Virtus's Reader
Lão Nạp Phải Hoàn Tục

Chương 5: CHƯƠNG 5: MỘT CHIẾC GIÀY

Thực tế, Phương Chính đã tức giận, nếu như không phải hệ thống nhiều lần cảnh cáo, phạm giới sẽ trừ điểm, sẽ bị liệt dương! Phương Chính đã sớm đập tới một cục gạch…

Đúng lúc này, một thanh âm điềm đạm truyền tới:

- Được rồi, Mã Quyên, Triệu Đại Đồng, các cậu đừng ồn ào. Người ta chỉ nói một câu, cũng không nói bắt chúng ta trả tiền, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng đi.

Phương Chính nghe xong, lòng thầm ấm áp, nghĩ:

“Quả nhiên vẫn có người biết lý lẽ, khó trách dung mạo xinh đẹp như vậy!”

Nhưng lập tức, Phương Chính liền hối hận.

Chỉ nghe Phương Vân Tĩnh tiếp tục nói:

- Ai, không nghĩ tới, gương mặt dễ nhìn, kế thừa miếu tự mà lại không lo tu phật pháp, học mấy thứ giả danh lừa bịp…

Phương Chính lập tức lệ rơi đầy mặt, thầm nghĩ:

“Ta còn oan hơn Thị Kính, ta có lừa ai câu nào? Mẹ nó, nói một câu nhắc nhở, cần phải vậy sao? Đến gay gắt tới mức đó sao?”

“Ting! Đường Tăng lấy chân kinh còn phải trả tiền. Phật Tổ chi ngôn, há thể khinh truyền? Khinh truyền, sẽ không đáng giá, thậm chí, không được cảm ân.”

“Hệ thống huynh, rốt cục nói được một câu tiếng người! Từ nay về sau, ta sẽ không tùy ý nói thiên cơ, có một số người, đáng đời chịu tội.”

Phương Chính hầm hừ nói.

“Ting! Nhắc nhở hữu nghị, cứu một mạng người hơn xây bảy tầng tháp, đây là đại công đức, sẽ tăng không ít điểm.”

“Cái gì, sẽ chết?”

Phương Chính sững sờ.

“Ting! Đường núi Nhất Chỉ sơn khó đi, nếu bị thương nặng, dưới tình huống không có ngoại lực tương trợ, hẳn là không xuống núi được.”

“Cái này… Được rồi, ta đại nhân không chấp tiểu nhân. Hơn nữa, chùa miếu mới trùng tu xong, nếu để chết người, sau này càng đừng nghĩ tới chuyện hương hỏa nữa…”

Phương Chính thở dài, quay người trở lại.

Lúc Phương Chính quay lại, Triệu Đại Đồng đang đứng dưới gốc Bồ Đề, sờ thân cây, miệng tấm tắc kỳ lạ:

- Kỳ quái, đây thực sự là cây Bồ Đề sao. Mùa thu lại nảy chồi non, nó muốn chết cũng không cần làm vậy a? Quả là giống phương nam, chưa quen khí hậu phương bắc, trồng loạn sẽ chết…

Nhìn Phương Chính trở lại, Triệu Đại Đồng lập tức cảnh giác nhìn Phương Chính, quát hỏi:

- Tiểu hòa thượng, anh quay lại làm gì? Nói cho anh biết, chúng tôi không đoán mệnh, không thắp hương, chỉ xem cảnh!

Phương Chính cười nhạt một tiếng:

- Các vị có muốn coi bói, tôi cũng không thể tính được. Nếu các vị muốn thắp hương, trên bàn thờ kia có, hương bình thường miễn phí, cao hương hai trăm tệ một cây, thắp hay không thắp, các vị cứ tùy ý là được.

Nói xong, không để ý Triệu Đại Đồng còn đang ngạc nhiên, Phương Chính đứng trước bậc thang mà Mã Quyên sẽ đụng vào, nghĩ nghĩ, cởi giày ra, đặt trên vị trí Mã Quyên sẽ bị đập đầu.

Đã sắp tới mùa đông, giày của Phương Chính cũng là giày bông vải, mặc dù đi vào có chút nóng, nhưng không đi sẽ lại lạnh.

Phương Chính vốn định để cởi tăng bào để lại đó, nhưng nghĩ lại, làm như vậy có nghĩ bị nghĩ là lưu manh, hơi vấn đề có khi còn đánh nhau một trận, được không bù mất. Còn về hậu viện cầm đồ, hắn lười đi…

- Tiểu hòa thượng, anh làm gì vậy?

Triệu Đại Đồng khó hiểu nhìn Phương Chính.

Phương Chính nói:

- Thiên cơ bất khả lộ, nơi này là miếu của tôi, tôi muốn làm gì tự có lý do của tôi. Đừng động tới đồ của tôi…

Phương Chính nói xong, đột nhiên ngẩn người, một cảnh tượng lại lóe lên trong mắt hắn, chỉ thấy Triệu Đại Đồng đang đi bỗng trượt chân, ngã xuống vách núi, cũng may cơ thể tên này cường tráng như trâu, trong lúc mấu chốt bắt được một nhánh cây, nhờ đó mà không trực tiếp ngã chết, nhưng cũng bị kẹt giữa không trung, không lên nổi, cũng không xuống được.

- Tiểu hòa thượng, anh nhìn tôi như vậy làm gì? Tôi nói cho anh biết, tôi không thích nam nhân!

Triệu Đại Đồng bị ánh mắt của Phương Chính dọa sợ.

Phương Chính cười nhạt một tiếng, lần nữa nhìn Triệu Đại Đồng, lắc đầu, quay người rời đi. Triệu Đại Đồng lại bị ánh mắt “Thâm tình” của Phương Chính dọa cho toàn thân run rẩy.

Phương Chính vừa đi vừa nói:

- Đừng động tới giày của tôi, nếu không phạt tiền năm trăm!

- Sao anh không đi cướp đi?!

Triệu Đại Đồng giận giữ hét, có điều Phương Chính nói đúng.

Đây là Nhất Chỉ miếu của hắn, quy củ là hắn lập, Triệu Đại Đồng có cường thế tới đâu cũng không thể làm gì được. Có điều Triệu Đại Đồng lại để ý, cười lạnh:

- Là anh cố ý đặt vào, để mấy người Vân Tĩnh đá phải, sau đó thừa cơ bắt chẹt tiền? Có tôi ở đây, anh đừng có mơ, tôi ở đây nhìn chằm chằm, xem anh có thể làm được gì?

Đúng lúc này, ba người Mã Quyên, Phương Vân Tĩnh cùng Hồ Hàn từ trong phật đường đi ra. Mã Quyên đi trước nhất, ghét bỏ nói:

- Lại là Tống Tử Quan Âm, phiền muộn, chúng ta ngay cả bạn trai cũng không có, còn có thể cầu con? Thực sự là…

Đang nói chuyện, Mã Quyên hụt chân, kết quả chân sau không trụ kịp, thân thể nghiêng một cái, hét lên:

- A!

- Cẩn thận!

Triệu Đại Đồng cũng giật nảy mình, mở miệng nhắc cũng đã chậm.

Bành!

Mã Quyên đụng đầu vào bậc thang, xoay người nằm trên đất, ôm đầu, kêu:

- Ai u, đau quá! Ai u… Mùi gì vậy? Thối quá a…

Vừa phàn nàn, Mã Quyên tiện tay đem đồ bản thân vừa đụng phải cầm lên, vừa nhìn, thấy một chiếc giày, lập tức phẫn nộ:

- Ai thất đức như thế? Ném loạn giày?

- Đây là của bần tăng.

Đúng lúc này, một người đầu trọc xuất hiện trước mặt Mã Quyên, cầm lấy giày trong tay nàng. Đợi lúc Mã Quyên lấy lại tinh thần, tranh thủ đứng lên muốn mắng, Phương Chính đã đi nhanh, ba bước đã vào trong phật đường, vòng ra phía sau.

Mã Quyên đầy khó chịu, thầm mắng chùa nát, hòa thượng thối.

Một bên, Triệu Đại Đồng lại khiếp sợ nhìn hướng Phương Chính rời đi, trong đầu không ngừng tua lại cảnh tượng lúc nãy, Phương Chính cởi giày, đặt xuống đất, sau đó Mã Quyên đập đầu vào… Là trùng hợp sao? Triệu Đại Đồng rất muốn nói là trùng hợp, nhưng trước đó, Phương Chính đã nói Mã Quyên có họa sát thân. Nếu Phương Chính không đặt giày ở đó, chỉ bằng độ cứng của cạnh bậc thang bằng đá kia, chỉ sợ Mã Quyên đã đổ máu tại chỗ. Cái này, không phải họa sát thân sao?

Không chỉ Triệu Đại Đồng ngẩn người, Phương Vân Tĩnh cũng ngẩn người nhìn bậc thang trên đất, lại nhìn cái trán của Mã Quyên, lại nhìn hướng Phương Chính biến mất, hỏi Triệu Đại Đồng:

- Triệu Đại Đồng, lúc chúng ta vào trong, không có chiếc giày này đúng không, giày này ở đâu ra?

Triệu Đại Đồng cười khổ:

- Tôi nói, có thể các cậu có thể sẽ không tin, là tiểu… Khụ khụ, là vị trụ trì kia cố ý cởi một chiếc giày đặt ở đó.

- Cố ý đặt để cho tôi ngửi? Muốn tôi buồn nôn sao?

Mã Quyên thở phì phò kêu.

Mà lúc này, Phương Chính thầm cười lớn, nháy mắt Mã Quyên đụng đầu vào giày hắn, hắn nhận được thông báo của hệ thống.

“Ting! Cứu một mạng người hơn xây bảy tầng tháp, hệ thống ban thưởng một lần rút thưởng, lấy làm cổ vũ!”

Phương Chính lập tức cười:

- Hóa ra còn có chỗ tốt như vậy? Sao không nói sớm, ừm, tạm chưa rút thưởng, còn có một cơ hội rút nữa chờ ta đi lĩnh a… Khụ khụ, không đúng, là còn có một người chờ ta đi cứu, cứu người quan trọng, không nhiều lời nữa. Dây thừng của ta đâu?

--------------

Phóng tác: xonevictory

CHƯƠNG 6: MỘT SỢI DÂY

- Được rồi, Mã Quyên, chuyện này tôi thấy có chút mơ hồ. Cậu nghĩ lại xem, nếu như không có chiếc giày kia, cậu sẽ gặp cảnh thế nào? Đầu rơi máu chảy còn là nhẹ… Nơi này là đỉnh núi, nếu bị thương nặng, chúng tôi có muốn đưa cậu xuống núi trị bệnh cũng không kịp.

Phương Vân Tĩnh ngồi xuống, vuốt vuốt Mã Quyên còn đang hoảng sợ, giúp Mã Quyên nguôi giận. Có điều, ánh mắt Phương Vân Tĩnh lại hiện lên vẻ ngờ vực. Cô cùng Triệu Đại Đồng đều đang nghĩ tới vấn đề này: “Là trùng hợp sao?”

Mã Quyên cũng không ngốc, vừa mới tỉnh mộng, giờ nghĩ lại, đột nhiên rùng mình:

- Vân Tĩnh, Đại Đồng, Hồ Hàn, trước đó… Trụ trì có nói tôi có họa sát thân? Sau đó, nếu không phải hắn đặt giày ở đó, có phải liền ứng nghiệm hay không? Các cậu nói, cái này là trùng hợp, hay là hắn nhìn ra được?

- Tôi cũng không biết… Cái này, thà tin là có còn hơn là không? Có điều tôi vẫn có chút dự cảm bất tường, nếu như không còn việc gì nữa, chúng ta vẫn trở đi sớm thì hơn.

Hồ Hàn nói.

Triệu Đại Đồng nói:

- Tôi cũng cảm thấy, chúng ta về trước đi… Ách, trụ trì, sao lại ra ngoài rồi? Anh cầm dây thừng làm gì?

Phương Chính thâm ý nhìn qua Triệu Đại Đồng, nói:

- A Di Đà Phật, người xuất gia không nói dối, thí chủ vẫn đừng nên nỏi, hỏi sẽ lại tức giận.

Nói xong, Phương Chính rời đi.

Mã Quyên nhìn bóng lưng Phương Chính, kêu lên:

- Trụ trì, cảm ơn ân cứu mạng!

- A.

Phương Chính lên tiếng, đã đi xa.

- Hắn đúng là không khách khí… Tôi bắt đầu hoài nghi, có phải trùng hợp hay không.

Mã Quyên cười khổ nói.

Phương Vân Tĩnh nói:

- Bất kể có trùng hợp hay không, tôi cảm thấy chúng ta nên đi sớm. Nhất Chỉ miếu này, thực cổ quái. Lúc lên núi, thôn dân nói cái miếu này đã sớm hoang phế, giờ nhìn xem, có chỗ nào hoang phế? Còn vị trụ trì này, nào giống người xuất gia? Tác phong việc làm đầy cổ quái…

- Đúng là cổ quái, cái miếu này cũng cổ quái. Lúc tới, liền có cảm giác tâm tường khí hóa, hòa thượng kia cũng khiến người cảm thấy người vật vô hại. Thế nhưng, các cậu có thấy chùa chiền ở đâu có hiệu quả như vậy? Đoán chừng, tám phần là một loại mê hương nào đó… Hoặc là, vị hòa thượng này là yêu quái.

Triệu Đại Đồng nói.

- Cậu đọc truyện nhiều tới ngộ rồi?

Hồ Hàn nói.

- Cậu quản được tôi? Được rồi, đi nhanh lên.

Triệu Đại Đồng nói.

Mã Quyên nói:

- Không hạ trại?

- Đổi chỗ hạ trại đi…

Phương Vân Tĩnh nói.

Mã Quyên cũng không phản đối, mấy người lập tức rời khỏi Nhất Chỉ miếu, chuẩn bị xuống núi.

Kết quả đi tới trước lối xuống, đã thấy Phương Chính trở về.

- Các vị thí chủ, đi rồi sao?

Phương Chính tuyệt không kinh ngạc, bởi hắn đã sớm thấy tương lại của Triệu Đại Đồng.

Nhìn bộ dạng như ta đã sớm biết của Phương Chính, mấy người càng thêm sợ hãi.

Triệu Đại Đồng cười ha ha:

- Đúng vậy, trời sắp tối rồi, tranh thủ xuống núi, trụ trì, chúng ta không quấy rầy anh nữa.

Phương Chính gật đầu:

- Cũng tốt, mấy vị đi thong thả, đường núi dốc đứng, chú ý an toàn.

Nói xong, Phương Chính lại nhìn qua Triệu Đại Đồng, nhìn tới mức Triệu Đại Đồng cảm thấy toàn thân không được tự nhiên, mới chậm rãi rời đi.

- Đại Đồng, cậu nói xem, có phải trụ trì kia coi trọng cậu rồi không?

Hồ Hàn trêu ghẹo nói.

- Xéo đi, tôi thích nữ nhân! Ít nhất phải được như Vân Tĩnh mới được.

Triệu Đại Đồng nổi giận.

Gương mặt xinh đẹp của Phương Vân Tĩnh đỏ ửng, khiển trách:

- Nói mò gì đâu?

- Hắc hắc…

Mặt dày của Triệu Đại Đồng cũng đỏ lên, lòng thầm chột dạ, bước chân nhanh hơn.

Triệu Đại Đồng đi mở đường, Hồ Hàn đi đoạn hậu, hai vị mỹ nữ đi ở giữa, không có gì để nói.

Mấy người vừa nói vừa cười xuống núi, rất nhanh đã quên chuyện trên núi vừa rồi.

Đúng lúc này, Triệu Đại Đồng đột nhiên kinh hô một tiếng, trượt chân, cắm đầu xuống dưới!

Mà Hồ Hàn, Phương Vân Tĩnh cùng Mã Quyên cách sau một đoạn, căn bản không tới kéo kịp.

Mắt thấy Triệu Đại Đồng rơi xuống vách núi, hai nữ lập tức bị dọa tới ngây dại.

Hồ Hàn cũng ngẩn người, có điều chung quy vẫn là con trai, nhanh chóng phản ứng, chạy tới xem tình xuống, kêu lớn:

- Triệu Đại Đồng! Triệu Đại Đồng!

Phương Vân Tĩnh cùng Mã Quyên nhanh chóng lấy lại tinh thần, chạy tới, nước mắt chực ậc ra, kêu khóc:

- Triệu Đại Đồng, cậu có đó không?

- Triệu Đại Đồng, nói một câu a!

- Triệu Đại Đồng, đừng làm chúng tớ sợ!

Dù kêu lớn, nhưng mấy người cũng thầm hiểu, dốc núi dựng đứng như thế, bên dưới cơ bản là vực sâu, rơi xuống nhất định lành ít dữ nhiều. Xong…

Mã Quyên hoang mang mang:

- Tên hòa thượng lừa đảo kia, không phải hắn nói hắn có thể đoán mệnh sao? Thấy tôi có họa sát thân, sao lại không thấy Đại Đồng gặp nguy hiểm? Lừa đảo, Đại Đồng nói đúng, hòa thượng đều là lừa đảo…

Nhưng đúng lúc này.

- Đừng mắng, đừng hô, tôi chưa chết! Treo ở trên cây!

Thanh âm của Triệu Đại Đồng bỗng truyền đến, ba người lập tức ngây người, lại lập tức cuồng hỉ.

Hồ Hàn cũng lấy lại tinh thần, kêu:

- Cậu nắm cho chắc, đừng để rơi xuống, tôi lên núi tìm dây thừng, kéo cậu lên!

Phương Vân Tĩnh cũng kêu:

- Đúng, đúng, đúng, đừng vội!

- Không phải…

Triệu Đại Đồng hô.

Mã Quyên cũng hét:

- Không phải cái gì? Cậu nắm cho chắc, tuyệt đối đừng để rơi, tôi xuống núi gọi người.

- Không phải, các cậu nghe tôi nói.

Triệu Đại Đồng hô.

- Không phải cái gì? Lúc này bớt tranh cãi, tôi đi tìm dây thừng.

Hồ Hàn kêu lên.

Triệu Đại Đồng nói:

- Không phải, các cậu nghe tôi nói!

Hồ Hàn còn muốn nói thêm, Phương Vân Tĩnh đột nhiên nghĩ tới, kêu lên:

- Dây thừng? Cậu nói muốn tìm dây thừng?

Hồ Hàn sờ sờ gáy:

- Đúng vậy, không tìm dây thừng thì tìm cái gì?

- Tôi nhớ hòa thượng trong Nhất Chỉ miếu, vừa cầm một sợi dây ra ngoài. Lúc trở về, lại không thấy cầm theo dây nữa, đúng hay không?

Phương Vân Tĩnh nói.

Mã Quyên gãi gãi đầu:

- Hình như là vậy.

Hồ Hàn cũng gật theo.

Phương Vân Tĩnh nói:

- Hắn để dây thừng ở đâu đó, không cần lên núi, tìm bốn phía xem…

- Các cậu đừng tìm, nghe tôi nói hết không được sao?

Triệu Đại Đồng muốn khóc, hắn lơ lửng giữa trời, quần còn bị rách, chỗ kia sắp bị điên lên rồi. Giờ hắn mới hiểu, cái gọi là gió thổi chít chít mát. Thực con mẹ nó quá thoải mái, nhưng người bên trên lại không cho hắn nói chuyện, thực sự vội muốn mắng người.

- Cậu nói.

Phương Vân Tĩnh kêu lên.

- Dây thừng ở ngay cạnh tôi! Không biết ai buộc nó, vừa vặn rủ xuống bên cạnh tôi. Tôi muốn nói, các cậu xem dây thừng đã được buộc trên chưa! Nếu buộc rồi, để tôi leo lên. Ây gu, cây này sắp không chịu được nữa rồi, các cậu nhanh lên!

Triệu Đại Đồng nhìn dây thừng vừa vặn rủ xuống bên tay, khóc không ra tước mắt, rốt cục có thể nói chuyện.

Ba người Phương Vân Tĩnh, Mã Quyên cùng Hồ Hàn cùng ngây người! Sau đó đột nhiên lấy lại tinh thần, tranh thủ cúi đầu quan sát, quả nhiên nhìn thấy một sợi dây thừng, chỉ là nó trong cỏ, không dễ nhìn thấy, một đầu dây buộc chắc chắn vào gốc một cây đại thụ bên bờ vực, đã buộc chặt, rất chắc chắn!

---------

Phóng tác: xonevictory

CHƯƠNG 7: TRÊN NÚI CÓ SÓI

Hồ Hàn đi qua kéo, hỏi:

- Là sợi dây này sao?

- Đúng! Đúng là sợi này!

Triệu Đại Đồng kêu lên.

- Rất chắc chắn, không có vấn đề, cậu buộc đoạn dưới lên người, chúng tôi kéo cậu lên.

Hồ Hàn kêu lên.

Triệu Đại Đồng vội lên tiếng, đầu dây bên hắn đã buộc một cái thòng lọng, không cần phiền phức như vậy, tay vươn vào trong, kéo căng là được.

Bên trên, Hồ Hàn cùng Phương Vân Tĩnh, Mã Quyên cùng chung sức kéo lên, lại thêm Triệu Đại Đồng đạp vào vách núi đẩy lên, rất nhanh đã lên bờ.

Triệu Đại Đồng vừa lên đến, bốn người lập tức ngồi bệt trên đất, nghĩ tới cảnh vừa rồi, thần sắc vẫn hiện vẻ nghĩ mà sợ.

Cũng không biết qua bao lâu, trời đang sập tối, Phương Vân Tĩnh lấy lại tinh thần:

- Ai nha, trời sắp tối rồi!

- Thế này không ổn, đường núi khó đi, nếu lại rơi xuống, chưa chắc đã có rễ cây cho chúng ta nắm, càng không có dây thừng cho chúng ta dùng.

Mã Quyên nói.

- Không phải trùng hợp.

Triệu Đại Đồng bỗng nói.

- Cái gì không phải trùng hợp?

Hồ Hàn tò mò.

Triệu Đại Đồng nói:

- Tôi cũng không biết, tôi cảm thấy, ánh mắt vị Đại sư ở Nhất Chỉ miếu kia nhìn tôi là lạ. Nhưng tôi còn nghĩ hắn không có ý tốt, giờ nghĩ lại, hẳn là hắn nhìn ra tôi có một kiếp này. Chỉ có điều thái độ của tôi quá hung man, cho nên hắn không tiện mở miệng nói. Thực tế, nếu hắn nói, tôi thực có thể đánh hắn một quyền…

Phương Vân Tĩnh cũng nói:

- Vậy thì dễ hiểu, hắn biết Mã Quyên sẽ té ngã, để một cái giày lên bậc thang, cứu được Mã Quyên. Hắn tính được Triệu Đại Đồng sẽ rơi xuống, thế là buộc một sợi dây thừng ở đây, cứu được Triệu Đại Đồng. Tôi cảm thấy, chúng ta gặp được kỳ nhân rồi! Vị hòa thượng này, thực sự là Đại sư! Không phải lừa đảo!

Mã Quyên cũng nghĩ lại, gật đầu:

- Có vẻ đúng như vậy, tôi cảm thấy chúng ta trách lầm hắn rồi. Thái độ của chúng ta không tốt, còn mắng người ta… Sau đó còn nói xấu không ít.

Hồ Hàn gãi gãi đầu:

- Ừm, trời sắp tối rồi, giờ xuống núi quá nguy hiểm, không bằng quay lại, thuận tiện nói xin lỗi Đại sư, đêm nay vẫn nên đóng quân dã ngoại trên núi thôi, Đại sư đã lợi hại như vậy, hẳn không phải người xấu.

- Nếu là người xấu, chúng ta đã sớm chết rồi, trở về thôi!

Mã Quyên nói.

- Trở về! Trước đó tôi nói với hắn như vậy, hắn vẫn cứu ta, ân này không thể không tạ, nếu không lương tâm bất an.

Triệu Đại Đồng nói.

Mã Quyên nói theo:

- Tôi cũng vậy, cùng xin lỗi.

- Tôi muốn thắp một nén hương, trụ trì lợi hại như vậy, vậy tòa miếu này hẳn rất linh nghiệm.

Hồ Hàn nói.

- Trong đó là Tống Tử Quan Âm…

Phương Vân Tĩnh nhắc nhở.

- Ách…

Lúc bốn người quay lại, tính tình đã triệt để thay đổi, không còn vẻ khinh miệt khi tới, chỉ có vẻ tôn trọng. Có điều, bốn người vừa trở lại, đã thấy trước cổng có một người, đầu trọc dưới trăng rất dễ thấy, chính là trụ trì Phương Chính!

- Đại sư, chúng ta trở lại.

Mấy người cùng nói, đồng thời khom người hành lễ, xem như chịu tội, cũng có chút tôn kính từ nội tâm.

Phương Chính ôn hòa nhìn đám người, lòng thầm nở hoa:

“Đây là cảm giác làm Đại sư a? Thoải mái! Thực sự thoải mái! Hắc hắc…”

Ý cười trên mặt Phương Chính vừa chuẩn bị tan, đã nghe hệ thống nói:

“Nhắc nhở hữu nghị, làm một Đại sư, trời sập không sợ hãi. Chỉ mấy người đã khiến ngươi mặt cười đón lấy, ngày sau ngàn người, vạn người, ngàn vạn người cùng cúng bái, ngươi sẽ thế nào? Khí độ Đại sư, phải bồi dưỡng từng giờ từng phút.”

Ý cười trên mặt Phương Chính liền ngưng lại lại, duy trì ôn hòa, khiêm tốn mà cơ trí cười:

- Các vị thí chủ, tới để trả dây thừng cho bần tăng?

- Ách…

Mấy người lập tức ngơ ngác, không nghĩ tới, hòa thượng này lại trực tiếp như thế.

Triệu Đại Đồng cầm dây đưa lên.

Phương Chính đưa tay nhận lấy, sau đó quay người vào trong, không đợi Triệu Đại Đồng mở miệng, bịch một tiếng, đóng cửa!

Triệu Đại Đồng vừa muốn nói chuyện, đã nghe tiếng Phương Chính truyền ra:

- Đêm đã khuya, bản miếu là miếu nhỏ, không tiếp đãi ăn ngủ. Nếu mấy vị tới cắm trại dã ngoại, hẳn là có chuẩn bị đầy đủ, nghỉ ngơi ở ngoài luôn đi. Nhắc nhở một chút, trên Nhất Chỉ sơn có sói, chú ý an toàn.

Không gợi ý còn tốt, vừa nhắc tới, mấy người lập tức có chút sợ hãi.

Triệu Đại Đồng kêu lên:

- Đại sư, anh nói bên ngoài có sói, sao còn để chúng tôi ở ngoài? Quá nguy hiểm? Xin ngài thương sót, để chúng tôi vào trong ở, không ở thiền phòng, nằm ở sân cũng được a!

- Đúng vậy, Đại sư, ở ngoài có sói a! Chúng tôi lại không có vũ khí gì.

Mã Quyên cũng gấp.

Mà thần sắc Phương Chính ở sau cửa lại khẽ giãy dụa…

“Ting! Không quy củ không thành viên phương, quy củ của Nhất Chỉ miếu, không thể phá. Nếu như phá, đánh giá giáng cấp.”

Phương Chính nghĩ nghĩ, thở dài, cũng không mở cửa, chỉ nói:

- A Di Đà Phật, các vị thí chủ, sớm hạ trại đi. Phụ cận Nhất Chỉ miếu, vẫn khá an toàn.

Nói xong, Phương Chính bước nhanh vào trong, lấy trong bếp một thanh dao phay, sau đó lại lấy một cây gậy, đặt bên gối, nghĩ một chút, nếu thực có sói tới, đây sẽ là trang bị cứu người của hắn. Có điều, bản thân Phương Chính cũng không có bao nhiêu hi vọng, hắn thế nào, bản thân hắn rõ! Đừng nói là sói, dù chỉ là một con chó Teddy nổi điên, hắn cũng không làm gì được…

Có điều Phương Chính cũng không quá lo, dù nghe nói trên Nhất Chỉ sơn có sói, nhưng cũng chỉ là truyền thuyết mà thôi. Chí ít, hắn ở đây nhiều năm như vậy, cũng chỉ nghe qua tiếng sói tru khi còn nhỏ, lớn lên căn bản chưa thấy bao giờ. Có người nói, mọi người quá hung dữ, nên dọa sói chạy vào sâu trong rừng.

Cũng chính bởi vậy, Phương Chính mới dám để mấy người ở ngoài. Nếu quả thực có sói chạy vòng vòng, hắn sẽ không để mấy người ở ngoài, dù hệ thống không đồng ý, hắn cũng không làm như vậy, mạng người quan trọng.

Có điều, vẫn phải có ý thức nguy cơ, cho nên, vẫn phải chuẩn bị dao phay, côn bổng.

Mặc dù giá trị vũ lực của cá nhân thấp tới mức có thể bỏ qua không tính, có điều hiện tại, có còn hơn không, yên lặng cầu nguyện mấy người bình an, Phương Chính mới nằm trên giường nhắm mắt lại.

Phương Chính thầm nói:

“Hệ thống, ta cứu người hai lần, có phải là có hai lần rút thưởng không?”

“Đúng!”

“Vậy giờ ta có thể rút chứ?”

Phương Chính hỏi.

“Có thể.”

“Ta có thể tự mình rút a? Ngươi đừng có lập tức định sinh tử, tốt xấu gì cũng phải để ta tham dự một chút a.”

Phương Chính khổ sở nói.

“Có thể!”

Sau một khắc, một cái bàn quay lớn xuất hiện trước mặt Phương Chính, trên bàn quay có một cái kim chỉ, vừa nhìn liền có thể hiểu thứ này hoạt động thế nào. Quay bàn quay, rút bảo bối!

Nhưng lập tức, sắc mặt Phương Chính liền tái lại, trên bàn quay, lại không có bất cứ thứ gì!

“Hệ thống huynh, cái này là sao? Không có gì cả?!”

“Ting! Quý ở tham dự, còn kết quả, ta sẽ nói.”

“Ách…”

Phương Chính thầm mắng một câu, cũng nhận mệnh, tùy tiện quay một cái, chờ kết quả.

----------

Phóng tác: xonevictory

CHƯƠNG 8: LIÊN TỤC RÚT THƯỞNG

Bàn quay trống rỗng quay tròn, không nhìn thấy bất cứ thứ gì, hoàn toàn không có cảm giác chờ mong.

Một phút sau.

“Ting! Chúc mừng ngài thu được, Phật Môn Hộ Pháp thần công “Đại Lực Kim Cương Chưởng”!”

Phương Chính ngây người:

- Hộ pháp thần công? Rất lợi hại?

Ba!

Một bản Hoàng thư rơi vào trong tay Phương Chính, cúi đầu nhìn xuống, thân sách màu vàng, mặt dưới còn có ấn ký chữ Vạn, nhìn như một đóa hoa cúc chờ nở rộ.

- Quả nhiên là Hoàng thư… Hệ thống, ngươi rất có tinh túy của phim Jav! Thiết kế của sách này, ừm, không tệ…

Phương Chính vừa nói, vừa lật sách, chính diện có mấy chữ cứng cáp hữu lực: “Đại Lực Kim Cương chưởng”

Phương Chính mở sách, lập tức cảm thấy hoa mắt, lúc nhìn rõ lại, đã thấy bản thân đứng trên một đóa sen, đối diện, có một tăng nhân đứng trên bình đài, ánh mắt Phương Chính vừa đưa tới, tăng nhân động! Chấp tay hành lễ trước ngực, tựa như đang niệm kinh, nhưng sau một khắc, Phương Chính nhìn thấy cảnh tượng kinh người, không nhịn được mà kêu:

- Lớn! Lớn! Lớn! Thật lớn a!

Oanh!

Một tảng đá lớn nổ nát!

Phương Chính trấn tĩnh hét lớn:

- Trâu bò, cứng như vậy! Như thép như đồng a!

Tăng nhân kia vỗ ra một chưởng, lại thu tay về. Hai tay lần nữa chắp trước ngực, tựa như làm lại một lần, chỉ thấy hắn chuyển lực bàn tay, cánh tay lại đột nhiên thô to hơn trước một đoạn! Hai tay như sắt thép, đột nhiên đánh ra, lực lượng cường hoành vô cùng!

Oanh một tiếng, lại một tảng đá lớn bị vỗ nát bấy!

Sau đó, tăng nhân lặp đi lặp lại động tác này.

Qua ba lần, tăng nhân bắt đầu chuyển động tác, một chiêu một thức diễn luyện ra. Biến hóa của “Đại Lực Kim Cương chưởng” này cũng không nhiều, tinh túy ở chỗ, địch tới ta động, một chưởng đánh tới, nhất lực hàng thập hội! Bất kể ngươi có bao nhiêu biến hóa, ta một chưởng phá giải, đơn giản thô bạo!

Phương Chính xem xong, hình tượng liền biến mất, sau đó liền thấy gân cốt toàn thân như bị kiến bò, hai tay căng đau, từng hình ảnh trong đầu hiện lên. Trong nháy mắt, lại như đã qua hai mươi, ba mươi năm, mà hai mươi ba mươi năm này, hắn một mực khổ luyện chưởng pháp, mãi khi lĩnh ngộ tới mức Lô Hỏa Thuần Thanh mới kết thúc!

Chờ lúc Phương Chính bò dậy, nhìn thời gian trôi qua, vậy mà mới qua có ba giây! Ba giây này, hắn lại cảm thấy như đã qua cả một thế kỷ dài đằng đẵng!

Về phần lĩnh ngộ đối với “Đại Lực Kim Cương chưởng” này, càng đã đạt tới Lô Hỏa Thuần Thanh, thuần thục như luyện mấy chục, thậm chí cả trăm năm!

- Khá lắm, hệ thống quả trâu bò, ba giây đồng hồ, biến một tên phế thải như ta thành siêu cấp cao thủ.

Phương Chính tấm tắc lấy làm kỳ lạ, vọt vào phòng tắm, tẩy ô uế trên người đi, sau mới nhẹ nhàng khoan khoái lên giường. Dao côn bên cạnh, đều ném đi. Có “Đại Lực Kim Cương chưởng” này, chỉ mấy con sói, hắn đã không thèm để ý. Ngược lại có chút chờ mong sói đến, cứu một mạng người, hơn xây bảy tầng tháp a!

Huống chi, còn có thể rút thưởng!

Được rồi, vế sau mới là trọng điểm…

- Hệ thống huynh, tiếp tục rút thưởng đi.

Phương Chính nói.

Bàn quay kia lại hiện ra.

Phương Chính khổ sở:

- Được rồi, đừng có lấy cái thứ này ra nữa. Ngươi trực tiếp báo cho ta kết quả đi, nói ta rút được cái gì là được.

“Ting, chúc mừng ngài thu được năng lực đặc thù, Thú Ngữ thuật!”

- Ách, thứ này có tác dụng gì?

Phương Chính ngẩn người, mặc dù hắn hiểu mặt chữ, nhưng vẫn cứ hỏi.

“Thú Ngữ thuật: Sau khi học tập, có thể câu thông với thiên địa sinh linh, ngươi nghe hiểu bọn nó, bọn nó cũng hiểu ngươi.”

“…”

Phương Chính có chút bó tay, phàn nàn nói:

- Hệ thống huynh, ngươi có chút không lương thiện a? Ngươi thấy ta trên núi quá cô đơn, nên muốn ta làm bạn với cầm thú phải không?

Hệ thống, không đáp.

- Được rồi, rút đã rút, dùng đi.

Phương Chính nói xong, tựa như cảm nhận một đoàn thanh lưu chảy qua đầu, sau đó trong đầu nhiều thêm một thứ gì đó, nghiên cứu không thấu, nhưng lại tồn tại chân thực. Cảm giác thanh lương không biết là gì kia nhanh chóng biến mất. Phương Chính như ngộ được gì đó, nhưng nói không rõ, có điều hắn biết, hắn có thể dùng cái vừa rồi.

Rút thưởng xong, Phương Chính mới đắc ý chuẩn bị đi ngủ, đồng thời yên lặng cầu nguyện:

- Sói con sói con, ngươi cũng an tâm ngủ đi…

Sau đó, Phương Chính phát hiện, hắn không ngủ được!

- Ai, cứu một mạng người, hơn xây bảy tầng tháp, tham lam là nguyên tội, ông nội nó, thế mà ta lại trông mong sói tới, sau đó cứu người lấy chỗ tốt. Lương tâm quá hỏng…

Phương Chính ngồi dậy, thấp giọng tự mắng một câu.

- Thôi, ta cũng không phải người xấu, được rồi, ra xem một chút.

Phương Chính nói xong, khoác tăng bào, đi ra ngoài.

Trăng lên giữa trời, ngoài miếu có mấy cái lều vải đã dựng xong, ở giữa có một đống lửa, mấy người trẻ tuổi cùng ngồi quanh trò chuyện, nói lại việc đã xảy ra hôm nay.

Nhất là Triệu Đại Đồng, nói tới say mê, nước bọt bắn ra ba mét, ở gần mà không mặc áo mưa, đoán chừng là bị xối nước tới cảm.

Triệu Đại Đồng đang nói, Mã Quyên bỗng nói:

- Dừng lại, bên kia có thứ gì đó!

Triệu Đại Đồng quay đầu nhìn lại, dưới ánh trăng, đúng là có gì đó đang tới gần! Cỏ dại rất cao, không nhìn thấy cụ thể là gì, chỉ thấy cỏ rung nhẹ, phát ra âm thanh sàn sạt.

Mã Quyên nắm chặt cánh tay Phương Vân Tĩnh, thấp giọng nói:

- Vân Tĩnh, liệu có quỷ hay không? Hoặc là, có phải sói không?

- Không… Không thể nào…

Phương Vân Tĩnh cố gắng trấn tĩnh, nhưng giọng nói, lại cà lăm.

Triệu Đại Đồng sờ cây gậy đã sớm chuẩn bị bên người, đưa một đầu vào lửa đốt, tạo thành một bó đuốc:

- Đừng sợ, có sói cũng không sao. Sói sợ lửa, chúng ta có lửa, chúng sẽ không dám tới.

“Grừ…”

Một tiếng gầm nhẹ từ trong bụi cỏ truyền ra, một cái miệng dài thò ra, răng nanh, mắt xanh, lông xám, là một con sói! Trên mặt con sói này còn có vết sẹo, con mắt hẹp dài, cái đuôi buông thõng, bốn chân tiết tấu giẫm lên cỏ, miệng gầm nhẹ, tựa như biểu thị lúc nào nó cũng có thể nhào qua giết người!

- Cẩn thận đây là Độc lang, loại sói này còn đáng sợ hơn cả đàn sói!

Hồ Hàn cả kinh kêu.

Mã Quyên nói:

- Độc lang? Một con sói sao còn đáng sợ hơn đàn sói?

Phương Vân Tĩnh chỉnh lại kính mắt, nói:

- Sói là động vật quần cư, nếu như gặp Độc lang, chứng tỏ nó đã bị đuổi ra ngoài. Mà sói bị đuổi ra ngoài, chỉ có một khả năng, nó từng là Lang vương, sau khi chiến bại thua trong tay Tân vương, rời khỏi đàn sói. Tố chất thân thể, trí tuệ loại sói này còn hung hãn hơn sói bình thường. Quan trọng nhất là, vì mạng sống, nó sẽ liều mạng! Lửa này, chưa chắc dọa được nó.

Mã Quyên thực sự có chút sợ, núp sau lưng Phương Vân Tĩnh.

-----------

Phóng tác: xonevictory

CHƯƠNG 9: ĐẠI SƯ CÙNG SÓI

Triệu Đại Đồng có chút sợ hãi, có điều vẫn lớn gan nói:

- Dã thủ bản năng sợ lửa, tôi không tin nó có thể vượt qua bản năng!

- Nhưng ăn thịt cũng là bản năng của nó…

Hồ Hàn đột nhiên nói.

- Con mẹ nó, ngậm miệng! Còn chê tôi không đủ sợ sao? Cho tôi chút lý do để dũng cảm cũng không được sao?

Triệu Đại Đồng sắp khóc tới nơi, dù hắn cao to, nhưng trên tay chỉ có một cây gậy, hắn cũng không phải võ tòng, căn bản không cho rằng bản thân có thể thắng được con sói này! Có thể kiên trì một chút đã không tệ rồi.

Ngay trong nháy mắt Triệu Đại Đồng thất thần, Độc lang đột nhiên gia tốc, xông tới!

- Cẩn thận!

Phương Vân Tĩnh nhắc nhở, Mã Quyên hét lên!

Triệu Đại Đồng bản năng nện bó đuốc về phía trước, kết quả khẽ thấy bóng sói trước mắt nhoáng lên một cái, trong nháy mắt chuẩn bị đập vào, đã lách qua Triệu Đại Đồng, nhào về phía Phương Vân Tĩnh cùng Mã Quyên! Mã Quyên bản năng trốn tới sau lưng Phương Vân Tĩnh, gương mặt xinh đẹp của Phương Vân Tĩnh cũng bị hù tới mặt cắt không còn giọt máu, hoàn toàn quên mất phải né tránh.

Mắt thấy Độc lang đã cắt tới, Phương Vân Tĩnh nhắm nghiền hai mắt, thầm nghĩ: “Nhắm mắt mà chết, hẳn sẽ không đau…”

Nhưng mà…

Cảnh tượng cắn xé trong tưởng tượng cũng không xảy ra, ngược lại, có cảm giác như có hơi thở nóng ẩm nào đó thổi vào cổ, trong hơi ẩm, tựa như còn có mùi hôi thối, ngửi cũng muốn nôn.

Đúng lúc này, một tiếng phật hiệu nhu hòa vang lên:

- A Di Đà Phật, nghiệt súc, trước cổng chùa miếu cũng dám đả thương người, không sợ sau khi chết, bị Hàng Long ném vào trong nồi lẩu sao?

Vế trước A Di Đà Phật, khiến người nghe vô cùng thoải mái, tâm cảnh tường hòa, không còn vẻ sợ hãi. Nhưng câu kế tiếp liền biến vị, nghe thế nào cũng cảm thấy không giống lời của một hòa thượng đứng đắn.

Phương Vân Tĩnh bản năng mở to hai mắt nhìn, chỉ thấy một con sói to như bê con bị một người tóm cột sống, xách trên không trung, cái miệng cái kém chút đã cắn lên cổ cô! Đây chính là đầu Độc lang kia!

Mà người nắm lấy cột sống Độc lang, chính là vị trụ trì của Nhất Chỉ miếu kia, da dẻ trắng tinh, văn nhược tuổi trẻ!

Một con sói hung hãi bị một người trẻ tuổi văn nhược nhấc trong tay, hình tượng này vốn không hài hòa, nhưng cảnh trước mắt, không chỉ không hài hòa, ngược lại còn vô cùng tự nhiên, cũng hết sức đẹp. Không sai, là đẹp!

Bên trên là tinh không, trong tinh không có mặt trăng, ánh trăng choàng lên người hòa thượng, tựa như tắm rửa trong phật quang, thần thánh, trang nghiêm, túc mục. Con sói kia càng hung ác, càng phụ trợ cho khí chất bất phàm của hòa thượng.

Phương Chính thực không nghĩ nhiều như vậy, con sói trong tay cũng không yên, uốn éo người, muốn quay lại cắn cho hắn một miếng. Phương Chính nâng tay trái, tát qua một cái!

Ba!

Độc lang bị tát, khẽ gầm nhẹ, khóe miệng ứa máu!

Phương Chính khiển trách:

- Nghiệt súc, còn dám hung ác?

Nói xong, không đợi Độc lang kịp phản ứng, lại ba ba ba, ba cái tát đánh tới! Phương Chính luyện thành “Đại Lực Kim Cương chưởng” , lực lượng cực lớn, mặt Độc lang bị đánh sưng như heo.

“Ngao ô, ngao ô…”

Độc lang phát ra tiếng gào thét như chó bị đánh, bộ dạng hung ác vừa rồi, đối mặt với Phương Chính lại toát lên vẻ sợ hãi.

Phương Chính nói, nó nghe hiểu được, thế là ô ô kêu rên với Phương Chính.

Phương Chính cũng nghe được, con Độc lang này đói gần chết, không có lựa chọn nào khác mới hạ thủ với người bên đống lửa. Nếu không, bình thường, sói sẽ không đến gần lửa.

- Thôi, nể tình ngươi vi phạm lần đầu, cũng không tạo thành thương vong thực tế, ngã phật có đức hiếu sinh, ngày sau ngươi ở lại Nhất Chỉ miếu với ta tu hành đi. Nếu sau này tu hành có thành tựu, ngươi cũng có thể bỏ thân túi da này, thành tựu quả vị.

Phương Chính đàng hoàng chững chạc nói, chỉ có điều, lời này chính hắn cũng không tin. Mặc dù hệ thống thần kỳ, thế nhưng thế giới này thực sự có phật sao? Thực sự có thể thành phật sao? Chính hắn có thể thành phật hay không còn không biết, sao có thể cam đoan một con sói thành phật?

Nói xong, Phương Chính tiện tay ném Độc lang xuống đất.

Dọa cho Phương Vân Tĩnh, Mã Quyên, Hồ Hàn cùng Triệu Đại Đồng vội vàng trốn về phía sau.

Phương Vân Tĩnh nhắc nhở:

- Đại sư, cẩn thận!

Mã Quyên cũng nói:

- Đại sư, sao anh thả con sói này xuống? Nó là sói a, không nghe hiểu tiếng người!

Hồ Hàn cùng Triệu Đại Đồng cùng gật đầu, biểu thị đồng ý với Mã Quyên.

Phương Chính chắp tay với ba người, tuyên phật hiệu:

- A Di Đà Phật, các vị thí chủ, không cần lo lắng. Sói này có linh tính, bần tăng đã thả nó, nó tự biết tốt xấu.

Nói xong, cũng mặc kệ mấy người có tin không, quay người khiển trách Độc lang:

- Nghiệt chướng, còn không quỳ lạy xin lỗi các vị thí chủ?

Mấy người nghe thấy, khẽ lắc đầu, lòng càng im lặng.

Hồ Hàn thầm nói:

- Một con sói hoang, có thể nghe hiểu tiếng người sao? Nếu nó có thể, tôi quỳ xuống núi…

Lời vừa dứt, đã thấy bốn chân của Độc lang mềm xuống, thực sự quỳ xuống, khẽ gật đầu với bốn người, tựa như quỳ lạy.

Thấy cảnh này, bốn người như gặp quỷ, hai mắt nhìn nhau, ánh mắt nhìn Phương Chính càng thêm trang nghiêm, tôn kính. Bốn người không hẹn mà cùng chắp tay hành lễ với Phương Chính:

- Đại sư thực sự là thần nhân! Đa tạ ân cứu giúp của Đại sư!

Phương Chính khẽ lắc đầu:

- A Di Đà Phật, cứu một mạng người, hơn xây bảy tầng tháp, đây là việc bần tăng nên làm. Các vị thí chủ, đầu Độc lang này đói gần chết, cho nên mới động thủ với các vị. Nếu có đồ ăn, có thể cho nó một phần hay không?

Phương Chính cũng bất đắc dĩ, lương thực của hắn cũng không nhiều, nếu còn cho con sói này ăn, đoán chừng mai hắn phải uống gió tây bắc, cho nên dứt khoát đẩy việc cho bốn người.

Thấy điểm thần kỳ của Phương Chính, bốn người đã sớm tâm phục khẩu phục, kính như thần linh.

Triệu Đại Đồng tranh thủ nói:

- Đại sư, anh đã nói, Triệu Đại Đồng tôi có đói, cũng phải cho nó ăn.

Nói xong, Triệu Đại Đồng mở ba lô lấy thịt khô, bánh bích quy, lạp xưởng hun khói… Mở hết ra, cùng đẩy cho Độc lang.

Độc lang ngẩng đầu nhìn Phương Chính, Phương Chính sờ đầu nó:

- Còn không cảm ơn các vị thí chủ?

Độc lang lại bái.

Một bái xuống, mấy người Mã Quyên cũng ngượng, lập tức lấy ra một chút đồ ăn cho Độc lang. Độc lang lại tạ, sau đó nhìn về phía Phương Chính.

- Ăn đi, tối nay ngươi ở lại đây, bảo hộ mấy vị thí chủ an toàn. Ngày mai miếu mở, ngươi lại đến lễ phật.

Phương Chính như đang nói chuyện với người, nhưng Độc lang lại gật đầu ra hiệu hiểu, sau đó ghé đầu lang thôn hổ yết ăn, hiển nhiên là đói gần chết.

- Đại sư, chúng tôi ở đây cũng an toàn, không cần phiền vị Lang huynh này đi.

Triệu Đại Đồng thực sự sợ đầu Độc lang trước mắt. Sói là sói, bất luận biểu hiện ngoan dịu thế nào, dã tính trong nó cũng khiến người run rẩy.

Hồ Hàn cũng nói:

- Đúng vậy, Đại sư, không cần làm phiền tới Lang huynh.

-----------

Phóng tác: xonevictory

CHƯƠNG 10: ĐẠI SƯ Ở CÙNG

Phương Chính nhìn hai người một chút, cười nói:

- Các vị sợ nó lại làm ác?

Hai người cười xấu hổ.

Phương Chính gật đầu nói:

- Như vậy đi, tối nay bần tăng ở ngoài này cùng các vị.

- Ây… Đại sư, cái này không được, thân thể ngài quý giá, vẫn nên trở về thiền phòng. Chúng tôi tự ở đây là được, tốt xấu gì cũng có những bốn người a.

Triệu Đại Đồng vội nói.

Phương Vân Tĩnh cũng nói:

- Đại sư, ngài vẫn nên về đi, chúng tôi không sao.

Mã Quyên nói:

- Đại sư, ngài ở lại, chúng tôi cũng không thoải mái.

Hồ Hàn cũng muốn nói gì đó, kết quả một tiếng sói tru vang lên từ một ngọn núi xa xa, hù tới lập tức đổi lời:

- Tôi cảm thấy Đại sư ở lại cũng tốt…

Lập tức nhận lấy ba đôi mắt phẫn nộ, Hồ Hàn cúi đầu, không dám lên tiếng nữa.

Phương Chính cười ha ha:

- Được rồi, tôi là người xuất gia, gặp nhau là hữu duyên, không tính chuyện trước kia, cứ vậy đi.

Đám người Triệu Đại Đồng cũng thực hy vọng Phương Chính ở lại, bởi bọn hắn thực sự bị Độc lang dọa sợ, có Phương Chính ở cùng, bọn hắn mới có thể an tâm.

Cuối cùng, Phương Chính cũng ở lại, mấy người nhẹ nhàng thở ra.

Mấy người cùng vây quanh đống lửa, cho sói ăn, nhìn trời cao, dưới ánh sao, đầu trọc của Phương Chính càng thêm sáng rõ, khiến đám người an tâm.

Tình cảnh này, khiến mấy người thầm cảm khái, lần này đi dã ngoại, thực đúng là một chuyến không tệ.

Mấy người hàn huyên một hồi, cũng dần quen thuộc lẫn nhau.

Triệu Đại Đồng có chút hiếu kỳ:

- Đại sư, bình thường tới chùa, cần chú ý gì không?

- Đại Đồng, không phải cậu không tin phật, theo thiên chúa sao? Sao còn hỏi cái này?

Mã Quyên nói.

Hồ Hàn cũng cười nói:

- Đúng vậy, trước đó không phải cậu còn không cả muốn tới chùa sao?

Triệu Đại Đồng lập tức lý trực khí tráng nói:

- Trước khác nay khác, trước đó không biết trên núi có Chân Phật, giờ biết rồi, đương nhiên tin. Hiện tôi đã quy y phật môn, A Di Đà Phật, sau này các cậu có thể gọi tôi là Đại Đồng Đại sư.

- A phi! Cậu mà cũng xứng xưng Đại sư? Ăn thịt có thể ăn hết một con trâu, uống rượu cũng có thể uống cả lít, nếu cậu có thể thành phật, quỷ mới tin.

Mã Quyên không chút khách khí lật tẩy.

Triệu Đại Đồng lại xem thường nói:

- Cậu chưa nghe qua câu, rượu thịt xuyên qua ruột, Phật Tổ lưu trong lòng sao? Trong lòng tôi có phật, ăn chút rượu uống chút thịt có là gì? Đúng không Đại sư?

Phương Chính khẽ lắc đầu, hỏi ngược lại:

- Chư vị có biết, câu nói này bắt nguồn từ đâu?

Triệu Đại Đồng lập tức lúng túng, gãi gãi đầu nói:

- Tôi chỉ nghe qua, thực đúng là không biết nguồn gốc.

Phương Chính gật đầu:

- Thế nhân có chút hiểu lầm với câu nói này, mà ý hiểu trong đó, cũng là sai lầm. Câu “Rượu thịt xuyên qua ruột, Phật Tổ giữ trong lòng”, vốn là một điển cố đầy bi tráng. Trong thời chiến, một đám quân đội công thành nên đóng quân ở trong miếu ngoài thành, ép hòa thượng trong miếu ăn thịt, lúc đó, vị Hòa thượng kia nói, chỉ cần ngươi sau khi công thành không đồ thành, ta sẽ ăn thịt. Kết quả vị tướng lãnh của đội quân kia đồng ý với hắn. Thế là hòa thượng liền vừa ăn, vừa nói câu này. Hắn vì sinh mệnh của mấy ngàn bách tính mới phá giới, cũng không phải thực sự muốn ăn thịt.

- Đại sư, tôi chưa nghe qua câu chuyện anh nói, nhưng lại nghe người khác nói, lời này xuất phát từ miệng Đạo Tế Thánh sư. Cũng chính Tế Công mà mọi người nói, đúng không? Hơn nữa, nghe nói, Tế Công ăn thịt uống rượu, lại đạt thành chính quả, đúng không?

Phương Vân Tĩnh bỗng nhiên nói, mặc dù là hỏi, nhưng cũng có ý tranh cãi.

Phương Chính xem thường cười cười, hoàn lễ:

- Thế nhân vẻn vẹn chỉ biết câu trước của Tế Công, lại không biết còn có câu sau “Thế nhân nếu học ta, tất tiến vào ma đạo”, “Người học xuống địa ngục, người báng lên thiên đường.”

- Đây là lý gì? Vì sao Tế Công có thể ăn thịt uống rượu, người khác lại không được?

Mã Quyên nói giúp.

Phương Chính tiếp tục nói:

- Rượu thịt xuyên qua ruột, Phật Tổ lưu trong lòng, loại quan điểm làm lẫn lộn thánh phàm này, làm loạn việc tích đức tu đức. Hết thảy chúng sinh đều có phật tính, với phàm không giảm, với thánh không tăng. Nhưng nếu là phàm, chịu phiền não bao trùm, phật tính không thể hiển hiện, nếu sát sinh ăn thịt, nhất định sẽ gặp tai ách quả báo, đời sau phải trả nợ súc sinh. Chỉ có bậc đại thần thông thánh nhân, dưới tình huống đặc biệt, vì độc chúng sinh mà ăn thịt, lấy đó che giấu gốc rễ thánh nhân, mật ý trong đó, phàm phu không hiểu được. Hẳn các vị cũng biết, Tế Công ăn hai con bồ câu chết, lại có thể phun ra hai con bồ câu sống. Nếu như thế nhân cũng có thể làm được thế, có thể ăn thịt, còn nếu không làm được, vẫn thành thật trai giới đi! Sư tử có thể nhảy qua vách núi, nhưng con thỏ nhảy qua thì chỉ có kết cục ngã chết. Người bình thường không có tư cách bắt chước người có đại thành tựu, chúng ta tu hành, chính để phổ độ chúng sinh, chúng sinh không chỉ là người, mà còn là vạn vật sinh linh, ví như đầu Độc lang này.

Triệu Đại Đồng nghe như lọt sương mù, có điều vẫn vỗ tay khen hay:

- Hay, nói thật hay!

- Cậu nghe hiểu?

Mã Quyên liếc mắt sang.

Triệu Đại Đồng gãi đầu, lúng túng nói:

- Nghe không hiểu, nhưng tôi biết, nhất định là đúng.

- Nịnh hót.

Mã Quyên mắng một câu, có điều ánh mắt nhìn Phương Chính đã trở nên lấp lánh.

Phương Vân Tĩnh khẽ gật đầu:

- Hóa ra câu này lại là lời truyền sai, ai, cũng không biết đã gạt bao nhiêu người. Đa tạ Đại sư chỉ điểm sai lầm.

Phương Chính lắc đầu nói:

- Thí chủ khách khí.

Hồ Hàn nói:

- Đại sư, vào chùa còn có quy củ gì không? Tôi nghe nói trong chùa có rất nhiều quy củ.

Phương Chính cười nói:

- Đúng là nhiều, có điều người không biết không có tội, Phật Tổ sẽ không trách tội người không biết.

- Đại sư, anh nói một chút, xem có quy củ nào.

Mã Quyên tò mò hỏi.

Phương Chính cười nói:

- Nhiều lắm, ví như lúc các vị vào phật đường, đã phải có rất nhiều quy củ. Cửa vào phân ba đường, trái phải và giữa, lẽ ra chỉ có thể đi hai bên trái phải, không thể bước cửa giữa, lấy đó làm cung kính. Nếu đi bên trái, vậy bước chân trái vào trước, nếu đi bên phải, vậy đưa chân phải vào trước.

- Vào trong điện, trừ phật kinh, phật tượng cùng vật tế, còn lại không thể đem vào.

- Không phải lúc nào cũng có thể vào đại điện, chỉ có khi tụng linh, lễ phật, quét dọn, thêm bánh trái dầu hương mới có thể vào, không thể dùng phật điện làm lối đi, tùy ý đi thẳng.

- Trước khi vào điện phải tịnh thân, rửa sạch hai tay, lúc vào không được nhìn đông nhìn tây. Lúc ra sau có thể chiêm ngưỡng thánh thân, mặc niệm nói: “Như nhìn thấy phật, đương nguyện chúng sinh, e rằng chướng mắt, gặp hết thảy phật.”

- Trong phật điện, chỉ có thể đi vòng theo chiều kim đồng hồ, lấy đó làm chính đạo.

- Trong phật điện, không thể nói tục, càng không thể lớn tiếng ồn ào, trừ lúc nghe phật pháp, chỉ được ngồi ở ngoài, dù là thảo luận phật pháp, cũng không được cao giọng cười nói.

----------

Phóng tác: xonevictory

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!