- Ai… Đứa nhỏ ngốc này, mùa đông nhảy sông tự sát, lạnh tới choáng vang như vậy còn cười được…
Một vị nữ y tá trung niên nhìn Đoạn Liễu mà bất đắc dĩ lắc đầu.
Đoạn Liễu nằm trên giường, nhìn ra bên ngoài, một khắc cửa đóng lại, cô như thấy được cái đầu trọc kia, bản năng kêu lên:
- Cảm ơn, Đại sư!
Cửa đóng, xe cứu thương gào thét lao đi.
- Đừng nhìn nữa, người ta cảm ơn rồi. Không phải anh còn lưu luyến không nỡ rời chứ?
Trương Tuệ Tuệ thấy Phương Chính còn dáo dác nhìn theo, có chút khó chịu nói.
Phương Chính cười nói:
- Không phải, bần tăng chỉ đang xem Đoạn thí chủ thế nào thôi, nhìn bộ dáng này… Bần tăng cũng an tâm.
Câu nói kế tiếp, Phương Chính không nói, hắn không chỉ xem có tỉnh hay không, mà còn phải xem trạng thái tinh thần thế nào, nếu còn tử chí, vậy hắn còn cần bận rộn. Nhưng hiện tại, có vẻ hắn có thể nghỉ ngơi rồi.
- Tiểu hòa thượng, anh chuẩn bị đi đâu nữa không?
Trương Tuệ Tuệ uể oải hỏi.
- Bần tăng…
Phương Chính đang muốn nói gì đó.
Đã nghe có người hô:
- Đương nhiên là muốn đi uống gì đó ấm ấm để đuổi hàn khí rồi, Đại sư, tiệm cơm nhà tôi gần đây, mọi người qua đó ngồi một chút chứ? Hôm nay tôi mời!
- Được nha!
Mọi người cũng không khách khí, ồn ào kêu lên.
Sau đó, đám người đẩy Phương Chính, Trương Tuệ Tuệ tới tiệm cơm.
Tiệm cơm cũng không phải nhà hàng lớn, nhưng chỉnh thể rất sạch sẽ, một đám người tới, ông chủ kia cũng không hẹp hòi, bưng bia tới hô:
- Muốn ăn gì, mọi người cứ chọn!
Trong lúc nhất thời, không khí trở nên náo nhiệt, không ít người vây quanh Phương Chính hỏi han, sao Phương Chính có thể nhảy xuống mà không sao?
Kết quả Phương Chính còn chưa mở miệng, Tiểu Thất đã kêu lên:
- Em biết, nhất định là Đại sư ca ca biết võ công, có thể vượt nóc băng tường, ha ha ha…
Đám người nghe xong, lập tức vui vẻ. Nếu nói Phương Chính biết võ, vậy mọi người tin. Nhưng nói vượt nóc băng tường, thực không ai tin được. Có điều cũng không ai tới vạch trần, ngược lại đều dời lực chú ý, bắt đầy đùa Tiểu Thất.
Không khí càng lúc càng nhiệt liệt, Phương Chính phát hiện, những tên to con, thô kệch này dù ăn thùng uống vại, nhưng mỗi người đều lén để lại tiền lên bàn. Nhìn cảnh này, Phương Chính thầm thấy ấm áp…
Phương Chính tìm cơ hội, cùng Độc lang lén chạy đi.
Vô phương, là một hòa thượng, hắn không thích bị đám người vây quanh khen ngợi. Mặc dù mọi người có ý tốt, nhưng cảm giác này khiến hắn thấy chột dạ… Nếu không phải có bản lãnh thực sự, hắn dám nhảy từ độ cao năm mét xuống sao? Hiển nhiên không dám. Chỗ ỷ lại của hắn không phải là bản lãnh phàm nhân, như vậy cũng không có gì đáng để kiêu ngạo, càng không đáng để mọi người sùng bái.
- Sư phụ, đi luôn sao? Con cảm thấy bọn họ nói rất hay, con thấy lâng lâng rồi.
Độc lang cười hắc hắc nói.
Phương Chính lắc đầu:
- Vi sư thích cảm giác chân chạm đất hơn, bị người ca ngợi nhiều lại không chịu được.
- Tiểu hòa thượng, anh đi rồi sao?
Lúc này, Trương Tuệ Tuệ đuổi theo.
Phương Chính quay đầu cười nói:
- Đúng vậy, vốn là định xuống núi đi bộ một chút, kết quả là đã dạo quanh bờ sông này cả ngày rồi, bây giờ cũng tới lúc trở về.
- Như vậy sao, sao không ở lại thêm mấy ngày, tôi cũng có thể tận chút chủ nhà, dẫn anh đi dạo.
Phương Chính lắc đầu nói:
- Nếu có duyên, ngày sau sẽ tự có cơ hội. Thí chủ, có phải cô từng cứu người rồi hay không?
Lời này vừa nói, Trương Tuệ Tuệ lập tức ngẩn cả người:
- Làm sao anh biết?
Phương Chính cười thầm, quả nhiên, chủ gì sẽ có chó đó, chó đã cứu người, chủ cũng đã cứu người.
Trương Tuệ Tuệ nói:
- Thực ra trong trường hợp đó, là ai gặp cũng sẽ cứu thôi. Ngược lại, anh mới là lợi hại, cao như vậy cũng dám nhảy xuống.
Độc lang nghe xong, bất mãn hừ hai tiếng, nhắc nhở Trương Tuệ Tuệ, còn có bổn lang đây!
Trương Tuệ Tuệ cười vuốt đầu Độc lang:
- Đúng đúng đúng, còn có ngươi nữa, ngươi cũng là anh hùng! Ừm… Cũng lợi hại như Husky nhà ta vậy, đều là chó anh hùng!
Độc lang vừa nghĩ tới con chó Husky ngu ngốc kia, lập tức không còn hứng thú với danh xưng chó anh hùng.
Trương Tuệ Tuệ cũng không biết con sói ngốc này đang nghĩ gì, lại hàn huyên với Phương Chính một hồi, thấy Phương Chính đã quyết ý đi, cũng chỉ đành cáo từ.
- Sư phụ, chúng ta về sao?
Độc lang hỏi.
Phương Chính lắc dầu nói:
- Đúng vậy, có điều đi bệnh viện một chuyến đã.
- Đi bệnh viện?
Độc lang ngây ra một hồi.
Lúc ở tiệm cơm, Phương Chính đã hỏi xem hướng xe cứu thương kia đi đâu, bây giờ có thời gian rảnh, tự nhiên sẽ cùng Độc lang tới bệnh viện kia xem Đoạn Liễu thế nào không, không xem một chút, sẽ không yên lòng.
Kết quả, tại cửa bệnh viện, Phương Chính đã thấy Đoạn Liễu đi ra, hai người bốn mắt nhìn nhau, đều ngẩn cả người, sau đó cùng cười một tiếng.
Đoạn Liễu vươn tay nhỏ:
- Cảm ơn, Đại sư.
Phương Chính chắp hai tay:
- A Di Đà Phật, thí chủ, cô nhận lầm người rồi.
Sau đó, Phương Chính cùng Độc lang rời đi, hắn quan tâm xem Đoạn Liễu thế nào, nhưng không có nghĩa là hắn muốn tự tạo phiền phức cho bản thân. Nếu nhận nhau, vậy cũng có nghĩa là hắn đã vào trong giấc mộng của Đoạn Liễu, nếu hỏi tới cùng, muốn giải thích cũng phiền phức. Hắn chỉ tới xác nhận trạng thái của Đoạn Liễu mà thôi, nếu không có vấn đề gì, vậy hắn muốn ra ngoài đi dạo một chút, lúc nào mệt thì về.
- Đại sư, tôi biết người trong mộng chính là đại sư!
Đoạn Liễu đuổi theo.
Phương Chính tranh thủ tăng tốc, Độc lang đuổi sát theo sau.
- Đại sư, lời người nói, tôi đều nhớ. Tôi cũng nghĩ thông suốt rồi, sau này tôi sẽ tiếp tục biểu diễn, tiền kiếm được sẽ dùng để xây cô nhi viện. Tôi muốn làm thiên sứ thủ hộ cho các bé cô nhi!
Đoạn Liễu hô lớn.
Phương Chính bước ngang, rẽ vào trong ngõ, không nói hai lời mà lập tức mở Vô Tướng môn, một chân bước vào.
Đoạn Liễu rẽ ngoặt, phát hiện đã không thấy Phương Chính cùng Độc lang đâu, sững sờ tại chỗ, nhìn vào ngõ cụt đen tối mà khẽ nghi hoặc, sau đó liền cười:
- Tôi sớm biết, đại sư không phải người bình thường.
…
- Sư phụ, người chạy nhanh vậy làm gì? Không phải là định đi dạo sao?
Độc lang hầm hừ hỏi.
Phương Chính nói:
- Không chạy nhanh sẽ bị hỏi loạn, lúc đó con trả lời nhé?
- Trả lời thì trả lời.
Độc lang nói.
Phương Chính liền ha ha:
- Con thử trả lời thử một cái xem, có tin ngày thứ hai liền bị cắt thành miếng để chấm mắm không?
Độc lang bị dọa khẽ run, không cam lòng:
- Vậy… Kế hoạch đi dạo của chúng ta phải hủy sao?
- Lần sau, lần sau nhất định dẫn con đi chơi.
Phương Chính nói.
- Còn có lần sau sao? Con theo người xuống núi hai lần rồi, lần nào cũng đói rơi run cả chân… Con nghĩ, con không muốn xuống núi nữa?!
Độc lang thầm nói.
Phương Chính trực tiếp cốc cho Độc lang một cái:
- Nói nhiều vậy, về nhà gặm cải tiếp đi!
- A?
Độc lang nghe xong, mặt liền như ăn phải mướp đắng… Nó hận cải trắng, nhưng nó không biết, không chỉ nó, mà mấy kẻ còn trên núi cũng đang đau đầu…
Trong hậu viện, con khỉ, con sóc, Hồng Hài nhi cùng vây quanh Bạch Ngọc cải trắng mà ngẩn người.
-----------
Phóng tác: xonevictory
CHƯƠNG 705: PHẬT TỔ ĂN DƯA CHUA?
Con sóc nói:
- Các sư đệ, giờ phải làm sao, thứ này ăn bao giờ mới hết được? Sư huynh ta ăn no lắm rồi…
- Đệ cũng ăn đủ rồi, hai ngày trời liên tục ăn cải trắng, các cách chế biến có thể đều đã làm qua. Nếu còn tiếp tục thế nữa, đệ cảm thấy đệ sẽ trở thành con khỉ đầu tiên bị ngộ độc cải trắng mà chết mất.
Con khỉ nói.
Hồng Hài nhi nói:
- Đệ cũng đã dần hiểu, vì sao đám tiểu yêu ở nhà đều yếu như vậy rồi. Đúng là cải trắng gây họa mà… Nếu có cơ hội làm lại, đệ nhất định sẽ cho bọn nó ăn thêm thứ khác.
- Nói mấy chuyện này thì có tác dụng gì? Sư phụ đã chốt, trong một tuần phải xử lý xong đống cải trắng này, bây giờ đã được năm sáu ngày rồi, còn có hơn một ngày nữa, ăn không hết thì sẽ hỏng mất. Cải trắng tốt như vậy, hỏng rồi thì thật đáng tiếc.
Con sóc có chút không nỡ.
Hồng Hài nhi trầm mặc.
Con khỉ yên lặng niệm kinh, thật lâu mới nói:
- Chúng ta đã hết cách, nhưng sư phụ nhất định còn cách, chờ sư phụ về đi.
- Sư phụ? Nếu sư phụ có cách, vậy cũng không chạy ra ngoài, cũng sẽ không ép Đại sư huynh ăn cải trắng tới mức phải cầu xin tha thứ.
Hồng Hài nhi xem thường nói.
- Ai nói vi sư không có cách?
Đúng lúc này, Phương Chính đi tới, đằng sau còn có Độc lang.
Độc lang hừ hừ nói:
- Sư đệ, đệ nói xấu sau lưng sư phụ, chúng ta đều nghe cả rồi. Đệ xem đó mà làm đi…
Hồng Hài nhi khẽ trợn mắt, thầm nói: Con chó ngốc này, sư phụ cũng nghe được rồi, còn uy hiếp ta làm cái gì? Chẳng lẽ còn cần ngươi tới cáo trạng?
Kết quả, Phương Chính hơi ngửa đầu:
- Tịnh Pháp, con nói Tịnh Tâm nói xấu sư phụ sao? Tịnh Tâm đã nói gì?
Hồng Hài nhi nghe xong, hai mắt lập tức đỏ ngầu, lòng thầm gầm thét: Vô sỉ! Hai tên vô sỉ, quá vô sỉ! Quanh minh chính đại lừa đảo a!
Cuối cùng, sau khi Hồng Hài nhi hứa hẹn ăn hộ Độc lang một mảnh lá cải, Độc lang mới không cáo trạng.
Hồng Hài nhi khổ sở nhìn lá cải trong tay, lòng vô cùng khó chịu, hừ hừ:
- Sư phụ, người có cách sao?
Mặc dù là hỏi, nhưng trong mắt đầy vẻ không tin. Nó thấy, Phương Chính có thể có cách gì? Cải này không phải Hàn trúc, Hàn trúc sinh trưởng thành rừng, trên núi dưới núi đều có, ban đầu mọi người còn có thể thấy lạ, nhưng lâu dần cũng thành quen. Còn cải trắng này thì khác, cái này chỉ có một củ, còn lớn như thế. Nếu đem xuống núi, mọi người tất sẽ nghi vấn. Đây cũng là lý do vì sao Phương Chính có thể hào phóng cho Hàn trúc, nhưng lại tử thủ với linh mễ.
Thứ mà có thể sinh trưởng lâu dài, mọi người có thể hiếu kỳ lúc mới, nhưng lâu dài sẽ thành quen. Còn thứ mà chỉ có một lần, đột nhiên xuất hiện, như vậy sẽ khó mà trừ được lòng hiếu kỳ của mọi người.
Coi như là Phương Chính có thể tin tưởng người Nhất Chỉ thôn, nhưng Nhất Chỉ thôn hiện tại không chỉ có thôn dân Nhất Chỉ thôn ban đầu, còn có rất nhiều học đồ từ ngoài tới. Nếu để lộ ra, như vậy sẽ còn phiền phức hơn là việc gặm cái củ cải này.
Phương Chính lười như vậy, chắc chắn sẽ không làm vậy.
Đã không thể cho ra ngoài, vậy chỉ có thể ăn… Nhưng trước mắt, mọi người đã ăn tới buồn nôn, ai còn muốn ăn nữa?
Biện pháp trong lòng Phương Chính chính là, vò mẻ thì không sợ vỡ nữa, vậy cứ xử lý như cải trắng bình thường đi!
Có điều, lúc này Phương Chính còn muốn đánh cược một phen: “Hệ thống, hẳn là giờ có thể rút thưởng chứ?”
“Có thể!” Hệ thống lười biếng nói.
“Vậy thì rút đi.” Phương Chính nói xong, liền thầm niệm A Di Đà Phật, yên lặng cầu nguyện, nhất định phải giúp hắn vượt ải này!
“Rút luôn sao?” Hệ thống ngạc nhiên, trước giờ Phương Chính đều băn khoăn mãi rồi mới rút, lần này lại thoải mái vậy sao.
“Đúng vậy, rút luôn. Hệ thống huynh, mong huynh giúp đỡ, đừng để ta mất mặt trước các đồ đệ được không. Tối thiểu nhất, cũng không thể mất mặt trước mặt Tịnh Tâm được, ta đang giúp Bồ tát quản giáo đệ tử a, nếu để mất mặt, sau này sao có thể dạy được nữa? Đúng không?” Phương Chính thầm nói.
Hệ thống căn bản không thèm để ý, sau đó: “Tinh, chúc mừng, thu hoạch được một ngụm Phật vạc cỡ trung!”
“A! Cảm ơn!” Phương Chính nghe xong liền vui vẻ. Hiện tại, Nhất Chỉ tự còn thiếu rất nhiều thứ, nhưng đều là những thứ lớn. Những thứ kia lấy ra sẽ rất phiền. Dù sao giờ đã không giống xưa, năm đó lúc đổi mới Nhất Chỉ tự, cả năm không có người lên núi, biến hóa một chút thì cũng có thể lấp liếm cho qua. Còn hiện tại, hương hỏa Nhất Chỉ tự đã không tệ, mỗi ngày đều có mấy chục người leo núi thắp hương bái phật, nếu đột nhiên có thêm công trình lớn gì đó, nghĩ thôi cũng thấy phiền phức.
Nhưng một thứ nhỏ thì sẽ không lo phiền như vậy, ai quan tâm chùa có thêm một cái vạc, một cái cây hay không?
Đương nhiên, quan trọng nhất là thứ này có thể giải quyết được tình trạng khẩn cấp trước mắt! Có điều, vấn đề là, tại sao còn là phật vạc cỡ trung? Phật vạc còn chia đại trung tiểu sao?
“Phạc vạ đương nhiên chia lớn nhỏ, cái trước là cỡ nhỏ. Bây giờ là cỡ trung…” Hệ thống giải thích.
Phương Chính nghe xong liền càng thêm vui vẻ. Cái vạc lớn nhất lúc trước chính là phật vạc, đường kính mét rưỡi, cao hai mét! Vạc nước lớn như thế, đặt ở đâu cũng là vật khổng lồ, vậy mà mới chỉ là cỡ nhỏ. Vậy cỡ lớn sẽ phải lớn tới chừng nào? Phương Chính nhìn qua cây cải trắng… Hừ, cho ngươi đắc ý, lần này xem ta xử lý ngươi thế nào!
Phương Chính khẽ động: “Hệ thống, Phật Tổ có ăn dưa chua sao?”
“Ách, ngươi hỏi làm gì? Không phải là ngươi muốn…” Hệ thống sững sờ.
Phương Chính lý trực khí tráng: “Làm dưa muối, cải có rồi, muối có rồi, chum đựng cũng có rồi, không làm dưa muối thì làm gì? Chẳng lẽ mùa đông còn phải trồng cải trắng?”
“Phật Tổ chưa ăn qua, không biết…” Hệ thống nói.
Phương Chính cũng chỉ thuận miệng hỏi một chút, vốn trước đó không thể giữ được linh khí trong cải trắng, như vậy sẽ thành lãng phí. Có điều vẫn là cải trắng, hương vị có thể kém đi, nhưng so với cải trắng bình thường tuyệt đối vẫn là tuyệt phẩm! Cải tốt như vậy, không thể bỏ nát được. Hơn nữa, Nhất Chỉ tự cũng không giàu có, mùa đông tới, rau xanh còn đắt hơn vàng, cho nên, cuối cùng vẫn phải tận dụng triệt để.
Bởi vậy, vốn là hắn định làm dưa muối, nếu không cũng không để đám Hồng Hài nhi xuống núi mua nhiều như vậy.
Không thèm để ý các đệ tử, Phương Chính dứt khoát vọt vào bếp, dọn một khối đất trống, vung tay lên, loảng xoảng một tiếng, Phương Chính lập tức cảm thấy mặt đất rung lên! Chỉ thấy một cái vạc nước cao ba mét, rộng hai mét xuất hiện trong phòng, bởi vạc nước quá lớn, trực tiếp ép cái nôi của Hồng Hài nhi qua một bên…
Có điều, lúc này đã không có ai để ý cái nôi nữa, tất cả cùng trợn mắt nhìn cái vạc nước to khủng bố này, thầm nói: Mẹ ơi, quá lớn… Bao nhiêu đồ ăn mới đổ đầy?
----------
Phóng tác: xonevictory
CHƯƠNG 706: LÃO TÀI XẾ DẪN TA
Con khỉ chắp hai tay:
- A Di Đà Phật, sư phụ, người xác định đây là vạc nước, mà không phải ống khói chứ?
Độc lang chép chép miệng:
- Thật lớn…
Hồng Hài nhi vuốt vuốt cằm, đang muốn mở miệng, đột nhiên đã thấy bốn ánh mắt hung hăng nhìn lại, lời tới miệng lập tức nuốt trở vào, thầm nói: Một đám nhà quê, thứ đựng đồ như vậy, ở chỗ ta thì càng nhỏ càng tốt. Túi càn khôn, nhẫn tu di… Chứa được cả núi non sông hà… Chỉ có quỷ nghèo mới dùng thứ vừa chiếm diện tích, vừa khó coi này.
Có điều, nhớ tới vết xe đổ lúc trước, Hồng Hài nhi quả quyết ngậm miệng, mỉm cười tán dương, tránh cho gặp họa.
Phương Chính cũng không để ý tới Hồng Hài nhi, tập trung tinh thần nhìn cái vạc nước lớn trước mắt, cái phật vạc này khác với cái trước. Mặt trước có một chữ phật thật lớn, đằng sau có đủ các loại đồ án, thần phật ngao du, bên dưới có biển cả, có thần long ẩn hiện… Cảnh tượng này, có chút hùng vĩ… Đồ án càng sinh động như thực, nhìn kỹ có thể thấy được sự tinh diệu trong đó!
Phương Chính có năng lực điêu khắc, ánh mắt cũng hơn người thường, chỉ nhìn một chút cũng có công hiệu như nhìn qua kính lúp, hắn kinh hãi phát hiện, dù chỉ là cảnh ở xa, đóa xen to bằng cái móng tay, nếu xem kỹ, sẽ phát hiện từng sợi nhụy vàng, cảm giác này, tựa như đang xem ảnh trên máy tính, phóng đại vô hạn vẫn cứ rõ ràng! Đương nhiên, máy tính cũng không thể làm được tới mức này, nhưng cái phật vạc này lại làm được!
Nhìn tới đây, Phương Chính liền hạ quyết tâm, tuyệt không thể để người ngoài nhìn thấy phật vạc này, coi như là thấy được, cũng không thể người ta nghiên cứu tỉ mỉ, nếu bị để mắt tới, sẽ thành phiền phức không nhỏ.
Nghĩ tới đây, Phương Chính bắt đầu quan sát tổng thể, thần phật trên vạc như sống lại, nhất cử nhất động, dù chỉ là một cái nhíu mày, nhăn trán cũng rõ như thật.
- Đúng là thứ tốt.
Phương Chính cảm thán, đám con khỉ cũng gật đầu theo. Còn Hồng Hài nhi, mọi người đã không thèm quan tâm nó…
Phương Chính để con khỉ ra ngoài kiếm một cái thang, gác lên phật vạc, quá cao, Phương Chính chỉ cao mét tám, muốn lên nhất định phải dùng thang.
Phương Chính ghé người nhìn vào phật vạc, lập tức cảm thấy như nhìn vào giếng sâu, cười nói:
- Có vạc lớn như thế, đựng gì cũng được rồi! Tịnh Tâm, đi lấy cải trắng tới cho vi sư!
- Vâng!
Hồng Hài nhi lập tức chạy ra ngoài, không bao lâu liền ôm củ cải trắng đến.
Con khỉ, Độc lang, con sóc hiếu kỳ bu lại, mở to mắt nhìn Phương Chính.
Phương Chính trước rắc một lớp muối xuống đáy vạc, sau đó tiện tay xé cải trắng thành mảnh nhỏ bỏ vào, lại cho thêm một lớp muối, lại bỏ thêm cải… Lòng vòng như vậy, tới khi một mảnh cải cuối cùng được bỏ vào, lúc này Phương Chính sóc sóc lại, để cho tất cả cải trắng ép sát với nhau, không một tia hở. Làm xong liền ra ngoài tìm một tảng đá lớn, dùng Vô Căn tịnh thủy rửa sạch, sau đó ép lên cải trắng.
Vỗ vỗ tay, Phương Chính xác nhận không sao, mới quay người đi ra ngoài.
- Sư phụ, xong rồi sao?
Hồng Hài nhi đuổi theo hỏi.
- Xong rồi.
- Như vậy là có thể bảo quản được sao?
Hồng Hài nhi không hiểu hỏi.
Phương Chính ngửa đầu nhìn trời:
- Thời tiết ngày càng lạnh rồi, cải trắng vốn có thể để qua mùa đông, có điều nếu thế, khẳng định mọi người sẽ không thích ăn nữa. Hiện tại, chỉ là đổi khẩu vị mà thôi, đi, đừng nói nhảm nữa, đi ngủ thôi!
Nửa đêm muối dưa với nhau, Phương Chính cũng thực cảm thấy nể phục bản thân. Mở cửa phòng, vào nhà đi ngủ, nằm trên giường Phương Chính mới thầm nói: Hai ngày nữa thì thêm nước, sau đó là chờ… Dưa chua hầm miến a…
Vừa nói, vừa lấy tay giữ nước bọt, ngủ thiếp đi.
Một đêm cứ vậy qua.
Ngày thứ hai, Phương Chính còn chưa tỉnh, ngày thứ hai đã nghe có người hát lớn:
- Dưới ánh trăng sáng, tiếng ca dài…
Tương tư vỡ vụn, vẩy trường hà…
Cố nhân đi mất, lòng cũng chết…
Tâm này nhớ quân, quân có biết!
Tấc tro tấc lệ, thời gian quá…
…
Phương Chính đột nhiên bừng tỉnh, cũng không phải do bài hát này hay thế nào, mà là tiếng hát thật khó nghe!
Phương Chính nhớ không lầm, thiên phú của đám gia hỏa trên núi này… Chỉ được nước ăn! Những cái khác, có thể bỏ qua không tính. Mà người duy nhất có tâm hồn ca hát, vậy cũng chỉ có con gấu con Hồng Hài nhi rồi. Phương Chính lập tức xông ra ngoài, chỉ thấy Hồng Hài nhi bò trên nóc phòng, hét dài với phía đông…
Bên dưới, Độc lang phẫn nộ nhìn Hồng Hài nhi, thấy Phương Chính ra liền tố cáo:
- Sư phụ, người xem sư đệ đi, sư đệ lại điên rồi!
Phương Chính cũng buồn bực, cùng một bài hát, sao hai người hát lại hoàn toàn khác nhau như vậy?
Phương Chính định gọi Hồng Hài nhi xuống, kết quả đã nghe thanh điệu của Hồng Hài nhi đột nhiên tăng lên, họa phong đột chuyển, Phương Chính kém chút quỵ xuống!
Chỉ nghe Hồng Hài nhi hống lớn:
- Lão tài xế dẫn ta đi, ta sẽ mua ca!
- Lão tài xế nhiều lông chân, cho ta kiểm tra.
- Một đường đi tới, thật nhiều rộn rã.
- A lý trung, a lý trung. A lý a lý trung.
- Lão tài xế dẫn ta đi, ta muốn lên thiên đường.
- Lão tài xế dẫn ta đi, ta muốn ba ba ba…
- Thiên đường có nhà còn có xe, giường lớn đủ để chơi.
- A lý trung, a lý trung. A lý a lý trung…
Phương Chính càng nghe càng thấy không bình thường, rống to một tiếng:
- Tịnh Tâm, xuống cho sư phụ!
Hồng Hài nhi sững sờ, cúi đầu nhìn Phương Chính đang đỏ gắt cả mặt, hỏi:
- Sư phụ, người sao vậy? Con đang hát mà. Con nói cho người biết, con tìm bài hát kia của Đoạn Liễu, trên mạng còn có bài “Lão tài xế dẫn ta đi”, bài hát này thật dễ nghe…
Phương Chính nghiến răng nghiến lợi:
- Ai nói với con bài này?
Hồng Hài nhi lập tức chỉ về phía Độc lang.
Độc lang ủy khuất nói:
- Sư phụ, sư đệ không ngủ được, nói con kể chuyện xưa để nghe. Con thì có chuyện gì mà kể, thế là kể chuyện lúc xuống núi. Không nghĩ tới…
- Tịnh Tâm, xuống cho vi sư, vi sư đột nhiên có lĩnh ngộ mới, quyết định tham thiền với con.
Phương Chính xạm mặt lại, đồng thời cũng âm thầm cảm thấy may mắn, may mà con gấu con này hét loạn lúc sáng sớm, nếu để lúc có người lên hành hương mà hát thế hai câu, vậy hắn không cần làm hòa thượng nữa, đóng cửa chùa mà xám hối rồi tính.
Hồng Hài nhi còn chưa hiểu chuyện gì, có điều nhìn bộ dáng của Phương Chính, tựa như rất tức giận. Lập tức thành thật nhảy xuống, sau đó liền bị Phương Chính sách lỗ tay dẫn đi.
------------
Phóng tác: xonevictory
CHƯƠNG 707: LẢI NHẢI ĐẠI PHÁP
- Xong rồi, sư phụ lại muốn niệm kinh rồi. Sư đệ thảm rồi, không chết cũng mất một lớp da.
Con sóc lo lắng nói.
Độc lang nói:
- Gia hỏa này, hát cái gì không biết, ta nghe mà còn đỏ mặt. Vậy mà nó còn không biết xấu hổ gào to… Ai, nếu biết nửa sau bài hát như vậy, ta đã không đề cử với nó đi nghe. Sai lầm, sai lầm.
Con khỉ bình chân như vại:
- Ban đầu đã khó nghe, sau đó càng khó nghe hơn. A Di Đà Phật…
Nhưng điều khiến mấy đứa khó hiểu, là qua nửa ngày trời, còn chưa nghe thấy tiếng Hồng Hài nhi kêu thảm.
Bước vào thiền phòng một cái, tới trưa vẫn chưa ra.
Mắt thấy đã tới giờ cơm, đám con sóc liền đứng ngồi không yên nhìn nhau, đùn đẩy nhau vào thiền phòng xem tình huống.
- Không phải là sư đệ đại phát, đồng quy vu tận với sư phụ chứ?
Độc lang lo lắng hỏi.
- Không thể nào.
Con sóc sợ sệt.
Con khỉ nói:
- Hay là vào xem?
- Đệ đi?
Độc lang cùng con sóc cùng hỏi con khỉ.
Con khỉ quả quyết lắc đầu:
- Muốn đi thì mọi người cùng đi!
- Vậy thì cùng đi!
Cuối cùng, ba tên tiểu gia hỏa đẩy cửa phòng Phương Chính, kết quả, vừa mở cửa đã nghe Phương Chính đang nói:
- Những đạo lý mà vi sư vừa nói, con đã hiểu chưa? Ngây ra đó làm gì, hiểu hay không hiểu? Gật đầu cái coi! Nói đi! Ừm, như vậy mới ngoan, vừa rồi chúng ta nói tới đâu rồi? Giờ nói tiếp… Con nói xem, sáng sớm không có việc gì làm, lại lên nóc nhà hát lớn, khiến mọi người không ngủ được, nhưng dù sao cũng là sư huynh đệ, ta là sư phụ con, sẽ không trách con. Nhưng động tới những chim tước kia, chúng có làm gì con không? Ban ngày khổ sở kiếm ăn nuôi gia đình, ban đêm muốn ngủ một chút cũng không yên? Còn có những con vật đang ngủ đông…
Ba tên gia hỏa ở ngoài mới nghe liền cảm thấy tê dại, càm ràm nhiều như vậy sao!? Phương Chính không niệm kinh, mà rõ là lải nhải đại thần phụ thể a!
- Sao ba đứa lại vào đây?
Phương Chính ngẩng đầu, liền thấy đám con khỉ lấm lét ở ngoài.
Ba tiểu gia hỏa lập tức giật nảy mình, không phải định kéo bọn nó vào, cùng nghe lải nhải chứ?
Hồng Hài nhi thì thầm dâng một tia hy vọng, rốt cục… Rốt cục cũng di dời sự chú ý, rốt cục đươc giải phóng? Nói từ sáng tới tận giờ là trưa, màng nhĩ của nó sắp nổi bong bóng rồi a, còn đau hơn cả nghe niệm kinh nữa! Bồ tát hiển linh, mau tới cứu đệ tử a, sau này con không dám mở miệng hát linh tinh nữa…
Con khỉ khẽ động, vội nói:
- Sư phụ, chúng con tới hỏi thăm, xem có cần bọn con giúp gì hay không?
- Ngoan, lấy cho vi sư chút nước, nói tới bây giờ, vi sư cũng khô cả cổ rồi.
Phương Chính cảm khái nói.
Hồng Hài nhi nghe xong liền muốn khóc, khô cổ? Ta sắp bị hành hạ phát điên a, rụt dè hỏi:
- Sư phụ, hôm nay chúng ta điểm tới là dừng a? Đồ nhi biết sai rồi.
- Dừng sao được, hôm nay vi mới bắt đầu, chờ uống miếng nước dịu cổ, chúng ta lại tiếp tục nói chuyện.
Phương Chính trợn mắt nhìn Hồng Hài nhi.
Hồng Hài nhi ôm mặt, phù phù ngã xuống hôn mê, nó không chịu nổi nữa rồi!
Phương Chính thấy vậy, khóe mắt hiện nụ cười xấu xa.
Phương Chính vốn không phải người dông dài, nhưng đứa nhỏ Hồng Hài nhi này không dạy không được. Nhưng cũng không thể niệm chú, Phương Chính thực không nỡ nhìn Hồng Hài nhi bị đau. Nhưng lại không thể mặc kệ, đánh? Da dày thịt béo, đánh vô dụng. Mắng? Sợ là trước khi Hồng Hài nhi thay đổi, Phương Chính đã bị Hệ thống dùng sét đánh chết rồi. Cho nên Phương Chính nghĩ tới, phương thức tra tấn mà hắn sợ nhất khi còn bé… Lải nhải đại pháp!
Năm đó, Phương Chính cũng là một con gấu con, Nhất Chỉ thiền sư biết thuyết giáo, nhưng thôn dân Nhất Chỉ thôn càng biết hơn.
Phương Chính từng có lần vì ăn trộm trứng gà, mà bị Đỗ Mai kéo qua càm ràm cả một này. Từ đó về sau, Phương Chính nhìn thấy Đỗ Mai đều phải đi vòng… Thực sự đáng sợ, ký ức đó vẫn còn mới mẻ!
Thế là, Phương Chính học Đỗ Mai, bắt đầu lải nhải đại pháp, xem ra, hiệu quả cũng không tệ lắm…
Để con khỉ ôm Hồng Hài nhi đi, Phương Chính mới vươn mình đi ăn cơm.
Cơm nước no nê, lại nhìn xem vạc dưa muối, đá lớn ép một đêm, lại thêm các hạt muối đè ép, nước trong cải trắng đã bị ép ra, đã được một vạc nước nhỏ. Nhìn thấy cái này, Phương Chính cũng không vội, chờ hai ngày nữa rồi lại thêm nước. Cảm nhận linh khí bên trong vạc, quả nhiên, linh khí đều bị khóa lại trong phật vạc, ngưng tụ trong cải trắng, không những không lãng phí sói mòn, mà còn như được bù đắp. Hiển nhiên, phật vạc có công hiệu ngưng tụ linh khí, đây cũng là cơ chế để tạo ra Vô Căn tịnh thủy.
Đối với việc này, Phương Chính cũng thầm thấy vui vẻ, bước ra ngoài sân, ngồi mở điện thoại dưới gốc Bồ Đề.
Quả nhiên, mấy ngày không mở điện thoại, lúc này lại có thêm mấy tin tức.
Một là tin Triệu Đại Đồng gửi tin cảm ơn, Phương Chính tiện tay trả lời, có điều đối phương không online, nên cũng không đáp lại được.
Tin thứ hai là của Chu Lâm gửi tới, nói phim của bản thân sắp lên sóng, mời Phương Chính nếu có thời gian thì đi xem một chút, Phương Chính lập tức trả lời: Nhất định nhất định.
Tin thứ ba là Minh tinh của Tuyết Ưng nữ vương Lý Tuyết Anh gửi tới, tin đầu vẫn là meme xấu hổ của bản thân cô, nói: Phương Chính, có mấy vấn đề về thời tiết, nên số vật liệu lấy từ nước ngoài trở về chưa thể chuyển tới luôn được. Việc sửa chùa chiền, còn phải đợi thêm…
Phương Chính thấy vậy, ngửa mặt thở dài ai thán, cuối cùng vẫn trả lời một câu: A Di Đà Phật, bần tăng không vội, từ từ chờ là được…
Không vội mới là lạ, Phương Chính đã sớm cuống cuồng lên rồi.
Không có tên hòa thượng nào mà không muốn mở rộng chùa của bản thân, ngay cả Nhất Chỉ thiền sư lúc trước, cũng mong có một ngày Nhất Chỉ tự có thể phát dương quang đại. Phương Chính dù muốn hoàn tục, nhưng ai mà không muốn nơi mình đang ở trở nên tốt hơn? Huống chi, đây còn là nguyện vọng cả đời của Nhất Chỉ thiền sư.
Lý Tuyết Anh cũng không online.
Phương Chính nhìn nhóm chat lúc trước của đoàn làm phim, có lẽ vì phim đã quay xong, đoàn làm phim giải tán, cho nên mọi người ở trong này cũng đều yên lặng, đã lâu như vậy mà mới chỉ có mười mấy tin, cơ bản đều là mấy cái icon chào hỏi mà thôi.
Tiện tay đóng app chat, Phương Chính ngồi dưới gốc Bồ Đề, tự vấn nhân sinh.
Đúng lúc này, Mã Thọt lại tới học tập điêu khắc.
Nhìn thấy Mã Thọt tới, con sóc từ trên cây nhảy xuống, Mã Thọt vừa đến, cũng tức là Phương Chính muốn lên lớp. Mặc dù con sóc thuộc về phạm trù ba ngày cá, hai ngày phơi lưới, lười tới phát điên, nhưng mỗi lần Phương Chính lên lớp đều sẽ không bỏ qua…
Phương Chính đứng dậy, dẫn theo Mã Thọt ra rừng trúc phía sau, lấy tài liệu trực tiếp từ rừng mà dạy học…
-------------
Phóng tác: xonevictory
CHƯƠNG 708: THƯỞNG CÚC
Một ngày cứ vậy chậm rãi trôi qua, trước khi rời đi, Mã Thọt hỏi Phương Chính:
- Phương Chính trụ trì, ngày mai là trùng cửu, anh chuẩn bị gì chưa?
Phương Chính sững sờ, mai lại là ngày lễ? Lắc lắc đầu nói:
- Còn chưa nghĩ, chuyện này nói sau đi.
Tiễn Mã Thọt đi, Phương Chính cũng suy nghĩ, trùng cửu? Dù sao cũng rảnh rỗi, vậy dẫn các đệ tử đi chơi.
Nghĩ tới đây, Phương Chính liền quyết định.
Trở lại hậu viện, người còn chưa vào cửa, đã nghe tiếng Hồng Hài nhi truyền tới:
- Các sư huynh, mai là ngày lễ.
- Ngày lễ? Có đồ ăn ngon sao?
- Mai là ngày chín tháng chín, vị khách hành hương vừa lên mới nói.
Hồng Hài nhi nói.
- Ngày chín tháng chín, là ngày gì vậy?
Độc lang nói.
Hồng Hài nhi nói:
- Không biết, có thể lên mạng tìm… Ngày chín tháng chín. Ồ, cũng có người đang hỏi, để xem mọi người trả lời thế nào, bài này có nhiều người trả lời nhất, xem…
- Sư đệ, đọc được gì rồi, mau nói cho mọi người nghe xem?
Con khỉ không giữ được bình tĩnh, hỏi.
- Đây, đệ đang xem, tổng kết thông tin lại, thì ngày chín tháng chín còn gọi là ngày trùng cửu!
Hồng Hài nhi nói.
- Trùng cửu? Vì sao gọi là trùng cửu?
Độc lang tò mò hỏi.
Phương Chính nghe xong, lập tức cảm thấy vui vẻ. Các đệ tử thích học hỏi như thế là tốt. Hắn cũng không vào luôn, ở ngoài lắng nghe các đệ tử nói chuyện, nếu Hồng Hài nhi nói hay, vậy hắn cần phải tán dương một chút.
Ngay khi Phương Chính còn đang nghĩ ban thưởng cho Hồng Hài nhi thế nào, Hồng Hài nhi đã nghiêm chỉnh nói:
- Cổ nhân lấy số sáu là âm, số chín là dương, hai số chín là trùng dương. Mà ngày này, còn có một số hoạt động khác.
Phương Chính âm thần gật đầu, ngày chín tháng chín là trùng dương.
- Có hoạt động gì?
Con sóc hỏi.
Hồng Hài nhi ho khan một tiếng, hơi ngửa đầu:
- Ba việc, leo núi, ngắm cúc, tra tiêu!
Phương Chính nghe vậy, khẽ nhíu mày, tra tiêu, leo núi, ngắm cúc… Đúng là hoạt động trùng cửu. Nhưng sao từ trong miệng Hồng Hài nhi nói ra, hắn lại thấy quái quái?
Ngay khi Phương Chính cho rằng bản thân nghĩ nhiều, Hồng Hài nhi gãi gãi đầu, hỏi một câu:
- Các huynh biết ai tra tiêu không? Đệ đoán là nam, nếu không sao gọi là Trùng Dương?
Phương Chính nghe xong, lập tức cảm thấy một cỗ nổ hỏa xông ra!
- Tịnh Tâm!
Phương Chính bước chân vào cửa, mặt mũi hòa ái nhìn Hồng Hài nhi.
Hồng Hài nhi thấy nụ cười trên mặt Phương Chính, lấy sự hiểu biết của nó, gia hỏa này nhất định đang nghĩ xấu, muốn đào hố chờ người khác nhảy!
- Sư phụ, con nhớ con còn có việc chưa làm, con đi làm trước đây!
Nói xong, Hồng Hài nhi nhanh chân liền chạy.
Phương Chính nói:
- Dừng lại! Tịnh Pháp đuổi theo cho vi sư, Tịnh Chân, chổi đâu, hôm nay vi sư muốn thay trời hành đạo, chạy đâu cho thoát!
…
Đùa giỡn một ngày, Phương Chính cũng đã mệt mỏi, đêm nay ngủ thực ngon, trong mộng, hắn như trở lại hồi còn nhỏ, theo một đám người lớn, vui vẻ leo núi, ngắm lá thu, nhìn mây nhạt trên trời, nghe người lớn nói chuyện trời biển. Đúng lúc này, có người vỗ vỗ vai Phương Chính, hỏi:
- Tiêu đâu?
Phương Chính chợt thấy cúc hoa xiết chặt, đột nhiên ngồi dậy, bản năng nhìn bốn phía, sợ bóng sợ gió một hồi.
- Đám trẻ nít này, đúng là hại người mà.
Phương Chính lau mồ hôi trên trán, lòng thầm nhủ.
Đẩy cửa phòng ra, ánh trăng ngả về phía tây, từ giờ tới hừng đông còn một lúc. Không gian trên Nhất Chỉ sơn đầy yên lặng, ngay cả chút gió cũng không có. Trong mơ hồ, Phương Chính có thể nghe được tiếng lầm bầm từ trong bếp, Phương Chính đệm nhẹ chân, lặng lẽ tới cửa bếp, mượn bóng đêm nhìn vào trong, chỉ thấy con khỉ còn đang say giấc.
Người ngáy không phải con khỉ, mà là Hồng Hài nhi đang rúc trong nôi, tiếng ngáy khò khè.
Phương Chính nhìn vào, đột nhiên có một thanh âm vang lên bên cạnh:
- Nhìn gì vậy sư phụ?
- Ai… Ta…
Phương Chính vừa muốn trả lời, đột nhiên lấy lại tinh thần, vừa nghiêng đầu đã thấy một cái đầu chó đầy lông đang nhìn hắn, hai mắt còn sáng bừng lên! Phương Chính quả thực giật nảy mình, nhìn kỹ lại, rõ ràng là Tịnh Pháp. Là một con sói lớn lên trong hoang dã, Tịnh Pháp luôn tận dụng cơ hội ngủ tối đa nhưng chỉ cần một con kiến bước qua trước mặt, nó cũng có thể tỉnh lại để xem là thứ gì. Tính cảnh giác cao nhất Nhất Chỉ tự…
Về phần con sóc? Vốn bản tính cảnh giác cũng cao, nhưng từ khi càng ngày càng béo, ngủ cũng ngày càng như chết…
Con khỉ thì kém hơn một bậc.
Phương Chính vỗ vỗ cái đầu Độc lang:
- Người dọa người, dọa chết người, kém chút dọa chết vi sư rồi, lần sau nhỏ giọng một chút…
Độc lang khẽ đảo hai mắt:
- Sư phụ, con là sói, không phải là người.
- Sói dọa người, dọa chết người.
Phương Chính lý trực khí tráng sửa từ, một lần nữa nói.
Độc lang đối mặt với hòa thượng còn mặt dày hơn da sói của nó, không phản bác nổi…
- Sư phụ, người nhìn gì vậy?
Độc lang hỏi.
Phương Chính hừ hừ nói:
- Xem sư đệ con ngủ có ngon không.
- Nhìn bộ dạng này, hẳn là rất ngon, còn ngáy nữa chứ.
Độc lang nói.
- Ừm…
Phương Chính gật đầu, sau đó đi vào phòng bếp.
Con khỉ tỉnh lại, Phương Chính làm ra hiệu im lặng, con khỉ nhìn sang Hồng Hài nhi còn đang ngủ ngáy, gật gật đầu, ngồi chờ xem kịch.
- Lên đi.
Phương Chính quăng ánh mắt cổ vũ cho Độc lang.
Độc lang nhướn mày, chơi xấu sao, nó thích! Đắc ý bước tới, không thèm nhìn bộ dạng bụm mặt lắc đầu của con khỉ. Độc lang đứng thẳng người lên, móng vuốt đặt lên nôi, đối mặt Hồng Hài nhi… Gâu!
“Thôi xong, sao ta lại sủa tiếng chó? Quả là không thể chơi với chó, chơi lâu sẽ…”
Độc lang khẽ lóe lên một suy nghĩ.
Nhưng sau một khắc, Độc lang lập tức cảm nhận được một cơn gió từ đối diện thổi tới, định thần nhìn lại, chỉ thấy một nắm đấm nhỏ đấm lên đầu nó!
Cơ hồ cùng lúc đó, Phương Chính mở cửa phòng bếp, nhìn Độc lang hóa thành một đạo sáng bạc bay ra ngoài… Bịch một tiếng đáp xuống đất, lăn lăn lộn lộn mấy cái mới dừng lại được. Tứ chi xõng soài, ngu ngơ, tội nghiệp nhìn Phương Chính:
- Sư phụ… Sao người lại mở cửa?
- Đụng hư sẽ phải sửa, mà con bay ra ngoài, lúc bay có thể giảm lực, đỡ đau.
Phương Chính nghiêm chỉnh nói.
Độc lang nghe vậy, yên lặng nghĩ nghĩ, lẩm bẩm nói:
- Sao con cảm thấy, sư phụ đang nói bậy?
Con khỉ nghe vậy, nhẹ nhàng thở ra, trí tuệ như vậy, còn có thể cứu.
Phương Chính đỏ mặt:
- Con nghĩ nhiều rồi.
- Sư phụ, mọi người đang chơi gì vậy? Sáng sớm không ngủ còn gầm loạn cái gì?
Hồng Hài nhi còn đang ngái ngủ đứng lên.
Phương Chính nói:
- Không sao, vi sư không ngủ được nên muốn gọi các con dậy, ra ngoài đi dạo một chút. Hôm nay là Trùng cửu, mọi người cùng nhau leo núi…
- Ngắm cúc?
Hồng Hài nhi bản năng hỏi.
-------------
Phóng tác: xonevictory
CHƯƠNG 709: CHẬU CƠM
Phương Chính quay đầu, tìm cây gậy…
- Ngắm cảnh thu!
Hồng Hài nhi lập tức bổ sung.
- Tính con thông minh, mau rời giường. Hôm nay người Nhất Chỉ thôn chúng ta sẽ đều tới Thông Thiên sơn trong Thông Thiên sơn mạch để leo núi ngắm thu, nghe nói từ đó có thể nhìn thấy Thiên trì Trường Bạch sơn.
Phương Chính nói.
Nghe được sẽ ra ngoài chơi, hơn nữa còn có nhiều người ngoài khác nữa, đám Hồng Hài nhi lập tức hào hứng. Nhiều người đi cũng có nghĩa là sẽ có nhiều người để chơi, sẽ có nhiều đồ ăn ngon! Việc này không phải ra ngoài chịu đói chịu rét như là đi với Phương Chính.
Thế là ngay cả Hồng Hài nhi còn đang ngáp ngủ cũng lập tức chạy ra ngoài, con khi cũng đứng lên.
Độc lang đang nằm rạp dưới đất cũng nhảy dựng lên, sau đó liền phát hiện có gì không đúng lắm, lại lập tức nằm xuống, ra vẻ ta rất đau:
- Sư phụ… Con đau quá… Sư đệ xuất thủ quá độc ác, con muốn được đền bù!
- Được, vậy để con lại giữ nhà nhé, cho con ngủ thoải mái.
Phương Chính vừa nói, vừa lách qua Độc lang.
Độc lang ngạc nhiên, cái này chẳng phải là không đem nó đi chơi sao? Cái này không được, thế là lập tức nhảy dựng lên, đuổi theo, mặt dày mày dạn nói:
- Sư phụ, con phát hiện thân thể dạo này khôi phục rất nhanh, vừa rồi còn đau, giờ đã hết rồi.
Phương Chính có chút bó tay, đệ tử của hắn, tên này còn mặt dày hơn tên khác.
Có điều, Phương Chính lại hồn nhiên quên mất, mặt hắn mới là dày nhất.
Con khỉ móc con sóc ra khỏi cái biệt thự của nó, có điều gia hỏa lười này còn đang nằm sấp, ngồi xuống hỏi đi đâu, biết là đi chơi, thế là liền xoay người, ghé vào vai con khỉ ngủ tiếp.
Đối với việc này, mọi người cũng chỉ cười cười, lười gọi nó dậy.
Rửa mặt, quét dọn Phật đường, thổi lửa nấu cơm… Làm các thứ xong xuôi thì trời cũng sáng, gõ trống đánh chuông đúng giờ, một ngày mới bắt đầu.
Mấy người Phương Chính xuống núi, vừa xuống đã thấy các thôn dân vui vẻ ra khỏi thôn, ba năm người thành một nhóm, hai ba nhóm nói chuyện cùng nhau đầy vui vẻ.
Thấy Phương Chính cùng đám Hồng Hài nhi xuống núi, ai nấy tới tấp chào hỏi.
Phương Chính chắp tay đáp lễ từng người.
Đám Hồng Hài nhi, con khỉ, con sóc cũng chắp tay theo.
Chỉ có Độc lang, vừa mới xuống núi đã bị Manh Manh túm lại, cưỡi trên người chạy đi chơi trước. Mặt khác, là một con sói duy nhất của Nhất Chỉ sơn, nó đã thành công tiếp nhận vị trí đội trưởng chó cỏ bảo vệ trị an Nhất Chỉ thôn.
Nó vừa xuống núi, tru lên một tiếng, một đám chó cỏ đã gâu gâu chạy tới báo tin.
Một đám nhỏ nhìn thấy đám chó tụ lại, cũng chạy tới góp vui, trong lúc nhất thời, trẻ con, chó nhà đi đầy đường, chạy loạn thành một bầy.
Người lớn thấy vậy, cũng chỉ cười nhắc chú ý an toàn, cũng không có ý cản lại.
Đợi Vương Hữu Quý, Đàm Cử Quốc thống kê xong nhân số, sắp xếp một số người ở lại chú ý thôn, những người khác cùng nhau xuất phát, hướng về phía Thông Thiên sơn mạch.
Thông Thiên sơn mạch có ba ngọn núi lớn, trong đó Thông Thiên sơn là cao nhất, cũng là gần nhất. Từ nhỏ tới lớn, Phương Chính đã nghe không biết bao nhiêu người nói, đứng ở đỉnh Thông Thiên sơn có thể nhìn thấy thiên trì ở Trường Bạch sơn. Có điều lúc hắn lớn, có kiến thức địa lý mới hiểu, mấy lời này chỉ để lừa đám nhỏ.
Ở Thông Thiên sơn mạch này đúng là có thể nhìn thấy bóng Trường Bạch sơn, nhưng muốn thấy thiên trì? Vậy thì nghĩ nhiều, Thiên Trì ở đỉnh Trường Bạch sơn, độ cao tới hơn 2000 mét, mà Thông Thiên sơn mạch vốn không cao tới thế, độ cao này, sao có thể thấy hồ trên đỉnh núi? Phải biết, dù là đứng trên Trường Bạch sơn còn phải cúi đầu nhìn xuống. Muốn từ núi khác nhìn tới thiên trì, vậy phải có độ cao càng lớn hơn mới được.
- Vương thí chủ, năm đó mấy người lừa bần tăng thật thảm. Bần tăng còn nghĩ rằng, lên núi sẽ có thể nhìn thấy thiên trì a…
Phương Chính cười khổ nói.
- Ha ha, không lừa thì đám nhỏ các cậu lúc đó có cam tâm rời giường cùng lên núi sao?
Vương Hữu Quý tuyệt không đỏ mặt, ngược lại có chút đắc ý nói.
Phương Chính bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó đột nhiên nhớ tới một việc, hỏi:
- Vương thí chủ, nếu bần tăng nhớ không lầm, đứng tại đỉnh Thông Thiên sơn, xác thực có nhìn thấy một hồ nước. Đó là hồ gì vậy? Dường như cũng rất đẹp nữa. Có điều, hồ kia rất thần bí, chỉ có thể ngẫu nhiên mới thấy, bình thường đều bị nồng vụ che đậy.
Vương Hữu Quý nghe Phương Chính nói, sắc mặt hơi trầm xuống:
- Hồ đó thì tôi biết, có điều cũng không biết rõ, cậu hỏi bí thư Đàm đi. Năm đó bí thư Đàm từng lên đó…
Phương Chính nhìn vẻ mặt trầm xuống của Vương Hữu Quý, lòng có chút buồn bực. Một cái hồ thôi mà, cần phải vậy sao? Chẳng lẽ hồ này còn có gì đó đặc biệt?
Phương Chính mang theo lòng tò mò mà tìm Đàm Cử Quốc.
Đàm Cử Quốc nghe xong, vẻ mặt vốn cười khanh khách lập tức cứng lại, sau đó lấy tẩu thuốc, hung hăng hút một hơi, lúc này mới nói:
- Cái hồ cậu nói, thực ra không phải một cái hồ. Mà là một mảnh hồ nước, trước kia có không ít chuyên gia lên tìm kiếm, bởi vì nó do nhiều hồ nước tụ lại, lại có sương mù bao phủ quanh năm, cho nên mọi người gọi nó là Thiên Vụ quần hồ. Có điều mấy lão già chúng ta không gọi như thế, đều gọi nó là “Chậu cơm”.
Về phần tại sao lại gọi vậy, thì còn có chuyện khác. Dân gian có truyền một câu truyện, nghe nói năm đó có một đứa nhỏ tên Kim Lương lên núi hái thuốc, lúc lên núi gặp một lão giả rách rưới đói khát. Kim Lương thấy vậy liền đem lương khô chia sẻ cho lão giả, lão giả ăn xong, lập tức rời đi, không cả nói một tiếng cảm ơn. Về sau, chỉ cần Kim Lương lên núi mà gặp lão giả kia, lão giả kia đều chủ động xin ăn, mỗi lần như vậy, Kim Lương thà dù đói bụng, cũng sẽ đem lương khô, đồ ăn cho lão giả. Mãi cho tới một ngày, lão giả bỗng nhiên tìm tới Kim Lương, lúc này không đòi đồ ăn, mà cho Kim Lương một cái chậu cơm, còn nói: Cái chậu này có thể tự tạo ra cơm trắng, sau này cậu sẽ không phải chịu đói nữa.
Kim Lương mang chậu cơm trở về, sau khi thử, quả nhiên chỉ cần đổ nước là sẽ có cơm, lập tức cảm thấy mừng rỡ. Nhưng tin này lại bị chị dâu cậu ta biết, thế là vị chị dâu này lập tức bảo anh trai cậu ta chủ động muốn lấy cái chậu cơm. Một lần Kim Lương lên núi hái thuốc, anh trai cùng chị dâu cậu ta lén đi theo, thấy Kim Lương dùng chậu cơm để nấu cơm, vị chị dâu kia liền xông lên cướp chậu cơm, hai người giằng co nhau, sau đó vị chi dâu kia cướp được chậu cơm, còn dùng chậu cơm để đánh đập Kim Lương.
Lúc đó, thiên băng địa liệt, chậu cơm nổ vỡ vụn, biến thành như bây giờ, nước bên trong hóa thành hồ nước, sông suối, còn cơm thì hóa thành các tảng đá, gò núi. Mà vị chị dâu kia của Kim Lương thì bị chậu cơm nổ giết chết, anh trai Kim Lương thấy thế liền chạy, nhưng vô luận chạy thế nào, đều sẽ chạy về chỗ cũ, cuối cùng chịu đói ba ngày ba đêm mà chết.
Kim Lương thì được lão giả Sơn Thần kia cứu. Còn nơi này, vì do cái chậu cơm kia mà thành, nên mới gọi là chậu cơm.
----------------
Phóng tác: xonevictory
CHƯƠNG 710: LEO NÚI
- Những chuyện kia nói khác, nói rằng đây chỉ là ví von hình tượng, lưu truyền lâu ngày mới thành chuyện như thế.
Phương Chính nghe điều thần kỳ, hắn khác người bình thường, trên người có hệ thống, lại có cả đại yêu vương bên cạnh, trong tay còn có thần thông. Cho nên đối với các truyền thuyết dân gian này, vẫn tin lấy mấy phần… Vừa đi vừa nghe, cũng nghe tới say sưa, hỏi:
- Còn nữa không? Đúng rồi, các chuyên gia nói đây là ví von hình tượng, vậy chậu cơm này thực giống như một cái chậu cơm sao?
Đàm Cử Quốc cười nói:
- Cụ thể thế nào, tôi cũng không biết, nghe nói những hồ nước bên trong đó như từng cái chậu, chậu lớn chậu nhỏ, có chậu nối nhau… Cụ thể có bao nhiêu cái chậu, không ai biết. Nghe nói tổng cộng có chín chín tám mốt cái, có điều cũng chỉ là truyền thuyết.
Phương Chính nghe vậy, không hiểu mà nói:
- Đàm thí chủ, nếu trước kia không biết có bao nhiêu cái hồ thì còn được, nhưng giờ là thời đại gì rồi? Khoa học kỹ thuật phát triển như thế sao còn không biết? Flycam để làm gì?
- Trước kia có một nhóm chuyên gia tới, đồ họ mang tới cao cấp hơn thứ cậu nói nhiều. Nhưng đều không có tác dụng, nghe nói mấy thứ máy móc kia bay vào liền bị hỏng. Máy bay bay thì rơi, vệ tinh chụp thì chỉ có một mảnh trắng xóa, có thể nhìn thấy gì? Từ xưa tới nay, có không biết bao nhiêu đội khảo sát tới cái chậu cơm này kiểm tra, nhưng cho tới hôm nay, chưa có đội ngũ nào có thể đi vào tìm hiểu rõ mà còn có thể đi ra, phàm là người đi ra được, đều mới chỉ đi vào không bao xa đã quay lại. Đúng rồi, tôi nghe những chuyên gia kia nói, chậu cơm ở chỗ chúng ta còn bị các chuyên gia định giá là một trong những nơi bí ẩn chưa có lời giải. Đáng tiếc, nơi này quá nguy hiểm, không mở cho người ngoài vào xem. Bằng không, nếu khai phát thành khu du lịch, vậy thôn chúng ta liền phát tài…
Đàm Cử Quốc lắc đầu cảm thán, cũng không biết là than thở vì không biết bí mật trong chậu cơm, hay là cảm thán không thành lập được khu du lịch, thôn không thể được hưởng lợi.
Phương Chính kinh ngạc nói:
- Từng có người chết ở đây sao?
- Không phải từng, mà là đã chết rất nhiều người.
Đàm Cử Quốc vo một viên thuốc lá, thở dài:
- Chỗ kia, quá nguy hiểm, lúc trước là người lên đào sâm mà chết, sau khi hung danh truyền ra, lại có các đoàn mạo hiểm tới, đoàn nghiên cứu khoa học tới, sau đó một nhóm lại một nhóm, không thấy được mấy người đi ra. Ai… Ai? Cậu hỏi vấn đề này làm gì? Tôi nói cho cậu biết, cậu cũng không được phép đi!
Nói tới đây, Đàm Cử Quốc đột nhiên lấy lại tinh thần, gõ gõ tẩu thuốc, trang nghiêm nói.
Phương Chính cười khan một tiếng:
- Bần tăng chỉ hiếu kỳ nên hỏi mà thôi.
- Vậy thì được.
Đàm Cử Quốc gật gật đầu.
Phương Chính còn có chút không cam lòng:
- Thực sự không có người đi ra được sao?
Đàm Cử Quốc nghĩ nghĩ, sau đó lắc đầu:
- Không phải, nghe nói lúc trước có một cô bé, không biết sự kinh khủng ở chậu cơm này nên leo lên để hái nấm, sau đó…
- Thế nào?
Phương Chính hỏi.
Đàm Cử Quốc cười khổ nói:
- Cô bé đó đi ngang qua chậu cơm mới biết là bản thân đã đi qua Tử Vong chi địa, dọa tới vài ngày không dám ra ngoài.
Phương Chính ngạc nhiên, lại còn có việc này? Chẳng lẽ cái chậu cơm này cũng có lúc không linh?
Đàm Cử Quốc tiếp tục nói:
- Có người nói, vào trong có thể nhìn thấy Thạch Môn trận. Nhưng tôi thấy, tám chín phần là lừa gạt người thôi.
Lúc này, Vương Hữu Quý nói xen vào:
- Chuyện này tôi cũng nghe qua, tôi còn từng kể cho các chuyên gia kia nữa. Đáng tiếc, người ta không tin.
Trên đường đi, Phương Chính nghe rất nhiều câu chuyện khác nhau về chậu cơm, bất tri bất giác, đoàn người đã vào sâu trong Thông Thiên sơn mạch.
Thông Thiên sơn mạch dù là vùng núi nguyên thủy, thảm thực vật dày đặc, nhưng lại gần khu sinh hoạt của con người, người ra người vào nhiều, cho nên cũng thiếu mấy phần không khí của rừng rậm nguyên thủy.
Nhưng đó chỉ là khu vực bên ngoài, tiến vào sâu bên trong, đã bắt đầu thấy những cây đại thụ hai người ôm không hết, cành lá vươn thẳng vào trong mây, mặt đất phủ một lớp lá thật dày, chân giẫm lên có thể cảm thấy mềm mềm, bước sâu bước cạn, đi đường khá khó khăn. Nhất là nơi này còn có hố hầm, nếu không có kinh nghiệm phong phú, rất dễ bị vướng mà ngã. Hơn nữa, đây là vùng rừng sâu núi thẳm, côn trùng hổ báo đều có, người bình thường căn bản không dám bước vào.
Cũng may, mỗi năm người Nhất Chỉ thôn đều lên Thông Thiên sơn, con đường này đã sớm trở nên quen thuộc. Không chỉ bọn họ quen, mà dã thú dọc đường cũng đã quen, cho nên cơ bản dọc đường này không có dã thú, mà dù là có, nghe tiếng đông người, cũng đều phải chạy xa. Coi như ngẫu nhiên gặp một hai con khỉ hiếu gì muốn lại gần, cũng sẽ đột nhiên bị Độc lang to như con nghé lao ra dọa chạy.
Nếu như nói, năm xưa Độc lang là vua của bầy sói, dẫn theo đàn sói quét sạch tứ phương, mượn lực quần thể. Như vậy Độc lang hiện tại, đã có thể dùng sức của bản thân để quét ngang đám hổ báo gấu ghiếc… Gia hỏa này càng ngày càng to, lực lớn như gấu, mình đồng da sắt, một cái cắn có thể cắn nát đá lớn. Kẻ như vậy, thực đúng như là quái vật trong rừng rậm, mạnh mẽ đi tới, không ai địch nổi.
Đương nhiên, các thôn dân không thấy được những hình ảnh này, chỉ thấy Độc lang xông vào rừng cây, không biết đi làm gì, nhưng cũng không nhiều người quản.
Mọi người đi từ sáng sớm, mười giờ đã lên tới Thông Thiên sơn, đứng trên núi lớn, Phương Chính cảm thấy bản thân chỉ cách bầu trời có một bước, ngắm nhìn phương xa, rất có cảm giác bao quát sơn hà.
Phương Chính thích cảm giác này, híp mắt, hít sâu một hơi, sau đó chuẩn bị hét dài, giải tỏa sự ngột ngạt trong lòng, triệt để phóng thích bản thân.
Kết quả, Phương Chính còn chưa hô, đã nghe từng tiếng hô hoán vang lên. Quay đầu nhìn lại, là các thôn dân đang gào thét, tựa như đều đang tiết hết phiền muộn của một năm vừa rồi, để phiền muộn theo gió thu đi xa.
- Sư phụ, mọi người hô gào cái gì vậy?
Hồng Hài nhi hoàn toàn không hiểu được hành động này, ngọn núi này bé xíu, có gì mà đáng gào thét? Muốn gào thét thì đi mấy ngọn núi cao mấy vạn mét kìa… Vốn định hỏi Phương Chính như vậy, nhưng nghĩ lại dám hỏi thế, không ăn cốc một trận thì không xong, dứt khoát chỉ hỏi một nửa.
Phương Chính nói:
- Giờ là cuối thu, trời thanh khí sảng, lên cao nhìn xa, tầm mắt cũng khoáng đạt. Hơn nữa, trong không khí cũng có khí lạnh mùa thu, hít sâu một hơi mát tận đáy lòng, con không thấy vậy sao? Thoải mái như vậy, ai có thể kìm mà không hô một tiếng?
Hồng Hài nhi nghiêng đầu nghĩ nghĩ, dựa theo cách nói của Phương Chính, hít sâu một hơi, quả nhiên cảm nhận được khí lạnh chạy vào trong gan trong phổi, tinh thần cũng tăng lên không ít, dõi mắt nhìn về phương xa, trời cao mây nhạt, lại có cảm giác phóng khoáng, nhịn không được mà hô theo đám người. Tiếng hô của Hồng Hài nhi như đại pháo, dọa cho các thôn dân nhảy dựng sang bên,
---------------
Phóng tác: xonevictory
CHƯƠNG 711: TỬ VONG CHI ĐỊA
Tống Nhị Cẩu nhìn Hồng Hài nhi với ánh mắt nhìn quái vật, thầm nói:
- Đứa nhỏ này, giọng thật lớn…
Hắn nào biết, Hồng Hài nhi vốn là tiểu quái vật, tiểu yêu vương, giọng như vậy là còn có thể tính là nhỏ.
Theo tiếng hống của Hồng Hài nhi, mọi người đều bỏ đi ngại ngùng trong lòng, tới tấp hô lớn.
Độc lang cũng phát tiếng tru dài, con khỉ hú bằng giọng điệu đặc biệt của loài khỉ, chỉ có con sóc…
Con sóc nhăn nhó nhìn Phương Chính, hỏi:
- Sư phụ, hô thế nào vậy?
- Con không biết hô sao?
Phương Chính ngạc nhiên, có điều tỉ mỉ nghĩ lại, hắn đúng là chưa từng nghe qua con sóc hô.
Con sóc xoắn xuýt nói:
- Đương nhiên là biết hô, loài sóc cũng không có câm, nhưng thanh âm, con cảm thấy có chút không nên hô ra. Liệu con có hô được không?
Phương Chính nhìn qua các thôn dân? Một con sóc hô? Đoán chừng có thể khiến người giật mình. Nhưng nghĩ lại, mọi người đang chuyên tâm hô như vậy, làm gì có ai đi để ý? Thế là vỗ vỗ đầu con sóc:
- Chờ một chút.
Phương Chính chạy tới phía trước, cuống họng kéo căng, hô còn to hơn Hồng Hài nhi. Lúc này, Độc lang một bên, con khỉ một bên, phía trước có Hồng Hài nhi, phía sau có hắn tọa trấn, ôm con sóc, cười nói:
- Sư đồ chúng ta cùng nhau hô, ta đếm một hai ba, sau đó cùng hô.
Đám Hồng Hài nhi nghe xong liền hứng thú gật đầu.
- Ba! Hai! Một!
- AAAAAAAAAAA!
Tiếng của Hồng Hài nhi lấn át tất cả mọi người, Phương Chính ổn định thét dài, con sóc há miệng hô to, hô theo mọi người, hô xong một hơi, thấy mọi người còn đang hô, thế là lập tức hô tiếp… Quả nhiên, càng hô càng nghiện, liều mạng hô hét, thế là… Phù phù!
- Sư phụ, sư đệ ngất rồi? Có phải bị bệnh hay không?
Độc lang lo lắng hỏi.
Phương Chính cười nói:
- Không sao, thiếu ôxi thôi. Cái đầu của tiểu gia hỏa này nhỏ vậy mà còn muốn so hơi với chúng ta, không ngất mới là lạ. Để nó nghỉ đi, ngủ một hồi là khỏe.
Lúc này, đám Độc lang với thở phào nhẹ nhõm.
Hô xong, đám người liên hoan.
Các thôn dân mang theo rất nhiều đồ ăn, vải bạt, thậm chí là nồi lớn, các loại gia vị, bát đũa cũng đủ!
Chọn một chỗ bằng phẳng, mọi người trải bạt, dựng bếp, đốt lửa làm đồ ăn.
Có việc làm việc, không có việc thì chơi, trông trẻ, trong lúc nhất thời, đỉnh núi trở nên náo nhiệt.
Đương nhiên, còn có một bộ phận người đứng trên đỉnh núi, nhìn về từng mảnh lá đỏ trong Thông Thiên sơn mạch! Thông Thiên sơn tựa như một giới tuyến, chia Thông Thiên sơn mạch thành hai lần, một bên là những cây tùng cổ lão, một bên là cây phong đỏ rực! Lá phong bị gió thu thổi bay, đỏ đỏ, vàng vàng, vô cùng rực rỡ.
Phương Chính tự mình dẫn đội, mang theo Manh Manh cùng đám trẻ nhỏ đi chụp ảnh, chơi đùa…
Chờ buổi trưa tới, mới dẫn đảm trẻ còn điên chưa đủ trở về ăn cơm.
Kết quả đang ăn, chợt nghe Manh Manh hô hào:
- Oa! Bên kia có gì đó, thật sáng!
Phương Chính theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy mảnh sương mù phía đông bắc chợt tán đi, lộ ra một mảnh hồ xanh lam như bảo thạch! Hồ nước chiếu xạ ánh mặt trời, tạo thành từng đạo kim quang chói sáng. Khó trách Manh Manh không nhận ra là hồ nước…
Phương Chính hỏi:
- Đàm thí chủ, đó là chậu cơm sao?
- Ừm, đó là chậu cơm. Thực không nghĩ tới, chúng ta lại có thể nhìn thấy nơi đó, xem ra chúng ta đúng là may mắn, một năm tới cũng sẽ đầy may mắn…
Đàm Cử Quốc cười ha ha.
Có điều Phương Chính cũng thấy được vẻ lo lắng trong mắt Đàm Cử Quốc, tiến tới ngồi bên cạnh Đàm Cử Quốc, không nói gì.
Đợi mọi người bắt đầu tản đi, Đàm Cử Quốc gõ gõ tẩu thuốc, nhìn về phía chậu cơm phía xa, thở dài một tiếng:
- Trước kia, những lúc sương mù tán đi, đều có đoàn mạo hiểm vào trong đó, người đi vào, đều không ra được. Năm đó, lão Tôn dẫn theo các học sinh, cũng đi vào trong đó tầm thời gian này. Nói là đi vào tìm độc thực vật quý hiếm, những kết quả là một đi không trở lại… Cũng may, hiện tại nhà nước đã phong tỏa khu vực này, nếu không còn không biết sẽ có bao nhiêu người chết ở trong đó nữa.
Phương Chính chắp hai tay, tuyên một câu phật hiệu:
- A Di Đà Phật.
Đàm Cử Quốc tiếp tục nói:
- Trụ trì, cậu nói xem, vì sao trời cao nhất định phải tạo ra một nơi nguy hiểm như vậy? Mỗi năm hại chết không biết bao nhiêu người, chẳng lẽ trời cao không có đức hiếu sinh sao?
Nói tới đây, Đàm Cử Quốc nhìn chằm chằm Phương Chính.
Phương Chính nghĩ nghĩ, lắc đầu nói:
- Thiên địa bất nhân, coi vạn vật như cỏ rác, trong mắt thiên địa, vạn vật sinh linh, thủy hỏa nhật nguyệt, cối đá cỏ cây… Đều giống nhau. Chết sống không có nghĩa lý gì với nó. Cho nên, so với nói là trời cao có đức hiếu sinh, không bằng nói đó chỉ là hy vọng của con người ký thác vào trời cao mà thôi.
- Cả đời tôi gặp không ít hòa thượng, nhưng duy chỉ có trụ trì cậu cùng Nhất Chỉ thiền sư khi trước là nói như vậy.
Đàm Cử Quốc cười nói.
Phương Chính lắc đầu:
- Chuyện này không thể phân rõ đúng sai, chỉ có thể nói là góc độ nhìn nhận sự việc của mọi người khác nhau. Cũng như một viên gạch, nhìn ở góc khác nhau, sẽ thấy hình tượng khác nhau. Không thể nói ai đúng ai sai…
Đàm Cử Quốc khẽ gật đầu, lão thích thái độ này của Phương Chính, biết biểu đạt cái nhìn của bản thân, nhưng sẽ không đi gièm pha cái nhìn của người khác.
Đúng lúc này, Vương Hữu Quý bu lại:
- Mọi người đang nói tới chậu cơm kia sao?
Phương Chính gật đầu.
Vương Hữu Quý nói:
- Theo tôi biết, Đông bắc chúng ta có không ít nơi cũng được gọi là chậu cơm.
Đàm Cử Quốc cười nói:
- Đây là lý do vì sao các chuyên gia kia mới gọi nơi này là Thiên Vụ quần hồ. Cái tên chậu cơm quá phổ biến. Có điều cái chậu này thì khác, trước kia lão Tôn từng nói, cái chậu cơm này rất có thể là do thiên thạch rơi xuống mà thành, từ trường mạnh mẽ, cho nên dụng cụ khoa học kỹ thuật không thể vào thăm dò. Thậm chí người vào cũng sẽ bị ảnh hưởng.
- Ngay cả người cũng bị ảnh hưởng sao?
Phương Chính sững sờ, cái này nghe có vẻ giống Nhất Mộng Hoàng Lương của hắn a?
- Cũng chính vì vậy, tới giờ cũng không ai có thể cho ra một lời giải thích.
Đàm Cử Quốc nói.
Các thôn dân thu dọn đồ đạc, rác rưởi, mọi người chuẩn bị xuống núi.
Trở lại Nhất Chỉ tự, Phương Chính quay lại cuộc sống cũ, không còn để ý tới cái chậu cơm kia.
- Sư phụ, lão bí thư nói thần bí như vậy, người không hiếu kỳ sao? Trên hồ đến cùng là có cái gì, người không muốn xem sao? Nếu phá giải được câu đố này, Nhất Chỉ tự chúng ta nhất định sẽ nổi danh a.
Hồng Hài nhi lại gần hỏi.
---------------
Phóng tác: xonevictory
CHƯƠNG 712: XẢY RA CHUYỆN RỒI
Phương Chính nghe xong, cũng có chút động tâm, nhưng nghĩ lại lại từ bỏ, hỏi ngược lại:
- Sau khi giải được câu đố thì sao?
- Giải được câu đố thì có thể khai phát du lịch, có người tới, vậy thôn dân phụ cận có thể kiếm được tiền a?
Hồng Hài nhi nói với vẻ đương nhiên là thế.
Phương Chính cười ha ha, nhìn về phía Độc lang, hỏi:
- Tịnh Pháp, con thấy việc này thế nào?
Độc lang ngáp một cái:
- Từ lúc nhỏ, con coi Đại sơn là cả thế giới. Sau khi trưởng thành, phát hiện Đại sơn nhỏ đi, khu săn bắn của chúng con xuất hiện rất nhiều quái vật hai chân, giết sói, mổ lợn rừng, giết thỏ con… Con mồi cơ bản đều bị càn quét. Thậm chí sói trong tộc cũng chết không ít, chúng con phải chạy vào núi sâu. Nhưng, núi ngày càng bị thu nhỏ lại…
Nói tới đây, Độc lang hơi ngửa đầu:
- Không gian cho động vật hoang dã ngày càng nhỏ, để lại một mảnh thì tốt một mảnh đi, trên đời này, không chỉ có con người mới cần sinh tồn.
Độc lang vừa nói, Phương Chính liền kinh ngạc, không nghĩ tới, tên ngốc này lại có lúc có giác ngộ cao như vậy!
Lúc này, con khỉ cũng nói:
- Con cũng tán thành ý kiến của sư huynh, trước kia sản vật trên Bạch Vân sơn rất phong phú. Các loại quả dại ăn bao no. Nhưng sau khi con người lên núi, quả vừa mới chín liền bị bọn họ hái sạch, rất nhiều khỉ con vì không có đồ ăn mà chết đói, hoặc không tích đủ mỡ mà không thể chống qua mùa đông. Lúc ấy con cũng không có cách nào khác, mới phải chạy vào Bạch Vân tự trộm đồ… Nếu như có thể, vẫn nên giữ lại hoang sơ cho nơi đó đi. Con người đã chiếm được những vùng đất tốt nhất trên thế gian, không cần thiết đuổi tận giết tuyệt.
Con sóc giơ móng vuốt:
- Đúng đúng đúng… Hiện còn có người vào Thông Thiên sơn mạch để nhặt hạt thông a, trước kia con có thể tùy tiện vào nhặt một túi, giờ muốn ăn hạt thông thì phải chạy vào thật sâu… Hơi chút là gặp rắn, còn phải chạy trốn nữa, mệt chết con mất.
Nghe những lời này, Phương Chính nhìn về phía Hồng Hài nhi:
- Bây giờ con còn cảm thấy giải được câu đố, khai phá du lịch là tích đức làm thiện hay không?
Hồng Hài nhi yên lặng, có điều vẫn vì mì sợi của bản thân, nói cứng:
- Khai… Khai phá du lịch cũng không có nghĩa là đuổi động vật hoang dã đi. Không phải có những nơi làm du lịch nguyên sinh sao? Còn nữa… Không giải đáp bí mật này, chẳng lẽ cứ nhìn người chạy vào đó chịu chết?
Phương Chính vỗ vỗ đầu Hồng Hài nhi:
- Một khi khai phá, bất kể có phải là du lịch nguyên sinh hay không, có loài người tham dự vào, thế giới động vật sẽ bị đảo loạn. Còn việc người chết, chúng ta không quản được, giờ, đã có nhà nước ra mặt cấm vào đó. Chẳng lẽ lực lượng của chúng ta còn lớn hơn cả quốc gia? Nghe Đàm thí chủ nói, hai năm gần đây đã không còn người nào tới chịu chết. Đi thôi, đừng buồn lo vô cớ, lúc này, không bằng gánh thêm hai thùng nước lên.
Đuổi Hồng Hài nhi đi, Phương Chính tiếp tục an tâm đọc kinh, triệt để buông bỏ chuyện chậu cơm.
Hai ngày nhanh chóng trôi qua, tính toán thời gian đã đủ bốn ngày, Phương Chính bò lên phật vạc, nhìn cải trắng bên trong đã bị ép ra không ít nước, nhưng nước này còn chưa đủ bao phủ hết cải trắng. Thế là Phương Chính đổ thêm Vô Căn tịnh thủy vào trong, kiểm tra độ mặn nhạt, sau đó mới vỗ vỗ tay trở về đọc kinh.
Vừa mới đọc được một lúc, tiếng bước chân ầm ầm truyền đến. Phương Chính ngẩng đầu nhìn ra, đã thấy Đàm Cử Quốc, Vương Hữu Quý ngưng trọng đi tới, sau khi chào hỏi, lập tức bước vào Phật đường lễ phật. Nhìn bộ dạng hai người, có vẻ như là đã có chuyện gì đó, với tâm tính của hai người mà cũng không nhịn được lên lễ phật cầu an.
Chờ hai người lễ phật xong, Phương Chính mới tới hỏi:
- Hai vị thí chủ, có chuyện gì xảy ra vậy?
Đàm Cử Quốc thở dài:
- Đúng là có chuyện, bên chậu cơm kia có chuyện lớn rồi.
- Ừm?
Phương Chính nghi ngờ hỏi:
- Không phải đã phong tỏa khu vực này sao? Chẳng lẽ có người lén đi vào?
- Không phải, chuyện này rất cổ quái.
Sắc mặt Vương Hữu Quý ngưng lại:
- Không có người vào trong… Nhưng các thôn dân tới phạm vi cách hai dặm đột nhiên ngất đi. Lúc đầu không biết là có vấn đề gì, cho nên mọi người chạy tới cứu viện, nhưng một người tới thì thêm một người ngất. Cũng không biết là có vấn đề gì… Nhắc tới cũng lạ, lão ngũ nhà họ Cao chạy tới thì lại không sao, hắn đem ba người bị ngất đi kia khiêng ra, hiện ba người kia còn đang nằm trong viện, tuy không nguy hiểm tính mạng, nhưng lại khiến lòng người bàng hoàng. Có người nói, có yêu quái từ trong chậu cơm ra ngoài ăn thịt người. Cũng có người nói, tà khí trong đó tiết ra, chỉ có người có dương khí, chính khí viên mãn mới không bị xâm hại.
Phương Chính nghe xong, hai mắt khẽ trợn, lòng thầm nói: “Nói bậy!”
Nhưng Phương Chính cũng không nói ra, hắn không tin vì hắn hiểu phật lý, cũng biết hoàn cảnh thế nào mới có thể sinh quỷ quái, với hoàn cảnh của trái đất này, dù là đem quỷ quái từ nơi khác tới, đoán chừng cũng sẽ bị thoái hóa thành dã thú bình thường. Trừ phi đạt tới trình độ đại yêu như Hồng Hài nhi, nếu không Sơn dã quỷ quái không chịu được hoàn cảnh ảnh hưởng. Cũng như con người, tới nơi mà không khí loãng, thiếu ôxi, vậy chuyện tử vong cũng chỉ là chuyện sớm muộn…
Có điều, Phương Chính cũng không thể nói với hai người Đàm Cử Quốc, chỉ chắp tay nói:
- A Di Đà Phật, hai vị thí chủ sợ tà khí kia lan tới Nhất Chỉ thôn?
Vương Hữu Quý thở dài:
- Đúng là có chút sợ, hai ngày nay đã có mấy người dính, thôn dân đều đề cao cảnh giác. Giờ lão ngũ Cao gia trở thành thượng khách, thôn nào cũng muốn mời hắn tới tọa trận. Nhất Chỉ thôn chúng ta tuy cách nơi kia khá xa, nhưng vẫn cần cẩn thận một chút. Trai tráng thôn ta lúc này đang tùy thời chờ lệnh… Không biết ai có thể không sợ tà khí như lão ngũ Cao gia kia không. Ai, không đúng, Phương Chính trụ trì, cậu không sợ tà khí chứ?
Phương Chính cười nói:
- Thí chủ yên tâm, nếu thực sự có tà khí tới, bần tăng tự sẽ xuất thủ.
Nghe Phương Chính nói thế, Vương Hữu Quý lập tức thở nhẹ một hơi, cười nói:
- Cũng đúng, thôn chúng ta có trụ trì cậu ở đây, còn sợ gì nữa chứ. Huống chi, thôn chúng ta cách Thông Thiên sơn mạch cũng xa, tà khí có mạnh cũng khó mà trèo đèo lội suối đến tìm chúng ta được?
Phương Chính gật đầu nói phải, sau đó tiễn Vương Hữu Quý cùng Đàm Cử Quốc đi.
- Sư phụ, chuyện đã vậy rồi, chúng ta còn không xuất thủ sao?
Hồng Hài nhi có chút hưng phấn.
Phương Chính liếc mắt nhìn sang:
- Con hưng phấn vậy làm gì?
-------------------
Phóng tác: xonevictory
CHƯƠNG 713: TUYẾT THÔN CHI MÊ
Hồng Hài nhi cười hắc hắc nói:
- Đã lâu như vậy con chưa được xuất thủ. Nếu thực có tà ma quấy phá, con cũng có thể thoải mái đánh một phen! Ai nha, càng nói càng kích động, trường thương của con đã đói khát khó nhịn.
Bốp~
Phương Chính lập tức tặng cho Hồng Hài nhi một cái cốc:
- Xem con kìa, kiềm chế lại đi. Chuyện này hẳn là không có quan hệ gì với tà ma, có điều phải đi xem cụ thể mới được.
- Cũng đúng.
Hồng Hài nhi nghĩ tới hoàn cảnh của thế giới này, lập tức có chút ỉu xìu, có điều vẫn có chútchờ mong nho nhỏ. Thế giới lớn như vậy, chẳng may có nơi nào thích hợp để sinh dưỡng yêu ma thì sao? Vẫn có chút kích động nhỏ a…
Mang theo Hồng Hài nhi xuống núi, Phương Chính liền thấy Vương Hữu Quý chuẩn bị ra ngoài, hỏi một chút mới biết, Vương Hữu Quý lo chuyện bên Tuyết thôn, dự định tới xem cặn kẽ. Tối thiếu cũng phải tìm hiểu được chút gì đó, cho an tâm.
Phương Chính nghe xong, lập tức lên xe máy của Vương Hữu Quý, thẳng tới Tuyết thôn.
Tuyết thôn là thôn gần với chậu cơm nhất, cũng là thôn có nhiều người ra ngoài bị hôn mê nhất.
Đợi tới khi Phương Chính tới, Phương Chính phát hiện, cửa thôn có không ít xe, xe máy, xe kéo, xe con…
Vương Hữu Quý nói:
- Ha ha, mấy cái xe này đều là của những thôn gần đây. Xem ra việc ở Tuyết thôn đã dọa mọi người không nhẹ, đều chạy tới đây để thu thập tin tức rồi.
Phương Chính nói:
- Thiếu chút nữa thì chết người, cũng khó trách bọn họ khẩn trương.
Vương Hữu Quý thở dài nói:
- Đúng vậy, đã bao năm bình an vô sự, đột nhiên xuất hiện chuyện như thế, là ai cũng không thể bỏ mặc được? Đi thôi, vào xem thế nào, hẳn là mọi người đang ở thôn ủy rồi.
Bước vào trong thôn, Phương Chính mới phát hiện cảnh tượng kỳ quái, trong thôn không hề có tiếng chó sủa, ngay cả gà vịt ngan ngỗng cũng không thấy một con. Ngược lại, trên đầu tường lại có mấy con mèo rất dễ thấy.
Phương Chính đem nghi vấn hỏi Vương Hữu Quý, Vương Hữu Quý cũng buồn bực:
- Đúng là kỳ quái, lần trước tới đây thấy không ít chó, thậm chí tôi còn suýt bị cắn một cái đấy. Chẳng lẽ sợ tà khí đả thương, cho nên nhốt lại rồi?
Phương Chính chau mày, hắn cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy.
Đến Thôn ủy, quả nhiên thấy một đám người ngồi ở trong, một cửa phòng mở ra, khói thuốc bốc ra mù mịt, kém chút hun cho Phương Chính ngất đi.
Hồng Hài nhi che miệng, thầm nói:
- Những người này nghiện thuốc…
Phương Chính cốc cho Hồng Hài nhi một cái, lúc này Hồng Hài nhi mới không dám tiếp tục phàn nàn,
Mặc dù hút thuốc có hại cho sức khỏe, thậm chí hút thuốc nơi đông người là hành vi không văn minh.
Nhưng nói trước mặt người ta như vậy thì cũng không nên.
Nhưng lúc này, một thanh âm từ trong phòng truyền tới:
- Nghe bạn nhỏ ở ngoài nói gì chưa? Đều dập thuốc đi, bình thường các anh cũng có hút nhiều vậy đâu, sao? Chỉ chút tà khí đó đã biết các anh thành người nghiện thuốc hết rồi sao?
- Trưởng thôn Tống, chúng ta hút thuốc để giải tỏa áp lực thôi a. Xem anh nói kìa, vậy thì không hút nữa.
Một trung niên mặc áo sơ mi lam cười khổ, thuận tay dập điếu thuốc.
Những người khác cũng làm theo.
Phương Chính chắp tay:
- A Di Đà Phật, đa tạ các vị thí chủ, bần tăng quấy rầy.
- Phương Chính trụ trì, không cần cảm ơn, mau mau vào ngồi. Ai ngồi cạnh cửa sổ thì mở cửa ra, cho bay bớt khói.
Trưởng thôn Tống cười nói, mấy thanh niên ngồi cạnh cửa lập tức ra đẩy cửa. Gió thu thuận thế mà vào, mang theo cái lạnh của mùa thu, khiến mọi người rùng mình thanh tỉnh hơn không ít. Cũng thuận theo gió thu, không khí trong phòng cũng tốt hơn nhiều.
Phương Chính chào hỏi mọi người, Vương Hữu Quý cũng không khách sáo, trực tiếp đặt mông ngồi xuống, Phương Chính ngồi cạnh Vương Hữu Quý, mọi người cũng không chia chủ thứ, tiện đâu ngồi đó.
- Trưởng thôn Tống, thôn các anh có chuyện gì vậy? Cấp trên có chỉ đạo gì không?
Vương Hữu Quý vào thẳng vấn đề.
Trưởng thôn Tống nghe Vương Hữu Quý hỏi, mặt như mướp đắng:
- Đừng nói nữa, nói càng nhiều thì lại càng hoảng. Chuyện này bắt đầu từ hôm qua, cũng không biết là có việc gì, tiểu tử nhà lão Vương lên núi hái quả, lúc về gần tới cửa thôn, đột nhiên té xỉu, Lý Tứ ở trong làng chạy ra cứu người, vừa mới tới bên cạnh đã ngất theo. Chuyện cụ thể thế nào thì không ai biết. Nhưng lúc lão ngũ nhà họ Cao chạy tới, lại không có việc gì, thuận lợi cứu người. Nhưng bản thân hắn cũng không biết có chuyện gì xảy ra, chỉ nói là lúc ôm người dậy, có chút choáng đầu, nhưng đứng dậy là hết. Nhưng cái này thì có gì bất thường đâu? Người bình thường đột nhiên đứng dậy, huyết áp không theo kịp mà đột nhiên choáng đầu. Tôi đã hỏi qua, không chỉ thôn chúng ta, mà Đại Nhâm thôn, Quách Gia thôn đều có người ngất xỉu trên đường.
- Đại Nham thôn, Quách Gia thôn?
Phương Chính khẽ nhíu mày, hỏi:
- Nếu bần tăng nhớ không nhầm, mấy thôn này đều có một con đường lên núi? Chẳng lẽ những người kia té xỉu ở trên đường này?
- Đúng vậy, cho nên chúng tôi mới hoài nghi là tà khí ở chậu cơm tràn ra ngoài, hoặc có gì đó không sạch sẽ chạy ra ngoài. Nếu không sao lại trùng hợp như vậy?
Trưởng thôn Tống nói.
Phương Chính nói:
- Chuyện xảy ra như vậy, chưa có lực lượng chức năng tới hỏi thăm sao?
- Có, người của bệnh viện, công an đều tới, kết quả cũng không điều tra được gì. Đồng chí chủ tịch huyện cũng mới báo cáo lên trên, bên trên đang cử chuyên gia tới điều tra, hiện tại cảnh sát đang dẫn theo cảnh khuyển tuần tra ở ngoài. Đường lên núi đã bị phong tỏa, không ai được đi vào.
Trưởng thôn Tống mặt như mướp đắng.
Nói tới đây, vị trung niên đầu tiên hưởng ứng dập thuốc lúc trước, trưởng thôn Quách Gia thôn cũng nói:
- Tôi cảm thấy chuyện này nhất định là có quan hệ với tà ma. Hay là, Phương Chính trụ trì, cậu làm lễ trừ tà cho chúng tôi được không?
Lời này vừa nói, không ít trưởng thôn đều động tâm, nhìn chằm chằm sang Phương Chính.
Trưởng thôn Hồng Nham thôn nói:
- Tôi thì không cần, thôn tôi mời cao tăng Hồng Nham tự xuống làm lễ rồi.
Phương Chính cười cười, không để ý. Làm lễ đúng là việc mà không ít chùa chiền làm cho người bên ngoài, cũng là cách kiếm thêm thu nhập. Có điều, chuyện này linh hay không linh, khó mà nói…
Phương Chính từng hỏi Nhất Chỉ thiền sư, cái gì là lễ. Lễ có tác dụng thực không?
Nhất Chỉ thiền sư chỉ cười cười:
- Linh, cũng không linh, lễ vì người mà khác biệt.
Nhưng Phương Chính lại hỉ tiếp, Nhất Chỉ thiền sư cũng không nói thêm, chỉ nói, chờ hắn trưởng thành, xem nhiều nghe nhiều, sẽ hiểu. Bây giờ nghĩ lại, cũng như khai quang, đều là một loại tinh thần tín ngưỡng. Trạng thái tinh thần, thái độ bản thân sẽ quyết định tới tương lai may hay dở, chuyện này rất huyền ảo, nhưng lại thường thường như thế. Càng may mắn, tâm thái càng tốt, càng có động lực, càng sẽ cố gắng, sau đó lấy được càng nhiều thành tích tốt… Còn càng không may, tâm tình càng nóng vội, không hứng thú làm gì, hơi không hài lòng liền cho rằng bản thân đen, tỵ húy các thứ, cuối cùng bỏ qua cơ hội…
---------------
Phóng tác: xonevictory
CHƯƠNG 714: MÊ TÍN
Tác dụng của việc làm lễ, cơ bản là để xung hỷ, cho người ta một ám chỉ về mặt tinh thần, bỏ gánh nặng mà tiến lên. Lúc này, rất nhiều người còn không biết, thành công là do bản thân, chứ không phải do lễ, không phải do cao tăng.
Đương nhiên, không phải là cao tăng không bỏ sức gì, lễ hợp cách cũng không phải dễ, còn phải có khuyên bảo đúng cách, mượn uy vọng, tu hành của bản thân làm cơ sở. Nếu không, sao người ta tin tưởng ngươi?
Cho nên, cái này quy công cho cao tăng cũng không sai. Một số lúc, nói thẳng ra không phải việc tốt.
Trưởng thôn Tống nói:
- Phương Chính trụ trì, cậu thấy thế nào?
Đúng lúc này, một bóng người đi tới, vừa tới liền ngắt lời trưởng thôn Tống:
- Tôi phản đối!
Sau đó nhìn ra cửa sổ, thầm nói:
- Khói thuốc hun chết tôi mất.
Phương Chính theo tiếng nhìn lại, phát hiện một nữ cảnh sát xuất hiện ngoài cửa vào, dung mạo nữ cảnh sát này không tính là diễm lệ, nhưng biểu lộ trang nghiêm, một thân cảnh phục khiến cô càng thêm tinh thần.
- Ha ha, cảnh sát Bao, cô không chịu được mùi thuốc thì sao không nói sớm? Chúng tôi còn nghĩ cô không để ý đây. Thực sự làm khó cho cô, ở đây hút thuốc thụ động cả tiếng đồng hồ.
Trưởng thôn Tống lúng túng nói.
Cảnh sát Bao lắc đầu:
- Tôi cũng không yếu đuối như vậy, mấy đồng chí ở văn phòng cũng đều là người nghiện thuốc, mỗi lần phá án cũng hút không ít. Đương nhiên, có thể không phải hút thuốc thụ động là tốt nhất. Chúng ta nói chuyện chính đi, tôi không đồng ý mời bất cứ tăng nhân nào làm lễ. Bây giờ đã là thời đại nào rồi, còn đi tin làm lễ mới cả mời thầy? Chư vị ở đây đều là cán bộ thôn, theo lý mà nói, không nên đầu têu những thứ mê tín dị đoan này.
Lời vừa ra, không ít người trong hội trường trở nên lúng túng.
Phương Chính cũng không quan tâm, vì hắn cũng cổ vũ không mê tín. Chỉ có điều, đem hắn chia vào hàng ngũ mê tín, vậy không khỏi khiến hắn có chút khó chịu. Hắn mê tín sao? Thứ hắn nói đều là thực, tâm niệm cùng với mê tín là hay việc khác nhau. Huống chi, bên cạnh hắn còn có một đầu Đại Yêu, trong cơ thể còn có một cái Hệ thống luôn muốn hắn thành Phật thành Tổ. Lúc đó coi như lời hắn nói có là mê tín, thì cũng không phải mê tín nữa. Đương nhiên, đây chỉ giới hạn với bản thân hắn mà thôi. Cho dù như thế, Phương Chính vẫn cảm thấy, có việc thì cầu mình hơn cầu người, cho nên hắn cũng không cổ vũ mọi người cầu thần bái phật, nhưng cũng không muốn bị người nói thành mê tín dị đoan… Không vui!
Có điều Phương Chính nghĩ lại, nhìn một thân cảnh phục của đối phương, suy nghĩ cũng thoáng hơn. Công việc của người ta quyết định người ta không thể tin theo cái này, cho nên tranh luận không có nghĩa gì hết.
Phương Chính rộng lượng, nhưng Hồng Hài nhi lại hẹp hòi, lập tức không vui nói:
- Vì sao nói là mê tín dị đoan? Tổ tông nghiên cứu để lại bao nhiêu thứ có giá trị, đến bây giờ khoa học không nghiên cứu nổi thì nói là mê tín? Buồn cười, truyền thừa mấy ngàn năm, đó cũng là kinh nghiệm sinh tồn được tổng kế. Chó bị bệnh ăn thảo dược, nhưng cô thử hỏi chó xem, nó có biết công thức hóa học của thảo dược là gì không, nó biết cái đếch gì được?!
Phương Chính nghe xong, sững sờ, đây không phải lời hắn nói với Hồng Hài nhi sao? Tiểu tử này thế mà nhớ kỹ, bây giờ lấy ra phản bác. Thế là Phương Chính không chút khách khí, bắn tới một ánh mắt hung ác, tựa như đang răn dạy. Nhưng trong âm thầm, bí mật giơ cho Hồng Hài nhi một ngón cái.
Hồng Hài nhi lập tức vui vẻ…
Cảnh sát Bao nghe xong, lập tức không vui, đang muốn phản bác, đột nhiên thấy người nói là một tiểu hòa thượng, khuôn mặt căng cứng lập tức biến mất, cười nói:
- Em nhỏ, lời này em nghe ai nói vậy? Đạo lý thì như thế. Nhưng mê tín dị đoan mà chị nói khác với thứ em nói. Chị nhắc tới mê tín dị đoan thực sự… Ai, nói với em cũng không rõ được.
Cảnh sát Bao cũng không tức giận với Hồng Hài nhi, lại hơi ngửa đầu, nhìn về phía Phương Chính, ánh mắt từ hòa ái dễ gần biến thành sắc bén như đao:
- Vị Pháp sư này, tôi không hiểu việc của người xuất gia các anh. Nhưng công việc của tôi chú định khiến tôi không thể tin anh, xin thứ lỗi.
Phương Chính chắp hai tay:
- A Di Đà Phật.
Nghe cảnh sát Bao nói như vậy, các trưởng thôn có chút không vui, dù là trưởng thôn Hồng Nham thô cũng nhíu chặt lông mày.
Phương Chính tuy không có quan hệ nhiều với Hồng Nham thôn, người Hồng Nham thôn là fan của Hồng Nham tự. Nhưng Phương Chính là người mà Hồng Nham thiền sư cũng tôn kính, hơn nữa Phương Chính cũng đã làm rất nhiều việc tốt, mười dặm tám thôn có không ít người nhận ân huệ của hắn. Bây giờ bị người ta chê trách ngay trước mặt như thế, vui vẻ được mới lạ.
Vương Hữu Quý càng không vui, đang muốn nói giúp Phương Chính.
Đã nghe trưởng thôn Tống nói:
- Cảnh sát Bao, việc này chúng tôi hiểu rõ, thực sự rất quái dị. Cô đừng thấy Phương Chính trụ trì trẻ tuổi, nhưng cậu ấy là Đại sư nổi danh ở chỗ chúng tôi, là Đại sư có bản lãnh thực sự! Tôi cảm thấy, dù sao cảnh sát các cô cũng tạm không có biện pháp gì. Chuyên gia cũng phải mất mấy ngày nữa mới tới, không bằng cứ để Phương Chính trụ trì thử một chút, chẳng may được thì sao?
Cảnh sát Bao nhìn qua Phương Chính, lại nhìn bộ dạng đầy tín nhiệm của các thôn dân, khẽ nhíu mày lại. Cô thực không nghĩ nổi, hòa thượng trẻ tuổi này dùng cách gì mà có thể khiến những trưởng thôn ở đây tin phục đến thế. Bao Vũ Lạc nhìn thế nào, cũng không thấy trên người Phương Chính có khí chất Đại sư, chí ít so với những cao tăng đắc đạo mà cô biết, Phương Chính thực kém quá xa. Mặc dù hòa thượng này thực đẹp trai, khí chất cũng rất tường hòa, nhưng nói là có đạo hạnh, Bao Vũ Lạc thực không tin. Lắc lắc đầu, Bao Vũ Lạc đi ra ngoài. Vừa rồi phản đối, đó chỉ là ý kiến của riêng cô, còn thôn có tổ chức làm lễ hay không, cô thực không có quyền hạn quyết định.
- Phương Chính trụ trì, cậu đừng thấy lạ, cảnh sát Bao là người tốt, từ lúc tới đã giúp mọi người không ít việc.
Trưởng thôn Tống sợ Phương Chính vì Bao Vũ Lạc mà không vui, tranh thủ giải thích.
Phương Chính lắc đầu nói:
- A Di Đà Phật, không có việc gì. Ý của thí chủ Bao thế nào, bần tăng cũng hiểu, bản thân thí chủ ấy cũng không có ác ý.
- Trụ trì hiểu được thì thật tốt, nghe nói vị cảnh sát Bao này từ ngoài tới, mới công tác không bao lâu, cũng chưa hiểu về chúng ta. Nếu là cảnh sát bản địa, nào có ai không biết năng lực của Phương Chính trụ trì, ha ha…
Trưởng thôn Tống thuận thế nịnh Phương Chính.
Phương Chính cũng bất đắc dĩ cười cười, hắn cũng chưa tiếp xúc nhiều với cảnh sát, mặc dù tự tin bản thân có chút danh tiếng, nhưng nếu nói tất cả các cảnh sát đều tin hắn, vậy đánh chết hắn cũng không tin. Nhiều nhất, cảnh sát cũng chỉ nghĩ hắn là hòa thượng tốt, có chút năng lực, chứ tuyệt không thể tôn sùng như các thôn dân.
-------------
Phóng tác: xonevictory
CHƯƠNG 715: NGƯƠI GỌI MỘT TIẾNG
Trưởng thôn Tống thấy Phương Chính cười, mặc dù cười có chút bất đắc dĩ, nhưng vẫn tranh thủ hiệu quả nịnh nọt chưa hết, nói:
- Phương Chính trụ trì, cậu xem, bao giờ có thể làm lễ được?
Phương Chính cười nói:
- Không vội, chờ bần tăng điều tra rõ nguyên nhân, lúc đó làm lễ cũng không muộn. Nếu không, tự nhiên làm lễ, bần tăng cũng không biết làm gì.
Trưởng thôn Tống dù có chút bối rối, nhưng Phương Chính nói không sai, cũng chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu.
Phương Chính hỏi:
- Đúng rồi, lúc bần tăng tới, sao không thấy gà vịt trong thôn?
Lời này vừa nói ra, sắc mặt của trưởng thôn liền trở nên vô cùng khó coi, thở dài nhìn trời:
- Phương Chính trụ trì, cậu tới chậm một bước, tối qua, gà vịt ngan chó đề đã bị tà khí giết chết rồi.
- Cái gì?
Phương Chính cùng Vương Hữu Quý đồng thời giật mình, tà khí này lại quái dị vậy? Trong một đêm mà giết hết thảy gà vịt ngan chó?
Trưởng thôn Tống nói:
- Mặc dù không biết bọn nó chết thế nào, nhưng sáng nay mọi người cùng xác nhận, gà vịt ngan chó đều chết hết. Chỉ còn mấy còn mèo nằm rệp trên đầu tường, không sống không chết. Tựa như mặt đất có gì đó kinh khủng lắm vậy… Bây giờ người trong thôn đều rất bàng hoàng, không ít người đã chạy ra ngoài, ở tạm nhà người thân tránh nạn.
Phương Chính nhớ tới, lúc vào đúng là thấy đám mèo đều leo lên đầu tường, yên lặng nhìn bọn hắn, không động.
Càng nghe, Phương Chính càng thấy chuyện này quái dị.
Hồng Hài nhi cũng chau mày, nó làm yêu quái nhiều năm như vậy, nếu dùng thần thông thì không khó để đạt được hiệu quả này. Nhưng từ khi nó bước vào làng, vẫn luôn dùng cái mũi ngửi ngửi, nhưng không hề ngửi được mùi yêu quái! Còn tà khí, quỷ khí gì đó, cũng không thấy gì. Như vậy, việc ở thôn này, tám phần không có quan hệ gì với quỷ quái rồi.
Trưởng thôn Tống nói như vậy, mọi người đều khẽ rùng mình, da gà da vịt nổi lên, sống lưng như có hàn khí chạy dọc. Mấy thôn trưởng khác cũng đứng ngồi không yên, ra ngoài phơi nắng.
Mọi người hàn huyên một hồi, Phương Chính cũng không hiểu hơn được bao nhiêu, nói đi nói lại cũng chỉ có mấy việc. Mọi người ở đây đều là nông dân, cho nên cũng không theo đuổi kiến giải khoa học, ngược lại cũng không ít người tin tưởng Phương Chính, hỏi xem có phải yêu ma quấy phá hay không. Phương Chính tự nhiên lắc đầu phủ định, vậy mà mọi người lại không tin, len lén lại gần, nhỡ đâu Phương Chính có việc không tiện nói cho nhiều người biết thì sao.
Đối với việc này, Phương Chính cũng chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu…
Cuối cùng mọi người không cam lòng tản đi, tựa như Phương Chính phải thừa nhận là yêu ma quỷ quái mới khiến họ yên tâm vậy.
Rời khỏi hội trường thôn ủy, Vương Hữu Quý chuẩn bị trở về, Phương Chính lại không vội đi, cho nên để Vương Hữu Quý về trước.
Gọi Hồng Hài nhi theo, Phương Chính vừa ra khỏi cửa hội trường, đã nghe bên cạnh có người hỏi:
- Anh định thực sự làm lễ trừ tà?
Phương Chính sững sờ, quay đầu nhìn lại, đã thấy Bao Vũ Lạc khoanh tay trước ngực, tựa người bên tường cau mày nhìn hắn.
Phương Chính chắp hai tay:
- A Di Đà Phật, nếu bần tăng có năng lực giải quyết việc này, vậy làm lễ có làm sao. Nếu không giải quyết được, vậy đương nhiên sẽ không làm.
- Anh thông minh hơn tôi nghĩ, tôi từng gặp mấy vụ án đặc biệt, mấy tên hòa thượng giả chuyên làm lễ trừ tà tới tham dự. Chỉ có điều, bọn họ cũng rất thông minh, nơi nào có việc thì bọn họ đều qua nhìn, nói là có thể giải quyết, nhưng chậm chạp không làm. Lấy lý do điều tra để trì hoãn, đợi tới khi chuyên gia giải quyết, chân tướng rõ ràng, thậm chí giải quyết gần xong. Bọn họ mới đụng tới, làm lễ… Cuối cùng giải quyết xong, anh nói, đây là công lao của bọn họ làm lễ, hay là công lao của các chuyên gia?
Bao Vũ Lạc vừa nói, vừa áp sát tới trước mặt Phương Chính, ánh mắt sắc bén, ngữ khí dọa người, dù là đang kể lại, hỏi cái nhìn, nhưng trong giọng nói đã biểu đạt ró ý đồ: Trò xiếc của anh không qua mắt được tôi đâu, đừng có diễn nữa! Tránh cho tới lúc bị vạch trần, mất hết mặt mũi thì lại quê.
Phương Chính không nghĩ tới, Bao Vũ Lạc lại nói nhiều như vậy, chắp hai tay lại, mỉm cười nói:
- Việc này đương nhiên là công lao của các chuyên gia, lừa đảo chung quy là lừa đảo, lừa được một lần chứ không lừa được cả đời.
- Đúng vậy, cuối cùng bọn họ đều bị phạt hành chính. Quên nói cho anh biết, vụ án này là do tự tay tôi làm!
Bao Vũ Lạc nói xong, thâm trường nhìn Phương Chính nói:
- Hiện tại, anh còn muốn làm lễ sao?
Phương Chính ngửa đầu nhìn trời:
- Ban đầu bần tăng không có ý định làm lễ, nhưng nghe thí chủ nói như vậy, xem ra đúng là nên làm mới được.
- Ồ? Anh thực muốn làm?
Bao Vũ Lạc híp mắt, tựa như nhìn con mồi.
Phương Chính cười nói:
- Tâm chính, thân chính, có gì không dám?
- Ồ? Làm lúc nào? Tôi muốn xem.
Bao Vũ Lạc hỏi.
- Thời cơ chín muồi tự sẽ rõ. Thí chủ, cô đã hỏi xong chưa? Bần tăng cũng có một vấn đề muốn hỏi.
Phương Chính nói.
- Tôi hỏi xong rồi, anh muốn biết điều gì?
Bao Vũ Lạc cũng không bức bách Phương Chính, ngược lại nghiêm mặt hỏi.
Phương Chính nói:
- Xin hỏi lão ngũ nhà họ Cao ở đâu? Bần tăng có thể gặp đối phương được không?
- Anh muốn gặp hắn?
Bao Vũ Lạc sững sờ, sau đó cười nói:
- Anh muốn điều tra sao?
Lời này vừa nói ra, Bao Vũ Lạc cũng tự lắc đầu, một tên hòa thượng đi tra án, sao có thể?
Phương Chính nghiêm mặt nói:
- Lễ của bần tăng không giống người khác, bần tăng thích bốc thuốc đúng bệnh, trước khi biết rõ, há có thể tùy tiện làm lễ, lừa người?
- Lời này tôi nghe nhiều rồi, người anh muốn tìm ở ngay trên giao lộ. Người cao nhất là hắn anh… Được rồi, để tôi dẫn anh đi.
Bao Vũ Lạc lắc đầu, đi trước dẫn đường cho Phương Chính.
Đi sau lưng Bao Vũ Lạc, Hồng Hài nhi khẽ quơ nắm đấm, Phương Chính cười cười.
Đối với Bao Vũ Lạc, Phương Chính cũng không tức giận, có thể thấy được, Bao Vũ Lạc cũng là người chính trực, trọng nghĩa, có điều tính cách hơi cực đoan. Loại người này không phải người xấu, nhưng lại dễ biến lòng tốt thành chuyện xấu.
Có điều bèo nước gặp nhau, Phương Chính cũng không thể nói gì thêm, mở một mắt, nhắm một mắt mặc kệ.
Đến cửa thôn, Phương Chính đưa mắt nhìn sang, quả thật là thấy hai cái bàn lớn ngăn ở giữa đường, bên cạnh có ba người đang đứng, liếc mắt nhìn qua, không thấy cái đầu của mấy người có gì khác nhau.
Hồng Hài nhi thầm nói:
- Cao như nhau, ai là Cao lão ngũ?
- Cao như nhau a? Nhóc thử gọi một tiếng xem.
Có vẻ Bao Vũ Lạc chỉ có ý kiến với Phương Chính, còn đối với Hồng Hài nhi thì là thích thực sự. Sắc mặt thực như thời tiết đông bắc, thay đổi thất thường.
Hồng Hài nhi nghe xong, lập tức hô:
- Cao lão ngũ!
- Ai!
Đối diện, lập tức có người ứng tiếng, Phương Chính, Hồng Hài nhi quay đầu nhìn sang, chỉ thất một trong ba người bắt đầu cao lên, càng lúc càng cao…
-------------
Phóng tác: xonevictory