Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 1: CHƯƠNG 1: DÃ NGOẠI THÂU TÌNH

Mục lụcSau

Chiếc xe buýt rống lên một tiếng, rồi như con trâu già chậm rãi lết đi trên đường.

Do vừa mới đi uống rượu với đám bạn về, Trần Thiên Minh vẫn còn khá xỉn, nhưng khi lên xe hắn lại phải đứng vì đã hết chỗ ngồi.

Vừa rồi hắn uống hơi quá tại bàn tiệc, nên cũng đã khá say khi tiệc rượu kết thúc. Giờ hắn phải chạy về trường học, vì xế chiều còn có một cuộc họp giáo viên gì đó.

Thoáng cái đã ba năm trôi qua, từ lúc tốt nghiệp đại học cho đến khi trở thành giáo viên trong trấn. Hắn nhận thấy mình không hợp với nghề thầy giáo, đây là một nghề rất vinh quang nhưng lại nghèo khó. Với tính cách của hắn, những việc cao cả như thế này, hắn không thể đảm nhiệm được.

Nếu bây giờ mà không về họp, chắc chắn sẽ bị hiệu trưởng phê bình, thậm chí còn cắt tiền thưởng. Mà với tình cảnh của hắn bây giờ, còn cần quái gì tiền thưởng nữa.

“Tài xế, dừng xe!” Trần Thiên Minh ôm bụng, điên cuồng hét lên.

Có lẽ khi nãy do ăn hơi nhiều, nên bây giờ hắn cảm thấy đau bụng. Cái loại đau này, chẳng phải bệnh tật gì, mà là muốn đi giải quyết nỗi buồn ấy mà. Trần Thiên Minh kẹp chặt hai chân lại, hắn sợ trong lúc vô tình, không nín nổi thì lại "phọt" ra những thứ không nên ra lúc này.

Nếu mấy món trưa nay mà đi ra theo đường kia, thì chắc những người trên xe, kể cả tài xế cũng phải nhảy từ cửa kính xe ra để thoát thân.

Cho nên, vì sự an toàn của bản thân lẫn những người trên xe, Trần Thiên Minh cảm thấy phải xuống xe đi giải quyết gấp, nếu không thì, cái hình tượng huy hoàng của hắn sẽ sụp đổ chẳng còn gì.

“Tài xế, nếu ông không dừng lại, tôi sẽ nhảy xuống!” Trần Thiên Minh lại hét lên.

Tài xế nghe bên trong có người nói vậy, vội vàng giảm tốc độ, cho xe dừng lại bên đường, mở cửa xe, rồi quay đầu lại nhìn xem thằng điên nào muốn xuống xe giữa cái nơi khỉ ho cò gáy này.

Trần Thiên Minh thấy xe dừng lại, một tay ôm bụng, tay kia che mông, bắn ra với tốc độ nhanh nhất xuống xe, vừa chạy vừa hét: “Tài xế, tôi muốn đi giải quyết, chờ tôi năm phút, năm phút thôi!”

Trần Thiên Minh còn chưa kịp chạy được năm giây thì chiếc xe buýt đã lăn bánh bỏ chạy.

“Mẹ kiếp, thằng khốn nạn, coi chừng sinh con không có lỗ đít!” Trần Thiên Minh chửi thề.

Nhưng hiện tại hắn cũng không có thời gian để chửi mắng mười tám đời tổ tông của cái tên tài xế không có lương tâm kia, mà vấn đề mấu chốt bây giờ là phải tìm ra một chỗ để đại tiện.

Trần Thiên Minh ngẩng đầu lên, cách đường lộ khoảng mười mét là một khoảng rừng cây lớn, thoạt nhìn có vẻ hoang vu, chắc là không có ai.

Không nói hai lời, Trần Thiên Minh cắm đầu chạy, chui vào trong một bụi cỏ, cởi bỏ chiếc quần dài, dang chân ra và…

“A… Anh Cường, nhanh lên, mạnh lên… a…” Từng đợt âm thanh khêu gợi vọng đến chỗ Trần Thiên Minh. Hắn vốn cũng không xa lạ gì với những tiếng động này, bởi vì khi còn học đại học, hắn đã xem rất nhiều phim 'người lớn', nên cũng rõ như lòng bàn tay. Động tác bên trong cùng âm thanh như sấm bên tai.

Hắn nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, nhướn cổ về phía trước, nhìn thấy một đôi nam nữ khoảng ba mươi tuổi đang ân ái trần trụi. Đôi gò bồng đảo của người phụ nữ kia dù đã chảy xệ nhưng vẫn trắng nõn, lúc này đang nhấp nhô theo từng nhịp, làm Trần Thiên Minh lúc nãy chưa có gì bây giờ đã bắt đầu 'cứng lên'.

“Tam Muội, ta so với cái ông chồng của em thì thế nào?” Người đàn ông kia vừa nói vừa chuyển động phần dưới ra vào càng lúc càng nhanh.

“Đừng nhắc đến lão già đó, anh nhìn hắn bề ngoài rất dũng mãnh, nhưng trên giường lại là một kẻ bất lực. Cái đó của hắn vừa mới cương cứng được một chút, đưa vào trong em chưa đầy ba phút đã mềm oặt ra. Làm người ta tâm trạng bất ổn, trong lòng khó chịu vô cùng. Nếu không, người ta cũng không tìm đến Anh Cường đâu.” Người đàn bà được gọi là Tam Muội nở một nụ cười dâm đãng, vuốt ve cơ ngực săn chắc của Anh Cường, nàng dang rộng đôi chân, quấn chặt lấy eo hắn.

“Ha ha, em tìm đúng người rồi!” Người đàn ông kia cười một cách cao hứng, rồi tiếp tục thúc mạnh hông vào.

Thì ra là một cặp đang lén lút ân ái, Trần Thiên Minh trong lòng thầm nghĩ. Tại cái nơi khỉ ho cò gáy không một bóng người này nên bọn họ mới lớn gan làm chuyện đó. Nhưng bọn họ tuyệt đối không ngờ có kẻ vì đau bụng giữa chừng nên đã xuống xe vào đây giải quyết rồi rình mò.

“Mạnh lên, đúng rồi, phải như thế, mạnh mẽ lên, động tác phải dứt khoát một chút!” Trần Thiên Minh được xem trực tiếp, trong lòng hưng phấn, hắn hận mình sao không phải là cái tên Anh Cường kia. Nếu đã không được như thế, hắn cũng âm thầm ủng hộ cho tên Anh Cường kia.

“Thằng ngu, động tác như vậy sao vào hết được? Nên dùng chiêu ‘lão hán đẩy xe’ cho đã, mày hiểu không?” Trần Thiên Minh lại thầm chửi. Bây giờ hắn đã toàn tâm toàn ý vào việc này, cứ như một lão làng trong nghề, đứng ở hiện trường chỉ đạo người khác biểu diễn, hình như hắn quên mất cái bụng mình còn chưa được giải quyết.

Mặc dù Trần Thiên Minh đã trao cái ngàn vàng của trai tân mười tám năm cho một mỹ nữ hai mươi hai tuổi, nhưng theo kinh nghiệm xem phim 'người lớn' từ rất lâu của hắn, hắn biết được cái động tác của tên Anh Cường này còn kém rất nhiều. Xem ra, nông dân thì vẫn mãi là nông dân, lúc hành sự cũng không có gì đặc sắc. Có thể nói, bản thân làm trong ngành giáo dục cũng không phải là vô dụng.

Lúc này, một con vật, thoạt nhìn thì giống con kiến, nhưng nhìn kỹ thì chẳng giống tí nào. Thân nó màu vàng, các đốt chân to nhìn như một con côn trùng nhỏ đang chậm rãi bò lại hướng chỗ Trần Thiên Minh.

Bởi vì Trần Thiên Minh đang tập trung xem 'phim trực tiếp', nên không thể để ý tới phía dưới của hắn. Vì thế con côn trùng kia từ từ bò cũng đã đến được cái 'thằng em' đang 'nhất trụ kình thiên' của hắn.

Đột nhiên, con côn trùng nhảy lên, cắn một phát vào 'thằng em' đang thả lủng lẳng của Trần Thiên Minh.

“Ối giời ơi!” Trần Thiên Minh thất thanh kêu to. Hắn cúi đầu xuống vẫn thấy con côn trùng kia đang cắn vào của quý của hắn, dường như muốn cắn nát nó. Cái đó của hắn bây giờ đau như bị ai đó đá trúng, giờ thì sưng vù lên. Nếu bình thường mà nó được to như thế này, chắc chắn sẽ được coi là “may mắn”!

“Có người!” Anh Cường đột nhiên nhảy dựng lên, chụp lấy đống quần áo, mặc loạn vào. Nhưng cái 'gậy thịt' của hắn vẫn chưa xìu xuống nên làm cho việc mặc đồ có chút khó khăn.

Tam Muội cũng chụp lấy đống quần áo bên cạnh mặc vào, vội vàng đứng dậy.

Trần Thiên Minh đã cảm thấy cơn đau tê tái, cũng không để ý đến cặp nam nữ kia đang bỏ chạy. Hắn lấy khăn tay lau vội vài cái, sau đó cúi đầu nhìn xuống xem đã xảy ra chuyện gì?

Chẳng biết vì sao, khi Trần Thiên Minh cúi đầu, máu dồn lên não, toàn thân tê dại, hai mắt chợt tối sầm, chân mềm nhũn, thoáng ngất xỉu trên mặt đất.

Qua một lúc lâu, Trần Thiên Minh dần tỉnh lại. Hắn phát hiện ra mình còn chưa kéo quần lên, mà con côn trùng kia cũng đã nằm chết bên cạnh. Cái chỗ bị cắn cũng không hề có dấu hiệu bất thường nào, thậm chí không thấy một chút dấu vết.

Chẳng có một chút máu, hoặc có thể là do vết cắn quá nhỏ. Nếu không phải quần hắn vẫn còn tụt, thì Trần Thiên Minh còn tưởng là đang nằm mơ!

Hắn vội vàng kéo quần lên, nhìn đồng hồ, đã ba giờ ba mươi. Trời ơi, bốn giờ là phải họp! Trần Thiên Minh cũng không kịp suy nghĩ đến việc vừa xảy ra khi nãy, tại sao con sâu kia lại chết, còn bản thân thì không sao?

Hắn lắc đầu, đứng dậy, từ từ đi ra hướng đường lộ.

“Dừng xe, dừng xe!” Tại trạm xe buýt, Trần Thiên Minh đã đợi gần nửa giờ vẫn không có một chiếc xe nào dừng lại. Bây giờ hắn không thể làm gì khác ngoài việc vẫy tay gọi một chiếc xe đi đường để xin đi nhờ một đoạn. Nhưng gọi đến mấy lần cũng chẳng có chiếc xe nào dừng lại.

Đám người này bị gì vậy, hay do mình trông đáng sợ quá? Vẫy tay để dừng xe cũng không chịu. Xem ra phải đứng giữa đường may ra mới đón được xe, Trần Thiên Minh vừa nghĩ vừa lết ra giữa đường đứng. Nếu như không đi họp, thì toàn bộ tiền thưởng tháng này sẽ bay như bọt biển.

“Đến đây, phía trước có xe!” Trần Thiên Minh bắt đầu quơ tay ra hiệu cho chiếc xe phía trước.

Nhưng chiếc xe này đến gần Trần Thiên Minh, rồi chậm rãi đi qua. Lúc gần đi, tài xế còn nói: “Bây giờ nhiều thằng điên thật, khóa quần còn chưa kéo lên.”

“Không kéo khóa?” Trần Thiên Minh nhìn xuống quần mình, quả thật, khóa chưa kéo. Trời ơi, hai mươi năm qua chưa từng có ai nhìn thấy bên trong, hôm nay lại lộ hàng ra như thế này, mà lại để cho một thằng đàn ông nhìn thấy.

Hắn cúi đầu, vừa kéo khóa vừa đi vào lề đường. Bây giờ hắn có chút bực mình, vốn định trở lại lề nhưng chẳng hiểu sao lại lết ra đến giữa đường lớn.

Một chiếc xe tải lao như điên. Thật không ngờ lúc Trần Thiên Minh đang đi vào, trong tình huống cấp bách, tài xế không kịp phanh nên đã đâm vào Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh như một bao cát, bay vèo lên không trung khi bị chiếc xe tải đâm trúng. Thân hình hắn lơ lửng trên không trung khoảng 0,1 giây, rồi mới rơi xuống đất, văng vào mép đường, cách chiếc xe tải chừng hai mươi mét.

Sau

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!