầu xin ngài, cho chúng ta nói chuyện với nhau một lát nữa. Một lát nữa thôi!

Nguyễn Hải năn nỉ nói.

Phương Chính quyết đoán lắc đầu, cái gì nên nói đều đã nói, nếu nói thêm gì nữa sẽ dễ bại lộ, vì thế nói:

-Nhân gian có pháp luật, giữa trời đất cũng có quy củ, bần tăng mang hai mẹ con cô ấy đi lên là đã rất khó khăn rồi. Đã đến giờ, cần thiết phải trở về, nếu không hai người sẽ gặp phiền toái.

Vừa nghe thấy vợ và con sẽ bị tội, Nguyễn Hải lập tức không cầu xin nữa, mà là nhìn hai người lưu luyến không rời, ánh mắt ngay cả một giây cũng luyến tiếc dời đi, hắn tham lam nhìn, cố gắng khắc sâu vào trí nhớ.

Phương Chính thấy vậy, trong lòng cũng mềm nhũn, thế nhưng vẫn đành cắn răng hủy đi ảo ảnh hai mẹ con nọ, không có biện pháp, nếu còn tiếp tục diễn, hắn sợ diễn không nổi!

Chẳng qua Phương Chính cũng không có thu hồi thần thông Nhất Mộng Hoàng Lương lại, mà là nói với Âu Dương Phong Hoa rằng:

-Đi thôi.

-A… A? Kia… Mặc kệ?

Âu Dương Phong Hoa không có đi vào trong giấc mộng, nên không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ là thấy Phương Chính nhìn Nguyễn Hải đến phát ngốc, Nguyễn Hải cũng phát ngốc, sau đó bỗng nhiên cứ như vậy.

Phương Chính cười nói:

-Không cần phải xen vào.

Sau đó Phương Chính xoay người rời đi, Âu Dương Phong Hoa nhìn Nguyễn Hải, lại nhìn Phương Chính, cuối cùng vẫn đi theo. Nhưng rốt cuộc cô vẫn có chút không yên tâm, chuẩn bị sau này sẽ tiếp tục lưu ý tới Nguyễn Hải…

Chờ đến khi Nguyễn Hải tỉnh lại, hắn phát hiện, bốn phía căn bản không có hòa thượng nào, cũng không có con trẻ nào, chỉ có chính hắn và dòng Đông Giang mãi không đổi thay kia.

Thật lâu sau, Nguyễn Hải đứng dậy, quỳ lạy khắp bốn phương tám hướng, sau đó nói:

-Cảm tạ Phật Tổ hiển linh, cảm tạ Phật Tổ chỉ dạy, Nguyễn Hải phí phạm nửa đời, rốt cuộc đã biết bản thân nên làm cái gì!

Sau khi Nguyễn Hải trở lại thôn liền chủ động liên hệ đến trong thôn, ra ngoài làm công.

Mười năm sau, trường tiều học đầu tiên mang tên Hy Vọng của Nguyễn Hải ra đời, Nguyễn Hải trở thành hiệu trưởng đầu tiên của trường tiểu học, cũng là vị giáo viên đầu tiên… Lúc được giới truyền thông phỏng vấn lần thứ nhất, mọi người hỏi Nguyễn Hải rốt cuộc là vì cái gì mà lại khiến hắn liều mạng kiếm tiền đến thế, chỉ để xây dựng nên trường tiểu học Hy Vọng này, Nguyễn Hải cười hàm hậu, nói:

-Bởi vì tôi muốn trở thành sự kiêu ngạo của vợ và con tôi!

Mọi người không hiểu ra sao, Nguyễn Hải có vợ có con sao?

Rời khỏi Hà Quang tự, từ chối lời mời ở lại của Hà Quang thiền sư, Phương Chính, Hồng Hài Nhi, Âu Dương Phong Hoa chuẩn bị bắt đầu quay về.

Chẳng qua lúc đi ngang qua thành phố Đàm Trung, Hồng Hài Nhi lại chết sống không chịu đi.

Âu Dương Phong Hoa thấy vậy, cười khổ nói:

-Cái thằng nhóc này, sao trí nhớ lại tốt như vậy hả? Vốn là tính đến thành phố Hắc Sơn mới mua quần áo cho em, nơi ấy chị rất quen. Thôi, mua ở đây cũng được, đi dạo phố nào.

Nói xong, Âu Dương Phong Hoa lôi kéo Hồng Hài Nhi đi mất, Phương Chính không có việc gì làm nên cũng đi theo.

Âu Dương Phong Hoa hỏi thăm vị trí phố thương mại, sau đó mọi người lựa chọn di chuyển tới đó bằng xe buýt, thứ nhất là rất tiện lợi, thứ hai là tiết kiệm tiền. Rốt cuộc Âu Dương Phong Hoa cũng không phải đặc biệt giàu có…

Ba người lên xe, bên trong xe có không ít chỗ ngồi trống, Phương Chính tùy tiện ngồi xuống một vị trí gần cửa sổ, Âu Dương Phong Hoa thì mang theo Hồng Hài Nhi ngồi ở phía bên kia.

Xe buýt khởi động, hàng ghế thứ hai đã có người ngồi, hàng ghế thứ ba ngoại trừ còn một hai chỗ trống ra thì đã chật kín hết cả. Ngay vào lúc tài xế sắp đóng cửa để lái xe, một bà lão mang theo một cậu bé khoảng mười ba mười bốn tuổi chạy chậm tới, từ xa đã kêu to:

-Chờ chút! Chờ chút! Chờ chút!

Bà lão này cũng rất dũng mãnh, sợ xe chạy liền trực tiếp chạy ra phía trước đầu xe vẫy tay.

Tài xế bất đắc dĩ, đành phải mở cửa xe đã đóng lại một lần nữa.

Bà lão thở hổn hển lên xe, còn không quên quay đầu lại lôi kéo cháu mình một trận, ồn ào:

-Bảo cháu nhanh lên, cháu lại cứ lề mà lề mề, thiếu chút nữa bỏ lỡ chuyến xe buýt đầu tiên rồi.

Khi nói chuyện, bà lão nhanh nhẹn móc ra hai đồng nhét vào chỗ thu tiền.

Cậu nhóc lầm bầm:

-Con chạy nhanh mà... chẳng qua là bà còn nhanh hơn.

-Điều đó là đương nhiên, bà mày đây chính là càng già càng dẻo dai!

Bà lão đắc ý nói, nói xong, dùng đôi mắt quét qua bên trong xe buýt một lượt, phát hiện tới tận cuối trong góc mới có chỗ ngồi liền lập tức nhíu mày lại. Ánh mắt lại đảo qua nhìn hết cả đám người trên xe, cũng không biết là đang suy nghĩ cái gì.

Phương Chính cũng không nghĩ gì nhiều, phía sau còn chỗ trống, bà lão này qua chỗ đó ngồi là được, không liên quan gì tới hắn. Nếu trong xe không còn vị trí, hắn thật sự sẽ nhường chỗ.

Kết quả, đúng lúc này, bên cạnh nhiều thêm một bóng người.

Phương Chính vừa ngẩng đầu, chỉ thấy bà lão kia vẻ mặt nghiêm túc đứng ở bên người hắn, cái gì cũng không nói, chỉ có nhìn chằm chằm vào cái đầu trọc cùa hắn.

Phương Chính nhìn chỗ ngồi ở phía sau, bà lão lại thờ ơ.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

CHƯƠNG 422: KHÔNG CHỊU THUA

Đúng lúc này, tài xế nói:

-Ra đằng sau đi, phía sau còn chỗ trống kìa.

Nhưng mà bà lão vẫn thờ ơ như cũ, chỉ một mực nhìn chằm chằm Phương Chính, một bước cũng không chịu xê dịch.

Phương Chính bị nhìn liền cảm thấy cả người khó chịu, có chút đứng ngồi không yên, cứ cảm thấy quái quái. Càng làm cho Phương Chính không còn gì để nói chính là, bà lão kia vậy mà lại gọi cháu mình tới đây, hai người cùng nhau không tiếng động nhìn chằm chằm Phương Chính, ánh mắt kia dường như đang nói:

-Xem da mặt ngươi dày đến cỡ nào, còn không nhường chỗ?

Cuối cùng Phương Chính đành bất đắc dĩ lắc đầu, đứng dậy nói:

-A Di Đà Phật, thí chủ, bà ngồi đi.

Bà lão nghe thấy thế, lúc này mới đắc ý ngồi xuống, Phương Chính bất đắc dĩ cười khổ một tiếng, đi qua một bên đứng. Đến nỗi chỗ ngồi ở phía sau, Phương Chính cũng cảm thấy ghét bỏ, dù sao hắn cũng không mệt, đứng thì đứng thôi.

Lúc này, bà lão nói khẽ với cháu của mỉnh rằng:

-Cháu này, có nhìn thấy không? Hắn dám không nhường chỗ ngồi cho bà sao? Đến lúc đó dùng nước miếng dìm chết hắn!

Đứa cháu mang vẻ mặt xấu hổ nhìn bà mình, thấp giọng nói:

-Bà ơi, như vậy chút không được hay…

-Cái gì mà không hay? Bà nói cho cháu biết, vào xã hội là cháu phải lập tức học cách lợi dụng ưu thế của bản thân, nếu không sẽ bị thiệt.

Bà lão giáo dục cháu mình.

Đứa bé thấp giọng nói:

-Bà à… cái này không giống nhau. Làm như vậy để người khác thấy được, không tốt lắm.

-Cái gì mà không giống nhau? Cái gì mà không tốt lắm? Có được lợi ích thực tế mới là tốt nhất, cháu quan tâm đến người khác làm gì. Bọn họ cũng không biết cháu là ai.

Bà lão không ngại phiền hà giảng giải đạo lý nhân sinh lớn lao cho cháu mình.

Phương Chính nghe vậy chỉ biết lắc đầu, nào có cách giáo dục con trẻ như thế, quả thực chính là đang hại con trẻ mà!

Lúc này, xe lại đến trạm, vừa vặn có một cô gái ở bên cạnh Phương Chính xuống xe, Phương Chính thấy không có người già, vì thế liền ngồi xuống. Nhìn cảnh sắc phía bên ngoài cửa sổ, tâm trạng Phương Chính cũng dần dần tốt hơn…

Nhưng mà…

Phương Chính bỗng nhiên phát hiện, ở trên tấm kính phản chiếu của cửa sổ xe buýt, dường như nhiều thêm một bóng người! Bóng người kia chẳng khác nào quỷ ám, đứng ngay bên cạnh hắn!

Phương Chính lập tức quay đầu, hoảng sợ! Bà lão vừa mới ngồi ở vị trí của hắn khi nãy bây giờ lại tới nữa! Vẫn là tư thế như cũ kia, vẫn là cái nhìn thẳng thừng như cũ kia, ánh mắt như thể đang nhìn kẻ thù giết cha vậy, cứ nhìn chằm chằm hắn, không chịu nhúc nhích!

Phương Chính nhìn về phía vị trí bà lão ngồi khi nãy, hay lắm, cháu bà đang ngồi đó!

Phương Chính cũng xem như rõ ràng rồi, bà lão này là thấy hắn dễ ăn hiếp đây mà! Đây là đang nói rõ với hắn, lấy một chỗ ngồi của hắn vẫn còn chưa đủ, cả hai chỗ đều phải chiếm hết mới cam tâm!

Phương Chính vô cùng buồn bực, thế nhưng hắn cũng không muốn chấp nhặt với một bà lão, một chỗ ngồi mà thôi, thôi thì nhường vậy, người ta đã không biết xấu hổ, hắn không có chỗ ngồi này thì đã làm sao? Mặt mũi so với chỗ ngồi vẫn là đáng giá hơn …

Phương Chính lại tránh ra lần nữa, bà lão lại đắc ý ngồi xuống một lần nữa, một màn này, sao lại quen mắt đến như vậy?!

Phương Chính dứt khoát không ngồi nữa, đứng lên ra chỗ khác đứng, hắn thật sự cảm thấy ghê tởm rồi.

Đúng lúc này, Âu Dương Phong Hoa nói:

-Đại sư, ngài qua chỗ tôi ngồi đi.

Phương Chính quyết đoán lắc đầu, thật là chê cười, một tên đàn ông như hắn lại để một cô gái nhỏ nhường chỗ ngồi sao? Hắn cũng không phải là ông lão bảy tám chục tuổi…

Hồng Hài Nhi nhìn Phương Chính, chạy tới, lôi kéo Phương Chính đi qua, nói:

-Sư phụ, người ngồi đi, hai người chúng con muốn ngồi ở phía sau.

-Thật sự?

Phương Chính hỏi.

Hồng Hài Nhi gật đầu khẳng định, nói:

-Phía sau nhìn đẹp hơn, con muốn ngồi phía sau.

Âu Dương Phong Hoa nói:

-Đại sư, người cứ ngồi đi.

Phương Chính lúc này mới ngồi xuống, kết quả vừa mới ngồi xuống, liền thấy Âu Dương Phong Hoa ôm Hồng Hài Nhi lên, sau đó ngẩng đầu nhìn Phương Chính một cách đắc ý, hai người đi đến bên cạnh cháu của bà lão hồi nãy, cũng không nói lời nào, một lớn một nhỏ hai đôi mắt, nhìn chằm chằm người cháu kia.

Người cháu đó lập tức cảm nhận được sự không thoải mái lúc nãy của Phương Chính, đứng ngồi không yên, thế nhưng đứa nhỏ này cũng không có ý định nhường chỗ ngồi, mà là nhìn về phía ngoài xe, như thể không cảm thấy gì cả.

Đúng lúc này, cũng không biết bác tài xế có phải cố ý hay không, trong xe vang lên thanh âm quen thuộc:

-Mời nhường chỗ cho hành khách ốm yếu bệnh tật đang ôm con nít …

Trong nháy mắt, thằng nhóc kia đỏ bừng hết cả mặt, lập tức đứng lên nhường chỗ. Âu Dương Phong Hoa và Hồng Hài Nhi dùng vẻ mặt đắc ý nhìn về phía bà lão kia, sau đó mới ngồi xuống, còn không quên gửi cho Phương Chính một ánh mắt thành công. Phương Chính lập tức bất đắc dĩ, hai cái người này vậy mà lại đi báo thù cho hắn. Phương Chính chỉ nghĩ:

-A Di Đà Phật, bần tăng thích lắm!

Bà lão kia cực kỳ tức giận, bà dùng bản lĩnh đoạt chỗ ngồi, thế nhưng lại bị người ta dùng bản lĩnh đoạt ngược lại, đây là muốn kiếm chuyện sao? Thế nhưng nghĩ ngợi một hồi, bà vẫn không làm gì cả, tới trạm thứ hai liền mang theo cháu mình xuống xe.

Âu Dương Phong Hoa lúc này mới quay đầu lại nói với Phương Chính:

-Đối với loại người quá đáng như thế này, thì phải dùng phương pháp quá đáng để đối đãi ngược lại. Ngài tốt với bà ta, bà ta chỉ cảm thấy ngài dễ ăn hiếp, dễ dãi với người như thế thì chẳng khác nào đang gián tiếp phạm tội.

Hồng Hài Nhi tò mò, Phương Chính cũng không phải là một kẻ tình nguyên chịu thiệt, vừa mới nãy sao ngay cả chút phản ứng cũng đều không có? Để cho một bà lão ăn hiếp đến mức ấy? Vì thế mới tò mò hỏi:

-Sư phụ, người lúc nãy cũng quá thành thật đi? Bị ăn hiếp như con như cháu mà cũng để y vậy là sao?

Phương Chính với không tới Hồng Hài Nhi, nếu không thật muốn tát cho nó một cái, sao lại nói như thế nhỉ? Phương Chính lại là loại bụng dạ hẹp hòi vậy sao? Hắn đúng là như vậy ư? Hắn đúng là như vậy ư?! Hử?!

Thình thịch!

-Ai u!

Bà lão mới vừa xuống xe lập tức đụng đầu vào cột điện, ôm đầu ngồi dưới đất, nhìn thôi cũng thấy đau…

Phương Chính thấy một màn như vậy, chắp tay trước ngực, mặc niệm một câu:

-A Di Đà Phật!

Sau đó lặng lẽ dùng nội lực xoa ấn …

Tới phố thương mại rồi, trên cơ bản là không có chuyện gì cho Phương Chính làm cả. Âu Dương Phong Hoa lôi kéo Hồng Hài Nhi di chuyển tới từng cửa hàng một, chọn lựa thời trang cho trẻ em, Phương Chính đi theo ở phía sau, lắc lư, đông nhìn tây ngó, cuối cùng Phương Chính trực tiếp tìm một chỗ, ngẩng đầu nhìn ngắm bầu trời.

-Pháp sư, ngài đang làm gì thế?

Không bao lâu sau, Âu Dương Phong Hoa mua ba ly kem đi tới, thấy Phương Chính vẫn luôn nhìn bầu trời, khó hiểu hỏi.

Phương Chính đáp:

-Nóng.

-Thời tiết này quả thực rất nóng, mua xong quần áo rồi, đi thôi, lúc này bắt xe vẫn còn kịp. Phỏng chừng buổi tối là có thể trở lại huyện Tùng Võ.

Âu Dương Phong Hoa nói.

Phương Chính gật gật đầu, sau đó liếc mắt một cái, nhìn trên mặt đất đầy dấu chân, trong lòng cảm thán nói:

-Hoàn tục… Hoàn tục… Hoàn tục! Khó a!

Đường trở về rất đơn giản, một đường nhẹ nhàng, cũng không gặp phải bất kỳ chuyện không thoải mái nào. Tới thành phố Hắc Sơn rồi, Âu Dương Phong Hoa mời Phương Chính đến nhà cô làm khách, Phương Chính cự tuyệt, rời khỏi Nhất Chỉ tự lâu như vậy, bị đồ ăn ở trai đường của Hà Quang tự hành hạ lâu như vậy, hiện tại hắn nằm mơ cũng muốn về nhà! Nào có tâm tình dạo chơi ở bên ngoài?

Đưa Âu Dương Phong Hoa về nhà, Phương Chính liền chuẩn bị tìm một chỗ không có người, để Hồng Hài Nhi mang theo hắn bay trở về núi Nhất Chỉ, cũng đỡ tốn tiền xe.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!