Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 1121: CHƯƠNG 1121: AI ĐÃ LỪA EM?

Mấy ngày nay, Trần Thiên Minh không làm gì khác ngoài việc chạy đến ký túc xá của Mầm nhân. Hắn muốn sớm ngày cưa đổ cô nàng cứng đầu này. Nhưng chỉ cần Trần Thiên Minh vừa có ý định hành động thực chất, Mầm nhân sẽ nhất quyết đè tay hắn lại, không cho hắn đi vào.

“Mầm nhân, em buông tay tôi ra đi mà!” Trần Thiên Minh mặt mày ủ dột nói. Hắn hiện tại đang ôm Mầm nhân nằm trên giường, mấy ngày nay cô nàng hành hạ hắn muốn chết. Mầm nhân đã đặt ra quy định: chỉ có thể dùng miệng và cách lớp quần áo để sờ bầu ngực, mặt, và vòng ba của hắn; thậm chí cách quần áo sờ vào vùng nhạy cảm của cô ấy cũng không được.

Ai là đàn ông mà chịu nổi kiểu người đàn ông kiềm chế được bản thân như Liễu Hạ Huệ chứ, càng khó hơn gấp bội! Cứ như ăn bánh bao vậy, chỉ cắn được một miếng thơm lừng, sau đó cái cảm giác bị trêu ngươi này người thường không cách nào lý giải nổi.

Trần Thiên Minh liếc nhìn bầu ngực đầy đặn trước ngực Mầm nhân, theo cơ thể cô ấy khẽ run rẩy mà nhấp nhô. Trần Thiên Minh dùng sức xoa nhẹ một hồi, khó khăn nuốt từng ngụm nước bọt. Bầu ngực trên bàn tay hắn tựa như đóa hoa tươi trên đỉnh núi cao, mà hắn lại chỉ có thể sờ một lần chứ không thể hái xuống. “Không, Thiên Minh, chúng ta bây giờ vẫn chưa đến lúc đó. Nếu đến lúc rồi, em… em sẽ trao cho anh.” Nói tới đây, mặt Mầm nhân đỏ bừng cả, xấu hổ đến mức cúi gằm đầu.

Không thể nào? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn phải đợi đến khi kết hôn mới được làm chuyện đó chứ? Trần Thiên Minh cạn lời, Mầm nhân ngây thơ quá mức rồi. Cô ấy có thể cho mình sờ một lần thôi, không làm thì không làm vậy!

“Mầm nhân, hay là thế này đi, chúng ta không làm thì không làm. Em để tôi thò tay vào sờ một chút đi, hoặc không thì để tôi hôn nhẹ bên trong cũng được.” Trần Thiên Minh cười dâm đãng. Nếu có thể cho mình hôn lên nhũ hoa đỏ hồng trước ngực Mầm nhân, chỉ cần mình chịu khó một chút, nhất định có thể khiêu khích Mầm nhân đến mức khiến cô ấy phải chiều theo ý mình.

Hắn thật sự cực kỳ khó chịu. Vừa rồi, hắn sờ bầu ngực mềm mại của Mầm nhân, rồi lại nắm vòng ba săn chắc, đầy đặn của cô ấy, khiến ‘cậu nhỏ’ của hắn căng cứng, ưỡn ngực như muốn xông pha trận mạc. Mà Mầm nhân cũng bị hắn sờ đến mắt mơ màng. Trần Thiên Minh nghĩ đã đến lúc, nhưng vừa thò tay vào bên trong lớp quần áo của Mầm nhân, cô ấy lại đè tay hắn lại.

“Không, không được…” Mầm nhân nhẹ nhàng lắc đầu.

“Vì sao?” Trần Thiên Minh hỏi. “Mầm nhân của tôi ơi, em muốn hành hạ tôi đến chết thì cũng phải cho tôi một lý do chứ? Là tôi vuốt không đúng cách hay xoa không đúng chỗ khiến em không thoải mái sao?”

“Em sợ không chịu đựng được, không kiểm soát được bản thân…” Mầm nhân cúi đầu thấp hơn nữa.

Trần Thiên Minh vỗ ngực nói: “Sẽ không đâu Mầm nhân, em tin tôi đi mà. Tôi nhất định có thể khống chế được bản thân. Tôi có thể thề với trời.” Cùng lắm thì tôi thề lần này sẽ không làm bậy, lần sau thì tính sau.

Mầm nhân liếc Trần Thiên Minh một cái đầy khinh bỉ nói: “Hừ, ai mà tin anh chứ? Anh cứ như một tên háo sắc vậy, vừa nhìn thấy người ta là đã ôm ấp, hôn hít, còn động tay động chân nữa, cứ như đời này chưa từng thấy phụ nữ vậy.” Nói tới đây, Mầm nhân nghĩ đến việc Trần Thiên Minh vừa sờ nắn mình, cả người cô ấy vừa tê vừa ngứa, trong lòng cũng đặc biệt khó chịu.

“Ai, Mầm nhân, tôi đối với em là thật lòng mà. Cũng chính vì thế mà tôi vừa gặp em là đã nhớ em lắm rồi. Tôi làm gì đã gặp cô gái nào khác chứ? Em không tin thì nhìn xem, tôi đối với Trang Phỉ Phỉ chẳng có cảm giác gì cả, cô ấy cứ quấn lấy tôi, tôi cũng chẳng thèm để ý đến cô ấy.” Hiện tại, Trần Thiên Minh đang ôm ấp quyết tâm cưa đổ Mầm nhân, nên muốn dùng chút thủ đoạn.

“Anh đừng có nói Phỉ Phỉ. Phỉ Phỉ nói chủ yếu là nể mặt Sử Thống nên mới mua bữa sáng cho các anh đó. Anh đừng tưởng mình là hoàng tử mà có nhiều cô gái thích anh đến vậy chứ? Chỉ có em mới ngu ngốc đến vậy mà thích người như anh thôi.” Mầm nhân đột nhiên nghĩ đến Khổng Bội Nhàn. Người đàn ông của cô ấy thật vĩ đại. Khổng Bội Nhàn luôn có nhãn quan rất cao, vậy mà cô ấy cũng thích Trần Thiên Minh.

“Trời ạ, hóa ra em bị cô ấy lừa nên mới không mang bữa sáng cho tôi. Ai, tôi biết số tôi khổ nhưng không ngờ lại khổ đến vậy.” Trần Thiên Minh mặt mày ủ dột nói.

Mầm nhân nói: “Thiên Minh, em coi Phỉ Phỉ như em gái mình, anh đừng có bắt nạt cô ấy. Làm gì có cô gái nào như anh nói mà đi theo đuổi thanh niên chứ. Anh còn nói bậy nữa là em không thèm để ý đến anh đâu.”

Trần Thiên Minh nhìn thấy Mầm nhân bị Trang Phỉ Phỉ đầu độc quá sâu, mình cũng khó mà nói gì. Ai, quên đi, dù sao mình không thèm để ý đến Trang Phỉ Phỉ thì cô ấy làm gì được mình chứ? “Vậy em phải cẩn thận một chút, trên đời này có những người nhìn không thấu được đâu, phải biết nhìn người.” Trần Thiên Minh dặn dò Mầm nhân.

“Em biết mà, trước kia em rất ngây thơ, không biết nhìn người nên bị người ta lừa rồi.” Mầm nhân vừa nói vừa nhìn Trần Thiên Minh.

“Cái gì? Ai đã lừa gạt em?” Trần Thiên Minh tức giận nói. “Người phụ nữ của mình mà cũng dám lừa gạt sao? Xem ra kẻ đó không biết chữ chết viết ra sao rồi! Nếu là nam thì cắt ‘cậu nhỏ’ của hắn rồi đem làm bánh xe mấy năm; nếu là nữ thì nhục nhã, dắt đi vườn bách thú cho người ta tham quan triển lãm; nếu trẻ tuổi xinh đẹp thì tôi sẽ đích thân cho cô ta biết tội người phụ nữ của mình sẽ có kết cục bi thảm thế nào.”

“Ngay trước mắt.” Mầm nhân vừa nhìn Trần Thiên Minh cười trộm vừa chỉ vào hắn.

“Cái gì? Là tôi?” Trần Thiên Minh kinh ngạc nói. “Cô nương của tôi ơi, tôi lừa em lúc nào chứ? Tấm lòng tôi đối với em trời biết đất biết, em biết tôi biết, ai cũng biết. Tôi muốn lừa ai cũng được, nhưng nỡ lòng nào lừa Mầm nhân của tôi chứ!” Không lẽ chuyện tôi có nhiều bạn gái đã bị Mầm nhân biết rồi? Trần Thiên Minh không yên bất an.

Mầm nhân nói: “Không phải anh thì còn ai nữa? Trước kia giả vờ ngây ngô, bây giờ lại lải nhải, vừa thấy em là động tay động chân, vừa nhìn đã biết là một tên háo sắc.”

“Đó là vì tôi thích em quá mà, không kiềm chế được bản thân. Mầm nhân, em đẹp như vậy, tôi không động chạm với em thì tôi không phải là đàn ông.” Trời ạ, tôi nào có động chân với em đâu, tôi chỉ động tay thôi. Trần Thiên Minh thầm nghĩ.

“Thiên Minh, em… em cũng thích anh, nhưng bây giờ chúng ta không thể như vậy được. Chúng ta còn phải vượt qua cửa ải của ba mẹ em nữa.” Mầm nhân có chút lo lắng. “Hơn nữa, em sợ mình không kiểm soát được bản thân.” Nói xong, Mầm nhân nhắm mắt lại, không dám nhìn Trần Thiên Minh.

“Ha ha, hóa ra em cũng muốn à!” Trần Thiên Minh đắc ý vênh váo.

“Trần Thiên Minh đáng ghét, cứ thích bắt nạt người ta. Trước kia em bị anh lừa, anh là một tên đại xấu xa.” Mầm nhân hung hăng nhéo một cái vào đùi Trần Thiên Minh.

“Ối trời ơi!” Trần Thiên Minh mặt mày méo xệch. “Cô nương của tôi ơi, em không thể nhéo chỗ khác sao? Chỗ đó gần với ‘cậu nhỏ’ của tôi lắm, nếu em lỡ tay thì đó chính là một lần sơ sẩy hối hận ngàn đời đó!”

Mầm nhân đắc ý nói: “Hì hì, xem sau này anh còn dám bắt nạt em nữa không?”

“Trời ơi, tôi không dám đâu!” Trần Thiên Minh có chút không dám tin vào mắt mình. Người ta nói phụ nữ sau khi có người yêu sẽ từ mạnh mẽ trở nên dịu dàng, nhưng không ngờ Mầm nhân lại có một cú lột xác 80 độ, cô ấy từ dịu dàng trở nên mạnh mẽ và dữ dằn.

“Thiên Minh, em không phải là không muốn chiều theo ý anh, nhưng em sợ mình không kiểm soát được bản thân. Cái tay anh hư lắm, sờ sờ khiến người ta có lúc… có lúc thở dốc không ra hơi.” Mầm nhân không hổ là nghiên cứu sinh, dùng “thở dốc không ra hơi” để thay cho việc nói cơ thể mình vừa tê vừa ngứa.

“Mầm nhân, em để tôi nhìn một chút thôi. Tôi muốn nhìn bên trong của em.” Trần Thiên Minh nhẹ nhàng vuốt bầu ngực đầy đặn của Mầm nhân. Nếu dùng mái tóc dài của Mầm nhân gãi vào nhũ hoa đỏ sẫm của cô ấy thì cảm giác thế nào nhỉ? Hắc hắc, nghĩ đến đây, phía dưới của Trần Thiên Minh lại căng cứng.

Mầm nhân liều mạng lắc đầu. “Không được. Thiên Minh, anh… anh cứ đẩy vào người em khó chịu lắm.” Mầm nhân vừa nói vừa đẩy một cái vào chỗ thô ráp phía dưới của Trần Thiên Minh. Chỗ đó vừa vặn chạm vào mông cô ấy, còn thỉnh thoảng lại nhấp nhổm, “đáng ghét” muốn chết.

“A!” Trần Thiên Minh hít một hơi khí lạnh. Mầm nhân sờ chỗ nào không sờ, cố tình sờ đúng chỗ phía dưới của mình, nơi đó đang hưng phấn muốn chết, bây giờ bị Mầm nhân sờ một cái lại càng hưng phấn hơn. Ai, Mầm nhân, sao em lại như vậy chứ? Em muốn sờ thì sờ thêm vài cái nữa đi chứ. Trần Thiên Minh thầm nghĩ.

“Thiên Minh, anh sao vậy?” Mầm nhân trong lòng giật thót một cái. Chẳng lẽ vừa rồi mình dùng lực quá mạnh khiến ‘cậu nhỏ’ của Trần Thiên Minh bị thương? Nghe nói chỗ đó là nơi yếu ớt của đàn ông, không cẩn thận là sẽ bị thương, hơn nữa sau này có thể sẽ không được nữa. Nghĩ đến đây, Mầm nhân càng thêm lo lắng.

“Không, không có gì.” Trần Thiên Minh khó khăn khép chân lại. Chẳng lẽ mình nói bị em chạm vào một cái là rất thích, còn hoan nghênh em sờ thêm vài cái nữa sao? Nếu nói như vậy, Mầm nhân nhất định sẽ liều mạng với mình.

Mầm nhân thấy Trần Thiên Minh biểu cảm như vậy thì làm sao mà tin anh ta không sao được chứ? “Có phải vừa rồi em dùng lực quá mạnh không? Chỗ đó của anh đau lắm à?”

“Này, này…” Trần Thiên Minh nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Mầm nhân thì giật mình, hắn vội vàng gật đầu. “Đúng vậy, đau lắm. Mầm nhân, em giúp tôi xoa bóp một chút đi!” Ha ha, nếu Mầm nhân giúp mình xoa bóp chỗ đó thì chắc chắn sẽ rất thích. Trần Thiên Minh nghĩ thầm một cách xấu xa. Để phối hợp với “vết thương” của mình, sắc mặt hắn lập tức thay đổi, trở nên vô cùng đau khổ.

Nếu Trần Thiên Minh cứ cố tình mạnh miệng thì Mầm nhân sẽ tin, nhưng sắc mặt Trần Thiên Minh thay đổi nhanh như vậy khiến Mầm nhân sinh nghi. “Thiên Minh, anh thật sự muốn em giúp anh xoa bóp chỗ đó sao?” Mầm nhân vừa nói vừa nhìn xuống phía dưới của Trần Thiên Minh.

“Đúng vậy, đúng vậy.” Trần Thiên Minh liều mạng gật đầu.

“Được, em giúp anh.” Mầm nhân vừa nói vừa thò tay qua đặt lên đùi Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh cao hứng nói: “Mầm nhân, không phải chỗ đó, lên cao hơn một chút.” Trời ạ, Mầm nhân sao lại xoa bắp đùi của mình mà không xoa ‘cậu nhỏ’ của mình chứ? Chỉ còn thiếu một chút khoảng cách nữa thôi.

“Tốt.” Mầm nhân cười cười, dùng sức nhéo xuống đùi Trần Thiên Minh.

“Ối trời ơi, đau chết mất!” Trần Thiên Minh kêu thảm thiết.

“Đúng vậy, anh như vậy mới là đau thật chứ? Không giống cái vẻ giả vờ đau vừa rồi.” Mầm nhân cười khúc khích. Trần Thiên Minh này càng ngày càng dẻo mồm dẻo miệng. Trước kia hắn đâu có như thế. Cái vẻ ngây ngô trước kia, ngay cả mái tóc dài của mình ở trước mặt hắn cũng chẳng khiến hắn cảm động là bao, nhưng bây giờ thì hắn muốn động chạm khắp người mình. Nghĩ đến việc Trần Thiên Minh vừa sờ nắn bầu ngực và vòng ba của mình, mặt Mầm nhân càng đỏ hơn.

Trần Thiên Minh ngượng ngùng đáp: “Tôi không phải giả vờ đau đâu, thật sự là bây giờ đau hơn một chút thôi.”

Mầm nhân vừa nói vừa giơ tay lên, vẻ mặt hung dữ nói: “Nói như vậy thì anh có muốn em giúp anh xoa nữa không?”

“Không được, không được. Mấy chuyện nhỏ nhặt này tôi nào dám làm phiền em chứ!” Trần Thiên Minh vội vàng xua tay. Hiện tại Mầm nhân càng ngày càng dữ, mình cũng không dám chọc giận cô ấy.

“Đúng rồi Thiên Minh, em có chuyện này muốn nói với anh.” Mầm nhân nói với Trần Thiên Minh.

“Chuyện gì? Em nói đi. Chỉ cần là em nói, cho dù là lên núi đao xuống biển lửa tôi cũng có thể làm được.” Trần Thiên Minh liều mạng vỗ ngực mình, nghĩ thầm để có được người đẹp thì phải bỏ chút vốn liếng chứ!

Mầm nhân dừng lại một chút nói: “Nghe Phỉ Phỉ nói tuần sau ba của cô ấy sinh nhật, mời các anh đi phải không?”

“Mầm nhân, em không phải là muốn tôi đi chứ?” Trần Thiên Minh hỏi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!