Hà Đào hung hăng trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh một cái rồi thở phì phì ngồi xuống bên cạnh anh. Cô vừa nhéo eo mềm của Trần Thiên Minh vừa nhỏ giọng thì thầm vào tai anh: "Anh đồ phong lưu, có phải anh lại muốn tìm thêm một cô nữa không?"
Trần Thiên Minh nghiến răng, nhỏ giọng nói: "Ôi, Hà Đào, em nhẹ tay thôi. Không phải mà, anh cũng đâu biết cô Lệ muốn đến, cô ấy đi theo thầy Đặng đến mà, anh oan ức lắm."
"Hừ, là anh cố ý nói cho cô ấy biết chúng ta ở đây ăn cơm đúng không? Nếu không làm gì có chuyện trùng hợp vậy?" Hà Đào nhớ lại lần trước cô Lệ tranh giành tiền ăn với mình, còn muốn giành giật Trần Thiên Minh, cục tức này cô ấy nuốt không trôi.
"Anh thật sự không có, nếu không em có thể hỏi thầy Đặng." Trần Thiên Minh mặt khổ sở, tại sao làm người tốt lại khó đến vậy chứ? Cô Lệ đó cũng vậy, mình đã nói rõ với cô ấy rồi mà cô ấy còn làm trò gì vậy?
Cô Lệ nghe Trần Thiên Minh và Hà Đào đối đáp, cô ấy mỉm cười với Hà Đào: "Cô Hà, cô đừng trách Thiên Minh, là tôi nằng nặc đòi đến, không liên quan đến anh ấy. Hơn nữa, cô Hà có phải không tự tin vào bản thân không? Nếu không thì cũng không cần vội vàng như vậy. Của cô thì sẽ là của cô, không phải của cô thì cũng không phải của cô, cô có sốt ruột cũng vô ích."
Hà Đào nghe cô Lệ nói vậy thì tức giận: "Cô Lệ, lời này của cô là có ý gì? Cô không biết xấu hổ à? Muốn giành giật bạn trai của người khác?" Cô Lệ ỷ vào nhà có chút tiền thì ghê gớm lắm sao.
"Hì hì, nói đùa thôi, ai giành giật bạn trai của ai chứ? Bây giờ là tự do yêu đương, cô có bản lĩnh thì giữ chặt người yêu của mình, đừng để anh ấy thích người khác." Cô Lệ một lời hai ý, như thể ám chỉ Hà Đào không có bản lĩnh giữ chân Trần Thiên Minh, để anh ấy ở ngoài lăng nhăng.
Trần Thiên Minh vừa nghe liền tức giận: "Cô Lệ, lời này của cô là có ý gì? Đây là chỗ ăn cơm, không phải nhà cô, cô còn nói linh tinh nữa thì tôi sẽ mời cô ra ngoài đấy." Trần Thiên Minh thật không ngờ cô Lệ lại càng nói càng quá đáng, xem ra việc giữ cô ấy ở lại ăn cơm là sai lầm rồi.
Cô Lệ bị Trần Thiên Minh mắng, cô ấy cúi đầu ngượng ngùng nói: "Thầy Trần, xin lỗi, tôi vừa rồi nói quá lời. Nhưng nếu không ai cố tình gây sự với tôi thì tôi cũng sẽ không tức giận mà nói lung tung."
Thầy Đặng thấy Hà Đào và cô Lệ cãi vã thì cũng vội vàng khuyên: "Tiểu Lệ, em đừng nói lớn tiếng, mọi người đều là đồng nghiệp, không cần thiết phải như vậy."
"Hừ!" Cô Lệ cũng không nói gì, ngồi sang một bên quay đầu không nhìn Hà Đào.
"Hừ!" Hà Đào cũng quay đầu nhìn sang bên kia.
Chung Oánh vừa rồi vẫn rất phấn khích, cô bé nghĩ đến Hà Đào và cô Lệ muốn đánh nhau, dù không đánh thì cũng có thể cãi nhau lớn một trận, nhưng không ngờ cứ thế mà xong, làm cô bé cảm thấy mất hứng. "Thôi không cãi nhau nữa, chúng ta ăn cơm đi! Còn ai nữa không? Anh Thiên Minh, nếu không còn ai thì anh gọi người ta mang đồ ăn lên đi!" Chung Oánh thở dài.
Trần Thiên Minh nhìn quanh nói: "Còn Ngô Thanh và cô Tiểu Châu đâu? Hai người họ sao đến giờ vẫn chưa tới?"
"Chúng em đi taxi đến, Tiểu Châu hình như là muốn đợi Ngô Thanh, cô ấy nói lát nữa sẽ đến." Hà Đào nói.
"Anh!" Cửa mở, Ngô Thanh và Tiểu Châu đi vào.
"Tiểu Châu, Ngô Thanh, chúng tôi đang nói về hai người đó, không ngờ hai người đã đến rồi." Hà Đào thấy Tiểu Châu và Ngô Thanh đến thì vui vẻ nói.
Trần Thiên Minh nhìn Ngô Thanh đang đi về phía mình, tóc anh ta dựng đứng hết cả lên. Trần Thiên Minh không khỏi ngạc nhiên nói: "A, Ngô Thanh, tóc anh sao lại thành ra thế này? Anh cũng quá đáng rồi đấy! Không phải chỉ ăn bữa cơm thôi sao, anh đến mức phải đi thẩm mỹ viện làm lại tóc à? Kiểu tóc tối qua của anh cũng ổn mà!"
"Thiên Minh, tôi tìm anh có chút việc." Ngô Thanh kéo kéo áo Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh gọi người phục vụ bên kia: "Cô ơi, làm phiền cô cho người mang thức ăn lên, chúng tôi đã đủ người rồi." Nói xong, Trần Thiên Minh và Ngô Thanh đi sang một bên. "Ngô Thanh, rốt cuộc là chuyện gì vậy?"
"Thiên Minh, cái biện pháp anh nói tối qua hình như không có tác dụng gì?" Ngô Thanh nhỏ giọng nói.
"Biện pháp nào cơ? 1." Trần Thiên Minh ngớ người.
"Chính là cái biện pháp dùng điện giật chỗ đó ấy." Tối qua Ngô Thanh tự mình thử, không ngờ dòng điện đó thật sự không đơn giản. Anh ta điều chỉnh xong máy biến áp rồi giật điện vào chỗ đó của mình, cái cảm giác vừa tê vừa đau đó lập tức từ "bảo bối" của anh ta bùng lên. Tiếp theo, anh ta hét thảm một tiếng, vội vàng rút điện ra. Tiểu Châu còn tưởng anh ta làm gì, nhưng may mà anh ta đã chốt cửa.
Sau đó Ngô Thanh vẫn cắn răng chịu đựng giật điện một lúc lâu. Khi anh ta thật sự không nhịn được mà phát ra một tiếng kêu trời thấu đất, quỷ khóc thần sầu, Tiểu Châu điên cuồng gõ cửa, anh ta mới không giật điện nữa.
Sau đó, anh ta tắm rửa xong, định thử xem năng lực của mình có lợi hại hơn trước không thì phát hiện chỗ đó của mình tê dại, không cương lên được. Nếu không phải sáng nay Ngô Thanh thử vẫn có thể làm chuyện đó với Tiểu Châu thì anh ta đã lập tức tìm Trần Thiên Minh liều mạng rồi. Nhưng Ngô Thanh cảm giác mình vẫn như trước, không kéo dài được bao lâu.
Hơn nữa, Ngô Thanh còn phát hiện mình sau khi ngủ dậy thì thay đổi kiểu tóc, giống như tự mình đi thẩm mỹ viện uốn tóc vậy, hại anh ta phải mất cả buổi sáng để sửa lại mới dám đến trường.
"Bạn anh thử à?" Trần Thiên Minh thấy tóc Ngô Thanh thì hiểu ra chuyện gì rồi. Anh ấy nghĩ Ngô Thanh không tin cơ mà? Không ngờ tối qua anh ta đã tự mình thử.
"Đúng vậy, anh ta thử, sáng sớm đã gọi điện cho tôi nói không được." Ngô Thanh lắc đầu lia lịa. Làm sao anh ta có thể thừa nhận mình không được chứ?
"Ngô Thanh, anh muốn trịnh trọng mà nói lại cho bạn anh," Trần Thiên Minh nghiêm mặt nói, "bởi vì thể chất của anh ta không được, anh ta không thích hợp dùng biện pháp này để nâng cao năng lực đó của mình, anh ta cứ thay Cao Minh đi!"
Ngô Thanh vừa nghe thì mặt khổ sở nói: "Thiên Minh, anh không có biện pháp nào khác sao?"
"Không có!" Trần Thiên Minh lắc đầu lia lịa. Ngô Thanh này cũng thật lợi hại, vốn Trần Thiên Minh còn muốn đùa với anh ta rằng hãy thử dùng keo 502 một lần, nếu dính chặt lại thành một khối cứng cáp thì có lẽ sẽ không mềm nhũn nữa. Nhưng Trần Thiên Minh sợ Ngô Thanh thật sự làm như vậy, khiến anh ta hoàn toàn không được thì mình sẽ mang tội lớn.
"Anh còn muốn suy nghĩ." Ngô Thanh vẫn chưa từ bỏ ý định.
"Thật sự nếu có tôi sẽ nói cho anh biết." Trần Thiên Minh nghĩ nghĩ, xem ra mình là muốn tìm cho Ngô Thanh một ít rượu thập toàn đại bổ hoặc thuốc bổ thận cho anh ta uống mới được, cái này ăn vào không hại người.
Ngô Thanh nắm tay Trần Thiên Minh: "Thiên Minh, anh nhất định phải nhớ kỹ nhé, nếu có thì lập tức nói cho tôi biết."
"Tôi quên ai cũng không quên anh đâu!" Trần Thiên Minh vỗ vai Ngô Thanh: "Đi, chúng ta ăn cơm trước, lát nữa tôi gọi cho anh một bình rượu rắn, nghe nói rất tốt cho giới mày râu."
"Đúng đúng, cái đó tốt thật à?" Ngô Thanh mắt sáng rực.
"Ừm." Trần Thiên Minh gật đầu.
Ngô Thanh quay người trở lại, anh ta thấy Lý Hân Di và cô Lệ thì mắt nhỏ lập tức sáng rực lên: "Vui vẻ, vui vẻ! Cô Lệ, mọi người đã đến rồi!" Anh ta vừa nói vừa chảy nước miếng, cái bộ dạng đó muốn nói là đáng sợ thì còn đáng sợ hơn.
Tiểu Châu nhìn tức đến mức không chịu nổi, cô ấy tiến lên kéo tay Ngô Thanh, giống như diều hâu tha gà con vậy: "Ngô Thanh, anh không có mắt à? Người ta đã đến từ sớm rồi. Đi đến bên cạnh em ngồi."
"Bốp" một tiếng, Ngô Thanh bị Tiểu Châu đẩy ngã xuống ghế. Trần Thiên Minh thầm nghĩ không biết trên giường Tiểu Châu có đối phó Ngô Thanh như thế này không.
Người phục vụ mang thức ăn lên, Ngô Thanh lập tức biến thành diễn viên. Anh ta gắp thức ăn ngon về phía mình trước, sau đó lại gắp giúp hai mỹ nữ Lý Hân Di và cô Lệ. Nếu không phải Tiểu Châu hung hăng đá anh ta một cái thì anh ta có lẽ đã quên gắp cho Tiểu Châu rồi.
"Thiên Minh, anh nói cái rượu đó có không?" Ngô Thanh nhìn trái nhìn phải cũng không thấy có rượu rắn nào.
"A, tôi suýt chút nữa quên mất! Cô ơi, giúp tôi mang lên một bình rượu rắn ngon." Trần Thiên Minh gọi. Trần Thiên Minh nghĩ Ngô Thanh thật sự nghe lời mình dùng điện giật "chỗ đó" của anh ta, mình phải bồi thường cho anh ta một lần thật tốt, nếu không thật sự biến anh ta thành "không được" thì có lỗi lắm.
Mọi người sau khi ăn cơm xong, Ngô Thanh sợ phải tự mình trả tiền, vội vàng kéo Tiểu Châu chạy. Dù sao anh ta cũng biết có Tiểu Châu bên cạnh thì không thể nào đi "tán gái" được nữa.
Cô Lệ vẫn không muốn đi, cô ấy cố ý đi đến trước mặt Trần Thiên Minh hỏi: "Thiên Minh, anh có thể kể chuyện ở kinh thành một lần được không? Tôi rất muốn đi kinh thành, không biết nghỉ lễ tôi lên tìm anh, anh có hoan nghênh không?"
Hà Đào sợ Trần Thiên Minh hứa hẹn lung tung, vội vàng đá Trần Thiên Minh một cái.
Trần Thiên Minh xoa xoa cái chân bị đá đau nói: "Tôi làm gì có thời gian đi với cô? Cô cứ tìm người khác đi!"
"Thầy Đặng, hay là nghỉ lễ chúng ta cùng đi, còn có thầy hiệu trưởng Lý, thầy có hứng thú đi không? Tôi mời mọi người đi." Cô Lệ nói.
"Em đi!" Chung Oánh giơ tay lên kêu.
"Hà Đào tỷ tỷ, đây là chị nói đấy nhé, chị đừng có đổi ý." Chung Oánh vui vẻ nói.
Thầy Đặng cũng vui vẻ nói: "Cô Lệ, đi chơi mà lại để cô trả tiền, thế này sao mà không biết xấu hổ chứ?"
Cô Lệ cười nói: "Không sao, dù sao mọi người vui vẻ là được. Thầy hiệu trưởng Lý, thầy có rảnh đi không?"
"Đến lúc đó rồi tính." Lý Hân Di cũng không muốn gây thêm phiền phức để tránh Hà Đào khó xử.
"Cô Lệ, tôi có việc, tôi nghĩ mình nên đi rồi." Thầy Đặng thấy thời gian cũng không còn sớm, anh ấy nghĩ về trường học.
"Được rồi." Cô Lệ thấy thầy Đặng phải đi, mình là đi cùng anh ấy đến, cũng không nên tự mình ở lại. Cô ấy nói với Trần Thiên Minh: "Thầy Trần, khi nào anh đi kinh thành?"
"Hai ngày nữa đi, thời gian cụ thể vẫn chưa sắp xếp." Trần Thiên Minh thật không ngờ cô Lệ hỏi anh ấy lại có mục đích khác, anh ấy còn tưởng cô Lệ muốn quấn lấy mình.
Cô Lệ bắt tay tạm biệt mọi người, lúc cô ấy nắm tay Trần Thiên Minh, cô ấy nhỏ giọng nói: "Thiên Minh, khi nào anh đi thì nói cho tôi một tiếng, tôi đưa anh ra sân bay được không?" Nói xong, ngón tay cô ấy nhẹ nhàng lướt vài cái trong lòng bàn tay Trần Thiên Minh.
Vừa định chỉ trích thì cô Lệ lập tức buông tay Trần Thiên Minh ra, cười rồi đi ra ngoài. Cô ấy hiểu được cách lợi dụng lòng người và điểm yếu để Hà Đào có tức giận cũng không thể bộc phát ra được.
"Cô Lệ này có vấn đề!" Hà Đào tức giận nói.
"Đúng vậy, cô ấy cũng quá đáng, biết rõ Hà Đào là bạn gái Thiên Minh mà cô ấy còn muốn giành giật, cứ như giành giật bảo bối gì vậy." Nói đến đây Lý Hân Di phát hiện mình nói sai rồi, mình không phải cũng muốn tiếp cận Trần Thiên Minh sao? Thế là cô ấy lập tức im lặng.
Trần Thiên Minh không cho là đúng, nói: "Đây là bệnh chung của kẻ có tiền, cho rằng có chút tiền là ghê gớm lắm rồi. Hà Đào, em đừng lo cho cô Lệ, tôi mới không thèm để ý đến cô ấy."