“Anh ra ngoài đi,” nàng không dám để Trần Thiên Minh giúp mình cởi đồ, mặt đỏ bừng lên, vội đẩy hắn ra rồi cài chốt cửa lại.
“Ra ngoài đi, nhanh ra ngoài đi,” trong lòng hắn âm thầm nói, “Em tưởng anh không nhìn được sao? Ha ha, mình đã chuẩn bị hết rồi.”
Hóa ra, sau sự kiện rình trộm WC bị Phạm Văn Đình phát hiện, ở phòng nghỉ của mình hắn cũng đã chỉnh sửa một chút, đục một lỗ nhỏ ở cánh cửa. Đương nhiên, cánh cửa này cũng không giống với cái ở ký túc xá, bên trong có thể nhìn ra được.
Vừa nhìn vào, hắn liền thấy nàng đang cởi quần bò, để lộ ra cặp đùi trắng nõn nà. Hạ thân của hắn liền cương cứng.
Hắn chỉ thấy trong khoảng trắng nõn nà điểm xuyết vài sợi “cỏ” đen, khiến người ta nhìn mãi không chán.
Đặc biệt là khi nhìn thấy nàng nhẹ nhàng xoa bụng, thật là đáng tiếc, chỉ là xoa bụng chứ không phải là phía dưới. Cũng đủ để hắn nuốt nước bọt ừng ực.
Nhưng cảnh đẹp cũng không diễn ra lâu, chỉ một lát, nàng liền ngồi xuống. Bởi vì bồn cầu khách sạn là loại ngồi, nên khi nàng ngồi xuống, cũng chẳng còn gì nhiều để mà nhìn.
Hắn tập trung lắng nghe, liền nghe thấy tiếng “róc rách”. Tuy không thấy được nhưng cũng có thể biết nàng đang làm gì.
Tuy lúc này không có gì cả nhưng hắn vẫn kiên nhẫn chờ đợi, bởi vì hắn biết khi nàng đứng lên, nhất định sẽ thấy được cảnh nàng mặc đồ trở lại.
Qua một hồi, thanh âm nước chảy không còn nữa. Hắn chỉ thấy nàng rút vài tờ khăn giấy từ bên cạnh, sau đó liền đưa xuống giữa hai chân, nhẹ nhàng lau.
Một lần, hai lần, ba lần... Mỹ Cầm lau đến lần thứ tư. Ở ngoài, hắn lúc này thật vô cùng ngứa ngáy, thật sự muốn xông vào giúp nàng nhẹ nhàng lau... chỗ đó. Cái việc của nữ nhân này chính là điều mà tất cả đàn ông trên thế giới đều muốn làm.
Nàng lau xong liền ném khăn đi, sau đó đứng lên. Hắn một lần nữa lại thấy được cảnh nàng chỉnh trang quần áo.
Làn da trắng muốt của nàng, cùng với thảm cỏ tươi tốt, u nhã phía dưới, làm cho người khác muốn liên tưởng đến. Hạ thân của hắn càng lúc càng cương cứng, như muốn bùng cháy.
Nhìn thấy nàng kéo quần lên, từ lúc nàng bắt đầu cài cúc, hắn liền chạy nhanh về phía giường, ngồi xuống. Lúc này, phản ứng ở hạ thân của hắn quá mạnh mẽ, hắn phải dùng chân kẹp chặt lại, sợ rằng lát nữa nó sẽ vùng dậy.
“Mỹ Cầm, xong rồi sao?” Nhìn thân hình đầy đặn của nàng, hắn ôn nhu nói. Vừa rồi, thật tiếc là nàng không cởi cả áo ngoài để hắn ngắm nhìn bộ ngực.
“Ừm,” nàng nhẹ nhàng gật đầu, ngồi xuống chiếc giường đối diện.
“Anh... anh vào WC đã,” hắn vừa nói vừa chạy vào. Thực sự là hắn muốn xem lúc nãy nàng có để lại dấu vết gì không, nhưng kết quả thật đáng thất vọng. Hắn tìm mãi cũng chẳng thấy gì, ngay cả chiếc khăn giấy nàng vừa dùng cũng không thấy, chắc là nàng đã xả nước cuốn trôi đi rồi.
Haizz, hay là mình tự xử ở đây vậy. Hắn lắc đầu bất đắc dĩ, lấy “vật cứng” ở hạ thân ra.
Nhưng càng làm thì nó càng cương cứng thêm, nhưng mãi vẫn không thể “ra” được. Cứ thế một hồi, thấy không thể xoay chuyển tình thế, hắn đành dừng lại.
“Em đang xem TV à?” Vừa đi ra hắn vừa liếc nhìn nàng.
“Ừ,” nàng vừa nhìn TV vừa nói.
“Em có lạnh không?” Hắn giả vờ quan tâm, rồi nhẹ nhàng ôm lấy nàng.
“Không lạnh,” nàng cũng không chút phản kháng, để mặc hắn ôm, còn nhẹ nhàng dựa vào ngực hắn, mắt nhìn TV.
Thấy nàng cũng không có ý đề phòng hắn, hắn liền nhẹ nhàng vuốt ve phần thân trên của nàng. Tuy đã cách một lớp quần áo, nhưng cảm giác mềm mại ấy quả thực khiến hắn muốn thốt lên trời ơi.
“Đừng,” nàng thẹn thùng nhắm mắt lại vì bị hắn vuốt ve, không xem TV nữa.
Vuốt ve bên ngoài một lúc, hắn thấy không còn đủ thỏa mãn. Hắn liền chuyển tay xuống bụng nàng, rồi nhẹ nhàng luồn vào trong lớp áo, chuẩn bị di chuyển lên trên.
“Đừng, đừng, anh đừng như vậy, tí nữa còn phải gặp bác sĩ đó!” Nàng vội chặn bàn tay đang hướng lên của hắn lại, thẹn thùng nói, mặt đã ửng hồng, trông vô cùng đáng yêu.
“Cho anh sờ tí đi, một xíu thôi mà, dù sao ở chỗ này cũng chán ngắt. Hơn nữa cũng lâu lắm rồi anh chưa được sờ lần nào,” Trần Thiên Minh vừa nói vừa nhẹ nhàng hôn lên vành tai nàng, rồi lướt xuống cổ.
Nghe hắn nói như vậy, nàng không nói gì nữa, chậm rãi buông tay ra. Sau đó thả lỏng, dựa vào lòng hắn.
Vừa được “bật đèn xanh”, hắn liền cho tay lên trên, chạm ngay vào áo ngực của nàng. Không thể nhìn thấy hình dáng và màu sắc thì thật là phí phạm. Trong lòng vừa động, bàn tay còn lại liền cởi cúc áo sơ mi của nàng.
“Đừng mà,” Mỹ Cầm khẽ kêu lên một tiếng yếu ớt.
“Chỉ một xíu thôi mà,” hắn lại thì thầm vào tai nàng.
Trong chốc lát, hắn cởi toàn bộ cúc áo phía trên ra, chiếc áo lót màu đen lập tức hiện ra trước mắt hắn.
“Hình như quần lót của nàng cũng màu đen,” trong lòng hắn lại thầm nghĩ. Vừa nãy nàng chỉ cởi ra có một nửa, nên cũng không để ý đến chiếc quần lót của nàng.
“Áo ngực của em là loại nào?” hắn liền hỏi.
“Là, là 38D,” Mỹ Cầm thẹn thùng nói.
“Ồ,” Trần Thiên Minh gật đầu... loại này cũng đã lỗi thời rồi, lúc nào hắn phải dẫn nàng đi mua vài bộ đồ lót quyến rũ rồi từ từ thưởng thức một phen mới được.
“Đẹp quá,” vừa nói hắn vừa vuốt ve chiếc áo ngực. Thực ra với một tên háo sắc như hắn, chiếc áo chẳng có gì đáng chú ý, mà chính là thứ bên trong.
Trần Thiên Minh muốn luồn tay ra sau lưng để cởi phăng nó ra, nhưng Lưu Mỹ Cầm lúc này vẫn nằm trong lòng hắn, lưng nàng dán chặt vào ngực hắn, đến nỗi ngón tay hắn cũng không thể luồn vào được.
Loay hoay một hồi vẫn không có cách nào, trong lòng hắn sốt ruột đến độ trán toát đầy mồ hôi. Hắn trực tiếp thò tay vào trong chiếc áo, cuối cùng cũng chạm trực tiếp được vào ngực nàng.
“Đừng,” đầu nàng giờ đã gần như cúi sát xuống ngực.
Mặc dù bị chiếc áo lót đè rất chặt, nhưng tay của hắn đích thực đang di chuyển bên trong. Mặc kệ, không động đậy cũng được, mà di chuyển cũng tốt.
Quả nhiên, chỉ một lúc là hai má nàng càng đỏ hồng, hai tay ôm chặt lấy bắp đùi hắn, thi thoảng lại khẽ run lên.
“Mặc kệ, trước tiên cứ ‘vận động’ một chút đã, đến bệnh viện sau cũng được.” Nghĩ tới hắn liền rút tay ra khỏi áo ngực, chậm rãi hướng xuống bụng nàng, vuốt ve.
“Đừng, đừng mà, một lát phải tới bệnh viện nữa!” Lúc này hai mắt nàng mở to, kiên định nói.
“Anh, anh không phải muốn làm ‘chuyện đó’, anh chỉ muốn xoa bụng em thôi, con của chúng ta mà.” Vừa thấy ý đồ của mình bị nàng phát hiện, hắn lập tức dừng tay, nhẹ nhàng sờ bụng nàng, ra vẻ muốn làm một người cha tốt.
“Ừ,” nàng cũng hạnh phúc ngã vào lòng hắn, nỉ non: “Thiên Minh, nhà em có việc, lại phải làm phiền anh nữa.”
“Anh chính là chồng em, sau này dù có việc gì, anh cũng không để em chịu khổ nữa,” hắn xoa đầu nàng, có chút cảm động nói. Mỹ Cầm chỉ là cô gái từ quê lên tỉnh, sau này đi theo mình, lại còn chấp nhận chia sẻ anh với những người phụ nữ khác. Trần Thiên Minh chỉ lo nàng sẽ phải chịu nhiều tủi thân!
“Em rất hạnh phúc,” nàng cảm kích nói với hắn.
“Sau này em chắc chắn sẽ còn... hạnh phúc hơn,” hắn cười dâm đãng, cố ý nhấn mạnh hai chữ “hạnh phúc”.
“Ừ,” không nghe rõ nên nàng đột nhiên ngẩng đầu lên, chủ động hôn lên mặt hắn.
Trần Thiên Minh liền trở nên ngây ngốc, đây chính là nàng chủ động thân mật với hắn. Hắn kích động ôm chặt nàng, tay phải lại bắt đầu ‘hoạt động’. Hắn bây giờ như một thanh củi khô, bị Lưu Mỹ Cầm ‘châm lửa’, sao có thể không bùng cháy?
“Đừng mà, anh, em không chịu nữa đâu, đang là ban ngày mà,” dù bị hắn trêu chọc khiến toàn thân khó chịu, nhưng dù sao nàng cũng là con gái, khống chế tốt hơn hắn nhiều nên vội nói.
“Ồ,” nhìn xuống bàn, đồng hồ đã chỉ gần chín giờ. Nghĩ tới việc không đi sẽ bị chị Yến quở trách, hắn liền hung hăng nắn bóp ngực Lưu Mỹ Cầm thêm vài cái rồi mới từ từ đứng dậy.
Nàng với vẻ mặt ửng hồng cũng đứng dậy, vội chỉnh trang lại quần áo.
“Để anh giúp em, đó là trách nhiệm của anh,” thấy được cơ hội để trêu ghẹo, hắn liền vội tới giúp nàng.
Thấy hắn đã nói vậy, nàng cũng không ngăn cản.
Hắn chậm rãi chỉnh lại y phục cho nàng, lâu lâu lại trêu ghẹo chiếc áo ngực, làm cho sắc mặt nàng vừa hồi phục, lại trở nên ửng hồng.
“Anh, đừng phá nữa mà, không còn sớm nữa đâu. Nếu mà anh muốn, thì... sau đó cũng được,” nàng vừa nói ra ý nghĩ của mình, mặt liền đỏ ửng.
“Tốt, tốt,” nghe nàng nói vậy, hắn cao hứng gật đầu. Ý của nàng, hắn đâu phải kẻ ngốc mà không hiểu? Hạ thân ngay lập tức lại cương cứng lên.