Sau khi cùng Hạ Đều và những người khác trò chuyện về chuyện khách sạn, Trần Thiên Minh liền trở về ký túc xá của mình. Khi anh vừa dùng chìa khóa mở cửa thì đã thấy Sử Thống nằm ườn trên giường, chăm chú nhìn máy tính.
“Đồ khốn, lão đại của cậu về rồi!” Trần Thiên Minh đột nhiên hét lớn một tiếng.
“A!” Sử Thống vốn đã khóa cửa nên không ngờ lại có người vào. Hắn bị tiếng hét của Trần Thiên Minh làm cho sợ đến mức ngay lập tức lộn nhào từ trên giường xuống đất. Tuy nhiên, Sử Thống vẫn vội vàng lao tới muốn đóng máy tính lại.
“Cậu làm gì thế? Có cần phải sợ đến mức đó không? Cậu có phải lại đang làm chuyện xấu xa gì không?” Trần Thiên Minh thấy bộ dạng này của Sử Thống thì đoán chừng hắn đang xem phim người lớn. Thế là anh tiến lên vài bước, vừa nhìn quả nhiên trong máy tính đang chiếu cảnh một nam một nữ trần truồng làm chuyện mờ ám.
Sử Thống nhìn thấy là Trần Thiên Minh thì không khỏi tức giận mắng: “Trần Thiên Minh, cậu về thì về đi, cậu gào cái gì mà gào? Làm tôi sợ muốn chết, tôi còn tưởng là nhân viên quản lý ký túc xá của trường chứ?”
“Mấy ngày nay tôi không có ở đây, cậu có đi đâu làm hại con gái nhà lành không đấy?” Trần Thiên Minh ngồi xuống giường mình, thoải mái nằm ngửa. Ngủ trên giường của mình thật sự là thoải mái, giường ở Hoa Sơn đơn sơ lắm.
“Xì, Thiên Minh, sao cậu lại nhìn tôi như vậy chứ? Tôi nói cho cậu biết, tôi là một chàng trai trong sáng, hiện tại tôi chỉ thích mỗi Phiền Khói của tôi, những cô gái khác tôi không thèm để ý.” Sử Thống nói. “À, cậu đi du lịch sao không nói cho Phỉ Phỉ một tiếng? Nàng ấy ngày nào cũng gọi điện thoại làm phiền tôi.”
“Tôi tại sao phải nói với nàng ấy? Nàng ấy có phải người yêu của tôi đâu?” Trần Thiên Minh tức giận nói.
Sử Thống nói: “Thiên Minh, nói thật thì Phỉ Phỉ có vẻ rất thích cậu. Mấy ngày nay cậu không có ở đây, nàng ấy ngày nào cũng đến ký túc xá tìm cậu, muốn biết khi nào cậu về.”
Trần Thiên Minh lắc đầu nói: “Sử Thống, tình cảm là thứ không thể ép buộc, cũng như cậu trước kia tán Trang Phỉ Phỉ vậy, nàng ấy không thích cậu thì chính là không thích cậu.”
“Trần Thiên Minh, sao cậu lại nói tôi như vậy? Là tôi, Sử Thống, cảm thấy không hợp với Phỉ Phỉ nên mới không ở bên nhau được không?” Sử Thống tức giận nói.
“Vậy cậu với Phiền Khói thế nào rồi?” Trần Thiên Minh hỏi.
Sử Thống nói: “Cũng tạm ổn. Với vẻ ngoài điển trai và phong độ của tôi, chắc không cần bao lâu nữa Phiền Khói sẽ thích tôi thôi.”
“Vậy thì tốt rồi, chúc mừng cậu sớm ngày rước mỹ nhân về dinh.” Trần Thiên Minh chắp tay, sau đó muốn tìm quần áo đi tắm rửa.
“Này Thiên Minh, cậu đừng vội đi tắm chứ. Cậu nói xem làm thế nào để nhanh chóng tán đổ Phiền Khói?” Sử Thống hỏi Trần Thiên Minh.
“Vấn đề này à, là một vấn đề phức tạp chồng chất phức tạp. Nếu ai cũng biết thì thế giới này còn có mỹ nữ nào chưa bị người khác tán đổ sao? Tuy nhiên, đối với những trai đẹp như chúng ta thì lại cực kỳ đơn giản. Đúng rồi, Sử Thống, cậu không phải rất lợi hại sao? Sao lại hỏi tôi vấn đề đơn giản như vậy?” Trần Thiên Minh cố ý hỏi. Ấn theo biểu hiện bình thường của Sử Thống thì chắc là chưa tán đổ được Phiền Khói rồi.
Sử Thống ngượng nghịu nói: “Cái này, vấn đề đơn giản như vậy thì đương nhiên tôi phải hỏi cậu rồi. Người tài giỏi như tôi đương nhiên sẽ không đi suy nghĩ những vấn đề đơn giản, tôi là suy nghĩ những vấn đề cao siêu.”
Trần Thiên Minh cười cười nói: “Thật ra thì Sử Thống, muốn theo đuổi một cô gái như Phiền Khói, cậu phải hợp ý nàng. Nếu không, cậu có thể dùng chiêu anh hùng cứu mỹ nhân. Đây là cảnh tượng mà mọi cô gái đều thích. Trong tình huống như vậy, cậu có thể tính là dùng chiêu này với một trăm cô gái thì một trăm lẻ một cô sẽ đổ cậu.”
“Không đúng.” Sử Thống gãi gãi đầu, khó hiểu hỏi: “Thiên Minh, không phải là tán một trăm cô gái sao? Sao lại thêm một cô?”
“Cậu ngốc nghếch thế! Khi cậu thi triển chiêu anh hùng cứu mỹ nhân, có thể sẽ hấp dẫn thêm một mỹ nữ khác ở gần đó. Cậu vốn định tán A, ai ngờ B cũng đổ luôn.” Trần Thiên Minh đắc ý nói. Loại lý thuyết suông này thì ai mà chẳng biết nói? Hơn nữa còn có thể nói càng lúc càng hay.
Sử Thống hưng phấn nói: “Thiên Minh, thật sự lợi hại như vậy sao? Có thể tán đổ thêm nhiều mỹ nữ khác?”
Trần Thiên Minh vỗ ngực thùm thụp nói: “Đó là đương nhiên. Chiêu độc này của tôi, trăm phần trăm không một mỹ nữ nào thoát khỏi đòn sát thủ này.”
“Thiên Minh, cậu giúp tôi thiết kế một màn anh hùng cứu mỹ nhân đi. Cậu nói tôi nên cứu tiểu Khói Khói ở đâu thì tốt nhỉ? Là ở trường học hay cổng trường?” Sử Thống nâng cằm, vắt óc suy nghĩ. “Còn nữa, tôi nên để đàn em của tôi đóng vai kẻ bắt cóc hay thuê hai tên côn đồ bên ngoài?”
“Cái này thì tùy cậu muốn kinh điển hay thông thường.” Trần Thiên Minh nói.
Sử Thống hỏi: “Cái gì gọi là kinh điển, cái gì gọi là thông thường?”
Trần Thiên Minh nói: “Cậu chắc chắn không thể gọi đàn em của cậu đóng giả kẻ bắt cóc. Nếu để Phiền Khói biết cậu lừa nàng thì công cốc. Cái thông thường chính là anh hùng cứu mỹ nhân, khi kẻ bắt cóc đang bắt nạt Phiền Khói, cậu sẽ đánh bay kẻ bắt cóc.”
“Thế còn kinh điển?” Sử Thống hứng thú hỏi.
“Cái kinh điển này đương nhiên là cậu phải chịu chút đau đớn. Cậu trong lúc anh hùng cứu mỹ nhân bị kẻ bắt cóc đánh cho tơi bời, nhưng cuối cùng cậu nhờ sự dũng cảm và kiên cường của mình mà đuổi được kẻ bắt cóc đi. Cuối cùng, cậu ngất lịm trong lòng mỹ nữ.” Trần Thiên Minh cũng cao hứng vì tình huống mà mình thêu dệt ra, tuy rằng trên TV cũng chiếu y chang như vậy.
“Tôi ngất lịm trong lòng tiểu Khói Khói?” Sử Thống nói. “Cái này… có vẻ không ổn lắm nhỉ?”
Trần Thiên Minh tức giận liếc Sử Thống một cái: “Có gì mà không ổn? Cậu vì Phiền Khói mà bị thương, chỉ cần cậu vào bệnh viện, Phiền Khói nhất định sẽ ngày ngày ở bên cậu, cậu còn có phúc mà hưởng thụ.”
“Đúng vậy!” Sử Thống vỗ đùi cái đét. “Biện pháp này tốt! Lúc đó tôi còn có thể nằm trong lòng tiểu Khói Khói, đây chính là tựa vào nàng, chỗ đó của nàng… thật sướng, tôi còn có thể chiếm tiện nghi của nàng.” Trong mắt Sử Thống lộ ra ánh mắt dâm đãng lay động.
“Má ơi!” Trần Thiên Minh gõ mạnh một cái lên đầu Sử Thống. “Đồng chí Sử Thống, tôi biết cậu dâm đãng nhưng không biết cậu lại dâm đãng đến mức này. Trong đầu cậu toàn là những ý nghĩ đen tối. Tôi cảnh cáo cậu, về sau ra đường đừng nói là quen tôi.” Nói xong, Trần Thiên Minh bước vào nhà vệ sinh, anh treo quần áo sau cánh cửa, chuẩn bị đóng cửa tắm rửa.
“Không đúng, Thiên Minh!” Sử Thống ngay lập tức từ bên ngoài lao vào, trực tiếp xông vào nhà vệ sinh. Trần Thiên Minh vội vàng kêu lên: “Sử Thống, tôi nghiêm túc cảnh cáo cậu, xu hướng tính dục của tôi bình thường, cậu đừng có mà nghĩ đến chuyện tắm chung với tôi.” Trần Thiên Minh quyết định nếu Sử Thống dám cởi quần áo trước mặt mình, anh sẽ một cước đá văng Sử Thống xuống ban công.
Sử Thống mặt mày ủ rũ nói: “Không phải đâu Thiên Minh, tôi nghĩ ra một vấn đề quan trọng.”
“Vấn đề quan trọng gì?” Trần Thiên Minh hỏi.
“Thiên Minh à, tôi suýt nữa quên mất. Tiểu Khói Khói học võ, võ công của nàng rất lợi hại, cho dù là mười tên tôi cũng không phải đối thủ của nàng. Cậu nói tôi dùng chiêu anh hùng cứu mỹ nhân có tác dụng không?” Sử Thống nói. Sử Thống nghĩ đến lần trước Phiền Khói thi triển võ công trước mặt hắn, trong lòng vẫn còn sợ hãi.
“Đúng vậy, tôi cũng suýt nữa quên rồi.” Trần Thiên Minh nói. “Vậy thì thế này đi đồng chí, cậu ra ngoài trước đi, tôi vừa tắm vừa giúp cậu suy nghĩ. Sau khi tắm xong tôi sẽ nói cho cậu biết một chiêu độc đáo khác.”
Sử Thống mắt sáng rực: “Thật sao?”
“Đương nhiên, tôi Trần Thiên Minh đã bao giờ nói dối một lời nào đâu?” Trần Thiên Minh vừa nói vừa đẩy Sử Thống ra ngoài rồi đóng cửa lại. Hắc hắc, tôi là không có nói dối một lời nào, tôi nói đều là vài câu nói dối.
Khi Trần Thiên Minh đi ra, anh liền nhìn thấy Sử Thống ngồi trên giường, vẫn nhìn chằm chằm cửa nhà vệ sinh. “Thiên Minh, cậu ra rồi! Cậu nói mau, tôi nên dùng chiêu gì thì tốt đây?” Sử Thống vẻ mặt sốt ruột.
Trần Thiên Minh ngồi xuống giường, chậm rãi nói: “Sử Thống, trải qua nghìn cân vạn lạng suy nghĩ của tôi, tôi cảm thấy cậu tốt nhất là nên mạnh mẽ lên.”
“Thiên Minh, tôi hiện tại đã đủ khỏe mạnh rồi.” Sử Thống vừa nói vừa đứng lên, sau đó hai tay hơi cong, khoe cơ bắp.
“Trời ạ, cậu cho là cậu là người bán thịt sao?” Trần Thiên Minh liếc Sử Thống một cái. “Tôi là nói cậu phải giống như Mạnh Nghĩa kia, tự mình mở công ty, võ công còn rất lợi hại, không thể giống như trước đây ăn chơi lêu lổng. Như vậy mới có thể tán đổ được mỹ nữ cực phẩm như Phiền Khói.”
“Ai, cậu đừng nói với tôi chuyện làm ăn. Cha tôi mà nhắc đến là tôi đau đầu rồi. Cậu không có biện pháp nào khác sao?” Sử Thống dường như đặt hết hạnh phúc cả đời của mình lên người Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh nghĩ nghĩ: “Nếu cậu không muốn thay đổi bản thân thì chỉ có một chiêu: cậu thường xuyên ở bên cạnh Phiền Khói, cố gắng hết sức để cảm động nàng. Phụ nữ mà, chỉ cần nàng cảm động thì sẽ thích cậu thôi.”
“Ý của cậu là không phải nói cho nàng biết tôi tốt với nàng sao?” Sử Thống hỏi.
“Cũng có thể nói như vậy. Cảm động là thứ này, có thể cả đời cậu không làm nàng cảm động được, nhưng cũng có thể chỉ một giây là cậu đã làm nàng cảm động rồi.” Trần Thiên Minh gật đầu nói. “Sử Thống, cậu đừng có mà đi tán gái khác nữa, toàn tâm toàn ý theo đuổi Phiền Khói thì mới có cơ hội.”
Sử Thống nói: “Tôi ngay lúc đó đang chuyên tâm theo đuổi tiểu Khói Khói. Tôi theo đuổi phụ nữ đều là như vậy, khi tôi theo đuổi một người thì rất chuyên tâm. Đến khi theo đuổi người tiếp theo thì tôi lại rất chuyên tâm theo đuổi người tiếp theo.”
“Rầm!” Trần Thiên Minh ngã lăn từ trên giường xuống. Sử Thống này mà cũng gọi là chuyên tâm thì thế giới này vốn không có đàn ông tồi, tôi cũng là một người đàn ông cực kỳ tốt.
Sáng sớm hôm sau, Trần Thiên Minh đã bị tiếng gõ cửa đánh thức. “Sử Thống, có người tìm cậu.” Trần Thiên Minh cố ý gọi to. Phía sau, Sử Thống chắc là sợ hãi nhảy dựng lên từ trên giường, vội vàng kêu Trần Thiên Minh không cần mở cửa, sau đó hắn sẽ tìm quần lót của mình mặc vào.
Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của Trần Thiên Minh, Sử Thống từ trên giường nhảy dựng lên, nhưng hắn không phải đi tìm quần lót mà là chạy thẳng ra mở cửa. A? Sử Thống lợi hại như vậy, dám cởi trần phía dưới đi mở cửa sao?
Trần Thiên Minh nhìn kỹ thì thấy Sử Thống đang mặc quần đùi, thậm chí cả áo cũng đã mặc rồi. Sẽ không phải mấy ngày không gặp hắn đổi tính không ngủ khỏa thân sao?
Cửa mở, Trần Thiên Minh chợt nghe thấy tiếng cười nịnh nọt không có cốt khí của Sử Thống: “Phỉ Phỉ, em đến rồi à.”
“Là ạ, Sử Thống ca ca, em đến thăm anh. Thiên Minh về chưa ạ?” Giọng Trang Phỉ Phỉ vang lên.
“Về rồi, hắn đêm qua vừa về.” Sử Thống tiếp tục cười. Trần Thiên Minh càng nghe càng cảm thấy giọng Sử Thống giả tạo muốn chết, y hệt mấy tên lừa đảo bán thuốc dán giả dưới gầm cầu.
“Đồ Hán gian!” Trong lòng Trần Thiên Minh đột nhiên giật thót. Cái tên khốn kiếp Sử Thống này chắc chắn lại bán đứng mình rồi. Tối qua, thừa lúc mình không để ý, hắn đã nhắn tin cho Trang Phỉ Phỉ báo mình đã về. Nếu không thì làm sao hắn có thể mặc nhiều quần áo ngủ như vậy chứ?