Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 12: CHƯƠNG 12: HẮN LÀ TÊN LƯU MANH

Trần Thiên Minh mở to mắt nhìn đồng hồ, ồ, đã 10 giờ rồi. Tối hôm qua sau khi về nhà ăn uống qua loa rồi xem phim, đến khuya mới đi ngủ, nên giờ này mới thức giấc.

Hắn sờ bụng đói meo của mình, nghĩ bụng hay là ra ngoài ăn sáng luôn, dù sao thì bữa sáng do mẹ làm cũng đã nguội ngắt rồi.

Trần Thiên Minh đi xuống nhà, sau đó liền đi về phía một quán cơm ở đối diện tên gọi là “Hảo Lai Hương”. Nghe người ta nói quán cơm này cũng mới mở không lâu, bên trong đồ ăn làm cũng khá ngon.

Nhớ tới Mỹ có một nơi tên là “Hollywood”, là kinh đô điện ảnh của Mỹ, không biết vào đến “Hảo Lai Hương” này có thể gặp được người ở đó đến ăn không?

“Thím ơi,” Trần Thiên Minh vừa vào cửa đã gọi.

“Đến ngay, anh muốn ăn cái gì?” Một bà cô đi ra từ bên trong, nhìn Trần Thiên Minh cười rồi hỏi.

“Cho tôi một phần mì thịt heo năm đồng” Trần Thiên Minh nói.

“Anh chắc ít khi ra ngoài mua đồ ăn nhỉ, bây giờ thịt heo rất là đắt, làm gì còn loại mì thịt heo giá năm đồng nữa, chỉ còn loại sáu đồng thôi!” Bà cô kia nói.

“Sáu đồng? Đắt hơn một đồng sao!” Trần Thiên Minh vừa nghe thấy mì thịt heo lên giá thành sáu đồng, khá bực mình, mấy tuần trước hắn ăn bên kia phố vẫn còn là năm đồng mà!

“Thật sự là không có”.

“Thím không phải đang ‘chém’ khách đó chứ? Không lẽ đây là quán lừa đảo à?” Trần Thiên Minh thấy đối phương là phụ nữ, hắn càng nói càng lớn tiếng, cuối cùng đập mạnh xuống bàn nói.

“Mẹ, có chuyện gì vậy?” Một cô gái từ bên trong đi ra, nhìn bà cô kia hỏi, cô gái này chính là con gái của bà cô này.

Trần Thiên Minh lập tức ngây người nhìn. Thì ra cô gái trước mặt này chính là thiếu nữ thiên tiên tối qua. Ha ha, không ngờ mình và nàng lại có duyên đến thế, tối qua mới gặp mặt, giờ lại có thể gặp lại. Mình vốn không biết làm sao để gặp lại nàng, không ngờ duyên phận lại tới, ông trời cũng không thể ngăn cản.

Thiếu nữ thiên tiên phát hiện kẻ đang ngây người nhìn mình chính là tên lưu manh tối qua, vội vàng nấp sau lưng mẹ, nhỏ giọng nói: “Mẹ, mẹ đừng gây sự với hắn, hắn là một tên lưu manh đó, tối hôm qua con còn thấy hắn đứng chung với một đám lưu manh cầm dao mà?”

“Tiểu Trữ, thật vậy sao?” Bà cô nhỏ giọng hỏi lại con gái.

“Thật, tối qua con còn thấy tận mắt”.

Tuy rằng thiếu nữ thiên tiên và bà cô kia nói chuyện rất nhỏ, nhưng mà Trần Thiên Minh vẫn có thể nghe thấy. Hắn thầm nghĩ: “Không phải chứ, tối qua ta bị lưu manh dọa mà, sao bây giờ lại biến thành chung hội với đám lưu manh chứ”.

“Thôi được, năm đồng thì năm đồng vậy” Bà cô vừa nghe thấy Trần Thiên Minh là một tên lưu manh, trên người có khi còn mang dao nữa, liền vội vàng đổi giọng.

“Không sao cả, thím à, bây giờ thịt heo đắt như vậy, hơn nữa buôn bán cũng chẳng dễ dàng gì, sáu đồng thì sáu đồng vậy.” Trần Thiên Minh vừa nghe bà cô này nói như vậy, liền xua tay nói. Đến lúc này rồi, mình còn so đo làm gì nữa? Bản thân phải “làm dáng” trước mặt thiếu nữ thiên tiên tên là Tiểu Trữ này chứ. Không phải chỉ là một đồng thôi sao, mình cũng nên hào phóng một chút chứ.

“Năm đồng thôi”.

“Không được, sao lại để thím giảm giá được? Sáu đồng mà thím” Trần Thiên Minh cười nịnh nọt nói, nhưng mà bà cô này lại càng cảm thấy sợ hãi.

“Năm đồng”.

“Sáu đồng” Trần Thiên Minh lớn tiếng nói.

“Thôi được, tùy anh vậy” Bà cô sau khi nói xong, lập tức kéo con gái vào trong nhà. Bởi vì bà thấy vừa rồi Trần Thiên Minh nói chuyện với bà, nhưng mà ánh mắt hắn không rời khỏi người con gái mình, nên bà mới thấy sợ.

“Tiểu Trữ, con tuyệt đối không được đi ra” Bà cô sau khi vào trong thì cẩn thận dặn con gái. “Mẹ thấy tên kia không chỉ là lưu manh, hắn còn là tên sắc lang nữa!”

“Mẹ, mẹ cũng thấy sao” Tiểu Trữ hớn hở nói.

“Đương nhiên, ánh mắt của mẹ rất lợi hại mà!”

“Mẹ, mẹ không biết đâu, tối hôm qua tên lưu manh kia cứ bám theo con, may mà con nhanh trí mới thoát được hắn” Tiểu Trữ vô cùng hớn hở vì sự nhanh trí của mình.

“Cũng đúng, vì thế con tuyệt đối không được đi ra!” Bà cô vẫn không quên dặn dò con gái mình.

“Vâng, con biết mà, mẹ, mẹ cũng phải cẩn thận một chút” Tiểu Trữ cũng dặn dò mẹ.

“Anh ơi, đây là mì thịt heo của anh” Bà cô nhanh chóng đem một bát mì thịt heo đến trước mặt Trần Thiên Minh.

“Thím à, cô gái vừa rồi là con gái của thím à?” Trần Thiên Minh nhìn trái nhìn phải, hắn không nhìn thấy thiếu nữ thiên tiên tên là Tiểu Trữ kia ở đâu cả.

“Anh ơi, anh ăn nhanh đi, để nguội sẽ không ngon đâu” Bà cô giả bộ như không nghe thấy. Loại sắc lang thế này bà đã gặp nhiều rồi, dù chẳng có cách nào, ai bảo con gái mình dáng vẻ xinh đẹp như vậy chứ, người theo đuổi con bé đúng là rất nhiều.

“Xem ra con gái của thím còn đang đi học?”

“Thím à, con gái thím giúp ở đây à? Hôm nay là cuối tuần mà”.

“Thím à, mì thịt heo thím làm rất ngon”.

“Thím à, quán ăn này của thím làm ăn tốt thật!”

“Thím à, tôi là một người đứng đắn, không có gì phải sợ”.

Trần Thiên Minh thấy mình nói chuyện với bà cô này, mong là có thể thay đổi tình hình, hắn biết mình bị hiểu lầm, vì thế càng cố gắng hơn. Dù sao hắn cũng đã biết “Hảo Lai Hương” này là do gia đình của thiếu nữ thiên tiên kia mở, sau này rảnh rỗi mình còn quay lại, biết đâu một ngày nào đó lại thành công.

“Thím à, đây là tiền của thím, sáu đồng” Trần Thiên Minh nói chuyện mãi cũng chẳng có kết quả gì vì thế hắn nhanh chóng đứng dậy, thanh toán rồi bỏ đi.

Thiếu nữ thiên tiên kia cùng với những cô gái mà mình từng gặp trước đây, căn bản là không hề kém cạnh chút nào, thậm chí nàng so với Hà Đào còn nhỉnh hơn một chút.

Haizz, mỹ nữ như vậy mà lại ở nơi như thế này, thật sự có chút…

Nhưng mà biết làm sao? Mình chỉ là một thầy giáo nghèo, nói thẳng ra thì, mình còn chẳng nuôi nổi bản thân, làm sao có thể lo cho một thiếu nữ thiên tiên như nàng có cuộc sống tốt được chứ. Trần Thiên Minh vừa đi vừa nghĩ.

Mỹ nữ như vậy, nên sánh cùng với một người đàn ông anh tuấn, xuất sắc và giàu có. Nghĩ lại chính mình, “anh tuấn” còn có thể, chứ còn “xuất sắc và giàu có” thì căn bản bao giờ mình mới đạt được chứ?

Cho dù là Hà Đào, cô ấy cũng chẳng xem trọng mình, hơn nữa, tên khốn Diệp Đại Vĩ kia còn phái người cảnh cáo, nếu mình và Hà Đào có quan hệ gì, hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua cho mình.

Nghĩ tới Diệp Đại Vĩ còn phái người cảnh cáo, Trần Thiên Minh vô cùng tức giận. Nhưng mà có cách nào đây? Nói về tiền, mình cũng chỉ có hơn một ngàn đồng, nói về người, mình cũng chỉ có hai bàn tay trắng, e rằng chỉ đủ để đối phó với một mình Diệp Đại Vĩ mà thôi.

Thật đáng khinh, tại sao mình không phải là một ông chủ lớn giàu có chứ? Hoặc sao mình không có bố mẹ làm quan lớn chứ? Tại sao mình lại chỉ là một thầy giáo nghèo chứ? Trần Thiên Minh tự hỏi chính mình.

“Thầy giáo nghèo, là anh!” Đột nhiên trước mặt Trần Thiên Minh vang lên một tiếng gọi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!