Virtus's Reader
Lão Nạp Phải Hoàn Tục

Chương 658: CHƯƠNG 658: ĐẠI TỶ TỚI

Tống Thiên Kiều thấp giọng nói:

- Tỉnh thiếu, nếu còn không xuất thủ, cái chuông này sẽ thực sẽ rơi vào trong tay Long thiếu a.

Tỉnh Vũ Hàng đang muốn trả lời, một thanh âm bỗng vang lên:

- Dừng tay!

Phương Chính đang chuẩn bị thả Độc lang cùng Hồng Hài nhi ra, chợt nghe một giọng nữ quen thuộc vang lên.

Đám A Hà đang muốn xông về trước, đột nhiên nghe tiếng rống, bản năng dừng lại, nhìn về phía Tỉnh Vũ Long.

Tỉnh Vũ Long nhướng mày:

- Nhìn cái gì? Hủy đi, hôm này dù là Thiên vương lão tử tới đây, tôi cũng muốn chiếc chuông lớn kia!

- Ai dám!

Thanh âm kia lần nữa vang lên.

Đám người lần nữa dừng bước lại.

Tỉnh Vũ Long tức giận, quay người nhìn về phía người hô, há miệng muốn mắng mỏ, kết quả đã thấy một nữ tử mặc quần da, khoác áo lông trắng bước vội tới, mắt phượng trừng trừng! Tỉnh Vũ Long nhìn thấy người tới, lập tức như bị sét đánh, lời ra tới miệng lập tức nuốt vào trong…

Chu Nhất Lạc không biết người tới là ai, cho rằng Tỉnh Vũ Long thấy mỹ nữ nên không nỡ mắng. Tỉnh Vũ Long không nỡ, cô nỡ, lập tức hô:

- Ai nha, ăn cơm mà cũng gặp phải con rệp, sao…

Chu Nhất Lạc còn chưa nói xong, đã thấy Tỉnh Vũ Long đột nhiên đẩy cô ra, cô còn chưa kịp phản ứng, Tỉnh Vũ Long đã đưa một tay tát tới!

Ba~

Một bên mặt Chu Nhất Lạc truyên tới cảm giác đau rát, không dám tin mà nhìn Tỉnh Vũ Long:

- Long ca… Anh…

- Im miệng!

Tỉnh Vũ Long nổi giận, sau đó lập tức đổi thái độ, mỉm cười nịnh nọt:

- Ai nha, đại tỷ, sao người lại tới đây?

- Đại tỷ?

Chu Nhất Lạc không chỉ một lần nghe Tỉnh Vũ Long nhắc tới đại tỷ này, cô vốn còn cho rằng đại tỷ là một lão bà nào đó, không nghĩ tới lại còn trẻ như vậy! Nghĩ tới thân phận của đối phương, Chu Nhất Lạc lập tức cảm thấy run rẩy, mồ hôi lạnh ứa ra.

Cách đó không xa, Tỉnh Vũ Hàng mỉm cười nói nhỏ:

- Trò hay bắt đầu rồi…

Tống Thiên Kiều không dám lên tiếng…

Nhưng đại tỷ mới tới căn bản không thèm để ý Tỉnh Vũ Long, sải bước chân dài, đi ngang qua Tỉnh Vũ Long. Người mà Tỉnh Vũ Long còn gọi là đại tỷ, ai dám ngăn cản? Những người khác lập tức tách ra, tránh thành một con đường. Nữ tử đi thẳng tới trước mặt Phương Chính, bộ mặt lạnh nhạt khi nãy lập tức hòa tan, cười nói:

- Phương Chính trụ trì, đã lâu không gặp. Thật ngại quá, đứa em họ không nên thân này của tôi khiến ngài phiền toái.

Phương Chính sững sờ, em họ? Tên gia hỏa phách lối nghịch thiên này lại là em họ của Tỉnh Nghiên? Hắn nhớ không lầm, Tỉnh Vũ Long là có tài sản cả tỷ, so với nhà Lâm Thái còn giàu hơn! Phía sau còn có đệ nhất gia tộc đất Cổ Lâm…

Phương Chính có chút không hiểu, bối cảnh của Tỉnh Nghiên mạnh vậy sao? Có bối cảnh như vậy mà còn đi làm phóng viên? Chẳng lẽ cũng bị hệ thống trói buộc? Phương Chính thực không nghĩ tới, vì sao có thể sống tốt đẹp, lại nhất định phải đi chịu khổ?

Phương Chính sững sờ, mấy người Tỉnh Vũ Long, Lâm Thái… Càng như bị sét đánh!

Đại tỷ lại xin lỗi hòa thượng này? Điều này cũng có nghĩa, lần này bọn hắn đá phải tấm sắt rồi a, hơn nữa, trên tấm sắt này còn có đinh ngược! Không chỉ đau, còn cắm vào da thịt bọn hắn!

Tỉnh Vũ Long nhìn qua Tỉnh Vũ Hàng đang cười ha ha, bỗng như hiểu ra, gia hỏa này đã sớm biết, nhưng lại không cảnh cáo hắn, chờ hắn tự đâm đầu vào tường! Tỉnh Vũ Long hối hận tới xanh ruột!

Có điều, có người càng hối hận hơn, đó chính là Lâm Vĩnh Thành!

Lâm Vĩnh Thành tự cho là thông minh, cho rằng Tỉnh Vũ Long mới thực là Chân long, nghĩ rằng đi theo có thể kiếm chỗ tốt, nào ngờ hóa ra lại chỉ là cá trạch! Hắn thực muốn tát cho Lâm Thái một cái, không có việc gì thì đi chạy loạn làm gì? Chạy loạn thì cũng thôi, còn muốn đoạt chuông lớn?

Lâm Vĩnh Thành biết, nếu chuyện lần này không xử lý tốt, Lâm gia bọn hắn e là thảm…

Có điều hắn còn một tia hy vọng, đó chính là hy vọng quan hệ giữa Tỉnh Nghiên cùng Phương Chính còn chưa tốt tới mức vì đó mà nổi giận, đại sát tứ phương.

Lâm Thái triệt để ngẩn người, chuyện quái gì xảy ra? Phương Chính sao lại biết đại tiểu thư Tỉnh gia? Đây chính là hòn ngọc quý trên tay Tỉnh lão gia, là chị ruột của gia chủ Tỉnh gia đời kế tiếp! Nghe Lâm Vĩnh Thành nói, nữ nhân này đánh đệ đệ như đánh con, đệ đệ của cô nhìn thấy cô như chuột thấy mèo… Nghĩ tới cảnh này, Lâm Thái thực muốn khóc, chuyện này chuyển biến quá nhanh, trái tim nhỏ bé của hắn có chút không chịu nổi…

Hơn nữa, cảm giác này thực có chút quen thuộc, có vẻ như, lần trước cũng đột ngột bị “tát” một cái, vừa ác vừa nhanh…

Tống Thiên Kiều lập tức rút về sau, chuyến đi này hắn có góp phần, rất sợ bị người nhớ thương.

Bất kể Tỉnh Nghiên xuất hiện gây chống động thế nào, suy nghĩ kia của Phương Chính cũng chỉ có lóe lên một cái, lập tức khôi phục vẻ bình tĩnh. Dù Tỉnh Nghiên có thân phận gì, trong mắt hắn cũng chỉ là một vị thí chủ thiện lành mà thôi. Hắn là người sẽ thành phật thành tổ, không cần vì thân phận của bất luận người nào mà cúi đầu.

Thế là, Phương Chính chắp hai tay, mỉm cười nói:

- A Di Đà Phật, Tỉnh thí chủ khách sáo, người em họ này của cô đúng là nóng tính. Nếu thí chủ tới muộn một chút, sợ là chùa này của bần tăng đã bị hủy.

Tỉnh Nghiên từng thấy thủ đoạn của Phương Chính, nên căn bản không tin chùa này có thể hủy, hé miệng cười nói:

- Phương Chính trụ trì, sợ là không phải chùa hủy, mà là đứa em họ này của tôi gặp xui xẻo a?

Phương Chính cười cười, từ chối cho ý kiến.

Thấy Phương Chính như thế, A Hà hừ lạnh:

- Hòa thượng vô tri, nếu không phải đại tỷ tới…

- Tiểu Long!

Không đợi A Hà nói xong, Tỉnh Nghiên đột nhiên quay đầu, mặt lạnh như sương, bước đi như Nữ vương tới trước mặt Tỉnh Vũ Long.

Tỉnh Vũ Long kiên trì bước lên một bước:

- Đại tỷ, chuyện này là hiểu lầm…

Ba~

Tỉnh Nghiên đưa tay đập tới, Tỉnh Vũ Long không dám né tránh:

- Cái này là vì cậu động tới Phương Chính trụ trì!

Tỉnh Vũ Long xoa đầu tội nghiệp nhìn Tỉnh Nghiên, không dám nói một câu.

Ba~

- Cái này là vì cậu ỷ vào gia tộc, ra ngoài làm bậy!

Tỉnh Nghiên nói.

Tỉnh Vũ Long lại xoa đầu, cắn răng chấp nhận.

Ba~

Tỉnh Nghiên lại đập tới một cái:

- Cái này là vì chưa có tôi cho phép, người của cậu dám nói chen lời!

- Không phải chứ, hắn xen vào thì đánh đệ làm gì?

Tỉnh Vũ Long ủy khuất muốn khóc.

Ba~

- Cái này là trả lời cậu!

Tỉnh Nghiên trừng mắt, tôi vốn không giảng đạo lý, cậu muốn sao?!

“Nói lý với nữ nhân? Cái tát này không oan.” Tỉnh Vũ Hàng thầm cười hắc hắc.

Bên ngoài có náo nhiệt như vậy, đám Hồng Hài nhi đã sớm chạy ra xem, nhìn thấy Tỉnh Vũ Long bị Tỉnh Nghiên đập, Hồng Hài nhi cười hắc hắc:

- Khó trách tên kia ngu ngốc như vậy, hóa ra là bị Tỉnh Nghiên thí chủ đánh. Đánh như vậy, sau này còn có thể thống minh mới là quái lạ…

Tỉnh Nghiên nghe xong, gương mặt xinh đẹp có chút đỏ, có vẻ như cô hơi bạo lực a.

- Đại tỷ, là đệ bị lợi ích che mờ hai mắt. Chiếc chuông kia giá trị quá cao…

Tỉnh Vũ Long thấy Tỉnh Nghiên đã dịu hơn chút, lập tức giải thích.

- Quá cao? Quá cao thì đoạt sao?

- Đệ muốn mua, hắn không bán a.

- Không bán thì cậu đoạt?

- Đệ…

Tỉnh Vũ Long không còn lời phản bác.

- Khỏi nói nữa, tội chết có thể miễn, nhưng tội sống khó tha. Tôi có thể không nói chuyện này lại với lão gia tử, nhưng dưới Nhất Chỉ thôn đang muốn mở trường dạy điêu khắc hàn trúc, cậu đi quyên góp đi. Nhớ kỹ, chỉ được phép dùng tiền của cậu!

---------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!

CHƯƠNG 659: MUA YÊN TĨNH

- A?

Tỉnh Vũ Long muốn khóc, xây một cái trường, còn là trường kỹ thuật, đây không phải việc chỉ cần bỏ mấy chục vạn ra là có thể. Có điều nghĩ tới Tỉnh Nghiên sẽ không đi nói với lão gia tử, lập tức thở nhẹ một hơi. Nếu hắn thu được chuông lớn này, có bỏ tiền thì cũng sẽ lập được công. Nhưng giờ không kiếm được gì, một khi bị truyền tới tai lão gia, đoán chừng sẽ bị đuổi ra khỏi cửa, cả đời làm công tử ca ăn không ngồi rồi, như vậy thà giết hắn còn hơn…

Cho nên, dù Tỉnh Vũ Long không muốn, đau lòng tới nhỏ máu, nhưng không thể không gật đầu đáp ứng.

Có điều, Tỉnh Vũ Long vẫn không hiểu:

- Đại tỷ, cần phải vậy sao? Vì một người ngoài mà…

Tỉnh Nghiên cười lạnh:

- Tôi đang cứu cậu!

Tỉnh Vũ Long trợn mắt, căn bản không tin.

Tỉnh Nghiên lại nói:

- Ngoài ra, Phương Chính trụ trì là bạn tốt nhất của tôi, cũng là cao tăng đắc đạo! Cậu đắc tội hắn, chính là đắc tội tôi! Giờ hài lòng rồi chứ?

Tỉnh Vũ Long nhìn Tỉnh Nghiên, lại nhìn gương mặt anh tuấn của Phương Chính, khẽ bừng tỉnh đại ngộ.

Tỉnh Nghiên nhìn ánh mắt của Tỉnh Vũ Long, lập tức biết tên này nghĩ sai, vừa buồn vừa tức, giậm chân nói:

- Cho cậu ba giây để đem người của cậu biến mất trước mặt tôi. Mặt khác, nếu chuông ở đây mất, tôi bất kể là ai trộm, nhất định lột da cậu trước!

Tỉnh Vũ Long ủy khuất kêu:

- Cái này… Không phải đệ động thủ cũng tìm đệ sao?

- Ba!

Tỉnh Nghiên hơi ngửa đầu, không nói đạo lý thì sao? Lập tức bắt đầu đếm ngược!

Tỉnh Vũ Long biết tính vị đại tỷ này, không nói hai lời, lập tức gọi đám A Hà chạy té khói.

Chờ Tỉnh Vũ Long chạy đi, Tỉnh Nghiên mới vỗ vỗ tay, nhìn về phía Tỉnh Vũ Hàng:

- Còn chờ tôi tiễn sao?

Tỉnh Vũ Hàng tranh thủ cười nói:

- Không cần, đại tỷ… Đệ đợi dưới chân núi, tối nay ăn một bữa a?

- Xem tâm tình!

Tỉnh Nghiên mỉm cười, sau đó phun ra một con số:

- Ba!

Tỉnh Vũ Hàng lập tức không còn bình tĩnh, tranh thủ chạy.

Còn đám Lâm Thái… Đã sớm theo Tỉnh Vũ Long cùng nhau chạy.

Phương Chính nhìn bóng lưng mấy người, yên lặng nói, nhân quả nhân quả, gây chuyện là nhân, như vậy trừng phạt là quả! Thiên đạo không hiện, Phương Chính không để ý tới!

Đương nhiên, từ đầu tới cuối hắn duy trì vẻ lạnh nhạt, nhưng lòng như rỉ máu, bởi lúc Tỉnh Nghiên nói Tỉnh Vũ Long quyên tiền cho Nhất Chỉ thôn, lại không có quyên tiền cho Nhất Chỉ tự a…

Đáng tiếc, Phương Chính trọng mặt mũi, ngại mở miệng. Nhưng lòng vẫn rất đau a, sao Tỉnh Nghiên lại không nói a?

Hắn lại không biết, hình tượng của hắn trong lòng Tỉnh Nghiên rất cao lớn, là cao tăng đắc đạo xuất trần, là kỳ nhân có thần thông, làm việc tốt không lưu danh. Tỉnh Nghiên vốn định để Tỉnh Vũ Long quyên mấy cái đại điện cho Nhất Chỉ tự, nhưng nghĩ lại, Phương Chính chỉ ở trong cái chùa nhỏ như thế, tất không phải người thích danh tiếng. Kỳ nhân như vậy hẳn là thích lánh đời, nếu không với năng lực của Phương Chính, đi đâu mà chả được.

Cho nên Tỉnh Nghiên sợ nhắc tới tiền sẽ khiến Phương Chính thấy cô quá nồng mùi tiền mà xa lánh cô, hơn nữa, cô cũng cảm thấy, tiền quá tục. Cho nên dứt khoát để Tỉnh Vũ Long quyên tiền cho Nhất Chỉ thôn, đi đường vòng như vậy, hẳn sẽ tốt hơn. Tỉnh Nghiên còn đang thầm vì bản thân mà kiêu ngạo, đúng là quá thông minh!

Chờ mọi người đều đi, Tỉnh Nghiên mới đi tới trước mặt Phương Chính, ngại ngùng nói:

- Phương Chính trụ trì, thật có lỗi, mấy đứa em họ này của tôi đều là nhị thế tổ, phách lối đã quen.

Phương Chính nhìn mấy vị tài chủ có khả năng quyên tiền đều đã chạy mất, lòng thầm rỉ máu, nhưng lại không tiện thể hiện ra ngoài, chỉ có thể cố gắng giữ nụ cười:

- A Di Đà Phật, thí chủ không cần như thế, bần tăng cũng không phải người hẹp hòi.

Lòng thầm bổ sung một câu: Bần tăng đúng là người hẹp hòi! Tiền của tôi a!

- Phương Chính trụ trì, cậu sẽ không vì bọn hắn mà ghét tôi chứ?

Tỉnh Nghiên lại gần, như có vẻ sợ sệt hỏi.

Tỉnh Nghiên vẫn biết, Phương Chính không phải người thường, tiếp xúc với người như vậy, địa vị của nàng thực không quan trọng… Đương nhiên, quan trọng nhất là lý lịch của nàng khiến nàng không có nhiều bạn, mà người có thể không màng địa vị để kết giao, cũng chỉ có mình Phương Chính. Bởi vậy, Tỉnh Nghiên rất coi trọng quan hệ bạn bè này…

Phương Chính ngửa đầu nhìn trời, như có chút suy nghĩ:

- Thí chủ nói như vậy, thực khiến bần tăng có chút suy nghĩ…

Tỉnh Nghiên khẽ xiết, ánh mắt có chút ảm đạm, quả nhiên, một khi thân phận lộ ra, tình cảm sẽ bị lấn át…

Chợt nghe Phương Chính nói:

- Thế nhưng bần tăng nghĩ tới nghĩ lui, cũng không thấy lý do gì để ghét thí chủ, vậy phải làm sao? Chờ đăng một cái tus hỏi các bạn, để mọi người cho ý kiến…

Nghe Phương Chính nói vậy, Tỉnh Nghiên khẽ sững người, đột nhiên lấy lại tinh thần, tên hòa thượng ngốc này đang trêu chọc cô a, lập tức liếc mắt phượng:

- Phương Chính trụ trì, giữ hình tượng cao tăng đắc đạo a.

Phương Chính khẽ đảo mắt theo:

- Bần tăng là bần tăng, sao được tính là cao tăng đắc đạo. Thí chủ cứ coi bần tăng là người thường là được.

Phương Chính cũng không khiêm tốn, mà hắn thực không cho rằng bản thân là cao tăng, hắn thấy, một người sớm muộn cũng hoàn tục, chỉ xưng là bần tăng thôi.

Mặc dù Phương Chính nói như vậy, nhưng Tỉnh Nghiên không cho là vậy. Ngược lại, Tỉnh Nghiên lại thấy, các Đại sư đều như thế, tâm bình khí ổn, tâm cảnh lợi hại. Đương nhiên, Tỉnh Nghiên cũng thích Phương Chính như vậy, nếu cứ khách khí xa lánh, mới khiến người ta khó chịu.

Dẫn Tỉnh Nghiên vào trong viện, ngồi dưới gốc Bồ Đề, nghe Tỉnh Nghiên kể chuyện gần đây. Cô là phóng viên, biết rất nhiều chuyện, nhất là gia thế cô lớn, rất nhiều vấn đề đều có tư liệu trực tiếp đưa tới tay. Bởi vậy Tỉnh Nghiên có rất nhiều cái để nói…

Có điều vẫn không có bạn tri tâm lắng nghe, giờ vất vả mới túm được một người, lại còn là hòa thượng rất kiên nhẫn, tự nhiên hận không thể móc gan móc ruột ra kể, trong lúc nhất thời, dưới gốc Bồ Đề chỉ còn lại tiếng Tỉnh Nghiên ríu rít kể chuyện.

Ngược lại, Phương Chính ngày ngày chỉ làm bạn với một đám đệ tử, vất vả mới nghe được chuyện ở bên ngoài, tự nhiên say sưa lắng nghe, vừa nghe vừa uống trà, quả là cuộc sống tươi đẹp…

Có người vui thì cũng có người sầu.

Đường xuống núi…

- Tại sao lại là bò a!

Thanh âm thê lương của Lâm Thái vang lên.

- Lần trước mày cũng bò thế xuống sao? Không phải mày nói là ngã sao?

Lâm Vĩnh Thành gầm phẫn nộ:

- Ai u… Đau quá, ai dìu tôi đứng lên!

- Các người im miệng, nếu không phải các người, chúng tôi sẽ lên núi này sao? Còn phải bò xuống núi như này sao?

Tỉnh Vũ Long cũng gầm thét.

- Em họ, các chú từ từ bò, anh xuống núi trước!

Tỉnh Vũ Hàng chắp tay sau lưng, nhanh nhẹn cùng hai vị Đại sư đồ cổ đi xuống.

Tống Thiên Kiều im lặng theo sau, trong mắt đầy nước mắt, lòng phẫn nộ thầm mắng: “Tôi không làm gì cả, tại sao cũng phải bò?”

Qua chuyện lần này, chỉ cần nghĩ về Nhất Chỉ sơn, Lâm Thái liền có cảm giác đau đầu gối, vô thức mà chán nản. Một lần là trùng hợp, hai lần có thể sao? Hắn không có dũng khí đi thử lần thứ ba… Trực giác nói cho hắn biết, việc này nhất định có quan hệ với hòa thượng kia! Tối thiểu cũng có quan hệ với cái chùa kia!

Không chỉ hắn, mấy người Tống Thiên Kiều, Tỉnh Vũ Long nghe chuyện kể lại, cũng cảm thấy việc này không đơn giản. Nhất là Tỉnh Vũ Long cũng không phải người thường, sau khi cẩn thận điều tra tin tức về Nhất Chỉ tự, lập tức phát hiện mấy tin tức đầy rung động: Nhất Vĩ Độ Giang, Địa Dũng Kim Liên… Lúc trước còn chỉ cho là kỹ xảo điện ảnh, giờ thì…

Hơn nữa, Tỉnh Nghiên cũng đã nói: Tôi đang cứu cậu!

Nghĩ lại, chuyện này đúng là không đơn giản.

Hơn nữa, hắn còn thăm dò được, Tỉnh Nghiên thi thoảng đi Nhất Chỉ sơn, quan hệ với Phương Chính cũng rất tốt. Nghe tới đó, Tỉnh Vũ Long triệt để bỏ suy nghĩ gây phiền phức cho Phương Chính, đồng thời phái người trông chừng Vĩnh Lạc đại chung, không cho phép kẻ nào đi gây chuyện.

Tỉnh Vũ Hàng khác Tỉnh Vũ Long, biết Tỉnh Nghiên có quan hệ không tệ với Phương Chính, cho nên hôm sau liền quay lại, lần này tới thắp hương bái phật, tiện thể công đức mười vạn.

- Tỉnh thiếu, công đức nhiều như vậy, chùa này linh thật sao?

Thư ký thấy Tỉnh Vũ Hàng đi chùa, tò mò hỏi.

- Linh, rất linh. Mười vạn đồng này có thể mua được yên tĩnh.

Tỉnh Vũ Hàng cười khổ, xuống núi.

Người khác không rõ, nhưng Tỉnh Vũ Hàng lại biết, sau khi trở về, Tỉnh Vũ Long phải nằm ba ngày mới dậy được… Hơn nữa, dù Tỉnh Nghiên không báo chuyện về nhà, nhưng dăm ba ngày lại tới chỗ Tỉnh Vũ Long bới lông tìm vết, bức Tỉnh Vũ Long gần phát điên.

Nhà Lâm Vĩnh Thành còn thảm hơn, Tỉnh Nghiên đăng bài phát hiện giao dịch ngầm của Lâm thị, các cơ quan hành chính liên tục tới kiểm tra, lại thêm Tỉnh gia tạo áp lực, Lâm gia tổn thất nặng nề.

Đương nhiên, thảm nhất vẫn là Lâm Thái, bị Lâm Vĩnh Thành kém chút đánh chết… Hơn nữa, Lâm Vĩnh Thành hạ tử lệnh, cấm bất cứ người nào tới Nhất Chỉ sơn!

Bởi vậy, Tỉnh Vũ Hàng cầm tiền tới là mua bình an, tránh cho Phương Chính nhớ thương.

Có điều, Tỉnh Vũ Hàng nghĩ nhiều, Phương Chính dù có chút hẹp hòi, nhưng Tỉnh Vũ Hàng lên núi cũng không làm gì quá đáng, Phương Chính sao có thể gây sự?

Có điều, tiền đã tới tay, Phương Chính chắc chắn không trả lại.

--------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!

CHƯƠNG 660: ĐÔNG TỚI

Rầm rầm…

Phương Chính đổ tiền công đức trong hòm ra giường, nhìn một chồng tiền mới tinh, hai mắt cong thành hình bán nguyệt. Hiện tại, Phương Chính đã có thể tự do chi phối 20% tiền hương hỏa, nói cách khác, hắn có 2 vạn! Thân là kẻ yêu tiền như mạng, há có thể không vui vẻ?

Đắc ý nhét hai vạn vào túi, Phương Chính thầm thấy con người Tỉnh Vũ Hàng này không tệ…

Một đêm không có chuyện gì xảy ra, rạng sớm thứ hai, Phương Chính đứng dậy ra khỏi thiền phòng, cùng con khỉ đi đánh trống gõ chuông, sau đó con khỉ đi quét rác, bản thân Phương Chính đi một vòng, ngửa đầu nhìn trời, đã thấy một đám ngỗng trời xếp thành một hàng bay về phía nam.

Phương Chính không nhịn được mà cảm thán:

- Mùa đông tới rồi!

Con sóc từ trên cây nhảy xuống, đáp lên bờ vai Phương Chính, Phương Chính nhướn mày:

- Tịnh Khoan, con nên giảm cân đi, trước kia nhảy xuống nhẹ nhàng, giờ đã nhảy xuống như quả tạ rồi.

Con sóc thì xấu hổ:

- Người ta đang tích mỡ, chờ đi qua ngày đông a.

Phương Chính trực tiếp cốc tới một cái, từ khi mùa thu tới, tiểu gia hỏa này như tìm được lý do để ăn thả cửa, cái miệng nhỏ lúc nào cũng bẹp bẹp như máy nghiền, không chút rảnh rỗi.

Con sóc xoa đầu, tranh thủ đổi chủ đề, ngửa đầu nhìn ngỗng trời, tò mò hỏi:

- Sư phụ, vì sao đám chim ngốc kia lại phải xếp thành một hàng? Cảm giác có chút lạ… A? Bọn nó biến hình tam giác, thật kỳ quái nha.

Phương Chính nhìn theo đám ngỗng trời, cảm thán:

- Đây là trí tuệ của loài chim, trên trời gió lớn, bay xa tất mỏi mệt. Hình tam giác cũng tốt, mà xếp thành hàng cũng tốt, chủ yếu là để tiếp kiệm thể lực.

Nói xong, Phương Chính đỡ một cái lá rụng, sau đó ném lá lên cao, chờ lá gần rơi xuống, Phương Chính lại đưa tay xuống dưới lá, nhẹ vung tay lên, lá cây lập tức bị gió mà Phương Chính quạt thổi bay nhẹ lên trên. Phương Chính nói:

- Bàn tay của vi sư chính là chim bay đầu đàn, con chim bay đầu thường là con có thể lực khỏe nhất, có nhiều kinh nghiệm nhất, lúc nó vẫy cánh, sẽ tạo một luồng khí lưu hướng lên, còn các con ngỗng sau là miếng lá cây này, mượn khí lưu hướng lên để tiết kiệm sức phi hành. Bởi vậy, những con chim phía sau là những con nhỏ, hoặc tương đối yếu. Hơn nữa con chim đầu đàn có nhiều kinh nghiệm, một khi có nguy cơ, có thể sớm báo động trước.

Đường từ bắc vào nam xa xôi, nếu không hợp tác, một mình không thể bay tới phương nam tránh rét. Chim như thế, chúng ta cũng thế, một mình thì không thể sinh tồn được, chỉ có đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau mới có thể đi xa.

Nghe Phương Chính nói, con sóc khẽ trầm tư, không biết từ lúc nào, đám Hồng Hài nhi cũng đang vây quanh, cùng rơi vào trầm tư.

Lúc này, Độc lang hơi ngửa đầu, vẻ mặt kích động, tựa như phát hiện được điểm sai:

- Sư phụ, ngài nói không đúng. Không phải Nhạc Thiên chân nhân chỉ sống một mình trong núi sao? Không phải hắn vẫn sống rất tốt sao?

Phương Chính đưa tay gõ đầu gia hỏa tự cho là đúng, cười nói:

- Mặc dù Nhạc Thiên chân nhân có thể tự cấp tự túc, nhưng có nhiều thứ như dầu muối tương dấm vẫn phải xuống núi mua. Mặt khắc, dù hắn có thể tự mình làm được những thứ này, cũng không thể sinh tồn được. Thử nghĩ, trên thế giới này chỉ còn mình hắn, sài lang hổ báo ít còn được, nếu sài lang hổ báo hoành hành, một người sao có thể sinh tồn?

Độc lang lập tức á khẩu.

Phương Chính tiếp tục nói:

- Một người muốn sinh tồn, thoạt nhìn chỉ có mình hắn, kỳ thực là do đại thế đoàn kết, mà không phải một người có năng lực này. Cho nên, sau này các con phải đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau, như vậy chùa của chúng ta mới có thể càng ngày càng tốt.

Mấy tiểu gia hỏa gật đầu tới tấp.

Phương Chính thấy đám đệ tử có ngộ tính, vui mừng bước ra ngoài, tiết trời gần đông, sương sớm đọng trên lá, chiết xạ ánh sáng mặt trời, tựa như từng viên Kim cương giấu trong bụi cỏ.

Hàn trúc gặp gió rét, vẫn tản ra một màu xanh biếc, tựa như cái rét này chẳng làm gì được nó. Ngược lại, rừng tùng phía xa đã biến thành một mảnh xanh thẫm, lá bách đã biến thành màu vàng, theo một cơn gió thổi tới, mạn thiên bay xuống, cảnh tượng thật đẹp. Càng xa xa, Thông Thiên sơn mạch cũng bắt đầu thay áo, tất cả cùng báo hiệu, mùa thu sắp qua rồi.

Đúng lúc này, sau lưng Phương Chính vang lên một tiếng kêu:

- Mốt hai mốt! Mốt hai mốt!

Phương Chính quay đầu nhìn lại, thấy Độc lang đi trước nhất, sau đó lần lượt là Hồng Hài nhi, con sóc cùng con khỉ, bốn người xếp thành hàng, ngốc ngếch đi đường.

Phương Chính quay đầu nhìn lại, nhướn mày:

- Các con làm gì vậy?

- Sư phụ, chúng con học ngỗng trời, đội hình hàng dọc, tiết kiệm sức lực.

Con sóc nhảy lên đỉnh đầu Độc lang, kêu.

Phương Chính trợn trắng mắt:

- Ngỗng trời không đủ thể lực mới cần bay theo đội ngũ, các con tinh lực tràn đầy, rảnh rỗi sinh nông nổi sao?

- Sư phụ chơi không?

Con sóc mặc kệ Phương Chính nói thế nào, bọn nó đúng là đang chơi.

Phương Chính cười ha ha, đùa sao, một người trưởng thành trí lực đầy đủ như hắn, lại còn là cao tăng đắc đạo, Phật Tổ tương lai, há có thể chơi xếp hàng với một đám động vật? Truyền ra ngoài không sợ mất mặt sao!

- Mốt hai mốt! Mốt hai mốt! Tịnh Chân, bước sai chân rồi!

Trên đỉnh núi, hòa thượng nào đó đi đầu, miệng hô nhịp điệu, gật gù đắc ý đi trên đồng cỏ…

Thời tiết càng lúc càng lạnh, ruồi muỗi cũng ngủ đông, không còn thấy nữa.

Chơi đùa một hồi, Phương Chính liền dẫn theo đám Hồng Hài nhi xuống núi.

----------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!

CHƯƠNG 661: GẶT THUÊ

Mới xuống núi, đã thấy tiếng máy kéo vang lên, tiếp đó là một cái xe kéo lúa chạy qua, thậm chí Phương Chính còn ngửi được mùi lúa thơm trong đó. Hôm nay, lại là ngày nhà nhà bận rộn thu hoạch, trong làng chả mấy nhà có người, nhiệm vụ trông nhà giao cho mấy con chó cỏ.

Từ khi có sự kiện Manh Manh bị bắt cóc, người trong thôn cũng không dám lơ là, cho dù là ngày mùa đi thu gặt cũng sẽ đưa con nhỏ ra đồng.

- Sư phụ, mọi người đi đâu hết rồi?

Hồng Hài nhi tò mò hỏi.

- Mọi người đi gặt lúa, nhiệm vụ chính của chúng ta hôm nay là giúp mọi người gặt. Ai làm nhiều thì tối nay được thêm cơm!

Phương Chính cười nói.

Các thôn dân đối xử với Nhất Chỉ tự không tệ, để báo đáp lại, Phương Chính cũng nên giúp bọn họ làm chút việc gì đó. Huống chi, những đệ tử này của hắn cũng cần tiếp xúc nhiều người, hiểu nhiều chuyện ở ngoài hơn. Quan trọng nhất là, đám gia hỏa này ngày ngày trên núi, không có việc làm thì gây loại, chẳng bằng ném xuống núi tìm việc làm.

Quả nhiên, vừa nghe tới có ăn, ai nấy đều trở nên nhiệt tình.

- Sư phụ, chúng con không phải là người thấy ăn mới làm! Ngài nói đi, làm thế nào, móng vuốt của con đã sớm đói khát khó nhịn!

Con sóc quơ tay nhỏ, hăng hái kêu.

Phương Chính trực tiếp cốc tới một cái, lại nhìn bộ dạng gấp gáp của những người khác, cười nói:

- Đừng nóng vội, ra khỏi thôn sẽ có việc cho các con làm.

Ra khỏi thôn, hai bên đường đã trải đầy một màu vàng óng, ruộng lúa chín kéo tới tận đường chân trời, trời xanh, đất vàng, ánh mắt trời vẩy xuống mặt đất, biến ruộng lúa thành một mảnh hải dương vàng óng động lòng người! Trong gió thu, cây lúa sóng lên từng đợt, tựa như sóng biếc giữa biển, từng đàn chim sẻ trộm bay xuống ăn lúa, tựa như hải âu vào biển trộm cá…

Mùi thơm của lúa bay lên, Phương Chính không nhịn được mà tán thán:

- Lại một năm thu hoạch lớn, thật tốt…

- Sư phụ, không nghĩ tới cây lúa lại đẹp vậy.

Vóc dáng của Hồng Hài nhi không cao, chỉ hơn cây lúa một cái đầu, kiễng chân lên cũng không nhìn được xa, chỉ có thể không ngừng nhảy nhảy. Nhất Chỉ thôn tọa lạc tại khu vực giao giới giữa bình nguyên và vùng núi, qua Nhất Chỉ sơn chính là Thông Thiên sơn mạch, dãy núi chập trùng, kéo dài cả ngàn dặm. Mà một bên khác của Nhất Chỉ sơn chính là đồng bằng rộng mênh mông, thích hợp trồng lúa nước. Đây cũng là nguồn kinh tế chủ yếu trước kia của Nhất Chỉ thôn.

Phương Chính cười nói:

- Chưa chín cũng rất đẹp, chỉ là con không biết thưởng thức mà thôi. Chờ xem, hiện tại còn chưa phải cảnh đẹp chân chính… Chạng vạng tối sẽ càng đẹp hơn.

Phương Chính nói như vậy, đám Hồng Hài nhi đều hiếu kỳ muốn xem, chạng vạng tối? Càng đẹp hơn? Vì sao? Đám tiểu gia hỏa yên lặng ngóng chờ sớm tới tối.

- Đi, vào xem!

Hồng Hài nhi vung tay, muốn cùng các sư huynh đệ vào ruộng lúa chơi đùa.

Phương Chính giữ chặt Hồng Hài nhi đang nhảy nhót lại, khiển trách:

- Không nên chạy loạn, sẽ làm hỏng hoa màu nhà người ta, vi sư không bồi thường được.

Mặc dù có tiền, nhưng Phương Chính không định tiêu sài bậy bạ. Tiền, dù thích thật, nhưng Phương Chính không tham, đủ sinh hoạt là được. Còn nhiều tiền, còn phải tích để xây dựng chùa chiền, thiếu rất nhiều…

Dẫn theo các đồ đệ từ xa đi tới, xa xa có thể thấy các thôn dân mặc đồ lao động đứng trong ruộng, vừa đi vừa dò xét, không biết đang làm gì.

- Vị Pháp sư này, xin hỏi một chút, người trong thôn đang cắt lúa sao?

Đúng lúc này, một giọng nói ồm ồm mang theo khẩu âm Tây bắc vang lên.

Phương Chính quay đầu nhìn lại, thấy một nhóm năm người cả nam nữ, dẫn theo cả trẻ nhỏ, dù là nam hay nữ đều cõng theo chăn mền thật dày, liềm dao đủ cả, dù là trẻ nhỏ cũng sách không ít đồ. Những người này có làn da ngăm đen, thô ráp, vẻ mặt gian nan vất vả, đôi mắt mệt mỏi chứa đựng khát vọng, tựa như đang mong Phương Chính trả lời chắc chắn.

Trong mấy người, cũng chỉ có hai đứa trẻ nhỏ đang ngây thơ tò mò nhìn thế giới, có chút sợ hãi người lạ, nhất là đối với Độc lang cùng con khỉ, ánh mắt vừa tò mò, mà càng nhiều là sợ hãi. Hai tiểu gia hỏa núp sau lưng người lớn, len lén nhìn qua.

Mấy người này, hiển nhiên là người thường xuyên phơi nắng phơi gió, Phương Chính chắp hai tay lại:

- A Di Đà Phật, các vị thí chủ, các anh là người gặt thuê?

Tây bắc là vùng rừng núi, nhiều đồng bào dân tộc thiểu số, đa phần những người ở đây quanh năm suốt tháng sống với ruộng nương. Nhưng đất núi cằn cỗi, hàng năm cũng không thu hoạch được bao nhiêu, cho nên hàng năm, mỗi khi tới mùa thu hoạch, đều sẽ có lượng lớn dân công cầm liềm ra ngoài giúp người thu hoạch lúa, kiếm lấy tiền công, cải thiện sinh hoạt.

Có điều Tây bắc cách đây khá xa, bình thường người Nhất Chỉ thôn chỉ thuê những thôn dân ở phụ cận, thôn này tới mùa mà thôn khác chưa thì qua giúp nhau, hoặc trả tiền, hoặc sau đợi tới mùa của thôn kia thì trả công. Hơn nữa, thôn ở gần nhau, cũng hiểu tính nhau, ai làm việc nhanh nhẹn, ai thích lười biếng, mọi người đều hiểu. Người lười không ai thuê, người nhanh nhẹn thì nhanh chóng đoạt, đây chính là giá thị trường.

Có điều, những người này hiển nhiên không phải thôn dân ở đây! Nhưng Nhất Chỉ thôn này vắng như vậy…

Mặc dù trong lòng cũng không có nghi vấn gì nhiều, chỉ mới lóe lên một cái mà thôi.

Nam tử đi đầu có vẻ rất chất phác, nghe Phương Chính hỏi, lập tức gật đầu:

- Đúng vậy, chúng tôi tới từ Tây bắc. Pháp sư, cậu biết gần đây có nhà nào cần thuê người gặt không?

Phương Chính nhìn quanh đồng lúa, trời đã gần tới mùa đông, nếu để thêm mấy hôm có thêm sương nữa, vậy sẽ khó làm. Phương Chính gật đầu:

- Bần tăng biết chỗ nào cần người gặt giúp, có điều, người trong thôn bình thường đều đã có người làm giúp cố định.

- A… Như vậy sao…

Nam tử nghe xong, ánh mắt có chút ảm đạm.

Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!

CHƯƠNG 661: GẶT THUÊ

Mới xuống núi, đã thấy tiếng máy kéo vang lên, tiếp đó là một cái xe kéo lúa chạy qua, thậm chí Phương Chính còn ngửi được mùi lúa thơm trong đó. Hôm nay, lại là ngày nhà nhà bận rộn thu hoạch, trong làng chả mấy nhà có người, nhiệm vụ trông nhà giao cho mấy con chó cỏ.

Từ khi có sự kiện Manh Manh bị bắt cóc, người trong thôn cũng không dám lơ là, cho dù là ngày mùa đi thu gặt cũng sẽ đưa con nhỏ ra đồng.

- Sư phụ, mọi người đi đâu hết rồi?

Hồng Hài nhi tò mò hỏi.

- Mọi người đi gặt lúa, nhiệm vụ chính của chúng ta hôm nay là giúp mọi người gặt. Ai làm nhiều thì tối nay được thêm cơm!

Phương Chính cười nói.

Các thôn dân đối xử với Nhất Chỉ tự không tệ, để báo đáp lại, Phương Chính cũng nên giúp bọn họ làm chút việc gì đó. Huống chi, những đệ tử này của hắn cũng cần tiếp xúc nhiều người, hiểu nhiều chuyện ở ngoài hơn. Quan trọng nhất là, đám gia hỏa này ngày ngày trên núi, không có việc làm thì gây loại, chẳng bằng ném xuống núi tìm việc làm.

Quả nhiên, vừa nghe tới có ăn, ai nấy đều trở nên nhiệt tình.

- Sư phụ, chúng con không phải là người thấy ăn mới làm! Ngài nói đi, làm thế nào, móng vuốt của con đã sớm đói khát khó nhịn!

Con sóc quơ tay nhỏ, hăng hái kêu.

Phương Chính trực tiếp cốc tới một cái, lại nhìn bộ dạng gấp gáp của những người khác, cười nói:

- Đừng nóng vội, ra khỏi thôn sẽ có việc cho các con làm.

Ra khỏi thôn, hai bên đường đã trải đầy một màu vàng óng, ruộng lúa chín kéo tới tận đường chân trời, trời xanh, đất vàng, ánh mắt trời vẩy xuống mặt đất, biến ruộng lúa thành một mảnh hải dương vàng óng động lòng người! Trong gió thu, cây lúa sóng lên từng đợt, tựa như sóng biếc giữa biển, từng đàn chim sẻ trộm bay xuống ăn lúa, tựa như hải âu vào biển trộm cá…

Mùi thơm của lúa bay lên, Phương Chính không nhịn được mà tán thán:

- Lại một năm thu hoạch lớn, thật tốt…

- Sư phụ, không nghĩ tới cây lúa lại đẹp vậy.

Vóc dáng của Hồng Hài nhi không cao, chỉ hơn cây lúa một cái đầu, kiễng chân lên cũng không nhìn được xa, chỉ có thể không ngừng nhảy nhảy. Nhất Chỉ thôn tọa lạc tại khu vực giao giới giữa bình nguyên và vùng núi, qua Nhất Chỉ sơn chính là Thông Thiên sơn mạch, dãy núi chập trùng, kéo dài cả ngàn dặm. Mà một bên khác của Nhất Chỉ sơn chính là đồng bằng rộng mênh mông, thích hợp trồng lúa nước. Đây cũng là nguồn kinh tế chủ yếu trước kia của Nhất Chỉ thôn.

Phương Chính cười nói:

- Chưa chín cũng rất đẹp, chỉ là con không biết thưởng thức mà thôi. Chờ xem, hiện tại còn chưa phải cảnh đẹp chân chính… Chạng vạng tối sẽ càng đẹp hơn.

Phương Chính nói như vậy, đám Hồng Hài nhi đều hiếu kỳ muốn xem, chạng vạng tối? Càng đẹp hơn? Vì sao? Đám tiểu gia hỏa yên lặng ngóng chờ sớm tới tối.

- Đi, vào xem!

Hồng Hài nhi vung tay, muốn cùng các sư huynh đệ vào ruộng lúa chơi đùa.

Phương Chính giữ chặt Hồng Hài nhi đang nhảy nhót lại, khiển trách:

- Không nên chạy loạn, sẽ làm hỏng hoa màu nhà người ta, vi sư không bồi thường được.

Mặc dù có tiền, nhưng Phương Chính không định tiêu sài bậy bạ. Tiền, dù thích thật, nhưng Phương Chính không tham, đủ sinh hoạt là được. Còn nhiều tiền, còn phải tích để xây dựng chùa chiền, thiếu rất nhiều…

Dẫn theo các đồ đệ từ xa đi tới, xa xa có thể thấy các thôn dân mặc đồ lao động đứng trong ruộng, vừa đi vừa dò xét, không biết đang làm gì.

- Vị Pháp sư này, xin hỏi một chút, người trong thôn đang cắt lúa sao?

Đúng lúc này, một giọng nói ồm ồm mang theo khẩu âm Tây bắc vang lên.

Phương Chính quay đầu nhìn lại, thấy một nhóm năm người cả nam nữ, dẫn theo cả trẻ nhỏ, dù là nam hay nữ đều cõng theo chăn mền thật dày, liềm dao đủ cả, dù là trẻ nhỏ cũng sách không ít đồ. Những người này có làn da ngăm đen, thô ráp, vẻ mặt gian nan vất vả, đôi mắt mệt mỏi chứa đựng khát vọng, tựa như đang mong Phương Chính trả lời chắc chắn.

Trong mấy người, cũng chỉ có hai đứa trẻ nhỏ đang ngây thơ tò mò nhìn thế giới, có chút sợ hãi người lạ, nhất là đối với Độc lang cùng con khỉ, ánh mắt vừa tò mò, mà càng nhiều là sợ hãi. Hai tiểu gia hỏa núp sau lưng người lớn, len lén nhìn qua.

Mấy người này, hiển nhiên là người thường xuyên phơi nắng phơi gió, Phương Chính chắp hai tay lại:

- A Di Đà Phật, các vị thí chủ, các anh là người gặt thuê?

Tây bắc là vùng rừng núi, nhiều đồng bào dân tộc thiểu số, đa phần những người ở đây quanh năm suốt tháng sống với ruộng nương. Nhưng đất núi cằn cỗi, hàng năm cũng không thu hoạch được bao nhiêu, cho nên hàng năm, mỗi khi tới mùa thu hoạch, đều sẽ có lượng lớn dân công cầm liềm ra ngoài giúp người thu hoạch lúa, kiếm lấy tiền công, cải thiện sinh hoạt.

Có điều Tây bắc cách đây khá xa, bình thường người Nhất Chỉ thôn chỉ thuê những thôn dân ở phụ cận, thôn này tới mùa mà thôn khác chưa thì qua giúp nhau, hoặc trả tiền, hoặc sau đợi tới mùa của thôn kia thì trả công. Hơn nữa, thôn ở gần nhau, cũng hiểu tính nhau, ai làm việc nhanh nhẹn, ai thích lười biếng, mọi người đều hiểu. Người lười không ai thuê, người nhanh nhẹn thì nhanh chóng đoạt, đây chính là giá thị trường.

Có điều, những người này hiển nhiên không phải thôn dân ở đây! Nhưng Nhất Chỉ thôn này vắng như vậy…

Mặc dù trong lòng cũng không có nghi vấn gì nhiều, chỉ mới lóe lên một cái mà thôi.

Nam tử đi đầu có vẻ rất chất phác, nghe Phương Chính hỏi, lập tức gật đầu:

- Đúng vậy, chúng tôi tới từ Tây bắc. Pháp sư, cậu biết gần đây có nhà nào cần thuê người gặt không?

Phương Chính nhìn quanh đồng lúa, trời đã gần tới mùa đông, nếu để thêm mấy hôm có thêm sương nữa, vậy sẽ khó làm. Phương Chính gật đầu:

- Bần tăng biết chỗ nào cần người gặt giúp, có điều, người trong thôn bình thường đều đã có người làm giúp cố định.

- A… Như vậy sao…

Nam tử nghe xong, ánh mắt có chút ảm đạm.

Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!

CHƯƠNG 662: GẶT LÚA

Phương Chính nhìn đám người, dẫn theo cả người nhà, đúng là không dễ dàng, lòng có chút không đành, hỏi:

- Mấy vị, các anh không tới vùng đồng bằng mà gặt thuê, lại chạy tới tận đây làm gì?

- Ai… Một lời khó nói hết. Pháp sư, xin lỗi, chúng ta còn phải đi tiếp, không thể ở lại nói chuyện với cậu.

Nam tử lắc đầu, chuẩn bị cáo từ rời đi.

Đúng lúc này, một tiếng la truyền đến.

- Phương Chính trụ trì, ngọn gió nào thổi ngài xuống núi vậy!

Phương Chính quay đầu nhìn lại, đã thấy Vương Hữu Quý vui vẻ đi tới, tựa như có chuyện vui gì đó, cười tới ngoác cả miệng.

Phương Chính nói:

- A Di Đà Phật, ngày mùa thu hoạch, bần tăng dẫn các đệ tử xuống giúp, trải nghiệm ngày thu hoạch. Thí chủ, anh đi đâu đây?

Vương Hữu Quý hiển nhiên đã sớm đoán được vì sao Phương Chính xuống, dù sao, mỗi năm tới ngày này, Nhất Chỉ tự đều xuống núi hỗ trợ thu gặt. Vương Hữu Quý đang muốn nói gì đó, ánh mắt đột nhiên nhìn tới mấy người xa lạ, từ khi Manh Manh bị bắt cóc một lần, Nhất Chỉ thôn đều khá cảnh giác với người từ ngoài tới. Vương Hữu Quý nói:

- Phương Chính trụ trì, mấy vị này là?

Phương Chính nói:

- Mấy vị này tới từ Tây bắc, tới gặt thuê.

Nói xong, Phương Chính giới thiệu Vương Hữu Quý cho mấy người lạ:

- Vị này là trưởng thôn Nhất Chỉ thôn, các anh muốn tìm việc, vậy phải nhờ hắn.

Mấy người gặt thuê nghe xong, ánh mắt đầy khát vọng nhìn Vương Hữu Quý, ánh mắt rất đơn thuần, chỉ có khát vọng muốn tìm việc để làm thôi.

Nhìn những người này, Vương Hữu Quý vốn có chút bài xích cũng đột nhiên khẽ mềm lòng, móc một hộp thuốc, phát cho đám người:

- Mấy vị, đi đường mệt nhọc, đi, tới nhà tôi ngồi một chút.

Đám người có ba nam hai nữ, gồm hai đôi vợ chồng trung niên cùng một thanh niên trẻ, lại thêm hai đứa nhỏ, một nam một nữ.

Nam tử đi đầu khá lớn tuổi, trên mặt đầy nếp nhăn, đưa tay nhận lấy điếu thuốc mà Vương Hữu Quý đưa tới, nhìn nhãn hiệu, lập tức cười đưa lên mũi ngửi, lại cẩn thận kẹp vào trên vành tai, sau đó móc ra hộp thuốc của bản thân, chuẩn bị châm thuốc.

Những người khác cũng làm tương tự, đều không nỡ hút thuốc Vương Hữu Quý đưa.

Vương Hữu Quý thấy vậy, nhướn mày:

- Mấy vị?

Nam tử cầm đầu gãi gãi đầu:

- Thuốc tốt như vậy, thực không nỡ hút luôn, giữ lại… Hắc.

Nói tới đây, nam tử có chút ngượng ngùng cười hai tiếng.

Vương Hữu Quý thấy vậy, trực tiếp nhét cả hộp thuốc vào tay người đối diện, nói:

- Giữ lại làm gì? Cầm lấy!

Nam tử sững sờ, sau đó ngu ngơ nhìn Vương Hữu Quý, con mắt có chút đỏ lên, tay cầm thuốc cũng có chút run rẩy, lại lập tức đưa bao thuốc trả lại, lắc đầu như trống bỏi:

- Không được, tôi không thể nhận, cái này đắt quá…

Vương Hữu Quý nhìn nam tử giản dị trước mắt, tựa như thấy bản thân trước kia, cái gì cũng không nỡ, hút thuốc cũng phải chờ có khách mới dám hút cùng. Nhìn lại bản thân bây giờ, thuốc rẻ không hút, còn chuẩn bị mua xe… So sánh trước sau, Vương Hữu Quý chợt phát hiện, vốn cho là áp lực làm giàu giúp cả thôn trên người hắn không những không bỏ bớt, mà còn nặng thêm mấy phần.

Nghĩ tới đây, Vương Hữu Quý lại đẩy bao thuốc lại:

- Huynh đệ, cầm đi. Thuốc này cũng không phải cho không các cậu, chút nữa các cậu nói cho tôi biết, các cậu có thể làm gì. Ngày mùa tới rồi, thôn chúng tôi đúng là thiếu người.

Nam tử biết Vương Hữu Quý đang tìm lý do, không giống như bố thí, lòng càng thêm ấm, gật đầu:

- Được, được…

- Được rồi, đừng đứng đây nữa. Nhiều hành lý như vậy hẳn cũng không nhẹ, tới nhà tôi ngồi một chút. Tiểu gia hỏa, bác đáng sợ vậy sao? Thấy bác liền trốn tránh?

Vương Hữu Quý đùa hai đứa nhỏ, không khí liền dịu đi không ít.

Phương Chính đi theo Vương Hữu Quý cùng tới nhà Vương Hữu Quý, có điều Phương Chính cũng không thấy Tưởng Chu đâu, nghe Vương Hữu Quý nói, Tưởng Chu có chút việc ở trường, cho nên sớm rời đi rồi.

- Phương Chính trụ trì, gần đây có tin tốt a!

Vương Hữu Quý hưng phấn nói.

- Ồ? Tin tốt gì?

Phương Chính cười, có chút đoán được vì sao Vương Hữu Quý hưng phấn như thế, nhưng cũng không nói ra.

- Hắc hắc, hôm nay có nhà giàu tới chỗ chúng tôi khảo sát, cảm thấy chúng tôi khắc rất đẹp, hơn nữa lại có Tưởng Chu Đại sư tọa trấn. Hắn quyết định đầu tư một trường học cho thôn chúng tôi, hơn nữa, quyền kinh doanh toàn bộ giao cho thôn, hắn không thu phí một phần. Trường học này sẽ chuyên dùng để dạy nghề khắc, thế nào? Tin vui chứ? Ha ha… Sau này Nhất Chỉ thôn chúng ta sẽ có một trường kỹ thuật a!

Vương Hữu Quý hưng phấn như trẻ nhỏ được mua đồ chơi.

Phương Chính cười theo, nhà giàu coi trọng kỹ thuật khắc của Nhất Chỉ thôn, muốn quyên tiền xây trường học? Tương lai còn không thu lợi nhuận? Trên thế giới này làm gì có nhà giàu nào ăn no rỗi việc như thế… Phương Chính biết, người làm thế cũng chỉ có tên quỷ Tỉnh Vũ Long xui xẻo mà thôi. Vì thế, Phương Chính thầm hung hăng ca ngợi Tỉnh Nghiên!

Thực sự đúng là người tốt nha…

Đám người ngồi xuống, mấy người gặt thuê cũng dỡ hành lý, vừa đặt trên đất đã liền dấy lên một đợt bụi, có thể thấy được, mấy cái đồ này cũng không nhẹ.

Hai đứa nhỏ vẫn quanh quẩn không dám chạy loạn, đôi mắt không ngừng đảo quanh nhìn đám Độc lang, có lẽ, hai đứa nhỏ nghĩ nơi này là vườn bách thú, vô cùng hứng thú quan sát.

Giới thiệu một hồi, Phương Chính mới biết năm người này là người một nhà, lão đại Chu Tử Thiện, dâu cả Thẩm Thích Gia, lão nhị Chu Tử Uyên, dâu thứ Mã Tĩnh Như, lão tam Chu Tử Hằng, cũng là người nhỏ nhất, tuổi mới chừng hai mươi, làn da ngăm đen, cười có chút hoạt bát, con mắt đen sáng bóng, thân là người trẻ tuổi cũng có sức sống của người trẻ tuổi, không như hai người anh, đã bị cuộc sống tra tấn làm thiếu một phần tinh khí thần.

- Hai vị huynh đệ, nói thật, chúng tôi cũng lần đầu thấy người gặt thuê từ ngoài tới. Theo lý mà nói, các cậu nên tới mấy vùng đồng bằng trung tâm để gặt thuê a?

Vương Hữu Quý rót nước, nói.

Đây cũng là chuyện mà Phương Chính đang suy nghĩ, từ Tây bắc tới Đông bắc, đường đi quá xa a.

Chu Tử Thiện uống một hớp nước lớn, cười khổ:

- Trưởng thôn, anh cho rằng chúng tôi không muốn tới đó làm sao? Nơi đó gần nhà, kiếm tiền xong dễ trở về, còn có thể tiết kiệm lộ phí đi đường. Những năm trước chúng tôi đều tới đó làm, có điều hai năm nay không được…

Nói tới đây, Chu Tử Thiện thở dài, mắt trực trào nước mắt.

Lão nhị Chu Tử Uyên tiếp tục nói:

- Chúng tôi cũng không có cách nào khác, năm nay Tây bắc khô hạn, nước mưa ít, hoa màu ở nhà gần như mất trắng. Còn ở đồng bằng, chúng tôi có tới, dù là người quen thì người ta đã không cần nữa.

-------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!

CHƯƠNG 663: KHÔNG DỪNG ĐƯỢC CHÂN

- Ồ? Vì sao lại vậy?

Phương Chính thầm buồn bực, Nhất Chỉ thôn chỉ cần là người chịu khó làm, mọi người sẽ tranh về gặt. Trừ phi ngươi quá lười, mọi người mới không cần đến. Nhưng nhìn ba anh em trước mắt này, hẳn là người chăm chỉ cần cù, sao lại không có ai thuê?

Chu Tử Uyên bất đắc dĩ:

- Giờ đã có máy móc, cái máy kia đúng là thần kỳ, đi mấy vòng là đã cắt xong cả mảnh ruộng. Chúng tôi dù cắt nhanh, kỹ thuật thành thạo, nhưng nhân lực cũng chỉ là nhân lực, không so được với máy móc. Huống chi, tiền công còn thấp hơn so với dùng người… haizzzzzz…

Nói tới đây, Chu Tử Thiện cùng Chu Tử Uyên không nhịn được mà lần nữa thở dài, chỉ có lão tam Chu Tử Hằng là còn chưa biết vị sầu đời.

- Hóa ra là như vậy, cái này cũng khó trách, nhiều nơi đã có máy gặt. Ở đâu có vụ mùa là người ta tới, một đường đi cũng kiếm không ít tiền. Các cậu cũng nên mua một cái máy gặt, thời đại mới rồi, không thể chỉ dùng sức người mà làm việc.

Vương Hữu Quý gật đầu, tỏ ra đã hiểu.

Chu Tử Uyên lắc đầu nói:

- Chúng tôi cũng muốn mua, nhưng còn thiếu một chút tiền, chỉ mong năm nay có thể kiếm được phần tiền còn lại. Kết quả, máy gặt gần như đã phổ cập, còn máy gặt liên hợp thì quá đắt… còn may, còn một số vùng núi, vùng trũng không thể dùng máy được, chúng tôi mới có thể kiếm thêm một chút. Chúng tôi đã đi từ giữa tháng sáu, một đường đi hướng đông, một đường tìm việc, mãi cho tới bây giờ. Trưởng thôn, chúng tôi đã xem qua, địa hình ở đây khá bằng phẳng, có vẻ như cũng không cần nhân lực gặt. Chúng tôi sẽ không quấy rối, chuẩn bị đi những chỗ khác tìm cơ hội.

Nói xong, Chu Tử Uyên vỗ đứa nhỏ bên cạnh, tiểu gia hỏa mệt mỏi nhìn Chu Tử Uyên:

- Cha… con mệt rồi, nghỉ ngơi một chút rồi lại đi a.

Chu Tử Uyên nghe vậy, hai mắt lập tức đỏ lên, có người cha nào mà không sót con, đứa nhỏ dù đầy tinh lực, nhưng nhỏ vẫn là nhỏ, cùng một đoạn đường, mấy người Chu Tử Uyên có thể cắn răng kiên trì, nhưng đứa nhỏ không theo nổi.

Vương Hữu Quý cùng Phương Chính nhìn nhau, Phương Chính hỏi:

- Chu thí chủ, các anh đi đường cực khổ như vậy, vì sao còn mang theo con nhỏ?

- Không mang không được, trong nhà không còn ai nữa, cũng không thể để hai đứa nó ở nhà một mình được…

Thê tử của Chu Tử Uyên có chút oán giận nói.

Chu Tử Uyên nghe vậy, ánh mắt lại càng thêm ảm đạm, tựa như già thêm mấy phần.

- Mẹ, con cũng mệt mỏi, chúng tôi nghỉ một chút được không?

Tiểu nha đầu cũng kéo tay mẹ, thấp giọng nói.

Thẩm Ái Gia lại nghiêm nghị, vỗ cái mông tiểu nha đầu, thấp giọng khiển trách:

- Nghỉ ngơi lâu như vậy còn chưa đủ sao? Còn nghỉ nữa trời sẽ tối, lãng phí cả hôm nay. Một ngày không kiếm tiền, về sau ăn cái gì, uống cái gì?

Tiểu nha đầu bị Thẩm Ái Gia khiển trách, lập tức không dám lên tiếng nữa, kéo góc áo mẹ, đầy ủy khuất.

Chu Tử Thiện thấy vậy, tranh thủ đứng lên:

- Trưởng thôn, cảm ơn ngài chiêu đãi, chúng tôi không dám quấy rầy nữa…

Phương Chính có thể thấy vẻ sốt ruột cảu Chu Tử Thiện, đối với người gặt thuê mà nói, một ngày không làm việc là một ngày lãng phí. Hơn nữa, thời tiết đã dần về đông, chậm mấy ngày nữa, mọi người cũng thu hoạch xong, bọn hắn càng không thể kiếm tiền. Hiện tại thời gian đang gấp, khó trách thái độ vội vàng như thế.

Nhưng Phương Chính càng hiểu hơn Chu Tử Thiện, đồng ruộng quanh đây cơ bản đều là địa thế bằng phẳng. Hơn nữa, mọi người đã sớm thương lượng, thuê lẫn nhau, người ngoài rất khó chen vào.

Nhưng nhìn mấy người lớn này, đeo túi lớn túi nhỏ, lại còn muốn kéo theo hai đứa nhỏ ra ngoài, Phương Chính có chút đau lòng.

Hồng Hài nhi lén kéo góc áo Phương Chính, con sóc trực tiếp kéo lỗ tai Phương Chính lau nước mắt.

Độc lang tội nghiệp nhìn Phương Chính, con khỉ thì không ngừng lẩm bẩm gì đó… Phương Chính nghiêng tai lắng nghe, rõ ràng nghe được:

- Hòa thượng sắt đá… A Di Đà Phật…

Phương Chính trợn hai mắt, thực muốn cốc cho con khỉ ngốc này một trận.

Có điều, Phương Chính cũng không rảnh đáp lại mấy tên đồ đệ này, lại nhìn sang Vương Hữu Quý, nói:

- Thí chủ, cũng sắp tới mùa đông rồi, thuê thêm mấy người sẽ nhanh hơn, tránh để sương xuống thì khó mà làm việc…

- Được rồi, Phương Chính trụ trì, tôi đã hiểu. Kỳ thực tôi cũng rất khó xử… cậu cũng biết, mấy năm nay, thôn chúng ta vì tiết kiệm tiền nên đều đi đổi công gặt. Nhưng năm nay đã khác, mọi người đều đã có tiền rồi, cho nên định cùng góp tiền để mua cái máy gặt liên hợp. Dương Hoa đã đi mua rồi, hẳn cũng đang chuẩn bị về.

Nói tới đây, Vương Hữu Quý nhún vai, ý rất rõ ràng.

Phương Chính cũng hiểu, đã đầu tư mua máy gặt, ai còn đi thuê người?

Đúng lúc này, Tống Nhị Cẩu đi tới, gia hỏa này cầm liềm, cười toe toét nhìn đám người. Nhìn thấy mấy người lạ, cũng hiếu kỳ lại gần hỏi:

- Trưởng thôn, những người này là ai? Sao mang theo túi lớn túi nhỏ, còn cả trẻ em thế này?

Vương Hữu Quý kể tóm gọn lại sự việc, sau đó cười khổ:

- Tôi cũng muốn giúp bọn họ một chút, nhưng thôn chúng ta thực đã không cần thuê người gặt rồi. À… cậu định đi đâu đây?

Tống Nhị Cẩu cầm liềm đẩy đẩy cái mũ:

- Không phải đang khuyến khích khai hoang sao, tôi có một mảnh đất trên ven sông, mấy nữa dù máy gặt có về cũng không làm ở đó được, cho nên dứt khoát tự thu hoạch, bận bịu một hồi tới tận trưa, cuối cùng cũng xong.

Nghe được đoạn đầu Tống Nhị Cẩu nói, ánh mắt của mấy người sáng lên, kết quả lại nghe đã làm xong.

Phương Chính cùng Vương Hữu Quý còn đơn, mấy người Hồng Hài nhi nghe xong lập tức thấy không vui, bọn nó chạy tới đây để làm việc, thế mà lại không có việc gì để làm, lòng đang khó chịu! Thế mà gia hỏa này lại tự đi làm việc, hơn nữa lại còn làm xong rồi! Huống chi, còn có mấy người đáng thương đang chờ việc làm! Kết quả, cả đám hung hãn trừng mắt nhìn Tống Nhị Cẩu, thầm thấy kẻ này chạy tới đây để phá đám!

Tống Nhị Cẩu bị nhìn đến hoảng:

- Phương Chính trụ trì, ánh mắt đám đệ tử này của ngài thật kỳ quái a?

Phương Chính nghiêng đầu, đám Hồng Hài nhi lập tức thu lại ánh mắt hung ác, ai nấy ngơ ngác đứng yên nhìn Tống Nhị Cẩu, nhìn tới mức Tống Nhị Cẩu sửng sốt, biểu lộ của đám gia hỏa này đổi tới đổi lui quá thống nhất a…

-------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!

CHƯƠNG 664: NGHỈ Ở TRONG PHÒNG

Phương Chính nói:

- Không có gì, bọn nó ăn nhiều lại không có việc gì làm, cho nên ăn không tiêu đó thôi. Đúng rồi, thí chủ Tống, trong thôn có nhiều người làm như anh không?

Tống nhị cẩu khẽ ngây người, không hiểu Phương Chính hỏi để làm gì?

Đúng lúc này, Vương Hữu Quý vỗ tay cái đét, cười nói:

- Ha ha… Tống Nhị Cẩu, tiểu tử cậu đúng là phúc tinh. Nhắc tôi mới nhớ, chỗ kia có một mảnh ruộng khá lớn, nhưng địa thế không tiện cho máy móc vào. Hơn nữa, nếu tôi nhớ không lầm, mấy thôn khác cũng có một mảnh tương tự?

Tống Nhị Cẩu gãi gãi đầu:

- A… đúng vậy… thì sao!

Phương Chính cùng Vương Hữu Quý đồng thời cười.

Người Nhất Chỉ thôn không lười, bình thường đều sẽ tự mình làm. Nhưng giờ thì khác, già trẻ trong thôn chỉ cần có thời gian đều sẽ để khổ luyện tay nghề điêu khắc, tối thiểu nhất, mỗi nhà cũng phải có một người học cái này. Dù sao hàn trúc ở đây nhiều, lấy mãi không hết, dùng mãi không cạn, vừa không phá hoại tự nhiên, vừa có thể kiếm tiền. Đúng là không có chuyện gì tốt hơn…

Dưới sự trợ giúp của Hầu tử, Mập mạp cùng Tỉnh Vũ Long, Nhất Chỉ thôn đã dần tạo dựng được tên tuổi. Cho nên ngoài du khách tới mua ra, các thương lái cũng tới đặt hàng, dựa theo tay nghề cao thấp mà chia giá cả. Có điều, dù thế nào cũng đều chỉ là đồ luyện tập, không bán thì cũng vứt đi, cho nên mọi người cũng nguyện điêu khắc, vừa kiếm tiền, vừa luyện tay nghề.

Bởi vậy, so với đi gặt đống lúa trên bãi kia, còn không bằng điêu khắc thêm, bán ra còn hiệu suất hơn.

Còn người gặt thuê khi trước, đều là người ở mấy thôn phụ cận, bây giờ sinh hoạt đều đã khá hơn, không mấy người muốn đi làm thêm nữa. Cho nên đại đa số đều chỉ là giúp nhau, đổi công, hoặc kiếm chút tiền mua rượu thuốc, cho nên…

Vương Hữu Quý lập tức đứng dậy, đuổi theo mấy người Chu Tử Thiện, nói tình huống khái quát, mấy người Chu Tử Thiện lập tức vui vẻ rớt nước mắt, nói cảm ơn liên tục.

- Mọi người chớ vội cảm ơn, chúng ta đi xem tình huống cụ thể trước đã. Bùn ở bãi kia rất dày, không dễ làm đâu.

Vương Hữu Quý nói.

Mấy người Chu Tử Thiện không ý kiến:

- Không sao, chỉ cần có việc là được.

Phương Chính nhìn mấy người Chu Tử Thiện, lòng thầm cảm thán, năm ngoái hắn nghèo tới thiếu cả cơm ăn, năm nay lại đã không cần vì cơm mà phiền muộn. Hắn bỗng có một ý nghĩ, nếu có một ngày, hắn có thể tiếp tế thiên hạ, việc đó mới là đại công đức! Có điều hắn ngẫm lại, tiếp tế thiên hạ? Quá khó khăn! Tuyệt đối không phải chỉ cần có tiền, có quyền là làm được. Chỉ có một phần người nghèo, người khổ là do thiên tai, bệnh hại. Còn đại đa số đều là nghèo tinh thần. Kẻ lười biếng, nghiện ngập, những người như thế, cho tiền, cho đồ ăn thì có thể có ích lợi gì? Ngược lại, chẳng những không phải là công đức, mà còn là hại người.

Nghĩ một hồi, cả đám đã ra khỏi thôn, đi tới gần con sông, quả nhiên như Vương Hữu Quý nói, bùn nước rất dày, giẫm xuống một cái là lún thật sâu, di chuyển như vậy rất tốn sức.

Có điều mấy người Chu Tử Thiện cũng không có ý ngại, ngược lại, ánh mắt sáng như nhìn thấy tân nương.

Chu Tử Thiện nói:

- Trưởng thôn yên tâm, việc này chúng tôi làm được!

Vương Hữu Quý nói:

- Chỉ cần các cậu chịu làm là được, tôi đi nói với chủ mảnh đất này, việc này có thể giao cho các cậu. Còn việc tiền nong, tôi đi nói với bọn họ đã.

- Trưởng thôn, việc tiền bạc để tới lúc đó rồi nói, chúng tôi đi làm việc trước.

Chu Tử Thiện cười nói.

Chu Tử Uyên cũng cười:

- Đã lâu không làm việc rồi, đại ca, đệ xuống thử trước…

Đang lúc nói chuyện, Chu Tử Thiện buông đống đồ trên lưng xuống, cầm liềm đi vào trong, mỗi bước đều lún sâu quá mắt cá chân. Chu Tử Uyên chẳng những không chê, lại cười:

- Ha ha, bùn rất sâu…

Vương Hữu Quý nghe mấy người Chu Tử Thiện không hỏi giá tiền, lại chủ động đi làm trước, cũng khẽ sững sờ. Ngây người một hồi. Đã lại thấy Chu Tử Hằng cầm liềm đi vào theo, vừa đi vừa nói:

- Nhị ca, chúng ta so xem ai nhanh hơn! Mảnh đất này, đệ bao!

- Tiểu tử chú đòi so với anh? Anh nhường chú một xào!

Chu Tử Uyên cười nói.

- Được được, ai sợ ai!

Chu Tử Hằng vừa nói, đã lập tức bắt tay vào làm.

Vương Hữu Quý thấy vậy, cũng không có gì để nói, tranh thủ về thôn thương lượng giá.

Trước khi đi, Phương Chính hỏi:

- Vương thí chủ, các anh định trả người ta bao nhiêu?

Vương Hữu Quý nghĩ một chút, nói:

- Thường là một xào bảy mươi đồng, mấy năm gần đây lên giá, khoảng gần một trăm. Giờ thôn chúng ta cũng không thiếu chút tiền đó, những người kia mở dịch vụ ăn ở cũng kiếm không ít… mấy người này đều là người đáng thương, tôi nghĩ, mỗi xào một trăm là hợp lý.

Phương Chính không hiểu giá thị trường, nhưng tin tưởng con người Vương Hữu Quý, cũng tin tưởng năng lực của Vương Hữu Quý, hắn nói một xào một trăm, vậy việc này khẳng định không thành vấn đề, chút uy vọng đó, Vương Hữu Quý tự tin có.

Vương Hữu Quý vừa đi, lúc Phương Chính quay đầu nhìn lại, đã thấy Thẩm Ái Gia cùng Mã Tinh Như nhanh tay cắt cỏ dại, tạo ra một khoảng đất trống, sau đó mở lều vải, nhét chăn vào trong trải bằng. Sau đó cất kỹ đồ đạc, để hai đứa nhỏ vào trong lều nghỉ ngơi.

Phương Chính đi qua hỏi:

- Hai vị thí chủ, các chị muốn làm gì đây?

Thẩm Ái Gia hơi đỏ mặt ngại ngùng:

- Trời đã không còn sớm, bùn ruộng khó đi, sợ là hôm nay không gặt xong được. Đêm nay chúng tôi ở đây, sớm mai sẽ làm sớm, chừng hai ngày là có thể làm xong.

Phương Chính sững sờ, ở đây? Rừng núi hoang vắng này, vậy mà ở đây?

Giờ đã gần tới mùa đông, khí hậu đông bắc không như trung tâm, đêm núi thường có gió lạnh, mặt đất thậm chí kết sương, cái này, không phải một cái lều vải có thể chắn được.

Phương Chính chắp hai tay:

- A Di Đà Phật, các vị thí chủ không cần như thế, Nhất Chỉ thôn có rất nhiều chỗ có thể ở…

- Pháp sư, không cần. Chúng tôi đầy bùn đất, không tiện ở nhà dân. Hơn nữa, trước giờ chúng tôi đều làm thế, tiện cho làm việc.

Chu Tĩnh Như lắc đầu như trống bỏi, mặc dù ánh mắt có khát vọng, nhưng nhìn qua ba người Chu Tử Thiện đang ra sức gặt lúa, cuối cùng vẫn nói.

Đúng lúc này, tiểu nha đầu khẽ kéo góc áo Chu Tĩnh Như, nói:

- Dì hai, con muốn ở phòng ấm áp… nơi này thật lạnh.

Ba!

Thẩm Ái Gia đưa tay cho tiểu nha đầu một bạt tai.

----------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!

CHƯƠNG 665: PHỐC~ CHÍT CHÚT

Phương Chính không nghĩ tới Thẩm Ái Gia lại vì một câu nói như vậy mà đánh đứa nhỏ, muốn ngăn cũng không kịp.

Không đợi Phương Chính lên tiếng, Thẩm Ái Gia đã kéo tiểu nha đầu lại, khiển trách:

- Người lớn nói chuyện, trẻ con chớ xen mồm! Mệt thì đi ngủ, khát thì uống nước, đói thì cũng có bánh bao!

Thẩm Ái Gia răn dạy, tiểu nha đầu lập tức bị dọa cho không dám nói tiếp nữa, ôm lấy cái mặt đau rát, trở về trong lều vải. Cả người co cuộn lại, không dám ra ngoài nữa.

Phương Chính nhìn hai đứa nhỏ đáng thương mà đau lòng, đang muốn nói gì đó.

Thẩm Ái Gia đã cố gượng cười với Phương Chính:

- Pháp sư, thực sự không cần, chúng tôi quen với màn trời chiếu đất rồi, không cần phiền mọi người. Mọi người cho chúng tôi một công việc, chúng tôi đã rất thỏa mãn rồi.

Phương Chính há hốc miệng, muốn nói gì đó.

Đột nhiên chợt nghe tiếng động cơ từ xa xa, Phương Chính có chút lạ với thanh âm này, nhưng mấy người Chu Tử Thiện, Thẩm Ái Gia lại rất quen thuộc, cảnh giác nhìn về phía thanh âm. Ngay cả hai đứa nhỏ ở trong lều cũng nhô đầu ra:

- Lại là đại quái vật này!

Kết quả, bị Mã Tĩnh Như trừng mắt một cái, dọa cho thụt đầu về.

Chỗ này cách thôn rất xa, nhưng địa thế bằng phẳng, tầm mắt thoáng đạt. Cho nên mọi người đều có thể nhìn thấy máy gặt liên hợp mới tinh, trên xe còn treo vải đỏ, ầm ầm đi tới. Thậm chí Phương Chính có thể nhìn thấy Dương Bình đang đứng trên xe, vừa đi vừa hô cái gì đó, mấy người Tống Nhị Cẩu, Tôn Tiền Trình đã ra tiếp đón.

Năm nay Nhất Chỉ thôn mới khá lên, một cái máy gặt tầm 20 vạn, được hỗ trợ một phần thì cũng còn mười mấy vạn. Cái giá này, đối với thôn dân Nhất Chỉ thôn trước kia, quả thực không dám tưởng tượng. Năm ngoái Hồng Nham thôn mua một cái, khoe khoang bốn phía, khiến không ít thôn hâm mộ. Bây giờ Nhất Chỉ thôn có tiền, tự nhiên trước phải mua cái máy này về. Các thôn dân đều vui vẻ nghênh tiếp…

Phương Chính có thể cảm nhận được ánh mắt ảm đạm thấy rõ của đám người Chu Tử Thiện, có điều trong đó càng có nhiều vẻ kiên nghị hơn, quay người vung liềm, tốc độ càng nhanh hơn trước.

Hai đứa nhỏ thành thật vào trong lều nghỉ, Thẩm Ái Gia cùng Mã Tĩnh Như cùng xuống ruộng gặt cùng.

Phương Chính cùng đám Hồng Hài nhi ở trên đứng nhìn, nhìn mấy bóng người vung vẩy liềm trong tay, thu gặt cây lúa.

Phương Chính như thấy được vẻ ngấn lệ của Thẩm Ái Gia, hiển nhiên, tát tiểu nha đầu một cái, bản thân Thẩm Ái Gia cũng đau lòng. Trên đời này có cha mẹ nào mà không sót con? Có đứa con nào mà không phải cha mẹ dứt ruột đẻ ra? Nhưng, cha mẹ nào cũng hiểu, trẻ nhỏ cần phải dạy, không dạy sẽ thành hư. Thẩm Ái Gia này, nhìn cũng biết là chưa từng đi học, không có nhiều văn hóa, thứ giáo dục của cô chỉ có một cái tát như vậy, dùng cái tát này để dạy, một số lúc, không thể nói lung tung.

Phương Chính có thể thấy được, Thẩm Ái Gia cũng muốn được ở trong nhà ấm, nhưng cô không dám. Cô sợ nếu làm như vậy, sẽ bị nói là yêu sách quá nhiều, khiến cho mất việc. Công việc, thực sự đã trở thành thứ quá quý giá với cô, cho nên, một yêu cầu hợp lý như thế, cũng không dám nói ra…

Tương tự, vì mấy người Thẩm Ái Gia rất coi trọng công việc, cho nên đều rất cố gắng, muốn làm một mực tới tối, rồi đợi trời sáng lại lập tức làm luôn. Bọn họ dùng hành động thực tế để nói với mọi người giá trị của bản thân, chứng minh họ không phải người vô dụng, kém hơn máy móc. Máy móc nhanh, nhưng bọn họ càng cần cù hơn! Máy móc năng suất, thì bọn họ càng Siêng năng, càng trách nhiệm hơn!

Hồng Hài nhi nhịn không được mà nói:

- Sư phụ… bọn họ cố gắng như vậy, sao còn nghèo như thế? Không phải phật nói nhân quả sao, bọn họ gieo nhân cố gắng, nhưng gặt quả…

Phương Chính xoa xoa đầu Hồng Hài nhi:

- Có một số lúc, cố gắng nhất định sẽ thu được quả ngọt, đây là nhân quả. Nhưng cách cố gắng khác nhau, quả ngọt thu được cũng khác nhau. Tựa như một cộng một vĩnh viễn không thể bằng ba vậy, cố gắng một cách mù quáng, sẽ dẫn tới lạc lối, hoặc con đường tuy không lạc, nhưng đường tiếp theo càng lúc càng hẹp, cố gắng thế nào, kết quả cũng chỉ có hạn. Ngược lại, có những con đường mới đầu rất hẹp, nhưng sau đó càng đi càng rộng, lúc đó cố gắng, tự nhiên sẽ thu được kết quả. Có đôi khi, lựa chọn quyết định cố gắng, nhưng có lựa chọn là không có cố gắng, thì cũng sẽ không thu được gì. Chọn một con đường chính xác, lại cố gắng phấn đấu, xác suất thành công sẽ lớn hơn.

- Lớn hơn… nói cách khác, cố gắng chưa chắc sẽ thành công? Vậy…

Hồng Hài nhi có chút khó thể tiếp thụ.

Phương Chính cười nói:

- Thất bại là mẹ thành công, cố gắng nắm mục tiêu là thành công, mà thất bại cũng là một bộ phận của cố gắng, nếu như ngay cả thất bại cũng không chịu được, con sao có thể nói bản thân đã cố gắng?

Hồng Hài nhi sờ sờ cằm:

- Có chút đã hiểu. Có điều, sư phụ, chúng ta cứ xem như vậy thôi sao?

Phương Chính vỗ vỗ đầu Hồng Hài nhi:

- Còn nhớ trước khi xuống núi, vi sư đã nói gì không?

- Làm việc! Ai làm nhiều thì tối thêm cơm!

Con sóc lập tức lên tiếng, sau đó hét lớn:

- Con muốn giúp đỡ, xem đây!

Nói xong, con sóc nhảy ra ngoài, lăng không một vòng, rơi xuống đất!

Phốc~ chít chít!

- Sư phụ, Tịnh Khoan biến mất…

Con khỉ nhấc mí mắt, nhìn vũng bùn bị con sóc tạo ra, nói.

Sau một cái nháy mắt, đã thấy một cái đầu nhô ra khỏi vũng bùn, cái đầu nhỏ vừa chui lên liền lại chìm xuống, đồng thời kêu:

- Sư phụ… cứu mạng… thối quá…

Phương Chính bất đắc dĩ lắc đầu, kéo con sóc từ vũng bùn ra, lông tiểu gia hỏa này là lông xám phối thêm trắng, mặc dù không lộng lẫy, nhưng cũng rất đẹp. Nhất là lông còn bồng bềnh, nhìn như quả bóng, rất đáng yêu. Nhưng lần này ngoi lên từ bùn nhão, toàn thân ẩm ướt, lông bám vào da, lại còn một màu đen nhánh, xấu tới không thể xấu hơn…

- Sư phụ…

Con sóc tội nghiệp nhìn Phương Chính, muốn tìm chút đồng tình.

Phương Chính điểm lên đầu tiểu gia hỏa:

- Lần sau trước khi kích động, thì nghĩ xem có làm được không trước đã. Nếu không lòng tốt sẽ thành việc xấu, có biết không?

Con sóc liên tục gật đầu…

Lúc này, một cái đầu nhỏ ló ra khỏi lều, tiểu nha đầu nhìn thấy bộ dạng hiện tại của con sóc, lập tức cầm một bình nước chạy tới:

- Pháp sư, sóc nhỏ thật đáng thương, con có thể tắm giúp nó được không?

- Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!

CHƯƠNG 666: KHAI QUANG

Phương Chính nhìn tiểu nha đầu, mỉm cười gật đầu:

- Đương nhiên có thể, cảm ơn tiểu thí chủ. Tiểu thí chủ giúp bần tăng chăm sóc vật nhỏ đáng thương này được chứ?

Tiểu nha đầu lập tức vui vẻ gật đầu:

- Được được!

Phương Chính đưa con sóc cho tiểu nha đầu, thấp giọng nói với con sóc:

- Nhiệm vụ của con là chơi với hai đứa nhỏ, đem lại vui vẻ cho người ta, đó cũng là công đức. Làm tốt, tối thêm cơm…

Vốn con sóc có chút không vui, mặc dù nó không lớn, nhưng cũng là một con sóc có hùng tâm tráng chí! Sao có thể để một đứa nhỏ chăm sóc? Nó còn đang muốn dùng móng vuốt sắc bén của nó để đi thu gặt lúa a. Nhưng nghe lời Phương Chính nói, có vẻ như chơi với trẻ nhỏ cũng là công lao, có thể thêm cơm! Tiểu gia hỏa lập tức quên sạch hùng tâm tráng chí!

Sau một khắc, tiểu nha đầu thận trọng đỡ con sóc, cũng không chê con sóc nhiễm bùn thối, cứ vậy mà ôm tới cạnh lều vải.

Trước khi đi, con sóc còn liếc Phương Chính một cái, Phương Chính sách đuôi nó kéo lên, còn không ôn nhu vằng tiểu nha đầu này, thực sự đáng khinh bỉ…

Đến cạnh lều, tiểu nha đầu bắt đầu xối nước cho con sóc, một tay cọ bùn, đứa nhỏ còn lại ngồi xổm nhìn xem. Chỉ một hồi, bùn trên người con sóc đã được dội hết, con sóc run mình mấy cái, lông tóc hất ra, kết quả bắn nước tứ tung, hai đứa nhỏ bị bắn nước đầy người, cười lên như chuông bạc.

Đây chính là trẻ nhỏ, lúc mệt, buồn ngủ, đói thì có thể khóc thút thít, nhưng cũng có thể vì một chuyện rất nhỏ mà buông mọi phiền não, vui vẻ cười to.

Nhìn thấy hai đứa nhỏ cười, con sóc càng ra sức rùng mình… nỗ lực sẽ thu được quả ngọt, hai đứa nhỏ càng cười càng lớn. Sau đó, con sóc chạy, hai đứa nhỏ chạy theo, một đường chạy, một đường cười, cách biệt khỏi thực tế sinh hoạt khốn khó…

Phương Chính nhìn cảnh này, cũng thầm mỉm cười.

Nghe tiếng hai đứa nhỏ cười, mấy người Chu Tử Thiện cũng cười theo, cười rất giản dị, cười rất thuần túy, vì hai đứa nhỏ vui, nên họ cũng vui, làm việc cũng không còn mệt mỏi.

- Sư phụ, chúng con có thể làm gì?

Hồng Hài nhi hỏi.

Phương Chính nói:

- Cho con một nhiệm vụ.

- Nhiệm vụ?

Hồng Hài nhi hỏi.

- Cưỡi Tịnh Pháp về thôn, cầm cho vi sư ba cây liềm tới.

Phương Chính nói.

Ánh mắt Hồng Hài nhi sáng lên, lập tức xoay người leo lên lưng Độc lang, quát to một tiếng:

- Husky, đi!

- Ta là sói!

Độc lang tức giận liếc mắt, có điều vẫn sải bước chạy như bay.

Không bao lâu, Hồng Hài nhi đã hai tay cầm hai cây liềm về, Độc lang cũng ngậm một cây.

Nơi xa, Chu Tử Thiện đang vươn lưng dãn cốt, vừa nghiêng đầu nhìn lại, đã thấy hòa thượng một thân trắng như tuyết đang vung liềm… hình ảnh này thực sự khiến hắn kinh ngạc!

Phương Chính khiến Chu Tử Thiện cảm thấy đây là một người sạch sẽ mà chỉ có thể thấy trên tivi. Tuy có thể đồng tình với bọn họ, nhưng cũng chỉ giới hạn ở đồng tình. Thực tế, Chu Tử Thiện cảm thấy Phương Chính có thiện ý như vậy, đã là rất tốt rồi.

Đến lúc Vương Hữu Quý rời đi, Phương Chính ở lại, hắn cũng chỉ nghĩ là Phương Chính ở lại giám sát, không yên tâm với người ngoài như bọn hắn mà thôi.

Bây giờ nhìn thấy Phương Chính cầm liềm, lòng không khỏi thầm lắc:

- Đóa hoa trong nhà kính này, có thể biết dùng liềm sao?

Đúng lúc này, tiếng huyên náo từ xa truyền tới, tiếp đó là tiếng máy gặt liên hoàn đi tới, Dương Bình đứng trên xe hô to:

- Phương Chính trụ trì, thôn ta có đại gia hỏa tới, ngài giúp chúng tôi khai quang a?

Phương Chính trợn mắt, khai quang? Thực cho rằng khai quang dễ như vậy sao?

Trước kia, Phương Chính từng hỏi Nhất Chỉ thiền sư.

Nhất Chỉ thiền sư cười điểm trán Phương Chính:

- Khai quang mà con nói là khai quang thế nào?

- Đương nhiên là sau khi khai quang, có thể gia trì thần thông, Phật quang hộ thể các thứ.

Phương Chính nghiễm nhiên nói.

- Đứa nhỏ này, lại nghe ai nói hươu nói vượn?

Nhất Chỉ thiền sư cười nói.

Phương Chính nói:

- Trên TV, trong truyện đều nói như vậy a.

Nhất Chỉ thiền sư lắc đầu:

- Chỉ là nghe nhầm đồn bậy mà thôi, vi sư chỉ biết mấy loại khai quang, một là lừa đảo, niệm một câu kinh văn, thế là thành khai quang. Còn một loại khác, chính là khi con đi khai quang, cao tăng sẽ tặng con một câu thiền ngữ, nếu ngộ được thì đó là khai quang, còn không ngộ được, vậy cũng chỉ là một câu tưởng niệm mà thôi. Khai quang ở đây, không phải là với vật, mà là người, thức tỉnh một người càng có giá trị hơn điểm tỉnh một vật. Còn một loại khác, đó là cao tăng đắc đạo khi gặp tín đồ ngốc nghếch đáng yêu, cũng sẽ đi niệm kinh, làm pháp sự, gia trì vật phẩm. Có điều, sự gia trì này cũng không có bất cứ giá trị gì, chỉ là một lần cao tăng xuất thủ mà thôi.

Phương Chính ngạc nhiên:

- Loại cuối cùng kia, chẳng phải cũng là lừa đảo sao?

Nhất Chỉ thiền sư lắc đầu nói:

- Không giống, thứ này một là không lấy tiền, hai là không thành tâm sẽ không cầu được. Hơn nữa, cao tăng nói với tín đồ, nói thế nào thì tín đồ cũng tin. Nói vật này có thể đem tới may mắn, tránh được vận rủi, thanh trừ phiền não. Tín đồ cũng sẽ tin, khi đó, một người có niềm tin, tin rằng bản thân sẽ may mắn, sẽ thường chú ý việc xảy ra xung quanh, đặc biệt là các chuyện vui. Như thế, tâm tình sẽ trở nên tốt, cũng có động lực làm việc, người như vậy, chỉ cần không đi sai hướng, vậy tự nhiên sẽ có một đường may mắn. Thoạt nhìn thì do cao tăng khai quang, nhưng thực tế, chẳng qua là người đã thay đổi góc độ để nhìn thế giới tươi đẹp mà thôi. Chính như lúc trước, khi ta nói con nhìn ánh sáng bên ngoài bóng tối, chẳng phải thế giới này sẽ trở nên càng đẹp hơn sao.

Phương Chính sờ sờ cằm, thầm nói: Thì ra thế, khó trách ít cao tăng đắc đạo như vậy.

Nhất Chỉ thiền sư khẽ gật đầu, đồ đệ kém cỏi này rốt cục cũng hiểu.

Phương Chính tiếp tục nói:

- Cao tăng đắc đạo không lấy tiền, hẳn là sẽ nghèo muốn chết… sư phụ, đây là lý do mà chúng ta vẫn nghèo sao?

Nhất Chỉ thiền sư quay người:

- Chày cán bột của ta đâu? Phương Chính, đừng chạy!

------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!

CHƯƠNG 667: THÔN DÂN KHÔNG HIỂU CHUYỆN

Đoạn ký ức này chợt lóe lên, Phương Chính bất giác cười, nhìn về phương xa, cất cao giọng nói:

- Bần tăng cách không khai quang được rồi, tâm đến pháp đến, A Di Đà Phật! Thí chủ, an tâm sử dụng đi!

Nếu là người khác nói vậy, Dương Bình nhất định đạp cho một cái, lại nhổ nước bọt mắng:

- Lừa đảo chết tiệt!

Nhưng Phương Chính là ai? Con của nhà Dương Hoa chính là cầu được từ Nhất Chỉ tự, được bệnh viện xưng là kỳ tích! Người khác không tin, nhưng Dương Bình hoàn toàn tin Phương Chính, lập tức cười nói:

- Cảm ơn Phương Chính trụ trì khai quang!

Lúc này, Dương Hoa nhô đầu ra, cướp lấy loa trên tay Dương Bình:

- Phương Chính trụ trì, thấy người đang cầm liềm, đang gặt lúa sao?

Phương Chính cao giọng hô:

- Đúng vậy!

- Phương Chính trụ trì, thử so một chút không! Xem là các cậu nhanh, hay là máy móc nhanh!

Phương Chính nhìn qua Độc lang, gia hỏa này không có tay, chỉ có chân chạy. Con khỉ tính là một sức chiến đầu, còn Hồng Hài nhi, nếu bật hết hỏa lực thì quá dọa người, lại thêm hắn là tay quen, có vẻ như chắc chắc thua! Có điều, Hồng Hài nhi không thể dùng pháp lực, nếu không không dễ giải thích. Bản thân hắn cũng phải thu liễm một chút…

Nghe Dương Hoa hô như thế, đám người Chu Tử Thiện đang làm việc lập tức tới tấp đứng lên, nhìn cỗ máy lớn từ xa, ánh mắt như tóe ra lửa, chiến ý dày đặc. Đáng tiếc, bọn họ chỉ có năm người, sao có thể so với máy móc? Ánh mắt lập tức liền nhạt xuống…

Phương Chính thấy vậy, lông mày khẽ nhướn, cười vang:

- Được, vậy so xem, từ giờ tới tối, ai thu được nhiều lúa hơn thì được mời cơm!

- Không vấn đề! Ha ha… Phương Chính trụ trì, bữa cơm này cậu mời chắc rồi! Tôi cũng không bắt nạt các cậu, để các cậu làm trước một tiếng!

Dương Hoa vỗ vỗ ngực, đắc ý nói. Hắn rất tin tưởng với máy móc mới mua.

Mấy ngừi Tống Nhị Cẩu, Đàm Cử Quốc cũng không ngăn cản, thu hoạch ngày mùa vốn là chuyện vui, trong làng có thêm máy mới càng thêm vui, mọi người muốn ồn ào, không ảnh hưởng toàn cục là được.

- Ha ha, Dương Hoa phóng khoáng, còn nhường một giờ, những người gặt thuê này bật hết hỏa lực làm một giờ, đoán chừng giỏi lắm cũng chỉ được một hai xào lúa.

Tống Nhị Cẩu cười hắc hắc.

- Người bình thường một ngày được một xào đã là giỏi, mà trong ruộng lầy thế này, hai ba xào đã là cực hạn! Nhưng máy móc của chúng tôi một ngày có thể thu hoạch được mười mẫu! Đừng nói là nhường một giờ, có nhường một ngày thì bọn hắn vẫn cứ thua!

Đúng lúc này, một thanh âm đầy kiêu ngạo vang lên.

Đám người Tống Nhị Cẩu vốn chỉ đang trêu đùa, nhưng người này tuy nói không sai, nhưng thái độ tràn đầy vẻ từ cao nhìn xuống? Cần phải vậy sao? Người ta tới gặt thuê, dùng lao động để kiếm tiền, không cần phải tuyệt tình như vậy đi?

Vừa nghiêng đầu, quả nhiên đã thấy hai người xa lạ xuất hiện.

Hai người này, người đeo kính hơi mập, có chút vẻ nho nhã, có điều mặt vểnh lên, ánh mắt nhìn thôn dân cũng mang theo ngạo khí. Mà bên cạnh là một nam tử có vẻ rất tinh minh. Mà người nói chuyện kia chính là nam tử hơi mập.

Nam tử hơi mập thấy mọi người nhìn qua, càng thêm đắc ý, tiếp tục nói:

- Chư vị, tôi cảm thấy trận đấu này hoàn toàn không có ý nghĩa, máy móc thắng chắc. Chiến thắng này có ý nghĩa gì sao? Một tên hòa thượng có thể mời các cậu ăn gì? Chẳng lẽ mời các cậu ăn chay? Cơm chùa không có thịt, thậm chí không nỡ cho nhiều dầu mỡ, đồ ăn như vậy, chậc chậc… đúng rồi, bao giờ thì các cậu bắt đầu mở máy, chúng tôi còn đang chờ đây.

Đám người ngạc nhiên nhìn hai người xa lạ xuất hiện, mắt đầy vẻ bất mãn, hai con hàng này là ai vậy?!

- Quản lý Tôn, các cậu còn chưa đi sao?

Đàm Cử Quốc kinh ngạc nhìn hai người trước mắt, người khác không biết, nhưng lão biết hai người này.

Tên mập là Tôn Hữu Tiền, cái tên này là hắn tự lấy cho bản thân, có tiền, có tiền, càng có tiền hơn! Hắn kinh doanh máy gặt liên hợp, có điều cũng không phải tổng giám đốc hay chủ tịch gì, chỉ là một quản lý tiêu thụ mà thôi. Nam tử tinh minh bên cạnh là Giang Hướng Vĩ, là cố vấn tiêu thụ của nhà máy. Bình thường chỉ có Giang Hướng Vĩ theo máy mới xuống, một là duy trì quan hệ với khách hàng, hai cũng là xem máy gặt có hoạt động tốt không rồi mới trở về.

Chỉ có điều, lần này Tôn Hữu Tiền rảnh rỗi nên liền theo tới. Hắn cũng muốn xem Nhất Chỉ thôn đang nổi danh này có bộ dạng thế nào. Hơn nữa, nghe nói Nhất Chỉ thôn có hàn trúc tốt, có tiền cũng khó cầu. Cho nên hắn tranh thủ một chút, dù gì cũng là quản lý tiêu thụ, xuống tới nhất định được chiêu đãi, mà trong đó lấy chút măng trúc làm khai vị cũng không thể thiếu a? Hơn nữa, lúc hắn đi còn từng đăng ảnh chuẩn bị đi Nhất Chỉ thôn ăn măng trúc cực phẩm, không ít người đều hô hào đòi chụp hình, thậm chí còn nói hắn cầm về cho mọi người nếm thử.

Tôn Hữu Tiền chém gió tung trời, lại không nghĩ tới, người Nhất Chỉ thôn lại không thèm để ý tới hắn! Ai nấy chỉ vây quanh cái máy gặt, sau đó lại đi nói chuyện với một tên hòa thượng! Hừm, đường đường là quản lý tiêu thụ, lại không bằng một tên tiểu hòa thượng? Cảm giác nhục nhã vì không được coi trọng dâng lên, ánh mắt nhìn Phương Chính cũng mang theo sự phẫn nộ.

Tôn Hữu Tiền thực sự buồn bực, chẳng lẽ người dân ở đây không hiểu, chỉ cần đại quản lý là hắn vui vẻ, lúc nào cũng có thể giảm giá cho một chút, tiết kiệm được rất nhiều tiền a?

Nếu là ngày thường, Tôn Hữu Tiền hắn không phải là đứng trên đường cái phơi gió phơi sương, mà là ngồi trên bàn nhậu, uống rượu ngon, ăn đặc sản, chém gió ngập trời mới đúng. So sánh hai bên, Tôn Hữu Tiền lập tức có ý kiến với Nhất Chỉ thôn! Hắn quyết định, nhất định phải bắt Nhất Chỉ thôn nôn thêm tiền ra! Dù sao, loại máy móc lớn như máy gặt này, ngoài chi phí mua sắm, các chi phí linh tinh còn lại dù không nhiều nhưng cũng không ít, hơn nữa hắn tin tưởng, với cái miệng của hắn, đám nông dân này không muốn bỏ tiền cũng phải bỏ!

Lòng thầm quyết định, Tôn Hữu Tiền híp mắt lại, lòng thầm đắc ý, tựa như đám thôn dân trước mắt đều chỉ là dê chờ thịt.

Tôn Hữu Tiền nhếch miệng cười:

- Bí thư Đàm nói đùa, máy móc mới đưa ra, chưa xem nó vận hành bình thường, tôi cũng không an tâm mà đi!

-----------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!

CHƯƠNG 668: DA DÀY THỊT BÉO

Mặc dù Tôn Hữu Tiền thầm bất mãn, nhưng hắn thực không nỡ đi, chờ tới giờ cơm trưa lại tính, hắn không tin, tới giờ cơm mà người ở đây còn không hiểu chuyện? Mà nếu như mời hắn ăn cơm, như vậy nhất định phải lấy ra chút đồ tốt? Còn giờ nếu đi, không ăn được gì, không cả thấy được măng trúc, như vậy lúc trước chém gió chẳng phải sẽ thực sự là chém gió sao? Chuyện này lộ ra, mất mặt!

Nghe Tôn Hữu Tiền nói như vậy, sắc mặt đám người mới đỡ hơn chút, Tống Nhị Cẩu nói:

- Ra là vậy, nhưng cần tới hai người vậy sao? Tiểu Giang ở lại, quản lý Tôn về trước đi. Có gì chúng ta liên lạc qua điện thoại là được.

Tôn Hữu Tiền nghe xong, sắc mặt lập tức đổi, đám nhà quê này sao lại không hiểu chuyện như thế chứ? Chẳng lẽ nhất định phải vạch mặt chỉ ra mới được?

Đàm Cử Quốc ở bên cười ha ha, Tôn Hữu Tiền có ý gì, đương nhiên Đàm Cử Quốc hiểu. Có điều lão cũng không nói ra, chỉ ở một bên cười xem trò vui…

Thấy Tôn Hữu Tiền kinh ngạc, Giang Hướng Vĩ vội nói:

- Các vị, quản lý Tôn làm việc rất nghiêm túc, rất trách nhiệm, trước khi xác định máy móc vận hành, sao có thể cứ vậy rời đi. Đương nhiên, tôi ở lại cũng được, có điều mọi người mới chỉ thanh toán tiền đặt cọc… có thể chư vị không biết, nhà máy của chúng tôi là công ty gia đình. Mà quản lý Tôn ở Tôn gia cũng là nhân vật có quyền quyết định, đừng thấy mọi người đã lấy được giá chiết khấu cao, nhưng chỉ cần quản lý Tôn vui vẻ, giá tiền này vẫn có thể giảm.

Lời này vừa nói ra, Tôn Hữu Tiền mới ngẩng đầu cười ha ha:

- Tiểu Giang, không thể nói như vậy được. Nhà máy là nhà máy, tôi chỉ là quản lý, chỉ có thể làm việc theo điều lệ, há có thể muốn gì làm nấy? Lộn xộn như vậy, sao còn là công ty?

Giang Hướng Vĩ gật đầu liên tục, tựa như khiếm tốn tiếp thu:

- Vâng vâng vâng… quản lý nói đúng lắm.

Tôn Hữu Tiền lúc này mới nhìn sang Đàm Cử Quốc, Tống Nhị Cẩu… tư thái ngẩng cao đầu:

- Chư vị, đừng nghe tiểu Giang nói bậy, tôi cũng chỉ trông chừng công việc của gia đình thôi. Đương nhiên, nếu duyên tới, tôi cũng có thể giúp mọi người nói mấy câu, chỉ cần hợp quy củ, giảm một chút cũng không sao. Dù sao, mọi người kiếm tiền cũng không dễ dàng gì…

Đám người nghe xong, lập tức có chút xúc động trợn mắt!

Còn tưởng là quan lớn ở đâu, hóa ra chỉ là tên quản lý nhà máy. Người Nhất Chỉ thôn không lòng vòng, trong mắt họ, ai là người bỏ tiền, người đó mới là thượng đế! Chọc lão tử không vui, lão tử đi nhà khác mua, tiền là của chúng ta, các anh có thể cướp được sao? Còn giá cả? Thôn dân Nhất Chỉ thôn chưa từng nghĩ sẽ tham chút tiền nhỏ, chỉ cần cái giá trong phạm vi chấp nhận, như vậy tiêu thì tiêu, không ai vì tiết kiệm một chút tiền mà đi cong lưng uốn gối nịnh nọt người ta!

Thế là, trong khi Tôn Hữu Tiền ngửa đầu chờ được cung kính, kết quả, chờ nửa ngày trời, các thôn dân đều đã quay người đi, nhìn về phía hòa thượng kia!

Tôn Hữu Tiền lập tức đơ người tại chỗ, mặt đầy xấu hổ. Hắn không nghĩ tới, những thôn dân này chẳng quan tâm tới việc tiết kiệm bao nhiêu tiền! Đám người này có phải bị ngốc không vậy? Thế giới này có kẻ ngốc thế nào? Nói hai câu dễ nghe, có khó tới vậy sao?

Có điều, đúng như các thôn dân nghĩ. Tôn Hữu Tiền có địa vị tới đâu, cũng chỉ là địa vị trong nhà máy, ở chỗ này, ai quan tâm ngươi là gì. Chọc giận người ta, người ta không mua nữa, ngươi có thể làm được gì?

Tôn Hữu Tiền chỉ có thể ngượng ngùng ho một tiếng, che giấu vẻ bối rối của bản thân. Ánh mắt nhìn về phía các thôn dân, lại nhìn sang Phương Chính, lòng thầm giận: Hòa thượng này hút mắt vậy sao? Ta là người có thể mang tới lợi ích mà không quan tâm, lại đi quan tâm một tên hòa thượng? Thực đúng là một đám ngu dân, dế nhũi…

Giang Hướng Vĩ thấy Tôn Hữu Tiền bị quê, lập tức nói tránh đi:

- Quản lý Tôn, anh nói xem trận này ai thắng? Hòa thượng kia quá bình tĩnh a, người khác đã bắt đầu rồi, hắn còn ở đó lắc lư, không phải là đang giả vờ giả vịt chứ?

- Hắn thích giả vờ thì mặc hắn đi, nhìn bộ dạng này của hắn, đoán chừng không cả biết dùng liềm. Nếu hắn có thể thắng trận này, anh hái đầu xuống cho hắn làm bô!

Tôn Hữu Tiền đang tức giận, thuận miệng ác ý nói.

Nhưng Tôn Hữu Tiền lại không biết, địa vị của hòa thượng này ở Nhất Chỉ thôn thế nào.

Lời vừa ra khỏi miệng, đã nghe một mảnh thanh âm truyền tới:

- Chú Tống, ông chú này nói, nếu Phương Chính ca ca có thể thắng, sẽ hái đầu xuống làm cái bô. Chú Tống, cái bô là gì a?

Thanh âm này vừa vang lên, Giang Hướng Vĩ cùng Tôn Hữu Tiền lập tức đơ người tại chỗ, câu này nói thầm thì không sao, nhưng nói to ra, không phải là gây sự sao? Hai người không nghĩ tới, tiểu nha đầu nhỏ nhắn đáng yêu này, lại có giọng lớn như thế.

Người nói chính là Manh Manh, lúc này, những đứa trẻ lớn đều đang đi học, cũng chỉ có mỗi Manh Manh là chạy theo sau mông Tôn Tiền Trình, còn nhỏ hơn thì cũng chỉ có đứa bé mới sinh nhà Dương Hoa. Còn cái giọng của Manh Manh, một đứa nhỏ chạy từ đầu xóm tới cuối xóm, lúc nào cũng oang oang hò hét bắt sâu cho gà, sớm đã hình thànhgiọng nói khoáng đạt, thanh âm không lớn, nhưng mọi người lại có thểnghe.

Manh Manh vừa hô, đám người tới tấp nhìn lại, Tống Nhị Cẩu vuốt vuốt cái đầu nhỏ, sau đó nhìn sang Tôn Hữu Tiền:

- Quản lý Tôn, lời này do anh nói đấy nhé, nếu thua, chính anh tự vặt đầu xuống làm bô cho Phương Chính trụ trì. Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy.

Sau đó nói khẽ với Manh Manh:

- Cái bô… ừm… chính là chỗ gà con nhả nước.

Manh Manh có chút mê mang, gà con nhả nước? Đó là chỗ nào? Hồ cá sao?

Đám người nghe xong, cùng liếc mắt nhìn Tống Nhị Cẩu, tên khốn này giấu cái gì trong đầu vậy chứ?

Bị người truy vấn, Tôn Hữu Tiền chỉ có thể cứng cổ nói:

- So thì so! Chỉ cần các cậu không nhường!

Tống Nhị Cẩu nhún vai:

- Yên tâm, khẳng định không nhường.

Đùa sao, có thua thì bọn hắn cũng không tổn thất gì, chỉ là chơi thôi mà!

Tôn Hữu Tiền lập tức cảm thấy phẫn nộ, trực tiếp ứng chiến, quên không bắt đối phương thêm tiền cược.

Bên kia, Phương Chính không biết đám người đang cược, lúc này đang quơ quơ liềm, làm mẫu cho con khỉ cùng Hồng Hài nhi:

- Nhìn kỹ, gặt lúa là thế này… ừm, Tịnh Chân, chú ý một chút, đừng tự làm bị thương.

- Sư phụ, ngài không quan tâm con sao?

Hồng Hài nhi ủy khuất hỏi.

Phương Chính nhìn Hồng Hài nhi, nhéo nhéo cái mặt đối phương, lại dùng liềm trực tiếp mài tới mấy cái, sau đó nói:

- Con da dày thịt béo, muốn chơi thế nào thì chơi đi, đừng ngã vào bùn là được…

---------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!