Lát sau, Lưu Mỹ Cầm mang theo một túi đồ quay về. Cô đi vào phòng bệnh, sau khi đặt túi đồ lên bàn, cô lấy tay gạt gạt mồ hôi trán.
“Em mua cái gì về vậy, em có vẻ mệt, em phải chú ý, thân phận em lúc này không giống trước.” Trần Thiên Minh thấy Lưu Mỹ Cầm lộ vẻ mệt mỏi, anh đau lòng nhắc nhở cô.
“Em không mệt, chỉ hơi ra mồ hôi thôi. Chị Yến nói em thật ra cũng có thể đi lại thường xuyên, anh không nên ngạc nhiên như thế.” Lưu Mỹ Cầm thấy Trần Thiên Minh quan tâm đến mình, cô cảm thấy ấm áp trong lòng. Cô cười ngọt ngào với anh, rồi cô lấy từ trong túi ra khăn mặt và vài món đồ khác.
“Em sợ ở bệnh viện buồn chán, mua sách mang đến đây đọc à?” Trần Thiên Minh hỏi Lưu Mỹ Cầm khi thấy cô cầm mấy quyển tạp chí.
Lưu Mỹ Cầm lắc đầu đáp: “Không phải, em sợ anh buồn chán nên mua mấy quyển tạp chí cho anh đọc.”
“Nhưng anh không cầm sách đọc được.” Trần Thiên Minh nhìn cánh tay bị băng bó, ủ rũ nói.
“Em, em cầm cho anh đọc là được, chỉ cần anh không buồn thôi.” Lưu Mỹ Cầm cười đáp Trần Thiên Minh.
“Mỹ Cầm, em thật tốt với anh.” Trần Thiên Minh nói.
“Đương nhiên, em, em sau này là người của anh, em không tốt với anh thì tốt với ai?” Lưu Mỹ Cầm nói xong, đỏ mặt cúi đầu xuống.
“Thiên Minh, con không sao chứ?” Một giọng nói phụ nữ vang lên từ cửa.
Trần Thiên Minh ngẩng đầu lên nhìn, thì ra là mẹ anh, đi sau mẹ anh là chị Yến đang cười tủm tỉm.
“Không có việc gì, vết thương nhỏ thôi, hai ngày nữa con có thể ra viện.” Trần Thiên Minh lắc đầu đáp lại.
“Không việc gì sao?” Mẹ anh thầm đánh giá con trai, bà phát hiện tình trạng của anh không có gì nghiêm trọng giống như chị Yến đã nói, nỗi ưu tư trong lòng cũng được giải tỏa.
Bà nhìn xung quanh phòng bệnh, phát hiện Lưu Mỹ Cầm đang ngồi cạnh Trần Thiên Minh, điệu bộ của hai người xem chừng rất thân thiết, bà quay nhìn chị Yến đứng bên cạnh, đành nén giận không thể đánh anh được.
“Đúng thế, không việc gì đâu.” Trần Thiên Minh gật đầu.
“Con để mẹ xem nào.” Bà vừa nói vừa liếc nhìn anh đầy vẻ không hài lòng, rồi bà tức giận đi tới bên anh.
“Mẹ, chuyện gì? Có việc gì không thể nói ở đây sao? Mẹ làm con căng thẳng quá.”
Trần Thiên Minh thấy mẹ gọi mình, anh bối rối nhìn Mỹ Cầm cười gượng.
Điệu cười của Trần Thiên Minh làm cho mẹ anh càng tức giận, bà trừng mắt nhìn anh: “Nhìn cái gì vậy, mẹ đang nói chuyện với con, con lại nhìn người khác, trong mắt con còn có mẹ không?”
“Mẹ, sao lại không có? Trần Thiên Minh cảm thấy mẹ anh thực sự có chút tức giận, anh vội cười hòa hoãn đi đến bên bà.
“Tốt lắm, mẹ hỏi con, đây là ai?” Bà vừa nói vừa hướng mắt về Mỹ Cầm hỏi Trần Thiên Minh.
“Dạ, cô ấy là giáo viên cùng trường con.” Trần Thiên Minh nhỏ giọng đáp.
“Giáo viên cùng trường con? Trần Thiên Minh mẹ nói con biết, con đừng tưởng mẹ hồ đồ, con có phải muốn làm một Trần Thế Mỹ, phụ bạc chị Yến của con?” Bà càng nói càng tức giận, nếu không phải anh làm sai, bà thật lòng cũng không muốn kéo tai anh.
“Mẹ, mẹ nói gì vậy, việc này về nhà rồi nói có được không?” Trần Thiên Minh liếc nhìn Lưu Mỹ Cầm, anh nhận ra Mỹ Cầm đang chăm chú nhìn mình, anh mỉm cười trấn an cô, muốn cô yên lòng, đừng lo nghĩ.
Bà mẹ thấy Trần Thiên Minh biểu thị quan tâm, cười đến quên cả trời đất với Mỹ Cầm, càng nổi trận lôi đình. Bà tức giận tới cạnh chị Yến, kéo chị Yến đến bên Trần Thiên Minh, lớn tiếng với anh: “Thiên Minh, mẹ thấy con giờ cũng lớn tuổi rồi, chờ khi con khỏe lại, mẹ sẽ chọn ngày lành, tháng tốt để tính chuyện trăm năm cho con và chị Yến.” Nói xong, bà lại cố ý nhìn Mỹ Cầm.
Lưu Mỹ Cầm nghe bà mẹ nói thế, biết bà cố ý nói cho mình nghe, lòng không khỏi đau xót, buồn bã cúi đầu xuống.
Bà mẹ thấy lời nói của mình có hiệu quả, càng đắc ý. Bà tới cạnh Mỹ Cầm nói: “Cô giáo, cô là đồng sự của Thiên Minh à?”
“Dạ, đúng ạ.” Lưu Mỹ Cầm gật đầu đáp.
“Cám ơn cô đã tới thăm Thiên Minh nhà ta. Bây giờ vợ chưa cưới của thằng bé đến, cô có thể về rồi.” Sắc mặt đanh lại, bà nói với Mỹ Cầm. Dù Mỹ Cầm cũng khá vừa mắt bà, nhưng đây là chuyện liên quan đến cháu gái của bà nên bà không thể mềm lòng được.
“Dạ, dạ.” Lưu Mỹ Cầm nghe bà nói thế không biết giấu mặt đi đâu, tiến thoái lưỡng nan. Cô chỉ biết quay đầu nhìn Trần Thiên Minh, hy vọng anh có thể ra mặt vì cô.
“Mẹ, mẹ đừng như vậy, Mỹ Cầm cô ấy có ý tốt quan tâm con, sao mẹ lại…….”
Trần Thiên Minh nhìn vẻ mặt Mỹ Cầm, thấy cô không yên lòng, anh đi tới bên cạnh cô, cất giọng oán trách mẹ.
“Dì.” Chị Yến thấy mẹ Thiên Minh không biết chân tướng sự việc, vội kéo bà sang bên, kể nhỏ nhẹ lại cho bà.
“Cái gì? Có thật sao?” Bà mẹ đột nhiên la lên.
“Vậy cháu thì sao bây giờ?” Bà mẹ lại thốt ra.
Chị Yến nghe bà mẹ nói vậy, khuôn mặt ửng hồng, cô thẹn thùng liếc nhìn Trần Thiên Minh rồi cô tiếp tục thì thào nói bên tai mẹ anh.
“Tốt, chúng ta về sẽ thảo luận việc này.” Bà mẹ thương yêu vỗ nhẹ lên đầu chị Yến, bà đi tới bên cạnh Mỹ Cầm, cầm tay cô nói: “Cháu gái, bác vừa rồi không biết chuyện, lỡ trách oan cháu, cháu đừng chấp bác nhé.”
“Cháu, cháu không trách bác đâu.” Lưu Mỹ Cầm thấy sắc mặt bà mẹ thay đổi nhanh như vậy, cô nhất thời chưa hiểu chuyện gì, ngượng ngùng trả lời.
“Không trách là tốt rồi, Yến nói thân thể cháu không khỏe, giờ cháu thấy thế nào?” Mẹ anh vừa nói vừa nhìn bụng Mỹ Cầm, bà cười đầy ẩn ý.
“Cháu, cháu không làm sao cả.” Lưu Mỹ Cầm thấy bà mẹ nhìn xuống bụng mình, mặt cô đỏ bừng. Cô hiểu ẩn ý trong lời bà nói, nhưng cô và bà mới gặp nhau lần đầu nên cô vẫn có chút rụt rè.
“Không có việc gì là tốt rồi, nơi này chẳng có gì hay ho cả, cháu đương nhiên không nên ở đây, cháu đến ở nhà bác đi, đi nào, chúng ta đi thôi.” Bà đúng là người tính tình nóng vội, bà vừa nói vừa kéo tay Mỹ Cầm đi ra.
“Sao? Bây giờ về nhà chúng ta?” Trần Thiên Minh nghe mẹ nói thế, ngớ người ra. Không phải con đang bị thương sao? Sao lại về nhà được?: “Chị Yến, em có thể về nhà?”
“Không được.” Chị Yến lắc đầu.
“Thiên Minh, ai bảo con, mẹ nói chính là cô ấy, Mỹ Cầm. Mỹ Cầm sẽ đến ở nhà chúng ta nghỉ dưỡng, con hãy ở yên trong bệnh viện.” Mẹ anh nói với vẻ mặt rất tức giận.
“Thế, Mỹ Cầm về nhà thì ai chăm sóc con?” Trần Thiên Minh ngẩn ngơ, mẹ anh muốn mang Mỹ Cầm đi, anh càng ngớ người.
“Không phải con đã nói không có chuyện gì sao? Hơn nữa chị Yến cũng ở đây, con có chuyện gì thì tìm chị ấy. Mỹ Cầm không khỏe, không chăm sóc con được.” Bà mẹ nói xong lại kéo tay Mỹ Cầm.
“Bác, đồ đạc của cháu còn để ở phòng bệnh.” Lưu Mỹ Cầm ấp úng nói.
“Được, chúng ta qua phòng cháu thu dọn đồ đạc rồi về nhà.” Bà nói.
“Thiên, Thiên Minh.” Lưu Mỹ Cầm nhìn anh cầu cứu.
“Cháu đừng để ý đến nó, thằng ranh con đó, chờ khi nó khỏi, bác sẽ tính sổ với nó.”
Trần Thiên Minh thấy mẹ như vậy chỉ còn biết cười khổ.
“Mỹ Cầm, em đi đi, ở đây đã có chị, dì rất quan tâm cháu.” Chị Yến động viên Mỹ Cầm.
Lưu Mỹ Cầm nghe chị Yến nói thế, Trần Thiên Minh lại không dám nói gì trước mặt mẹ, đành gật đầu theo mẹ anh đi ra khỏi phòng.
“Chị, chị nói chuyện gì với mẹ?” Trần Thiên Minh có loáng thoáng nghe được câu chuyện giữa chị Yến và mẹ, nhưng không cụ thể lắm.
“Chị nói Mỹ Cầm đang có thai với em.” Chị Yến trả lời.
“Đúng không?” Trần Thiên Minh không tin.
“Đúng vậy đó.” Chị Yến bỗng đỏ mặt, cúi đầu xuống.
“Em không tin chị chỉ nói thế thôi, nếu không mẹ đã không tha cho em.”
“Chị, chị không nói thêm gì nữa.”
Trần Thiên Minh nhìn sắc mặt đỏ như trái hồng của chị Yến tin rằng chị sẽ không nói thêm điều gì: “Chị Yến, có phải chị nói với mẹ em, chị nguyện ý cùng Mỹ Cầm gả cho em?”
“Chị, chị…” Chị Yến không trả lời, cô chỉ thẹn thùng cúi đầu xuống.
“Sảng khoái quá, thật sảng khoái. Chị Yến, chị giúp em làm thủ tục, em muốn ra viện.” Trần Thiên Minh thầm nghĩ phải nhanh chóng về nhà, cùng chị Yến và Mỹ Cầm chơi trò nhất long hí song phượng một phen.
“Không được, em vẫn chưa khỏi.”
“Không việc gì, em khỏi rồi, chị cứ mở miếng băng ra kiểm tra đi.” Trần Thiên Minh hiểu rõ tình trạng của mình, anh thấy cơ thể mình rất khỏe, không hề hấn gì, chỉ cần vận công một lúc là ổn, đây có thể là nguyên nhân chính giúp anh hồi phục nhanh chóng. Trước đây anh từng bị đụng xe mà không hề hấn gì, nên anh đoán chừng lần này cũng vậy.
Thật ra anh không muốn xuất viện, anh muốn ở đây, tay anh không cử động được để các y tá, bác sĩ xinh đẹp giúp đỡ. Thế nhưng anh lại không thu được nhiều lợi ích từ việc đó, ví dụ như Tiểu Mẫn lại dùng khăn giấy bọc tay để giúp anh. Nên anh thấy tốt hơn là về nhà chơi đùa xxx cùng nhị nữ.
“Ngày mai, chị cho bác sĩ đến kiểm tra một chút, nếu không có vấn đề gì, chúng ta sẽ nói đến việc ra viện.”
Chị Yến thấy Trần Thiên Minh nóng vội muốn về nhà, cô chỉ còn cách ổn định tinh thần của anh trước.
“Thôi được.” Trần Thiên Minh nghe chị Yến nói thế, buộc phải đồng ý. Anh suy nghĩ rồi đột nhiên gọi: “Chị.”
“Ừm.”
“Em muốn đi vệ sinh.” Trần Thiên Minh say mê nhìn chị Yến, tiếc quá, tay mình đã bị băng vải cột lại nếu không có thể cùng chị Yến có những giây phút thăng hoa tột cùng trong phòng vệ sinh.
“Thôi được rồi.” Chị Yến nghe Trần Thiên Minh nói vậy, mặt đỏ ửng, cô đi theo Trần Thiên Minh vào phòng vệ sinh.
“Chị, giúp em xả ra nhé.”
“Không được, bệnh của em chưa khỏi, không thể, sẽ rất mệt đấy.”
“Thế thì, chị chủ động giúp em là được, nhẹ nhàng thôi, không mất nhiều thời gian đâu, em sẽ cho ra, em cũng không mất nhiều sức lắm.”
“Em, nếu em không kiềm chế được thì sao?”
“Làm sao ư? Sao em lại không kiềm chế được? Chị cứ cố gắng giúp em là tốt rồi. Chị, chị xem cái đó đã cương cứng như thế này, nếu không giải tỏa được, nó sẽ khó chịu, không thể ngủ yên được.”
“Được rồi.”
“Chị thật tốt, chị, em yêu chị!”
“Ôi, thực sự thoải mái, rất thoải mái, chị, dùng thêm lực đi, đúng rồi, dùng thêm lực nữa đi…”
“Thiên, Thiên Minh, được rồi, chị phải ra ngoài, em cứ như vậy, chị sợ, sợ không kiềm chế được.”
“Chị, giúp em cởi băng ở tay em ra đi. Em không chịu nổi nữa rồi.”
“Không, không được, thôi vậy chị giúp em cho ra nhé.”